lyhuonga.jpg



















phucdiendandongtiengif.gif 
(Bắm vào các đề mục trên đe đọc nhiều bài  khác)
 




























Mùa Xuân

Im Lặng Trong Đôi Guốc

 

Con cái đă quên, không c̣n ai nhớ đến đôi guốc mộc. Sau đám tang của mẹ, mấy người con gom quần áo của bà đốt hết. Riêng đôi guốc gỗ nằm nơi xó tường nên chả người con nào để ư. Mấy tháng, kể từ ngày bà nằm trên giường bệnh, đôi guốc lúc bị đá vào xó tường này, lúc bị đẩy sang góc tối kia, đến độ người nhà không c̣n để ư nó là đôi guốc của ai.

 

Từ ngày theo người mẹ đó về nhà, đôi guốc giă từ những tháng ngày thong thả, mơ mộng trên quầy hàng.

* * *

Thủa xưa, khách vào ra, ngắm nghía, nâng niu, chủ hàng chẳng bao giờ để đôi guốc bám bụi. Đôi guốc chả phải làm ǵ, sống như thế thật nhàn hạ. Nhưng nếu nghĩ cho cùng, cũng không thiếu nhàm chán, chả có ǵ mới mẻ trong cuộc sống cả. Đôi lúc, đôi guốc nghe như có hai tiếng nói th́ thầm trong hồn nó. Một là bảo nó cứ nằm yên ở đây cho nhàn hạ, hai là bảo nó hăy bỏ đây xuống đời t́m cho cuộc sống một ư nghĩa.

 

-          Chả nhẽ cứ tiếp tục là đôi guốc nằm trên quầy hàng như thế này măi sao?

 

Nó không phải là đồ trang sức, không phải là bức tranh cho người ta ngắm. Có nhàn hạ, nhưng nằm măi ở đây thế này nó bắt đầu thấy chán, càng ngày càng thấm thía những suy nghĩ về một cơi sống trên những nẻo đường của cuộc đời. Nhưng mỗi khi nh́n đôi guốc dưới chân các bà mẹ, nó lại nghe tiếng nói khác th́ thầm: "Vất vả quá!" Có đôi guốc sứt mẻ. Có đôi guốc ṃn xác xơ. Điều đó làm nó nghĩ ngợi.

 

Đời là một chọn lựa. Cứ tiếp tục suốt đời giam ḿnh ở đây hay bước xuống đường để ra đi đây đó? Sau cùng nó quyết định ra đi.

 

Một trưa xế nắng kia, có người thiếu phụ vào t́m mua đôi guốc. Chủ hàng đem nó ra giới thiệu. Nh́n dáng người thiếu phụ, đôi guốc biết người đàn bà ấy thật thà, nhưng thấy dáng bà có vẻ nghèo. Những người nghèo thường vất vả. Bước chân của người nghèo là bước chân khổ. Làm thân guốc cho một người nghèo vất vả lắm. Thật thà mà nghèo chắc cũng chả hạnh phúc. Cuộc sống bây giờ chẳng ai quư người nghèo. Càng suy nghĩ, đôi guốc càng lưỡng lự, cứ sợ người đàn bà ấy chọn mua ḿnh.

 

Nó phân vân không biết có nên theo chân bà ta hay không. Đời luôn là phải chọn lựa như thế. Vất vả, nghèo mà thật thà, đặc tính của người muốn mua nó có vậy thôi. Đôi guốc nghĩ thầm: "Đến lúc muốn ra đi, lại gặp phải người đàn bà nghèo thế này. Hay ta chờ một người đàn bà khác giàu có. Theo chân người giàu sẽ sung sướng hơn?"

 

Trong lúc nó phân vân, người đàn bà cầm đôi guốc ngắm nghía, cho xuống chân ướm thử. Một làn hương thơm huyền nhiệm toát ra từ đôi chân bụi đường. Đôi guốc vô cùng kinh ngạc, làm sao điều ấy có thể xảy ra được. Nó đă được nhiều đôi chân đẹp ướm thử mà chưa bao giờ có hiện tượng lạ lùng như thế. Phải là đôi chân dịu dàng mới toát ra vị thanh tao được chứ. Đôi chân trần của người đàn bà nhà quê mốc thếch. Làm sao đôi chân lấm lem lại có thể toát ra một hương nhân đức kỳ bí được. Nó không ngờ. Điều huyền diệu ấy, tiếng lương tâm đôi guốc bảo cho nó biết rơ là đến từ ḷng thật thà, bao dung, vất vả hy sinh của người mẹ kia. Bấy giờ, nó hối hận v́ quá vội nghi ngờ đánh giá khi nh́n sự nghèo khó bên ngoài. Ḷng hối hận ấy làm nó bừng lên một ước ao mănh liệt là được theo chân bà. Linh tính cho nó biết nơi dấu chân người mẹ này có một thế giới huyền diệu. Nhưng người mẹ băn khoăn đặt nó vào kệ gỗ v́ bà không đủ tiền.

 

Đôi guốc gỗ mím môi tiếc xót v́ từng bị thử dưới bao đôi chân, chưa thấy bước chân nào kỳ lạ như bước chân của người mẹ này. Giữa lúc nó muốn theo chân người đàn bà để khám phá thế giới linh thiêng kỳ bí đó, bà lại không đủ tiền mua nó. Bà tần ngần đặt đôi guốc lại kệ gỗ.

 

Người chủ hàng chỉ bán rẻ những đôi guốc bị nứt thôi. Đôi guốc nghĩ thầm: "Hay là ta đánh đổi đời ḿnh thành đôi guốc nứt?" Nếy vậy, c̣n ǵ dáng vẻ, v́ cả một đời sẽ mang dấu vết nứt đó. Đôi guốc suy nghĩ quay quắt về một chuyến đi trong đời.

Người đàn bà lại cầm nó trên tay, tiếc v́ không đủ tiền. Đôi guốc giật ḿnh nghĩ rằng đời không có nhiều cơ hội. Nếu bà không đủ tiền mua nó, bao giờ bà sẽ quay lại? Có thể sẽ không bao giờ. Nếu bà đặt nó trở lại quày hàng, biết đâu nó sẽ vĩnh viễn không bao giờ gặp lại bà? Nó lấy hết can đảm theo tiếng gọi thâm sâu của linh hồn, chấp nhận một thương đau cho khởi đầu một chân trời kỳ bí kia đang chờ đón. Nó quyết định chấp nhận đời ḿnh thành đôi guốc nứt. Tức khắc, ngay khi quết định xong, nó nghe như trong linh thiêng có một trận chiến vô h́nh. Tiếng nói của Bóng Tối gục xuống. Tiếng nói của Ánh Sáng bừng lên. Cũng trong lúc ấy, như chiều cao thập giá đổ xuống, một vết thương xước ra, chạy dài toàn thân. Nó ngất lịm. Thế là nó thành một đôi guốc nứt.

 

Người đàn bà giơ lên nh́n kỹ. Bà ồ lên một tiếng thở nhẹ, vui mừng v́ một khám phá:

-Ông chủ tiệm ơi, nh́n kỹ đi, đôi guốc có vết nứt đầy này.

 

Người chủ tiệm tiếc rẻ. Ngần ngừ, ông đành bán tống nó đi.

 

Lúc tỉnh dậy, đôi guốc đă về đến nhà người đàn bà. Bà xoa xoa vết nứt, t́m mũi đinh đóng lại. Một lần nữa, nó đau buốt thân ḿnh. Nhưng trong mỗi nhát búa, nó thấy mùa xuân đang về trên những nhánh gai. Nó bắt đầu cảm thấy ư nghĩa của nước mắt và hạnh phúc. "Tôi sẽ theo chân bà ta đi đâu bây giờ?" Trời đang vào hạ hanh nắng hay cúc vàng nhuộm xuân. Nó hồi hộp tự hỏi.

Ngày hôm sau, ngay chuyến đi đầu tiên nó đă mệt ră rời. Trời xuống tối, bà vẫn chưa về đến nhà. Quẩy gánh nặng trên vai. Con đường cứ dài thăm thẳm, toàn thân ḿnh đau ê ẩm. Đường đất miền quê sỏi đá gồ ghề, ngay chân bà cũng trượt té trầy da huống chi đôi guốc. Nó bị nện xuống gập ghềnh. Như vậy mà đă từ bao lâu nay người mẹ này cứ bước chân không, nghĩ đến nỗi đau, nó thấy xót xa cho bà. Nh́n xuống nỗi đau của ḿnh, nó muốn chia sẻ với bà nỗi đau kia. Lạ lùng quá, khi mới chợt có ư nghĩ ấy, nó thấy toàn thân nóng bừng, và trên nỗi đau nó thấy ư nghĩa ngọt ngào của hy sinh.

