|
|

Thói đời
Sáng
tác: Trúc Phương Trình bày: Đan Nguyên
Đường thương đau đày ải nhân gian ai chưa
qua chưa phải là người ! Trong thói đời, cười ra nước mắt
! Xưa trắng tay gọi tên bằng hữu. Giờ giàu sang quên kẻ tâm giao, còn
gian dối cho nhau.
Người yêu ta rồi cũng xa ta nên chung thân ta giận cuộc
đời ! Đôi mắt nào từng đêm buốt giá ! Bên chiếu chăn tình xa nhịp
thở, Tiền đổi thay khi rủ cơn mê để chua xót trên lối về
!
Rượu trần ai gội niềm cay đắng. Những suy tư in đậm
cuộc đời, Mình còn ai đâu để vui khi trót xa vũng lầy nhân thế.
Cỏ ưu tư muộn phiền lên xám môi.
Bạn quên ta tình cũng quên ta nên
trắng đêm thui thủi một mình ! Soi bóng đời bằng gương vỡ nát,
Nghe xót xa ngời lên tròng mắt. Đoạn buồn xa ta đã đi qua. Ngày vui tới,
ôi còn xa.

Tình đời
Sáng tác: Lê Minh Bằng Trình bày: Duy Khánh - Ngọc Lan
Khi
biết em mang kiếp cầm ca Đêm đêm phòng trà dâng tiếng hát cho người người
bỏ tiền mua vui Hỏi rằng anh ơi: Còn yêu em nữa không Đừng nói nữa
anh ơi Xin đừng nói nữa làm gì Anh nghĩ rằng Đời người
ca sĩ đáng thương và đáng được yêu
Tình yêu, em sợ tình yêu Vì
tình yêu như là hương hoa Lỡ mai sau em mất người yêu Em khổ thật
nhiều Ngày mai trên đường phố này Những đêm khuya có anh đưa về
xóm nhỏ Xa lìa ánh đèn có anh đưa em về bến mơ Khi trót mang duyên kiếp
cầm ca Em xin bằng lòng nghe tiếng trách chê của đời Chỉ cần anh thôi,
chỉ cần anh thôi Còn tin anh nữa thôi Đời vẫn thế anh ơi Xin đừng
nói đến tình đời Em nhớ rằng đời là gian dối Nhưng đôi
ta mãi còn nhau
|
|
 |
 |
 |
|

Trên bốn vùng chiến thuật
Sáng
tác: Trúc Phương Trình bày: Đan Nguyên
Tôi thường đi đó đây, bùn đen in dấu giày, lửa
thù no đôi mắt, chân nghe lạ từng khu chiến thuật, áo đường xa
không ấm gió phương xa, nghìn đêm vắng nhà.
Mây mù che núi cao, Rừng sương
che lối vào Đồng ruộng mông mênh nước Đêm đêm nằm đường
ngăn bước thù Áo nhà binh thương lính, lính thương quê Vì đời mà đi.
Gio linh đón thây giặc về làm phân xanh cây lá, Pleime gió mưa mùa Tây Ninh nắng
nung người, mà trận địa thì loang máu tươi Đồng Tháp vắng bóng
hồng, tôi yêu ai?
Ân tình theo gót chân, bọn đi xa đánh trận, gặp gỡ trong
cơn lốc xưng tao gọi mày thương quá gần. Bốn vùng mang lưu luyến
bước bâng khuâng của vạn người thân.

Thói đời - Đan nguyên

Thói đời
Sáng tác: Trúc Phương Trình bày: Đan Nguyên
Đường
thương đau đày ải nhân gian ai chưa qua chưa phải là người ! Trong
thói đời, cười ra nước mắt ! Xưa trắng tay gọi tên bằng
hữu. Giờ giàu sang quên kẻ tâm giao, còn gian dối cho nhau.
Người yêu ta
rồi cũng xa ta nên chung thân ta giận cuộc đời ! Đôi mắt nào từng
đêm buốt giá ! Bên chiếu chăn tình xa nhịp thở, Tiền đổi thay khi
rủ cơn mê để chua xót trên lối về !
Rượu trần ai gội
niềm cay đắng. Những suy tư in đậm cuộc đời, Mình còn ai đâu
để vui khi trót xa vũng lầy nhân thế. Cỏ ưu tư muộn phiền
lên xám môi.
Bạn quên ta tình cũng quên ta nên trắng đêm thui thủi một mình
! Soi bóng đời bằng gương vỡ nát, Nghe xót xa ngời lên tròng mắt. Đoạn
buồn xa ta đã đi qua. Ngày vui tới, ôi còn xa.
|
|
 |
|
 |
|
 |
|
|


Viết từ KBC
Sáng tác:
Chưa biết Trình bày: Y-Phung - Đan Nguyên
Từ KBC giá lạnh rừng sâu Anh gởi lời thăm về em
yêu dấu Qua bao ngày chúng mình xa nhau Chắc em để phấn son nhạt mầu Và
buồn trông cả giấc chiêm bao.
Đừng buồn em ơi nếu hiểu được
anh Đây miền rừng xanh bụi vương áo lính Khi quê mình khói lửa điêu linh
Nhớ em nhiều biết làm sao thôi Đành vùi chôn thỏa lấp chữ tình.
Em
ơi lau lệ buồn còn chinh chiến anh còn đi Đừng giận hờn anh em nhé
Mình thương thì gọi tên nhau Mình nhớ nhau mà không u sầu Dặn dò em chỉ
đôi câu.
Từ KBC viết gởi về em Riêng tặng người yêu nụ hôn
thương mến Mai anh về kể chuyện nhà binh Lính xa nhà nhớ cô nhân tình Chuyện
vui ngày cưới đôi mình... !!!

Về đâu mái tóc người thương
Sáng tác: Hoài Linh Trình bày: Đan Nguyên
Hồn lỡ sa vào đôi mắt em Chiều nao xõa tóc ngồi bên rèm
Thầm ước nhưng nào đâu dám nói Khép tâm tư lại thôi Đường
hoa vẫn chưa mở lối
Đời lắm phong trần tay trắng tay Trời
đông ngại gió lùa vai gầy Lầu kín trăng về không lối chiếu Gác cao ngăn
niềm yêu Thì thôi mơ ước chi nhiều
Bên nhau sao tình xa vạn lý cách biệt
mấy sơn khê Ngày đi mắt em xanh biển sâu, mắt tôi rưng rưng sầu Lặng
nghe tiếng pháo tiễn ai qua cầu
Đường phố muôn màu sao thiếu em Về
đâu làn tóc xõa bên rèm Lầu vắng không người song khép kín Nhớ em tôi gọi
tên, chỉ nghe lá rơi bên thềm
|
|
 |
|
|
|