lyhuonga.jpg



















phucdiendandongtiengif.gif 

 

 




























Tháng Năm rồi đó em…

 

 

Tháng Năm lá mới. Trời thường nhiều mây và những cơn mưa bất chợt. Cho dù em ở đâu! - Những địa danh mà em không đi qua th́ anh cũng không biết đến làm chi. Từ khi những thành phố trên khắp địa cầu đều có người Việt dơi mắt tháng Năm-nh́n về cố thổ mù khơi để t́m lại bóng ḿnh xưa cũ. Tháng Năm Paris, London, New York… làm sao bằng tháng Năm Sài G̣n. Em c̣n nhớ hay em đă quên… những dấu chân đă thành cổ tích ở thánh địa Sài G̣n. Tháng Năm, anh trở về từ ngục tối hay mộ sâu… bước vào sân nắng-vàng ươm hoa soi nhái dọc theo lối đi trải sỏi. Cái lối đi b́nh thường quá đỗi dễ thương ấy! - Đă bao mùa mưa nắng hanh hao. Đă bao giờ chúng ta trở về hàn huyên cùng sỏi đá. Bao nhiêu ngây ngô của ngôn từ, tiếng cười trong veo, dấu giày cô độc… đă thấm từng viên đá rong rêu. ‘Ngày tháng là ǵ hỡi em yêu/ đôi chân em khẽ bước trong chiều/ t́nh nhạt nắng nên t́nh buồn khô héo/ từ dạo em về ngơ vắng xanh rêu/ Có bến bờ nào cho em trú chân/ chút t́nh yêu sao bỗng thấy ngại ngần/ ở đó, ḍng sông muôn đời vẫn/ êm đềm trôi như đời sống quen thân’. Bài thơ anh đọc cho em nghe mà anh cũng không biết tác giả là ai nữa? Mấy mươi năm sau-ngồi nghĩ như điềm gở. Bài thơ em đọc, anh cũng nhớ… ‘Yêu dấu ạ! em vẫn c̣n hay khóc/ mỗi chiều buồn xoă tóc trước đài gương/ khi tan trường chẳng thấy bóng người thương/ em vẫn thế, hồn mềm như lá cỏ’. Ôi, sao mà những ḍng thơ me keo chua chua ngọt ngọt, cứ ở hoài trong t́nh ngỡ đă quên đi… Tất cả không c̣n ǵ từ tháng Năm, phải không em. ‘Anh trở về từ ngục tối hay mộ sâu’ là những ca từ cuối cùng anh đă nghe ở ngôi nhà ấy. Để biền biệt riêng mang những nỗi niềm của thế hệ đi hoang; những nỗi niềm tháng Năm-c̣n đó. ‘Em có về trên con đường ấy/ con đường xưa có cánh hoa vàng…’ Sau khi tiễn em đi, anh có về ngôi nhà lần nữa để pha chút hư không vào những ḍng thơ ngọt ngào xưa cũ thành bản t́nh ca nhiều dấu lặng, cung bậc muộn phiền…

“Alô. Tôi là P.”

“Xin chào ông P. Nhân ngày Mother’s Day, Công ty mai táng Tàn Canh chúng tôi có chương tŕnh bán đất trả góp cho đồng hương người Việt ở Dallas và những vùng phụ cận. Xin ông vui ḷng gọi về 1-800-tan-canh càng sớm càng tốt để được hưởng giá đặc biệt cho đồng hương và location thuận tiện cho con cháu về sau thăm viếng…”

“Xin cô vui ḷng chờ tôi giây lát…”

“Dạ không có chi…”

“Xong rồi cô! Xin lỗi. Tôi phải kéo quần lên v́ nghe cô nói một hơi dài quá! Quần tôi tuột đến đầu gối.”

“V… ô… duyên”.

Cái xích đu ḿnh vẫn ngồi c̣n ướt nước mưa mây, gió lay, mặt trời lấp lánh trong hạt mưa tháng Năm-chơi vơi giữa Sài G̣n đổi chủ. ‘Anh lại về từ ngục tối hay mộ sâu…’ ca từ trong nhà bếp hắt ra cùng với mùi bữa cơm nấu vội của mẹ-người không thích nghe vọng cổ, cải lương như những người mẹ có xuất thân từ miền Tây. Mẹ c̣n không em - khi tháng Năm lại về trong tiềm thức-anh và nỗi nhớ.

Cửa sổ pḥng em hôm ấy, không mở nhưng bức màn ren trắng bên trong được buộc cái nơ gọn lại để lấy ánh sáng đọc sách. Anh gơ nhẹ lên kiếng cửa sổ. Và đôi mắt em tṛn hơn bao giờ hết. Quyển sách đang đọc rớt tự nhiên chứ không gấp lại, để xuống đâu đó cẩn thận như phong cách quư trọng sách vở của em. Anh không biết lúc ấy mặt mày ḿnh ra sao? Chỉ nhớ cảm giác ‘coi chừng bị bắt’ v́ anh không tin em c̣n ở Sài G̣n. Lư trí bảo anh đừng đến nữa, nhưng những bước chân t́m điểm tựa khi hụt hẫng; những bước chân t́m lại điều ǵ như vụt mất. - H́nh như là t́nh yêu.

“Sao trưa nay chú ngồi buồn vậy? Mọi người đâu cả rồi! Nh́n chú ngồi một ḿnh… như đống cứt trâu. H́ h́…”

“Mày không nói, bớt nói… Đâu ai nói mày câm.”

“Chú kỳ thị đấy nhá. Với ai, th́ chú tay bắt mặt mừng. Cháu nói, th́ chú chau mày nhăn mặt…”

“Giá mày Bắc 54 th́ tao đă nhận họ. Con bà mày! Mặt mày xinh thế…”

“Thế mà Bắc bảy nhăm chứ ǵ! Thế Bắc bảy nhăm (75) th́ không phải Bắc à?”

“Không. Mày là Việt cộng.”

“Ơ hay. Dốt như chuyên tu ngu như tại chức, chú học hệ nào mà nói năng đại cán thế! Cháu là Việt cộng th́ sao Mỹ cho cháu nhập cảnh vô đây? Chú ngớ ngẩn thật. Người Việt cực đoan. Ôm em cảm tử?”

“Tiên sư bố mày. Trêu ông th́ khốn đấy con ạ!”

“B́nh thường th́ chú mắng cháu ‘con bà mày’, nhưng hễ giận lên th́ ‘tiên sư bố’. Chú là giá trụng chứ có rặt giá sống đâu mà ghét Bắc kỳ.”

