chung_1tich_vc_tan_sat_dan_co_do_hue_tmt_10.jpg

 

MẸ VIỆT NAM ƠI ! CHƯƠNG 23 - 24

 

Mẹ Việt Nam ơi !.....Tiếp theo :

 

CHƯƠNG HAI MƯƠI BA

SỰ RẪY CHẾT CỦA MỘT THÀNH PHỐ

Thứ Hai, ngày 28 tháng Tư, 1975

S àig̣n thật sự đă ở trong t́nh trạng hấp hối ngay trong buổi chiều ngày thứ hai 28 tháng 4 với cái tṛ bắn súng lăng nhăng tiếp theo sau bài diễn văn của vị Tân Nguyên thủ Quốc Gia..

Khi những trái bom đầu tiên rơi xuống Tân sơn Nhứt và khi mà các loại súng bắn lên khắp nơi trong môt thành phố đang sấp c̣ một cơn giông băo đổ ập xuống, th́ dân chúng v́ chưa có được một lời giải thích nào nên hốt hoảng nằm sấp xuống các rănh bên lề đường hoặc chạy vào nấp bên các cửa phố. Nhưng dân chúng cũng biết là chiến cuộc thường tránh xa thủ đô từ 30 năm giặc giă, th́ nay "nó"đă đến đây rồi... và sớm muộn ǵ trong vài ngày nữa đây, hay trong vài giờ nữa thôi, bàn tay sắt máu của cộng sản sẽ ập xuống nghiền nát Sài G̣n để bắt thành phố nầy phải tùng phục họ.

Hai giờ sau đó, đài phát thanh Sài G̣n cũng vẫn chưa đưa ra được một lời giải thích nào rơ ràng cho dân chúng đang hấp tấp trở về nhà ḿnh sau khi có lệnh thiết quân luật 24/24.Do đó, trong cơn giông băo của một buổi hoàng hôn đầy sấm sét, người dân Sài G̣n bắt đài "MTGP". Nhưng đài cộng sản không hề nói đến chuyện "ḥa b́nh"! Toàn là những điều kiện đ̣i hỏi và những lời hăm dọa, nhắc đi nhai lại cứng rắn như một cối xay lúa những luận điệu cũ mèm mà họ đă dùng măi để lên án cựu Tổng Thống Thiệu :

" chánh quyền Sài G̣n dù mang một nhăn hiệu nào cũng phải cáo lui.... Bộ máy chiến tranh Mỹ Ngụy phải được chấm dứt... Chiến cuộc chỉ chấm dứt khi nào tất cả quân đội Miền Nam bỏ súng xuống hết và tất cả các chiến hạm Hoa Kỳ đă rời hết khỏi lănh hải Miền Nam Việt Nam . Các binh sĩ nào c̣n nghe lệnh chỉ huy của Mỹ Ngụy sẽ bị trừng trị đích đáng để làm gương..."

Cũng vào giờ nầy, ngay tại Paris (tính theo giờ địa phương), sau những lời tuyên bố của tướng Dương văn Minh, các "trung tâm quyền lực" Pháp vẫn c̣n nói rơ là "viên đạn hiện đang ở trong doanh trại của CPLTCHMN",

Vài giờ sau đó, hồi 4 giờ sáng (giờ địa phương) th́ dân chúng Sài G̣n mới nghe được câu trả lời của cái gọi là CPLTCHMN, để đáp lại phần b́nh luận vô cùng lạc quan đến không thể tin được về tài ngoại giao của người Pháp: đó là một trận mưa rốc kết xuống thủ đô của Miền Nam Việt Nam ! Và phi trường Tân sơn Nhất tiếp theo đó bị tấn công bằng đủ các loại pháo lớn.

Thứ Ba, ngày 29 tháng Tư, 1975

Đài phát thanh Mạc tư Khoa đă mỉa mai ghi nhận là :"tướng Dương văn Minh trên thực tế không c̣n ǵ nữa để mà trị v́" Vài giờ sau đó, đài phát thanh Sài G̣n đă truyền đi những lời phát biểu của Tân Thủ tướng Vũ văn Mẫu như sau :

- "Chánh Phủ Việt Nam Cộng Ḥa hoan nghênh việc thi hành Hiệp Định Ba Lê, đặc biệt là các điều khoản 1, 4 và 9 đă qui định là Hoa Kỳ phải tôn trọng những quyền tự do căn bản của dân tộc Việt Nam về vấn đề "quyền tự quyết" của ḿnh trong việc quyết định và chấm dứt mọi giao tranh quân sự , cũng như mọi sự can thiệp vào nội bộ của Miền Nam Việt Nam "

Lời tuyên bố công khai nầy dù sao cũng đă được nói lên tiếp theo sau một thông cáo đ̣i "Đại Sứ Hoa Kỳ , ông Martin, phải đóng cửa ṭa đại sứ trong ṿng 24 tiếng đồng hồ và đồng thời phải làm mọi cách để tất cả những người Mỹ c̣n lại ở Miền Nam Việt Nam cũng phải rời khỏi lănh thổ Miền Nam Việt Nam trong thời hạn đó".

Và ngay sau đó ông M.Martin đă tức khắc cho biết là ông sẽ làm đúng theo lời đ̣i hỏi đó.

Cuộc hành quân di tản những người Mỹ cuối cùng và những người Việt Nam "có liên hệ" với Hoa Kỳ , theo kế hoạch đă được Ngũ Giác Đài thiết lập, lẽ ra sẽ được tiến hành cho đến ngày thứ tư tuần tới, 7 tháng 5 / 1975. Nhưng t́nh h́nh diễn tiến quá nhanh.

Từ thứ hai 29/4, Tổng Thống Ford đă có một buổi họp khẩn cấp với Hội Đồng An Ninh Quốc Gia. Cầu Không Vận đă được thiết lập để di tản người Mỹ và người Việt Nam từ phi trường Tân sơn Nhứt đă bị ngưng trệ : nhiều loạt rốc kết và đạn pháo nặng 130 ly, kể cả bom, đă được nă vào căn cứ Không quân lớn nhất nầy. Ngoài 11 chiếc phi cơ của Miền Nam bị phá hủy do bị dội bom vừa qua, c̣n có 1 chiếc phi cơ vận tải C.130 của Hoa Kỳ bị cháy dưới đất. Một chiếc trực thăng của Miền Nam chở 40 binh sĩ Dù trên đường bay đi Tây Ninh đă bị trúng một hỏa tiển, bị nổ tung và cháy trên không thật khủng khiếp.

Có nhiều đạn rốc kết đă rơi vào Chợ Lớn, một thành phố mà cư dân hầu hết là người Hoa kiều, nằm sát Sài G̣n. Một phóng pháo oanh tạc cơ Skyraider có nhiệm vụ đánh bom vào các vị trí của các đơn vị cộng sản Bắc Việt ở 7 cây số về hướng Tây Bắc Sài G̣n đă bị trúng một hỏa tiển tầm nhiệt S.A.7. của cộng sản.. Và có nhiều cuộc chạm súng thật dữ dội đang diễn ra trong vùng ngoại ô thành phố.

Hoa Thạnh Đốn không c̣n thời gian chờ đợi nữa. Và Tổng Thống Ford đă ra lệnh cho Hạm Đội VII tiến hành ngay cuộc hành quân di tản.

Vào lúc 11 giờ trưa ngày thứ ba nầy, thủ đô Sài G̣n thật là hỗn độn không tả được .

Người Pháp cư ngụ ở các khu nằm ở chung quanh thủ đô cũng đă bị "sơi" đạn pháo binh cộng sản nên họ phải đổ dồn về trung tâm Thủ đô t́m ở với bạn bè đồng hương, v́ không thể vào tạm trú ở trường trung học Saint Exupéry theo đúng chỉ thị trước đây của ṭa Đại sứ Pháp được . Vị hiệu trưởng trường nầy đúng ra phải chịu trách nhiệm đón tiếp những

người Pháp nầy nhưng ông lại không nhận họ, viện cớ là "không có đủ dự trữ nước uống và lương thực để bảo đảm sự sống cho họ".

Tất cả những người Pháp cư ngụ ở thủ đô gồm các giáo chức, các nhà trồng tỉa đă rút về đây, các nhà buôn, chủ tiệm ăn hay giám đốc xí nghiệp, đề___________u đă treo cờ Pháp trước nhà ở, văn pḥng, tiệm tùng v.v.. Có nhiều người Việt Nam bắt chước họ. Tất cả đều tin rằng lá cờ tam tài của Pháp có thể cứu được sanh mạng và tài sản của họ nếu có xảy ra những cuộc đánh nhau trên các đường phố. Và bất th́nh ĺnh cờ xanh trắng đỏ được treo rợp trời vào những giờ bi thảm của một sự sụp đổ nầy đă làm cho một vài khu vực của thành phố có một bộ mặt lạ lùng khác thường của một ngày lễ 14 tháng 7 của Pháp. Nhưng hỡi ôi ! đây chỉ là một ảo ảnh! một ảo ảnh quá đau ḷng che đậy những dấu hiệu lo âu sợ sệt đang tràn ngập cả thủ đô Miền Nam vốn đang rơi vào t́nh trạng vô trật tự và vô Chánh Phủ .

Trên xa lộ Biên Ḥa trước khi đến cầu Sài G̣n mà gần đó là những căn cứ tối tân nhất của bến Tân Cảng, có 50 binh sĩ Dù dưới sự điều động và chỉ huy của một đại úy, đang đánh nhau từ chiều thứ hai với một toán đặc công để cố ngăn cản không cho họ đến được dạ cầu. Đặc công cộng sản đă 5 lần chiếm được cầu và cả 5 lần binh sĩ Dù đă chiếm lại cầu. Trên 50 xác cộng sản Bắc Việt nằm đầy trên đường, ḿnh mẩy đầy vết đạn, gần như họ đă chết rồi mà vẫn c̣n bị tiếp tục ăn đạn của binh sĩ Miền Nam quá hăng say và quá cẩn thận !

Bất chấp chiến trận đang diễn ra, một đám đông dân chúng, đông như một đàn kiến đếm không xuể, đă tràn vào chiếm các kho hàng của Tân Cảng để cướp bóc hôi của. Đó là đám dân đen khốn khổ ở các đồng lầy, đói khát, và háu ăn. Họ chia ra làm 2 đoàn rơ rệt, những người mới tới, tay không, và những người trở về mang đầy chiến lợi phẩm. Năm trăm người ? một triệu người ? Không một ai có thể đếm được một cách chính xác, phần lớn là đàn bà và trẻ nít, có rất ít đàn ông... họ càn quét đủ mọi thứ các kho đầy ấp hàng viện trợ Mỹ.

Đám đông xô đẩy nhau để chạy đến nơi cướp bóc, giẫm bừa lên các xác chết của bọn đặc công cộng sản làm bật lên tiếng kêu răn rắc của xương găy như cành cây khô ! Để trở về, đám đông dân chúng nầy phải vượt qua sông, lội lơm bơm trong bùn. Một em bé khoảng 10 tuổi đầu toàn thân đầy bùn đen và thối, nhưng tay vẫn đưa cao một bó cao su xốp rửa chén ! Hai bé gái khá hơn quần áo cũng đầy bùn śnh, mang một số nấm, pa tê và trái cây đóng hộp. Một người đàn bà thu nhặt được hai bịch thuốc lá thơm và một máy xây sinh tố. Một anh bạn khác th́ khệ nệ bê một cách khó khăn một thùng sốt cà chua.

Một "chợ chồm hổm" được tổ chức ngay bên đường: người ta mua bán, trao đổi trong cơn sốt tiền bạc ngay trong một ngày có quá nhiều khủng khoảng quân sự lẫn chánh trị .

Binh sĩ trên các quân xa phải bắn chỉ thiên mới vạch được lối đi cho đoàn xe.

Tấn thảm kịch sấp buông màn, chấm dứt. C̣n chưa phải là một sự hoăng loạn nhưng là một cuộc tháo chạy toàn bộ...

Từ sáng nay, không một nhà báo nào c̣n được một tin tức ǵ từ giới chức có "thẩm quyền quân sự" về t́nh h́nh, v́ một lẽ rất đơn giăn là các giới chức nầy không c̣n ở đó nữa hoặc họ đă bị "mất chức" không biết lúc nào.Tướng Minh đă cách chức tướng B́nh, Tổng giám đốc Cảnh Sát và An ninh quân đội . Kết quả là sáu chục ngàn (60.000) cảnh sát và mười ngàn cảnh sát đặc biệt (10.000, hầu hết là các binh sĩ có tuổi từ các binh đoàn thiện chiến) , đang kiểm soát thủ đô, đă không c̣n ai để chỉ huy và ra lệnh cho họ. Vị Tổng Tham mưu trưởng quân đội Miền Nam được thay đổi 3 lần trong ṿng 24 giờ đồng hồ. Ngày hôm kia là tướng Cao văn Viên, nhưng ông đă ra đi cùng vị Tham mưu phó lẽ ra phải thay thế ông mới đúng. Ngày hôm qua là tương Nguyễn văn Minh, nhưng ông chỉ ngồi đó có mấy giờ trước khi xách va li chuồn mất. Chiều hôm qua là tướng Thiết giáp Vĩnh Lộc, một cây rượu mạnh, anh em họ hàng với cựu hoàng đế Bảo Đại. Ông ta đă cổ vơ binh sĩ trên đài phát thanh và yêu cầu họ đừng "chạy như chuột giống như Tổng Thống Thiệu". Nằm gần sân bay Tân sơn Nhứt, là Bộ Tổng Tham Mưu nhưng giờ nầy rất là vắng vẻ, chỉ thấy c̣n lưa thưa ra vào một vài sĩ quan cấp tá. Các viên chức th́ c̣n ở nhiệm sở nhưng không một ông tướng nào c̣n trả lời khi điện thoại reo cả ở trong văn pḥng hoặc ở nhà . Trên trận địa, các đơn vị trưởng nào c̣n tiếp tục chiến đấu th́ từ đây phải tự lo liệu lấy cho ḿnh thôi.

