lyhuonga.jpg

 


       

       

 

lyhuonga.jpg

Thơ cột 1
 
Nụ hôn trao em
Người chiến binh bị lảng quên
Forgotten Warrior
Lính mãi trong anh
Việt Nam hai tiếng yêu thưong
Bài thơ đôi dép
Lời ru con
Nếu mai tôi về...
Tổ Quốc quê hưong  !


 




Nụ Hồng Trao Em

                                                                                  
tặng những người Mẹ

Một nụ hồng xin gửi tặng em
Người mẹ hiền tất tả ngày đêm
Nuôi con thơ mỗi ngày một lớn
Lo cho chồng năm tháng triền miên

Ngày từng ngày xa lìa quê hương
Gót em đi vất vả trăm đường
Lặn lội thân cò nơi đất khách **
Vẫn giữ gìn nền nếp Đông Phương

Hy sinh hết cả quãng đời son
Quên mình chỉ biết đến chồng con
Hầu mẹ hầu cha cho phải đạo
Làm vợ làm dâu được vẹn tròn

Buổi sáng em đi làm kiếm cơm
Tan sở chiều về lại đón con
Ghé chợ cho mau không kẻo tối
Về lo cho kịp bữa cơm ngon

Rồi lúc đêm về gió nhẹ lay
Nhìn đàn con yên giấc ngủ say
Là lúc em vui niềm hạnh phúc
Tháng năm chẳng quản tấm thân gầy

Dậy dỗ cho con chớ vội quên
Nguồn gốc mình nòi giống Rồng Tiên
Tình mẹ trong em như trời biển
Nụ hồng này xin tặng riêng em


** cảm hứng từ bài "Đưa Cho Vợ" của Trần Tế Xương: "Lặn lội thân cò nơi quãng vắng"

Dân Chu
Sun May 14, 2006

(Nguồn : Nước Việt Online)

 

 

animationncbblq.gif

FORGOTTEN WARRIOR

He lives alone In the hills and the trees
He bares his soul to the cool mountain breeze

He talks to the Spirit He listens to the Wind
They shield him from memories Buried deep within

The world has forgotten The sacrifice he made
The scars he bears remind him Of the high price he paid

Freedom is not given But with blood it has been bought
By warriors such as he And by the wars they fought

We can’t forget our warriors Or let them die in vain
But with respect and honor We can help to ease their pain

Our Freedom will be taken If no one will defend
God bless our Forgotten Warriors Who live to fight again

( Unknown Autor of USMC at Khe Sanh )

 

Người Chiến Binh Bị Lãng Quên

 

Anh sống cô đơn trên đồi hiu quạnh

Thả hồn theo luồng gió núi lạnh câm

Làm bạn hồn ma...tiếng gió...mây ngàn

 Để quên kỷ niệm chìm trong dĩ vãng

Thế giới quên lãng lính trận hy sinh

Với thương tích anh đã mang đầy mình

Tự do không ai cho tự nhiên có

Phải trả bằng máu xương trong chiến cuộc

Bởi chiến binh anh dũng chốn sa trường

Ta không thể quên người lính đáng thương

Để họ chết vô nghĩa ngoài chiến địa

Phải  kính nể, vinh danh người lính trận

Giúp họ xoa dịu đau khổ gian truân

Tự do mất nếu ta không giữ nó

Cầu xin Ơn Trên hãy ban phép lành

Giúp người chiến binh tiếp tục đấu tranh .

 

( Forgotten Warrior-Unknown author of USMC at Khe Sanh )

 Phỏng dịch . Cựu Tr/Tá Nguyễn Minh Châu - TĐ3 Soibien

 

BÀI THƠ ĐÔI DÉP

Nguyễn Trung Kiên.

 

Bài thơ đầu anh viết tặng em

Là bài thơ anh kể về đôi dép

Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết

Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ

Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước

Cũng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược

Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn không kẽ thấp người cao

Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp

Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác

Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu  ngày nào một chiếc dép mất đi

Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng

Giống nhau lắm nhưng người  đời sẽ biết

Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau

Bước hụt hẳng cứ nghiêng về một  phía

Dẫu bên cạnh có người thay thế

Mà trong lòng nỗi nhớ vẫn chênh vênh

Đôi dép vô tri khắn khít song hành

Chẳng thề nguyện mà không hề giả dối

Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội

Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời

Dẫu mỗi chiếc ở một bên phải trái

Nhưng tôi yêu em bỡi những điều ngược lại

Gắn bó đời nhau vì một lối chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song

Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc

Chỉ còn một là không còn gì hết

Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia…

 

 

Lính Mãi Trong Anh

 

Lính đã in sâu vào huyết quản

Chiến trường là mạch máu của anh

Theo tháng năm thân xác hao mòn

Tóc đổi bạc, chiến trường không phai nhạt

 

Nhớ thuở chiến tranh chưa tàn cuộc

Xông pha trận chiến chẳng sờn gan

Nôn nao ao ước sớm thanh bình

Bên con bên vợ thú điền viên

 

Rồi nay đất nước gọi thanh bình

Bên con bên vợ có đoàn viên

Đời tỵ nạn lưu vong buồn muôn thuở

Trận tiền binh lửa khó mà quên .