 

Qua một buổi chiều mà đôi guốc đă khám phá bao nhiêu bí mật đời sống dưới bàn chân một người mẹ:

 

- Hy sinh bao giờ cũng có hương thơm có thể bay ngược chiều gió.

- Chịu đựng bao giờ cũng cho tâm hồn nét đẹp cao thượng.

- Gánh nặng v́ t́nh yêu luôn luôn đi đôi với sức mạnh.

- Thật thà là mật ngọt nuôi dưỡng b́nh an.

- Nhẫn nại là những đường may nối dài t́nh thương.

Quá mệt, đôi guốc ngủ thiêm thiếp lúc nào không hay. Lúc ướt lạnh, nó co người rùng ḿnh th́ người mẹ đă đang ở bờ giếng kéo nước đổ vào nồi cám nấu cho heo. Đôi guốc bàng hoàng không biết trời đang vào khuya hay đă về sáng. Chung quanh chỉ là đêm tối lần ṃ. Nó lắng nghe bước chân. Người mẹ hết quanh quẩn trong góc bếp lại ra cầu ao. Khuya thế này rồi sao bà không nghỉ ngơi? Đôi guốc mệt đừ.

* * *

Thời gian thấm thoát thoi đưa. Thoát chốc đă đến ngày đôi guốc ṃn quá rồi. Bây giờ nó không c̣n là h́nh dạng đôi guốc ngày xưa trong cửa hàng nữa. Xấu xí, lem luốc, nứt nẻ. Nh́n lại quăng đời, đôi guốc không thể biết được nó đă bước bao nhiêu đường dài. Nếu mỗi ngày bà mẹ quẩy gánh 10 cây số, th́ 365 ngày một năm, đă trên 3 ngàn cây số rồi. Trời ơi! Đôi guốc không ngờ nó đă đồng hành với bà trên một dặm đường dài hơn cả đất nước của người đàn bà như thế.

 

Đôi guốc không hiểu sao nó có sức chịu đựng trung thành theo chân bà. Nó c̣n nhớ ngày xưa nằm trên quầy tủ cửa hàng, mới chỉ nghĩ đến ra đi đă ngao ngán quá rồi. Vậy đâu là sức mạnh? Gần đến cuối đời, đôi guốc nh́n lại những bến bờ đă đi qua, nó thấy cộng lại những cây số ngàn ấy, không bước chân nào của bà mẹ không có t́nh thương. Từ sớm tinh mơ đến tan chợ chiều, bà vất vả cũng v́ các con mà thôi. Từ đó, đôi guốc khám phá ra khi nó được chia sẻ đời nó trong t́nh yêu, t́nh yêu cho nó sức mạnh. Bất cứ nơi nào có t́nh yêu th́ có sức sống. Bất cứ gỗ đá nào chạm vào t́nh yêu cũng thành trái tim mềm mại thiết tha. Và nó hiểu, nó không đi t́m mùa xuân v́ chính nó đang làm nên mùa xuân cho cuộc đời.

* * *

Thưa mẹ, con c̣n nhớ một đêm kia, khuya quá khuya, mẹ ngồi bên con, nh́n con trong cơn sốt. Làm sao mẹ có đôi đũa thần của bà tiên quyền phép làm cho con hết cơn đau. Mẹ cứ ngồi bên con vậy thôi. Mẹ không an ḷng rời xa con. Me đặt tay lên trán con chờ mong từng giây cho con hết bệnh. Muốn uống một ly sữa, con chỉ cần đưa chiếc ly lên miệng uống là xong. Bây giờ nh́n lại, con thấy đêm đó, khi chợt nghe con muốn một ly sữa, mẹ vội thắp thêm đèn, chiếc đèn dầu con tù mù, lệch kệch ra sau vườn kéo gầu nước, nhóm bếp củi mù than đun nước. Mẹ hối hả không ngại ngùng gơ cửa hàng vào những giờ người ta không muốn thức giấc để mua, ḥa cho con một ly sữa.

* * *

Sau khi bà mẹ chết, đôi guốc nằm im lặng nơi góc tường tối. Không người con nào để ư. Nó âm thầm một đời theo chân người mẹ, hy sinh, vất vả, chịu đựng. Lúc người mẹ c̣n sống, đôi guốc đă âm thầm như thế. Bây giờ bà chết rồi, nó vẫn tiếp tục cái âm thầm của bao tháng ngày về trước. Chẳng lẽ bất cứ điều ǵ liên quan tới mẹ đều lặng lẽ như thế sao?

 

T́nh yêu của những người mẹ dường như bao giờ cũng âm thầm. Xin những người con hăy khuya động t́nh yêu âm thầm ấy của mẹ bằng một cánh hoa linh hồn.

 

Ḱa, ngoài kia đất trời đă đang chuyển ḿnh t́m mùa xuân.

 

TRỞ VỀ ĐẦU TRANG

 

 



hoanhac.jpg






ƯỚC VỌNG ĐÊM XUÂN

Ái Hoa

 

Thằng Tuấn nằm trên đi văn xem phim hoạt họa, mèo Tom và chuột Jerry của hăng GMC đứa đuổi đứa chạy phá phách tơi bời, những h́nh ảnh trong phim vui nhộn là thế mà vẫn không làm nó khỏi nhớ đến ba nó, ông Tân. Nó vừa vày ṿ chiếc gối của đi văn trong ḷng vừa hỏi:

-Má ơi! Ba đi đâu mà hổm rày con không thấy ba về nữa vậy má?

-Ba đi về Việt Nam thăm ông bà nội lại rồi con ạ.

-Thăm ông bà nội sao đi lâu dữ vậy? Khi nào th́ ba về? Ba bố ǵ đi lâu quá mà chẳng nhớ ǵ đến con vậy? Ghét ba ghê!

-Ba sẽ về mà con. Đừng buồn con à!

Hạnh muốn phát khóc khi trấn an con như vậy. Bản thân nàng lâu nay từng chịu đựng bao xót xa cay đắng, nhất là mỗi lần thằng bé đ̣i cha như vậy… “Ông ấy” về đây càng làm cho nàng thêm đau khổ chứ được ích ǵ! Nàng thầm trách sao thằng chả có thể có trăng quên đèn, quên cả đứa con ruột thịt, quên cả t́nh nghĩa vợ chồng để đi theo người khác một cách quá dễ dàng. Nàng thở than nhưng cố giấu khuôn mặt buồn bả không để cho con thấy.

Thằng Tuấn, với cái mặt phụng phịu vừa khóc nhè vừa nói:

-Má dẫn con về VN thăm ông bà nội với ba lần nữa đi! Con nhớ ba quá à!

Nghĩ rằng ḿnh nên xoa dịu con bây giờ, chuyện ǵ mai mốt sẽ tính sau, nàng bảo thằng bé:

-Con tưởng là dễ đi lắm hay sao? Chuyến đi lần trước đă tiêu gần hết tiền rồi c̣n ǵ! Lại nữa má c̣n phải đi làm và con th́ phải đi học mà. Mai mốt thế nào ba cũng về mà. Đă đến giờ đi ngủ rồi đó con. Đi ngủ để mai c̣n đi học cho đúng giờ!

Cũng may thằng bé rất ngoan, rất nghe lời. Nó lon ton theo mẹ vào cái giường nhỏ của nó, vừa leo lên nằm vừa nói:

-I love you, Mom!

Hạnh rất xúc động khi nghe con nói vậy. Năm nay nó mới 5 tuổi và chỉ mới bắt đầu đi học năm dự bị vào lớp mẫu giáo trong trường tiểu học gần nhà, thế mà đă biết nói tiếng Anh và đă tỏ ra thương cha yêu mẹ. Câu nó học giỏi nhất là “I love you, Mom!” và “I love you, Dad!” Ba nó từng xoa đầu nó và trả lời “I love you, too! Con giỏi lắm.” Nó đă tỏ vẻ rất vui thích và mừng rỡ khi nhận được lời khen đó. Lâu nay không có ai để nó gọi Dad và cũng không c̣n ai để xoa đầu và khen nó…Đang đắm ch́m vào gịng suy tư th́ Hạnh chợt giựt ḿnh v́ tiếng thằng Tuấn hỏi:

-Sao má không nói ǵ với con vậy? I love you, Mom!