Ở trung tâm Sài G̣n, đột nhiên sự căng thẳng lên cao độ, v́ mọi người bây giờ đều biết là người Mỹ sẽ bỏ đi hết. Cuộc hành quân di tản của Hoa Kỳ bắt đầu từ 11 giờ. Người Mỹ và những người "bạn" Việt Nam nào đă được giới chức ngoại giao Hoa Kỳ báo trước đều nhận được lệnh phải đến tập trung ở 13 điểm hẹn đă được dự trù từ trước : các sân thượng hoặc các vườn chơi công cộng.

Và cuộc di tản bằng trực thăng bắt đầu. Các chiếc trực thăng vận tải loại lớn của Thủy Quân Lục Chiến từ Hạm Đội VII , các trực thăng riêng của Trung Ương t́nh báo, và trực thăng màu trắng bạc của hăng Hàng Không Hoa Kỳ (Air America) bay là là trên các nóc nhà trong thành phố, có trực thăng vơ trang (trang bị rốc kết và đại bác tự động) bay theo yễm trợ. Trên không phận lại có các chiến đấu phản lực cơ "Phantoms" lúc nào cũng sẵn sàng can thiệp, nếu cần.

Ở Ṭa Đại Sứ Hoa Kỳ người ta hấp tấp đốt các hồ sơ lưu trữ cuối cùng. Ngay trên nóc ṭa Đại Sứ các trực thăng Huey đáp xuống bay lên trong khỏang thời gian cách nhau rất đều.

Ṭ ṃ đứng từ các nhà chung quanh để quan sát, th́ đây là một cảnh tượng hết sức lạ lùng. Phía trước những chiếc xe du lịch đến đậu sát hàng rào sắt của ṭa đại sứ, các chú tài xế mặc áo gi lê chống đạn nhưng đầu vẫn không quên đội mũ cát kết trắng, v́ các viên chức Việt Nam vẫn nhất định phải tôn trọng lễ nghi cho đến cùng . Không biết các anh tài xế nầy sẽ nghĩ ǵ sau khi các ông chủ của họ đă lên trực thăng và họ phải quay về các khu vực b́nh dân giữa những tiếng nổ của đạn rốc kết?

Người Mỹ rời khỏi Sài G̣n bỏ lại xe của họ đầy đường. Tức khắc, có những toán tháo gở từ vùng ngoại ô đến "làm thịt" ngay tại chỗ. Thời gian cứ thế trôi qua và lần lần đám người tụ tập trước cửa rào của ṭa đại sứ cáng ngày càng đông, họ bu quanh sát tường và có người c̣n có ư định trèo qua tường để vào bên trong ṭa đại sứ. Trong số người cố bám vào tường như những chùm nho với niềm hy vọng cuối cùng có thể "chạy" khỏi đây

để t́m tự do..., người ta thấy có đủ mọi hạng người, sinh viên, công chức, lính cứu hỏa với mủ đồng c̣n trên đầu, các cô gái ăn sương, các bà mẹ trẻ bồng con đưa lên thật cao, coi như họ tŕnh lên một mẫu giấy thông hành sống là các chú bé con lai mà cha của chúng là một anh lính Mỹ da trắng hay da đen tóc nâu hay tóc đỏ nào đó... Các binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến canh gác vẫn b́nh thản và lạnh lùng dùng báng súng đẩy đẩy họ ra.

Một cảnh tượng thiểu năo khác đă xảy ra bên lề đường. Tướng Đặng văn Quang, mà mọi người đều tố cáo là kẻ cầm đầu đường dây buôn lậu ở Miền Nam , lại không được có tên trong danh sách di tản do Hoa Kỳ thiết lập. Khi ông ta đến tŕnh diện trước cổng ṭa đại sứ, binh sĩ canh gát đuổi ông ra. Ông mới chạy lại gặp nghị sĩ Nguyễn văn Ngăi để van nài giúp đở ông ta được trực thăng bốc đi. Có ai ngờ được, một ông cựu cố vấn quân sự của Tổng Thống, một người đầy ngạo mạn và kiêu căng chểm chệ tác oai tác phúc hằng mấy năm liền ở Dinh Độc Lập, giờ đây chỉ c̣n là một đống mỡ run rẩy v́ sợ sệt. Ông ta hết lạy van , cầu khẩn rồi lại viện dẫn đến mạng sống của vợ con và của chính bản thân ông sẽ bị cộng sản giết v.v... xuống nước, kính cẩn, khúm núm van xin.. Động ḷng thương hại, nghị sĩ Ngăi đưa ông ta cùng đi với ḿnh, cẩn thận không nói rơ tên họ ông ta là ai, nghị sĩ Ngăi mới đưa ông ta lên được trực thăng.

Nh́n từ bên ngoài, với đám đông người khốn khổ đang khóc lóc, kêu la, cầu xin một lối đi để ra khỏi hỏa ngục nầy, cuộc hành quân di tản nầy coi như rất ồn ào náo nhiệt và vô trật tự. Nhưng đối với những người đă được vào khuôn viên ṭa đại sứ rồi , th́ sẽ thấy bô máy di tản hoạt động hết sức chính xác. Các hành khách được đưa lên lầu thượng, từng toán 3 người một, đưa lên trực thăng (chở được 12 người một chuyến). Từ đó bay thẳng qua phi trường Tân sơn Nhứt . Ở đây họ được đưa vào các dăy nhà thuộc Pḥng Tùy Viên Quân Lực Hoa Kỳ, trên nóc vẫn phất phơ lá quốc kỳ Mỹ. Các dăy nhà nầy lẽ ra là mục tiêu rất tốt của cộng sản , nhưng vẫn c̣n nguyên xi, không hề hấn ǵ. Mặc dầu lửa đạn gần suốt đêm qua trong khu vực phi trường, nhưng h́nh như các dẫy nhà nầy được cộng sản cố ư chừa ra. Có nhiều trực thăng vận tải "Chinook" đến từng toán 4 chiếc một, mỗi toán đỗ xuống một đại đội Thủy Quân Lục Chiến trang bị đại bác không giật và hỏa tiễn chống chiến xa với đầu đạn "Tows" có hồng ngoại tuyến. Thủy Quân Lục Chiến có trách nhiệm giữ an ninh cho khắp cả vùng di tản. Mỗi chiếc "chinook" sau khi đổ Thủy Quân Lục Chiến và quân dụng xuống rồi th́ bốc luôn 45 hành khách Việt Nam , xong mới bay đi.. Thời gian bay khoản 1 giờ đến các chiến hạm của Hạm Đội VII và trên 20 chiếc tàu vận tải đang đậu chờ rước họ ở 30 cây số ngoài khơi bờ biển Việt Nam ngoài tầm tác xạ của pháo binh cộng sản Bắc Việt

Hành tŕnh không gặp một trở ngại nào. Không có một viên đạn, một hỏa tiễn , một trái đạn pháo binh nào được bắn đi từ dưới đất lên các trực thăng to lớn đang nối duôi nhau rất đều đặn bay ra biển để đáp xuống một trong hai hàng không mẫu hạm , chiếc Hancock hoặc chiếc Okinawa, từ đó họ đă cất cánh bay vào Sài G̣n. Sau khi đặt chân xuống các chiến hạm rồi th́ người Việt Nam ai cũng bị các binh sĩ Mỹ rất đứng đắn nhưng cũng rất lạnh lùng khám xét trong người thật kỹ, để được bảo đảm là họ không có mang theo vũ khí, ma túy hay các loại y dược nguy hiểm. Sau đó họ mới được chuyển xuống các thuyền cao su hay thuyền máy để đưa họ sang các tàu vận tải . Các thuyền máy nầy chạy qua chạy lại như con thoi giữa các các chiến hạm. và các tàu vận tải. Và các tàu vận tải

nầy sẽ đưa họ về các trại định cư ở đảo Guam . Có nhiều chiếc tàu vận tải nầy được Hạm Đội gọi trở lại cả ban đêm để "vớt" những người tỵ nạn Việt Nam khác đang lênh đênh ngoài biển cả cách bờ biển Việt Nam hàng trăm cây số, trên các tàu đánh cá, các thuyền buồm thô sơ, có đèn đốt sáng rực, người trên thuyền dùng đuốc và đèn bấm, đèn lồng .. vừa vẫy gọi, vừa chạy lại các tàu chiến của Mỹ . Tất cả các làng đánh cá dọc theo bờ biển từ Phan Thiết đến B́nh Tuy đều ra khơi và kêu cứu. Có hơn 20.000 dân tỵ nạn được đưa lên tàu và được cứu khỏi nanh vuốt của cộng sản .

* * *

Tại Sài G̣n lưu lượng trực thăng của Mỹ vẫn tiếp tục đều đặn, không ngừng.. ồ ạt bay suốt buổi chiều. Trước cổng ṭa đại sứ Mỹ có` đến trên 20.000 người đang chen chúc nhau đứng chờ với va ly cầm ở tay, và nước mắt ràn rụa. Có một số người vào được cổng sắt và được bốc đi. Có nhiều người dí hằng xấp đô la vào mũi các anh Thủy Quân Lục Chiến Mỹ nhung họ vẫn lạnh lùng không lay chuyển. Có hằng trăm xe chở đầy người mở c̣i nhấn kèn inh ỏi chạy vào phi trường Tân sơn Nhất, nhưng không có một chiếc phi cơ nào cất cánh. Và trước cổng phi trường quân cảnh đă có thiết lập một hàng rào cản có bố trí súng liên thanh.

Lại có hằng ngàn người chạy xuống bến cảng để cố gắng nhảy theo các tàu chiến, tàu buôn hay xà lan hoặc bất cứ một chiếc thuyền nào đó để chạy khỏi thành phố nầy bằng đường sông.

Có khoản 200 người vừa sĩ quan vừa công chức hay con buôn xuống được một chiếc tàu hàng c̣n tốt đang nhổ neo lúc 3 giờ chiều để chạy ra biển. Họ không đi xa hơn được V́ vừa mới qua khỏi Nhà Bè th́ chiếc tàu bị trúng đạn pháo, nổ tung và ch́m. Những người may mằn c̣n sống sót lội vào bờ lại bị cắt cổ hoặc bị súng liên thanh bắn chết hết. Dĩ nhiên đô la và vàng họ mang theo đều bị vét sạch.

Vào cuối buổi chiều th́ tướng Trần văn Đôn và con trai ông ta, một bác sĩ, được một chiếc trực thăng bốc đi. Trước đó vài giờ, rất lịch sự như ông đă nổi danh, ông đă đến từ giă vị Đại sứ` Pháp... và luôn tiện cũng để nhận thông hành Pháp của ông. Ông M. M. Mérillon cũng đă có một vài lần nhờ vă đến tướng Đôn.. Từ nhiều tháng qua, và nhất là trong cơn khủng hoảng của Chánh Phủ vừa qua, tướng Đôn được coi như là một phụ tá rất đắc lực cho hoạt động trung gian chánh trị của người Pháp . Ông đă trực tiếp thúc đẩy tướng Dương văn Minh đi tới, và trước Quốc Hội lưỡng Viện ông đă có một buỗi thuyết tŕnh quá thảm hại về t́nh h́nh quân sự. Có một lúc nào đó, ông M. Mérillon đă mong muốn đẩy ông Đôn vào ghế Thủ Tướng của ông Minh. Hôm chiều thứ hai, chấn động v́ sự chống đối nhau giữa các trung tâm chánh trị của Miền Nam , tướng Đôn đă có ư định tự tử. Nhưng sau đó được giới thân cận lên giây cót an ủi...nên cuối cùng đă quyết định nhờ Mỹ đưa đi., Trước khi lên trực thăng, tướng Đôn đă nói với toán binh sĩ cận vệ của ông , những người đă không rời khỏi ông nửa bước, rằng :

"Tôi bắt buộc phải ra đi thôi, v́ nếu bọn cộng sản mà tóm được tôi th́ tôi sẽ bị bọn chúng hành quyết ngay. C̣n các anh, các anh chỉ là cấp nhỏ, các anh chẳng có ǵ nguy hiểm hết... và các anh có thể lẫn lộn được trong dân chúng."

Mấy anh binh sĩ nầy với gương mặt rắn rơi, nắm chặt tay lại buồn bă nh́n chiếc trực thăng cất cánh mang theo ông cựu tổng trưởng Quốc Pḥng của ḿnh ḷng nặng triệu không biết v́ tức giận hay v́ khinh bỉ...

Không phải chỉ có một tướng Trần văn Đôn là sĩ quan cao cấp đă rời khỏi Miền Nam Việt Nam . Đă có gần 60 vị tướng lănh khác ra đi như vậy. Như trung tướng Vĩnh Lộc, mới vừa sáng hôm qua đây đă từng kêu gọi binh sĩ "đừng có trốn chạy như chuột" ; như tướng Bùi thế Lân, một vị chỉ huy của Thủy Quân Lục Chiến , một người hùng đă rút quân bằng đường bộ từ Đà Nẵng về Sài G̣n vừa lui binh vừa đánh du kích ; như trung tướng Trưởng, Tư Lệnh Vùng I Chiến Thuật; tướng Thắng, thuộc binh chủng Pháo binh, một cử nhân toán học và vô địch cờ, như tướng Toàn, tư lệnh Vùng III Chiến Thuật, người đă giữ vững trong 4 tuần lễ mặt trận Miền Đông của Sài G̣n; như tất cả các giám đốc An ninh và T́nh Báo Quân sự , như vị Tư lệnh Không quân; như tướng Lưỡng thuộc sư đoàn Nhảy Dù, người luôn luôn được binh sĩ của ḿnh ái mộ.... và tướng "thần phong" râu kẽm Nguyễn cao Kỳ, người đă từng thề sống chết với khẩu súng trên tay, và người đă chê Tổng ThốngThiệu là quá nhát gan....