 

          Tuyết Nga

 

Việt Nam ! Hai Tiếng Thân Yêu

 

Khi xa quê, tôi còn bé

Nhưng danh từ ấy tôi sẽ không quên

Nơi đây tôi được gọi tên

Việt Nam, dân tộc bấp bênh muôn đời

Quê tôi xa tận ngàn khơi

Từ thuở ra đi tôi mới chào đời

Hôm nay xin nhắn đôi lời

Mẹ Việt Nam ơi ! bầu trời thương nhớ

Quê tôi ! chưa thấy bao giờ

Xem qua phim ảnh thẫn thờ đau thương

Việt Nam là bãi chiến trường

Giặc gieo tan tóc khắp phường quê ta

Các anh, các chú, các cha

Đổ bao xương máu xông pha sa trường

Quyết tâm bảo vệ quê hương

Chống giặc cộng sản bất lương tham tàn

Cứu dân khỏi ách lầm than

Nhưng nay tôi hiểu nỗi oan nước nhà

Việt Nam nhỏ bé xứ ta

Phải chịu ảnh hưởng gian tà ngoại bang

Bao năm bảo vệ giang san

Giờ đây nước mất tan hoang cửa nhà

Các anh, các chú, các cha

Tật mang, tù tội, xót xa thân gầy

Tôi mong đất nước một ngày

Không còn cộng sản đoạ đầy dân ta

Tôi mong non nước thái hoà

Trở về quê cũ thăm nhà “ Việt Nam “

Quê tôi thắng cảnh danh lam :

Núi xanh, biển mát, miền Nam ruộng đồng

Miến Bắc cảnh đẹp sông Hồng

Miến Trung núi Ngự với giòng Hương giang

Việt Nam hai tiếng tôi mang

Từ khi trứng nước mẹ mang vào lòng

Cuộc đời trôi nổi bềnh bồng

Nhưng tôi vẫn nhớ giống dòng “ Việt Nam “

 

                          Chiến hữu N.M.Châu – TĐ3 TQLCVN

                          

 

Tuyet Nga
tn12.jpg

Lời Ru Con

Trưa hè êm ả hắt hiu

Lòng buồn nhớ thuở ru con ngày nào

Lời ru vẫn mãi còn đây

Ầu ơ mẹ hát cho con giấc vàng

Từ khi thế cuộc đổi thay

Xa lìa cố quốc đắng cay dập dồn

Năm năm, tháng tháng trải qua

Lời ru của mẹ ngàn đời quê hương

Tiếng ru mang tự thuở nào

Trọn niềm hiếu đạo, thuận hoà với nhau

Bây giờ tuổi đến xế chiều

Cuộc đời mẹ cũng quá nhiều đắng cay

Các con khôn lớn nên người

Cơ ngôi mỗi đứa thất gia đã thành

Bơ vơ cha mẹ một mình

Còn bao cái khổ cũng đành hi sinh

Mẹ vui là thấy thuận hoà

Mẹ mừng con cháu một đời ấm êm .

 

Tuyết-Nga 2005

mchau.jpg

NẾU TÔI VỀ...

 

Nếu về, tôi xuống miền quê Cao Lãnh

Viếng mồ cha mả mẹ ngủ thiên thu

Đi trên đường đê, tìm ngôi trường cũ

Thăm lớp học vỡ lòng thời thơ ấu

 

Nếu về, tôi thăm Trà Vinh yêu dấu

Nhớ lại một thời thiếu niên lận đận

Sống đời côi cút, sống cảnh cơ bần

 Lao động học hành, mong được tiến thân

 

Nếu về, tôi thăm Gia Định, người thân

Tạ ơn anh, nuôi tôi sống an lành

Nhớ chị, thay mẹ dạy dỗ thành danh

Có một hành trang cho đời khôn lớn

 

Nếu về, tôi thăm đồi Tăng Nhơn Phú

Nơi đây được rèn binh thư, võ luyện

Giúp tôi trở thành một người lính chiến

Giữ yên bờ cõi, giữ vững giang san

 

