|


NIỀM ĐAU CHƯA DỨT
Thân tặng các anh :
Nguyễn Nghiêm,
Nguyễn Thanh Vũ,
Ngô Thành Đặng,
Dương Văn Bản
Nguyễn Trí Hoà (Úc Châu)
******
Sao ḷng vẫn thấy đau thương Dọc đường gió bụi c̣n vương
nổi sầu Bâng khuâng trăn trở canh thâu Đếm từng sợi tóc chuyển màu
thời gian
Sương khuya băng giá phủ phàng Buồng tim lạc nhịp , t́nh
càng héo khô Xa rồi mộng ước hải hồ Niềm đau uất nghẹn cơ
đồ ngữa nghiêng
Việt Nam, nổi nhớ triền miên Dấu xưa ngấn
lệ, tinh vương điệu buồn Việt Nam cách biệt trùng dương Muôn
đời ghi khắc nhớ thương vô vàn Bao nhiêu năm, nổi kinh hoàng Ngàn
đời Dân tộc c̣n mang vết hằn Ép ḿnh, ẩn dưới bóng trăng T́m quên
men rượu, mây dăng cuối đời.
Đồng Tiến - Nguyễn Văn Thọ
Houston - TX
Ngày Đại tang 30-4
lại đén nổi buồn lại xâm chiếm tâm hồn,viết nên bá
thơ '
ĐƯỜNG XƯA'
để riêng kính tặng các anh :
-NGHIÊM NGUYỄN
-TRẦN DUY HOÈ
-NGUYỄN VĂN VỶ
-NHAN HỮU HẬU
(K11/ĐT/LTVKTĐ)
' ĐƯỜNG XƯA'
Ta ngồi nh́n bóng trăng đi
Xuyên qua mây trắng như ghi nồi ḷng
Trời Xuân mà tưởng như Đông
Niềm đau vận nước chất chồng mang theo
Đường xưa áo trận lưng đeo
Ba lô nặng chỉu, núi đèo vượt qua
Tay gh́ chặt súng xông pha
Chiến trường ngang dọc khúc ca quân hành
Nhưng rồi thế nước mong manh
Ḍng sông chảy ngược tan tành quê hương
Trong
ta c̣n lại đoạn trường
Mang niềm cay đắng tiếc thương một thời
Tay buông súng ,nước mắt rơi
Xác thân ngả quỵ, đất trời ngửa nghiêng
Rồi mang thân phận xích xiềng
Ch́m trong cơi chết đảo điên thế cờ
Houston-Texas march 23-2009
Đồng Tiến Nguyễn văn Thọ
NGUỜI
GÓA PHỤ ĐÁNG KÍNH Huỳnh Văn Thanh - K11/TĐ
(-Cuối bài :
-Nhac :Chiều qua phà Hậu Giang
-Ca sĩ Phi Nhung) .
Những chiếc xe buưt chở các sinh viên Sĩ Quan
Trừ Bị Thủ Đức đi phép lần lượt dừng bên đại lộ
Hàm Nghi. Họ tỏa ra như đàn ong nghệ vỡ tổ. Trên vĩa hè cũng như
bên kia đường đủ các loại xe du lịch, gắn máy đă trực sẵn để
chở các anh về gia đ́nh.
. Tiếng người gọi nhau ơi ới, vẩy
tay quang cảnh rất ồn ào náo nhiệt. Sau thời gian dài vắng mặt, nay họ gặp
lại tay bắt mặt mừng. -Trông mày đen, nhưng thấy khoẻ hơn lúc c̣n ở
nhà. Những sinh viên không có thân nhân đến đón ḷng họ cũng buồn v́ gia đ́nh
ở xa. Tâm đi ngang qua đường Bonard, bât chợt có tiếng gọi : -Tâm ! 12
giờ trưa nay ghé nhà ăn cơm, em gái tao nó nhắc mày. Tâm vẫy tay chào bạn : -Xin
cám ơn, không dám hứa, xin chuyển lời hơi thăm. Đến đường Lê Lợi,
anh đi dọc theo lộ đến cửa Tây chợ Bến Thành. Khu này bán bông hoa, trái cây
nội, nhập. Anh dừng bước trước một sạp bán xoài, nh́n những trái
xoài chín màu vàng tươi như nghệ tỏa mùi thơm d́u dịu.
. Cô chú trẻ đẹp thấy Tâm đứng nh́n,
cô chào anh và giới thiệu hàng : -Xoài cát Ḥa Lộc, thịt nhiều hột nhỏ, mua về
cho nhà một chục đi anh, em bán mở hàng, sáu mươi đồng một chục. Tâm
chưa trả lời cô gái tiếp : -Em lựa cho anh,nếu nhà chê em thường gấp
đôi. Nh́n đôi bàn tay cô trắng muốt lựa từng trái để vào túi giấy, thỉnh
thoảng ngước nh́n Tâm. Bên kia đường, hai cô gái, một mặc áo dài màu trắng
, một mặc áo màu xanh da trời băng qua đường đi về hướng Tâm.
. Họ đứng bên cạnh anh và hỏi giá xoài.Tâm
quy mặt nh́n, anh chưa kịp hỏi, cô áo trắng gọi một cách đột ngột. -Anh
Tâm ! Anh nh́n cô gọi tên ḿnh và gọi lại : -Hiền ! Trong giây phút đầu bỡ
ngở, Hiền hỏi : -Anh vào quân đội bao giờ mà không cho em hay ? Anh biết nhà em
mà ! Lời hỏi của Hiền cũng là lời trách Tâm. Cô bạn hỏi Hiền -Có
phải anh bạn nảy giờ Hiền đang đi t́m phải không ? -Đúng đó chị
Nga ! Hiền chỉ cô bạn rồi giới thiệu với Tâm : -Chị Nga là bạn
của Hiền. Tâm gật đầu chào và nói: -Hân hạnh được biết Nga. Nga
nói : -Hân hạnh được biết anh ! -Đi qua biết mấy khu phố, thấy
anh Sinh Viên nào đi ngang Hiền đều nh́n vá nói :-Dáng anh đó, giống anh Tâm bạn của
em. Tâm đáp : -Cám ơn Nga. Nga nói với Hiền -Đă gặp người muốn
t́m rồi phải không ? Hiền chưa kịp đáp, Nga tiếp -Xin phép anh chi Nga đi
có chút việc. -Chào chị Nga ! Chúa nhật tới có rảnh mời ghé nhà chơi. Tâm nói
với cô bán hàng : -Cô lựa cho một chục nữa, Xoài ngon nhé -Anh khỏi lo,không ngon
mất mối hàng của em sao. Hiền hỏi : -Anh mua tới hai chục. Tâm gật
đầu nói: -Một chục gởi biếu hai bác. -Cám ơn anh. Hiền lấy tiền
trong bóp ra trả, Tâm đưa tay chận lại : -Để Tâm trả cho -Em đi làm
rồi, em có tiền, lương Sinh Viên Sĩ Quan một tháng có là bao. Tâm rút tay lại quay
qua nói với cô hàng. -Tôi trả tiền, cho gửi xoài đây chút nữa đến lấy. Tâm
quay qua nói với Hiền : -Gần hai năm không lên Sàig̣n, nay nh́n phố xá quá nhiều thay
đổi. Hiền gật đầu : Nh́n qua bên kia đường, thấy quán kem Tuyết
Mai, Tâm nói : -Ḿnh sang quán kem ngồi nói chuyện Hiền nhé ! Hiền có bận ǵ không ? Nh́n
Tâm, Hiền đáp : -Có ! Đi t́m một người hai năm nay vắng bóng, đă gặp
rồi. Tâm biết Hiền ám chỉ ḿnh, chỉ mĩm cười.