Tuy nhiên, cũng có một số người đă thẳng thừng từ chối không rời khỏi vị trí chỉ huy và binh sĩ của ḿnh khi được các tùy viên quân sự của ṭa đại sứ Mỹ trực tiếp liên lạc hay kêu gọi qua điện đài. Đó là tướng Nguyễn khoa Nam, người c̣ trách nhiệm pḥng giữ Đồng bằng sông Cửu Long, tướng Lê minh Đảo, Tu lệnh sư đoàn 18 bộ binh , người đă giữ vững Xuân Lộc và là người đă trả lời :"Các binh sĩ của tôi đă hăng say chiến đấu, làm sao tôi nỡ bỏ họ được để đi trong lúc họ rất cần sự có mặt của tôi bên cạnh họ ?" tướng Lư ṭng Bá, người chống giữ mặt trận phía Bắc, một tướng Kỵ binh Thiết Giáp, tướng Lê nguyên Vỹ, người đă chiến đấu với phần c̣n lại của sư đoàn 5 bộ binh ở Trăng Bom, tướng Phú đang bị phạt giam , người đă tuyên bố với vị Cố vấn Hoa Kỳ khi ông nầy đến t́m rước ông đi :

- "Tổng ThốngThiệu đă chà đạp danh dự tôi khi ông công khai đổ lỗi cho tôi về chuyện mất Cao Nguyên Trung Phần..... và ông ta đă ra đi như một người du lịch với những chiếc va ly mà ông đă soạn sẳn.... Nhưng phần tôi, tôi sẽ ở lại, tôi sẽ tự tử và máu của tôi sẽ rơi trở lại vào lưng ông ta. Tôi chỉ c̣n có một cách đó để đính chánh lời cáo buộc của ông ta mà thôi"

* * *

Thủ đô Sài G̣n đă về đêm . Ở vài cây số về hạ lưu sông Sài G̣n , để tránh những kẻ ṭ ṃ, có mấy chiếc tàu sà lan đang bốc hằng ngàn người toàn là đàn bà và trẻ con thuộc gia đ́nh của anh em Hải Quân. Các sà lan nầy được các tàu lớn kéo đi, có thuyền máy vơ trang hay các tàu phóng ngư lôi hộ tống ra biển, ở đó có trên 30 chiếc tàu đang chờ họ. Tất cả các tàu chiến thuộc các đơn vị lớn của Hải Quân Miền Nam Việt Nam đều rút hết

về đảo Guam . Trong bầu trời tối đen như mực của thủ đô, những chiếc trực thăng Hoa Kỳ với đầy đủ đèn hiệu sáng rực của ḿnh đă dùng đèn pha chiếu thẳng thành những vệt dài sáng rực cắt đứt hẳn màn đêm. Ở dưới đất th́ những cọc tiêu và những đèn rọi đánh dấu các nóc nhà mà trực thăng sẽ đáp xuống bốc người đi. Trên các sân thượng khác lại có những kẻ đau khổ lo âu đang đốt những cuộn giấy hay giẽ có tẩm dầu. họ hy vọng lửa sẽ dẫn dụ được những con chim sắt khổng lồ đến bốc họ ra khỏi nỗi lo sợ của họ và đưa họ ra khơi... cốt chạy khỏi bọn cộng sản .... nhưng vô hiệu.

Đại sứ Graham Martin, người đánh giá cuộc hành quân di tản như là một việc "không ra ǵ" th́ muốn ở lại Sài G̣n và chết ở đó. Ông ta chỉ phải rời khỏi thành phố nầy lúc 4 giờ sáng theo lệnh bắt buộc của Kissinger. Với một tâm trạng đảo điên, quá mệt mỏi (ông thức suốt 72 giờ liền), ông đáp xuống hàng không mẫu hạm "Blue Ridge" đang nằm chờ ông xa tít ngoài biển cả... sau đó ông vào pḥng đóng cửa lại ngay để không cho ai thấy được nỗi thất vọng của ḿnh.

Những binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến cuối cùng ra đi vào lúc rạng đông sau khi đă phá hủy hết các dụng cụ điện tử ở ṭa đại sứ và không quên mang theo lá quốc kỳ.

Mười tám ngày sau khi di tản khỏi Phnom Penh, Hoa Kỳ lại rời khỏi Việt Nam bỏ lại một thành phố Sài G̣n mặc cho nỗi lo sợ và những tai họa sẽ dồn dập đến với nó. Hoa Kỳ chỉ có để lại nhà trống, vài nhà báo (v́ họ muốn ở lại) và khoảng 50 người có quốc tịch bị bỏ quên.Tức khắc các nhà đó đều bị cướp phá.

Trong khi c̣n những ánh lửa đỏ rực bay trên nền trời thủ đô và các vùng chung quanh thành phố, đă có hàng trăm hàng ngàn người, vừa đàn ông đàn bà và trẻ nít đua nhau "làm thịt" tất cả các vật dụng chết của tất cả các nhà vô chủ thuộc người Mỹ trong dĩ vảng.... Từ những chiếc nệm giường, tủ lạnh, máy đánh chữ, máy giặt máy sấy, máy rửa chén, máy thâu thanh, truyền h́nh, máy ảnh, máy quây phim, quạt trần, quạt máy, điện thoại, cho đến từng cuộn giấy vệ sinh... thượng vàng hạ cám không bỏ sót một vật ǵ, v́ món nào cũng là tốt... xài được hết. Từ trước đến giờ lúc nào Chánh Phủ cũng nghiêm cấm mọi hành động cướp bóc, và tuyên bố là sẽ xử bắn tại chỗ những kẻ hôi của cướp bóc. Nhưng bây giờ th́ những người lẽ ra có bổn phận phải xử bắn kẻ cướp lại đi về hùa với kẻ cướp để kiếm chút chiến lợi phẩm cho ḿnh.

Từ bên lề cuộc hành quân di tản ồ ạt của người Mỹ, từ những người quá thất vọng cứ điên cuồng chạy rong cùng khắp, từ những tiếng gằm thét của pháo nặng 130 ly Bắc Việt đang nă vào xóm làng công giáo ở Hố Nai và những vùng lân cận, trong những giờ phút cuối cùng của ngày thứ ba cuối tháng 4/75 nầy, Sài G̣n đă sống trong một hậu trường chánh trị quá sôi động, không đo lường nổi một lối thoát khó tránh được của biến cố, nhưng nhờ vậy người ta mới có thể thấy và hiểu thêm được không khí lố bịch trong địa hạt chánh quyền mấy giờ trước khi Sài G̣n bị thất thủ.

Một nhóm người bất măn qui tụ các vị lănh đạo giáo phái, một số đại tá trẻ có liên lạc với các đơn vị c̣n đang chiến đấu và Phó Đô Đốc Chung tấn Cang Tư Lệnh Hải Quân... không tin tưởng khả năng và cơ may của tướng Dương văn Minh có thể đi tới cuộc thương thuyết được với bọn cộng sản . Họ sẳn sàng đứng lên lật đổ tướng Minh để pḥng

thủ Sài G̣n và vùng Đồng Bằng sông Cữu Long và tổ chức kháng chiến với bất cứ giá nào . Họ cũng đă có dự trù sẵn một người để thay thế tướng Minh nếu cần.

Vào hồi 12 giờ 5 phúr trưa rgày thứ ba 29 tháng 4 nầy, một đoàn xe 3 chiếc Jeep với 12 binh sĩ đă hộ tống Phó Đô đốc Chung tấn Cang có ủy quyền của các đơn vị c̣n đang chiến đấu và một đại diện có thẩm quyền của Phật Giáo Ḥa Hảo thay mặt cho các giáo phái ở Miền Nam, đă đến gặp tướng Minh tại nhà riêng của ông ta.

Phó Đô đốc và vị lănh đạo giáo phái hùng mạnh Phật Giáo Ḥa Hảo ở miền Tây đă vào tới pḥng khách lớn của tướng Minh. Ông ta đang chờ hai vị nầy ở đó, có vẻ rất mệt mỏi, với cặp mắt đầy âu nhấp nháy của một người hoàn toàn vừa bối rối vừa mất ngủ từ hai ngày nay. Ông ta quá xúc động và bất ngờ về chuyện cộng sản ném bom vào phi trường chiều ngày hôm qua. Ông thú thật với hai người khách:

-" Tôi rất nản ḷng. Tôi đă nhận được những bảo đảm từ phía "bên kia", đại sứ Pháp đă xác nhận với tôi là Chánh Phủ Pháp đă có một kế hoạch "ḥa b́nh", và tôi sẽ có một thời gian là 6 tháng để thương thuyết. Ông ta đă thúc đẩy tôi phải từ chối không nhận chức vụ Thủ Tướng và phải cố đ̣i cho được ghế nguyên thủ quốc gia . Tôi đă theo đúng những lời khuyên bảo của ông ta. Tôi lại c̣n thỏa thuận để soạn thảo với ông ta một bản tuyên bố nói rằng "nước Pháp phải giữ một vai tṛ quan trọng trong tiến tŕnh tái lập ḥa b́nh" ở đây . Và sau đó th́ có cuộc dội bom. Chỉ một vài phút sau khi tôi nhận nhiệm vụ. Thật là một điều lăng nhục không thể chịu được . "

Tướng Minh lắc đầu hai ba lần và chua chát ông nói tiếp:

- " Ông Mérillon không c̣n lư ǵ đến tôi nữa! Ông ta đă đến đây gặp tôi sáng nay. Và đây là tất cả những ǵ mà ông có thể nói được và nhắc lại với tôi : " rằng ông ta không c̣n một giải pháp chánh trị nào nữa hết...., không c̣n kế hoạch nào nữa hết.. và rằng các đơn vị cộng sản Bắc Việt đă tiến đến rất gần thủ đô rồi và rằng chỉ c̣n cách tốt nhất là nên đơn phương ra lệnh cho bên ḿnh ngưng bắn mà thôi." Đó là tất cả những ǵ đại sứ Pháp đă nói với tôi sau khi đă bảo đảm với tôi trong bao nhiêu ngày liên tiếp rằng kế hoạch của nước Pháp đă được "phía bên kia" chấp thuận rồi ! "

- Và ông đă trả lời cho ông ta ra sao ? Phó Đô Đốc hỏi

Tướng Minh nhỏm dậy một lúc, cặp mắt đờ đẫn;

- " Tôi đă nói là: tôi không thể ra lệnh cho binh sĩ đầu hàng vô điều kiện như vậy được . Trái hẳn với danh dự... Dù sao th́ tôi cũng từng là sĩ quan của quân đội Pháp"

Vị lănh đạo Phật Giáo Ḥa Hảo xẳng giọng chen vào:

- " người Pháp là người Pháp. C̣n ông là người Việt Nam, là nguyên thủ quốc gia và có trách nhiệm với tương lai của đất nước. Ông đă nói với Tổng Thống Hương, và mới đây ông cũng đă nói với chúng tôi là ông đă có nhận được bảo đảm của "phía bên kia". Vậy ông đă có liên lạc ǵ với cộng sản , và họ đă bảo đảm với ông những ǵ?

Tướng Minh dụ dự một lúc h́nh như ông muốn nói ra, nhưng sau đó ông cứng rắn trả lời

- "Tôi không thể cho ông biết những chi tiết ngay bây giờ được".

Vị đại diện của Phật Giáo Ḥa Hảo đưa một ngón tay chỉ ngay ông Minh và nói gần như tố cáo

- "Không phải chỉ có một ḿnh ông thất vọng và bọn cộng sản nuốt lời đâu. C̣n có sự ngầm phá hoại đê tiện của người bạn của ông, là tướng Trần văn Đôn, đối với tinh thần của quân đội và của Quốc Hội. Trước hết ông ta đă bịp Lưỡng Viện Quốc Hội để họ ra một quyết định trao quyền cho ông và cho ông có toàn quyền hành động. Ông ta đă vận động can thiệp trước khi Quốc Hội bỏ phiếu bằng cách tŕnh bày cho Quốc Hội một bản thuyết tŕnh gian dối về t́nh h́nh quân sự, thổi phồng lực lượng cộng sản Bắc Việt mà theo ông ta th́ họ đă bao vây Sài G̣n rồi. Không duới 14 sư đoàn Bắc Việt - con số nầy ông đă lập đi lập lại nhiều lần sau đó qua điện thoại cho từng người trong lúc Quốc Hội đang thảo luận để quyết định cho lá phiếu của ḿnh.. Nhưng các con số đó không đúng. Chỉ có vỏn vẹn 4 sư đoàn cộng sản đang trực tiếp đe dọa chúng ta từ mặt trận phía Đông. Các sư đoàn khác th́ c̣n cách đây ba bốn ngày đường và trên đường tiến quân của họ, họ c̣n phải gặp 2 sư đoàn nguyên vẹn của ta c̣n đang chiếm giữ trận địa . Các vị trí ở hướng Bắc thủ đô được tăng cường rất mạnh. Đồng bằng sông Cữu Long vẫn chưa có hề hấn ǵ và chúng ta c̣n đến 6 sư đoàn không kể gần trăm ngàn thuộc lực lượng địa phương quân. Tướng Đôn c̣n từ khước không chịu cấp phát vơ khí cho lực lượng Ḥa Hảo, Cao Đài và công giáo khi họ muốn chiến đấu. Chúng tôi có thể cung cấp thêm hàng trăm ngàn người để chống giữ đất nước. Hăy mở cửa kho vũ khí cho chúng tôi. Hảy hiệu triệu quốc dân đồng bào. Cần phải xác nhận quyết tâm của chúng ta để pḥng thủ Sài G̣n . Nếu ông muốn cuộc thương thuyết có được chút cơ may thắng lợi, th́ chớ nên ra lệnh vứt súng xuống hay nói rằng chúng tôi đă ngừng bắn rồi ! Nếu ông không muốn kháng cự nữa th́ hăy nhường chỗ lại cho một nội các cứu quốc, hoặc là quân nhân và các giáo phái chúng tôi sẽ tiến hành một cuộc đảo chánh."

Tướng Minh ra vẽ suy nghĩ. Hiển nhiên là ông đă đi sau t́nh h́nh rồi. Ông nh́n Phó Đô đốc Cang như hỏi ư .

Phó Đô đốc Cang khẳng định:

- "Quân đội không muốn đầu hàng!

- Tôi cũng không muốn như vậy. Tôi là một quân nhân, và tôi không sợ chết. Và tôi rất chán cái màn hài bịch nầy lắm rồi. Bây giờ th́ tôi thấy là tôi đă bị lừa, và người ta đă lợi dụng tôi! Tôi sẳn sàng rút lui, với điều kiện là phải t́m được một cái đầu thật sự biết làm chánh trị.

Vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo đưa ngay lá bài ra:

- "Đây, cái đầu đó có đây rồi :đó là ông thủ tướng Trần văn Hữu. Các giáo phái sẽ ủng hộ ông ta v́ ông ta luôn luôn có một đường lối chánh trị khoan dung đối với họ. Các sĩ

quan sẽ theo ông v́ chính ông đă thành lập quân đội quốc gia năm 1951, khi ông ta là Thủ tướng của nước Việt Nam . Bộ chánh trị của Hà Nội biết ông ta và đánh giá cao ông ta. Ông ta là một nhân vật của Quốc Gia có kinh nghiệm và là một người Miền Nam chính cống. Hăy kêu gọi ông ta!

Ông Minh có vẻ nghe theo đề nghị nầy. Và ông nói với một giọng thành thật:

- "Tôi biết ông ta nhiều .Tôi đă từng là sĩ quan tùy viên của ông. Tôi kính trọng ông. Và tôi biết là các công chức vẫn giữ nhiều kỷ niệm tốt về ông: vào thời kỳ ông làm Thủ tướng, mọi người đều được trả lương hậu hỹ và đồng bạc Việt Nam rất có giá.

Phó Đô đốc Cang tiếp lời;

- "Vậy th́ hăy gởi cho ông một công điện đi.

Tướng Minh gật đầu và nói;

- "Rất đồng ư. Tôi sẽ tuyên bố trên đài phát thanh và đài truyền h́nh trong một giờ nữa. Chúng ta hăy cùng nhau thảo bản tuyên bố nầy đi."

Bản tuyên bố viết : "Tôi yêu cầu ông Thủ Tướng Trần văn Hữu, một người yêu nước chân thành và đáng kính, hăy chấp nhận lănh đạo đất nước và đưa đất nước đến con đường ḥa b́nh chân chính và trong danh dự."

Lúc nầy đă 13 giờ hơn. Hai người khách của ông Minh đứng dậy. Ông Minh tiễn họ ra ngoài cổng, thân mật bắt tay và c̣n nói :

- "Tôi sẽ tuyên bố công khai, Tôi hứa với các ông như thế"

Phó Đô Đốc Cang trả lời:

- "Phần tôi, tôi sẽ lo các chuyên viên truyền h́nh và truyền thanh để phối hợp loan báo lời tuyên bố của ông".

Phó Đô Đốc Cang và vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo sau đó đi ngay đến Bộ Tư Lệnh Hải Quân . Phó Đô Đốc gọi ngay được các chuyên viên cần thiết cho công tác truyền thanh và truyền h́nh. Vào lúc 14 giờ trưa th́ tất cả sự bố trí về mặt kỹ thuật và chuyên viên đều đă sẳn sàng.

Nhưng, tướng Minh không đến.

Thật ra, sau khi ông bắt tay từ giả 2 người khách, th́ ông bước ngay sang pḥng bên cạnh với những người cộng sự chánh yếu của ông là Thủ tướng Vũ văn Mẫu và Tổng trưởng Thông Tin Lư quư Chung, những người nầy đă ngăn không cho ông trao quyền lại cho ai hết. Nhất là ông Vũ văn Mẫu, đặc biệt đă tỏ ra rất là cay đắng khi ông xác nhận:

- "Tất cả các điều kiện của họ chúng ta đă thực hiện, để có thể mở ra một cuộc nói chuyện với "phía bên kia". Người Mỹ đă đi khỏi nước Việt Nam hết rồi. Tôi đă loan báo là tất cả bộ máy hành chánh từ trung ương đến địa phương sẽ nhanh chóng được cải tổ để cho hợp với một chế độ tự do thật sự. Ông Trần văn Hữu ở tận Ba Lê, mà không có một phi cơ nào có thể hạ cánh lúc nầy được .Chúng ta có chánh quyền và chúng ta phải giữ nó. Phía những người cách mạng sẽ chấp thuận thương lượng cho một thỏa ước. Tôi tin chắc như vậy."

Trong cuộc thương thuyết mà ông dự trù với "phía bên kia", ông Vũ văn Mẫu định xử dụng lá bài chủ : "sự ra đi của tất cả người Mỹ", điều mà ông ta đă bắt buộc họ phải rời khỏi nước Việt Nam . Nhưng khổ cho ông, là ông không hề biết là con bài đó đă không c̣n nằm trong tay ông nữa . V́ "người Mỹ phải rút hết khỏi nước Việt Nam " đă là đề tài của một thỏa hiệp bí mật giữa Hoa Thạnh Đốn và Hà Nội từ lâu rồi!

Tại Bộ Tư Lênh Hải Quân, Phó Đô Đốc Cang vẫn tiếp tục chờ đợi...Đă hai lần ông cố gắng gọi tướng Minh, nhưng cả hai lần, ở Dinh Độc Lập và cả ở tư dinh người sĩ quan tùy viên đều mhanh nhẩu trả lời lạnh lùng: "Ông Trung tướng Tổng Thống không có ở đây"!

Đến 16 giờ, Phó Đô Đốc Cang mới quyết định báo động cho đại sứ Pháp để nhờ ông chuyển về Ba Lê qua hệ thống vô tuyến điện, lời mời của trung tướng Dương văn Minh đến ông Trần văn Hữu. Nhưng tổng đài điện thoại của Ṭa Đại sứ trả lời là "ông Đại Sứ đang bận họp" Phó Đô Đốc Cang gọi lại 3 lần nhưng cả ba lần đều nhận được câu trả lời thoái thác tương tự, có nghĩa là họ không muốn tiếp.

Bực tức và phẫn nộ, Phó Đô Đốc Cang gác điện thoại xuống một cách giận dữ và tức tối càu nhàu:

- "Cái anh mất dạy Mérillon nầy (nguyên tác "Ce salot....de Mérillon") không muốn dính vào nữa rồi đây. Khi mà mọi việc êm xuôi th́ ông ta đi đến đây ngay để gặp ḿnh, hay cho xe riêng đến đón ḿnh. Bây giờ th́ anh lại nhờ một anh "lon ton" đưổi khéo ḿnh !"

C̣n vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo th́ rời khỏi Bộ Tư Lệnh Hả___________i Quân đi thẳng tới gặp các thành viên của ḿnh đang họp tại một biệt thự gần nhà ga Sài G̣n . Vào buổi chiều ông điện thoại cho Phó Đô Đốc Cang, nhưng ông nầy đă rời khỏi Bộ Tư Lệnh để đi tổ chức cho các tàu chiến của ḿnh rút ra biển. Liên lạc giữa 2 người mất từ lúc đó.

Đến 9 giờ tối, vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo nầy lại đến nhà tướng Minh ở đường Chasseluop Laubat một lần nữa . Nhưng ông thấy vị nguyên thủ quốc gia Miền Nam lúc bấy giờ lại tỏ ra đần độn hơn buỗi trưa nay nữa:

- "Tôi chẳng biết làm ǵ bây giờ. Nhưng tôi không thể nào ra đi lúc nầy. Tôi phải ngồi lại cho đến cùng.... để bảo vệ dân chúng và thủ đô khỏi bị tàn phá."

Vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo buông ra một câu hơi chối tai :

- "Ông là người không biết giữ lời hứa. Ông không có đến đọc lời tuyên bố của ông trên đài phát thanh. Nhưng ông c̣n có thể làm việc đó. Ông hăy bốc điện thoại lên và gọi ngay ông Hữu ở Ba Lê. Ông dừng có do dự nữa...

Tướng Minh nhún hai vai:

-"Đă quá muộn rồi ! người Mỹ đă cho nổ trung tâm điện đài hồi trưa nay rồi....

- Ông hăy nghe đây, vị đại diện giáo phái đáp lại ngay, hồi sáng nay ông đă từ chối không chịu nói cho chúng tôi biết ông đă bắt liên lạc với những ai ở "phía bên kia". Bây giờ Phó Đô Đốc Cang không có ở đây. ông không phải bối rối về chuyện "mất thể diện" nữa . Ông phải giải thích rơ cho chúng tôi. Ông hăy nói cho tôi biết ai trong số những người của ông ở đây đă có đủ tư cách đi bắt liên lạc với "bên kia" và họ đă nói chuyện với ai ?

Tướng Minh do dự một lúc lâu và sau đó tuông ra hết :

- "Đó là con tôi, thằng Đức, nó đang là sinh viên khoa chánh trị , nó đă gặp Vơ văn Sung, đại sứ Bắc Việt ở Ba Lê. Ông Sung đă nói với con tôi là Hà Nội và CPLTCHMN không có ǵ chống đối tôi hết và họ chấp nhận sẽ thương thuyết với điều kiện là trên căn bản của sự thi hành Hiệp Định Ba Lê "

Vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo bực tức thốt lên :

- Nhưng đó là tṛ trẻ con ! Con của ông không có một tư cách chánh thức nào cả. không có một sự ủy nhiệm nào hết để mà bàn căi với cộng sản . Và ông đă căn cứ vào một phúc tŕnh đơn giản của một cuộc nói chuyện riêng tư để làm việc ! Ông đă thực hiện cả một chuỗi dài hành động chánh trị, ông đă làm áp lực với Tổng Thống Hương và lưỡng viện Quốc Hội để đưa họ vào con đường vi phạm Hiến Pháp , ông đă lừa bịp dân chúng Việt Nam và trước dư luận quốc tế bằng cách bắn tiếng là ông đă nhận được những bảo đảm của "phía bên kia". trong lúc ông không có được trong tay một mảnh giấy lộn nào từ "phía bên kia"! Bản thân ông cũng chưa bao giờ gặp được một nhân vật chính thức nào của phía "bên kia".

Ông Minh c̣n cố chống chế:

- " Không phải chỉ có một ḿnh con tôi, Tôi đă nhận được những khuyến khích từ ông đại sứ Pháp Mérillon, nhân danh Chánh Phủ của ông và những chuyên viên ở Phủ Thủ tướng Pháp.

- "Và bây giờ th́ ông ta bỏ rơi ông như một cái bị rách?"

Tướng Minh chấp nhận và đưa nắm tay lên tức tối :

- " Đúng vậy, tất cả đều rất đúng.... Ông ta chả cần biết việc ǵ sẽ xảy ra nữa ! Nhưng mà bây giờ tôi không có thề lùi được nữa rồi. Tôi đă cam kết là sẽ tiến tới cuộc thương thảo.

Và tôi sẽ gánh hết trách nhiệm của tôi.. Những người có trách nhiệm ở phía bên kia bắt buộc phải nghĩ đến một Chánh Phủ ḥa hợp quốc gia ."

- " Nhưng cuối cùng, xin ông cho biết xem ông trông chờ những ǵ ở người cộng sản ? Ông cũng biết rơ là từ chiều hôm qua, đài phát thanh Hà Nội nhắc đi nhắc lại không ngừng là C PLT CHMN và Bắc Việt không muốn bàn thảo ǵ với bất cứ người nào đă từng ở trong "tập đoàn Diệm - Thiệu". Và như ông đă biết đó ;vị Phó Tổng Thống của ông lại là Chủ Tịch Thượng Viện của Tổng ThốngThiệu. Vị Thủ Tướng của ông đă từng là Tổng trưởng ngoại giao của Tổng Thống Diệm trong suốt 9 năm liền. Và bản thân ông cũng đă là cố vấn quân sự của ông Diệm !"

Tướng Minh có vẽ sững sốt:

- Ở đâu lại có câu chuyện phát thanh đó vậy ?

- Ông đừng đùa nữa. Làm như ông không có bắt đài phát thanh Hà Nội nghe vậy ? chuyện sơ đẳng quá mà ! Chỉ cần có nghe là sẽ thấy những ǵ tôi nói là đúng hết. Cứ mỗi 15 phút là xướng ngôn viên nhắc lại cái tối hậu thơ đó. Đây nầy...

Vừa nói xong vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo liền đứng phắt dậy, đi lại máy thâu thanh để trên bàn và vặn kim điều chỉnh đài. Một bài hát cách mạng nổi lên, tiếp theo đó là thông báo các chiến thắng, kế tiếp là tiếng nói đanh thép của xướng ngôn viên Bắc Việt đọc một bản thông cáo:

-" CPLTCHMN không sẵn sàng để thương thuyết. Nguyễn văn Thiệu đă bỏ chạy. nhưng những người thay thế hắn, được biết là tập đoàn Minh - Huyền - Mẫu vẫn c̣n ngoan cố vừa lớn tiếng kêu gọi quân đội tiếp tục chiến đấu, nhằm giữ vững lănh thổ c̣n lại, vừa đ̣i hỏi phải có thương thảo. Thật quá rơ ràng là tập đoàn nầy đang ngoan cố tiếp tục muốn kéo dài chiến tranh với hy vọng là giữ lại bọn thực dân mới Hoa Kỳ . Nhưng họ đừng có ḥng đu đưa trong ảo vọng ! Họ không có đại diện cho ai được hết và không lừa bịp được ai đâu. "

Xem chừng như tướng Minh rụng rời cả chân tay... ông thều thào:

- Tôi không biết được chuyện nầy, Không có ai báo cáo cho tôi biết chuyện phát

thanh nầy hết ."

- Bây giờ th́ ông đă biết rồi đó, vị đại diện Phật Giáo Ḥa Hảo vừa nói vừa đứng lên. Chỉ có một chuyện duy nhất mà cộng sản đang chờ ở ông, đó là "đầu hàng không điều kiện." Không cần phải mất sức để nói chuyện với ai nữa hết mới đi đến chuyện đầu hàng ! Phần chúng tôi, trong bất cứ trường hợp nào, chúng tôi cũng không thể nào buông súng xuống được ".

Trong lúc vị đại diện các giáo phái di ra cửa , mất hút trong bóng tối của một hành động bí mật mới nào đó th́ ông Minh ngă người trong ghế dựa xét đi xét lại với một tinh thần

bấn loạn. Có một chuyện mà ông đă không có nói được cho người vừa đối thoại với ông. Đó là : Vào lúc trước 7 giờ tối, ông đă gởi một phái đoàn đến "trại Davis", một doanh trại ở giữa ḷng sân bay Tân sơn Nhứt , là nơi trú đóng từ tháng 2 năm 1973 của hai phái đoàn quân sự của Bắc Việt và của CPLTCHMN thuộc Ban Liên Hợp Quân Sự 4 Bên (và sau nầy là Hai Bên), với nhiệm vụ kiểm soát sự ngưng bắn theo Hiệp Định Ba Lê.