Nếu về, thăm vùng chinh chiến gian nan

Tìm lại vết tích một thời oanh liệt 

 Tìm kỷ niệm vui buồn đời lính chiến 

Và nhìn lại những danh lam thắng cảnh

 

Nếu về, tôi đến Dĩ An đất lành

Thăm các chiến sĩ địa phương anh dũng

Đã cùng tôi diệt cộng phỉ nằm vùng

Gặp đồng bào, thăm xóm làng thân ái

 

Nếu về, tôi sẽ lên miềnYên Bái

Thăm bạn tù nằm giữa núi hoang vu

Nơi bọn dã thú đày ải người tù

Chỉ vì cái tội giúp dân cứu nước

 

Nếu về, thăm người phế binh lê bước

Trên lề đường, cuối chợ, bán hàng rong

  Nhục cảnh cơ bần, để tìm lối sống

Nuôi tấm thân vô phước và vô tội

 

Nếu về, tôi đến Nghĩa Trang Quân Đội

Tìm lại hình bóng Pho Tượng Tiếc Thương

Thăm những đồng đội gục ngã chiến trường

Tưởng niệm anh hùng bỏ mình vì nước

 

Những điều tôi muốn chỉ là mộng ước

 Vết đạn thù làm đời tôi nghiệt ngã

Xe lăn bánh... mỏi mòn trên đất  lạ

Chỉ mong ngày về trong đống tro tàn !

 

Chiến hữu Nguyễn Minh Châu – TĐ3 soibien

( Thân mến tặng các chiến hữu cùng cảnh ngộ ) 

TỔ QUỐC QUÊ HƯƠNG ƠI !

Thân Trọng Lư , California.

 

Chúng ta ở xa  nửa vòng trái đât

Thương nhớ vô cùng Tổ Quóc Việt Nam yêu !

Nhớ nắng sáng  Sơn La, thưong Minh Hải mưa chiều

Biển rộng núi cao, đồng xanh bát ngát.

Ôi ! Tổ Quốc đẹp như bài ca, lời hát

Dân tộc ta là con cháu  Lạc Hồng

Từ thưở Hùng Vương  mười tám đời dựng nước

Lịch sử vẻ vang cha ông ngày trước

Cởi ngựa vung gươm, múa kiếm trương cờ

Oanh liệt kiêu hùng - Tổ Quốc hoá thành thơ

Có Đặng Dung mài gươn dưới trăng chợt đầu đã bạc !

Song núi reo hò lời bình Ngô sát đát

Dư âm còn vang vọng đến thiên thu

Cọc sát chông tre nhọn nổi hận thù

Sông Hát Bạch Đằng còn lưu chiến tích

Đất nước chuyển mình theo từng tiếng  hịch

Từ Đinh, Lê, Lý, Trần, Lê…quyết gìn gìữ non sông

Lời thề xưa rạng khí phách cha ông

“Thà làm quỷ nước Nam, không làm vua đất Bắc.”

Trai làng Giáng mơ gươm vàng ngựa sắt

Ta học vỡ lòng chuyện Phù Đổng Thiên Vương.

Hà nội xưa : Ba mưoì sáu phố phường

Cô gái Hà Đông dạo khéo áo lụa

Gió bấc mùa đông mẹ run tay cáy lúa

Bếp lửa bùng lên cho em bé đánh vần

Châu Rí, châu Ô còn in gót Huyền Trân

Lòng Công Chúa nặng tình Chiêm, nghĩa Việt

Lời ca Huế giọng buồn da diết

Câu Nam ai, điệu mái đẩy, mái nhì

Có đô xưa, bóng  rồng phượng uy nghi

Ta nhớ mãi trong niềm đau viễn xứ

Ai về đó có ghé thăm bến cũ

Nghe câu hò văng vẳng Phú Văn Lâu

Thuyền trên sông thấp thoáng bóng ai câu

“Lam ngư phủ mà nặng tình non nước”

Đât Quảng thân yêu, làm sao ta quên được !

Điện Bàn ơi ! còn ngọt mía thơm đường ?

Mây Hải Vân che bóng dáng quê hương

Làng Câu Nhí nơi chôn nhau cắt rốn

Ngọt lời mẹ ru thưở thuở lên ba, lên bốn

Như mưa nguồn lụt gửi vị lòn bon

Hòn Kẻm, Đá Dừng mây núi chon von

Chiều đúng trông lên – Lòng thương cha nhớ mẹ

Đà Nẳng , Hội An - Một thời tuổi trẻ

Mái trường xưa, bạn học đã về đâu ?

Cửa Đại sóng reo, gió thoáng Chùa Cầu

Sao nét mực bỗng nhòa trong lưu bút

Lấn núi, chen rừng déo xa heo hút

Dừa Tam Quan xỏa tóc đợi trăng lên

Từ buổi chàng đi còn nhớ hay quên?

