|
|

Căn Nhà Màu Tím - Hoài Linh
Chiều
nh́n qua đầu ngơ, dâng dâng niềm thương nhớ dáng xinh xinh một người. Được
nghỉ hai ngày phép, mất hai hôm làm quen em mới cho ḿnh biết tên. Cuộc đời
chinh chiến, quanh năm với bưng biền, th́ gót liễu mong manh, làm sao bước
song hành Anh chỉ e ngại, gió lay nụ tầm xuân vừa hé...
Chiều nào khi về
bến, ngang căn nhà màu tím biết em đang trộm nh́n. Vào mộng chưa tỏ lối
bến mơ đang chờ nơi chưa thấy ai vừa ư thôi. Đời người
con gái, mơ sa giữa lưng trời, hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi
luống hoa cười. Ai chẳng mơ, gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng...
Đời
anh đây đó mười phương, gặp em anh đă thương, càng thương. Thương
đôi môi đầy nhựa sống. Thương tia mắt dào dạt sóng. Tuổi ngọc
xuân son, nét ngà uốn trăng tṛn
Đời em cao vút Trường Sơn gặp anh em ước
mong ǵ hơn. Cho anh bông hồng c̣n thắm, cho anh trái ngọt vườn cấm, và c̣n
cho nữa tiếng ru trẻ thơ.

Hai Lối Mộng Trúc Phương Xin giă biệt bạn ḷng ơi Trao
trả môi người cười V́ hai lối mộng hai hướng đi Ḿnh thương
nhau chưa trót Th́ chớ mang nỗi buồn theo bước đời Cho dù chưa lần
nói Nhưng nếu c̣n đẹp ǵ nhau Xin nhẹ đi vào đời Gợi thương
tiếc nhiều đau bấy nhiêu Ḿnh chia tay đi nhé Để chốn nao với chiều
mưa gió lộng Ta dừng vui bến mộng Thôi nhắc nhở để mà chi Quay
về xưa làm ǵ hai hướng đi Niềm ưu tư tôi đếm Từng bước
trên phố nhỏ đau gót mềm Sao rụng nửa đường đêm ... Bao
lần đi gối mỏi chân ṃn Tâm tư nặng vai gánh Đường trần cho
đến nay Chỉ c̣n bờ mi khép kín Giấc ngủ nào quên, Giấc ngủ nào gọi
tên ....
|
|
 |
|
 |
|
|


Những lời này cho Em
Sáng tác:
Trúc Phương Tŕnh bày: Đan Nguyên
Những lời nầy cho em Ta bỏ ta chưa nửa cuộc t́nh
Khi đam mê thể xác căng đầy Hương lửa chưa đầy sao ḷng
nghe đắng cay
Những lời nầy cho em Ta hận ta khi đối mặt đời
Đêm đơn côi chợt thấy đêm dài Tay bỏ tay rồi nên lạc lơng đôi
ta.
ĐK: Từ đó đôi ḿnh buông xuôi tất cả như hai kẻ lạ Anh
gặp em ngoảnh mặt, em gặp anh gục đầu Thoáng dài buồn hun hút đoạn
buồn một lần qua.
Những lời nầy cho em Ta đợi ta khắc khoải
nửa đời Ôi đam mê thể xác ră rời Trên giữa đọa đày khi tàn
mộng riêng ta
Linh Hồn Tượng Đá Mai Bích Dung
1970
Trên
dốc đá tôi t́nh cờ quen nàng Ngồi bên nhau gọi tên nhau để rồi xa nhau Em
đă đến và đă đến như áng mây Như cánh chim bay qua bầu trời Ôi
h́nh hài một vài giờ vui
Tôi muốn nói lên trọn lời êm đềm Kề tai
em bằng con tim một người yêu em Trưa nắng cháy sợ gió núi xô sóng khơi Tan
vỡ mau nên tôi nghẹn lời Nên cuộc đời trọn phận lẻ loi
Em ơi,
em ơi thời gian gần gũi Nào được bao nhiêu Nào khi rời gót ḷng đầy
cô liêu Nên xa em rồi tôi nhớ em nhiều
Em ơi, em ơi thà không gặp gỡ Thà
đừng quen nhau Đừng cho h́nh bóng, đừng nh́nh nhau lâu Tôi không ôm ấp kỷ
niệm đớn đau
Tôi đứng đó như h́nh một pho tượng Chờ
ai đây đợi ai đây và t́m ai đây Nghe nuối tiếc gào thét giữa muôn sóng khơi Nghe
trái tim rung lên bồi hồi
|
|
 |
|
|
|