. Tâm đưa tay nắm tay Hiền rồi băng
qua đường v́ xe nhiều quá. Mới hơn chin giờ nên quán c̣n nhiều bàn trống.
Hai người ngồi một bàn trong cùng. Anh hầu bàn đến hỏi : -Anh chị
uống thức chi ? Tâm hỏi : Hiền uống hay ăn ? -Tùy anh. -Cho hai ly kem dừa. Anh
hầu bàn đi rồi. Tâm nh́n Hiền rồi hỏi. -Sao Hiền lặng thinh không nói ǵ
hết vậy ? Hai bác và Hải có khỏe không ? -Ba má em và Hải vẫn khỏe, thỉnh
thoảng nhắc anh. Nhắc đến anh là em thấy buồn. Anh hầu bàn đem ra hai
ly kem và nước tráng miệng để xuống bàn rồi đi ngay. Tâm nh́n Hiền,
thấy khóe mắt Hiền lấp lánh dưới ánh đèn “neon” phản chiếu,
Tâm ḥi : Em làm sao thế ? Sao en khóc ? Hiền nh́n Tâm : -Em không hiểu tại sao em khóc,
không biết em buồn hay em vui, Tâm đưa khăn tay cho Hiền rồi nói : -Em lau nước
mắt đi kẻo người ta trông thấy họ cười cho Hiền đáp : -Ai
cười mặc họ, không ở trong trường hợp em họ không hiểu đâu.
Ngay cả anh cũng vậy, lời nói của Hiền như là trách Tâm. . Tâm hổi tưởng
: “Hai năm trước đây, một buổi trưa hè,thời tiết quá nóng, anh
đạp xe đến hồ tắm An Đông, định ngâm nước cho đến
chiều mới về. Vừa dựng xe chuẩn bị vào pḥng thay áo quần, bất chợt
anh thấy một bàn tay nhỏ dưới hồ nước đưa lên như cầu cứu.Chưa
kịp thay đồ, anh phóng người lội tới nơi có bàn tay đang chới với.Anh
nắm được tay đứa bé kéo nó lên khỏi mặt nước và đưa vào
bờ, anh làm ngay các động tác cứu cấp cho nước ọc ra ngoài, mặt nó sanh
như tàu lá chuối non v́ sắp chết đuối. Nh́n kỷ lại là em Hải ở cách
nhà trọ anh hai căn” Mấy người tắm chạy đến xem. Hiền
thấy người ta xôn xao cũng chạy đến th́ nhận ra là em của ḿnh.Hiền
khóc rồi hỏi : -Em làm sao thế ? Tâm đáp : -Em sắp chết đưối nếu
Tâm không thấy kịp. Hải ói ra nhiều nước, nhờ phương pháp cấp
cứu,. Hiền nói : -Em bảo nó tắm trong cạn, không được đi ra xa. Mấy
người đến xem nói : -May quá ! Không thấy kịp là tiêu rồi. Ba phút sau Hải
tĩnh lại, Hiền khóc như mưa. Tâm an ủi Hiền : -Không sao ! Không sao ! em nó
đă tĩnh. -Nó có bề ǵ em làm sao trả lời với ba mẹ em, chỉ có nước
tự tử. Để cho Hải lấy lại sức, hai phút sau Tâm nói: -Hiền đưa
em về, nhớ thoa dầu trước ngực và sau lưng em. Tâm đua hai chị em ra
lộ, kêu xe taxi chở về nhà. Hiền ôm em vào ḷng khóc cho đến khi xe chạy đến
đường Nancy và Vơ Tánh, Hiền lau nước mắt và hỏi em : -Em có mệt không
? -Thằng Sáu rủ em chơi cút, bắt,em ngỡ trong cạn,không ngờ lại sâu. Xe
dừng đầu hẽm, Hiền trả tiền và đưa em vào nhà.
. Ba mẹ đang đứng trước cửa,
ḷng áy náy, xốn xang, không biết có việc ǵ đây ! Bất ngờ thấy con về, gương
mặt Hải th́ xanh như tàu lá chuối non, mắt Hiền đỏ hoe. Bà vội hỏi
: -Hai con làm sao vậy ? Hải mếu máo đáp : -Thiếú chút con chết ngộp,may
nhờ anh Tâm cứu. Hiền đứng khép nép bên em. -Vô đây ! Vi sao sự cớ như
vầy ? Hiền nói : -Hải tắm rồi hụt chân. Bà mẹ quát : -Con không coi
chừng em, lỡ nó chết đuối rồi làm sao ?
. Mấy người sống lân cận nghe quát tháo
vội qua xem. Vưà lúc Tâm về, anh dựng xe rồi bước vào nhà. Tâm chưa kịp
chào bà đă nói : -Cám ơn cháu nhiều, không có cháu thấy, Hải chết đuối rồi. Tâm
nói. Bác sức dầu ở ngực cho em. Khi nào Hải lại sức cháu sẽ dạy em
lội để hai bác không lo...
. Thấy ly kem Hiền mới ăn có một miếng,
Tâm nói : Hiền ăn d́, kem chảy hết rồi. -Em không ăn nữa, Hiền ra dấu
cho anh chạy bàn đến tính tiền.Tâm đưa tiền trả rồi hỏi : -Hiền
c̣n muốn đi đâu nữa không ? -Em muốn đi đến rạp chiếu bóng Lê Lợi.