Nhưng các sĩ quan cộng sản đă từ khước không chịu tiếp phái đoàn đại diện của tướng Minh., làm cho họ phải qua đêm đến sáng sớm hôm sau trong một hầm trú ẩn.

Ông Minh cũng không dám cho vị đại diện các giáo phái biết là trong suốt hai cuộc hội kiến với ông ta trong ngày, vị đại sứ Pháp lúc nào cũng có mặt ở ngay pḥng bên cạnh. Ông Jean Marie Mérillon đă ở nhà tướng Minh gần suốt ngày thứ ba nầy . Ông ta chỉ vắng mặt có một lúc khi ông phải đi vào Tân sơn Nhứt với một vị Tổng trưởng của ông Minh. Các đại diện cộng sản ở đó đă xác nhận với hai người là

"trong trường hợp tướng Minh ra lệnh cho quân đội Miền Nam ngừng bắn th́ chừng đó cộng sản mới sẽ không bắn vào thủ đô Sài G̣n nữa."

Đại sứ Pháp đă chuyển câu trả lời đó cho tướng Minh và hối thúc ông Minh sớm có quyết định. Tối hôm đó, Tổng Thống Minh ngă người xuống ghế trường kỷ, nằm thao thức suốt đêm trước bể nuôi cá của ḿnh, nh́n cặp mắt tṛn xoe của con cá để tự xét lại hành động của ḿnh trong thời gian qua...

CHƯƠNG HAI MƯƠI BỐN

"BỘ ĐỘI" TRÀN VÀO THỦ ĐÔ

Thứ Tư, ngày 30 tháng Tư, 1975

Cuộc di tản ồ ạt và ồn ào của người Mỹ đă chấm dứt. Chiếc trực thăng cuối cùng đă nặng nề cất cánh lúc tờ mờ sáng từ khu vườn hoa của ṭa đại sứ Hoa Kỳ làm tung lên một đám bụi, mù trời: đó là mớ tro từ những tài liệu mà người Mỹ đă đốt suốt đêm qua.

Người dân Sài G̣n được nghe đài phát thanh Úc đại Lợi mới được biết là Tổng Thống Ford của Hoa Kỳ vừa mới thông báo cho toàn dân Mỹ là Hoa Kỳ đă chấm dứt sự hiện diện ở Việt Nam sau hơn 15 giờ thật dài lo âu về một cuộc hành quân di tản khó khăn trong đêm qua đầy thảm họa.

Bản thông báo có chữ kư của Tổng Thống Gerald Ford đă được phát ngôn viên của ông là Ron Nessen đọc trước ống kính truyền h́nh :

- "Trong suốt tuần vừa qua, tôi đă cho lệnh phải giảm nhân viên của các phái bộ Hoa Kỳ ở Sài G̣n xuống đến mức có thể di tản họ nhanh chóng trong trường hợp khẩn cấp mà vẫn không trở ngại cho công tác được giao phó.. Trong ngày thứ hai, phi trường ở Sài G̣n bị pháo binh và rốc kết nă vào liên tục nên phải đóng cửa. T́nh h́nh quân sự trong vùng đă tồi tệ nhanh chóng. V́ thế, tôi đă phải ra lệnh di tản tất cả nhân viên Hoa Kỳ hiện c̣n lại ở Việt Nam .

Bây giờ th́ cuộc hành quân di tản đă chấm dứt. Tôi ngợi khen hết tất cả những binh sĩ thuộc quân lực Hoa Kỳ đă tiến hành rất tốt cuộc di tản nầy, cũng như Đại Sứ Graham Martin và nhân viên thuộc phái bộ của ông, họ đă hoàn thành mỹ măn sứ mạng của họ trong những hoàn cảnh thật khó khăn.

Cuộc hành quân nầy đă chấm dứt một chương trong lịch sử Hoa Kỳ . Tôi yêu cầu tất cả người Mỹ hăy siết chặt hàng ngũ, tránh mọi đả kích lẫn nhau về quá khứ, để tiến tới tất cả những mục tiêu chung của chúng ta, và hăy cùng nhau chung lưng góp sức vào những công việc lớn c̣n lại của đất nước mà chúng ta phải thực hiện "

Sau đó vài phút ông Tổng Trưởng Ngoại Giao Hoa Kỳ, Henry Kissinger bằng một giọng nghiêm trọng và một vẻ mặt mệt mỏi, đă b́nh luận với báo chí về những biến cố trong 24 giờ cuối cùng.

Ông ta đă chứng minh quyết định của Tổng Thống Ford trong việc thi hành "Kế Hoạch Bốn" để di tản "những người bị đe dọa nhất" qua một loạt tấn công của lực lượng cộng sản Bắc Việt vào phi trường Tân sơn Nhứt . Không một lúc nào ông nói tới chuyện tướng Dương văn Minh đ̣i hỏi sự ra đi của tất cả người Mỹ và phải đóng cửa ṭa đại sứ Hoa Kỳ trong ṿng 24 tiếng đồng hồ.

Nghe Henry Kissinger nói, người ta chỉ thấy quyết định cuối cùng của Hoa Kỳ ở Việt Nam chỉ do điều bận tâm duy nhất là phải cứu mạng sống của những công dân Mỹ cuối cùng c̣n hiện diện ở Sài G̣n. Về vấn đề nầy ông ta cho rằng mục tiêu đă đạt: chỉ tiếc rằng có 2 binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến bị tử thương v́ đạn rốc kết đă rơi vào phi trường Tân sơn Nhứt trước khi cuộc hành quân bắt đầu khai triển và có 2 phi công tử nạn v́ trực thăng của họ bị rơi ở biển Nam Hải..

Ông cũng cho biết là Hoa Kỳ coi như đă đạt được một mục tiêu khác:là đă di tản 5.500 người Việt Nam ở Miền Nam cùng lúc với 950 người Mỹ cuối cùng, thay v́ trước đó "kế hoạch Bốn" (tức là cuộc hành quân di tản bằng trực thăng) trên nguyên tắc chỉ có dự trù bốc đi những công dân Mỹ mà thôi.

Cuối cùng về mục tiêu thứ ba, cũng như hai mục tiêu vừa nói, ông Kissinger trích dẫn từ thông điệp mà Tổng Thống Ford đă nói với thế giới ba tuần qua :Hoa Kỳ đă cố gắng tạo một t́nh h́nh cho phép tiến tới một cuộc thương thảo ở Miền Nam Việt Nam . Ông Kissinger đă ước tính rằng chánh sách ngoại giao của Hoa Kỳ đă làm hết sức ḿnh qua trung gian của các nước thứ ba mà ông không muốn nêu lên đây. Ông cho biết là giai đoạn đầu của sự di tản đă được tiến hành với sự dồng ư ngầm củ___________a Miền Bắc và của CPLTCHMN" mà chúng ta đă cho họ biết rơ ư định của chúng ta". Nhưng sau đó ông ta không chịu nh́n nhận là không thể giải thích được sự leo thang đột ngột về các đ̣i hỏi của cộng sản . Đánh giá thái độ " không nhẫn nại" của họ, ông ta ghi nhận

" Mới vừa tuần lễ trước đây, họ chỉ đ̣i sự ra đi của ông Thiệu. Khi đă đạt được chuyện đó rồi, họ lại không thừa nhận người kế vị. Nhưng sau đó khi đă t́m thấy được người đối thoại là tướng Minh mà dường như họ đă đ̣i rồi, th́ họ lại c̣n muốn thêm nữa.

" Mới vừa tuần lễ trước đây. họ chỉ đ̣i các cố vấn quân sự Mỹ phải ra đi, vài ngày sau đó họ lại đ̣i sự ra đi của tất cả những người Mỹ"

Trong những trường hợp đó, ông Kissinger từ chối không thể nói trước được là một cuộc thương thyết có thể thiết lập được giữa những người anh em thù địch hay không, hay là phải nghi đến chuyện Bắc Việt sẽ dùng lực lượng quân sự để cưỡng chiếm Sài G̣n bằng vơ lực đây. Trong mọi trường hợp, ông ta xác nhận là Hoa Kỳ không nh́n nhận một Chánh Phủ Sài G̣n lưu vong.

Thật không c̣n ǵ rơ ràng hơn ! dân chúng Sài G̣n chua cay cười khẩy rồi mới chịu tắt máy thu thanh của ḿnh. Kissinger vừa mới viết trên tấm mộ bia của chúng ta :

- "Nước Việt Nam ư ? Đă hết rồi ! Và người ta không muốn nghe nói tới nó nữa ! Cuối cùng Hoa Kỳ đă t́m lại được sự yên ổn trong lương tâm của họ !"

Lúc nầy tiếng đại bác nổ rền liên tục ở ngoại ô thủ đô Miền Nam Việt Nam , đang có những cột khói tuôn lên cuồn cuộn chung quanh. Cuộc cướp phá hôi của không v́ thế mà chấm dứt.... Có nhiều nhóm người có vẻ như tướng cướp, mặc toàn đen hay quân phục kaki, súng M.16 cầm tay, băng đỏ đeo ở cánh tay, đang lang thang khắp thành phố. Đặc công cộng sản xâm nhập hay xuất hiện từ bóng tối ? Không phải ! Đó chỉ là bọn vô lại,

bọn tự vệ của các khu phố hoặc là bọn côn đồ chuyên nghiệp đang đóng vai tiền sát viên của "lực lượng cách mạng" để đi vơ vét những nhà cửa hay biệt thự không có người ở. Họ tự trang bị rất dễ dàng. trên các đường phố, các vỉa hè, ở các cống rănh... đâu cũng có nón sắt, áo giáp chống đạn, cạt bin và lựu đạn, thậm chí c̣n có cả súng liên thanh nữa. Hàng trăm xe của người Mỹ bỏ lại chật đường hay trong các khu chung cư, phần lớn đều chỉ c̣n có cái sườn chơ vơ, không vỏ ruột, không ghế ngồi, không máy móc....

Chung quanh phi trường Tân sơn Nhứt ầm ỳ tiếng súng của chiến trận đă trở lại từ sáng sớm. Các tiểu đoàm Dù tập trung trên các đường bay đang anh dũng chiến đấu để giúp các phi công cất cánh mang đi được bao nhiêu phi cơ hay bấy nhiêu . Hơn 130 phi cơ và 20 trực thăng đă đến được phi trường Utapao ở Thái Lan, căn cứ B.52 của Hoa Kỳ , ngoài 18 chiếc phi cơ và trực thăng khác đă đến được các chiến hạm của Hạm Đội VII trong các điều kiện mạo hiểm hết sức khó khăn.

Vào hồi 8 giờ sáng, hai tràng đại pháo 152 ly cộng sản đánh trúng ngay trường trung học Gia Long, làm cho 12 người chết ngay tại chỗ, trong đó có một vị sư của chùa Xá Lợi ở gần đó. Nhưng đó chỉ là những tràng tác xạ cảnh cáo hay để điều chỉnh mà thôi. Đồng thời lại có một loạt rốc kết bay xuống thành phố người Hoa ở Chợ Lớn. Một chiếc trực thăng quan sát bị rơi ở ngoại ô Phú Lâm vốn đang bị pháo kích.

Vào lúc 9 giờ sáng, tướng Dương văn Minh có một phiên họp tại Dinh Độc Lập với ông Phó Tổng Thống Nguyễn văn Huyền và ông Thủ Tướng Vũ văn Mẫu . Họ vẫn chưa có tin tức ǵ của phái đoàn đi vào gặp các sĩ quan cộng sản ở "trại Davis ", Tân sơn Nhứt. Tướng Minh nhờ hai vị nầy thảo một bản tuyên bố đơn phương ngừng bắn để lát nữa đây ông sẽ đọc trên đài phát thanh Sài G̣n .

Đă không thấy c̣n lính gác trước dinh Độc Lập nữa. Bất cứ ai muốn vào đây cũng được . . Một người nhỏ thó , nhưng mập mạp bụng phệ bước qua cửa rào băng qua bải đậu xe và bước lên bậc thang danh dự. Đó là tướng Vanuxem, một trong những cựu "thống chế" của De Lattre ở Bắc Việt (nguyên tác: Tonkin ), chuyển sang nghề làm báo. Tướng Minh đă từng phục vụ dưới quyền của Vanuxem, đă tiếp ông rất niềm nở và thân mật, rồi kéo ông ra riêng, cảm động nói

- "Thưa Đại Tướng, không c̣n có ǵ để làm được nữa rồi ! Để tránh một cuộc tàn sát, tôi sẽ đầu hàng cộng sản . Ông là một người lính già, và chúng ta đă từng phục vụ chung trong cùng một bộ quân phục, ông có thể nhận chuyển giùm tôi một thông điệp cuối cùng cho các đồng hương của ông không ?

Tướng Vanuxem ghi vội mấy hàng chữ do tướng Minh đọc cho ông:

- "Chúng tôi yêu cầu nước Pháp tiếp nhận những người Việt Nam từng được nuôi dưỡng và đào tạo trong tinh thần, trái tim và lư tưởng của quốc gia nầy. "

Sau đó tướng Minh vôi vàng lên xe Mẹc xê đét của Tổng Thống để đi đến đài phát thanh.

Hồi 10 giờ 15: tướng Minh loan báo qua đài phát thanh bản tuyên bố của ông "ra lệnh cho tất cả binh sĩ và lực lượng địa phương quân của Việt Nam Cộng Ḥa phải b́nh tĩnh chấm dứt chiến sự và ở đâu ở đó. "

Khi tướng Minh về đến Dinh Độc Lập, vẫn có 3 chiến xa M.48 của QLV NCH đang bố trí im lặng dưới những gốc cây to trong vườn. Hai sĩ quan trẻ chạy lại gặp Tướng Minh, bực tức la lên:

- "Không thể có vấn đề đầu hàng. Chúng tôi sẽ chiến đấu và sẽ chết tại đây.

Tướng Minh đưa hai bàn tay to lớn của ông ta nắm chặt vai của họ và nói với họ bằng một giọng rất cương quyết::

- " Đă quá trể rồi các bạn ơi ! Nếu chúng ta kháng cự th́ họ sẽ nghiền nát thành phố bằng đạn pháo.

Sau vài phút bàn căi, các sĩ quan nầy trở lại vị trí và các chiến xa rời khỏi Dinh Độc Lập, chỉ để lại khoảng 30 binh sĩ với nhiệm vụ "cận vệ" cho Tổng Thống .

