|

|
Tuổi Trẻ Mùa Xuân! Thăng Long Ngàn Năm Khát Vọng!
|
|
Như Hà
|
|
Từ
thuở mang gươm đi mở nước Ngàn năm thương nhớ đất
Thăng Long!
Người Việt
Nam ta!!!Dù đi đâu về đâu!!! Dù đang sinh sống
ở bất cứ nơi nào trên trái đất mỗi khi nhớ về cội nguồn, nhớ
về ông bà tổ tiên...Đều chạnh ḷng thương nhớ đất kinh kỳ Thăng
Long... Nơi hội tụ của hồn thiêng sông núi... Nơi in dấu của những điều
huyền diệu về một thuở dựng nước và giữ nước của ông
cha ta!
Thăng Long! Cái tên ấy đă đi vào lịch sử dân tộc Việt Nam, kể từ khi vua Lư Thái Tổ ban chiếu
rời đô cách đây gần 1000 năm... Trải qua bao thăng trầm của lịch sử
của đất nước, bao biến đổi của thời gian... Thăng Long ngàn
năm văn hiến đă đi cùng năm tháng với những trang sử hào hùng chói lọi...
. Mở đầu bằng bản tuyên ngôn bất hủ:
Nam
quốc sơn hà Nam đế
cư Tuyệt nhiên định phận tại thiên thư Như Hà nghịch lỗ lai
xâm phạm Nhữ đẳng hành khang thủ bại hư!
Một Thăng Long đă
đi vào lịch sử chống ngoại xâm, cùng quan quân nhà Trần 3 lần đánh đuỏi
quân Nguyên Mông "Xă Tắc tam phen chồn ngựa đá-Non sông muôn thuở vững âu vàng"
Một
Đông Đô vẫn c̣n vang vọng hào khí Đông A. Với hội thề Đông Quan và bài Cáo
B́nh Ngô rung động ḷng người... . Một câu chuyện đ̣i gươm đầy
ḱ bí và một Thăng Long đă đi vào dấu tích oai hùng lừng lẫy của người
anh hùng áo vải Nguyễn Huệ mùa xuân năm 1778 đánh tan 20 vạn quân Thanh.
Nhưng
bên cạnh những trang sử hào hùng đó, Thăng Long cổ kính cũng trải qua những
năm tháng trâm luân, Thăng Long đă chứng kiến cảnh điêu linh, hoang tàn và xơ xác
của những vương triều hủ bại, của sự tranh giành ngôi vị quyền
bính, của những cuộc trả thù tắm máu giữa các vương triều... Triều
đại sau lấy triều đại trước làm bữa cỗ thịnh soạn một
cách man rợ. Một Hoàng thành hoang tàn, biến thành tro bụi dưới ngọn lửa trả
thù cho "hả dạ"của những quân vương hèn hạ. Một Thăng Long hoài cổ:
Dấu
xưa vó ngựa hồn thu thảo... ... Nền cũ lâu đài bóng tịch dương
Đă gieo vào ḷng thế nhân những khắc khoải, nhớ thương về một
cố đô kinh kỳ ắp đầy hoài niệm. Một Thăng Long qui tụ tất cả
hồn thiêng sông núi đất Việt, của những buồn vui trong từng hơi thở
của người dân Việt. Của những đau thương và mất mát, của những
bi ai, khổ luỵ.
Một Thăng Long là niềm tự hào!Nhưng cũng từ Thăng
Long ta chạnh ḷng nghĩ về hiện t́nh đất nước xưa và nhất là hiện
nay, Thăng Long yêu dấu dưới bạo quyền độc tài đă phôi pha, biến dạng
đến nao ḷng!Đất Thăng Long ngày nay với dấu tích xưa đă dần đi
vào quên lăng, những 36 phố phường, đ́nh Yên Thái, mặt gương Tây Hồ... đă
không c̣n dáng vẻ cổ kính xưa, mà thay vào đó là sự ồn ào pha tạp với những
đường phố bẩn thỉu, đầy bụi bặm, Những khu phố kim chẳng
ra kim cổ chẳng ra cổ, với đủ các biển quảng cáo lộn xộn loè loẹt,
dây điện giăng treo khắp phố khắp phường như mắc cửi.
Người
kinh kỳ, kẻ chợ đă mất đi dáng vẻ thanh lịch vốn có tự ngàn xưa,
Cái thanh lịch, lịch lăm của người Hà Nội, giờ không thấy ai nhắc đến,
mà thay vào đó là sự pha tạp của dân tứ chiếng quê mùa, con cháu quan lại địa
phương do tham nhũng có tiền của đổ về Hà Nội sinh sống và hưởng
thụ.
Nhớ về Thăng Long, nghĩ về Hà Nội! Nghĩ về hiện t́nh
đất nước...Ta không khỏi xao ḷng ... với bao điều c̣n trăn trở: Ngàn
năm gương cũ soi kim cổ ... ... ... ............................... Nước c̣n
chau mặt với tang thương.
Phải! Khi nghoảnh lại nh́n ḍng lịch sử
những ǵ cha ông ta đă đi... chúng ta thấy c̣n quá nhiều trăn trở, quá nhiều
điều mà ta phải "chau mặt" không vừa ḷng với những ǵ cha ông ta để lại!