Hạnh chợt nhớ là chưa hồi đáp câu nói của cậu bé nên nàng vội đáp:

-I love you, too. Con ngoan, bây giờ hăy ngủ đi nhé!

-Dạ, má!

Thế rồi thằng bé nằm im, nhắm mắt, và chẳng bao lâu sau Hạnh đă nghe tiếng ngáy trẻ thơ vang lên nhè nhẹ. Nàng nhẹ nhàng tắt đèn và bước ra sau bếp để chuẩn bị thức ăn ngày hôm sau cho cả hai mẹ con. Bây giờ được ở một ḿnh trong bếp nàng mới để mặc cho những gịng lệ nóng tuôn chảy tràn trề. Nào phải chỉ có thằng bé thấy nhớ mong ông Tân, mà chính nàng càng quay quắt hơn v́ ngoài niềm thương nhớ chồng, nàng c̣n xót xa v́ bị người mà bao nhiêu năm trời nay nàng đă đặt hết tin yêu vào lừa dối phụ bạc. Nàng cũng hoang mang không biết phải làm ǵ cho con khỏi khổ trong trường hợp này…

Thằng nhỏ c̣n quá nhỏ nên không c̣n nhớ đến những ǵ đă xăy ra khi về VN lần trước. Nàng miên man suy nghĩ và những ǵ đă xăy ra đă tuần tự trở về trong trí óc nàng thật rơ rệt….

Câu chuyện bắt đầu cách đây đâu gần một năm. Có một bữa, ông Tân bảo nàng rằng một người láng giềng ở VN vừa qua Mỹ theo diện HO mà ông ngẫu nhiên gặp ở ngoài đường cho biết rằng lâu nay bố ông trông rất gầy ốm, không biết bệnh hoạn ǵ… Nàng đă gọi điện thoại về hỏi thăm nhưng ai trong gia đ́nh cũng đều bảo bố ông không sao. Khi nàng cho ông Tân hay th́ ông bèn ỡm ờ giải thích:

-Chắc họ sợ ḿnh lo nên mới nói thế. Bố càng không chịu nói th́ anh càng lo thêm. Anh cần phải về một chuyến xem thực hư thế nào mới được. Em chuẩn bị đồ cho anh để ngày mai anh đi nhé!

Thế là tối hôm đó nàng vội vả sắp xếp hành lư vào vali cho chồng, ḷng thầm nghĩ chồng nóng ḷng v́ sức khỏe của cha là phải, mà không thắc mắc tại sao ông ấy đi gấp như vậy và ông ấy đă mua vé máy bay từ bao giờ. Đêm hôm đó ông nằm lăn ra ngủ, ngáy kḥ kḥ, đến sáng sớm th́ lái xe ra đi, không cả một nụ hôn hay một lần ân ái giă biệt như ông vẫn quen làm khi trước mỗi lần đi đâu xa…

Lâu nay Hạnh vẫn rất phục sự siêng năng cần mẫn của chồng; ban ngày ông làm việc ở sở rồi tối lại cặm cụi ở bàn computer măi đến khuya, bảo rằng việc sở nhiều quá nên ông phải đem về nhà làm thêm. Hạnh chẳng biết ǵ đến computer, lại h́nh như dị ứng với nó, v́ mỗi lần đụng tới nó là sợ. Đối với Hạnh, computer chỉ dành cho người trí thức, c̣n nàng th́ chỉ nên làm công việc nội trợ, chăm sóc thằng con và để ư đến mấy cái móng tay, móng chân của khách hàng của nàng mà thôi. Trước đây ông Tân bảo ông cần computer để làm việc nên nàng không ngại bỏ môt số tiền lớn trong ngân quỹ vốn rất nhỏ nhoi của gia đ́nh ra mua một cái cho ông xài. Việc ông Tân dùng computer để làm việc làm nàng thấy hănh diện. Nàng đă đi khoe với những người làm cùng chỗ và khách hàng của nàng để mọi người biết là nàng cũng có một người chồng trí thức như ai. Nhất là sau khi đi thăm bố về, ông bảo phải làm bù cho những ngày đi vắng nên càng miệt mài bên máy computer nhiều đêm đến rất khuya.

Một hôm đang cùng nhau ân ái ông đă nói với nàng, với giọng ngọt như đường:

-Em ơi! Anh muốn bàn với em chuyện này, rất có lợi cho gia đ́nh ḿnh.

Nghe chữ “Em ơi!” kéo dài ra có vẻ vừa lả lơi vừa t́nh tứ, nàng thấy ḷng lâng lâng vui sướng. Nàng khuyến khích chồng:

-Muốn ǵ th́ cứ nói đi anh!

Được chồng nâng niu mơn trớn trong ṿng tay, Hạnh cảm thấy chồng là tất cả, nàng nghĩ những ǵ chồng muốn làm chắc chắn đều chỉ làm v́ tương lai của mẹ con nàng mà thôi, vậy có ǵ mà phải suy tính và ngăn cản chứ!

-Có một người bạn giới thiệu cho anh một mối ngon lắm. Anh bạn này đă kiếm được $30,000 dễ ợt. Anh ta đă giúp được cho cô chị, bây giờ c̣n lại cô em. Gia đ́nh họ giàu có không tiếc tiền lo cho con cái.

-Anh muốn nói ǵ thế? Gia đ́nh người ta giàu có th́ liên quan ǵ đến ḿnh hả anh?

- Để anh giải thích cho em nghe! Một gia đ́nh người Hoa có hai cô con gái muốn đưa con qua Mỹ. Anh bạn anh đă bảo lănh cho cô chị qua đây theo diện vợ chồng, nay họ cũng muốn cho cô em đi theo diện này. Họ đề nghị trả anh $35,000, hơn anh bạn anh những $5,000, để nhờ anh bảo lănh cho cô này qua. Hồi đầu họ muốn trả $30,000, cùng giá với bạn anh nhưng v́ anh không chịu nên họ tự động tăng thêm lên. Anh yêu em và con, cũng muốn có một số tiền để cho em mở tiệm hoặc mua xe mới, nhưng lâu nay cứ lưỡng lự măi không nói ra, sợ nói ra em lại hiểu lầm anh rồi gia đ́nh mất vui.

Nghe những lời đầu tiên của ông Tân, Hạnh cảm thấy lo âu, sợ rằng chồng có ư đồ ǵ đó. Nhưng những lời kế tiếp của ông đầy t́nh nghĩa và ân cần đă đánh tan những nghi nan trong ḷng nàng, thay vào đó là sự cảm kích muốn cho chồng được thể hiện t́nh thương yêu ấy của ông đối với vợ con. Một người làm chuyện ǵ cũng làm cho vợ con như vậy th́ c̣n ǵ mà phải nghi ngờ? Ông cũng đă có trên 5 bó, sức nghỉn đâu nữa mà ḥng nọ kia…Số tiền $US35,000 đâu phải là nhỏ. Hai vợ chồng qua đây đă được 10 năm mà có bao giờ thấy được một số tiền lớn như thế này đâu.