“Tao sinh ở Sài G̣n, tao là người Sài G̣n. Bố mẹ tao là Bắc di cư, Bắc bỏ phiếu bằng chân. Tao không ưa Bắc bảy nhăm, bảy nhăm… bao giờ mày nói được bảy lăm… th́ huề.”

“…Người ǵ mà cứ gắt như mắm tôm. Anh em nhà… bác Chí. H́ h́…”

“Thế mẹ mày là Thị Nở. Về bảo người trăm cũ của tao, dạy lại con bé vô duyên. Xéo đi cho ông nhờ…”

Th́ ra là hôm ấy! Em cũng không ngờ c̣n gặp lại anh ở Sài G̣n. Tháng Năm… Lần thứ hai trong đời: Anh được thấy em khóc - Sau lần té xe đạp ở dốc Cường Để, rách áo dài Trưng Vương, trầy cùi chỏ… hu hu. Mở màn vở kịch đời, anh vô vai người hùng Vơ Trường Toản - đỏ mặt ra tay với con cháu Hai bà. Đem cái xe đạp mini có bánh trước h́nh số 8 đến ông già sửa xe lề đường. Mời em ngự toạ lên cái bọc-ba-ga của con chiến mă không thắng, không đèn như con ngựa mù và người kỵ sĩ không tên. ‘Lẹ đi cưng, trễ học bây giờ!’

Chiều về trên ngọn cây, chim về lại tổ, con đường lộng gió thơ ngây… Anh nhớ hoài câu hỏi của em khi ngồi sau xe anh: ‘Sao tượng ông Vơ Trường Toản trong sân trường anh ốm nhom mà anh mập quá vậy nè?’ Hồi đó, anh ngu thiệt. Thế mà không nghĩ ra câu đối đáp cho đôi lứa xứng đôi: ‘Trưng Vương cỡi voi đâu té. Sao đệ tử dở ẹt - té xe đạp… lêu lêu’. Lạ thật! Mấy mươi niên sau, ngồi nhớ chuyện trẻ con th́ miệng cười thầm mà mắt rưng rưngg. Có phải là khi ấy, đôi tay em khẳng khiu như đôi chân gà, làm sao ôm hết ṿng số 2 của con ông Địa, (c̣n nhớ bạn anh gọi anh là ông Địa con, không?) Nhưng đôi chân gà khẳng khiu mà thần kỳ ảo diệu, đă truyền vào huyết mạch truyền nhân của cụ Vơ Trường Toản nỗi nhớ mênh mông. Muôn đời.

“Alô. Xin chào ông P. Đây là văn pḥng bác sĩ Collin. Chúng tôi xin nhắc ông có hẹn với bác sĩ Collin vào thứ ba tới…”

“Tôi không nghĩ như thế, v́ bây giờ mới tháng Năm. Tôi mới gặp bác sĩ Collin hôm tháng 2. Tới tháng 8, tôi mới có hẹn trở lại. Một năm hai lần, từ lâu rồi. Thưa cô.”

“Tôi chỉ biết trên system - tên ông đến hẹn th́ gọi nhắc nhở. 3 tháng hay 6 tháng tái khám là do Bác sĩ quyết định, tôi không có thẩm quyền. Xin lỗi.”

“Xin cô cứ điều chỉnh lại cái hẹn của tôi vào đúng ngày/ giờ trên system, nhưng sang tháng 8 giùm.”

“Sao ông không nghe lời bác sĩ?”

“Sao cô không nghe lời tôi?”

“Tôi làm việc cho bác sĩ. Thưa ông!”

“Ông ấy làm việc cho tôi. Thưa cô!”

“…”

“Tôi nghĩ ông tái khám thường xuyên hơn th́ tốt cho ông hơn chứ đâu có hại ǵ!”

“Nếu cô là người trả bill cho tôi th́ cô sẽ nghĩ khác đấy! Căn cứ theo những kết quả xét nghiệm th́ sức khoẻ của tôi ngày càng khá hơn, khả quan đến có thể một năm tái khám một lần cũng được v́ tôi gặp bác sĩ chỉ để chào hỏi là chính. Xin cô thông cảm cho, thu nhập và bảo hiểm sức khoẻ của tôi có hạn thôi.”

“Tôi sẽ báo lại với bác sĩ Collin và gọi cho ông sau.”

“Cảm ơn cô. Nếu có thể được th́ xin cô giới thiệu luôn cho tôi một bác sĩ khác!”

“Tôi nghĩ, không cần thiết. Ông không nên đổi bác sĩ v́ bác sĩ Collin là người mổ tim cho ông, bác sĩ cũng là người theo dơi sức khoẻ của ông mấy năm nay và đặc biệt là không có vấn đề ǵ nghiêm trọng. Xin ông suy nghĩ kỹ. Xin chào ông.”

“Xin cảm ơn nhắc nhở. Xin chào cô với ḷng biết ơn của tôi. Bye.

Thế rồi ḿnh tạm biệt cuối tháng Ba, các trường học đóng cửa v́ lư do an ninh Sài G̣n không c̣n đủ bảo đảm cho các trường học và học sinh. Mới qua một tháng Tư thôi mà em lớn bộn. Tóc dài hơn nhiều lắm. Anh cũng thay đổi nhiều sau những ưu tư về thời cuộc khi tuổi đời c̣n quá trẻ. Có lẽ anh là nạn nhân đầu tiên của sự đổi thay, đang học trong nội thành th́ bị tống về quê v́ lư do hộ khẩu. Từ ngữ mới phát ớn.

“Chú ăn trưa chưa vậy? Cháu có của ngon đây! Nghĩ t́nh… từ Bắc vô Nam tay cầm bó rau. Cháu biếu chú-ăn lấy thảo.”

“Tử tế quá sinh nghi. Gói giấy bạc cẩn thận… là bom cảm tử.”

“S…u…ỵ…t…! Đừng nhớn tiếng mà phải vạ. Thịt chó đấy.”

“Không ăn.”

“Gớm. Chó c̣n đ̣i chê cứt.”

“Tiên sư bố mày… con giặc. Tao vặn họng mày, đằng trước ra đằng sau. Hôm nay, mày ăn phải bả sao mà sủa hỗn thế?”

“Nghe thịt chó th́ thèm nhỏ dăi, c̣n làm cao…”

“Nhưng… ở đâu mày có của nợ này?”