Một
dân tộc dũng cảm là một dân tộc dám nh́n thẳng vào sự thật! Một con
người dám nh́n thẳng vào sự thật là một người dũng cảm!
Đúng
vậy!Chỉ có những ai, những dân tộc nào dám nh́n thẳng vào sự thật... Dù sự
thật có phũ phàng đến đâu cũng phải nh́n thẳng vào nó, th́ dân tộc đó
mới vượt được chính ḿnh!
Những ai tự nhận ḿnh là kẻ sĩ,
hẳn c̣n nhớ hai câu thơ của nữ sĩ Huyện Thanh Quan trong bài "Thăng Long Thành
Hoài Cổ". Đă chua xót nhắc nhở, nhắn gửi, cảnh tỉnh cho đời cho
hậu thế "Ngàn năm gương cũ soi kim cổ... Nước c̣n chau mặt với
tang thương". Xấu cũng phải soi, tốt cũng phải soi, soi để mà biết,
biết để mà sửa, càng thất bại càng phải học, để rút ra những
bài học bổ ích, điều quan trọng là chúng ta phải dũng cảm nh́n thẳng vào
sự thật, học tập những tấm gương của các nước khác như
nước Nhật chẳng hạn, họ dám dũng cảm nhận lỗi với các nước
mà cha ông họ đă gây ra chiến tranh xâm lược. Từ bài học lịch sử đau
thương và mất mát, dũng cảm nh́n thẳng vào sự thật, bằng ư chí và hành
động họ đă tạo lên một dân tộc Nhật như ngày hôm nay.
Chúng ta
đă từng nghe chuyện một nước Nhật đă dạy cho con em ḿnh biết nh́n
thẳng vào sự thật từ khi c̣n ngồi trên ghế nhà trường bằng câu mở
đầu: "Đất nước ta nghèo lắm các em ạ! Chúng ta không có bất cứ một
thứ tá nguyên ǵ được thiên nhiên ưu đăi..."
Và mới đây, nhà nước
Campuchia công khai nói lên sự thật với thần dân của ḿnh: Nompenh là của người
Hoa và người Việt, c̣n người Kheme đang ở ngoài ruộng và người rừng...
.
Những dân tộc dám nh́n thẳng vào sự thật như thế nhất định
họ sẽ vươn lên...vưon xa...bởi từng người dân một họ ư thức
được rằng muốn cho dân tộc ḿnh sánh vai bằng các cường quốc năm
châu, không có ǵ bằng sự tự lực tự cường, bằng sự gắng sức
vươn lên khi biết nhà ḿnh nghèo lắm, nhà ḿnh c̣n thua anh kém em và khi thấy được
cái nghèo hèn đó, khi thấy được cái sự dựa dẫm ỉ lại đó, đă
làm chúng ta nghèo đi, hèn đi... sẽ là động lực để họ vượt qua
được chính họ.
Từ việc nhận thức được điều
đó và họ ư thức và xác định được rằng: Một dân tộc muốn
vươn lên, th́ không có sức mạnh nào vững chắc bằng sức mạnh của
chính dân tộc đó!
C̣n chúng ta! Dân tộc Việt Nam...
có làm được điều đó... Có dám dũng cảm nh́n thẳng vào sự thật
phũ phàng như hiện nay hay không?
Trước hết. Tôi muốn mọi người
hay xem nước Việt "nhỏ" hay "không nhỏ" để từ đó chúng ta... Mỗi
người Việt Nam hăy bằng
lương tâm, lương trị... suy nghĩ về dân tộc ḿnh... Về bản thân mỗi
người Việt Nam dù đang
ở bất cứ vị trí nào! Cương vị nào và hoàn cảnh nào... trong bối cảnh
đất nước hiện nay...
Việt Nam!
Nhỏ hay không nhỏ
Chúng ta cần khẳng định một điều là hiện
nay Việt Nam "nhỏ"! Đó
là sự thật lịch sử mà chúng ta không dễ ǵ chối bỏ... Suốt chiều dài
lịch sử của dân tộc,chúng ta nói nhiều về tinh thần đấu tranh bất
khuất của ông cha giữ nước và cứu nước. Nhưng khi đi sâu vào phân
tích đánh giá những cuộc đấu tranh trong lịch sử, th́ có lẽ duy nhất cho
đến nay,chỉ có cuộc kháng chiến ba lần chống quân Nguyên là cuộc kháng chiến
bảo vệ quốc mang nhiều ư nghĩa của cuộc đấu tranh chính nghĩa. C̣n
lại các cuộc xâm lược khác của ngoại bang, đều có xuất xứ từ
mầm mống nội loạn, triều chính đương thời suy tàn thối nát, đi
đến tranh giành quyền bính, gây lên cánh nồi da nấu thịt huynh đệ tương
tàn. để cho các thế lực phong kiến phương bắc thừa cơ sang xâm lược
đô hộ.