Sau khi qua được Mỹ theo diện HO mười năm về trước, hai người vất vả lắm mới được tạm ổn như ngày nay. Nhờ được lănh tiền trợ cấp của chính phủ, ông đă đi học tiếng Anh mất một năm. Sau đó vào học lớp chuyên viên điện tử ở Mesa College mất hai năm. Ra trường xong, vừa đi làm chạy bàn cho những tiệm ăn VN trong vùng, vừa chạy đông chạy tây mất một năm nữa mới kiếm được việc làm. Sau khi kiếm được việc làm, đi làm được vài năm th́ bị layoff, lại phải kiếm việc làm khác. Công việc của ông chỉ mới có vẻ ổn định được chừng vài năm nay. Phần Hạnh th́ chậm chạp hơn, học Anh Văn măi vẫn chẳng đi đến đâu, đi xin việc làm th́ chỉ được nhận làm tạm thời ở những hăng lắp ráp đồ điện hoặc dụng cụ y tế lăng nhăng, khi người ta có việc th́ kêu làm, đến khi hết việc th́ cho nghỉ. Đến khi có bầu thằng Tuấn, th́ chỉ c̣n nước ở nhà lănh đồ “may chui” để kiếm tiền đi chợ. Sinh đẻ xong th́ càng bận hơn v́ ngoài việc nhà và may vá lại c̣n phải chăm sóc thằng bé nữa. Lương chuyên viên điện tử của ông Tân trong hăng ông làm chỉ có khoảng $12/giờ, không có bảo hiểm sức khoẻ, tiền Hạnh kiếm được nhờ may đồ kỷ nghệ hằng tháng chỉ được vài ba trăm. Ngoài số tiền phải trả (1/3 của chương tŕnh Section 8) hàng tháng cho một apartment 2 pḥng cũ rích ở vùng East San Diego này th́ c̣n nào là tiền sữa xe (xe cũ thường tốn tiền sữa chữa rất nhiều), tiền bảo hiểm xe một chiều, tiền ăn mặc, điện thoại, tiền sữa và tả lót cho đứa nhỏ .v. v. nên những đồng tiền hai vợ chồng kiếm được chẳng c̣n lại ǵ. Cũng may, v́ lợi tức thấp (v́ không khai báo tiền chui kiếm được), và việc làm của hai vợ chồng khi có khi không, mẹ con Hạnh vẫn c̣n được trong chương tŕnh WIC và bảo hiểm MediCal nên cũng đỡ lo khi con đau mẹ ốm. Cách đây hai năm, khi mà ông đang trong thời kỳ thất nghiệp, nhờ có social worker của nàng thúc đẩy, nàng đă xin đi học lớp Nail ở Trường Thẩm Mỹ San Diego. Nhờ có tiền đài thọ của quận hạt, nàng đă gữi bé Tuấn ở chỗ giữ trẻ chuyên nghiệp trong hai tháng đi học và chuẩn bị thi cử lấy bằng. Lấy được giấy phép hành nghề xong th́ nàng may mắn được bạn láng giềng có tiệm Nail cho làm tập sự. Đến nay khi tay nghề của nàng đă khá vững, nhiều khi nàng cũng ước mong có điều kiện để tự ḿnh làm chủ một tiệm nhỏ để khỏi bị chủ lấy mất 6/10 tiền công kiếm được và nhất là khỏi chịu cảnh tranh giành của những bạn đồng nghiệp đanh đá sắc sảo hơn. Nay nghe nói ông có thể kiếm được tiền để mở tiệm cho nàng, hỏi sao nàng không mừng đến mất cả thần trí!

Không nghe vợ trả lời ǵ cả, ông Tân hỏi với giọng e ngại:

-Em nghĩ sao về chuyện này, Hạnh?

Câu hỏi của chồng đưa Hạnh ra khỏi cơn mơ đẹp, nàng đáp:

-Nếu làm vậy mà kiếm được tiền cho em mở tiệm th́ nên làm lắm chứ.

-Nhưng nếu muốn làm vụ này th́ ḿnh phải làm giấy ly dị mới tiến hành được em ạ. Em biết anh yêu em và con, anh bảo đảm là sẽ yêu em và con đến suốt đời. Bây giờ ḿnh chỉ “giả” ly dị để anh có tư cách luật định để bảo lănh cho người ta mà kiếm tiền. Trong ṿng một năm, sau khi ḿnh lấy tiền xong th́ ḿnh làm giấy hôn thú lại mấy hồi. Ḿnh làm giấy bảo lănh cho người ta nhưng khi họ qua đây th́ họ ở nhà họ ḿnh vẫn ở nhà ḿnh, có mất mát ǵ đâu mà sợ phải không em? Ở đây thiếu ǵ người từng làm vậy phải không em?

Để cho Hạnh tin tưởng hơn, hôm sau ông Tân đă đưa cho nàng $5,000, bảo là người ta đă “đặt cọc”, người ta có nói nếu không đồng ư th́ trả tiền lui cho họ. Khi cầm $5,000 từ tay ông Tân, Hạnh có linh cảm là có điều ǵ đó bất thường đang xăy ra, h́nh như là đang cảm thấy rất nóng ruột, nhưng nàng không thể phân tách được, chỉ nghĩ là ḿnh mừng v́ bất ngờ có được một số tiền lớn một cách quá dễ dàng. Nàng nghĩ: “Chuyện làm ăn này coi bộ dễ dàng. Chỉ là giả thôi mà. Dù ly dị mà vợ chồng vẫn yêu thương nhau, vẫn chung sống với nhau như thường th́ có sao đâu. Bao nhiêu người quanh đây có chồng có cả bầy con nhưng vẫn khai độc thân để lănh được tiền nọ tiền kia th́ đă sao. Để có được một số tiền như thế th́ ḿnh cũng nên chịu khó một chút. Người ta cũng thiếu ǵ người làm thế!” Thế rồi nàng đồng ư sẽ kư vào giấy ly dị “giả” mà ông đưa.

Tối hôm ấy, sau lúc ân ái, và đă lấy được chữ kư của Hạnh trong tờ giấy ly dị, ông Tân đột ngột bảo vợ:

-Em ơi! Thôi chết rồi!

Hạnh giật ḿnh hỏi:

-Chuyện ǵ vậy anh? Chuyện ǵ mà chết?

-Anh vừa nhớ có chuyện quan trọng sở giao cho cần phải làm ngay để mai nộp. Em ngủ trước đi nhé!

-Anh cứ làm đi, nhưng ráng đừng thức khuya quá anh nhé!

Hạnh ngoan ngoăn duỗi người nằm ngủ trong tư thái thỏa măn hạnh phúc, trong lúc ông Tân hấp tấp ngồi vào bàn computer và mở Yahoo!Messenger ra. Cửa sổ Messenger hiện ra, h́nh cái bộ mặt tṛn vàng chói với cái miệng cười toe toét lên đến tận mang tai làm ông cũng cười theo. Nh́n thấy chữ “hang2006 available”, ông đẩy con chuột đến và nhấn lên chữ đó 2 lần. Khi thấy khung Instant Message hiện ra ông đánh máy:

-Hằng ơi!

Phía trong khung IM lập tức hiện lên hàng chữ trả lời:

-Ơi! Có ǵ mới không anh?

-Anh báo cho Hằng một tin vui; bà ấy đă kư giấy ly dị rồi. Như vậy chuyện bảo lănh cho em bắt đầu được rồi đấy nhé! Có mừng không?

-A! Sao lại không mừng? Thế lúc nào th́ anh mới bắt đầu thủ tục để bảo lănh cho em?

- Đừng có vội quá thế chứ! Mà em có nhớ anh không đă?

-Sao lại không nhớ? Em nhớ anh muốn chết nên mới trông qua cho nhanh để được gặp anh đó.

Ông Tân liên tưởng đến điệu bộ nhơng nhẽo khi cô gái trẻ hơn ông hơn những 2 bó thốt ra những lời lẽ da diết đó. Ông cảm thấy thèm khát được ôm lấy cô trong ṿng tay như đă từng làm trong chuyến về Việt Nam lần trước. Ông tự nhiên so sánh Hạnh và Hằng và có ư nghĩ Hạnh như cơm nguội và Hằng như rượu ngon, những lần ngủ với Hạnh đâu có được nồng nàn như với Hằng v́ đời sống cứ bị ám ảnh bởi bao nhiêu lo nghĩ v́ túng thiếu! Nếu mà ông có tiền… Ừ, nếu mà ông có tiền th́ ông đă bay về bển ngay bây giờ và hàng ngày, hàng tuần, nhưng chuyện này dĩ nhiên phải tiệm tiến. Ông viết:

-Anh cũng muốn chuyện bảo lănh chóng xong, nhưng em nên nhớ ḿnh phải chờ 6 tháng sau khi ly dị mới có quyền lấy chồng lấy vợ khác. Ngày mai anh sẽ đi hỏi Luật Sư về vụ này. Anh vẫn chưa biết sẽ phải chi phí bao nhiêu.

-Anh cứ hỏi đi rồi cho em biết để em gữi thêm tiền cho anh. Anh đừng ngại nhé!