. Khi đi ngang qua tiệm Phước Thành bán các loại
phù hiệu, huy chương quân đội VNCH, Hiền rẻ vào. Cô bán hàng đến chào
Hiền và Tâm , hỏi : -Anh chị cần mua hay đặt ? Nh́n không thấy Alpha mang cầu
vai, Hiền nói : -Cho tôi mua một cặp Alpha mang trên cầu vai. Cô bán hàng nói vói vào trong
“ -Chú Hai, Alpha mang cầu vai c̣n không ? cho cháu một cặp. Tâm hỏi Hiền : -Anh
có rồi, Hiền mua chi cho tốn tiền ! Cô bán hàng bước đến đưa cặp
Alpha cho Hiền và nói giá: -Chị cho em 20$ Hiền trả tiền,nhận gói hàng để
vào bóp xách tay.Nh́n Tâm Hiền nói : -Em mua tặng cho người em yêu ! V́ không thấy Hiền
đưa cho ḿnh , Tâm hỏi : -Hiền đi với anh lỡ bạn Hiền trông thấy
có phiền không ? -Anh yên tâm,bạn em có thấy cũng không ,dám làm ǵ em. Hai người
đi ra khỏi tiệm rối đi về hướng rạp Lê Lợi. Nh́n bản quảng
cáo treo trên vách, thấy xuất 9giờ00 sáng nay chiếu phim “Romeo and Juliette” Hiền
hỏi Tâm : -Anh có thích xem phim này không ? nếu không th́ ḿnh đi về nhà. Tâm đáp -Tùy
em ! Hai anh sinh viên đi ngược chiều, thấy Tâm đi với một cô gái họ
gật đầu chào. Một trong hai người nói : -Quang ! Thằng Tâm “chài”
được một em đẹp quá mày.! Không rơ họ có ư nói hay vô t́nh Hiền quay lại
hỏi Tâm : -Anh có nghe hai anh bạn nói ǵ không ? -Có. -Họ nói ǵ ?-Anh “chài được
một em đẹp quá ! -Thế anh có hănh diện không ? -Hănh diện chứ. Hiền
nói “ Sáng đến giờ em đi hơi lâu nên mỏi chân, ḿnh về đi thôi. . Tâm
đưa tay vẩy xe taxi vưà chạy ngang qua, xe dừng sát lề.Tâm mở cửa xe để
Hiền bước vào trước,anh lên ngồi rồi nói với bác tài : -Bác vui ḷng ghé
cửa Tây chợ Bến Thành đợi cháu một phút, lấy đồ xong về… Xe
dừng sát lề.Tâm nói với cô chú cho lấy hai bịt xoài. Cô vui vẻ nói : -Em tưởng
anh chị quên,Lần sau có về nhớ ghé mua “quà”giúp em. Tâm đáp : -Vâng, lần
tới có về tôi ghé mua ! Hiền nh́n qua cửa xe thấy Tâm dă cầm hai bịt xoài rồi
mà vẫn chưa chịu đi. Khi Tâm lên xe, bác tài nhấn ga cho xe chạy. Hiền hỏi
: -Anh đứng nói chuyện ǵ lâu vậy ? Ngụ ư của Hiền là hỏi Tâm -Đă
có em ngồi đây rồi mà anh vẫn c̣n đứng nói chuyện. Tâm đáp : -Cô nói lần
tới có về nhớ ghé mua “quà”giúp cô. . Xe taxi dừng sát lề,Tâm trả tiền
xong hai người đi vào hẽm. Vào tới nhà, Hiền đẩy cửa bước
vào.Tâm theo sau. Mẹ Hiền đang ngồi nói chuyện với Hải, Hiền vội nói
: -Me ! Anh Tâm đi học khóa Sĩ Quan, hôm nay về phép đến thăm ba má và Hải. Tâm
nói : Kính chào Bác ! Mẹ Hiền hỏi : -Cháu vẫn khoẽ ? Hải chạy đến
nắm tay Tâm, nói : -Ở nhà ba má và chị Hiền thường nhắc đến anh.Sẳn
dịp Hải khoe : -Tuần rồi em đoạt giải “bơi lội” do trường
tổ chức. Cúp em chưn trong tủ kiến, nhờ anh dạy hai chi em. Chị Hiền
cũng đoạt giải, bây giờ đi lội ba mẹ không c̣n lo. Hiền nói : Anh
Tâm mua biếu ba mẹ một chục xoài Hoà Lộc. Ba mẹ cám ơn Tâm rồi hỏi: -Mấy
ǵờ chàu trở về quân trường ? Tâm đáp : -Thưa, khoảng bốn giờ
hơn. Tâm hỏi : -Thưa bác trai đi vắng ? -Ông đi đánh tennis, gặp lại
cháu chắc ổng vui lắm. . Từ khi cứu Hải khơi chết đưối và
dạy hai chị em bơi lội, gia đ́nh Hiền coi Tâm như là một ân nhân. Vài ba câu
chuyện xă giao, Tâm xin kiếu để ghé thăm nhà trọ năm xưa. -Cháu ở chơi,
đợi bác trai về ăn cơm luôn. Tâm khước từ và xin hẹn khi khác. Chào
bác ! Hai chi em đưa Tâm ra tời cử. Hiền hỏi : -Tuần tới, anh có về
không ? -Không một tuần đi phép, một tuần ở lại ứng chiền. Anh
cho em địa chi có rảnh em và Hải lên thăm anh. Hiền biết quê anh ở xa chắc
ba mẹ Tâm ít lên thăm. Hải nói : -Lần tới anh về, mang cho em xin mấy vơ đạn
nghe ! Hiến mắng em “ -C̣n nhỏ không lo học hành, bày đặt xin vỏ đạn. -Em
lớn cũng đi lính thôi. Tâm đưa địa chỉ, sờ đầu Hải an
ủi. -Kỳ tới anh mang về cho. Hải nói : -Cám ơn anh, chị Hiền được
nước ăn hiếp em, chị có dám ăn hiếp anh Tâm không . Hiền nh́n Tâm với
đôi má ửng hồng. .. Tâm đang ngồi biên thư gởi về gia đ́nh, anh sinh
viên trực tiếp tân Đại Đội bước vào pḥng gọi : Sinh Viên Sĩ Quan
Lê Tâm, có thân nhân đến thăm. Tâm để giấy bút xuống, mặc quân phục
số 4 (đồ trận) theo anh trực tiếp tân lên câu lạc bộ. Kha nói : -Tao
nhớ h́nh như tuần rồi mày đi với cô bé nầy trên đường Lê Lợi
th́ phải ! -Đúng rồi. -Em ngồi ở cánh trái hàng lang câu lạc bộ. Quang cảnh
rất ồn ào, thân nhân, bạn hữu, người thương đến rất đông. Tâm
bước lên thềm, nh́n bên cánh trái hành lang thấy Hiền, anh giơ tay và đi đến
bàn. Hiền đang ngồi, Hiền đúng dậy, hỏi : -Anh…khoẻ không ? -Cám
ơn, anh khoẻ . -Hai bác vẫn khoẻ ? -Ba mẹ gởi lời thăm anh. -Hải
không theo em ? -Em nó đ̣i đi, mẹ không cho. -Em uống ǵ ? -Em uống nước đá
sữa. Hiền đưa tiền trả. Tâm nói : -Anh có ticket của câu lạc bộ,
em khỏi lo. Tâm đứng dậy đi vào trong. Hiền đưa mắt nh́n quanh, thấy
quân trường quá lớn, sạch sẽ và khang trang. Mấy cây phượng vỹ đang
mùa hoa đỏ ối trên cành trước câu lạc bộ, thỉnh thoăng một cánh phượng
tàn rơi nhe theo cơn gió thoảng. Tâm mang ra hai ly sữa vá ngồi xuống ghế. Hiền
đưa tay lấy túi xách để lên bàn lấy ra : -Thịt chà bông, bánh petite beure…
cuối cùng một hộp giấy kiếng đưa cho Tâm, nói : -Có cô bạn nào gởi
cho anh : Tâm cầm hộp rồi nói : -Chắc cô Hiền. Mỡ hộp ra bên trong đựng
một cặp Alpha mang cầu vai. Tâm nhớ tuần rồi ghé tiệm Phước Thành
mua, anh hỏi,Hiền đáp : -Em mua tặng cho người em yêu. Tâm nh́n Hiền cười
nói : -Cám ơn em ! Mấy ngày nay anh đang lo về cặp Alpha nầy. Hiền hỏi
: -Bây giờ chắc anh hết lo ? -Đêm nay ngủ yên. Hiền ở chơi, ăn
trưa với Tâm. Khi ánh nắng chiều đă nhạt, Hiền nói : -Xế chiều rồi
em xin về ! Khi đưa Hiền ra gần tới cổng chính, Hiến quay nói : -Ba mẹ
mời anh tuần tới về ghé nhà ăn trưa….. . Nghe tiếng cửa rào mỡ,