“Ngửi đi, cứ ngửi đi đă… nhỏ răi như ăn phải bả… cho bỏ tật ông tôi…”

“Cái con giặc nhà Hồ. Không nói ngọn ngành th́ ông mày cho đi tù đấy!”

“Tù với tu cũng thế. Thịt chó chấm chao hay chao chấm thịt chó, cũng tôn nghiêm như nhau. Tu với tù làm ǵ có thịt chó mà ăn. Sống trên đời ăn miếng thịt chó/ chết xuống âm phủ biết có mà ăn. Đi tu hay đi tù cũng nên ăn qua thịt chó rồi hăy đi. Có lên Niết bàn hay về âm phủ cũng không ân hận. Mẹ cháu nhá! Cụ chén một bữa thịt chó cho đă một đời thèm rồi mới quy y đấy! Chả biết đă vào cửa Phật, cụ có cuộn ḿ căn với đậu hũ làm món dồi chó chay cho thêm phần đạm bạc ở chốn thiền môn hay không. Bữa ăn nhiều đạm nào chẳng tốn bộn bạc, chú nhỉ.”

“Mày tự nhận thất học mà chữ nghĩa như rừng. Mày mà có học th́ tao đến bái sư.”

“Có thế chứ! Chú vui vẻ thế này có hơn không? Ăn đi, chú. Cháu định đem theo ăn trưa, nhưng vừa mở ra đă nghe mùi! Cháu không dám ăn bên tiệm cháu. Nghĩ đi nghĩ lại th́ chỉ có chú cháu ḿnh… tay kia cầm sợi dây, để trói con cầy, nên cháu biếu chú. Chí t́nh đồng hương đến thế là cùng. Dù ai nói ngả nói nghiêng/ ḷng ta vẫn vững với giềng, mắm tôm. H́ h́… Cháu biếu chú đấy. Cháu phải đi làm việc đây.”

Em biết không! Cứ mỗi tháng tư về là anh lại viết liên tu bất tận mà không biết ḿnh viết ǵ nữa! Tháng tư năm nay, anh thề không viết ǵ về tháng tư, nữa. (Ngoại trừ ngày giỗ kỵ Đức Giáo Hoàng John Paul II - 02 tháng 04). Nhưng mỗi ngày của tháng Tư đi qua, lật trang báo nào cũng hàng hàng lớn-nhỏ mỗi từ “Quốc hận”. Người ta có thể hận thù truyền kiếp; nhưng yêu thương một đời th́ làm không nổi. Từ cái chết của Đức giáo Hoàng-con người vĩ đại nhất thế kỷ 20. Anh nghiệm ra được sự truyền kiếp của thù hận không cần nuôi dưỡng; nhưng phải cấp cứu cho t́nh thương yêu nhân loại trong thế kỷ ôm bom. T́nh thương yêu và tha thứ cho tha nhân xuyên suốt một đời người th́ chỉ có một người làm được trong thế kỷ 20 - là Ngài. Tháng Tư nhiều tai hoạ, tháng Tư đă cướp của nhân loại một vĩ nhân. Nhưng tháng Tư cũng không vĩnh cửu, tháng Tư rồi cũng qua. Tháng Năm lặng lẽ đến rồi đó em… tháng Năm nơi em ở bây giờ-nơi đâu! Có ǵ lạ không em?

“Chú ăn có ngon không?... Sao lại không ăn?”

“Có muốn nói chuyện tử tế th́ ngồi xuống đây! Ở đâu ra thịt chó trên xứ sở này?”

“Ở đâu có Bắc kỳ th́ ở đó có thịt chó. Không ăn th́ cháu đưa về. Giận chú đấy!”

“Chú định hỏi thăm để mua vài cân, đăi mấy ông bạn văn thơ mắm tôm của chú. Mày mua giúp chú được không?”

“Làm ǵ có mà mua. Khổ lắm chú ạ! Đêm qua, vợ chồng cháu đang xem ca nhạc trên tivi. ‘Lá thư từ chiến trường’ ǵ đấy! Cháu nghe tiếng xe thắng rét bánh ngoài đường. Nh́n xuống đường th́ xe cán chó. Chồng cháu say sưa với âm nhạc bao nhiêu th́ cháu rời ră với cơn thèm từ đâu trong huyết quản - cứ nuốt nước dăi ừng ực khi nghĩ đến miếng dồi, miếng ḷng, miếng luộc… chấm vào bát mắm tôm.

“Alô. Bố đây! Có ǵ không con?”

“Bố ơi! Cái xe con không nổ máy đă hai hôm. Thằng Same phải ra giúp con câu b́nh hai lần rồi. Nó nói con phải thay b́nh điện. Bố tính sao?”

“Xe con có thể bị lỏng cọc b́nh thôi, v́ b́nh điện mới thay chừng 1 năm. Con coi xiết chặt cọc b́nh lại, rồi tự đề máy xem sao. Gọi lại cho bố biết, bố không nghĩ là hư b́nh điện đâu.”

“Dạ bố. Để con thử rồi gọi lại.”

Cháu dối chồng là em đi bỏ rác, nhưng cháu đă cuộn thêm cái bao rác mới vào trong. Tim cháu đập loạn v́ sợ người ta thấy, nhưng cái thèm nó thôi thúc chân đi. Cháu túm xác con chó vào bao, nhanh chân lên pḥng. Chẳng biết thế nào mà máu nó ướt ra áo cháu. Giời ơi! Chồng cháu được một phen hồn xiêu phách lạc, tưởng cháu đi bỏ rác, bị xe cán. Khi hoàn hồn th́ thầy nó làm dữ với cháu… “Em muốn ở tù sao? Em không biết luật pháp ở đây sao? Sao em…!” Thầy nó sợ tím tái, đi lồng thêm đến ba, bốn lần bao rác vào bao xác chó đă rách. Thầy nó mở cửa pḥng, nh́n trước nh́n sau… nhổm bước chân đi th́ cháu… khóc. ‘Anh giết em đi rồi hẵng đem bỏ.’ Thầy nó phân vân giây lát. ‘Anh hết biết em!’ rồi khép cửa pḥng lại, ngồi thừ ra đó. Cháu định bảo chồng: ‘Anh sang nhà má anh ngủ đỡ một đêm, cho em được tự nhiên, có được không?’ May quá! Bên nhà má chồng lại gọi sang ăn chè. Thế là chồng đi mà vợ cám ơn. Cháu kiếu má chồng ‘Con không khoẻ’. Làm cụ mừng hụt, tưởng cháu có thai.

