Hằng năm Tết đến, nhà nhà đều chuẩn bị
đón Xuân. Người Việt ta thường lo sắm Tết từ đầu tháng chạp
và chào mừng năm mới không chỉ có ba ngày như phần đông các nước Tây phương
mà đối với dân ta « Tháng giêng là tháng ăn chơi » sau một năm làm lụng vất
vả. Chủ yếu là nông nghiệp, ở thôn quê, mùa gặt đă xong, ai cũng muốn
thoải mái nghỉ ngơi, tổng kết thu hoạch, rút kinh nghiệm năm vừa qua,
đặt niềm tin hy vọng vào năm tới. Hơn thế nữa với truyền thống
đẹp mang bản sắc dân tộc có lư có t́nh có hậu « Cây có cội nước có nguồn
», « Ăn trái nhớ kẻ trồng cây », dân ta có tập tục tiễn biệt năm cũ
đón mừng năm mới thật sáng tạo thơ mộng ḥa đồng với người
ḥa hợp với đất trời.
Tết ta theo âm lịch nên luôn luôn
không bao giờ có trăng. Tùy tháng chạp thiếu đủ, ngày cuối năm sẽ là 29
hay 30 trái với Âu Mỹ theo dương lịch nên đêm giao thừa có khi lơ lửng vầng
trăng treo. Tập tục đón Xuân một phần ảnh hưởng do đêm trừ tịch
không có bóng dáng chị Hằng nầy. Cuộc kết thúc nào cũng thường có hai mặt
tích tiêu. Nó biểu hiện cho sự vỉnh viễn ra đi và ngược lại tia sáng ở
cuối đương hầm, niềm hy vọng vào tương lai. Đêm tối cũng
làm cho ta hoang mang lo âu bồn chồn tưởng tượng đến bao chuyện không may
và cũng là thời gian liều thuốc cần thiết Thần ngủ ru ta vào giấc mơ
an dưỡng. Đây c̣n là điểm cuối xuống hàng sang đoạn qua trang của
một ngày hay năm, giới hạn giữa ngày và đêm, tối và sáng, cũ và mới âm
dương.
Xưa kia, người Việt ta tin vào Thần quyền, những đấng khuất
mày khuất mặt linh thiêng nên có những tập tục thờ cúng sùng bái đa dạng phong
phú theo bản năng tự nhiên, bảo thủ thường không nặng tính khoa học thành
rườm rà mơ hồ khó tin khó giải thích làm người đời sau cho là mê tín dị
đoan.
Thật
ra với nếp sống chạy đua nước rút của thời đại ngày nay, thời
giờ là tiền bạc, tất nhiên là nên đơn giản hóa mọi việc để
thích nghi. Nhưng không thể vứt bỏ hết mọi thứ v́ những tập tục
cổ truyền vẫn là dấu mốc quá khứ, chứng tích hữu h́nh, tâm linh của
ông bà ta theo ḍng lịch sử dựng và giữ nước. Nhờ đó ta mới truy nguyên
ra được tâm tư nguyện vọng, ḷng yêu nước, óc tiến thủ, sáng kiến,
quyết tâm khai phá của một dân tộc hiếu hoà chỉ muốn sống c̣n trong độc
lập tự do truyền lại cho thế hệ mai sau.
Vốn
gốc là dân đi khai phá khẩn hoang lập nước, phải tranh đấu triền
miên với khí hậu « sơn lam chướng khí », thiên tai, giữ đất giành độc
lập tự do, kinh nghiệm máu xương đó cũng góp phần cốt yếu cho t́nh
yêu quê hương, gia đ́nh, tính biết tiên liệu, vui hưởng nhất là ôn cố tri
tân luôn nhớ công lao của tổ tiên cùng nhau nh́n về phía trước. Tết quả là
cơ hội đặc biệt ḥa hợp với thiên nhiên thực hiện tổng hợp
các thành tố trên phân biệt hẵn thế nhân với sinh vật khác trên quả địa
cầu.