Lần đó, ông bảo vợ rằng ông về VN để thăm cho biết bệnh t́nh của bố nhưng ông chẳng ở nhà với bố được bao ngày. Ngày đầu tiên về tới Saigon, ông c̣n ở nhà với bố chỉ v́ phải ngủ li b́ sau chuyến bay dài mệt mỏi và v́ giờ giấc thay đổi. Ngay hôm sau đă áo quần tề chỉnh chào biệt bố ông và người nhà để đi “lo công chuyện.” Công chuyện của ông là đến nhà Hằng để gặp Hằng, người em gái phương xa mà ông đă quen biết và trao đổi tâm sự hằng đêm trong những tháng ngày qua. Ngôi nhà khá khang trang nằm trên đường Phạm Văn Hai (trước kia là đường Thoại Ngọc Hầu) trong khu chợ búa sầm uất đầy sinh ư trước vẫn có tên là Chợ Ông Tạ, cho ông Tân cũng như người đi đường nhận biết chủ nhân giàu có. “Hèn ǵ họ rộng răi trong việc đền đáp cho người bảo lănh của họ!” Ông Tân nghĩ thầm. Ông nhớ lại hồi đầu v́ sao họ quen biết nhau… Khi đang lang thang dạo chơi trong mạng để t́m vui, ngẫu nhiên khi vào Vietfun.com đă thấy một quảng cáo rất đặc biệt “Nữ 30 tuổi, đẹp, duyên dáng, hiền lành, biết làm ăn. Mong muốn gặp được một người đứng đắn, thành thật, cỡ từ 35 đến 55. Nếu hợp sẽ giúp đỡ để tiến đến hôn nhân.” Ông Tân suy nghĩ: “Biết làm ăn, lại sẵn ḷng giúp đở để tiến đến hôn nhân???” Như thế phải chăng cô ta tự giới thiệu là người đàn bà từng trăi? Lại c̣n hứa hẹn sẽ giúp đỡ nữa. Thế chẳng phải là cách nói bóng gió muốn t́m người bảo lănh th́ c̣n ǵ nữa?” Thế là ông Tân nhào vào làm quen ngay. Sau những lần nói chuyện qua mạng, quả thật những ǵ ông nghĩ là đúng. Ông Tân tự hào: “Ḿnh thông minh quá cở!”. Cô này muốn t́m chồng Việt Kiều thật và sẵn ḷng trả tiền cho ai lấy cô và đem cô qua Mỹ. Vụ làm ăn này thật là lư tưỏng! Sau một thời gian trao đổi thư từ trên nét, họ lại cảm thấy dần dần có cảm t́nh với nhau. Cô Hằng không e lệ như ngựi khác; cô bảo cô muốn gặp ông Tân gấp v́ nhớ ông. Hai người đă gữi h́nh cho nhau để nh́n cho đỡ nhớ trong lúc chờ đợi. H́nh cô Hằng chụp sexy chừng nào th́ ông Tân càng gấp đi chừng nấy và v́ thế mới có vụ ông Tân cần về VN gấp để “xem bệnh t́nh của bố thế nào.” Lần đầu gặp mặt lăng mạn ra phết; cô Hằng chở ông đi Cấp trên xe Honda của cô. Ông Tân thấy Hằng săn đón ông nên cũng yên tâm, bớt đi nổi lo bị chê già. Ông nghĩ: “Trước kia dù sao ḿnh cũng là sĩ quan cấp uư cũng bănh trai như ai, cũng có nhiều cô theo chứ chơi sao. Sau những năm tháng lưu đày trong trại căi tạo và sau những gian nan để bắt đầu lại cuộc đời mới, dù đă tàn tạ đi ít nhỉều th́ cũng vẫn c̣n phong độ, bây giờ Hằng có mê ḿnh cũng đúng thôi.” Nh́n thấy Hằng trẻ trung, khiêu gợi, mặt mày sắc sảo, lại giàu có, ông cảm thấy như ḿnh đang được sao Thiên Vương chiếu mạng; vừa sắp được cả t́nh lẫn tiền. Ông vẫn hy vọng vào những ǵ Hằng đă nói trong những điện thư: “Bất ngờ gặp được một người đàn ông thành thật như anh quả thật là may mắn cho em. Em chỉ mong kiếm được người đưa em qua Mỹ thôi. Bây giờ gặp anh sẵn ḷng đưa em qua Mỹ mà lại c̣n cho em t́nh yêu nữa th́ c̣n ǵ may mắn bằng. Em biết anh cần tiền đưa cho chị ấy nên em hứa sẽ đưa một ít tiền trước. Khi mà anh đă có được Giấy Ly Dị , Giấy Chứng Nhận Độc Thân, và đơn xin bảo lănh cho em được gữi về đường Lê Duẫn th́ em sẽ làm thủ tục ở bên này. Số c̣n lại khi nào em qua được bên ấy rồi sẽ giao hết cho anh. Chuyện ǵ ra chuyện ấy để khỏi mất ḷng nhau anh ạ.” Cô Hằng đă giao trước cho ông Tân 7,000 đô và cung cấp những chi tiết cần thiết cho ông Tân để ông xúc tiến việc bảo lănh khi ông trở về Mỹ. Cũng v́ ham số tiền cô Hằng đă đưa trước đó mà Hạnh đă tin chồng, chịu kư đơn ly dị “giả”, và tin tưởng vụ làm ăn tưởng là đứng đắn này. Nàng biết đâu rằng chồng nàng đang lộng giả thành chân, đang cảm thấy tiếc sao ḿnh không gặp cô Hằng sớm hơn để được sống một cuộc sống dễ dăi thoả măn cả về vật chất lẫn tinh thần, và đang càng ngày càng lún sâu vào một vụ mua bán đáng lẽ là bất hợp pháp…

Thân nhân của ông Tân ở Việt Nam đều được ông Tân cho hay “có giới hạn” về vụ làm ăn này nên mọi người đều tham dự vào “màn kịch” một cách vô tư. Khi ông Tân cần làm đám hỏi với cô Hằng, gọi là “một trong những thủ tục bảo lănh”, th́ bố ông Tân cùng anh chị ông theo sự sắp xếp của cô Hằng đă mang cau trầu rượu thịt đến nhà cô Hằng ở đường Phạm Văn Hai để xin bố mẹ cô Hằng cho phép ông Tân lấy cổ. Đám hỏi cũng ŕnh rang long trọng làng trên xóm dưới đều biết, cả những cán bộ và quan chức địa phương đều được mời tham dự. Sáu tháng sau, khi mà thủ tục ly dị với “vợ trước” đă hoàn tất, khi mà luật pháp của Mỹ lẫn Việt cho ông Tân cái quyền tái giá, một đám cưới ŕnh rang cũng đă được tổ chức tại nhà hàng lớn, cô dâu Hằng đă được rước về làm Lễ Gia Tiên và lạy 3 lạy ở nhà bố mẹ ông Tân. Hàng mấy trăm khách và quan viên địa phương được mời tham dự. Tất cả đều được quay phim chụp ảnh rất đầy đủ. Gia đ́nh nhà gái không ngại tốn kém nên mọi thủ tục cưới hỏi hoàn hảo và như thật 100%.

Về phần Hạnh ở bên này, trong thời gian chuyện bảo lănh đang tiến hành và ông Tân vẫn c̣n ở chung với ḿnh, nếu ngẫu nhiên Hạnh có nh́n thấy những lá thư t́nh tha thiết đậm đà mà ông chồng và người ta đă trao đổi với nhau, hay những tấm h́nh chụp họ đứng bên nhau một cách âu yếm và có hỏi tại sao th́ ông Tân chỉ việc cười hề hề mà giải thích rằng đó là những bằng chứng cần phải có để cung cấp cho Sở Di Trú trong vụ bảo lănh. Nếu không làm thế th́ họ đâu có tin. Dù tin tưởng chồng cách mấy đi nữa, nhưng nhớ lại ánh mắt ơ thờ, lời nói khách sáo, thái độ hờ hững của ông Tân khi ở bên ḿnh đă cho Hạnh cảm giác ông như một người khác. Có lúc ông c̣n gọi nhầm tên nàng là Hằng nữa. Đến khi ông Tân khăn gói về VN bảo là đi làm đám cưới để hoàn thành thủ tục bảo lănh, Hạnh mới cảm thấy ghen tức và buồn khổ quay cuồng, và lúc đó mới ư thức được rằng một chuyện rất kinh khủng đang xăy ra cho cuộc đời ḿnh; h́nh như ḿnh đang mất đi t́nh yêu và cả người chồng. Phải chi ḿnh đừng có ham tiền của thiên hạ! Nàng hối hận tự trách ḿnh. Nhất là sau đó, sau khi ông Tân đă đi về VN măi hai tuần vẫn chưa thấy về, nàng gọi về bên ấy để hỏi thăm, nghe người nhà kể về đám cưới ŕnh rang của chồng ḿnh với thiên hạ, Hạnh đă như phát điên lên. Quay quắt quá không chịu nổi, nàng bỏ cả việc làm, mua vé máy bay giá cao, dẫn luôn thằng Tuấn về Việt Nam để bắt ghen.

Ngày nàng bước đến nhà ông bà nội thằng Tuấn, bàn thờ gia tiên vẫn c̣n đôi đuốc hoa cháy dở và những hoa đẹp quả quư. Quanh pḥng khách vẫn c̣n những bức liễn hồng có những chữ đỏ “Bách Niên Giai Lăo” và “Sắc Cầm Ḥa Hợp” Cố nuốt đau khổ vào tim, nàng e dè dắt thằng con ra mắt ông bà nội nó.

