khi mùa
giáng sinh đến
Đă
tới giờ đi ngủ, tôi dắt cu Bí lên giường. Tôi nằm cạnh nó, vỗ nhẹ
vào lưng và kể một câu
chuyện thần tiên giản dị, nhưng măi nó vẫn chưa ngủ,
c̣n quay ra hỏi tôi.
- Bố sắp về chưa mẹ?
- Lúc chiều bố đă nói chuyện phone với con là một tuần
nữa bố sẽ về mà.
Trong ánh sáng mờ của ngọn đèn ngủ, cu Bí giơ cả hai
bàn tay lên, x̣e đủ muời ngón nhỏ xíu ra truớc mặt tôi rồi hỏi:
- Một tuần nữa là mấy ngày? Mẹ đếm đi .
Tôi đếm từng ngón tay của Bí:
- Đây này, 1,2,3,4,5,6,7. Tới ngày này bố sẽ về.
Cu Bí reo lên:
- Con thích quá, bố về với mẹ, với con để đi
mua cây thông nhé?
- Đúng vậy, mùa lễ Giáng Sinh này chúng ta sẽ có một cây Christmas
đẹp ơi là đẹp như những năm truớc. Bây giờ con hăy ngủ đi
nhé.
Thằng bé sung suớng mỉm cuời và khép mắt lại. Tôi tin
rằng một giấc mơ đẹp đang đến với nó. Nhưng ngay trong giây phút
này một giấc mơ buồn của tuổi thơ tôi hiện ra, khi vừa rồi tôi nh́n
thấy con tôi x̣e những ngón tay để đếm từng ngày đợi mong bố về
sau một chuyến công tác xa nhà…
***************************
Tôi chỉ c̣n nhớ những h́nh ảnh mơ
hồ, không theo thứ tự, kể từ khi tôi lên 4 tuổi, tôi thấy bố mẹ tôi
thường xuyên căi nhau và có khi đánh nhau, mẹ ném một cái ǵ đó vào bố và bố
cũng ném lại vào mẹ. Những lúc đó tôi sợ hăi khóc ré lên, nhưng mặc cho tôi gào
khóc bố mẹ vẫn tiếp tục căi nhau. Một lần, khi thấy tôi khóc mẹ đă
tức giận tát túi bụi vào mặt tôi, làm tôi sợ hăi thêm và nín khóc ngay, từ đó trở
đi tôi không dám khóc nữa, mỗi lần bố mẹ bắt đầu to tiếng th́ tôi
len lén chui vào tủ quần áo, đóng cửa lại, tôi t́m thấy nơi đó một sự
trú ẩn b́nh an. Có hôm tôi ngủ quên trong đó, có hôm tôi chờ đợi sự im ắng th́
chui ra, hoặc bố hoặc mẹ đă ra khỏi nhà. Tôi đă biết tự lo cho chính ḿnh,
mở tủ lạnh t́m đồ ăn, là một vài miếng cheese khô hay cái hotdog đă mở
bọc nằm lăn lóc trong góc tủ. V́ sau trận căi nhau chẳng ai ngó ngàng đến tôi,
tôi cũng biết thân phận chẳng dám kêu réo hay đ̣i hỏi ǵ.
Rồi một ngày tôi thức dậy th́ biết ḿnh
mất mẹ, bố tôi ngồi thừ người ở ghế. Mẹ tôi đă ra đi
và bỏ tôi ở lại như một trong các món đồ cũ mẹ không cần dùng. Bố
tôi nói dửng dưng như thông báo một chuyện vừa xảy ra ở nhà hàng xóm:
- Mẹ đi rồi, từ nay con ở với bố.