Âu cũng là đúng thôi, một người có cuộc sống vô độ,
rượu chè be bét, tuỳ tiện buông thả không giữ ǵn sức khoẻ, tất cơ
thể sẽ bị suy yếu, sẽ là điều kiện cho vi trùng xâm nhập vào huỷ
hoại cơ thể, ắt gây lên bệnh là lẽ đương nhiên, chứ một người
khoẻ mạnh, cơ thể tráng kiện th́ vi trùng nào dám bén mảng. Nước giàu dân mạnh,
thiên hạ thái b́nh, trên có minh quân trị v́, dưới có hiền thần hiến kế th́
kẻ thù dù mạnh đến mấy cũng không dám nḥm ngó!!!
Hăy nh́n xem từ thuở
An Dương Vương trị nước, câu chuyện Nỏ Thần, Lông Ngỗng, đă
nhắc nhở chúng ta về mầm mống nội loạn, cho đến việc tranh giành
quyền bính gây loạn 12 sứ quân thời nhà Ngô, việc hành thích Đinh Tiên Hoàng v.v. cho đến
việc thoán quyền đoạt ngôi của Hồ Quí Ly làm cái cớ để giặc Minh
sang xâm lược...đến hành động đê hèn cỏng rắn cắn gà nhà của
vị hôn quân vô liêm sỉ Lê Chiêu Thống vào bậc nhất nước Nam, đă tạo cơ
hội cho 20 vạn quân Thanh ồ ạt sang giày xéo đất nước... và c̣n rất nhiều
những bi kịch khác của dân tộc mà chúng ta không muốn kể ra đây. Chúng ta không dám
nh́n thẳng vào sự thật, th́ chúng ta đă mất đi chữ "DŨNG". Không nh́n ra cái
sai của ḿnh th́ không bao giờ sửa được cái tật của ḿnh mà tự huyễn
hoặc có khác nào AQ của Lỗ Tấn.
Vấn đề thứ hai mà chúng ta "nhỏ",
là trong suốt chiều dài lịch sử, chúng ta đă chịu ảnh hưởng nặng
nề về tư tưởng nho giáo Trung Hoa, chúng ta không thoát khỏi được tầm
ảnh hưởng đó, bị g̣ bó bởi tư tưởng phong kiến là làm sao chỉ
quốc thái dân an, chăn dân trị dân để phục vụ cho chế độ phong kiến,
bị hạn chế bởi tầm nh́n g̣ bó đă thi hành chính sách bế quan toả cảng,
chứ không mở mang canh tân đất nước, khuyến khích dân làm giàu, nước mạnh.
V́ vậy, chúng ta khi t́m hiểu nguyên nhân, tại sao chúng ta "nhỏ", bởi v́ lịch
sử mà cha ông ta để lại "không lớn" một chút nào, chúng ta không có lấy một
công tŕnh kiến trúc, văn hoá hay nghệ thuật nào xứng tầm với lịch sử.
Trong khi đó nh́n ra các lân bang. Kampuchia có Angkor, Lào có Luang Prabang. Thái có chùa Vàng v.v...C̣n chúng ta th́
triều đại sau trút giận lên triều đại trước bằng việc huỷ
hoại đốt phá cho tan tành để chỉ mỗi một mục đích là cho quân vương
hả giận...
Lịch sử có quyền phán xét cái công và tội của mỗi triều
đại đại qua, để đời sau coi đó như một tấm gương
noi theo hay tránh tai hại. Chúng ta có quyền trách cứ cha ông, cũng như chúng ta phải giành
cho con cháu chúng ta cái quyền oán trách chúng ta hôm nay, đă không làm tṛn sứ mệnh mà lịch
sử giao phó. "Sứ mệnh lịch sử đặt lên vai thế hệ nào th́ thế hệ
đó phải có trách nhiệm gánh vác".
Chúng ta! ai là những người có lương
tri, lương năng hăy suy nghĩ trước hiện t́nh đất nước. Đó
là lịch sử, là thượng tầng kiến trúc của giai tầng thống trị đại
diện cho thể chế quốc gia đă không có "cái tầm" của thời đại để
đưa dân tộc đi lên sánh vai cùng hàng xóm lân bang, bè bạn năm châu bốn bể!!!
C̣n
hạ tầng cơ sở, tầng lớp b́nh dân, tầng lớp dân nghèo th́ sao? Với một
xă hội có mối quan hệ đố kỵ không thoát ra khỏi tư tưởng làng xă,
an phận thủ thường ”giấc mơ con đè nát cuộc đời con - hạnh
phúc nhỏ đựng trong tà áo hẹp”; không muốn ai hơn ḿnh, anh không muốn em hơn,
trong ḷng không vui với sự vượt trội của bạn, hằn học với hàng
xóm mỗi khi bị thua thiệt, trong một xă hội, nếu có một người có chí
hướng hơn người, liền bị dè bỉu, chế nhạo cho là hâm là dở
người, t́m ngướ tài đă khó, th́ việc tiến cử người tài lại là
điều hiếm có. Đó là một trong những nguyên nhân xâu xa để chúng ta mổ xẻ
phân tích cho cái "nhỏ"của chúng ta. V́ muốn t́m nguyên nhân th́ phải xét từ cái gốc.
Caí gốc của”Nhỏ”có nguyên nhân không nhỏ từ những vấn đề
trên.