Vợ đứng trông chồng lâu ngày hóa đá

Gịong hò miền Nam dịu dàng êm ả

Ngọt bưởi Biên Hoà, thơm cây trái Lái Thiêu

Truyện tích ngày xưa, mẹ kể đã nhiều

Thơ Lục Vân Tiên ôm nỗi lòng Đồ Chiểu

Tuổi ấu thơ nghìn đêm mơ huyền diệu

Tiên về ban gậy trúc – phép thần thông

Hoá thành gươm tiếp sức cho ông

Viết trang sử ngời trăng sao vằng vật

Nước mắt mồ hôi làm nên áo mặc

Sông góp phù sa hóa kiếp thành cơm

Đường ta đi hoa cỏ ngát hương thơm

Có tiếng chợ chiều tan, có bướm vờn trước gió

Chiếc nón bài thơ kết từng vành thương nhớ

Bến đò xưa thuyền chở nặng  ca dao

Nước mấy nguồn sông hẹn về biển gặp

Như người đồng hương gặp đồng hương nơi viễn xứ !

Đất nước ta bốn nghin năm lịch sử

Khí phách Thái Bình, hùng vĩ Trường Sơn

Mặt trời lên buổi sáng ghé môi hôn

Trên Tồ Quồc những cái gì đẹp nhất

Chúng ta ở xa nửa vòng trái đất

Thương nhớ vô cùng Tổ Quốc Việt Nam yêu !...

lyhuonga.jpg

Thơ cột 2
 
Linh thiêng ngọn cờ vàng
Anh và Tôi
Ngọn Hải đang
Lighthouse on the shore
Việt Nam ôi !
 

flag.jpg

Linh Thiêng

Một Ngọn Cờ Vàng




này em, này chị, này anh
cờ Vàng của Việt Nam ta
mãi mãi là cờ dân tộc

này em, này chị, này anh
chiến đấu không hề ngưng nghỉ
cờ vàng rực sáng năm châu

này em, này chị, này anh
giương cao cờ vàng lẫm liệt
diệt tan một lũ cờ hồng

này em, này chị, này anh
mãi hồn quê hương dân tộc
 này em, này chị, này anh
hãy cùng ta diệt cờ máu
dựng lại quê, rạng cờ vàng

nguyễn lạc việt
(ngày 03 tháng 04 năm 2008)

tqlctinhdongdoi2.jpg

Anh Và Tôi

 

Anh và tôi chưa bao giờ quen biết

Quê anh Cà Mau đồng lúa bao la

Tôi Đông Hà đất cày lên sõi đá !

Về chung đơn vị sống rất thân tình .

 

Anh và tôi cùng dấn bước chân đi

Diệt giặc Cộng sản trên các chiến trường

Cùng nhau tung hoành khắp nẽo quê hương

Nhưng không bao giờ rời nhau một bước .

 

Anh và tôi chia nhau từng hớp nước

Ăn chung từng nắm cơm vắt, củ khoai

Cùng đồng đội chiến đấu suốt đêm ngày

Không quản ngại nhọc nhằn hay gian khổ .

 

Anh và tôi cùng chung một kiếp số

Anh cụt một giò, tôi mất một tay

Từ tháng tư ấy vận nước đổi thay

Mình bị bỏ lại, cuộc đời tăm tối .

 

Cộng sản đoạ đày chiến binh vô tội

Anh có nhiều tiền tìm đường vượt biển

Tôi nghèo ở lại đói khổ triền miên

Nay tuổi xế chiều tình bạn nhung nhớ .

 

Tôi mời anh về không phải cậy nhờ

Chỉ mong anh về cùng nhau gặp lại

Kể chuyện vui buồn ngày xưa thân ái

Quãng đường đời còn lại có là bao ?.

 

Anh về đừng ở khách sạn năm Sao

Đừng như bao kẻ Áo gấm về làng

Phung phí tiền bạc ăn chơi trác tán

Làm thật mủi lòng những kẻ thương binh .

 

Anh và tôi gặp lại với thân tình

Bình rượu đế chia hai và khô cá

Mình đâu cần gì những thứ xa hoa

Chiến hữu trùng phùng mới là đáng quý .

 

                            Nguyễn Minh Châu TĐ3 Soibien

Ngọn Hải Đăng

 

Em như con tàu trên biển rộng

Sóng nhấp nhô trôi nổi bềnh bồng

Gió cuốn đi phương nào chẳng biết

Mất hướng đi mất cả tình nồng

 

Chẳng hề biết em đã đi đâu

Không biết bến nào em sẽ đậu

Từng dậm theo từng dậm thả trôi

Đến khi thấy anh nở nụ cười .