Theo lời mẹ dặn từ trước, thằng Tuấn ṿng tay cúi đầu thưa rất lễ phép:

-Cháu là Tuấn, xin chào ông bà nội ạ.

Thấy thằng cháu nội khôi ngô đỉnh ngộ, hai cụ rất vui vẻ. Cụ ông khen:

-Giỏi lắm! Cháu đích tôn ngoan lắm.

Cụ bà th́ ôm cháu vào ḷng, xoa xoa đầu Tuấn một cách thích thú:

-Ôi Trời! Thằng nhỏ giống bố nó như tạc vậy.

Nh́n lại thấy h́nh dung tiều tụy, bộ mặt u sầu của Hạnh, bà cụ chợt thốt:

-Mà tại sao mày lại để cho chồng mầy làm chuyện ǵ kỳ vậy hở con? Thằng Tân nó bảo là mầy muốn cho nó làm vậy để lấy tiền mở tiệm neo ǵ đó. Cha mẹ nghe nó năn nỉ ỉ ôi nên phải theo lời mà rước dâu như thiệt, nhưng coi chừng lộng giả thành chân th́ khổ lắm đó con! Tưởng là làm cho qua quưt, ai dè nhà cô kia làm đ́nh làm đám rùm beng, bây giờ làng trên xóm dưới ai cũng đều biết. Tao thật chẳng hiểu ra thế nào nữa.

Hạnh nghẹn ngào chẳng biết phải đối đáp thế nào với mẹ chồng. Chỉ tại nàng cả thôi! Đáng kiếp cho một kẻ tham tiền, đáng kiếp cho một người vợ ngu, một người mẹ dại, để bây giờ ḿnh phải mất chồng, con ḿnh phải mất cha! Cha mẹ ông Tân là người chân quê thật thà đâu có biết ǵ, ḿnh đâu có thể trách họ được! Ḿnh cũng chẳng nên than thở nổi niềm riêng làm họ buồn lây. Quyết định như thế rồi nên Hạnh cố đổi buồn làm vui, cố dối người và dối luôn cả ḿnh:

-Thưa cha mẹ! Có lẻ họ muốn làm thế cho người ta khỏi nghi ngờ đó thôi. Thủ tục đ̣i hỏi th́ phải làm chứ biết sao bây giờ? Nhưng bố thằng Tuấn đi đâu rồi hở mẹ? Thằng Tuấn đ̣i bố, khóc lóc hoài đ̣i về thăm ông bà nội với bố nên con đành phải dẫn nó về đây.

Nh́n Hạnh một cách kinh ngạc xen lẫn ái ngại, bà cụ đáp:

-Đám cưới xong là nó đi luôn, mẹ tưởng là nó về bển rồi chứ. Đám cưới cũng đă quá một tuần. Thế cũng lạ nhỉ?

Câu nói của bà cụ làm tim gan phèo phổi của Hạnh nóng lên như đang bị ai lấy lửa mà nung. Ông Tân đang ở đâu, đang làm ǵ, nếu không là đang đi hưởng tuần trăng mật đâu đó như những cặp vợ chồng mới cưới thực sự? Ư nghĩ này làm mặt nàng tái đi, người lảo đảo, phải ngồi phệt xuống đất để khỏi bị té xỉu.

Thấy Hạnh như vậy, bà cụ vội hối thúc con gái đưa nàng vào giường nằm nghỉ. Thấy thằng Tuấn cứ bám theo hỏi mẹ bố nó đâu, bà cụ vội bảo những đứa nhỏ dẫn nó ra vườn đánh bi đánh đáo, mong nó tạm quên.

Cô Thời, em chồng của Hạnh vốn là bạn tốt của Hạnh trước kia, chính cô đă cùng Hạnh chịu cực chịu khổ dầm mưa dăi nắng đi bới xách cho ông Tân những năm tháng ông bị tù đày căi tạo. Cũng chính cô làm mai mối cho hai người họ lấy nhau để Hạnh giúp đỡ ông Tân phương tiện đi Mỹ theo diện HO khi ông Tân được thả ra. Cô nh́n Hạnh mà không khỏi thở dài:

-Em không ngờ chị dại dột như thế; ai lại để cho chồng bỏ ḿnh đi để lấy vợ kiếm tiền kiểu này chứ! Ông Tân rơ ràng là đă bị con quỷ cái ấy hớp hồn mất rồi, nên ông ta bây giờ chẳng c̣n coi ai ra ǵ nữa. Ông ta bị nó mê hoặc nên phỉnh phờ bố mẹ, lừa gạt chị, rồi c̣n dối trá cả em nữa. Cái miệng lúc nào cũng bô bô là làm thế để kiếm tiền cho vợ con, nhưng bây giờ hóa ra chỉ là xạo sự. Ông ta có đưa tiền ǵ cho chị không?

Hạnh thật thà tâm sự với cô em chồng mà cũng là bạn thân:

-Tôi chẳng biết nói ǵ hơn v́ chính tôi đă kư giấy ly dị để cho anh Tân đi lấy người ta để kiếm tiền mở tiệm. Anh Tân bảo là chỉ cần ly dị 1 năm để anh ấy bảo lănh cho người ta theo diện vợ chồng xong, nhà ai nấy ở, c̣n tôi và anh ấy vẫn là vợ chồng chung sống với nhau. Sau khi lấy tiền rồi th́ làm giấy hôn thú lại như xưa mấy hồi. Anh ấy đă đưa cho tôi 5,000 đô, bảo là tiền người ta đặt cọc, bởi thế nên tôi mới tin anh ấy mà làm thế. Ai dè…

Để bớt xấu hổ, Hạnh kể lể cho cô Thời nghe về hoàn cảnh khó khăn của gia đ́nh trong thời gian qua. Hạnh cũng bảo nàng chỉ tưởng rằng ông Tân thật tâm lo cho gia đ́nh khi khuyến khích nàng chịu khó nhẫn nhục chứ có ngờ đâu…Phải, nàng có ngờ đâu…

Cô Thời vớt vát:

-Chung quy cũng tại con hồ ly tinh quỷ quyệt kia bày tṛ cả. Nó đă lợi dụng affair để quyến rũ ông Tân bỏ vợ bỏ con đi theo nó như nó đă từng dụ dỗ người ta để người ta bỏ vị hôn thê… Tôi cũng tức giùm cho chị và cháu chứ phải không đâu. Con hồ ly tinh đó chắc bây giờ đang bơi lội thỏa thích hằng ngày ở Cấp với cái ông Tân khờ khạo ấy đó…. Cô vừa nói mà miệng vừa mím lại như thể đang nói về một kẻ thù không đội trời chung.

Sau khi buột miệng thốt ra những lời ấy cô Thời chợt ngưng lại và nh́n vào mặt chị dâu. Hạnh giả vờ nhắm mắt lại như thể đă mê đi v́ quá mỏi mệt. Nghĩ là Hạnh đă ngủ mê v́ đi đường xa mệt mỏi, cô yên tâm đi ra ngoài để lo việc bếp núc.

Cô Thời vừa bước đi th́ Hạnh đă không cầm ḷng được, phải bụm miệng khóc oà. Nàng nghĩ như thế là rơ ràng quá rồi; chồng nàng đă thật sự đi lấy cô gái nhiều thủ đoạn này chứ không phải chỉ là việc mua bán giả tạo như ông ấy nói. Ông ta cũng không phải khờ khạo như cô Thời đă cố t́nh bênh vực. Ông ta đă lừa dối phỉnh gạt nàng một cách trắng trợn. Bố mẹ ông chẳng phải chân thật như nàng tưởng, chính họ đă cưới hỏi cô Hằng này cho ông chứ không phải chỉ là vô tâm vô t́nh v́ bị phỉnh gạt. Ḿnh bây giờ không c̣n là dâu con của họ nữa rồi, họ đâu có muốn cho ḿnh nằm vạ ở đây. Hạnh bật ra khỏi giường, lôi luôn va li hành lí, gọi thằng Tuấn, nói giả lả đôi câu từ giă rồi ra đi một nước trước con mắt kinh ngạc của mọi người trong nhà.