Thử
lướt qua không khí Tết khắp nơi trên thế giới, phải công nhận là Tết
ta rộng răi quá, làm cho con người xích lại gần nhau hơn, t́m lại chính ḿnh, nhớ
đến cội nguồn, ḥa đồng thân thiện.Trẻ em Tây phương chẳng hạn,
với nền văn minh cao, đầy đủ tiện nghi vật chất, thế mà chắc
chắn là không bao giờ có cái tâm trạng háo hức được quây quần đoàn tụ
đùm bọc đón Xuân như trẻ em Việt ta. Trẻ em Âu châu có thể c̣n thích thời
gian lễ Giáng sinh hơn v́ Tết thường dành cho người lớn. « Nói có sách mách có
chứng », vậy chúng ta hăy cùng nhau hồi tưởng t́m hiểu một vài tập tục
đón Xuân trong mỗi gia đ́nh mà ngày nay phần đông ít ai c̣n nhớ đến hoặc
chỉ làm theo tập tục. .
Thật
ra ít có dân tộc nào mà tinh thần đón Xuân cao và lâu như ta. Từ đầu tháng chạp
cuối năm là đă lo chuẩn bị rồi, tùy theo hoàn cảnh gia đ́nh như lập
chương tŕnh như đưa con về thăm nội ngoại, quà biếu xếp lớn
xếp nhỏ, gia đ́nh họ hàng, quà « ĺ x́ » cho con cháu của ḿnh, bạn bẻ và cả
hàng xóm láng giềng. Ít có ai đi du lịch chơi xa trong thời gian nầy khác hẵn với
người Âu Mỹ chỉ chờ được dịp nghỉ là « bồng bế nhau lên
nó ở non » dự những cuộc thể thao với tuyết băng về mùa Đông, du
lịch Cruise trên biển cả ở các quốc gia có nắng.
Tết
của ta cũng có thủy có chung, kéo dài từ tháng chạp cuối năm sang năm mới
cả tháng giêng. Chúng ta chẳng những vui hưởng chung với nhau mà c̣n biết ḥa đồng
với thiên nhiên sinh vật khác và thanh cao mầu nhiệm hơn với bên kia thế giới
chúng sinh, cơi vĩnh hằng vô lượng.
Không
giải thích cụ thể rơ ràng rành mạch được những vấn đề tâm lư
trừu tượng vô h́nh siêu nhiên, phải phục ông cha ta đă khéo dựa vào cái không không
ấy thành có như trừ trừ thành cộng, những chuyện mà ngày nay thế hệ trẻ
cho là hoang đường mê tín thành những bài học hữu dụng. Dựa vào kinh nghiệm
sống phải đương đầu với bao thiên tai về phong thổ thời khí,
khai hoang lập ấp dựng bờ mở cơi, săn đuổi thú dữ để sống
c̣n gầy dựng, tổ tiên ta phải thông minh kiên tŕ gan dạ mới tạo đươc
cho con cháu hậu sinh một giang sơn gấm vóc h́nh chữ S ngày nay.
Tập
tục rước ông bà về với con cháu chiều cuối năm và tiển đưa mùng
4 hoặc mùng 7 đầu năm chứng tỏ ḷng nhớ ơn của một dân
tộc
biết đoàn kết sống theo bước tiến của cha ông. Trước khi muốn
ai đến nhà ḿnh th́ ḿnh phải trân trọng đến mời, đó là học phép xử
thế. Lễ tảo mộ thường bắt đầu từ nửa tháng chạp là bằng
chứng cụ thể rơ ràng con cháu chẳng những lịch sự mà c̣n hiếu thảo «
giẫy mả » sơn phết lại mộ phần cơ ngơi của người quá cố
để cùng nhau đón Xuân. Tổ tiên ta há chẳng đă hé mở cánh cửa văn minh cho
chúng ta rồi sao ? Phép xă giao « tại gia » đă được truyền dạy trước
từ lâu.
V́ thế
người ngoại quốc sẽ lấy làm ngạc nhiên khi thấy trong những ngày đầu
năm ông bà về th́ bàn thờ khói hương nghi ngút, sáng tối dâng trà, trưa chiều
cúng cơm, giàu th́ mâm cao cỗ đầy, nghèo th́ tùy theo hoàn cảnh của mỗi gia đ́nh.