 

Và anh đã đi qua đời em

Như cánh diều bay theo gió cuốn

Xoá đi những đêm dài buồn tẽ

Anh đã là người em ước muốn .

 

Không bao giờ nghĩ điều đã đến

Tìm được người em hằng yêu mến

Bây giờ người ấy chính là anh

Ngọn Hải Đăng bên bờ biển rộng .

 

Anh đã cho em điều ước mơ

Mà chẳng cho ai tự bao giờ

Anh thật sự người em tìm mãi

Bởi vì anh là Ngọn Hải Đăng .

 

Anh cứu em giữa đời lạc lõng

Như kẻ đắm chìm trên biển rộng

Anh vớt em trong cơn bão tố

Bởi vì anh là Ngọn Hải Đăng .

  Phỏng dịch. Nguyễn Minh Châu TĐ3 Soibien

 

Lighthouse On The Shore

  *I was like a ship
   Lost without direction
   Guided by the wind
   Lost without affection
   *Never knew where I was goin’
   Just drifted mile after mile
   Never had a reason to stay
   Until I saw your smile .
   *You sailed into my life
   Like a kite upon the wind
   And took away those lonely nights
   As you became my friend .
   *Never thought that this could happen
   To find what I was wishin’ for
   But now I know it’s you
   The lighthouse on the shore .
   *Well now what you ‘ve done to me
   Is like no other one before
   ‘Cause you’ve become the truth
   Like a litghhouse on the shore .
   *You‘ve found me when I was lost
   And someone who was gonna drown
   And you pulled me out of the storm
   Like a lighthouse on the shore .  

Việt Nam ôi!



Tôi có mẹ già
mái tóc hoa râm
Ngày tôi vừa lên tám
Bỗng một hôm...
tôi thấy mẹ đội khăn tang
áo vải sô nước mắt chan chứa hai hàng
quấn vội lên đầu tôi chiếc khăn định mệnh.
Tôi theo mẹ, theo anh, theo chị
thất thểu vào phòng lạnh nghĩa trang
để nhìn bố tôi lần cuối
trong cái ngăn kéo dài đánh dấu bằng tên và quân số!
Hơi lạnh ghê hồn còn tỏa khói xung quanh
Tôi nhìn mặt bố đôi mắt nhắm nghiền
thái dương tóc tai bê bết máu
Hình như viên đạn đi sượt bắn từ ngang
Viên Trung Úy Nghĩa trang nói với mẹ tôi thế!
Mẹ khóc rũ, nước mắt chẳng kịp lau
đứng không vững té nhào bất tỉnh
Tôi nghĩ trái tim mẹ bị xé ra từng mảnh
Riêng tôi hết còn nước mắt khóc cha
đôi mắt đỏ hoe ráo hoảnh
Và tôi đã căm thù bọn Việt gian Cộng sản tột độ
cái ngăn kéo tồi tệ sẽ đưa mọi người tới
nghĩa địa tha ma!
Tôi nhìn bọn cán binh Cộng Sản đánh thuê
như những tên lưu manh
có trái tim chai đá
đã cướp đi đời sống bố tôi
đã cướp đi đời sống gia đình tôi!

Tôi có người chị lớn
gánh quà rong buôn tảo bán tần
phụ chồng nuôi năm đứa con, lận đận.
Hơn năm sau ngày bố tôi mất
Một buổi đi học về
tôi bỗng vô cùng hoảng hốt
Nhà chị tôi lối xóm bu đông
Hỏi ra anh rể tôi vừa bị bàn chông
Người bạn Dù đi cùng lại tháo
Quả mìn nổ - Hai xác người tan như xác pháo
Lần này chị và tôi không được đứng nhìn
cái ngăn kéo dài bê bết máu
với xác người thân hơi lạnh tỏa xung quanh
Thịt xương anh vung vãi khắp ruộng mạ xanh
để chị tôi gào không ra tiếng

Tôi cũng có người anh họ con dượng dì Chín
cả đời chỉ yêu Ðảng, Bác, Mác -Lênin
Năm 54 anh tập kết ra Bắc
với lời nguyền trong dạ đinh ninh
Ngày giải phóng Miền Nam sẽ trở về vô cùng oanh liệt.
Trước ngày vượt biên tôi gặp anh trên một bàn tiệc
Anh bây giờ thất sủng
phục viên đuổi gà cho vợ
Hai tay hai nạng
anh hết còn ngông nghênh, phách lối, cao xa
Năm Mậu Thân, nửa người anh đã bỏ lại nhà lồng chợ Ðông Ba!
Em ruột anh là cán binh cũng mất tiêu mất hút
Chẳng biết ở trận Ðồng Xoài, Dakto hay Daksut
bởi lời nguyền “Sinh Bắc tử Nam”!