Tôi oà lên khóc, có lẽ v́ sợ hăi cô đơn hơn
là thương nhớ mẹ, tôi rất it khi nhận được sự chiều chuộng
âu yếm nơi mẹ, th́ giờ chính của mẹ ở nhà là uống bia, uống rượu
như bố, rồi mẹ ngủ vùi. Những bữa ăn của tôi thường là những
lát bánh ḿ, gà chiên mua sẵn ở tiệm hay hotdog. Đôi khi bố mẹ vui vẻ tôi được
dẫn đi ăn nhà hàng, đó là những ngày hạnh phúc nhất đời tôi, v́ được
thấy bố mẹ thân thiện và được ăn đồ nóng sốt ngon lành. Tôi
từng cầu mong những giây phút hạnh phúc đó kéo dài vô tận, nhưng thực tế
th́ quá ngắn ngủi, tôi không hiểu sao mới hôm qua họ c̣n cười nói, ôm hôn nhau, hôm
sau họ đă căi nhau, chửi nhau đầy vẻ hận thù. Tôi đă mong lớn mau để
hỏi bố hỏi mẹ điều này.
Bố để mặc tôi khóc một lúc rồi
gắt:
- Thôi nín đi, đừng làm bố sốt ruột
lên đây.
- Tại sao mẹ bỏ đi? Rồi mẹ ở nhà ai?
- Bố không biết! bố tôi trả lời cụt ngủn và lạnh
lùng.
Tôi tưởng mẹ đi mấy ngày rồi trở
về như vài lần trước, nhưng bố đă nói:
- Mẹ không bao giờ trở về đâu, bố sẽ
gởi con cho người giữ trẻ để bố c̣n đi làm.
Từ ngày mẹ
đi, không c̣n ai để căi nhau nên th́ giờ của bố chỉ để uống rượu
bia, hết uống với bạn bè ngoài đường về đến nhà lại uống.
Tôi không chui vào tủ quần áo để trốn nữa mà chỉ ngồi ru rú trong pḥng coi
ti vi một ḿnh.
Bố gởi tôi cho một gia đ́nh Việt nam, sáng
trước khi đi làm bố mang tôi đến, chiều về làm ghé vào đón tôi. Bác Kha
trai làm việc cùng hăng với bố, bác Kha gái ở nhà trông con, họ có một đứa
con gái bằng tuổi tôi tên Linh. Chính ở nơi đây tôi được ăn những bữa
cơm ngon lành, được hưởng lây không khí gia đ́nh ấm cúng, hai vợ chồng
bác Kha không căi nhau như bố mẹ tôi nên cái Linh ngạc nhiên khi nghe tôi kể phải trốn
vào tủ quần áo.
Vài tháng trôi qua, tôi thực sự yêu thích ngôi nhà êm ấm
của bác Kha, nhưng một đôi lần bố không đón tôi đúng hẹn, bác Kha trai đă
về đến nhà ăn xong bữa cơm chiều mà bố vẫn chưa đến, tôi
đă thấy khi bác Kha trai về, nhà vui vẻ, rộn ràng hẳn lên, khi ấy Linh quên tôi,
nó nhảy nhót lên ḷng bố, kể chuyện nọ kia, bác Kha gái vừa dọn cơm vừa
nói chuyện vói chồng. Tôi như người thừa, bị bỏ rơi, cảm thấy
tủi thân và ganh tị với Linh, chỉ mong mau chóng rời khỏi đây, dù chỉ là về
nhà với bố ăn một cái bánh ḿ nguội kẹp hotdog và uống một ly sữa là
xong bữa ăn chiều thường lệ.
Bố thường xuyên đón tôi trễ, tôi càng ngày càng mặc cảm,
tủi thân với gia đ́nh bác Kha, mỗi buổi chiều tôi đều ngó ra cửa sổ
mong đợi bóng dáng bố đang từ ngoài sân bước vào, tôi vui khi thấy bố,
tôi thất vọng khi bóng chiều ngả màu tối mà bố chưa đến. Thế là
tôi lỉnh vào pḥng trong vờ coi tivi để khỏi trông thấy cảnh Linh đang hưởng
hạnh phúc bên bố mẹ nó.
Bác Kha gái hay nói với tôi:
- Bố cháu có bồ rồi, bố
quên đón cháu rồi.