Ơ. Cháu có khách, chút nữa, cháu kể tiếp chú nghe.”

Tháng Năm nơi này có nỗi nhớ không tên. Anh đặt tên cho nỗi nhớ nhiều lần đều không phải v́ tự anh cũng không biết ḿnh nhớ ǵ! ‘Có những lúc bỗng thấy ḿnh du thủ/ thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn…’ những câu chuyện ḷng phàm phu tục tử th́ làm sao sánh với chân tu-Tuệ Sỹ. Nhưng đạo hay đời th́ cũng có những riêng mang; những nỗi niềm khuất lấp trong sâu kín tâm hồn… tháng Năm nơi em ở, có c̣n anh trong thoáng nhớ mênh mông?

“Alô. P đây.”

“Xin chào ông P. Tôi là Dễ Sợ, gọi từ Công ty điện thoại TNT. Chúng tôi có chương tŕnh gọi về Việt Nam không kể ngày đêm; không tính phút…”

“Xin lỗi. Chút nữa gọi được không? Tôi đang bận…”

“Không có chi… Dễ Sợ gọi lại, nhớ bắt điện thoại nha anh P.”

“Ô kê. Người đẹp.”

Tháng Năm nơi anh đang ngồi nh́n ḍng sống trôi trôi qua kư ức muộn phiền. Tháng Năm, rợp trời bông cỏ bay/ con đường hun hút lá xanh cây/ t́m đâu cho thấy màu hoa phượng/ biết gởi về đâu nhớ nhung này. Có những mùa hoa đi qua đây/ như người lưu lạc gió phanh thây/ tàn bluebonnet, sầu tulip/ quê tôi phượng nở tháng Năm này. Có những mùa hoa em có hay/ hoảng hồn tay lỡ chạm bàn tay/ tưởng rằng suốt kiếp yêu nhau măi/ ngoảnh lại ân t́nh mây trắng bay. Có nghĩa ǵ đâu những đổi thay/ người rừng ra phố kẻ lưu đày/ điêu linh vạn tuế đàn chim Việt/ nửa đường sao nghe mỏi cánh bay…

“… thế là chồng cháu sang nhà má. Cháu vật lộn với con chó chết trong bồn tắm. Chẳng thể nấu nước cạo lông với cái bồn tắm ở apartment bé tẹo. Đành lột da thôi, nghĩ đến mùi da thui mà thèm nhỏ dăi. Cả bộ đầu ḷng mà vứt đi th́ c̣n ǵ? Nhưng làm sao với cháu - chỉ biết ăn chứ đă làm thịt chó bao giờ! Cháu hờ bố cháu sống khôn thác thiêng về đây mà cầm tay cháu… làm cho ra món.

Có nghĩa ǵ đâu cuộc chơi này/ người buông vũ khí kẻ khoanh tay/ ba mươi năm lẻ không cam chịu/ hỡi những anh hùng… sợ đứt tay.

Chồng cháu về bao giờ, cháu cũng không hay! Thầy nó đứng nh́n cháu vật lộn với con chó chết trong bồn tắm. Đến cháu nh́n lên chồng ḿnh mà phát hoảng. Thầy nó há mồm như phải gió, mắt trợn ngược trợn xuôi… ‘sao em trần truồng ghê gớm vậy?’ Ối giời ơi! Cháu lột da chó, máu me văng khắp nơi, cháu lột luôn quần áo ḿnh bao giờ thế này! Người ngợm cháu đỏ hoe đến cháu c̣n phát khiếp. Cháu mê man trong cơn điên.

Chồng cháu hoàn hồn, gom hết vô bao rác. Thầy nó đổ lên đầu cháu bao nhiêu là xà pḥng, bọt cứ trắng như mây trong bồn tắm.

Cháu vùi đầu trong chăn ấm, cơ thể đă phát run v́ lạnh. Chú biết không! Ba giờ sáng, cháu sực tỉnh như người sau cơn sốt ác tính. Nhớ chuyện đầu hôm như cơn mê. Cháu nh́n sang chồng mà xấu hổ. Nghĩ đến ngày mai, ăn làm sao, nói làm sao với chồng. Sao ḿnh lại thèm thịt chó đến chẳng giữ ǵn một chút sĩ diện với chồng thế này! Cháu rấm rứt khóc v́ xấu hổ mà tiếc nữa. Nghĩ đến miếng ḷng, miếng luộc, mùi rựa mận, miếng dồi… chẳng biết nó vất cả đi đâu? Cháu lần ṃ ra bếp. Ối giời ơi! Đói khát. Thấm thía t́nh thầy nó đă để lại cho cháu cái đùi sau- c̣n th́ vất tất. Cháu bắc nồi lên luộc v́ không nhịn nổi đến sáng mai đi chợ mà mua gia vị. Thịt chó cứ sôi trong nồi cho cháu hít hơi… nhớ về miếng thịt chó những ngày c̣n bé ở quê cháu. Bố cháu lọc xương từng miếng cho con bé con. Bố c̣n đâu nữa mà cưng chiều con gái bố. Bố đi rồi, nhà chỉ c̣n có khổ. Anh cả cháu bỏ làng đi Nam t́m cách sống, có cơm rồi th́ về đem anh giai kế cháu vào Nam. Hai anh trở về để đưa mẹ cháu với cháu vô Nam chứ ngoài quê khoai sắn cũng không được bữa nào ấm cật. Mẹ cháu không rứt được mồ mả người thân. Thế là, anh giai kế cháu đành ở lại quê với mẹ cho tṛn chữ hiếu. Cháu theo anh cả vào Nam, anh lo cho ăn học để biết đọc biết viết với người. Cháu thương chồng cháu lắm v́ thầy nó cơ man là trí tuệ. Thầy nó vừa học vừa đạp xích lô chở mối hàng hoá ngoài ga cho đến khi được đi xuất cảnh. Thầy nó xin cưới cháu hẳn hoi cho nở mày nở mặt họ hàng nhà gái. Sao cháu lại làm cho chồng bấn loạn tâm thần thế này!... Cháu cứ nghĩ miên man - chờ chó chín. Thịt chín tới rồi. T́nh nghĩa thâm sâu th́ đời c̣n dài mà vay trả. Cháu thái ngay một miếng luộc, chấm muối thôi. Bỏ vào mồm, nó thơm lên đến óc, ngọt thấu chân răng, chú ạ! Sướng ngây ngất linh hồn…”

“Thôi. Đủ rồi. Mày tả nữa th́ tao phải xin Phật cho tao nghỉ tu 5 phút mà chén với mày. Thật là con giặc Bắc kỳ.”