Tôi cũng có hai anh trai
vẫn còn trong những trại tù heo hút
Ở Ðầm đùn, Suối Máu, Vĩnh Phúc Yên?
Chị dâu tôi hãi hùng, đau khổ
khật khùng nửa tỉnh, nửa điên!
Không nuôi nổi một đàn con dại
Chị giao lũ con mồ côi cho bà nội
để mẹ tôi rau cháo qua ngày
bằng sức tàn lực kiệt mắt kém lưng còng
đắp đổi nuôi đàn cháu dại
Chan hoà nước mắt lưng cơm

Có những chiều hôm,
tôi vẫn nghe bà nức nở
đến tận khuya lắc, khuya lơ!
Việt Nam tôi bây giờ
nhan nhản những người
Hàng chục triệu người
như bố, như mẹ, như chị, như anh tôi
dĩ vãng đau buồn
tương lai đen tối
Ôi! Việt Nam ôi!!!

Xuân Vũ TRẦN ÐÌNH NGỌC (4/80)


 
 

lyhuonga.jpg

Thơ cột 3
 
Vùng trước mặt
Vinh danh những vì sao đất nước
Vá cờ
Đôi nạn gỗ
Mai Em về
Lính trận

VÙNG TRƯỚC MẶT


Trầm Tử  Thiêng

 

1.
Trước mặt anh
                                           
Hầm chông bãi mìn rừng núi ngàn trùng
                                   
Đ
ồng hoang rêu xanh đêm ngày réo gọi tên anh                            
Núi che vết mòn anh còn nghe tiếng rền thiên thu
                             
Những lời căm thù                                                                   

Lần anh đi qua trắc trở trên non nước mình
                             

Dù nghe dù nghe sấm nổ trên đầu
                                   
Sấm nổ trên đầu
                                         
Sao hơn nhan sắc nhiệm mầu của em
                               
Thế nên anh đâu biết sợ
                                     
Anh đâu biết sợ
                                     
Mỗi lần khua chiến trận dõi bước quân thù
                           Ngoài biên cương                                     
2. Trước mặt anh                                   
Dù cho biển người tràn lấp quê hương
                           Tàn đêm giao tranh anh về cứ gọi tên anh                           
Sẽ không bao giờ anh gục trên xác thù đêm qua
                       Giữa đồi Vỹ Dạ                                                                  
Một mai chân anh có mỏi chân anh vẫn về
                         

Vừa nghe đạn bay súng nổ trên đầu
                           
Súng nổ trên đầu
                                   
Chỉ vang câu hát nguyện cầu của em
                        
Thế nên anh đâu biết sợ
                                 
Anh đâu biết sợ                                                                  

Mỗi lần khua chiến trận dõi bước quân thù
                        Ngoài biên cương...


Khe Sanh
Chép tặng các Chiến Hữu VL. Để cùng nhau tưởng niệm đến hình ảnh kiêu hùng của QLVNCH. Để cùng nhau luôn nhớ đến chúng ta vẫn còn trên một chiến tuyến, sống còn trên nhiều mặt trận chống lại sự thống trị của tập đoàn Việt gian Cộng Sản trên Quê Mẹ Việt Nam.




Attached file: jpg  ChienSyARVN.jpg (307.27 KB)


300_481f4343dab88.jpg

VINH DANH NHỮNG VÌ SAO
 
Tháng Tư về khơi mối hận thiên thu
Mây tang phủ lên bầu trời Quốc Tổ
Nhớ bao anh hùng thơm danh muôn thuở
NAM, PHÚ, VỸ, HƯNG, HAI, CẨN...tên Người !

Trước cọc bắn vẫn đanh thép ý lời:
“Muốn nhìn sông núi trước giờ gục chết !”
Lẫm liệt oai phong một trang hào kiệt
Cọp ba đầu rằn HỒ NGỌC CẨN lưu danh !

Tướng Biệt Động Quân liêm khiết, đa năng
Huấn luyện, tham mưu, chiến trận bao năm
Tên TRẦN VĂN HAI sử vàng ghi đậm
Vận nước suy tàn - tiết tháo hy sinh !

Xin nghiêng mình chào NGUYỄN KHOA NAM hùng anh
Hổ Tướng miền Tây theo thành tự sát
Loạt đạn nổ vang thay lời thề “Sát Đát !”
Rừng núi chuyển rung bạt vía giặc thù !