Tôi đă nh́n bác Kha với vẻ
tức giận, bố có bồ chỉ là một ư nghĩ bố đang gần gũi một
người nào đó, chứ tôi chẳng hiểu “bồ” là ǵ cả. Tôi không muốn
tin điều bác Kha nói là sự thật.
Tôi hay khóc thút thít mỗi khi bố
đón tôi trễ, đó là một sự phản đối, sự trách móc duy nhất tôi có
thể làm, v́ nếu tôi nói lên một điều ǵ đó sẽ bị cắt ngang ngay bằng
lời gắt gỏng của bố, cho đến khi ăn xong bữa tối với bố
ai về pḥng nấy tôi lại khóc tiếp trong đống chăn gối quấn quanh tôi và
ngủ thiếp đi.
Dù nhà bác Kha vẫn có những bữa
cơm trưa ngon lành, vẫn là cảnh gia đ́nh ấm cúng, nhưng tôi biết những cảnh
đó không thuộc về tôi, tôi vẫn chỉ là đứa trẻ đứng bên ngoài, tôi
càng ngày càng ganh ghét với Linh, tôi không thích đến nhà bác Kha nữa, dù ở nhà tôi cũng
có ǵ vui đâu!
Một chiều đi làm về,
bố sửa soạn quần áo của bố và tôi vào hai cái valy. Tôi lẩn quẩn bên chân
bố và luôn miệng hỏi:
- Chúng ta sẽ đi xa hở bố?
- Ừ, chúng ta sẽ về Texas
thăm bà nội và cô Nga.
Tôi ngạc nhiên lẫn ṭ ṃ:
- Con không biết là ḿnh có bà nội
và cô Nga, con tưởng rằng trên cơi đời này nhà ḿnh chỉ có bố, mẹ và con.
Bố tôi cười buồn:
- Ai cũng có họ hàng gần xa
chứ, con có cả ông bà ngoại, nhưng họ đă từ bỏ mẹ con, nên họ chẳng
bao giờ biết đến con đâu, c̣n bên nội con có bà nội và cô Nga, nhưng bố
ít khi về thăm họ. Thôi, mai bố sẽ đưa con về.
Đêm ấy tôi đă ngủ vói một
giấc mơ thật đẹp, hai bố con tôi về một vùng đất xa xôi nào đó
bên Texas, tôi sẽ có bà nội có cô Nga, mọi người sẽ sống gần nhau chắc
là vui lắm. Dù tôi đă mơ thế, nhưng lần đầu gặp bà nội và cô Nga tôi
vẫn rụt rè xa lạ. Tôi luôn nắm lấy áo bố hay bàn tay bố trong khi bà và cô quấn
quưt hỏi han bố đủ thứ, rồi bà và cô đều khóc, không biết họ hờn
trách hay sung sướng khi gặp bố? Xong bà nội ôm tôi vào ḷng, bà ngắm nghía, vuốt
ve từng lọn tóc, từng bàn tay tôi, bà bảo tôi con gái mà giống cha cao ráo. Bà hôn lên má tôi,
tôi cảm nhận được t́nh thương bà dành cho tôi, cả cô Nga cũng thế,
cô tŕu mến chăm sóc tôi, nên tôi bớt thấy xa lạ và quen dần với họ.
Hai ngày sau, tôi thấy bố sắp
quần áo vào vali, tôi lo âu hỏi:
- Chúng
ta lại về chốn cũ hở bố?
- Chỉ ḿnh bố về thôi, con ở
lại đây.
Tôi càng lo sợ hơn, tôi nói mà sắp
khóc:
- Bố đừng đi, con muốn
ở với bố.
- Bà nội và cô Nga thương con,
con đừng sợ.
Bố khuyên tôi thế.
- Nhưng con không muốn xa bố.
Tại sao chúng ta không sống như thế này măi?
- Bố phải về đi làm để
có tiền nuôi con chứ.