“Cháu rả rích đến 5 giờ sáng, chồng cháu dậy chuẩn bị đi làm sớm. Thầy nó đánh răng rửa mặt trong bathroom, cháu ngoài bếp, nghĩ măi không ra câu ǵ chống chế. Khi đă no nê th́ xấu hổ tràn về. Chú ạ! Chồng cháu là Bụt đấy. Chưa thấy ai trên đời từ tâm nhẫn tính đến thế! Thầy nó ra bếp pha cà phê, cười tươi như hoa…‘Ngon không mà em ăn hoài vậy?’ Thầy nó rón một miếng, nhai ngồm ngoàm với vợ. Rồi nôn thốc nôn tháo, nôn đến mật xanh mật vàng… Sáng giờ, cháu cứ áy náy! Ơn chồng chữa ngượng cho ḿnh mà phải hoạ. Cháu ân hận thật đấy chú ạ! Cháu gọi chồng tiếng một xem có bớt không? Thầy nó mệt lắm. Cháu gói gém đem đi… chứ cũng không đành ḷng vứt bỏ.”

“Alô. P đây.”

“…”

“À! Cô Dễ Sợ khoẻ không? 15 phút gặp lại mà tưởng ngh́n trùng xa cách… Chút nữa gọi được không? Thông cảm chút đi cô. Chút nữa gọi đi.”

“Cái chương tŕnh gọi về Việt nam này hay lắm!...”

“Thông cảm đi cô! Chút nữa gọi được không? Tôi mới đi tù về, đang nựng vợ mà cô gọi tôi hoài! Cô nựng hôn? Ghé đây! Tôi có mấy thằng bạn tù đang uống bia ngoài garage, ḱa!”

“Quỷ… xứ.”

“Chú nói chuyện với ai mà vui thế?”

“Mấy con đỉa điện thoại…”

“Cháu cũng thấy nặng bụng th́ phải, chú ạ! Chắc lâu quá không ăn nên ruột gan quên khuấy món quốc hồn quốc tuư, chú nhỉ!”

“Vứt đi mày ơi! Ăn ǵ thịt chó Mỹ, nó cũng như gà Mỹ so với gà ta. Chán bă. Đừng ăn nữa cho chồng nó khiếp. Nó bỏ mày th́ khốn nạn thật đấy con ạ!”

“Alô. P đây!”

“Ông kia! Hôm nay ông đi làm hay ông đi chơi mà ngồi miết ngoài vỉa hè vậy?”

“Vô liền. Vô liền…”

“Nhanh lên cha nội.”

“Ê. Tao đâu phải ba mày đâu! Sao cái ǵ cũng kêu tao giật giọng vậy?”

“Th́ cứ ngồi đó đi. Tui cho người mang check ra cho ông về luôn!”

“Ngu cũng phải chừa chỗ kư tên. Hết người hù rồi hả! Mai gặp.”

“Ê. Ông về là chết tui đó, vô lẹ đi cha.”

“Bỏ thật sao chú! Cháu tiếc quá!”

“Th́ đem qua parking nhà thờ, ăn trong xe cho sáng mắt thiên thần, tối mắt thiên địa. Cảnh sát mà vớ được th́ tàn đời đấy con ạ.”

… rồi tháng Năm nơi đâu! Em ngồi nh́n giọt mưa trên lá. Cánh hoa ngoài vườn vươn tới tương lai có quá khứ từ mùa hoa năm ngoái. Những hiện tại đời thường đưa em về tháng Năm với con đường ngày xưa em nhé… con đường xưa có cánh hoa vàng. Anh vẫn tin trong đời, có hôm, anh gặp lại… đôi mắt ướt khung trời hội cũ. Thơ thần của Tuệ Sỹ đó em.

 

Phan

lyhuonga.jpg






 ĐẠI DƯƠNG TRONG L̉NG CON ỐC NHỎ

 

(Tặng các bà mẹ nhân ngày Mother’s Day)
Lê Việt Điểu, May 12, 2008

 

Cali Today News - Sáng nay bầu trời trong như ngọc, ông mặt trời dậy sớm hơn mọi ngày hơi mệt chăng, cho nên ông c̣n đang ngáp dài ngáp vắn trên mấy đọt cây sồi. Trong những lùm cây nơi công-viên những con chim sáo, chim cu ngói, cu cườm, họa-mi...và nhiều lọai nữa mà tôi không biết tên đang thi nhau hót, đang đồng ca bài đón chào b́nh-minh rộn-ră.

Nghe tiếng chim líu-lo trên cây, nh́n những con cu cuờm sà xuống rồi bay lên, chúng đang “tán tỉnh” nhau. Nắng ấm, gió nhẹ làm cho tôi thấy ḷng tràn ngập niềm vui, một niềm vui không t́m ra xuất-xứ, và tôi đă quên phứt đi rằng ḿnh đang ở trên đất Huê-Kỳ.

Ôi! Nó mới chán làm sao, đang sống trên cuộc đất xứ người mà sao ḷng ḿnh cứ măi vương mang bổi-hổi bồi-hồi nhớ về quê-hương ngàn dặm xa xôi. Dzà nỗi nhớ bâng quơ ấy đôi khi làm cho ḷng ḿnh quặn thắt đớn đau. Nói cho cùng th́ tôi cũng đă năm lần bảy lược tự nhắc dzới ḷng ḿnh ráng làm Mỹ vàng đó chớ. Làm ráo, học ráo. Học từ cách ăn nết ở, học cách uốn lưỡi x́-xèo để rặn cho ra tràng tiếng Mỹ nói với xếp hàng ngày. Có đôi lúc quá đà ngon trớn như xe đang đổ dốc rồi "tới luôn bác tài," nói phun nước miếng, th́ y như rằng mười lần không sai một, cá "bi nhiêu th́ bi," chắc như cua gạch, chiều đó về nhà nhai cơm hổng thấy ngon miệng chút nào. Ăn cơm không ngon hổng phải bởi, tại, dź, th́, mà, là…chi ráo trọi, hoặc món ăn, hoặc bởi cơm nguội cá kho… Không tuốt. Nhưng cái nguyên nhơn chính (có nghiên cứu đàng hoàng bằng khoa tâm sinh lư, và sau nhiều lần thử nghiệm) là do cả ngày nói tiếng Mỹ quá đà nên cái miệng nó trẹo, dzà mấy đường gân của cái quai hàm nó mất tính đàn hồi vật lư, dzà dź thế cho nên về nhà nhai cơm hổng có được thế thôi. Đơn giản-un point final.

