TỔ QUỐC QUÊ HƯƠNG
ƠI !
Thân Trọng Lư , California.
Chúng ta ở xa nửa vòng trái đât
Thương nhớ vô cùng Tổ
Quóc Việt Nam yêu !
Nhớ nắng sáng Sơn La, thưong Minh Hải mưa chiều
Biển rộng núi cao, đồng
xanh bát ngát.
Ôi ! Tổ Quốc đẹp
như bài ca, lời hát
Dân tộc ta là con cháu Lạc Hồng
Từ thưở Hùng Vương mười tám
đời dựng nước
Lịch sử vẻ vang cha ông ngày trước
Cởi ngựa vung gươm, múa kiếm trương cờ
Oanh liệt kiêu hùng - Tổ Quốc hoá thành thơ
Có Đặng Dung mài gươn
dưới trăng chợt đầu đã bạc !
Song núi reo hò lời bình Ngô sát
đát
Dư âm còn vang vọng đến
thiên thu
Cọc sát chông tre nhọn nổi
hận thù
Sông Hát Bạch Đằng còn
lưu chiến tích
Đất nước chuyển
mình theo từng tiếng hịch
Từ Đinh, Lê, Lý, Trần,
Lê…quyết gìn gìữ non sông
Lời thề xưa rạng
khí phách cha ông
“Thà làm quỷ nước
Nam, không làm vua đất Bắc.”
Trai làng Giáng mơ gươm
vàng ngựa sắt
Ta học vỡ lòng chuyện
Phù Đổng Thiên Vương.
Hà nội xưa : Ba mưoì sáu
phố phường
Cô gái Hà Đông dạo khéo áo lụa
Gió bấc mùa đông mẹ run
tay cáy lúa
Bếp lửa bùng lên cho em bé
đánh vần
Châu Rí, châu Ô còn in gót Huyền
Trân
Lòng Công Chúa nặng tình Chiêm, nghĩa
Việt
Lời ca Huế giọng buồn da diết
Câu Nam ai, điệu mái đẩy, mái nhì
Có đô xưa, bóng rồng phượng uy nghi
Ta nhớ mãi trong niềm đau
viễn xứ
Ai về đó có ghé thăm bến
cũ
Nghe câu hò văng vẳng Phú Văn
Lâu
Thuyền trên sông thấp thoáng
bóng ai câu
“Lam ngư phủ mà nặng
tình non nước”
Đât Quảng thân yêu, làm sao
ta quên được !
Điện Bàn ơi ! còn ngọt
mía thơm đường ?
Mây Hải Vân che bóng dáng quê hương
Làng Câu Nhí nơi chôn nhau cắt
rốn
Ngọt lời mẹ ru thưở
thuở lên ba, lên bốn
Như mưa nguồn lụt
gửi vị lòn bon
Hòn Kẻm, Đá Dừng mây núi
chon von
Chiều đúng trông lên –
Lòng thương cha nhớ mẹ
Đà Nẳng , Hội An - Một
thời tuổi trẻ
Mái trường xưa, bạn
học đã về đâu ?
Cửa Đại sóng reo, gió
thoáng Chùa Cầu
Sao nét mực bỗng nhòa trong
lưu bút
Lấn núi, chen rừng déo xa heo
hút
Dừa Tam Quan xỏa tóc đợi
trăng lên
Từ buổi chàng đi còn nhớ
hay quên?
Vợ đứng trông chồng
lâu ngày hóa đá
Gịong hò miền Nam dịu dàng êm ả
Ngọt bưởi Biên Hoà, thơm
cây trái Lái Thiêu
Truyện tích ngày xưa, mẹ
kể đã nhiều
Thơ Lục Vân Tiên ôm nỗi
lòng Đồ Chiểu
Tuổi ấu thơ nghìn đêm
mơ huyền diệu
Tiên về ban gậy trúc –
phép thần thông
Hoá thành gươm tiếp sức
cho ông
Viết trang sử ngời trăng
sao vằng vật
Nước mắt mồ hôi
làm nên áo mặc
Sông góp phù sa hóa kiếp thành cơm
Đường ta đi hoa cỏ
ngát hương thơm
Có tiếng chợ chiều tan,
có bướm vờn trước gió
Chiếc nón bài thơ kết
từng vành thương nhớ
Bến đò xưa thuyền
chở nặng ca dao
Nước mấy nguồn sông
hẹn về biển gặp
Như người đồng
hương gặp đồng hương nơi viễn xứ !
Đất nước ta bốn
nghin năm lịch sử
Khí phách Thái Bình, hùng vĩ Trường
Sơn
Mặt trời lên buổi sáng
ghé môi hôn
Trên Tồ Quồc những cái
gì đẹp nhất
Chúng ta ở xa nửa vòng trái
đất
Thương nhớ vô cùng Tổ
Quốc Việt Nam yêu !...