Bước chân ra khỏi nhà ông bà nội thằng Tuấn rồi Hạnh mới thấy rối trí vô cùng. Tức giận gia đ́nh nhà chồng th́ bỏ đi nhưng bây giờ lại không biết nên về đâu? Về nhà cha mẹ để cha mẹ anh chị em mắng cho là đồ ngu hay sao? Đi ở khách sạn th́ lại không đủ tiền. Dù bây giờ tiền bạc hay cả mạng sống chẳng c̣n ư nghĩa ǵ đối với nàng một khi t́nh yêu đă mất đi và chồng đă lấy người khác, nhưng c̣n thằng Tuấn th́ sao? C̣n chút t́nh mẫu tử may ra níu giữ được cho nàng khỏi gục ngă trên đường, c̣n chút b́nh tỉnh mà lo cho con. Dù sao nàng cũng phải v́ con mà cần phải gặp bố nó để hỏi cho ra lẽ. Nàng vẫn không tin ông Tân có thể bỏ mẹ con nàng một cách dễ dàng như thế. Chắc ông có nổi khổ tâm ǵ đó khó nói ra mà thôi. Trong tâm trạng hoang mang và điên cuồng, bất kể thân xác của hai mẹ con đă quá mệt, nàng quyết định lên xe đ̣ đi thẳng về Vũng Tàu để t́m ông Tân cho rơ năm rơ mười.

Đang khi ngủ gà ngủ vịt nàng chợt tỉnh thức v́ tiếng tài xế hô to: “Quư bà con cô bác, ai xuống bến xe Vũng Tàu th́ sẵn sàng đi! Bà con cô bác ơi….” Hạnh mở to mắt và chợt nh́n thấy ai như ông Tân đang phóng xe Honda ngược lại từ xa xa bên kia đường, phía sau lưng có người đàn bà đang ôm eo ông chặt cứng. Nàng vội dụi mắt để nh́n cho kỹ th́ rơ ràng là ông ấy chứ không ai khác đang chạy xe ngang qua. Chiếc xe màu đỏ bóng loáng chấp chóa dưới ánh mặt trời rất bắt mắt không thể nhầm lẫn. Thằng Tuấn nh́n theo ánh mắt của mẹ lúc này cũng đă thấy ông Tân nên gọi lớn: “Bố ơi, bố!” Chẳng biết ông Tân có nghe hay không, chỉ thấy ông hơi ngoănh mặt ra sau một chút nhưng rồi vẫn tiếp tục rồ máy chạy nhanh về hướng Sài G̣n, để lại thằng Tuấn với bộ mặt mếu máo và mẹ nó với hai hàng nước mắt lả chả v́ hụt hẫng và ghen tuông. Khi thằng Tuấn thắc mắc hỏi v́ sao nàng khóc, bố nó đă chở ai đi đâu, và rồi đ̣i đi theo bố th́ Hạnh thật là bối rối, chẳng biết nên nói thế nào cho thằng bé hiểu. Rơ ràng là họ đă đi hưởng tuần trăng mật ở đây suốt tuần qua! Tưởng tượng đến những màn cụp lạc của họ với nhau ở khách sạn bấy nhiêu lâu bất giác nàng nóng máu muốn giết chết cả đôi cho hả. Lần nầy, nàng quyết định đến tận ổ của con hồ ly tinh đă quyến rũ thằng chả, không c̣n ngại ngùng ǵ nữa.

Căn nhà lầu 3 tầng có cổng sắt phía trước dù đóng kín vẫn cho người đang đi lại tấp nập bên ngoài nh́n thấy chiếc xe Honda đời mới màu đỏ láng coóng đang dựng sát tường nhà bên trong. Chẳng phải đó chính là chiếc xe họ vừa mới chở nhau từ Cấp về là ǵ? Hạnh sùng sục đến mở cổng, cổng không khóa. Nàng dẫn con vào bấm mạnh vào chuông cửa, một bà già ra mở cửa. Người nàng run lên đến nổi giọng nói cũng lạc đi:

- Ông Tân có đây không? Cho tôi gặp ông Tân!

Bà già gọi lớn vào trong:

-Cậu Tân ơi! Có người muốn kiếm nị nè!

Từ sau pḥng khách, từ một pḥng nào đó ông Tân thong thả đi ra trong một bộ đồ ngủ sa tanh màu xám sang trọng. Thằng Tuấn h́nh như không nhận ra đó là bố nó nữa nên chỉ đứng nấp sau lưng mẹ lấp ló nh́n. Nh́n thấy mẹ con thằng Tuấn, ông Tân tái xanh cả mặt mày, vội vàng luưnh quưnh bảo Hạnh:

-Em chờ đây một chút, anh vào trong thay áo quần một tí rồi sẽ ra ngay.

Nhưng khi ông chưa kịp rút lui vào trong th́ đă có giọng nói đàn bà cất lên:

-Ai vậy anh? Có chuyện ǵ mà người ta đến đây kiếm anh vậy? Rồi một người đàn bà cở 30 mặt mày sắc sảo mặc một bộ đồ pajama sa tanh màu hồng điểm hoa sang trọng mà Hạnh đoán là cô Hằng xuất hiện. Sự tráng lệ của những đồ đạc trong nhà và cách ăn mặc sang trọng của chủ nhân chưa chi đă trấn áp Hạnh, gây cho nàng một mặc cảm tự ti, chấp nhận thua thiệt, ngược lại với ư định quyết chiến ban đầu với những kẻ mà nàng đă vừa kết án là gian phu dâm phụ. Tự nhiên sự hùng dũng ban đầu đă biến đâu mất.

Ông Tân mặt mày mất hết vẻ tự nhiên, ấp úng trả lời:

-Đây là Hạnh và thằng Tuấn, con anh.

Cô Hằng đon đă mời:

-À! Th́ ra là chị Hạnh. Mời chị và cháu Tuấn ngồi chơi! Chị và cháu muốn uống ǵ?

Nh́n thấy bộ điệu của cô gái này Hạnh thật không biết dùng lời ǵ để diễn tả; vừa có vẻ điêu ngoa xảo trá, vừa có vẻ kịch tính, cải lương. Nhất là cặp mắt lươn của cô ta làm nàng nhớ tới câu: “Những người có cặp mắt lươn trai th́ trộm cướp, gái buôn chồng người.” Nàng không ngồi xuống mà chỉ đáp:

-Cám ơn cô, tôi chỉ muốn nói chuyện với ông Tân, bố thằng Tuấn thôi. Hạnh cay đắng nhận ra rằng ḿnh không c̣n có thể gọi ông Tân là “chồng tôi” khi nói chuyện với người khác nữa.

Cô Hằng bấy giờ mới làm mặt lạnh:

-Được rồi, chị cứ nói chuyện với anh Tân một lúc đi, nhưng chị nên nhớ rằng anh ấy hiện nay đă là chồng của tôi, có hôn thơ hôn thú đàng hoàng và cả làng trên xóm dưới ở đây đều biết.

Trước khi đến đây Hạnh đă định sẽ nhiếc mắng cô Hằng này một trận, sẽ chửi cho ông Tân một hồi cho đỡ tức, nhưng những lời này của cô Hằng làm cho nàng như ăn cá mắc xương, tức uất mà không mở miệng được. Giận người khác th́ có thể chữi mắng họ cho hết giận, nhưng tự ḿnh giận ḿnh th́ biết làm sao đây? Những lời cô ta nói đều là sự thực, chính nàng đă bỏ chồng để cho người ta lấy, trăm sự tại ḿnh th́ bây giờ c̣n ǵ mà nói năng? Phải chi lúc đó nàng đừng có quá ngu dại đi tin lời ông Tân!

Dù c̣n thơ ấu chưa hiểu được chuyện đời, nhưng thằng Tuấn h́nh như cũng cảm nhận được người đàn bà đứng trước mặt đang cùng với bố nó làm khổ mẹ nó, nó vừa trừng mắt nh́n cô ta vừa giựt áo mẹ nó:

-Mẹ ơi! Đi đi mẹ! Con không muốn ở đây đâu, mẹ đưa con về nhà đi!

Hạnh đưa ánh mắt chứa đựng bao nhiêu nổi niềm u uất về phía ông Tân một lần rồi đi theo con ra khỏi căn nhà ác mộng ấy trước cái nh́n thoả măn của kẻ chiến thắng . Thái độ lúng túng, cái nh́n bối rối của ông Tân ít nhiều cho Hạnh có cảm tưởng ông rất sợ cô gái này, có lẻ ông muốn đi theo thăm hỏi thằng con mà không dám.