Vào lúc 11 giở 30, ở ngay trung tâm thủ đô, một vị đại tá lớn tuổi thuộc Cảnh Sát Dă Chiến, trong lễ phục chỉnh tề chậm răi bước về phía kỳ đài "Chiến Sĩ Trận Vong" trước Quốc Hội VNCH . Đến đó rồi, đứng dưới tượng h́nh to lớn của hai quân nhân uy nghiêm màu đồng đen, người sĩ quan cảnh sát lột mủ cát kết xuống cầm đặt vào ngay trái tim của ḿnh xong rút súng bắn ngay một phát vào đầu. Ông ta bật té ngữa, nằm dài ra phía sau , bất động trong tư thế nghiêm lần cuối cùng giữa một băi máu đỏ đang lan rộng ra.....

Tiếng đại pháo của cộng sản vẫn tiếp tục nổ dữ dội hơn , càng lúc càng gần hơn, về hướng Tân sơn Nhứt , nơi các chiến binh thuôc binh chủng Nhảy Dù đang đánh một trận chiến cuối cùng.

Trời Sài G̣n đang mưa...

Trong đại sảnh của Dinh Độc Lập, tướng Dương văn Minh cùng các thành viên trong Chánh Phủ đang ngồi chờ cộng sản tới. Ông ăn mặc thật giản dị, một quần màu chàm đậm và một áo bốn túi. Ông cho người sĩ quan tùy viên biết là : "những người cách mạng không ai đeo cà vạt"

Ông chấp tay sau lưng đi tới đi lui, như một vị chủ nhà đang chờ khách đến . Ông không tỏ vẻ ǵ lo lắng hết. Tại sao phải sợ ? và sợ cái ǵ mới được ? Ông đă cho lệnh toàn quân ngừng chiến đấu. Hai điều kiện mà phía "những người cách mạng đă đặt ra: đuổi hết người Mỹ ra khỏi Việt Nam , và giải thể Quân đội và Cảnh Sát th́ coi như đă thực hiên. Kể ra ông cũng có thể chạy đi trong giờ phút cuối cùng bằng trực thăng. Nhưng ông thích ở lại để chờ những người đại diện của CPLTCHMN. Xét cho cùng, những người lảnh đạo của "phía bên kia" phải chăng cũng là người Miền Nam như ông ? Tại sao ta không tin họ ? Ông sẳn sàng trao quyền lại cho họ. Ngoài chuyện không thể thực hiện cuộc thương thuyết như đă hứa th́ ông tin chắc rằng ông đă cứu Sài G̣n khỏi một sự tàn phá và hằng

triệu sinh mạng. Va sau đó người Pháp c̣n có thể thực hiện được một phép lạ ! Tướng Minh bám chặt cho đến cùng những bảo đảm mà đại sứ Jean - Marie Mérillon đă trao cho ông. Vài phút trước đó, ông đă có nói thật câu nầy cho một nhà báo thuộc thông tấn xả A.F.P : "Ông hăy nói rơ cho Đại Sứ Pháp biết là ông đă có thấy tôi ở đây..."

Một lời nói sau cùng có ư nghĩa, thống thiết, nhưng hỡi ôi ! không có một chút giá trị nào !

Th́nh ĺnh, tướng Minh giật nẩy người . Ông nghe một tiếng động lớn, xen lẫn với tiếng xích xe. Ông nh́n đồng hồ: Đúng 12 giờ 4 phút . Vài phút đă trôi qua. Tiếng máy xe càng ngày càng nghe to hơn. Đúng 12 giờ 10 phút, ba chiếc xe tăng T.54 cán dẹp những hàng rào cản sơn màu trắng đỏ bao quanh Dinh Độc Lập. Họ bắn chỉ thiên một tràng dài, ủi sập cánh cổng lớn và cán lên trên và tiến thẳng vào Dinh Độc Lập, cày bừa lên các băi cỏ trong sân. Hai chiếc xe Jeep và một xe vận tải chạy đến , qua mặt các chiến xa. Tất cả đều mang cờ của CPLTCHMN, (cờ của M TGP MN xanh đỏ với ngôi sao vàng ở giữa).Trên 15 anh "bộ đội", mặc quân phục xanh và đội nón cối súng trường cặp nách chỉa tới trước, có một sĩ quan cấp tá dẫn đầu, đang rầm rập chạy lên các bậc thang trước bao lơn chánh.. Toán binh sĩ gác Tổng Thống Phủ đă để súng xuống thành một đống trên sân từ trước , đưa hai tay lên và đầu hàng...

Một vài phút nữa trôi qua. Trên sân thượng của Dinh Độc Lập xuất hiện một số lính với quân phục màu xanh. Họ hạ cờ vàng ba sọc đỏ của VNCH xuống và từ từ kéo lá cờ của họ lên.

Trong lúc đó. vị sĩ quan cao cấp được 4, 5 chú bộ đội súng ống đầy ḿnh hộ tống, ập vào đại sảnh, nơi mà tướng Dương văn Minh đang hội họp với những người cộng sự viên thân cận nhứt của ông ta. Thấy vị sĩ quan nầy đeo đầy sao vàng trên cầu vai nền đỏ, v́ không biết cấp bậc của quân đội nhân dân Miền Bắc, nên tướng Minh tưởng rằng ḿnh đứng trước một sĩ quan cao cấp.

- "Thưa ông quan sáu (nguyên tác : mon général ( ong sao) ) ông nói , tôi đă chờ ông từ ban sáng để trao quyền cho ông"

- "Mầy dám nói là trao quyền hả ?, vị sĩ quan nầy dùng danh từ "mầy" (nguyên tác :tutoyant le Grand Minh) xẵng giọng căi lại, Mầy chỉ là một kẻ cướp quyền và một bù nh́n. Mầy không có quyền nào để giao cho tao hết. Chúng tao lấy được quyền đó bằng khẩu súng trên tay. Tao xác nhận với mầy tao không phải là tướng mà chỉ là một trung tá và ủy viên chánh trị . Và kể từ bây giờ tao cấm mầy không được ngồi xuống !"

Mặt tướng Minh co dúm lại. Sự hung bạo của những lời nói, giọng nói đầy khinh bỉ đanh đá của vị sĩ quan chợt làm cho ông Minh hiểu rơ là ông không gặp được những người của C PLT CHMN, nhưng là những người Bắc Kỳ (nguyên tác :Tonkinois). Mặc dù họ treo cờ Việt Cộng trên xe, nhưng không phải là những binh sĩ người Miền Nam đă vào chiếm Dinh Tổng Thống. Mà đang đứng trước mặt ông là những chiếc xe tăng, những sĩ quan và bộ đội Bắc Việt thuộc lữ đoàn M. 26 ! chỉ toàn là người Bắc (nguyên tác :Tonkinois)

mà ông không bao giờ ưa và họ đă đối đăi với ông không như bạn hay đồng bào, mà như một kẻ thất trận !

Tướng Minh cố gắng tự kềm chế và nói tiếp bằng một giọng mà ông muốn dịu dàng hơn:

- " Chúng tôi đă có làm sẵn một bữa cơm để tiếp các ông. Có yến, súp măng cua...

Vị trung tá Bắc Việt ngăn ông lại và xẳng giọng:

- "Mầy và những đứa khác, tụi bây đang ở trong t́nh trạng bị bắt. Hăy giữ cái bếp tư sản của mầy lại đi. Chúng tao sẽ ăn cơm dă chiến: một nắm cơm nắm và một hộp thịt kho mặn"

Tất cả các tổng trưởng hiện diện đều bị nhốt trong một gian pḥng, sau khi đă được khám xét không khoan nhượng. Bây giờ th́ Dinh Độc Lập đầy ấp nhà báo ngoại quốc. Họ tràn tới đầu các chiếc T.54.

Tướng Minh bị những tên "bộ đội" bao quanh chĩa súng vào người ông, và vị sĩ quan cao cấp vung khẩu súng lục to đẩy ông lên một chiếc xe Jeep và phóng đi dưới hàng loạt ánh đèn chớp của máy ảnh và máy quay phim của báo chí. Những người cộng sản đưa ông đến đài phát thanh để ông phải lên tiếng kêu gọi lần chót với các binh sĩ c̣n đang tiếp tục chiến đấu. V́ chiến trận vẫn c̣n tiếp diễn gần như khắp nơi, ở ngoại ô, ở Chợ Lớn, chung quanh Bộ Tư Lệnh Cảnh Sát, ở khu vực gần Tân Cảng, trước trung tâm truyền tin Phú Lâm,...

Vào hồi 13 giờ, tướng Minh được đưa trở về Dinh Tổng Thống và bị nhốt trong một văn pḥng ở dưới tầng hầm.

Thế là nhiệm vụ của ông coi như đă hoàn tất. Một nhiệm vụ đặc biệt rất là ngắn ngủi. Không đầy 48 tiếng đồng hồ, giữa giờ nắm chánh quyền và giờ bị cách chức...

* * *

Trên đại lộ từ vườn bách thảo đến Dinh Độc Lập, có nhiều chiếc tăng khác đi tới, dính đầy bụi bậm bùn śnh ḥa lẫn với cơn mưa lắc rắc và trên xe c̣n nguyên cành lá nghi trang. Tất cả các pháo tháp đều mở toang ra. Phía sau các khẩu liên thanh nặng với ổ đạn tṛn, thấy có một anh lính chiến xa đội nón cối bằng da đen đang gh́ chặt bàn tay vào c̣ súng. Binh sĩ ngồi hai bên khẩu đại bác ḷng dài, hai tay nắm chặt khẩu súng tự động của họ. Theo sau các chiến xa là bộ binh cơ giới, đứng chật nít trên các xe vận tải Molotova của Nga . Phía sau các xe bộ binh là các dàn súng cao xạ, đi hàng ba, cũng được cơ giới hóa và trang bị mỗi xe 4 khẩu liên thanh ghép.

Rất là cẩn thận và thật chậm răi, nhiều toán bộ binh cộng sản đi bộ vào đường Pasteur. Có một tràng súng nổ khoảng ngang Ṭa án. Rồi có tiếng lựu đạn nỗ, tiếng súng máy từng hồi tiếp theo. Các "bộ đội" đi vào đường Tự Do (Catinat), con đường nổi tiếng là xa hoa của người dân Sài G̣n . Một chiếc xe Jeep chở đầy "lính du kích" với quân phục tạp nham, chạy một ṿng chung quanh kỳ đài chiến sĩ Miền Nam và chạy lại trụ sở Quốc Hội .Cửa của trụ sở đang được đóng kín. Có một người mặc quần xanh áo sơ mi ka ki đă phai màu chân không, leo qua rào gỡ lá quốc kỳ Miền Nam Việt Nam xuống và treo vào đó lá cờ của CPLTCHMN.

Chung quanh Quốc Hội và đường Tự Do vắng tanh, không có một bóng người . Các tiệm buôn đều đóng kín cửa kể cả cửa sổ cũng sập xuống. Không có một bó hoa hay những tiếng vỗ tay hoan nghinh chào đón những người "giải phóng"

Xa xa, các súng đại liên vẫn c̣n tiếp tục nổ ṛn, thỉnh thoảng lại bị ngắt khoản bằng những tiếng nổ ngắn nhưng nặng nề. Các binh sĩ Dù đang c̣n hăng say chống giữ lối vào phi trường Tân sơn Nhứt . Sáu chiến xa T.54 và hơn một chục chiếc Molotova đang bốc cháy trên các đường bay. Cuộc chiến c̣n đang tiếp diễn tại nghĩa trang lớn của quân đội giữa những hàng thập tự giá trắng tinh dọc theo các mộ , và có những quả đại pháo làm bật tung các ḥm lên.

Các xe tăng cộng sản đầu tiên vào Sài G̣n từ hướng Đông theo con lộ cũ hồi thời Pháp, và theo xa lộ Biên Ḥa từ thời Mỹ.

Các cánh quân tiến vào từ Bến Cát và Tây Ninh theo hướng Bắc xuống, chỉ đến được trung tâm thành phố vào lúc 17 giờ chiều. Họ đến trễ v́ bị đụng nặng từ chiều ngày hôm qua ở vùng Hóc Môn, nơi có trung tâm huấn luyện Nhảy Dù do Lữ đoàn 4 Dù trấn giữ, tập trung dưới sự chỉ huy của đại tá Vinh, một sĩ quan to con đen sạm đă từ chối không chịu tuân theo lệnh ngưng bắn. Các cánh quân nầy của Bắc Việt bị thiệt hại rất nặng và sau đó c̣n phải giao chiến ác liệt ở hai điểm trong dường phố: một ở trước Bộ chỉ huy Cảnh Sát Lưu Thông, nơi đó hơn một trăm Cảnh Sát dă chiến chống giữ gần một tiếng đồng hồ trước khi bị chiến xa cộng sản đè bẹp; và một nơi khác ở ngay ngă tư đường Chasseloup và đường Verdun, ở đây chỉ có vỏn vẹn 4 anh lính Dù với súng liên thanh và súng không giật đă quyết chiến trong hơn 50 phút, bắn cháy nhiều quân xa cộng sản , sau đó v́ hết đạn 4 vị anh hùng mũ đỏ nầy cùng nhau ra khoảng trống giữa đường, cùng nắm vai nhau thành một ṿng tṛn và cho nổ một xâu mấy quả lựu đạn để cùng nhau tự sát.

Lữ đoàn 4 Nhảy Dù, đă đánh nhau với cộng sản chung quanh Tân sơn Nhứt , ngay trong Bộ Tham Mưu, ở đó họ dùng súng không giật bắn cháy 3 chiến xa cộng sản và tối đến họ rút về trong trật tự bằng con đường cũ kỹ của đồn điền cao su để về Chợ Lớn. Họ không hề để lại phía sau một người chết hay bị thương nào cũng như một quân trang quân dụng nào.