Bà nội tôi nước mắt
ràn rụa cầm lấy tay bố tôi:
- Con của con mới 6 tuổi
c̣n bé bỏng, nó đă không có mẹ chỉ c̣n cha thôi, hăy v́ nó mà ở lại, công việc lao
động của con ở đâu mà chẳng có, mấy năm nay mẹ cũng không được
gần con, đừng đi đâu nữa.
Cô Nga cũng
khóc theo và nói:
- Anh hăy ở lại đây, mẹ
và em sẽ đỡ đần anh để cùng lo cho cháu.
Nhưng những giọt nước
mắt chẳng làm bố tôi thay đổi. Mới 2 ngày ở với bà và cô, dù tôi đang
cảm thấy thân thương, nhưng bố vẫn là người gần tôi nhất. Tôi
đă quen thuộc với bố từng lúc vui buồn, những lần giận dữ, từng
câu nói giọng cười, từng bữa ăn ngon, từng ngày bị bỏ đói. Tôi vui
khi ở với bà nội, cô Nga, nhưng tôi vẫn không muốn xa bố, h́nh như t́nh máu
mủ ruột thịt làm tôi hiểu bố là người thân nhất, là nơi tôi cần
nương tựa nhất. Tôi ôm chầm lấy bố gào lên:
- Con không cho bố đi! Con không
cho bố đi!
Bố hất mạnh tay tôi ra, tôi
ngă lăn quay trên nền nhà. Bố thương hại đỡ tôi dậy, giọng dịu
lại:
- Rồi bố sẽ về thăm
con, bố hứa sẽ về thăm con.
Tôi nghẹn ngào hỏi:
- Bao giờ bố về?
Bố nh́n lên tờ lịch trên tường:
- Bây giờ là tháng Mười, hai tháng
nữa bố sẽ về, vào ngày Christmas, con chịu không?
Tôi đă xoè tất cả những
ngón tay của ḿnh ra và hỏi:
- Hai tháng là bao nhiêu ngày? Có lâu không?
- Là 60 ngày, mau lắm con. Bố sẽ
mang về một cây Christmas để trang hoàng cho con xem, con thích cây Christmas lắm mà.
Mỗi mùa Giáng Sinh đă qua tôi đều
say mê thích thú khi được ngắm những cây thông trang hoàng rực rỡ trong những
cửa tiệm hay trên đường phố, đôi mắt trẻ thơ của tôi đă
mở to ra như muốn mang tất cả những h́nh ảnh lung linh huyền diệu đó
vào trong tâm hồn. Lúc một vài tuổi th́ tôi không biết, nhưng từ khi 4-5 tuổi, tôi
chưa bao giờ có một cây Giánh Sinh trong nhà khi mùa lễ đến. Tôi vừa chùi nước
mắt vừa nói:
- Bố nhớ nhé, rồi chúng ta
sẽ có một cây Christmas, con sẽ phụ bố để treo đèn. Bố ơi, có phải
là đêm Giáng Sinh, ông già Noen sẽ chui từ ống khói để vào nhà và cho quà trẻ con,
để dưới gốc cây thông không?
- Có đấy, nhưng bây giờ
con phải ngoan để cho bố đi.
Tôi lại chùi nước mắt
lần nữa để cho bố vui ḷng, v́ lời hứa hẹn trở về của bố
vào mùa lễ Giáng Sinh với cây thông xinh đẹp.
- Vâng, bố xem này, con không khóc nữa
đâu.
Vậy mà chỉ mười phút
sau, khi bố vừa xách vali đi ra cửa, tôi bỗng cảm thấy hụt hẫng và sợ
hăi trở lại, tôi chạy theo bố, nước mắt lại rơi ra:
- Bố ơi !
- Vào nhà với bà nội đi. Bố
tôi gắt.
- 60 ngày nữa bố về nhé?
- Ừ, bố hứa rồi mà.
Tôi vẫn không muốn rời bố:
- Nhưng….nhưng….nếu
bố quên, làm sao con nhắc bố được? Bố cho con số điện thoại
của bố đi…..