Nói nào ngay, tuổi của tôi đâu có ǵ lớn cho lắm,(hơi già chắc hột chút thôi) c̣n đầu óc (sau khi đi giảo nghiệm mấy lần) vẫn c̣n minh mẫn sáng suốt; ấy -mà - nhưng -tại - bị mỗi cái tội ăn nước mắm nhỉ Phú Quốc, nước mắm ḥn Phan Thiết...nước mắm cá cơm nguyên chất Mũi Né, Mũi Nai...lại thêm cà pháo mắm tôm, thịt ba rọi cuốn bánh tráng chấm mắm nêm, ăn kèm ớt hiểm... ăn hoài mấy chục năm dài, nên chi rằng - th́ - là nói tiếng của người ta thường bị "đớ lưỡi" đó thôi.

Sáng nay tôi "B́nh Long Anh Dũng" gọi giây nói vô sở xin nghĩ việc một ngày với lư do rất "chính đáng" có ghi trong "po-ly-xi" giấy trắng mực (bút-bi) đen rơ ràng: Bị bịnh xin nghỉ "Ừ-mé-răng-xi". Không phải tôi làm biếng, cũng hổng phải "cục nhớt" nó to; nhưng bởi tại v́ nghĩa-vụ ruột thịt thương ông anh mà ra. Chuyện nó là như vầy: Tôi có ông anh họ, tuổi đời đă lớn, tù tội cũng hơi nhiều, gia đ́nh đùm túm khăn gói "quả bí “ qua đây được mấy niên. Thân trâu già đâu có nệ dao phay, nên cũng ráng đi làm kiếm chút

cháo nuôi con ăn học. Hôm nay đứa con gái lớn sắp ra trường nhà trường có tổ-chức một buổi tiệc trà để gọi là phát bảng danh dự (kèm theo lời khen) cho những học sinh giỏi. Với công đèn sách cộng thêm sự chăm chút đầy hy-sinh của mẹ cha, nhứt là người mẹ, nên cháu nó (tức là con ông anh) cũng được cái hân hạnh đứng chung hàng chen vai với các bạn trên sân xi-măng để nhận tờ danh dự. Cái bảng danh dự đó thiệt ra làm bằng giấy "Ŕ-xai-cồ" (Có nhản hiệu cầu chứng tại toà in rành rành bên góc) Tuy nhiên, v́ đó là "Miếng thịt làng bằng sàn thịt chợ" và đó cũng là cây trái đầu muà trên đất mới nên ông anh bà chị tôi mừng rỡ lắm. Nỗi mừng vui hiện rơ trên nét mặt già cỗi nhăn nheo như vơ gốc cây sồi già ở góc vườn. Anh chị mừng như con nít được quà, được mặc áo mới, được ĺ x́ trong ba ngày tết vậy. Nh́n gương mặt của ảnh chỉ, tôi cũng mừng lây. Cũng bởi mới "tái định cư" nên chị tui vừa nói vừa cười nhưng nét mặt th́ rất nghiêm trang: "Nhờ chú Mười mầy đi với ảnh để lỡ có phải nói cái ǵ th́ cũng c̣n có đường hụ-hợ với người ta."

Nghe chỉ nói mà ḷng tôi đứt ruột. Dù ǵ anh Sáu của tôi cũng đă từng là Sĩ Quan như ai, cũng đa ơtừng hành quân với cố vấn Mỹ chớ bộ. Nhưng dù sao th́ với hơn mười lăm năm bị nằm rừng, bị bỏ đói, bị hù dọa, nên từ ngày ra tù đến giờ con người ảnh có hơi "khan khác". Tôi nghĩ chắc có lẽ ảnh "kinh cung chi điểu" đó mà. Thế là với cái vốn tiếng Mỹ "nói mơi tay" tôi hùng dũng hộ tống ông anh lên đường đi "phó hội nhà bàn." Chúng tôi đến trường gặp đứa cháu, nó ra lễ phép cúi đầu chào th́ tôi làm phách, nổi máu "thùng rỗng kêu to" cái máu "xấu hay làm tốt, dốt hay nói chữ" để muốn biểu diễn lấy le trước "bá quan văn vơ" Việt-Mỹ chung quanh rằng ḿnh sang Mỹ đă lâu, văn-minh tiến bộ cùng ḿnh, nên khi thấy đứa cháu ra chào, tôi xăng-xái xáp tới cứ y như "Mỹ thứ thiệt", giang hai tay ra ôm nó c̣n miệng th́ xổ x́ xèo một tràng tiếng Mỹ "ăn đong" "Hẩu-a-rờ dzú? Huẹo cằm! huẹo cằm!.." Trước là để tỏ t́nh "thắm-thiết" chú dzí con, và cũng có ư là cho nó thấy rằng "ṿng tay cúi đầu" là hổng có b́nh đẳng, là phong-kiến, là mất tự do, là...v.v...và v.v...Nhưng hởi ơi! Tôi đâu có ngờ "đời là bể sầu," nên con nhỏ cháu nó vẫn lễ phép để cho chú nó ôm nó nhưng nó bỏ nhỏ bên tai "Ḿnh là người Việt Nam mà Chú. Cháu chào chú, chú cứ xoa đầu cháu là được rồi. Ôm coi kỳ kỳ chú ạ." Mèn đét quỷ thần ông địa ơi! coi bộ con nhỏ "ốc gạo" mà ăn nói có lư quá ta. Nó sửa lưng ḿnh đúng quá đi chứ. Tôi sượng trân, sượng ngắt, chưng hửng như người "mất trọng lực." May quá là may quanh đây toàn Mỹ là Mỹ, và ai ai cũng đang bận rộn chào hỏi bắt tay, bằng không th́...th́ chỉ có nước độn thổ ông trời ạ. Thế mới biết đừng có coi thường lũ trẻ, đừng có chê chúng nó không biết “ất giáp” ǵ. Bé cái lầm, coi chừng có ngày sụp hố.