Thật ra, đây chỉ là dịp để bồi dưỡng thêm sức, gặp mặt
vui chơi sau một năm làm việc mệt nhọc, xóa bỏ xích mích giận hờn. Có
ở xa đâu đi chăng nữa, « Tết nhứt » cũng cố sắp xếp về
thăm nội ngoại. Có chứng kiến cảnh đoàn tụ quây quần bên nhau của
những người cùng huyết thống, ta mới cảm nhận được bài học
triết lư sâu sắc của cha ông « tề gia », đoàn kết nhỏ trước rồi
sau đó mới có đoàn kết lớn, « trị quốc, b́nh thiên hạ » được.
Là hậu bối của các bậc tiền hiền uyên thâm quảng đại như vậy
phải là do ơn may v́ không ai có thể chọn trước được cha mẹ ḿnh.
Thi
vị và huyền bí làm sao huyền sử Con Rồng cháu Tiên rạng ngời hồn dân tộc!
Thật ra chưa ai thấy Rồng cũng như Tiên, nhưng ai cũng cho rằng rồng
có sức mạnh như vũ băo, tiên đẹp tuyệt trần. Trên thế giới hầu
như dân tộc nào cũng có truyền thiuyết về việc lập quốc thường
được biểu hiện qua một h́nh ảnh nào đó. Pháp ngoài lá cờ tam tài xanh trắng
đỏ thêm lá cờ với h́nh vẽ « con gà trống » để mỗi lần đi dự
thi tranh giải thường mang theo phất cao hầu nói lên sự có mặt của ḿnh và
khích lệ « ba quân », thắng trận là đầy ấp trên trang đầu các tờ báo h́nh
ảnh chú gà trống giương cánh gáy ̣ ó o. Nhật hảnh diện ví ḿnh là con cháu Thái dương
Thần nữ nên trên lá quốc kỳ có ṿng tṛn đỏ biểu hiệu mặt trời.
Do đó
tập tục « dựng nêu ăn Tết ăn chè » ngày nay không c̣n nữa, trước nhà vào
chiều cuối năm cũ và hạ nêu chiều mùng 7 đầu năm mới quả là
một sáng kiến thật độc đáo sáng tạo văn minh của cha ông. Người
ta dùng cây tre thật thẳng cao, đốt to dài, tuốt hết gai cành, tùy vùng, chung chung là
treo trên ngọn một mảnh vải đỏ, bên dưới một giỏ đựng
trầu cau, một lá bùa Bát quái. Đó là cách biểu hiên ranh giới ngăn cách thế giới
người với ma quỷ, chứng nhận nhà nầy có chủ hợp pháp, có lư lịch
tốt, tà ma « quyền lực đen » không được quấy phá đi chỗ khác chơi,
v́ nhà nầy thuộc về con ḍng cháu giống đúng con cháu Rồng Tiên Như vậy tổ
tiên ta há chẳng đă đi tiên phong trong việc dựng cột treo quốc kỳ đó sao
?
Người
Ấn độ xem ḅ là con vật linh thiêng, ta không « thờ » các con vật nhưng cũng
tránh không gọi đích danh như cọp là ông Ba mươi, ông Hổ, con rắn là ông Dài,…
Một tập tục biết phải quấy khác là không quên ơn thần linh liên quan trực
tiếp đến cuộc sống nên trong ngày Tết có cuộc đưa Táo quân Thần bếp
cởi cá chép về trời để báo cáo với Ngọc Hoàng thượng đế t́nh
h́nh thế sự tối 23 và ruớc Ngài vào tối tháng cuối năm.
Có những
nghi lễ mà ngày nay dường như ít c̣n ai nghĩ đến là lễ cúng đầu năm
xin tuổi. Người Việt ta thường thờ cúng ông bà, tin tưởng ở Trời
pḥ hộ, Thần linh, đấng khuất mặt khuất mày độ tŕ. Các bậc Nho
gia văn thi sĩ thường khai bút đầu Xuân để đón năm mới, tổ
tiên ta lập bàn hương án trước nhà tạ ơn Trời Đất cho ta sống
đến ngày nay, xin thêm tuổi mới, dùng cây hương điểm qua trên các đồ
h́nh « khai nhăn » để thấy cái đẹp muôn màu muôn vẻ quanh ta, luôn cảnh giác phân
biệt chánh tà, « khai nhĩ » để biết nghe lời hay ư đẹp, « khai khẩu » để
biết trên trọng dưới nhường « lựa lời mà nói cho vừa ḷng nhau » « ăn
coi nồi ngồi coi hướng » đừng bạ đâu ngồi đó, tệ hại hơn
nữa là giành giựt cấu xé nhau v́ miếng ăn vị thế cao sang, « nhả ngọc
phun châu » chứ đừng « ngậm máu phun người » « xuất khẩu thành thơ » chứ
đừng … đồ dơm, hàng lậu, khai mũi, khứu giác để phân biệt nơi
sạch chỗ dơ, không chỉ để ngửi « đánh hơi đồng »..