Đến chiều tối, 400 binh sĩ mũ đỏ, rút về từ Hóc Môn và từ phi trường, đă tập họp chung quanh đại tá Vinh, c̣n tiếp tục chiến đấu ở khu chợ và các nhà máy xây lúa ở Chợ Lớn. Và lúc 22 giiờ đại tá Vinh cho lệnh họ phân tán thành từ toán nhỏ, và lợi dụng đêm tối để đi về Đồng bằng sông Cửu Long. Riêng vị đại tá Dù , một người đă từng "nhảy" ở chiến

trận không biết bao nhiêu lần, già dặn, đă từng được đào tạo ở Trung tâm Nhảy Dù Pau của Pháp trong thập niên 50, không bao giờ chịu đầu hàng. Ông đă tự cho nổ một phát vào đầu bằng chính khẩu súng phóng lựu của ông !

* * *

Thứ Năm, ngày 1 tháng Năm, 1975

Ngày hôm sau, 1 tháng 5, dân chúng Sài G̣n ngơ ngác và nhốn nháo, quá ngạc nhiên tại sao ḿnh vẫn c̣n sống, đă điện thoại với nhau để cùng biết tin tức của nhau.

Trước tiên trong buổi sáng, có nhiều nhóm nhỏ, rồi lần lần đông hơn, họ đi ra khỏi nhà để khám phá những trung đoàn binh sĩ với quân phục xanh lá cây đă vây hăm thành phố của ḿnh đêm qua. Mấy anh binh sĩ với bộ mặt ngờ ngệch, gầy đến hai g̣ má nhô cao, mặc quân phục rộng thùng th́nh bằng vải bố thô, cổ quàng khăn và chân mang dép râu, một loại dép làm bằng vỏ xe cũ, mới thoạt nh́n trông như những anh nhà quê vụng về mới vào thành phố lớn lần đầu tiên. Có nhiều anh chưa tới 16 tuổi.

Ở băi cỏ rộng lớn rợp bóng mát trước Dinh Tổng Thống người ta thấy đầy những xe tăng, xe chạy xích, và những chú "bộ đội" đang ngồi quanh dưới các chiến cụ đáng sợ của họ. Và giữa những băi cỏ gần nhà thờ Chánh Ṭa, họ đang nấu cơm bằng củi, coi như họ đang cấm trại trong rừng vậy. Có nhiều người đang giặt quần áo. Phần đông họ đang soát lại vũ khí cá nhơn, tháo ra lau chùi cẩn thận như những anh thợ đồng hồ. Các binh sĩ th́ xài súng A.K. 47 hay súng tiểu liên Tiệp Khắc ngắn mà tốc độ tác xạ nhanh, bá xếp có móc. Sĩ quan th́ xài súng lục của Liên Xô, có tên là súng lục Ma Ca Rốp (Makarov) và loại súng lục Stechkin lớn hơn, vỏ bằng cây có thể ráp lại thành bá súng để đưa lên vai nhắm bắn một mục tiêu xa chừng 120 thước được .

Người dân Sài G̣n cẩn thận bước lại gần các chiến xa "Molotova" và bắt chuyện với các anh "bộ đội". Họ ṭ ṃ hỏi

- " Các anh từ đâu vô đây vậy ?

Các câu trả lời lúc nào cũng giống nhau, với một giọng phát âm hơi chói tai:

- "Từ ngoài Bắc ...

Và ngay sau đó mới là tên của thành phố hay các tỉnh như Hà Nội , Nam Định, hay Ninh B́nh v.v...

Không c̣n chút nghi ngờ nào nữa, tất cả những anh lính chánh quy vào Sài G̣n là những người Bắc (nguyên tác Tonkinois). Miền Nam không phải được giải phóng, mà là bị chiếm !

Không thấy có một anh nào thuộc cái CPLTCHMN.

Một "Ban Quân Quản" đang nắm quyền hành chánh tại thành phố Sài G̣n, mà người chỉ huy là tướng Trần văn Trà, 57 tuổi, người tuy gầy nhưng rất mạnh khỏe, hàm rộng, đôi mắt sắc bén mang kính gọng sừng, tóc đen và hớt ngắn. Tướng Trà là người ở Miền Trung, một người đấu tranh cách mạng già dặn, đảng viên đảng cộng sản Đông Dương, bị tù năm 1939 , vượt ngục năm 1944. Từ năm 1946 đến 1951 ông là người đứng ra phối hợp hoạt động của 4 vùng quân sự Việt Minh ở Miền Nam để chống lại lực lượng viễn chinh Pháp. Từ sau Hiệp Định Genève, ông tập kết ra Hà Nội và trở thành Tổng Tham Mưu Phó "Quân Đội Nhân Dân Bắc Việt" và sau đó là Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương ở Miền Nam . Ông cũng c̣n là Ủy viên dự khuyết cùa Chánh trị Bộ cộng sản ở Hà Nội . Vào năm 1968, ông đă tổ chức cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân, và năm 1972, chỉ huy trận tấn công vào An Lộc. Từ sau thời kỳ đó ông đứng vào hàng thứ ba trong hệ thống quân ủy của Miền Bắc , sau tướng Vơ nguyên Giáp và tướng Văn tiến Dũng. Vào đến Sài G̣n vào đầu buổi trưa, ông đến ngay Dinh Độc Lập. Ông cho tổ chức ngay buổi lễ chánh thức "bàn giao quyền hành", xử dụng đội ngũ quay phim của cộng sản trong công tác thu h́nh để tuyên truyền, và ra lệnh thả tướng Minh và các tổng trưởng của ông nầy ra hết .

Đến 4 giờ 30 chiều, tướng Minh rời khỏi pḥng giam ở tầng dưới. Ông bước lên bao lơn chánh của Dinh Tổng Thống lúc nào cũng có lính canh chừng hộ tống bên cạnh, đi dọc theo hành lang có trải thảm đỏ để vào căn pḥng nhỏ của các tùy viên. Một sĩ quan Bắc Việt đến nói với ông :

- "Ông hăy ở đây đợi lệnh của chánh quyền cách mạng "

Các nhà báo "xă hội chủ nghĩa" bước vào pḥng. người phóng viên của nhật báo "Quân đội Giải Phóng" đến trước mặt tướng Minh và hỏi ông :

- " Ông nghĩ thế nào về những biến cố mà ông vừa trải qua ?

Tướng Minh giữ im lặng trong một vài giây.... sau đó mới trả lời, không quên dùng toàn những danh từ mà cộng sản thường hay xử dụng trong tuyên truyền:

- " Chúng tôi đă ư thức được sức mạnh của Chánh Phủ Cách Mạng Lâm Thời và của Quân đội Giải Phóng. Các đơn vị Thiết Giáp của Giải Phóng Quân thật là hùng mạnh. Quân đội Sài G̣n không cón lực lượng để chống trả nữa. Chỉ c̣n một quyết định đúng nhất là đầu hàng không điều kiện mà thôi.

Và ông c̣n nói tiếp

- " Thật vậy, chúng tôi tin tưởng các ông, nếu không th́ chúng tôi không bao giờ đem cả gia đ́nh chúng tôi đến đây để chờ các ông tới. Các ông đă đi đến chiến thắng một cách

nhanh chóng. chúng tôi rất là có phước, thật sự rất là có phước . Chúng tôi và gia đ́nh chúng tôi không hề hấn ǵ . Thật là cả một niềm an ủi và một niềm vui ."

Ông Nguyễn văn Huyền, người lănh tụ giáo dân, quá mệt mỏi, được phép vào nằm nghỉ trong pḥng. Để trả lời cho các nhà báo muốn biết " ư kiến của ông về đường lối chánh trị của Chánh Phủ cách mạng" , ông đă trả lời nước đôi với một giọng nhẫn nhục và dè dặt :

- "Chúng tôi không chấp nhận các "người di tản" . Là người Việt Nam th́ họ phải ở lại sống trên đất nước quê hương của ḿnh chớ?

Ông Vũ văn Mẫu, vị cựu Thủ Tướng th́ tươi cười, nhảy nhót và bày tỏ một niềm vui nhiệt thành ra mặt:

- " Các anh đánh hay lắm, đánh rất là hay !" ông hướng về các anh cán bộ Bắc Việt đứng lẫn trong các nhà báo. Tôi rất bằng ḷng là đă duổi hết người Mỹ đi. Bây giờ th́ chỉ có chúng ta với nhau mà thôi".

Ông nhắc lại lịch sử của cái "đầu trọc" của ông, "vào lúc đó là một dấu hiệu để phản đối sự bầu cử Tổng Thống gian lận và độc diễn của ông Thiệu", và ông thích thú nói thêm :

- " Từ hôm nay là tôi sẽ để tóc lại được rồi!"

Sau đó ông c̣n nói về nơi chôn nhao cắt rún của ông lá quận Thường Tín của ông ở phía Nam Hà Nội nữa.

Ông Nguyễn văn Hảo, cựu Phó Thủ tướng và Tổng trưởng Kinh Tế đưa tay lên và nói lớn

- " Thật là đáng phục là các anh đă đánh bại được Hoa Kỳ , chúng tôi hy vọng là tất cả tài nguyên cửa đất nước sẽ được dùng để xây dựng dất nước chúng ta ."

Ông Lư quư Chung, cựu Tổng trưởng Thông Tin, nhắc đi nhắc lại nhiều lần ;

- "Chỉ có những binh sĩ và những người chỉ huy của quân đội cách mạng mới thật sự là những người chiến thắng . Sự đóng góp của chúng tôi thật là quá nhỏ nhoi."

Và sau vài phút suy nghỉ ông lại nói thêm :

- " Chúng tôi biết rất rơ t́nh h́nh. Chúng tôi tin tưởng ở dường lối chánh trị của cách mạng. Cuộc chiến thắng vĩ đại nầy thuộc về toàn dân Việt Nam . Từ đây về sau chúng tôi không c̣n một chút bận tâm lo nghĩ ǵ nữa . "

Nh́n qua cửa sổ thấy đám đông dân chúng ṭ ṃ đang tập trung đứng nh́n cánh cửa rào của Dinh Độc Lập bị xe tăng T.54 cán sập, ông ta phân chứng với các nhà báo:

- " Các ông xem ḱa, dân chúng đang chạy lại để chào mầng chiến thắng của các anh chiến sĩ giải phóng đó . Chưa từng thấy cái cảnh nầy ở đây bao giờ. Lịch sử của nước Việt Nam đă bước vào một kỷ nguyên mới "

Vào lúc 5 giờ chiều: trong đại sảnh của Dinh Tổng Thống đă diễn ra cuộc gặp gỡ chánh thức giữa những người đại diện của Ban Quân Quản Sài G̣n - Gia Định và "16 nhân vật trách nhiệm của chế độ cũ" ở Miền Nam . Thứ tự ngôi thứ được áp dụng triệt để nghiêm túc. Những đại diện của Ban Quân Quản và những vị chỉ huy đơn vị của Quân đội Nhân Dân Bắc Việt (11 tướng tá) được xếp ngồi ở hàng ghế danh dự, các ghế dựa có bọc lụa đỏ. Trước mặt họ là tướng Minh và những thành viên khác của "cơ quan hành chánh cũ" hai tay phải úp xuống đầu gối của ḿnh.

Một đại diện của Ban Quân Quản thông báo cho họ là Chánh Phủ Cách Mạng Lâm Thời đă quyết định cho phép họ được tự do trở về nhà. Ông bày tỏ hy vọng là tùy theo khả năng của mỗi người họ sẽ "đóng góp" vào công tác xây dựng đất nước ."

Các vị tổng trưởng và tướng Minh "cảm động" vỗ tay.

Tướng Minh sau dấu hiệu gật đầu của tướng Trà, đứng dậy và bước tới mi crô và tuyên bố với một giọng run run :

- " Tôi xin thành thật gởi tới CPLTCHMN và lực lượng thuộc Quân đội Nhân Dân Giải Phóng những lời chúc mừng nồng nhiệt về chiến thắng hoàn toàn và quyết định vừa qua.

Ở vào tuổi 60 , tôi rất là hạnh phúc được trở về với đời sống của một công dân thường của một nước Việt Nam thật sự tự do và độc lập." (1)

Cả chương tŕnh và diễn tiến của buổi lễ nầy đă được dàn dựng chi ly từ Hà Nội và được các chuyên viên đưa từ Hà Nội vào để quay thành phim từ đầu cho đến cuối. Cuốn phim nầy được tŕnh chiếu trong tất cả các rạp hát trên toàn quốc Việt Nam và ở những nước "xă hội chủ nghĩa anh em"

Trong những ngày kế tiếp, các binh sĩ chánh quy Bắc Việt thuộc các sư đoàn đă đánh vào Sài G̣n được phép đi dạo thành phố. Thủ đô Miền Nam Việt Nam và mặt tiền của thành phố với các tiệm nữ trang, hàng sơn mài, hàng sành sứ và đồ cỗ, cả tiệm cà phê với hai bên vách toàn kiến, với các chợ đầy ấp mọi loại thực phẩm, thức ăn... đă làm cho các chú "bộ đội" chóa cả mắt mũi và quá đỗi ngạc nhiên. Tất cả các binh sĩ nầy đều đă in trí rằng ḿnh phải "giải phóng" một thành phố đói nghèo đang bị áp bức bóc lột, nhưng họ phát giác ra đây là một thành phố lớn ở Miền Nam , giàu có, linh hoạt, hạnh phúc, chỉ bị ảnh hưởng một ít thôi về chiến tranh. Các anh "bộ đội" trẻ đi phép nầy đi dạo từng cặp hai người một, bàng hoàng choáng váng v́ sự lưu thông ở đây, dán mắt khắp các tủ kính đầy ngạc nhiên như những anh chàng nhà quê cục mịch. Các bác "phó nḥm" chụp h́nh lấy liền bằng máy Polaroid trên đường phố làm họ càng sửng sốt hơn đến câm lặng không nói được một lời nào. Họ đi lẫn vào các đám đông dân chúng, để thử cố gắng bắt chuyện với họ, cố mỉm cười để tỏ ra là người có lễ độ.

Yên chí với tính trẻ con dễ dăi của các "anh" người Bắc , người dân bé nhỏ và không có Chánh Phủ của thành phố lớn nầy hội nhập rất mau với những người chủ mới. Lực lượng chiếm đóng bị đưa vào tṛng ngay: trộm và đổi chác vật dụng, từ hộp thực phẩm khẩu phần qua những bao đường, đến những chuyện hút xăng ra từ các chiến xa hay các xe vận tải, buôn đủ mọi thứ: tất cả các anh "bộ đội" đi phép đă nhanh chóng không c̣n đồng nào trong túi, miễn là có được chiếc đồng hồ bằng nhựa không chạy được, đôi kính chống nắng của Mỹ, chiếc máy thu thanh bán dẫn vừa mới đánh cắp đâu đó. Người ta c̣n bắt họ hút thuốc cần sa mà họ vẫn không biết...