Căn pḥng chật cứng người ngồi, cuộc lễ học sinh nên cũng chẳng có ǵ rườm-rà cho lắm. Một cái bàn dài để ở cuối pḥng, trên đó trăi tấm khăn trắng có mấy chai nước ngọt loại 2 lít, mấy hộp bánh "cút-ki" có vài chị Mỹ đứng mời nước. Phía trên khán đài có trang-trí những chậu hoa xanh đỏ rực rỡ, một cái đàn dương cầm có người đang đánh từng tưng. Thành phố này là thành phố nhỏ không có hăng xưởng kỹ-nghệ ǵ, toàn những khu nhà của mấy ông bà già về hưu. Thành phố nầy "h́nh như" cách nay nửa thế-kỷ nó là rừng và nông trại trồng chà là, trồng nho. Cuộc sống của người dân ở đây c̣n đượm nét "nhà quê” rất dễ thương. Trong đám đông đó có hơn mươi người đầu đen nhỏ con, giản dị khiêm-nhường.

Tới giờ hành lễ, ông Hiệu trưởng lên khán đài nói vài ḍng khai mạc, một vài em học sinh tŕnh diễn văn-nghệ "cây nhà lá vườn." Xong. Bây giờ tới phần phát thưởng và bằng danh dự. Các em được gọi tên, v́ trường nầy là trường cấp hai từ lớp 9 đến lớp 12 và mỗi lớp có chừng từ 10 đến 15 em được thưởng. Theo như tôi ngồi tôi đếm và dọ hỏi th́ có đâu chừng khoảng 10% học sinh được phát thưởng.

Đây là những em trong toàn niên học đều được điểm A’s, và trong số đó có khoảng đâu 10% là Việt. Tôi ngồi đó nghe họ đọc tên mà ḷng rộn ră niềm vui. Những âm thanh Trần, Lê, Nguyễn, Vũ, Phạm, Hoàng...như những tiếng chuông ngân vang reo vui trong lỗ tai tôi, tiếng ngân vang như được kéo dài từ hồi dựng nước. Tôi vui không phải v́ cháu tôi được thưởng, nhưng vui v́ trong các lớp đó cấp nào cũng có người Việt Nam ḿnh. Nh́n những em gái em trai nhỏ thó bên cạnh những bạn Mỹ to con, có em gái học lớp 11 chỉ đứng tới ngang vai người bạn Mỹ bên cạnh làm tôi liên tưởng đến h́nh ảnh của con ốc nhỏ đeo ṭn ten trên mấy cây bần ở sông nước quê nhà, những con ốc nhỏ của quê-hương mà "ngày xưa c̣n bé" tôi được thấy: Con ốc gạo. Những “con ốc” nhỏ nhoi quê mùa đó bây giờ đang chen vai thích cánh đứng bên cạnh mấy anh chị ốc nhồi, ốc bưu, ốc ma trước mặt mọi người.

Nói đến ốc trí nhớ trở nên lạng quạng đâm ra nhớ những con ốc gạo quê hương, những con ốc to hơn những hột gạo, họa hoằn lắm có con bằng đầu đủa ăn cơm, c̣n màu sắc th́ đen ś coi

phát ớn, nhưng ngọt ngon th́ vô kể. Ốc gạo khi luộc chín rồi phải dùng kim chích, khiều mải mới ra, lể hoài mơi cả tay may ra mới vừa đủ dính trên đầu lưỡi, nhưng người ăn vẫn thích thú như thường. Ngày đó ở quê mấy bà bán ốc gạo thường thường đem theo một mớ gai chanh, gai bưởi cho khách có cái mà dùng. Trong những buổi trưa hè ngồi trên đường làng quê mấy bà mấy chị lúc dừng chơn nghỉ ngơi hay lể ốc gạo, các chị mồm miệng vẫn cứ nói chuyện c̣n hai tay, bên trái một nắm ốc bên phải một cây kim tây cứ lể lia lể lịa như thể người ta vá áo, tay liền miệng, miệng nối tay đưa vô miệng ăn rồi để lại trên đôi môi những cái mày ốc đen đen lấp lánh. C̣n lể ốc gạo ở chợ th́ có được thêm chén nước mắm chua chua ngọt ngọt làm tăng thêm vị giác cho đầu lưỡi. Những đêm ở nhà quê sau khi cơm nước xong, có nồi ốc gạo th́ câu chuyện mùa màng, điển xưa tích cũ thêm phần thú-vị tiếng cười nói mặn ṃi hơn.

Những con ốc gạo nhỏ nhoi câm nín trên sông rạch quê hương chẳng bao giờ làm no một bữa, h́nh ảnh con ốc gạo ngọt ngào kia là h́nh ảnh của người phụ nữ quê ḿnh suốt đời câm nín v́ chồng v́ con. H́nh ảnh đơn sơ đó được kể như vầy:

"V́ chồng tôi phải chạy rong
V́ chồng tôi phải qua cầu đắng cay"

Người phụ nữ Việt khi đă lấy chồng th́ chỉ biết v́ chồng, v́ con. Họ sẵn sàng xả thân v́ người yêu mến, thay thế phu quân trong các công việc nhà. Ngày xưa, h́nh ảnh người nữ chờ chồng trong khi chồng măi lo việc nước là h́nh ảnh thân quen đi vào ḷng dân tộc. Người nữ khi cần có thể thay chồng làm cha vừa dạy dỗ con cái vừa phụng dưỡng mẹ già.

"Anh đi em ở lại nhà
Hai vai gánh vát mẹ già con thơ
Lầm than đâu quản nắng mưa
Anh ơi, anh liệu chen đua với đời"

Người thiếu phụ Nam Xương như vợ chàng Trương đâu phải là hiếm trên quê hương h́nh chữ S của ḿnh? Nàng chinh-phụ bị hàm oan chỉ c̣n biết lấy gịng sông mượn gịng nước để minh oan. Nàng thiếu phụ đă thay chồng nuôi dạy con để chàng rănh tay lo việc nước. H́nh ảnh người cha chỉ c̣n là cái bóng mỗi đêm trên vách. Nỗi oan khiên đó làm sao chàng biết được? Đợi đến khi gịng nước kia làm mắt chàng sáng ra th́ đă muộn màng. Làm sao giải nổi oan t́nh? làm sao chứng minh ḷng chung-thủy? Đến khi hiểu ra th́ chỉ c̣n là:

"Nghi-ngút đầu ghềnh tỏa khói hương
Miếu ai như miếu vợ chàng Trương
Ngọn đèn dầu tắt đừng nghe trẻ
Làn nước chi cho lụy đến nàng
Chứng quả có đôi vàng nhật nguyệt
Giải oan chi mượn đến đàn tràng????"