Xem đến
đây, các bạn trẻ đừng vội mắc cở cho rằng ông bà ta sao mà mê tín quá,
« quê ơi là quê ». Không đâu, đây quả là một lối giáo dục sắc bén gây chú ư đánh
mạnh trực tiếp vào tâm hồn con người bằng cách gợi h́nh cụ thể
v́ ngũ quan là sinh lộ quan trọng thiết yếu chẳng những cho cơ thể tâm
linh mà c̣n là nguồn gốc của tham sân si,hỉ nộ ái ố. Lối giảng dạy âm
thầm, thâm trầm, b́nh dị đó như « nước chảy đá ṃn » thấm dần
vào đầu óc trẻ lúc nào không hay. Tuyệt chiêu.
Hơn
thế nữa lúc nào truyền khẩu vẫn là phương cách truyền bá tư tưởng,
tin tức hữu hiệu nhất, nhanh chóng nhất có từ thời xa xưa dựng và giữ
nước chưa có chữ viết. Ngày nay chúng ta sống trong một thời đại
văn minh đầy đủ, tự do và khoa học kỷ thuật dù không giải quyết
được hết mọi vấn đề, cũng đă chứng minh làm sáng tỏ được
bao điều thắc mắc huyền bí trước kia. Chúng ta thường quá khắt khe
trong việc phê phán các dữ kiện thời xa xưa, đ̣i hỏi phải được
giải thích bằng khoa học, lư trí, số học.
Trước kia người cùng thời với Galilée chẳng những
không tin trái đất quay mà c̣n lên án ông phản động buộc tội ông dám nói ngược
lại chủ trương của giới cầm quyền lúc bấy giờ. Những tác phẩm
hay nổi tiếng quốc tế « Mười ngàn dậm dưới đáy biển », « Tám
mươi ngày ṿng quanh trái đất » của nhà hàng hải đại văn hào Pháp Jules Verne
cũng chỉ được độc giả thời ông xem như là những quyển sách
du lịch sáng tạo viễn vông không có thật kích thích trí tưởng tượng óc viễn
du, mơ một thế giới trên trời dưới biển mơ hồ hoang đường
bí hiểm mà kỳ thú, thế thôi.
Ngày nay
văn minh rồi cũng không thay đổi, tuyệt tác Harry Potter của nữ văn sĩ
Rowling nổi danh thế giới là bằng chứng hùng hồn nhất. Con người vẫn
mơ những chuyện kỳ lạ, bí hiểm, huyền hoặc, quyền lực siêu phàm,
phủ phàng, những chân trời, xă hội tương lai phóng đại tối đa kích
thích tận cùng giữa thật và ảo, tranh tối tranh sáng ghê rợn, tốt xấu quyết
liệt chống nhau bất phân thắng bại, phản ảnh tổng hợp khuynh hướng
mới cũ, xưa nay, có khác chăng là càng tiến bộ, con người có những viễn
ảnh sáng tạo kiên quyết táo bạo hơn cả hai mặt trái phải..
Rồi
thế giới có tiến xa thế nào đi chăng nữa dần dần cũng khám phá ra
có chuyện khó tin mà có thật, trái lại ngày nay với hào quang của khoa học kỷ thuật,
tôn giáo, con người vẫn bó tay thúc thủ chưa giải thích nổi bao hiện tượng
huyền bí siêu nhiên, tưởng vậy mà không phải vậy, đạo đức càng ngày
càng tráo trở, lật lọng vô độ khó lường, khó c̣n giữ trọn vẹn niềm
tin.
Điểm độc đáo ở đây là để giáo dục con em, tùy
theo dân trí mỗi thời, tổ tiên ta đă biết dùng h́nh tượng hành động cụ
thể để diễn tả truyền đạt tư tưởng, hướng dẫn
theo nề nếp đạo đức truyền thống dân tộc, không phương hại
hay làm ngu dân. Không có lối độc tài áp bức, cưởng chế đe dọa nào hết.