Bình Long, An Lộc - song Lê anh hùng
Gương tử thủ nêu cao, nức lòng quân sĩ
NGUYÊN VỸ, VĂN HƯNG lừng danh thế kỷ
Bia khắc danh đề - thanh sử muôn thu !

Tiếc thương PHẠM VĂN PHÚ Kontum, Pleiku
Vị danh tướng của bao thời trận mạc
Khí hùng anh nào để lọt vào tay giặc ?
Kết liễu đời mình - độc dược quyên sinh !

Hồn thiêng sông núi tiếp dẫn hương linh
Quý danh tướng và bao anh hùng dân tộc
Tháng Tư đại tang triệu hồn bật khóc
Thắp nén hương lòng tưởng niệm anh linh !

PHẠM HOÀI VIỆT



THÁNG TƯ THƯƠNG TIẾC

-Kính dâng qúy hương linh tử sĩ QLVNCH.

Vị quốc vong thân chiến hữu ơi !
Uy danh khí tiết mãi muôn đời
Bình Long một thuở bay hồn giặc
An Lộc nghìn thu rạng giống nòi
Sông núi vẹn tình không nhạt lảng
Nước non tạc dạ chẳng hề vơi
Tháng Tư Quốc Hận mài gươm báu
Tưởng niệm anh linh kính mấy lời ./.

Phạm Hoài Việt



LƯU VONG VỌNG QUỐC

Cô đơn lê bước khoảng đường dài
Vọng tưởng quê nhà lệ thấm cay
Hải ngoại trông vời tình cố quốc
Non sông mỏi đợi bậc anh tài
Lời ru nhớ nước nghe nao dạ
Tiếng hạc kêu sương thúc sánh vai
Khẻ hỏi ai người thương đất Tổ ?
Giang san hưng phục há co tay ./.

Phạm Hoài Việt



TƯỞNG NHỚ
NGÔ QUANG TRƯỞNG


Nhân mùa Quốc Hận kính tri ân
Nhớ đến Ngô Quang Trưởng tướng quân
Ðức độ dân yêu người nghĩa khí
Tài ba lính phục bậc trung can
Vào sinh đuổi gịc không chùn sức
Ra tử ngăn thù chẳng kể thân
Muôn thuở danh lưu Quân Sử Việt
Người về thượng giới hưởng phong thần ./.

Phạm Hoài Việt

p_0250.jpg

Vá Cờ

 

Lá cờ Việt Nam ba sọc đỏ

Rách, phai màu sắc với tháng năm

Chỉ kim e dè khâu vá lại

Giữ cờ dù rách vẫn tung bay

Lá cờ có rách ta khâu vá

Nỗi lòng mất nước lấy gì khâu

Việt Nam xứ bé, dân nghèo khó

Chiến tranh thay đổi tháng năm dài

Thế cờ dời đổi, dân lưu xứ

Năm tháng không mờ nỗi hận căm

Nhưng thôi, thế đời sao chăng nữa

Lá cờ vẫn mãi ở lòng ta .

 

                               Tuyết Nga

 

nanggosmall.jpg

Đôi Nạng Gỗ

 

Quê hương ta bị cách chia đôi ngả

Giặc Bắc gian tà đánh phá phương Nam

Tham gia cứu nước dẹp loài man trá

Anh vào quân ngũ diệt lũ tham tàn

 

Đã nhiều năm lăn xả ngoài trận tuyến

Nơi nào có địch có vết chân anh

Không hề quản ngại một đời chinh chiến

Giúp nước bình an…cứu khổ dân lành

 

Anh chưa biết gì cuộc đời tình ái

Một hôm anh thương cô gái cùng làng

Hẹn ngày về xây dưng tương lai

Hớn hở ôm ấp mối tình sáng lạng  

 

Anh mong ngày nào nước đước thanh bình

Chúng mình xây dựng cuộc đời sánh đôi

Đấy là mộng ước của đôi nhân tình

Chấm dứt cuộc đời buồn tẽ đơn côi

 

Rủi thay ! nơi chiến trường anh bị đạn

Một chân kia đã bỏ lại sa trường

Còn đôi nạn gỗ nay trao tặng nàng

Làm quà cưới ngày xây mộng uyên ương

 

Gĩa từ vũ khí…cuộc sống bình thường

Chẳng bao lâu giặc vào gây tan tóc

Phế binh ở lại nhiều nỗi đau thương

Anh mủi lòng nhớ một thời ngang dọc

 

Giờ đây lăn lóc kiếm sống từng ngày

Chống gậy đầu đường, khi nơi xó chợ

Căm hờn, tủi nhục cuộc đời đắng cay

Nước nhà đã mất...anh hùng sa cơ ! 