T cả những nhận xét trên, những dẫn chứng trên đều là sự
thật hiển nhiên, dù muốn hay không muốn chúng ta đều phải nh́n thẳng vào sự
thật đó để đối mặt với sự thật đó!! Để trong mỗi
con người Việt Nam t́m ra được điểm yếu cố hữu của ḿnh,
của dân tộc ḿnh, nhằm điều chỉnh và ư thức được trách nhiệm
đối với dân tộc, đối với tổ quốc.
Các bạn trẻ Việt
Nam thân mến!Trước khi kết thúc bài viết này, tôi xin kể về một dân tộc.
Một dân tộc bi hùng nhất trong mọi dân tộc trên thế giới! Đó là dân tộc
Do Thái, dân tộc của những đau thương và bi tráng, dân tộc của những huyền
tích về một chúa trời giáng thế, về một Jerusalem đau thương và huyền
bí và cuộc di cư vĩ đại nhất trong lịch sử loài người... trong đó
nổi bật lên câu chuyện thiêng liêng về ḥn đá thề, ḥn đá thiêng liêng nhất
của người Do Thái.
Lịch sử bi hùng của dân tộc bất khuất
Như
chúng ta ai cũng từng biết về lịch sử dân tộc Do Thái, một dân tộc tự
hào có ḍng dơi của vua David và của triều đại Salomon huy hoàng trong quá khứ. Họ
xứng đáng tự hào với một nền văn minh Ả Rập với các quốc gia
láng giềng Ai cập, Ba Tư, Hy Lạp và La Mă v.v... dân tộc Do Thái là một trong số
các dân tộc có nền văn hoá và lịch sử lâu đời nhất của nhân loại,
nó được ra đời cung thời kỳ nền văn minh Ai Cập cổ đại,
nền văn minh lưỡng hà và sự phát triển rực rỡ với nền văn minh
La Mă cổ đại.
Nhưng cũng kể từ đó nhà nước Do Thái cổ
đại cái nôi khai sinh ra ḍng đạo chính thống lớn nhất hiện nay, Đạo
Thiên Chúa. Do Thái đă phải chịu một số phận mang đậm chất bi hùng, họ
bị các bộ tộc và các vùng lănh chúa khác xâm lược xua đuổi và có ư đồ xâm
chiếm tiêu diệt đất nước Do Thái cũng như dân tộc Do Thái.
Để
bảo tồn giống ṇi và không chịu khuất phục. Một cuộc trường chinh
vĩ đại nhất trong lich sử nhân loại đó diễn ra với lời thề
thiêng liêng và đầy bí ẩn trước lúc ra đi... dân tộc Do Thái c̣n th́ đất
nước Israel c̣n và dù cho chỉ c̣n một người Do Thái, dù cho vật đổi sao
rời, dù cho thời gian có thể bao lâu, nhưng người Do Thái nhất định phải
trở về tổ quốc. Phải chăng lời thề thiêng liêng ấy được
tổ tiên của ngựi Do Thái thực hiện theo nghi lễ Do Thái Giáo trước khi đặt
tay lên ḥn đá thiêng...
Và người Do Thái đă phải tha phương, những ḍng
người di cư đưa nhau đi từng tốp, từng nhóm đến khắp mọi
nơi trên thế giới để duy tŕ sự sinh tồn và luôn truyền lại cho con cháu
lời thề thiêng liêng đó.
Suốt trong đoạn trường mất nước
đau thương, tưởng rằng dân tộc Do Thái sẽ bị tiêu diệt, sẽ bị
lịch sử nhân loại quên lăng. Nhưng kỳ lạ thay! Trải qua gần hai ngh́n năm
bị mất tổ quốc, dân tộc Do Thái đă vượt qua được định
mệnh nghiệt ngă của lịch sử, họ đă không bị tiêu diệt không bị
đồng hoá bởi những nền văn hoá của các dân tộc khác, họ đă chứng
tỏ là một dân tộc có sức sông mănh liệt, dẻo dai và ngày càng bền vững, ngày
càng phat triển...
Như chúng ta vừa được chứng kiến, sự kiện
nhà nước Do Thái vừa qua đă chính thức công nhận và đón chào những đứa
con lưu lạc sang Phi Châu trở về tổ quốc sau gần hai ngh́n năm tha phương.
Thật là phi thường! Dù đă trải qua hàng ngàn năm bị mất tổ quốc,
nhưng họ đă giữ ǵn được tài sản DÂN TỘC vô giá! Họ đă khẳng
định được một chân lư: Dân tộc do thái là một dân tộc anh hùng! là một
dân tộc bất diệt.
Từ những đau thương mất mát, dân tộc Do
thái đă khẳng định được nguồn gốc giống ṇi của dân tộc
ḿnh, tính đoàn kết cộng đồng, bản năng sinh tồn và phát triển không ngừng,
ư thức vươn lên mănh liệt cộng với sự thông minh thiên phú vượt trội
hơn các dân tộc, các chủng người khác. Tất cả đă tạo lên một dân
tộc Do Thái có đức tính và đặc tính riêng biệt.