Lối giáo dục nhân bản, có t́nh người đă được rao giảng lưu hành
hữu hiệu cho đến ngày nào dân trí cao cho rằng lối giải thích đó không c̣n thích
hợp nữa th́ tập tục đó tự phai đi. Đừng coi thường những
thói quen, lưu ư nhắc nhở cần thiết có ảnh hưởng tốt đối với
cá nhân tập thể.
Như
việc nuôi dạy trẻ cũng tùy thuộc vào tuổi tác thời kỳ mà hướng dẫn
từng bước. Không có chuyện thần đồng mới ba tháng mà « nhảy lớp
» biết nói biết đứng chựng được. Phải có sự huấn luyện,
khô cả cổ, đau cả lưng, lập đi lập lại nhiều lần, té lên té
xuống, u đầu sưng trán, qua « thôi nôi » mới hy vọng trẻ biết bập bẹ
nói, chập chững biết đi. Hơn thế nữa c̣n tùy thuộc sức khoẻ cá tính
và hoàn cảnh sống mà mỗi em tiến nhanh hay chậm không có mốc thời gian nào nhất
định.
Chưa
giải thích được bằng lư, khoa học được th́ tổ tiên phải tận
dụng cái ǵ ḿnh có, ḿnh thấy, ḿnh biết. Những hiện tượng con người
phải tiếp xúc hằng ngày không biết cội nguồn căn nguyên, mù tịt không cắt
nghỉa rành mạch được th́ người xưa cũng phải t́m hiểu sâu sát
vấn đề bằng cách nầy cách khác. Có mặt trời mặt trăng, ngày đêm,
nam nữ, sống chết th́ tất có thế giới hữu h́nh vô h́nh, có trời đất
th́ có thiên đàng địa ngục, có thần thánh tà ma ác quỷ. Những chuyện siêu nhiên
vượt tầm hiểu biết th́ thuộc về thế giới khác huyền bí, mà vị
chỉ huy tối cao tối thượng là Trời, dưới có các Thần linh Tiên nữ…như
cách tổ chức chính quyền kẻ cả tôn giáo sau nầy.
Chẳng
hạn như cũng để răn đe con cháu, hay đúng hơn để hữu hiệu
hóa phương cách giáo hóa con em, ta dựa vào Thần quyền nên có tục lệ tiển đưa
ông Táo , những vị « dân biểu » về trời họp, dâng sớ tấu tŕnh tổng
kết t́nh h́nh mỗi gia đ́nh cuối năm. Đây có phải chăng cũng là tập
tục manh nha các tờ báo cáo tổng kết hoạt động kết quả thành tích cuối
năm hay rộng ra ngày nay đơn thỉnh nguyện, kêu oan, khiếu nại, làm reo biểu
t́nh…Tư tưởng tổ tiên đă nghĩ đến guồng máy hành chánh, luật
pháp, thật tiến bộ làm sao !
Cũng không chừng vốn biết tâm lư con người
thường thích sống hơn chết v́ không biết cái thế giới bên kia thế nào
nên phân vân hoài nghi, sợ điều bất trắc xảy đến do quyền lực siêu
nhiên, ông cha ta đă khéo hướng dẫn lèo lái con cháu theo hướng ư của ḿnh theo cách
« ở hiền gặp lành », « tích ác phùng ác,tích thiện phùng thiện ». Óc sáng tạo của
tổ tiên kỳ thú biết bao !
Mùng ba
Tết là ngày Tết nhà, Tết trâu, lẩm lúa, vườn tược, chuồng heo gà ḅ….Nói
chung chung những nơi hay sinh vật liên quan trực tiếp với cuộc sống của
gia đ́nh. Thường những đ̣n bánh Tét được tét ra từng khoanh, bánh ít, sau
khi cúng được đem cho heo gà ăn, tượng trưng cho sự xác nhận khen thưởng
công trạng. Đây cũng là một cách dạy ngồ ngộ thâm trầm vẫn mang tính cách
ḥa đồng nhân bản. Trên đời, là sinh vật dù là con người, sinh vật cao
cấp nhất, vẫn phải nhờ đến người khác, không ai sống một ḿnh
được. Nước nào cũng đề cập đến việc nầy cho rằng
người dân một nước như thể anh em, tôn giáo c̣n nhấn mạnh rơ hơn,
chúng ta đều là con của Đấng Tối cao. Tổ tiên ta chẳng những ư thức
được điều đó mà c̣n biết diễn tả bằng phép xưng hô gọi
nhau như người thân ruột thịt anh chị em chú bác cô d́,…Các bạn thấy không,
di chúc để đời phải học và hành đó.