ba Hiền để tờ báo xuống nh́n ra cữa, vừa lúc tâm bước vào,thấy ông
Tâm vội nói : -Kính chào bác, bác khoẽ không? Ông đứng dậy thân mật bắt tay
Tâm,nói. -Cám ơn, bác vẫn khỏe. -Bác gái và hai em đi vắng ? -Mẹ con nó đi
chợ cũ cũng sắp về. Hiền-Hải, mỗi người xách một gói cùng
bà mẹ bước vào. Tâm gật đầu chào mẹ Hiền, Hải kêu lên : -Anh Tâm
! Bà nói : -Đứng đợi lâu muốn chết mới mua được con vịt
quay và thịt phá lấu. -Cháu ngồi chơi, chắc cũng mới vừa đến hả
cháu ? -Vâng ! Ông hỏi vợ : -Mấy giờ ḿnh có thể ăn cơm ? -Đồ
ăn có sẵn, chờ hâm nóng. Bữa cơm thâm mật bắt đầu. -Cháu ăn
tự nhiên. *Tô canh chua cá dứa bốc hơi nghi ngút,tôm kho tàu màu đỏ nhờ gạch
tôm, một đĩa thịt quay và phá lấu. Ông ngồi giữa mẹ Hiền,và Hiền
ngồi đối diện với Tâm và Hải. Ông hỏi : -Nghe Hiền nói cháu quê ở
Bạc Liêu, nhà ở đường đi biển nhản ?- -Dạ đúng ! Ba cháu là
anh A làm ở Ty Công Chánh. Té ra cũnmg là bạn già, Bác rời quê đă tám năm, đổi
về Sàig̣n. Ba má cháu vẫn khoẽ ? -Ba cháu vẫn khoẽ, riêng mẹ cháu hơi yếu. Hiền
ngồi làm thinh, Hải th́ hỏi lia lịa với Tâm về việc đi lính Mẹ Hiền
nói. -Con lo ăn đi, hỏi nhiều quá vậy ! Hai bác vẫn thường nhắc cháu,
mang ơn cháu đă kịp cứu Hải, bây giờ không c̣n lo khi em nó đi tắm. Hiền
nhớ lại : “Lần đâu tiên khi Tâm dạy Hiền và Hải lội, hai cánh tay
anh để thẳng và song song để nâng người cho Hiền bơi, va chạm giữa
hai thân thể người khác phải làm cho người Hiền có một cảm giác nóng rang
người” Mẹ Hiền nói : -Lúc này thấy cháu đen hơn lúc trước, chắc
ở ngoài nắng không chớ ǵ ? -Cháu học chiến thuật, phơi nắng mỗi ngày
bác ạ. Mẹ Hiền vừa cười vừa nói : Trắng như bông,lóng em không chuộng Đen
như than hầm,,ḷng muốn dạ ưng Hiền đưa tay kều nhẹ bắp đùi
me.Hải ngồi suy nghĩ lời mẹ nói,nh́n chị cười, Thấy Hải cười
ḿnh, Hiền hỏi : -Em cười gi ? -Em cười lời mẹ nói,chị biết
thôi. Hiền đỏ mặt. Ba Hiền cũng cười theo. . Ngày tháng trôi qua,mội
tuần khi về phép Tâm ghé nhà Hiền. Tâm,Hiền,Hải đi dạo phố phường,
có khi viếng sở thú đô thành. Hiền mong thời gian kéo dài để nàng được
ở gần bên Tâm. . Không nói ông bà cũng biết Hiền đă thương Tâm từ
khi Tâm cứu Hải, C̣n một tuần nữa đến ngày măn khóa, có hôm đi dạo Tâm
thấy Hiền làm thinh, đôi khi nét mặt buồn. Tâm hỏi : -Anh có làm ǵ em buồn
không ? -Anh co làm ǵ em buồn đâu. -Sao em thấy nét mặt em không được vui? -Em
nghĩ tới ngày anh ra đơn vị phải xa em,em mong sao được ở gần
bên anh. Tâm an ủi Hiền : -Em đùng buồn, thỉnh thoảng anh xin phép về thăm
em,em buồn chi hao ṃn sức khoẻ, làm trai trong thời chiến phải chịu thôi.Em thấy
cũng có nhiều cô cũng khoác chiến y. -Anh đă chọn ngành chưa ? -Anh đă chọn
binh chủng Lực Lượng Đặc Biệt. -Em nghe nói binh chủng này ở biên giới
không hà,muốn đi thăm anh cả một vấn đề.
Hai chị em đưa
Tâm ra phi trường để anh tŕnh diện đơn vị mới. Tâm Hiền bịn
rịn chia tay. -Anh lêrn đường b́nh an, nhớ biên thư về cho em. Hải th́
mặt buồn buồn. Bước chân lên tới cửa con tàu.Tâm đưa tay vẫy vẫy
giả từ..Hiền cảm thấy nàng đang mất mát cái ǵ to lớn trong đời. Cửa
bên hông tàu khép lại, con chim sắt từ từ ra phi đạo, thét gầm trong giây phút rồi
lao vút trên không gian bao la một màu xanh thẳm. Hai người đúng trông theo cho đến
khi con tàu khuất dạng cuối chân trời. Hiền lấy khăn tay lau nước mắt
, nắm tay em ra về. . Ba tháng sau, khi đi dạy về Hiền ngồi xem lại bài
vở cho lớp học ngày mai. bất chợt có tiếng gơ cửa. Hiền đi ra xem. Thấy
Hiền anh quân nhân hỏi : -Xin lổi phải nhà cô giáo Hiền không ? Tôi ở hậu cứ
Liên Đoàn 81 Biệt Kích Dù. -Dạ phải. Anh đua một phong thư rồi nói : -Chuẩn
uư Tâm bị thương đang diều trị tại Tổng Y Viên Cộng Hoà, đây là địa
chỉ gia đ́nh có thể lên thăm. Hiền nhận thư ‘cám ơn’ Anh quân nhân
cáo từ.. Hièn khóc khi nhận tin Tâm bị thương, cả nhà nhốn nháo. Ồng bà
nói : -Chắc bị thương nặng mới chuyển về Tổng-Y-Viện, ngày mai
xin nghỉ một ngày đi lên thăm nó. Sáng hôm sau, Hiền đi xe taxi lên Tổng Y Viện
và t́m số pḥng theo địa chỉ cho. Hiền vào thấy chân Tâm đang được
băng bột. Thấy Hiền, Tâm hỏi : -Em có khoẻ không ? Không trả lời,
hai ḍng lệ trào ra khóe mắt, Hiền hỏi : -Anh bị thương nặng lắm mới
chuyển về đây ? -Bị găy chân. Mỗi thứ bảy và chúa nhật Hiền Hải
lên thăm, có hôm ba mẹ Hiền cùng đi. Tâm nói. -Cám ơn Hiền, có em an ủi anh một
phần nào trong cuộc đời chinh chiến. Hôm qua mẹ và em gái anh có lên thăm và đă
về, anh có nói với mẹ anh: -có gia đ́nh một người bạn gái mỗi tuần
đều lên thăm, ba gởi lời cám ơn. Hiền không hiểu tại sao nàng lại
quá lo cho Tâm. ! Sáu tháng sau vết thương mới lành, anh ra Hội Đồng Y khoa được
phân loại 2. Có hôm Tâm hỏi Hiền : -Bây giờ anh là một thương binh, em có thấy
trở ngại tương lai của em không ? Hiền đáp : -Sao anh hỏi vậy ? Đây
là do cuộc chiến gây ra.Anh vẫn là anh của em như ngày nào hai đứa cùng ngồi
dưới tàng cây bông sứ trường Phan Sào Nam. . Xuất viện, Tâm , được
chuyển về coi hậu cứ Liên Đoàn ở ngă tư An Sương. Gia đ́nh ăn
cơm chiều. Hiền để đũa đứng dậy đi ra nhà sau. Mẹ Hiền
nói : -Ông à ! Tôi thấy t́nh h́nh này không ổn, ông có quen ai nhờ họ rút cháu Tâm về đơn
vị không tác chiến, nó đă bị thương rồi ḿnh cũng dễ nói chuyện. Ba
Hiền suy nghĩ rồi đáp : -Quen cũng nhiều, nhưng phải đúng cỗ, để
hỏi xem. Hiền trở ra ngồi xuống ghế, ba mẹ nh́n con rồi nói : -Mẹ
mới nói ba con về cháu Tâm, ổng nói để dọ hỏi rút nó về đơn ,vị
không tác chiến , Hiền nói : -Thật vậy hở ba ? Ảnh nghe được chắc
mừng lắm ? Hải xen vào : -Thấy ảnh bị thương tội nghiệp quá
! . Hiền đi xe lên ngă tư Bảy Hiền, đón xe đi Hóc Môn – Bà Điểm.