Cũng chính từ những
phẩm chất có tính đặc biệt này cũng là khởi nguồn của những mâu
thuẫn, là kẻ thù của những giá trị ḱ thị dân tộc, chủng tộc ích kỷ
hẹp ḥi cả trong qua khứ, hiện tại và tương lai. Họ luôn luôn bị xua đuổi,
bị t́m cách cô lập và khống chế, thậm chí bị t́m cách tiêu diệt như dưới
thời Đức Quốc Xă.
Cũng chính v́ những lư do đó, dân tộc Do Thái luôn
phải đối mặt với rất nhiều kẻ thù để bảo tồn giống
ṇi của dân tộc, đă tạo lên cho họ một ư thức cộng đồng rất
cao. Đặc tính này nó vừa mang tính bản năng, nhưng cũng mang tính ư thức, lư trí,
đặc tính đó nó vừa có lợi nhưng cũng vừa có hại cho họ. Đi đến
đâu, cư ngụ ở đâu, hay khi đă trở về tổ quốc chung sống cùng
dân tộc Palestine, họ vẫn thành lập những cộng đồng người Do Thái
riêng, v́ vậy trong các sinh hoạt dân cư, ngoài những sinh hoạt tôn giáo ra, người
Do Thai cũng không mấy hoà đồng với các cộng đồng dân tộc khác, tôn giáo
khác. Đây cũng chính là nguyên nhân khiến cho họ bị các cộng đồng khác, tôn giáo
khác không mấy thiện cảm, sự ích kỷ, tự kiêu dân tộc thái quá của họ
trong các mối quan hệ cũng là đặc tính có nguyên nhân sâu xa dẫn đến sự
ngăn cách của họ với các dân tộc khác.
Nếu người Do Thái ư thức
được điều đó,vượt qua được những trở ngại này,
nếu vượt qua được những hạn chế này. Nhân Dân Do Thái, một dân tộc
thông minh, cần cù chịu khó nhất định sẽ trở thành một dân tộc hạnh
phúc, xứng đáng được các dân tộc khác trên thế giới tôn trọng và ngưỡng
mộ với những công lao và cống hiến của họ đối với sự phát
triển của nhân loại.
Ngày nay!Chúng ta biết đến đất nước
Israel, tuy vẫn c̣n những khó khăn mâu thuẫn với các nước lân bang trong việc
tái lập quốc do lịch sử để lại. Nhưng những khó khăn đó không
ngăn cản được sức mạnh một dân tộc anh hùng bất khuất, giàu
tính dân tộc và cần cù thông minh, đă vươn lên phát triển mạnh mẽ.
Chúng
ta biết đến một quốc gia Israel duy nhất trên thế giới có nguồn ngân
sách do những kiều dân của ḿnh trên khắp thế giới, gửi về tổ quốc
đóng góp theo nghĩa vụ công dân.
Một quốc gia Israel có nền nông nghiệp vi
sinh tiến tiến bậc nhất trên thế giới với những thành tựu kinh tế
hết sức ngoạn mục. Từ việc nuôi tôm trên nền cát cho năng suất tới
50 tấn/ha, cho tới việc lai tạo, sử dụng công nghệ đột biến gen
với sản lượng 500 tấn cà chua/ha/năm
Ngày nay! có lẽ khi nói đến
dân tộc Do Thái, không một ai phủ nhận những đóng góp vô cùng to lớn của họ
cho sự phát triển của nhân loại, nhất là trong các lĩnh vực kinh tế chính trị
và khoa học kỹ thuật. Không những thế mà dân tộc Do Thái c̣n là mỏ chất xám
vô cùng quí giá của nhân loại. Các v́ tinh tú trên bầu trời nhân loại đa phần là
những nhân vật kiệt xuất có nguồn gốc Do Thái, những Albert Einstein, Karl Max v.v.....
Các
bạn thanh niên Việt Nam thân mến! Hẳn câu chuyện về đất nước Do
Thái, dân tộc Do Thái sẽ làm các bạn chạnh ḷng nghĩ về tổ quốc... Nghĩ
về dân tộc!!!Nhưng xin các bạn chớ hiểu lầm về mục đích của
tôi. Một dân tộc Do Thái coi lợi ích dân tộc là trên hết, họ hết ḷng v́ dân tộc
họ, họ có nghĩa vụ với tổ quốc họ trước hết v́ dân tộc
Do Thái. Họ đóng góp tài chính và sức người, sức của cho một nhà nước
Israel, bởi nhà nước đó là của tổ quốc Do Thái và v́ dân tộc Do Thái. Nó hoàn
toàn khác xa với nhà nước độc tài Cộng Sản Việt Nam, một nhà nước
đă v́ lợi ích cá nhân chủ nghĩa đă phản bội lại lợi ích dân tộc,
đă d́m dân tộc ḿnh trong vũng bùn tăm tối, đă dẫn dắt dân tộc ḿnh đi
hết từ sai lầm này đến sai lầm khác.