 

Chiến hữu Nguyễn Minh Châu –TĐ3 soibien

( Thân tặng các anh hùng TPB QLVNCH

Mai Em Về

 

Mai em có về thăm miền đất ấm

Hãy nhặt dùm anh nấm đất bên đường

Chỉ con cháu mình màu đất quê hương

Đất tẩm nhiều máu của người lính chiến

 

Mai em về, nhớ thăm vùng giới tuyến

Tìm lại vết xưa trên lộ kinh hoàng

Dân ta hãi hùng, rên siết lầm than

Do giặc vào gieo rắc nỗi câm hờn

 

Mai em về thăm Quảng Ngải, Bồng Sơn

Hãy ngắm dùm anh những đồi Sim tím

 Và hái dùm anh một nhánh hoa Sim :

Quà của lính mang về từ chiến trận

 

Mai em về, nhớ đến thăm một lần

 Núi rừng đất đỏ Phước Tuy, Bình Gỉa

Đồng đội của anh dũng cảm xông pha

Giệt giặc tham tàn miền Bắc vô đây

 

Mai em về, ghé thăm lại miền Tây

Ngắm cảnh trăng rằm chiếu sáng Hậu Giang

Thăm các làng quê nắng ấm chiều vàng

Nơi đây nhiều anh hùng đã gục ngã

 

Mai em có về tắm biển quê nhà

Nếm dùm anh mùi biển ấm quê hương

Không như xứ người, lạnh như băng đá

Biển lạ mênh mông, nhìn buồn ảm đạm

 

Mai em có về thăm miền đất ấm

Thăm dùm anh nấm mộ hoang bên đường

Của những anh hùng chiến sĩ đáng thương

Tron cuộc đời hiến thân cho tổ quốc !

 

Nguyễn Minh-Châu – TĐ3 soibien

 

Lính Trận



Đời lính trận tầng mây nương cánh gió
Bồng bềnh trôi theo mỗi nhịp quân qua
Đêm Buprang trăng mơ dòng sông Cửu
Chiều Đắc - Tô sương trắng nhớ Mẹ già

Gió Lào rát mặt, nắng nung cháy cỏ
Chân cứng đá mềm nhễ nhại áo trây - di
Non nước Lạc - Hồng gom vào từng bước nhỏ
Ngoảnh lại sau mờ mịt ánh kinh kỳ

Trường - Sơn đá dựng chim bay mỏi
Rừng Tây - Nguyên gió lạnh ủ mưa dài
Lên cao điểm đoàn quân đi trong khói
Thở ra sương , sương đọng trắng đôi mày

Cơm gạo sấy, rau rừng thương lính chiến
Lưng ba - lô, tay súng vượt gian truân
Nón sắt nặng đội đầu che nguy hiểm
Võng ny - lông vắt vẻo ngủ đêm rừng

Đời lính trận là vào sanh ra tử
Tình đệ huynh tương ái qúi gì hơn
Lúc xung trận thuyền nan tràn sóng dữ
Chính anh em yểm trợ giải nguy cơn ...!!

Đường chinh chiến tử thần thường lảng vảng
Mấy ai người biết đựơc số chung thân
Nếu rủi ro vó câu phần đã mãn
Thì pôn - sô gói trọn kiếp phong trần !!

Hai thẻ bài kim khí hằng đeo cổ
Hắt hiu buồn bè bạn khẽ tháo ra
Với linh tinh dăm vài thứ nữa
Được gom chung tất cả gởi về nhà

Người còn sống, cuộc chơi còn tiếp diễn
Đường chênh vênh mây đọng cuối chân trời
Dải hoa gấm non sông hờn Nội - Chiến
Oằn oại đau trong binh lửa tơi bời !!!

Chiều dừng quân điếu thuốc chuyền hơi ấm
Chuyện gia đình đồng đội kể nhau nghe
Ảnh bạn gái mới vừa vui duyên thắm
Cho lòng ai con cuốc gọi đêm hè !!

Anh lính sữa bùi ngùi ... về chuyện Mẹ
Ngày ra đi mắt Mẹ đẫm sương mờ
Và ai đó ngắm hình người vợ trẻ
Ẵm thằng con bụ bẫm... nhớ vô bờ!!

Đêm gác giặc súng gìm ra phía trước
Mắt đăm đăm trong bóng tối mênh mông
Muỗi vo ve... rừng khuya gà xao xác
Mặt trời lên rõ sáng mới an lòng

Đường chinh chiến, đường gian nan vạn lý
Dấu giày sô dằng dặc ...trải sau lưng ...
Rừng với núi là nhà đời chiến sĩ
Lửa chiến trường thiêu rụi ... tuổi thanh xuân!!

NGUYỄN - MINH - THANH