Gần tới ngă tư An Sương. Hiền xuống xe đi lần đến hậu cứ
Liên Đoàn. Thấy Hiền đến gần, anh quân nhân gác cổng hỏi : -Cô muốn
t́m ai ? -Tôi tên Hiền nhờ anh nói với Chuẩn Uư Tâm có tôi lên thăm. Anh gác cổng
chỉ Hiền đi thẳng đến căn nhà có chữ “A” bên phải cột
cờ là pḥng Chuẩn Úy Tâm. Tâm đang ngồi xem những bản nhu cầu tiếp tế
cho lần tới. Hiền gơ cửa bước vào, thấy Hiền Tâm ngạc nhiêm hỏi
: -Em lên sao không báo cho anh ra đón ? -Có gi mà phải đón mà đưa. Tâm kéo ghế cho
Hiền ngồi, lấy khăn nhúng nước mát cho Hiền lau mặt. Nh́n chiếc áo
dài ướt đẩm mồ hôi sau lưng, Tâm nói: -Em vất vă v́ anh quá ! Nh́n đồng
hồ thấy hơn 12 giờ trưa, Tâm hỏi: -Em ăn cơm trưa chưa ? Hiền
chưa kịp đáp, Tâm xếp các bản nhu cầu lại nói. -Anh cảm thấy đói,
ḿnh lên Câu lạc bộ ăn trưa. Khỏi đi ! Em đă mua ít đồ lên cho anh ăn. Ăn
trưa xong, Tâm vào trong lấy ra một móc áo và một áo sơ-mi đưa cho Hiền,nói : -Em
móc áo dài treo lên cho khô, chút về mặc lại, ướt thấy da thịt. Hiền nhận
nói : -Anh quay mặt qua mội bên, thấy thay áo cặp mắt sáng rỡ, sợ mấy ông
Biệt Cách quá. ! Tâm cười, bước tới hôn lên đôi môi Hiền., Tâm nói : -Em
nằm nghỉ cho khoẽ, hai người đàn ông nằm một giường thấy chật.
Một nam,một nữ vẫn thấy rộng. Tâm lấy áo dài máng ngang đầu giường
cho bớt ánh sang .. Hơn hai tháng sau Hiền e thẹn nói với Tâm: -Em mắc đền
anh. Tâm hỏi : -Việc ǵ đó em ? -Em đẵ có thai hơn hai tháng. Tâm cười,
đến rờ nhẹ bụng Hiền rồi nói: -Em không lo !Anh gởi thư gời ba
má anh lên nhà em ngay :. Tâm biên vội mấy hàng, để địa chỉ đưa thư
cho Hiền, nói : -Em bỏ thư dân sự đi mau, gửi quân bưu đi lâu lắm. Tuần
sau, trong chuyến tiếp tế khi Tâm vừa rời phi cơ đi bộ độ năm
mướ thước thi bị Cộng quân pháo kích, anh và một binh sĩ tử thương. . Nhận
hung tin, Hiền ngất lịm đi, gia đ́nh phải lo cứu cấp cho nàng. Mẹ Hiền,Hiền,
Hải lên hậu cứ th́ được hai hôm nữa linh cửu chở về đây lo
thủ thục chở về nguyên quán. . Một chiềc GMC và tám quân nhân hộ tống
đưa linh cửu về quê . Gia đ́nh để cho Hiền đi theo. Cả nhà Tâm khóc
khi linh cửu vào tới nơi, có một cố gái theo sau quan tài. Một quân nhân đại
diện đơn vị nói lên lời chia buồn và sự mất mát của gia đ́nh. Một
anh đại diện chỉ Hiền nói : -Thưa hai bác ! Chị Hiền là người
yêu của Chuẩn Úy Tâm, chúng tôi thấy ngày thư bảy và Chủ nhật cô đều ở
bên cạnh Tâm. Hiền bước tới chào ba mẹ Tâm rồi nói : Kính chào hai bác, cháu
là người yêu của anh Tâm.Cháu đă có thai với ảnh hơn hai tháng rồi. Nhiều
tiếng x́ xầm -Tội nghiệp quá ! Sanh con ra chẳng biết mặt cha. Ba mẹ
Tâm nh́n nhau rồi kêu Hiền vào nhà. Cô em gái Tâm nói : -Ba mẹ à ! Con nhớ lúc đi thăm
anh bị thương ảnh có nói “ Có cô bạn gái thường xuyên lên thăm, nay chị
lại có thai với ảnh, con nghĩ ba mẹ xem xét nhận chị Hiền là con dâu chưa
cưới của ba mẹ”. Vừa lúc đó, có ông phát thơ đi ngang dừng xe đưa
gia đ́nh một lá thơ.Một thân nhân nhận thư đưa vào nhà và nói : -Thơ của
thằng Tâm, ba Tâm vội vă xé ra xem. . An Sương, ngày…tháng…năm… Kính
thưa Ba Mẹ Con có đôi hàng vê kính thăm ba me và em Thúy mạnh. Người chụp h́nh
trong ảnh với con là người yêu của con.Hiền đă có thai vơí con hơn hai tháng,
Ba me theo địa chỉ trong thư lên Sài G̣n đến nhà Hiền xin cầu hôn cho con.Tuần
tới con về. Kính chúc gia đ́nh b́nh an. Con (kư tên). . Sau khi an táng xong, gia đinh Tâm
theo Hiền lên Sài G̣n để gặp ba má Hiền. Ba má Hiền tiềp gia đ́nh Tâm rât
niềm nở v́ cùng quê và cùng ngành. Ba má Tâm nói : Thưa anh chị ! Chúng tôi được
biết Tâm và Hiền thương nhau, cháu đă có thai hơn hai tháng. Tâm, có biên thư về
hối thúc lên gặp anh chị để xin cầu hôn, tuần tới nó về. Định
mệnh phủ phàng không may nó tử trận, ba Tâm đưa h́nh hai người chụp chung.Việc
đă lỡ rồi, xin anh chị đùng rầy cháu Hiền, cho chúng tôi được nhận
cháu là con dâu chưa cưới. Sau khi sanh nở giao con cho chúng tôi hay Hiền nuôi cũng được. Ba
má Hiền nói : -Anh chị lên đây là quí rồi, chúng ta kết sui với nhau, c̣n Hiền
sanh bên nào cũng được. Mẹ Hiền nói : -Không may cho thằng Tâm, ông nhà tôi đă
chạy lo cho nó về đơn vị không tác chiến, thật là số phận của nó. Ba
mẹ Tâm nói : -Hiền, Ba mẹ đă cho phép con là con dâu của ba me từ khi có thư của
Tâm.Ba mẹ khuyên con bớt buồn rầu để có sức khoẻ choi lúc sanh nở. Ba
,mẹ Tâm đến thấp nhang “xá xá” cấm lên bàn thờ tổ tiên nhà Hiền
xong, xin phép xui gia ra về cho kịp chuyến xe chiều. ….. Ba mẹ Tâm về quê
được hai hôm th́ vận nước đến hồi mạt vận, Ngày ba mươi
tháng tư năm một ngàn chín trăm bảy mươi lăm Dương Văn Minh tuyên
bố đầu hàng Cộng sản không điều kiện. Cảnh hỗn loạn xăy ra
giữa Thủ Đô Sài G̣n, cướp bóc, chạy loạn, đập phá, xe cộ vứt
bừa băi trước cỗng phi cảnh, dọc theo bờ sông Bạch Đằng, người
chen lấn xuống tàu để thoát thân. Gia đ́nh Hiền mỗi người mang được
một xách tay chạy xuống Nhà Bè lên tàu ra khơi. V́ cần thai nên Hiền ói mửa liên