Một nhà nước độc
tài với những kẻ bệnh hoạn đă mất hết lương tâm đă đang
tâm bán rẻ tổ quốc giống ṇi, sẽ không bao giờ xứng đáng là đại
diện cho dân tộc Việt Nam. Mà phải bằng hành động bằng lư trí và lương
tâm, mỗi ngừoi Việt Nam cần có ư thức cùng nhau xúm vào lật đổ, hất bỏ
ḥn đá đang cản đường dân tộc chúng ta. Có như thế th́ dân tộc ta mới
phát huy được sức mạnh dân tộc, cùng nhau mau chóng vươn tới đỉnh
cao của ước mơ của loá người là tự do hạnh phúc.
Nhân sự
kiện hải ngoại tổ chức đợt sinh hoạt thanh niên gốc Việt nhớ
về cội nguồn với chủ đề "Tuổi trẻ mùa xuân Thăng Long", tôi, người
trong nước, muốn nhắn gửi tới các bạn, những thế hệ tương
lai của đất nước, không phải là những lời chào mừng chiếu lệ,
sự cổ vũ hoang tưởng, những lời hô hào động viên khích lệ trống
rỗng, mà là một sự thật. Một sự thật trần trụi và nặng nề...
Để từ đó chúng ta nh́n người lại ngẫm đến ta, nh́n ta lại ngẫm
đến người... Để cùng nhau có ư thức có nghĩa vụ của một người
con trong cộng đồng người Việt, dù ở đâu, đi đâu hay sống ở
phương trời nào... hăy nhớ về cội nguồn để làm điều ǵ có ích
cho bản thân cho dân tộc.
Sứ mệnh lịch sử đang đặt lên vai chúng
ta trách nhiệm nặng nề!Hăy cùng nhau ghé vai gánh vác! Mong các bạn đừng thoái thác !
Như
Hà |
|
|
|
|
 |
 |
 |
 |
|

Trần Khải Thanh Thủy
Vào trại, chị không ngờ lại biết được
tin em qua một nhóm bạn tù vừa chuyển từ Hỏa Ḷ về. Qua giọng nói, ngôn ngữ,
chị cảm nhận mọi người quư trọng em lắm, như một nữ anh hùng
thời đại, một cánh chim báo băo, dù bị đảng giương cung độc ác
bắn găy cánh ngang trời mà cú rơi tự do từ tột đỉnh “thăng tiến”
xuống nền trại giam, mang đầy màu sắc... làm chị về pḥng giam rồi mà
cứ thao thức măi.
Số phận vô t́nh gắn hai chị em ḿnh thành một, nên nỗi
đau ngục tù số phận cũng chia đều. Ngoài đời chị ấm ḷng v́
trong cuộc đấu tranh dân chủ cho Việt Nam có em ở bên bao nhiêu th́
trong tù ḷng chị đau đớn bấy nhiêu.
Trại Hỏa Ḷ nơi em ở, vốn khét tiếng v́ sự
độc ác, tối tăm, chật chội và hắc ám, nơi nạn bạo hành, trấn
cướp vẫn diễn ra hàng ngày, nơi người với người tranh giành nhau từng
miếng ăn, chỗ ở, chỉ v́ nạn... đất chật người đông, kỷ
cương pháp luật buông thả nên mỗi năm ba ngành ṭa án, công an, viện kiểm soát
phải đảm bảo chỉ tiêu 6,000 người “nhập khẩu”, v́ vậy
mỗi người chỉ được vẻn vẹn 60cm để nằm trong một
không gian chật chội 40 người một pḥng 30m2, tha hồ chen chúc giữa cái nắng
như nung của bầu trời nhiệt đới, cái lạnh cắt da cắt thịt
của Mùa Đông trong lao hun hút gió lùa. Lúc là chảo rang người khổng lồ, khét lẹt
mồ hôi, lúc là nhà đá lạnh lẽo bẩn thỉu, ẩm ướt, tối tăm, nơi
ghẻ lở hắc lào là chuyện không có ǵ phải làm ầm ĩ (mỗi người, mỗi
ngày chỉ được chia một chậu nước để tắm rửa, vệ
sinh) cũng là nơi ốm đau không được chăm sóc.
Sự sỉ nhục, đánh đập của cán bộ quản
giáo đối với tù nhân xảy ra như cơm bữa. Nơi yêu thương, đầm
ấm, bao bọc, sẻ chia bị tước đoạt không thương tiếc, nhường
chỗ cho nạn sùng tín trung cổ: Hằn gắt, dối lừa, sỉ nhục và thú tính
phát triển vượt bậc... Một viên ngọc tỏa sáng giữa đời thường
như em, giờ bị rơi vào bùn lầy nước đọng phải ḥa trộn với
bao sỏi đá. Một người vốn sinh ra là để hưởng tự do, an nhàn,
phú quư, nền văn minh nhân loại thấm đẫm từ đầu đến chân, nay
rơi vào chốn ô trọc, nhơ nhớp, tận cùng của sự mất vệ sinh, ô nhiễm.
Một người sống trong sách vở, kính chúa yêu nước thương người,
nay sống trong tăm tối, người với người sống để... hành hạ,
sỉ nhục, trấn áp nhau.
Một người không bao giờ tham gia vào các tṛ chơi mất
phẩm giá như em, nay v́ t́nh thế trớ trêu, cả bè lũ chó má nhảy lên bàn độc
phán xét bắt bớ mà rơi vào giữa bọn lừa đảo, trộm cắp, ma túy, tú
bà, sở khanh, thật là xót xa đau đớn quá Nhân ơi...
