NỖI L̉NG CHA
MẸ...GIÀ
Viết để tặng các thế hệ Hậu
Duệ
Khóa 11 Đồng Tiến
ĐT Phan Quang Mười
Hằng năm người Việt ở Hoa Kỳ có ba ngày để tưởng
nhớ công ơn cha mẹ, đó là ngày “Mother Day”, “Father Day”của Mỹ
và ngày VU LAN (Mùa Kiết Hạ - Rằm Tháng Bảy Xá Tội Vong Nhân) của Phật Giáo.
Bây giờ trời đă sang thu rồi, những lời âu yếm, cầu nguyện cho
cha mẹ b́nh an cũng đă qua đi, quà cáp của con tặng cho cha mẹ cũng đă được
xếp nằm vào một góc nào đó; những bông hồng trắng, đỏ cài trên áo cũng
đă héo khô. Cha Mẹ đă trở lại cuộc sống b́nh thường hằng ngày: trong
sở làm, trong xưởng may, bên bếp lửa hồng, bên những đứa cháu nội
ngoại, trước màn ảnh của phim bộ, đang cô đơn trong những căn
pḥng housing hoặc đang trằn trọc trong đêm ngày ở “nursing home”.
Biết bao nhà thơ, nhà văn đă nói nhiều về công cha nghĩa mẹ, với
những h́nh ảnh thương yêu, dịu dàng và thân ái biết bao. Bài học thuộc ḷng
của lớp đồng ấu ngày nào"công cha như núi Thái
Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra, một ḷng thờ mẹ
kính cha, cho trọn chữ hiếu mới là đạo con” như c̣n vang vọng đâu
đây! Thế mà hôm nay, người viết lại đem cha mẹ gắn liền với
“nursing home”, nơi cha mẹ sống những ngày cuối cùng lặng lẽ, sầu
muộn và câm nín. Người viết muốn nói đến “nursing home” , nơi cha
mẹ sẽ chết v́ cô đơn buồn bă, nơi cha
mẹ cũng có thể bị hành hạ đối xử tệ bạc, cũng có thể
là nơi cha mẹ chết v́ uống nhầm thuốc hay người bị mất nước,
ghẻ lở v́ thiếu vệ sinh. Đây là tiếng nói chính thức của các cơ quan y tế
công và tư của Hoa Kỳ, chứ không phải là tiếng nói có thành kiến của một
người Việt tỵ nạn vỏ đoán hầm hồ.
Người viết hân hạnh được viếng thăm một số “nursing
home” tại Quận Cam và cũng được biết trong những bản phúc tŕnh về
các vi phạm của “nursing home” nội dung cho ta thấy nhiều bệnh nhân bị
bực bội, suy dinh dưỡng, khô nước hay bị tổn thương thân thể
v́ bị đánh đập. Lư do là v́ một nhân viên y tế phải lo cho quá nhiều người
trong một thời gian có giới hạn; mà bệnh nhân đôi lúc v́ già cả, lú lẫn hay
sinh khó tánh, bực dọc. Y tá không có t́nh thương và sự kiên nhẫn để chiều
chuông, năn nĩ người bệnh hoàn tất phần ăn, nên chuyện bỏ đói
vẫn thường xảy ra. Nên nhớ rằng không phải y tá nào cũng có lương
tâm và ḷng nhân ái để phục vụ bệnh nhân như pha nưóc ấm, tắm rửa
đàng hoàng cho bệnh nhân già cả, bệnh hoạn lại thường hay giở chứng.
Không ai trong “nursing home” có thể có tấm ḷng của người con để dỗ
dành cha mẹ dùng bữa hay tắm rửa săn sóc cha mẹ với tất cả tấm
ḷng hiếu kính.
Do đó,
chuyện chưởi bới, xúc phạm, kể cả đánh đập bệnh nhân trong
“nursing home” là không thể không xảy ra. Nhiều bệnh nhân uất ức mà không
nói được, nhiều khi đưa đến sự lẫy hờn, giận dỗi
và thái độ này lại khiến cho họ bị xúc phạm cả thể xác lẫn tinh
thần nhiều hơn qua những nhân viên y tế vô lương tâm.
Việc
khiếu nại, than phiền đối xữ trong các “nursing home” được
giăi quyết rất chậm trể. Đối với người Việt th́ lại “một
sự nhịn chín sự lành”, giả dại qua ải”, v́ sợ thân nhân ḿnh sẽ
bị trả thù, trù dập, nên tốt hơn hết là tử tế, lo lót quà cáp cho yên chuyện.
Chuyện đưa cha mẹ vào “nursing home” là một vấn đề
khá nhức nhối đối với những gia đ́nh Việt Nam, v́ đời
sống ở Mỹ quá căng thẳng, tất bật suốt ngày, con cái không có thời giờ
để săn sóc đến cha mẹ với lư do là phải bận rộn với công việc
để kiếm tiền. Nhưng xưa kia, cha mẹ phải hy sinh suốt đời để
lo cho con, cực khổ v́ con. Bây giờ cũng có những cha mẹ trẻ, hy sinh chịu
chật vật hơn một tí, cha đi làm mẹ ở nhà hoặc mẹ đi làm cha ở
nhà để có thời giờ chăm sóc con cái.
Nghĩ cho cùng, ngày xưa cha mẹ đă vắt kiệt sức lực của ḿnh
để lo cho con cái, sẵn sàng hy sinh mọi thứ của cá nhân ḿnh cho con cái. Ngày nay, con
cái có biết bao nhiêu lư do để đưa ra biện minh cho việc kém săn sóc cha mẹ
lúc tuổi già giữa cái xă hội chạy theo văn minh vật chất này..Không một đứa
con nào muốn cho thiên hạ biết rằng ḿnh đă đưa cha mẹ vào “nursing home”.
Thật là tội nghiệp! Âu cũng là việc thường t́nh đối với các bậc
cha mẹ đang sống ở xứ Cờ Hoa này.
Trong những trường hợp công việc bề bộn, sinh kế, giao thiệp,
giăi trí…lôi cuốn đàn con theo ḍng thác chảy của cuộc sống, có lẽ không quên
cha mẹ đang nằm trong “nursing home” nhưng ỷ y nơi đó cha mẹ đă
có người chăm sóc thuốc men, ăn uống, tắm rửa.
Bây giờ trời đă sang thu, đêm đă khá lạnh, trong “nursing home”
đêm khuya này, có ai kéo lại mảnh chăn đắp lên cho cha mẹ như ngày xưa cha
mẹ đă cúi xuống bên con, sửa lại chăn gối cho con, khép lại cánh cửa,
rón rén trong từng bước đi kẻo sợ con thức giấc?
Đúng là:
“Cha me nuôi con bằng trời
bằng biển,
Con nuôi cha mẹ kể tháng kể ngày”
“Một mẹ nuôi chín mười con,
Chín mười con không nuôi nổi một mẹ”
Tục ngữ Việt Nam
Thu
2005/Santa Ana,California.