Bố tôi bực ḿnh đặt
vali xuống đất, rút túi xé một mảnh giấy trắng nhỏ bằng bàn tay, viết
vội vài con số rồi đưa cho tôi:
- Số điện thoại đây,
thôi để bố đi.
Tôi nắm chặt tờ giấy như
nắm chặt một báu vật, làm như tờ giấy mất th́ tôi mất luôn cả bố.
Bà nội đă ôm tôi, cả hai bà cháu đều khóc.
Tối hôm ấy tôi hỏi bà nội:
Bây giờ bố về đến nhà chưa? Bà nói rồi, thế là tôi len lén vào pḥng, đóng
cửa lại. Cầm phone lên tôi bấm đủ các số bố đă ghi trên mảnh giấy,
với ḷng rạo rực được nghe thấy bố nói, nhưng không ai trả lời,
cơi ḷng mơ hồ thất vọng, tôi nghĩ là bố đang trên đường trở
về nhà hay bố đang ngủ nên không biết là tôi đă gọi.
Ngày mỗi ngày tôi đều lén vào
pḥng gọi phone cho bố, nhưng chẳng lần nào được gặp bố, tôi xấu
hổ, sợ bà nội và vợ chồng cô Nga đọc thấy nỗi ḷng mong đợi
của tôi. Tôi là đứa trẻ mỏng manh, yếu đuối, không đủ kiên nhẫn
chờ đợi 60 ngày sau bố sẽ trở về.
Ngày nào tôi cũng
hỏi bà nội c̣n bao nhiêu ngày nữa là Christmas, h́nh ảnh bố về với cây thông làm
tôi náo nức. Cho đến ngày cuối cùng th́ cơi ḷng tôi tan nát như một cái ly thủy tinh
vừa bị đánh rơi trên nền gạch. Bố không về như đă hứa, chỉ
có cây thông của vợ chồng cô Nga, cây thông to đẹp, được trang hoàng đủ
màu sắc nhưng vẫn không làm tôi vui, tôi cảm thấy bị tổn thương, bị
bỏ rơi. Tôi vẫn muốn liên lạc được với bố, để nghe bố
nói hay giải thích tại sao, miễn là tôi vẫn cảm thấy bố đang ở bên cạnh
tôi. Tôi sợ ḿnh đă không biết cách gọi phone, cuối cùng tôi đưa mảnh giấy
ra nhờ bà nội và vợ chồng cô Nga gọi giùm, vẫn biệt tăm biệt tích, không
biết bố ở đâu!
Bà nội thở dài:
- Cháu ơi, chắc bố cháu bận
làm việc đấy. Thôi đừng gọi nữa, không Christmas này th́ Christmas sau bố sẽ
về.
Ḷng tôi đă bớt náo nức chờ
mong v́ mùa sau xa xôi quá, 60 ngày qua tôi đă chờ đợi biết bao lâu! Tôi cũng không xoè cả
hai bàn tay ra để đếm nữa, dù trong ḷng vẫn hi vọng vào lời ước
đoán của bà, nhưng mảnh giấy mà bố tôi xé vội để ghi số điện
thoại, tôi vẫn giữ kỹ, vẫn tin đó là nhịp cầu duy nhất để
nối liền tôi với bố, để tôi có thể gặp bố.
Chẳng phải chỉ ḿnh tôi mong
bố về mà bà nội và cô Nga cũng mong. Nhưng đứa con hư của bà nội chẳng
bao giờ trở về, mấy năm trời biệt tăm biệt tích, bà nội mới
nhận được tin bố từ một người khác, họ báo tin bố tôi đă
chết v́ trúng gió, họ chỉ nói đơn giản thế. Năm ấy tôi mới 10 tuổi,
về sau tôi càng lớn càng biết nhiều về bố do bà nội và cô Nga kể lạ :
bố là con trai nên bà nội rất cưng chiều,
bố chẳng lo học hành, chỉ rong chơi cho tới lớn, rượu chè, cờ bạc
và bồ bịch với đủ hạng người. Bố
ăn ở với một cô gái dân chơi bụi đời, bà nội ngăn cản không
được, đành chịu thua số mệnh. Bố mang người yêu đi sống
ở một phương trời khác và từ đó chẳng hề liên lạc với bà nội
cho tới ngày mang tôi về.