Cả hai lần em bị xử, dù đang bị biệt giam,
không hề biết tin tức ǵ (ngoài những tờ báo lá cải của đảng bôi nhọ
em), nhưng chị thừa biết tính chất phi luân của luật pháp Việt Nam, một
thứ luật vô nhân, vô đạo, vô văn hóa. Là trí thức được học hành hiểu
biết, ai cũng rơ ở bất cứ xă hội nào, trong bất kỳ thể chế nào
luật pháp cũng phải dựa trên nền tảng là đạo đức xă hội. Nói
cách khác, đạo đức chính là nguồn sống của pháp luật. Nếu v́ bất
cứ lư do nào, nguồn sống này mất đi th́ luật pháp thực sự hết đất
sống. Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam càng ngày càng hoàn thiện sự suy đồi nên
mới bắt một người trong sáng, thánh thiện như em vào tù, buộc cho em đủ
thứ tội mà em không hề có. Bỏ mặc em quằn quại vật vă, trong những ngày
tuyệt thực, đau ốm, đi không vững, người choáng váng. Xúi bẩy những
người cùng pḥng khích bác, hạ nhục, bêu xấu em, chuyển trại em không hề thông
báo cho gia đ́nh biết để chăm sóc khi em đang 3 phần sống, 7 phần chết
(v́ tuyệt thực 1 tuần liền) trên chiếc xe tù bít kín, trên chặng đường
225 km, xóc nảy người, thiếu không khí khiến em ngất xỉu trong thùng xe, chưa
đủ c̣n ra lệnh kỷ luật em khi em chia sẻ chiếc chăn của nhà cho người
bạn tù tại nơi ở mới, cố t́nh không cho em gặp mẹ khi mẹ từ Hà
Nội xuống thăm v.v và v.v. Bao nhiêu đau khổ của trần gian trút xuống thân h́nh
mảnh mai bé nhỏ của em mà em vẫn không chùn bước. Trước 3 cai tù canh giữ,
em vẫn lớn tiếng tố cáo tính chất độc ác và giả dối của trại
với mẹ... Người đàn bà hết ḷng v́ con, người xác định sẽ theo
em đến cùng cả trong cuộc đấu tranh không khoan nhượng với đảng
cộng sản cũng như trong thời gian em ở tù. Dù đường dài, chân mỏi,
mắt hoa, không ít lần sa chân, ngă nhào v́ tuổi già, v́ cực nhọc... song sức mạnh
của t́nh mẫu tử, của ḷng tự hào luôn chiến thắng, mẹ lại một
ḷng một dạ vùng lên, đ̣i hỏi quyền lợi, tiếp tế cho em, cũng là nhận
về sự sẻ chia của những người bà con, đồng bào từ hải ngoại
vào trại cho em... một sự vùng lên không ngừng của t́nh mẫu tử Việt Nam em
ạ.
Tết này bà con hải ngoại nhắc em nhiều lắm, người
con gái mảnh mai mà tâm hồn tràn đầy khí phách. Một h́nh bóng giai nhân mà cuộc đời
bị giam trong ngục tối, một bóng dáng nữ lưu trác Việt, sinh ra giữa ḷng cộng
sản mà ḷng đầy nhân nghĩa, yêu thương, một phẩm chất anh hùng thời
đại, dám xả thân v́ đại nghĩa mà tiếc thay cuộc đời do đảng
cầm quyền lại đầy cạm bẫy, đau thương.
Năm ngoái bằng giờ này, ngày 2 Tết em xuống Hải
Pḥng thăm những nhà dân chủ gồm Bạch Ngọc Dương, Nguyễn Xuân Nghĩa,
bác Nguyễn Cao Quận... Tất cả giang tay đón tiếp em, như ḷng biển bao la đón
con sóng vào ḷng... Năm nay, vắng bóng em thật rồi, mọi người tha hồ nhắc
tới em, ôn lại kỷ niệm ngọt ngào mà sâu lắng này, ḷng đầy chua cay, đau
xót.
Tất nhiên người thương em nhiều nhất vẫn
là mẹ, thân thể em do mẹ phân thân xẻ thịt mà thành, bao nhiêu năm thắt lưng
buộc bụng, để nuôi em khôn lớn... Giữa thời đảng trị, “bao
nhiều, cấp ít”. Gạo vừa 13 kư, suốt tháng cháo thừa, cơm thiếu, quanh
năm no cậy nước. Vải tṛn 4000 phân, suốt ngày quần thiếu, khố thừa,
suốt đời ấm nhờ da... Bao nhiêu hy vọng mẹ đặt nơi em, và em như
lắng nghe tiếng ḷng của mẹ, nh́n sâu vào ánh mắt mẹ mà học hành giỏi giang,
tấn tới, hiểu rơ về luật, lại giỏi ngoại ngữ...