miên. Sau mấy ngày lênh đênh trên sóng nước, gia đ́nh Hiền đến đảo
“Gam” rồi đến Nam Cali. . Trời miền Nam Cali vẫn c̣n tiết xuân
mát mẽ, gia đ́nh Hiền không ngờ mới hơn hai tuần mà họ đă đặt
chân lên đất nưóc tự do. Sau khi ỗn định chỗ ở, Hiền biên thư
về gia đ́nh Tâm.Hai tháng sau thư phát hoàn. . Ba Hiền đi làm, Hải tiếp tục
đi học,Hiền đi làm cho khuây khỏa nổi buồn xa xứ. Mẹ Hiền ở
nhà lo cơm nước.H́nh ảnh Tâm vẫn in sâu trong tâm trí nàng. Hiền sanh một bé trai
trông rất dễ thương, nàng đặt tên con là John Lê. Ngày một lớn John rât giống
cha, Thấy chị đi làm về c̣n lo chăm sóc cho con, Hải nói -Phải anh Tâm c̣n sống
ảnh thương chị nhiều lắm đấy. Khi John lên năm, Hiền đưa
con vào trường học.Gia đ́nh thay phiên đưa, đón. . Ngày tháng trôi qua như
một giấc mơ, xa quê hương đă 21 năm.Nay cũng là ngày John trường,gia
đ́nh vui biết mấy khi đến dự lễ. Hiền thưa với ba mẹ muốn
đưa con về thăm bà nội và mộ ba nó. Ông bà đồng ư, thế là hai mẹ con
Hiền và Hải về thăm quê. . Chuyến bay China airline 747 đáp xuống phi trường
Tân Sơn Nhứt đúng 11 giờ trưa.Ba người lập thủ tục quan thuế
xong, mang ba túi xách ra cổng. Người người văy tay vui vẽ chào đón thân nhân từ
Năm Châu trở về . Hiền đưa mắt nh́n chẳng thấy một người
quen, c̣n đang đứng nh́n cảnh vật chung quanh, một bác trọng tuổi đến
hỏi : -Cô hai ! Cô đi về đâu tôi đưa cho, xe đậu sẵn ở ngoài. Hiền
hỏi : -Thưa chú, giờ này c̣n xe về Bạc Liêu không ? -Ô ! Tưởng cô đi Bắc,
tôi đưa cô ra xa cảng miền Tây, về tới Bạc Liêu độ 7 giờ tối.Ba
người lên xe xong bác tài nói : -Các cháu nhỏ, nếu có ngồi ở gân cửa, đừng
để tay lên khung cửa xe, nhứt là có đeo đồng hồ và món đắt tiền,
xe vừa chuyển bánh bọn lưu manh giựt chạy vào hẽm. Hiền nói : -Hăi và
John nghe ông dặn chưa . -Sao thân nhân các cháu không lên đón ? -Thân nhân không liên lạc được
gần hai mướ năm rồi. -Tọi nghiệp ! Giờ các cháu về t́m đấy
hả ? -Vâng ! -Quí quá ! Gia đ́nh ngày trước là quân nhân hay công chức ǵ ? -Thưa,
cả hai. Chắc bị chỉ định cư trú hay đi vùng Kinh Tế mới rồi,
bác đi bảy năm mới trồi đầu về. Hai xe chạy qua mặt nhau, bụi
bay mịt trời. John nói với Hải : -Cậu, đường xá dơ quá ! Xe tới
xa cảng, Hiền trả cho bác tài thêm ít tiền. Xe dừng lại hẳn, những người
bắt mối dành nhau, văng tục om tỏi. Một người đến hỏi : -Các
cháu về đâu ? -Thưa cháu về Bạc Liêu. Theo bác, đúng giờ không đủ
khách xe cũng phải rời bến. Xe qua khỏi cầu B́nh Điền, anh lơ bắt
đầu đi thâu tiền xe./ Hiền hỏi : Mỗi người bao nhiêu chú ? -Cô
.về Bạc Liêu hay Cà Mau ? -Thưa Bạc Liêu. -Ba người tổng cộng … Ba
người đưa mắt nh́n cảnh vật lùi dần về phía sau, không ai nói một
lời. Thấy một cái “vó” vưà kéo lên, John quay sang hỏi Hiền : -Mẹ
cái đó là cái ǵ ? Hiền đáp : --Cái đó kêu là cái “vó” dùng để bắt
tôm cá. . Hơn hai mươi năm mới trở lại quê nhà, cảnh vật đều
thay đổi. Ḷng Hiền bùi ngùi nhó ngày đưa quan tài Tâm về quê mẹ, hai ḍng lệ
ướt bờ mi John quay qua định hỏi thêm gi nữa, thấy Hiền khóc liền
hỏi: -Mẹ làm sao vậy ? -Không có ǵ. Xe chạy qua cầu Mỹ Thuận , John hỏi
: -Sông lớn mà không thấy một chiếc tàu nào cả, toàn ghe nhỏ gắn máy. Hiền
đáp : -Những ghe lớn họ đă đi” vượt biên” hết rồi. Bốn
mươi lăm phút sau xe tới bắc “Cái Vồn” hay bắc : Cần Thơ”
Bất chợt anh lơ nói : -Mời cô bác suống xe qua phà, nhớ mang theo hành lư xách tay.Các
cụ và các chị có con nhỏ xin ngồi lại. Anh lơ đưa cho bác tài một điếu
ba số đốt sẳn, anh rít một hơi rồi nói với anh lơ : -Một cô và
hai cậu em ngồi ở hàng ghế thứ ba chắc là Việt Kiều. Ba người
đứng tựa lan can “phà” nh́n ra sông rộng, những luồng gió mát thổi từ
hướng Đông làm tung những tà áo dài của các nữ bộ hành sang sông, Hiền quay
qua nói với con : -Đây là sông Hậu lớn hơn sông Tiền. Một bà chị bưng
một rỗ cam đến mời : -Cô hai, cam sành Phong Điền ngọt lắm, mua giúp
một chục tôi bán rẻ cho. Hiền nói : -Cám ơn ! Tôi đi t́m thân nhân biết có gặp
không mà mua. Từ xa một người trọng tuổi lê thân trên cặp nạng gỗ,
khặp khểnh đến trước ba người, ông đưa chiếc nón đệm
đă rách vành nói : -Xin cô hai và hai cậu bố thí cho chút ít để sống qua ngày. -Bác
bị thương ? -Vâng ! Tôi là Ngĩa Quân, quận Phong Điền.cô ơi, như lời
than… -Ngày 30/4/75, Tổng Thống, Tướng. Tá chạy hết rồi, chỉ c̣n các
anh em thương binh chúng tôi ở lại để bị trả thù. Nghe đến đây
nước mắt Hiền tự nhiên chảy ra. John nói với mẹ : -Để con
biếu cho ông.,John đưa tờ giấy 5 đô la. Ông nhận tiền cuối đầu
nói : -Cám ơn nhiều, tôi có thể sống thêm một tháng. Hiền hỏi: -Bác gái
và các cháu ở nhà làm ǵ ? Ông đưa tay gạt nước mắt đáp : -Khi biết
tôi là phế nhân, vợ tôi dẫn hai con đi không có một lời giả từ. -Cháu xin
lỗi bác, cháu vô t́nh xin bỏ qua. Ông cúi đầu quay gót, cặp nạn gỗ nện xuống
nền “phà” nghe từng tiếng cộp cộp . Dư âm như xoáy vào ḷng người