Tôi quả là một đứa trẻ bất hạnh khi có cả cha
lẫn mẹ đều hư hỏng, nhưng tôi may mắn có bà nội và vợ chồng
cô Nga. Tôi đă xé nát mảnh giấy năm xưa có ghi số điện thoại của bố,
mảnh giấy tôi đă giữ kỹ suốt 4 năm trời. Đó chỉ là một sự
lừa dối khủng khiếp, những con số đó không có thật, do bố bịa đặt
ra, những lời hứa hẹn ngon ngọt chỉ để làm xiêu
ḷng một đứa trẻ lên 6, để bố được
thoải mái ra đi, sống theo con đường của ḿnh.
Theo lời chỉ dạy của bà nội, của vợ chồng
cô Nga, tôi đă chăm chỉ học hành. Tôi nhận thấy đây là mái ấm gia đ́nh của
tôi, vợ chồng cô Nga đă liên tiếp có 2 đứa con, dù chúng cách tuổi tôi khá xa, nhưng
chúng tôi vẫn thương yêu gắn bó nhau như chị em ruột. Mỗi khi rảnh tôi
hay ôm bà nội, thủ thỉ:
- Bà ơi, sau này cháu sẽ đi làm nuôi bà, cháu sẽ
làm ra nhiều tiền để cho bà sung sướng.
Bà nội vuốt đầu tôi, âu yếm:
- Bà chỉ mong mỗi một điều được
thấy cháu ăn học nên người, không hư hỏng như bố cháu, th́ chết bà
cũng vui.
Bà đă đạt được ước nguyện
đó và c̣n chứng kiến ngày tôi lên xe hoa với một người chồng hiền lành
tử tế, anh đến với tôi bằng t́nh yêu và được cả gia đ́nh tôi
hài ḷng tin tưởng. Bà nội tôi từ trần khi con tôi vừa một tuổi, trên gương
mặt bà giây phút cuối c̣n hiện lên vẻ thanh thản măn nguyện.
++++++++++++++
Cây thông tươi xanh được trang hoàng thật
đẹp, những đèn đủ màu sắc, những sợi dây kim tuyến lấp lánh,
và những tấm thiệp hớn hở treo đầy cành. Vợ chồng tôi đều
thích chưng cây thông tươi vào mỗi mùa lễ Giáng Sinh, như mang cả thiên nhiên vào căn
nhà ấm cúng khi ngoài trời gió lạnh đầy. Có lẽ đây là cây Christmas mà thuở
lên 6 tôi đă mong mỏi đợi chờ nơi bố, th́ bây giờ tôi mang niềm vui và
hạnh phúc đó cho con tôi, những ǵ mà khi xưa tôi không có, tôi đều bù đắp cho
con nhiều lên, con tôi đâu hiểu rằng nó đang sống dùm tôi một quăng đời
tuổi thơ mơ ước khát khao.
Đêm Chúa Giáng Sinh, hai vợ chồng và con tôi quây quần bên gốc
cây thông để mở những gói quà xinh đẹp. Tôi đọc thấy trong mắt con
tôi cả một khoảng trời xanh ngây thơ và hạnh phúc. Ḷng tôi rạt rào niềm vui,
niềm hănh diện, nhưng tôi vẫn không bao giờ quên quá khứ của tôi, không phải
để oán trách bố mẹ, mà để thương cho những cảnh ngộ trẻ
thơ như tôi. Có biết bao đứa trẻ đă bị ghẻ lạnh, bị bỏ
rơi trong những ngày lễ tết cuối năm đầy màu sắc tươi vui và
nhộn nhịp này!!
Khi treo những cánh thiệp mang đầy lời cầu
chúc, lời ước nguyện tốt lành trên cành cây Christmas, tôi đă nghĩ đến chúng.
Nguyển Thi Thanh Dương