Lẽ ra, ở một xă hội dân chủ tự do, nơi tri
thức được đặt lên hàng đầu, người như em phải được
đề cao trọng vọng. Tiếc thay, trong ḷng Xă Hội Chủ Nghĩa Việt Nam, đảng
luôn trừng trị những ǵ đi quá giới hạn của đảng, đó là sự
thông minh, hiểu biết, ḷng can đảm, sẻ chia với dân nghèo, sự phê phán những
việc làm thấp hèn, sai trái, sự độc đoán chuyên quyền của đảng cũng
như của những kẻ cúi đầu làm theo mệnh lệnh sai trái của lănh đạo
đảng, chỉ v́ đồng lương tháng, v́ cấp bậc trên ve áo, v́ nồi cơm
của vợ con v.v. Chỉ v́ gan to bằng trái núi, dám vượt qua giới hạn của đảng mà
cả em và chị, đều là
nạn nhân của sự trừng phạt này. Thay v́ tư duy bầy
đàn, v́ ăn theo nói leo những tư tưởng mù ḷa sai trái của đảng th́ em mở
lớp học về nhân quyền tại Việt Nam, hy vọng sẽ biến Việt Nam từ
xứ sở cằn cỗi tự do (như mưa bóng mây, như bụi gai cằn) thành khái
niệm tự nhiên, rộng khắp như hơi thở, khí trời như biển hiệu,
bến đỗ trong các nhà ga, trường học v.v... V́ đi quá giới hạn của
đảng mà chị em ḿnh đă bị đảng ra tay trừng trị, giam vào ngục tối,
nhằm thiến hết nhân cách phẩm giá làm người.
Nhớ
lại ngày 11 tháng 5 ở trong tù, nghe tin hai em bị xử, dù không được phép sử
dụng giấy bút, chị đă làm thơ, vừa để nhắn nhủ em, cũng là tự
nhủ với ḷng ḿnh:
Nhân, Đài ơi có chị ở bên
Ba chúng ta sánh vai cùng đạo lư
Ba gương mặt b́nh thường như lẽ phải
Sinh
ra để xóa bỏ độc tài.
Cố t́nh bắt em, đảng Cộng sản đă vấp phải bức tường
của ḷng nhân ái, căm phẫn cao độ. Hàng trăm cuộc biểu t́nh lớn nhỏ
phía bên kia bờ đại dương vọng về, hàng triệu khối óc cùng tập trung
công sức, trí tuệ để kêu gào, kiến nghị với thủ tướng, dân biểu
của nước sở tại, đ̣i nhà cầm quyền Hà Nội phải thả em vô điều
kiện. Hàng triệu tấm ḷng nhân ái, yêu thương, ngày đêm lặng lẽ dơi theo bóng
dáng bé nhỏ của em nơi trại tù xa lắc giữa gió lào cát trắng, nghiệt ngă, hoang
vu. Hàng ngh́n bàn tay t́nh nguyện ch́a ra bồi lấp cho nỗi khổ thẳm sâu trong ḷng em,
ḷng mẹ vợi bớt nguôi ngoai. Bao nhiêu cuộc điều trần phía Bộ Ngoại Giao,
Bộ Công An cũng không thể nào xóa bỏ được việc làm bất nhẫn này.
Cả thể chế tàn bạo của đảng gồm nhà tù, trại giam với bao nhiêu
cực h́nh phải dùng để đối phó với khí phách hiên ngang của chị em ḿnh,
hai con người tiêu biểu cho h́nh ảnh người phụ nữ việt nam đội
đá vá trời, khai sơn phá thạch, đi trên con đường lớn... chứng tỏ
sự hèn hạ, kém cỏi, bất lực của đảng, cho dù sớm hay muộn th́ thế
thua của đảng cũng là điều tất yếu. Đảng không thể độc
tài, độc tôn, muôn năm măi được.
Tết này em không về, cả nhà ḿnh mất Tết, cả cộng đồng hải
ngoại đón Tết kém vui, ngôi nhà dân chủ Việt Nam măi không nguôi ngoai nỗi đớn
đau xa cách này, mẹ ngày ngày lặng khóc v́ thương nhớ, đúng như cái tên của
mẹ, cũng là những lời thơ chị viết: Không có em, cả nhà đầy nước
mắt.
Thuốc đắng cạn liều càng thấy đắng, đường xa dân chủ
đắng cay nhiều, Hăy vững tin ở tương lai em nhé, con đường mà chị
em ḿnh lựa chọn c̣n đầy chông gai, băo tố, nhưng cái ǵ phải đến sẽ
đến. Để xứng đáng với chiếc ghế của hội đồng bảo
an không thường trực, để có chỗ đứng trong hàng rào mậu dịch WTO,
đảng buộc phải nh́n nhận lại và âm thầm sửa sai những sai lầm chết
người, trong đó có việc phóng thích em ra khỏi trại tù em ạ. Nếu không có ǵ
thay đổi, theo suy đoán chủ quan của chị và những người bạn tù vừa
chuyển từ Hỏa Ḷ về B14 cùng chị, chỉ Tết 2009 em sẽ về đoàn tụ
cùng mẹ và cộng đồng. Cố gắng lên Nhân ơi. Nhất định Tết sau
em phải trở về.
Hang
đá, 2 Tết 2008. Trần Khải Thanh Thủy
|
|
 |
 |
 |
|
|
|
|