Từ ngày thua buồn thua kiện, chấp nhận hậu quả do lỗi lầm của ḿnh để trở về Mỹ 4 tháng trước, Hạnh đă dần dần b́nh tâm lại để trở về với công việc hàng ngày và lo nuôi con. Khi nghe nói nàng bị chồng bỏ rơi bạn đồng nghiệp ở tiệm đă thông cảm nhường bớt khách hàng cho nàng và chủ tiệm cũng chia thêm tiền công cho nàng nên việc chi tiêu cũng không đến nổi túng thiếu. Từ hơn tháng nay ông Tân thỉnh thoảng vẫn điện thoại thăm hỏi và bảo rằng ông rất nhớ mẹ con nàng. Trong giọng nói của ông có một vẻ chán chường buồn bả mà nàng không thể hiểu được v́ sao. V́ giận kẻ phụ phàng nên nàng cũng không hề thèm hỏi ông lấy một câu. Nàng đâu có biết v́ sao cô Thời, em ông Tân mỗi lần nói đến cô Hằng đều gọi cô ta là “Hồ Ly Tinh” và giọng nói có vẻ căm thù. Nếu Hạnh biết cô Hằng này đă đoạt người yêu tham tiền của cô Thời và hiện hai người họ đă gặp lại nhau trên đất Mỹ th́ chắc đă không c̣n thắc mắc tại sao ông Tân đă liên lạc với nàng và tỏ ra buồn bă…

Nhớ đến những ǵ đă xăy ra từ trước, ở Cấp, ở nhà cô Hằng ở Saigon, và nhất là hiện giờ ở ngay cùng thành phố San Diego, “hai người họ” đang chung sống với nhau…Hạnh bầm gan tím ruột tự nhắc nhở ḿnh đừng tin bất cứ điều nào ông Tân nói nữa. Từ lúc trở về Mỹ, Hạnh đă từ chối không cho ông Tân gặp bé Tuấn cũng như không nhận bất cứ đồng nào của ông Tân, như là một lời nhắn cho ông Tân biết rằng tiền bạc của ông đưa là tiền bất nghĩa, và cũng để tự răn ḿnh đừng v́ tiền mà trở thành ngu muội thêm một lần. Thằng Tuấn c̣n quá bé chưa thể hiểu được chuyện ǵ đă xăy ra nên vẫn luôn hỏi thăm mẹ khi nào th́ bố sẽ về. Nhưng bất kể bao nhiêu lần tự nhắc nhở tự răn ḿnh, những lời tỉ tê của ông Tân qua điện thoại và việc đ̣i bố của bé Tuấn nhiều lúc đă làm Hạnh chao đảo. Nàng nhận ra một điều là nàng chưa hề hết yêu ông Tân, nh́n đâu ở trong nhà cũng nhớ đến ông, và rất nhiều lúc mong ước được gương vỡ lại lành. Những lúc thằng Tuấn nhắc đến bố với vẻ quay quắt là những lúc nàng cảm thấy ḷng chùng xuống, nhớ tưởng lại những ngày gia đ́nh ba người yên vui đầm ấm, những buổi tối thằng Tuấn thỏ thẻ giọng nói dễ thương: “I love you, Dad, I love you, Mom!” trước khi đi ngủ, và những lần ân ái đầy yêu thương mà có lẽ không bao giờ nàng t́m lại được với bất cứ ai.

Giờ đây sắp đến Giao Thừa, năm cũ sắp qua đi và năm mới đang dần đến, nàng nhớ làm sao những lần ân ái mặn nồng đầu năm mà ông Tân không bao giờ bỏ sót v́ bất cứ lư do ǵ khi c̣n chung sống bên nhau. Dù ông không nói ra nhưng thái độ âu yếm ân cần của ông như muốn nói rằng: “Anh muốn yêu em mỗi ngày mồng một để suốt năm ḿnh sẽ chẳng rời nhau.” Nhớ đến đây nàng bỗng tha thiết ước mong Nàng Xuân sẽ bằng cách nào đó mang trả lại niềm tin và hạnh phúc cho mẹ con nàng.

Đang đứng trước bàn thờ Tổ Tiên đầy hương hoa âm thầm cầu nguyện, Hạnh chợt nghe chuông điện thoại reo vang, đúng lúc kim đồng hồ treo tường chỉ đúng 12 giờ khuya và một vài tiếng pháo bất hợp pháp nổ đ́ đùng đâu đó chào mừng Năm Mới, Nàng mừng rỡ khi nghe giọng ông Tân bên kia đầu giây:

-Mừng em Năm Mới! Con đi ngủ rồi hả em? Giây phút này anh nhớ con và em vô cùng. Anh mong em hăy tha lổi cho anh. Bây giờ anh mới biết là anh chỉ yêu em và con hơn hết.

Hạnh nghe thân thể rạo rực nhưng miệng th́ cay đắng thốt:

-Lời yêu chót lưỡi đầu môi ai mà không nói được? Xin anh đừng lừa dối tôi nữa!

Ông Tân năn nỉ:

-Đầu năm vào giây phút thiêng liêng này anh xin thề là bất cứ câu nào của anh cũng là thật ḷng. Anh đă già nhưng vẫn c̣n dại dột, đă ham của lạ trong thoáng chốc để khổ cho em và con. Anh rất ân hận. Em hăy thông cảm cho anh nhé! Bây giờ Sở Di Trú đang tảo thanh những vụ làm ăn bất hợp pháp dữ quá, nhiều văn pḥng dịch vụ lo những vụ hôn nhân giả đă bị tố cáo, những vợ chồng giả đang bị bố ráp bắt giữ nên anh không thể ở nhà với em và con được dù anh tha thiết muốn. Anh bắt buộc phải ở với Hằng như một cặp vợ chồng thật, dù bản tâm anh không muốn thế. Em có biết đâu là anh rất muốn trở về để ba người trong gia đ́nh chúng ta sẽ lại chung sống êm ấm như xưa. Bây giờ chuyện chưa giải quyết được nên xin em tạm thời nhẫn nhục và xin hăy đừng từ chối lấy tiền của anh để lo cho con trong lúc chờ đợi anh về!

Nghe những lời giải thích của ông Tân, Hạnh bán tín bán nghi. Ḷng nàng trở thành rất mâu thuẫn. Mới giây phút trước nàng nguyện cầu gia đ́nh sum họp, bây giờ sau khi nghe ông Tân thủ thỉ một hồi lại nổi cơn tam bành. Nàng đâu thể chấp nhận một người chồng đă ăn ở với một người đàn bà khác trong bao lâu nay. “Rơ ràng là anh ta đă mê mẫn con kia đến nổi lừa phỉnh hết mọi người, sao bây giờ có thể nói như thế được?” Nàng cảm thấy tâm thần bối rối, muốn mỉa mai ông Tân bằng câu hỏi: “Thế có phải bây giờ anh bị con kia bỏ rơi nên mới sáng mắt ra rồi đ̣i trở về phải không?” nhưng nàng kịp thời nghĩ lại để nuốt câu nói vào ḷng, dù sao cũng là đầu năm, để rồi nói với ông Tân:

-Đầu năm tôi xin chúc cho anh năm mới vạn sự như ư, sức khỏe dồi dào, tiền vào như nước, và hạnh phước tràn đầy với người vợ mới.

Hạnh ấm ức để điện thoại xuống dù c̣n nghe loáng thoáng như tiếng ông Tân gọi với “Ḿnh ơi!” Nàng cắm thêm vài cây nhang trên bàn thờ Tổ Tiên rồi lại chấp tay khấn nguyện. Mùi trầm hương từ bát nhang và hoa quả trên bàn thờ quyện vào mũi làm nàng cảm thấy dễ chịu hơn. Không khí mát lạnh của giờ khắc đầu tiên của ngày Tết cũng là Mùa Xuân bây giờ không c̣n làm cho nàng cảm thấy lạnh nữa nhờ những lời ông Tân đă nói ông đă thề là nói thật ḷng. Nàng bây giờ đă học khôn để biết rằng chờ cho cô Hằng kia được quyền thường trú để ông Tân có quyền ly dị cổ cũng mất mấy năm, vả lại từ đây đến đó nhân t́nh biết có c̣n nguyên vẹn hay không càng không có ǵ bảo đảm, thế nhưng dù sao ước vọng của nàng bây giờ h́nh như đang được tổ tiên và Nàng Xuân chấp thuận cũng đủ làm cho nàng thỏa nguyện; ít ra trong Năm Mới này con nàng cũng vẫn c̣n có cha thương tưởng và nàng vẫn chưa mất hẳn người chồng và t́nh yêu.

Ái Hoa

 

TRỞ VỀ ĐẦU TRANG

hoanhac.jpg