khi nh́n thấy cảnh khốn cùng của những người thương phế binh VNCH
c̣n kẹt ở lại quê nhà. Phà sắp cặp bến, một người mù, một người
cụt một cánh tay mặt đến trước mặt ba người xin giúp đỡ. -Chúng
tôi là những người không may trong cuộc chiến, bây giờ sống cuộc đời
hành khất. Hải lấy ra một nắm tiền Việt ra rồi nói : -Hai bác chia nhau. -Cám
ơn, chúc các cháu đi đường b́nh an. . Trời về chiều sức nóng giảm
đi. Xe qua khỏi thành phố Cần Thơ trực chỉ. Có nhiều người đứng
dọc theo đường đợi xe,họ vẫy nhưng xe không ngừng. Tới Bạc
Liêu hơn sáu giờ trời vẫn c̣n sáng v́ mùa Hè. Mọi người xuống xe, quang cảnh
ồn ào náo nhiệt. Ba người đứng một chỗ. Hiền đi đến
hỏi một bà bán rong : -Thưa bác, ở gần đây có khách sạn nào không ? -Ờ
! ờ ! Cháu đi thẳng chừng ba trăm thước có khách sạn Tây Hồ. -Cám ơn
bác. Người quản lư khách san cho biết giá : -100.000 đồng một ngày một
đêm. Ba người thuê hai pḥng. . Hiền nói : -Ḿnh tắm xong rồi đi ăn.. Người
bồi pḥng mang “drap” và nước uống vào nói với Hiền : -Cô Hai và hai em
có đi ra ngoài nhớ mang theo đồ quí. -Cám ơn chị. chúng tôi người thành phố
xuống tim người thân. Ba người ăn xong, họ đi một ṿng cho biết
sinh hoạt vê đêm của tỉnh nhà. Hiền rời quê năm nàng mười tuổi
theo cha mẹ lên Sài G̣n sinh sống.Năm hai mươi hai tuổi bỏ nước ra đi.
Năm bốn mươi bốn trở lại quê nhà. Ba người trở về pḥng nghỉ
ngơi. Hải va John đă ngủ v́ hai ngày mệt mỏi. Tâm tư Hiền nặng trĩu
v́ không biết có t́m được nhà chồng không . Sáng hôm sau, ba ngườin thả bộ
qua cầu quay, đi qua cầu sắt, rẻ trái vào con hẻm. Hai mưoi hai năm trước
đả một lần Hiền đua linh cữu chồng vê đây an tang. Hiền nhớ
căn nhà thứ hai, nhà Tâm. Ngày xưa trước nhà có cây bông lồng đèn, nay hàng rào chắn
song sắt, chứng tỏ nhà đă đổi chủ. Thấy một d́ dẫn một
đứa bé ốm yếu đi tới, Hiền vội hỏi. -Chào d́ . Nhà này có phải
nhà ông Tám Sang hay không ? Ông có người con trai tên Tâm tử trận trước ngày 30/4/75. mấy
ngày. -À! Đúng đó cháu. Người đàn bà hỏi lại : -Cháu có quen không mà đi
t́m ? Liên hệ thế nào ? Nhà này bây giờ là của Cán Bộ Công an Phường. Mấy
em học tṛ kẹp tập trong nách đi ngang thấy mấy người lạ đứng
nói chuyện tưởng chuyện gi các em dừng lại nghe,thấy Hải và John to con trắng
trẻo chúng nói Việt Kiều tụi bây ơi ! Hiền nói : Cháu là con dâu chưa cưới
của ông Tám Sang, vợ Chuẩn Úy Tâm. Cháu rời Việt Nam trưa 30/4/75. Nay đă 22 năm.
Cháu dẫn em và con về t́m cha me chồng mặc dầu chồng con không c̣n sống . -Ôi
trời ! Quí quá ! Thím nhớ rồi, ngày đưa linh cữu chú Tâm về đây cháu có đi
theo và nói đă có thai với cháu Tâm hơn hai tháng. -Dạ đúng ! Chỉ John Hiền nói
: -Con của cháu nay đă 22 tuổi, c̣n cậu kia là em ruột của con. John và Hải
gật đầu chào. Khi họ vào, một tháng sau anh chị phải đi vùng kinh tế
mới, hiện ở ấp Láng Dài đường đi Cà Mau. Các cháu qua bên xe mua vé xe đi
Giá Rai , nhưng nói với lơ tới ấp Láng Dài cho chúng tôi xuống… Con hai Thùy nó bán
bún ở trong lồng chợ, các cháu đi cho sớm. -Xin lỗi thím tên gi “? -Thím Sáu
Minh -Các cháu xin cám ơn thím. Ba người mua vé xe như thím Minh đă dặn, xe ngừng
trước lộ, chợ cách bờ lộ độ bốn mươi thước. -Ấp
Láng Dài, các cháu xuống đi. . Ba người bỡ ngỡ v́ sự nghèo nàn của chợ
quê, dăy nhà độ bốn mươi cái, hầu hết là nhà lá.Lá đă ngă màu vàng, trước
mỗi nhà có một bàn thờ Trời, bên cạnh để một khạp nhỏ có cắm
một cái cây, có cái gáo dừa để múc nước uống. Bước vào nhà ḷng chợ,
thấy một người ngồi bán rau, cải.Mùi mắm, cá khô bốc lên John lấy tay
bịt mũi. Nhiều cặp mắt nh́n vê phía ba người, nh́n cách ăn mặc họ
đón là ba Việt Kiều. Hiền thấy một cô trọng tuổi đang ngồi quạt
bếp lửa, khói bay cay mắt. Người ngồi bên cạnh nói : -Cũi ướt
làm sao cháy ! Đợi tan hết khói, Hiền bước tới hỏi : -Thưa cô ! Cô
có biết ông bà Lê Văn Tám hay Tám Sang có c̣n ở đây không ? Ông bà có người con tên Tâm tử
trận trước 30/4/75 mấy hôm. Có cô em gái tên Thủy. Thủy nh́n Hiền khôntg nháy
mắt rồi hỏi lại : -Chị là vợ của anh Tâm ? -Vâng ! Tôi là vợ chưa
cưới của anh Tâm. -Ôi ! Trời Ơi ! Chị Hai, em là Thủy đây, Thủy khóc
nói tiếp : -Em la em gái của anh Tâm, đă 22 năm rồi chị c̣n nhớ gia đ́nh mà
trở về t́m thật là phước đức ông bà để lại cho ba má em, chắc
vong linh anh Tâm thúc giục chị. Để em đua chị về thăm mẹ, ba em mất
mấy năm rồi. Hiền - Thủy cùng khóc, Hiền chỉ Hải và John : -Hải
em ruột chi, John con chi đă 22 tuởi. Những người đi chợ bao quanh xem, nghe
nói hoàn cảnh và ḷng hiếu thảo của Hiền, có người nói : -Khó kiếm trên
đới này, đă hai mươi mấy năm xa xứ nay trở về t́m cha mẹ chồng. Bà
Tám đang ngồi vá lại chiếc áo bà ba hôm qua bị nẹp tre móc rách. Thủy hớt hải
đi nhanh và kêu : -Mẹ ơi ! Mẹ ơi ! Chị Tâm dẫn con, em của chị về
t́m mẹ. Bà Tâm để cặp kính lăo xuống đùi hỏi : -Con nói sao ? Vợ thằng
Tâm dẫn con về t́m mẹ hả ? Vừa lúc, Hiền - Hải – John bước vào.