Chúng ta thường quên điều ấy nên có sự phân chia giai cấp
giàu nghèo như trước kia giai cấp cùng đinh (les parias) ở Ấn độ chằng
hạn chịu nhiều điều tủi nhục nhất. Họ phải sống trốn
tránh như người cùi hủi, không được chường mặt ra ngoài, v́ nếu
người quyền quí giàu sang nào chẳng may đụng vào họ, về nhà phải tẩy
uế và có khi c̣n cắt cả chỗ quần áo nào chạm phải. Cũng chính từ ḷng
ích kỷ tự cao tự đại quá độ đă làm nẩy mầm móng kỳ thị
chủng tộc tôn giáo và chiến tranh tất nhiên có cơ phát triển và địa bàn hoạt
động càng ngày càng bành trướng hơn.
Ông cha
ḿnh không nghĩ như thế đâu, ngay cả thú vật trong nhà, nói chung sinh vật cỏ
cây đều được nhớ đến như để xẻ chia chung hưởng.
Không có chuyện trên đội dưới đạp, « ăn cháo đá bát » của những
kẻ không tự trọng vô liêm sĩ khi được « ngồi mát ăn bát vàng » rồi
th́ vong ơn phản phúc, trở mặt
« lên chân
» khinh người,
Hằng
năm Tết đến, nh́n bao cây nhang sau khi đốt xong cuộn tṛn trên phần cọng
nhang c̣n lại, tàn rơi đầy trên lư nhang, khi c̣n sinh thời má tôi thường vui
mừng kính cẩn bảo :’ Ông bà về rồi, nhang cong là ông bà chứng giám ḷng thành con
cháu đó’. Bao nhiêu tuổi đời Xuân đến, tôi vẫn được nghe những
câu nói tương tự như vậy kèm thêm vài câu chuyện vui, hành động đáng nêu
gương của ông bà, lâu lâu bà lại cười cười kể xen vào những tập
tục cổ xưa thời mẹ tôi c̣n nhỏ, như chôn cái « rế » lót nồi trước
cổng nhà để xua đuổi bọn « đầu trộm đuôi cắp », mà theo năm
tháng dần trôi không c̣n ai giữ nữa.
Nhớ
sao là nhớ không khí Tết quê hương, với bông vạn thọ tượng trưng cho
sống lâu « trăm tuổi bạc đầu râu », cành mai rực vàng năm cánh đem đến
may mắn cho gia đ́nh. Ngày mồng một th́ khỏi sợ bị rầy, ai cũng phải
phép tắc lễ độ, mắt mày tươi vui ‘ v́ buồn ngày đầu năm
th́ buồn cả năm luôn’. Những bao thơ đỏ ĺ x́ làm rộn ḷng các em trẻ
nhỏ tung tăng trong quần áo giày dép mới, những câu chúc mừng năm mới vang vang
từ trong nhà ra đến ngoài đường, đâu đâu cũng vui như hội.
Têt
nguyên đán gồm bao yếu tố điều kiện thiên thời địa lợi muôn
màu muôn vẻ ḥa hợp thiên nhiên với cuộc sống trần gian. Đây c̣n là cơ hội
cho chúng ta nh́n lại quá khứ ôn cố tri tân, tự hào về nguồn gốc, óc tiến
thủ dấn thân của tổ tiên, t́m lại bản ngă tự kiểm tự phê sống
ḥa đồng đoàn kết b́nh đẳng, bổ sung bồi dưỡng tiềm năng,
sức khỏe, kiến thức để đừng đánh mất lấy chính ḿnh.
Không có
Tết nơi nào đẹp thân thiện và đầy ư nghĩa bằng Tết ta quê nhà v́ t́nh
người luôn luôn c̣n có dịp trổ hoa. !