H́nh ảnh người vợ, người mẹ đăm đang, người dâu hiền con thảo thời nào lại chẳng có. Năm 75, năm các chàng đưa nhau vô tù bỏ các nàng ở lại với bầy con dại chịu cảnh trên đe dưới búa. Các nàng như hươu non giữa bầy lang sói, như cừu ngơ ngác giữa cánh đồng. Những tưởng các nàng sẽ gục mặt chịu thua. Nhưng không, các người vợ, người mẹ đó đă đứng vững như đá tảng trước cơn giông tố. Nàng đă thay chồng nuôi con, bương chăi ngày đêm gánh gạo nuôi chồng tận miền xa núi rừng thăm thẳm để cho chồng có được một ngày về. Nỗi cô đơn trống vắng "ai có qua cầu mới hay."

"Anh đi đàng ấy xa xa
để em ôm bóng trăng tà năm canh
Nước non một gánh chung t́nh
Nhớ ai, ai có nhớ ḿnh hay chăng?"
Người phụ-nữ đă làm tṛn bổn-phận, nàng cắn răng chịu đựng gió mưa và bây giờ cây đă cho trái ngọt. Đứa cháu của tôi và những em trai em gái khác đang đứng trên kia, trên khán đài danh dự, trước mặt tôi và trước mặt mọi người là kết quả một phần ở nơi người mẹ. Lúc các em đứng đó làm rạng rỡ tông môn đâu thấy ai kể công của người mẹ? Nhưng nếu các em hư hỏng th́ đay nghiến "Con hư tại mẹ, cháu hư tại bà". Người phụ nữ Việt đâu phải một sớm một chiều là có được.

Họ phải được nuôi dạy và lớn lên trong bầu không-khí cỡi-mở nhưng nghiêm-trang, được thở hít không-khí tự do nhưng trong ṿng lễ-giáo. Không cỡi-mở th́ làm sao vào thế-kỷ thứ Nhứt (năm 40-43) Hai Bà Trưng được làm vua nước Việt trong khi đó bên Tàu c̣n "Nhứt nam viết hữu, thập nữ viết vô", không lễ-giáo làm sao Dương Lễ dám cho vợ ḿnh sống với Lưu B́nh để giúp bạn ḿnh ăn học thành tài? Người phụ-nữ Việt lớn lên trong cái nôi văn-hóa được cụ Nguyễn Đ́nh Chiểu viết mở đầu trong chuyện rằng:

"Trai thời trung-hiếu làm đầu
Gái thời tiết-hạnh làm câu trau ḿnh"

Như vậy phụ nữ nước ḿnh mới có Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Bà Lê Chân, bà Phùng Vĩnh Hoa, bà Bùi Thị Xuân, Cô Giang, Cô Bắc....Mới có những đứa con viết nên quyển sách "Vẽ Vang Dân Việt" . Trai Việt thời ngâm câu "Nhân nghĩa lễ trí tín" gái Việt thời thuộc nằm ḷng 4 chữ "Công Dung Ngôn Hạnh" để giữ ḿnh. Chỉ có những kẻ "Học mười biết một" hoặc những kẻ quay lưng một sớm một chiều mới dám đặt vấn đề "Người phụ nữ Việt Nam có cần Công Dung Ngôn Hạnh" ?????

Nhớ lại ngày Cộng Sản thôn tính nước ḿnh, người cộng sản đă chiêu dụ "Phụ nữ giữ Công Dung Ngôn Hạnh là tàn dư phong kiến..." để phá vỡ nền tảng gia đ́nh.

Họ bứt ĺa phụ nữ ra khỏi gia đ́nh như cây trốc gốc, họ đẩy vợ chồng mỗi người một nẻo để họ dễ bề thực-hiện "Trăm năm trồng người", ḥng chích "Sinh tử Phù" vào đám con nít thơ-ngây. Họ ca tụng tâng bốc người phụ-nữ, "Nâng cấp" người phụ-nữ b́nh-quyền để phá vỡ cái đạo-lư "Thuận vợ thuận chồng tát biển đông cũng cạn" Ấy vậy mà cũng có người tin theo.

Tôi ngồi dưới nh́n lên, tôi thấy hănh diện ḿnh là người Việt. Những mầm-non của tổ-quốc đang lớn dần trên đất mới, mảnh đất quê người. Không là bà con với các em, nhưng tôi vẫn thấy ḷng vui lây, xúc động. Xin cảm-ơn các em đă vuốt mặt dùm cho tôi... Tôi xúc động thực sự. Xin cảm ơn các em, chúng ḿnh là đồng-bào các em ơi. Đồng-bào có nghĩa là chúng ḿnh cùng một bọc sinh ra, cùng một bào-thai, là anh em, là họ Hồng-Bàng đó các em ạ. Các em vinh hiển các em nhờ, nhưng tổ-quốc điêu-linh khốn-khổ vẫn đang chờ các em đó.

Nói như vậy không có nghĩa là tất cả con em Việt Nam đều giỏi tuốt. Không, chúng ta cũng c̣n có những em lỡ dại một đôi lần “tay đă nhúng chàm", chàm xanh chàm đỏ, các em đă phải trả cho cái giá của các em. Ung nhọt đó sẽ có một ngày rữa sạch. Biết buồn. Nhưng làm sao tránh khỏi? Tục ngữ có câu "Mía sâu có đốt, nhà dột có nơi" thôi th́ ta ráng sửa. Có lỗi lầm th́ ráng mài dũa, không ai trong đời trước khi nên khôn không lỡ dại một đôi lần? Và hăy nhớ "Ngọn đèn được tỏ trước khêu bởi ḿnh", không có người khác ăn mà bụng ḿnh no được cả. Chúng ta cũng nên tha thứ để cùng nhau đùm bọc và đem cái đạo lư "Gần mực th́ đen, gần đèn th́ sáng” đến những nơi đang bị bóng tối bao trùm.

Các em đang đứng trên kia là những ánh đèn le lói trong đêm giông băo, các em hăy vững buớc đi lên, bên cạnh các em là ông bà cha mẹ. Tương-lai đất nước đang chờ. Tre già th́ măng phải mọc. Chúc các em thành công. Xin chúc mừng các bà mẹ, ông cha trong mùa hè năm nay có con đứng trên những bục cao đó. Hăy chăm chút cho những quả ngọt đầu mùa, đừng để gió mưa giông băo làm rơi rụng. Cơ hội là ở nơi đây trong tầm tay.

Ḷng riêng xin vạn tạ ơn người, người mẹ Việt Nam, người mẹ nhỏ nhoi câm nín như con ốc nhỏ nhưng trong ḷng chứa cả một đại dương.

Lê Việt Điểu

 

lyhuonga.jpg

Add your content here