Thủy nói : -Mẹ em đó chị Hai. Hiền bưóc tới năm tay bà nói : -Kính me
! Con, em con, cháu nội về thăm mẹ. Không ai cầm được ḍng lệ. Hiền
nói : -John ! Con đến chào bà nội . Hải gặt đầu chào. Hiền đến
bàn thờ thắp nhang xá xá, lấy khăn lau nước mắt. Bài vị cha chồng để
cao hơn h́nh Tâm một chút. Những ngựi sống lân cận bu quanh cả nhà. Nh́n mẹ
chồng tóc đă bạc màu, da đen sậm. má hóp., cằm dài ra chứng tỏ sự nhọc
nhằn năm, tháng c̣n lại ở quê nhà. Mặc chiếc áo ba ba hơn ba thứ vải khác
màu, ḷng Hiền se lại. . Ánh nắng chiều qua khe lá trên nóc nhà , rọi xuống những
lỗ tṛn như hột gà lăn trên chiếc giường tre. Hiền bảo con : -Con đến
lạy ông nội và ba con đi. John chấp tay xá xá và cúi đầu . Bà Tám yên lặng không
nói một lời, có lẽ bà không c̣n nước mắt để mà khóc. Hiền đưa
mắt nh́n chung quanh căn nhà chỉ đủ cho hai mẹ con che nắng mưa. Không biết
sập lúc nào khi có cơn gió mạnh thổi qua. Hiền nói : -Thưa mẹ ! Con muốn
đưa mẹ và em Thủy lên Bạc Liêu ngay bây giờ. Thủy vội vă nói : Ư ! Ư !
c̣n gánh bún của em ? Hiền nói : -Em biếu cho cô bác hôm nay ăn khỏi trả tiền,
nghỉ bán vài hôm.. . Hiền đi sắm cho mơi người năm bộ đồ mới,
mùng,mền, thuốc men cần đề pḥng bệnh.Mọi người trở về khách
sạn. Mẹ và em chồng cùng Hiền tâm sự. -Khi con sang Mỹ được mấy
tháng, con có viết thư gởi về ba mẹ, thư đi hai tháng th́ bị phát hoàn không
người nhận.Con biết ngay gia đ́nh ḿnh có chuyện. . Bà Tâm nói –Sau khi ở
trên nhà con về hai hôm th́ vận nước đổi thay. Họ vô chiếm thành phố,
họp liên miên, gia đ́nh ḿnh phải đi vùng Kinh Tế mới, các quân nhân công chức đi
“ học tập “ 10 ngày, có người đi chẳng thấy về. Ba con đi hai
năm về, mấy tháng ông bị bệnh chết. Mẹ về đây một năm, họ
thông báo: -“Ai có thân nhân chôn ở đất thánh Tây phải di chuyển hài cốt “Hai
me con phải lo thu tục hỏa táng lấy tro, xương để vào lọ đem về
thờ. Mẹ muốn t́m con nhưng không có cách nào hơn, nói xong bà lau nước mắt” Hiền
nói : -Bây giờ mẹ va Thủy không c̣n lo nữa, con sẽ lo mọi thủ tục bảo
lảnh mẹ và em sang Hoa Kỳ. -Con, em Hải, John đều đi làm. Ḿnh đi chụp
một tấm h́nh cả gia đ́nh có việc cần.Con xin phép mẹ cho con nói chuyện với
em Thủy đê gia đ́nh ḿnh sóm đoàn tụ. Hiền nói nhỏ cho Thủy nghe, Thủy
thẹn đỏ mặt, nh́n Hải cứ gật đầu. Thuỷ và Hải chụp
chung một tấm h́nh. Thủy nói.: -Thấy ngựi ta về, không biết chị và cháu
ở đâu mà t́m, cuộc sống ra sao từ khi bỏ nước ra đi. Gia đ́nh ở
Bạc Liêu chơi hai ngày đêm, sang thứ tư thi trở về Láng Dài. Hiền nói : -Bây
giờ em không đi bán nữa, ở nhà lo cho mẹ, Chị để lại cho mẹ và em
4500 đô la, số tiền này hơi to đấy, em gởi nó vào quỹ tiết kiệm,
lấy ra một số sửa lại nhà. Lấy tiền lời xài mỗi tháng. Thủy
mừng quá chạy đến nói với mẹ : -Chị Tâm để lại cho mẹ và
con 4500 đô la. Bà Tâm hỏi : -Con nói gi 5 đô la ? -Không phải 4500 đô la -Ờ,
hở, làm sao biết tính. -Me không lo.Chị không cho con đi bán, ở nhà lo cho mẹ và sửa
lại nhà. Bà khóc rồi nói : -Mô Phật Chúa ban ơn cho gia đ́nh ḿnh. . Mỗi sáng
ba người xuống chơi, trở về tỉnh. C̣n hai hôm nữa phải trở về
Hoa Kỳ. Hiền thưa với mẹ chồng : -Hai hôm nữa con về Hoa Kỳ, mẹ
cho con mang hài cốt anh Tâm về trước để con thờ cho trọn đạo phu
thê. Bà nói : Tùy con lo liệu, nói xong bà lấy khăn lau nước mắt. Trước
khi vê, Hiền nói với Thủy ; Em nhơ những ǵ chị đă nói với em. H́nh, thư
để vào một phong b́. Ba người trở về Mỹ b́nh an. Ba má Hiền rất
vui khi biết đă gặp được sui gia. Mấy ngày sau Hiền xúc tiến việc
bảo lảnh mẹ chồng và cô em. . Ba năm sau ba Tám và Thủy đến Mỹ.
Sui gia gặp lại nhau mừng ra nước mắt. Hiền thấy nhẹ nhàng trong tâm
hồn. . Từ ngày có mẹ chồng và cô em sang. Mỗi sáng thứ bảy hay chủ nhật.
Hiền đi chọ lo cho cả gia đ́nh, nàng cũng dành ít th́ giờ lo cho John. Rỗi
rănh, Hiền đi giúp các hội Thiện Nguyện. Có người thấy Hiền dễ cảm,
họ hỏi : -Em có định bước thêm một bước nữa hay không ? Từ
xa vọng lại tiếng hát liêu trai của ca sĩ Bảo Yến : -“Ngàn năm thương
hoài một bóng h́nh thôi “
. Hiền nói : H́nh ảnh chồng chưa phai mờ
trong tâm trí em. -Ở đât Mỹ này có một người ǵữ trọn đạo phu
thê như em thật là đáng kính. .
Sau Khi tham dự Đại Hội 18 tại Nam CA. Gia đ́nh Tôi, ĐT VŨ
XU Đ̀NH đi du lich tai Hawaii, và cũng để thăm các bạn
Đồng Tién ở Hawai - Gia đ́nh đă đưọc các Đồng Tiến đón tiếp
một cách thân t́nh, vui vẽ, như t́nh anh em một nhà . Gia đ́nh chúng tôi rất cảm động,
và xin gởi lời cám ơn các bạn ĐT cùng gia đ́nh ở Hawaii.
VŨ XU Đ̀NH

Từ trái ĐT - Vũ Xu Đ́nh - ĐT La Đắc Phát - Phải ĐT
Hồ Ngọc Sơn và ĐT Hồng Văn Bê.

Anh Chi ĐT Vũ Xu Đ́nh, đứng thứ tư từ trái , và gia đ́nh
|