Những chú khác th́ bị sắc đẹp của mấy cô gái ăn sương mê hoặc, bị cám dỗ đưa vào các pḥng ngủ qua đường để rồi vài ngày sau lũ lượt kéo nhau vào khám bệnh hoa liễu .

Các xe mô tô của Nhật th́ quá thành công. Các chú "bộ đội" đèo nhau từng hai người , ba người, có khi đến bốn người chạy bất kể, nổ máy liên hồi, báng vào các lề đường, đôi khi tông vào cột đèn hay tuông vào bồn nước lớn ở đại lộ Charner.

Người dân Sài G̣n dứt khoát nghĩ rằng các chú "bộ đội" nầy quả thật quá vụng về dễ bị "quay" lắm.

Nhưng tṛ chơi "láu lỉnh" nầy không đứng măi lâu được .Có nhiều xe phóng thanh bắt đầu chạy khắp nơi trong thành phố cảnh cáo rằng tṛ "lừa bịp" các "giải phóng quân" là bất lương.... và hành động bất lương đó sẽ bị "nghiêm trị"

Biện pháp ngăn chận đầu tiên nhắm vào các "chủ trương quyến rũ, hủ hóa và mua bán đổi chác", Ban Quân Quản loan báo là "các nhà thổ, các tiệm hút, các tiệm nhảy, bài bạc, kể cả mọi tàn tích của xă hội suy đồi của Mỹ.Ngụy. bị cấm hẳn từ đây" .

Cứ mỗi 5 ngày là binh sĩ trú pḥng sẽ được thay đổi. Không c̣n thấy xăng lẻ bán ở lề đường nữa. Xe Honda cũng vậy. Lượng xăng cạn dần và không c̣n được tiếp tế cho nữa, nên các trạm xăng tuần tự đóng cửa. Xe đạp bắt đầu thay thế xe mô tô. Trên tường treo đầy các tấm bảng ghi rơ là sẽ nghiêm trị thật nặng những ai c̣n tàng trữ vũ khí, đạn dược và máy truyền tin.

Ngày 4 tháng 5: có lệnh cho dân chúng Sài G̣n phải làm công tác vệ sinh và treo cờ trong thành phố để cho thành phố của ḿnh "trở nên sạch sẽ, tinh khiết, vui vẻ và cách mạng." Tất cả mọi người đều phải ra quét dọn trước nhà ḿnh. Có những người "t́nh nguyện" th́ đi hốt hàng đống rác hôi thối c̣n nằm trên lề đường hay trong các cống rănh từ bao nhiêu ngày nay . Các bà th́ lo may cờ "giải phóng". Dân chúng ở các khu nghèo là những người ít vội vàng trong việc treo "cờ cách mạng " : cờ bán quá mắc, từ 1500 đến 1800 đồng một lá (bằng tiền công 3 ngày làm việc)

Ngày 6 tháng 5, "nhân dân" đập nát tượng đài chiến sĩ Việt Nam trước Quốc Hội :Đó là 2 anh chiến sĩ Thủy Quân Lục Chiến đang trong tư thế xung phong súng chỉa tới trước mặt. Tượng đài sập xuống gây nên một tiếng vang lớn.

Ngày 7 tháng 5, tức là một tuần lễ sau ngày thành phố đổi chủ, Ban Quân Quản mới ra mắt lần đầu tiên với dân chúng ở tại Dinh Độc Lập. Từ chiều hôm qua, người dân Sài G̣n được mời đến đứng ở băi cỏ trước Dinh, ở đó họ sẽ vỗ tay hoan nghênh những người lănh đạo mới của ḿnh. Không biết v́ không có thiện ư hay v́ trời xấu (mưa suốt đêm qua) mà sáng nay không có bao nhiêu người đến dự. Những người lạc quan th́ ước tính sẽ có khoản từ 20 đến 25 ngàn người. Và c̣n hơn thế nữa v́ một phần lớn cử tọa phải được tính là các anh "bộ đội" mặc quân phục . Đối với một thành phố có 4 triệu dân th́ con số ước tính đó không có là bao . Đối với một thành phố được "giải phóng khỏi 30 năm bị áp bức bóc lột" th́ con số đó gần như không có nghĩa ǵ hết. Trên bao lơn tướng Trà chánh thức đọc một bài diễn văn đầu tiên. Đám đông giương các biễu ngữ và vẫy các lá cờ nhỏ. có quân nhạc và có tiếng vỗ tay...

Nhưng thật quá rơ ràng là không thấy có niềm vui nào ở đây hết. Các ủy viên chánh trị cố sức nhấn mạnh từng khẩu hiệu qua ống loa cầm tay của họ, nhưng không thấy được nồng nhiệt những tiếng hô theo. Nh́n chung, người ta thấy rơ là khán giả Miền Nam c̣n chưa có khả năng trả bài thuộc ḷng đối với những khẩu hiệu quá mới mẻ.

Ngày hôm sau, 8 tháng 5, tất cả 54 rạp chiếu bóng ở Sài G̣n cùng phải chiếu một cuốn phim duy nhất :"Trận chiến Điện Biên Phủ".

Qua h́nh ảnh cũ từ hơn 21 năm, khán giả Việt Nam thấy hằng ngàn binh sĩ Pháp thất trận đang đi ra khỏi hầm trú ẩn, hai tay đưa lên trời. Một chút lịch sử được nhắc lại không đủ khả năng làm vẫn đục tâm hồn thanh thản của các nhà ngoại giao Pháp đang mài miệt bênh vực cho đường lối chánh trị vĩ đại của họ là " t́nh hữu nghị giữa Ba Lê và Hà Nội" . Nhưng nó gây khó chịu sâu đậm cho những người công dân Pháp hiện c̣n đang bị kẹt lại ở Sài G̣n .

Các nhà báo ngoại quốc được mời đến dự buổi họp báo đầu tiên của Ban Quân Quản. Và cũng là một cuộc họp báo cuối cùng ! Bài nói chuyện của tướng Trần văn Trà được một thông dịch viên dịch ra tiếng Anh và ông đă tŕnh bày quá dài ḍng, chán ngắt về công tác văn hồi trật tự và an ninh, về sự biết ơn đối với các "quốc gia xă hội chủ nghĩa anh em" đă đóng góp vào chiến thắng. Mạc tư Khoa được nghe nhắc đến nhiều lần, c̣n Bắc Kinh th́ chỉ nghe nói phớt qua.

Các nhà báo trong tuần qua đă cố t́m, nhưng vẫn không hy vọng không gặp được một người đại diện nào của CPLTCHMN, Họ đă lên tiếng hỏi tướng Trà về "sự vắng mặt không thể giải thích được của Chánh Phủ Lâm Thời nầy" Tướng Trà cười trừ, trả lời xoay quanh để thoát khỏi ngỏ bí :

- " CPLTCHMN đang ở trong Miền Nam Việt Nam nhưng tôi không muốn nói với các anh là họ ở đâu.".

Thật là quá lạ lùng cho cái Chánh Phủ Lâm Thời nầy !, không thấy mà cũng không thể t́m thấy, như thế là tính cách bí mật vẫn tiếp tục một cách lạ lùng khi mà chiến tranh đă chánh thức chấm dứt rồi !

Đă từ lâu rồi, chúng tôi không c̣n tin theo những lời hứa hẹn mà Hà Nội đă từng lớn tiếng tuyên truyền. Bộ mặt thật của "một Miền Nam trung lập được giải phóng khỏi sự kềm chế của ngoại bang".... hôm nay mới được thấy rơ. Chúng tôi cũng biết là xă hội chủ nghĩa không thể áp dụng ngay được ở đây... Miền Nam là Miền Nam ... Chúng tôi luôn nghĩ tới tính cách cá biệt của Miền Nam . Trước hết phải thành lập tại Sài G̣n một Chánh Phủ đoàn kết quốc gia để ḥa giải tất cả mọi công dân chung quanh một chương tŕnh tối thiểu nào đó. Sự thống nhất hai Miền rồi cũng sẽ tới sau nầy.... nhưng phải dưới h́nh thức một "Liên Bang". Những ai đă từng gắn bó quá ngây thơ trong trắng vào một sự ḥa giải quốc gia tự nhiên giữa những người anh em Miền Bắc và Miền Nam với nhau ... bây giờ mới cay đắng biết rơ đó chỉ là một ảo tưởng .. C̣n những ai hy vọng có thể nói chuyện với "phía bên kia" th́ bây giờ đây họ c̣n đang đi t́m những người đối thoại với họ.

Vào những ngày cuối cùng trước khi mất Miền Nam Việt Nam , các quan sát viên quốc tế đều ghi nhận là có một "khoảng trống chánh trị " ở Sài G̣n .

Ngày hôm nay th́ Sài G̣n không c̣n là một "khoảng trống chánh trị" nữa mà là một "băi sa mạc chánh trị" nơi đó những "con ma" của CPLTCHMN được chờ đợi như một ảo tưởng. Thật vậy, cái CPLTCHMN đă từng bị tàn sát trong cuộc Tổng Công Kích Tết Mậu Thân (1968) chỉ là một con chim mồi không hơn không kém, cũng giống như cái gọi là "lực lượng thứ ba Việt Nam không cộng sản"... tất cả đều không ai nắm bắt được hết, và cũng không thể đại diện cho ai hết, nhưng chánh sách ngoại giao Pháp đă quá khờ dại dựa trên đó để đặt niềm hy vọng bảo vệ quyền lợi của nước Pháp . Không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, quyền hành thật sự đang ở trong tay của Quân đội Nhân Dân Bắc Việt . Và tướng Trần văn Trà người "chủ" mới của Sài G̣n cũng chỉ là một công cụ của quyền hành đó mà thôi.

Vào ngày thứ năm 15 tháng 5, một cuộc diễn binh rầm rộ đă nói lên sức mạnh quân sự của những kẻ thắng trận. Dẫn đầu , đi sau một con rồng đỏ đang uốn khúc tượng trưng cho niềm vui và hạnh phúc, là các em nữ sinh rất ngoan với quần đen áo dài trắng, rồi đến các phái đoàn dân chúng mang biểu ngữ nhăng nhít đầy khẩu hiệu. Sau đó đến các trung đoàn thép của Bắc Việt đi thành một khối :các "bộ đội đi hàng mười, có bước đi như ngỗng, súng mang choàng qua cổ, mặt lạnh lùng. Kế tiếp là các chiến xa đi thành h́nh vuông, đồ sộ , ồn ào, các xe ra đa, các thiết giáp xa và hàng trăm khẩu pháo binh cơ giới hóa, và những giàn hỏa tiễn. Tất cả pháo binh Liên Xô ghê gớm đó lẽ ra đă bắn 70.000 quả đạn (3000 cho mỗi khu) và 6000 quả rốc kết để nghiền nát thành phố, nếu thành phố nầy không đầu hàng.

Đó là một cuộc tŕnh diễn vĩ đại của chiến xa T.54, của hỏa tiển S.A.M. 6 và S.A.M. 7... những chiếc "Kalachnikov", những chiếc "Molotova" và những cỗ pháo 130 ly kinh hoàng. Các phi cơ Mig 19 và 21 gầm rú trên bầu trời. Nhưng điều phải thấy trên hết và được thấy trước nhất phải là : chiến thắng của những người Bắc Việt (nguyên tác:

Tonkinois). Ở giữa rừng người đang liên tiếp đi tới như những làn sóng lớn... họa hoằn chịu khó lắm người ta mới nhận thấy được một vài xe vận tải chở đám "du kích quân" của "M TGP MN" và một xe Jeep chở nữ binh mặc đồ đen và đội nón "tai bèo" nhỏ.

Các hàng ghế danh dự trên khán đài được dành cho phái đoàn 12 "anh lớn" dẫn đầu là 3 nhà lănh đạo trong Chánh Trị Bộ cộng sản : ông Tôn Đức Thắng, Chủ Tịch nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa, ông Lê đức Thọ, và tướng Văn tiến Dũng, Tổng Tham Mưu Trưởng Quân đội Bắc Việt .

Chủ Tịch Tôn đức Thắng hôm nay phải là người có một niềm vui thật lớn. Ông gốc người Miền Nam , sanh ở Long Xuyên, 85 tuổi, từng là một người nổi loạn ở Hắc Hải, một người thợ điện cũ của hăng Renault, nay là một ông lăo trượng mệt mỏi và gần như điếc, được huân chương Lê Ninh, là một người đă có một quá khứ đấu tranh cách mạng hơn nửa thế kỷ . Vào năm 1927, chính ông là người đă thành công trong việc đánh cướp đầu tiên cho đảng cộng sản Đông Dương trên đường sông khi ông cầm đầu một toán đeo mặt nạ dùng súng lục chận cướp chiếc tàu đ̣ Mỹ Tho. Ông bị bắt và bị kết án tử h́nh năm 1929, sau đó được ân xá giảm án xuống c̣n 16 năm tù giam ở Côn dảo trước khi vượt ngục năm 1945 để tiếp tục cuộc đấu tranh,

Ông Lê đức Thọ, một thương thuyết gia bền bỉ của Hiệp Định Ba Lê và lư thuyết gia của đảng cộng sản Việt Nam , là một nhân vật được biết nhiều ở Tây phương .

Tướng Văn tiến Dũng, người chiến thắng trong cuộc tổng tấn công khắp Miền Nam , là người chỉ huy của tất cả lực lượng vũ trang Bắc Việt từ sau khi tướng Vơ nguyên Giáp bị lu mờ (2). Người béo lùn, cương nghị và bí mật, tướng Dũng là một người Bắc Việt chính cống, gốc ở tỉnh Nam Định giàu có. Là một người từng tham gia hết mọi chiến trận, cựu quân ủy trung ương, một người cộng sản trung kiên và một chủ chiến không chối cải được .. ông là một trong những nhân vật lănh đạo chủ chốt của chế độ Hà Nội .

Ông không quá kiêu ngạo và với một tŕnh độ văn hóa kém hẳn ông Vơ nguyên Giáp, con người tự học bền bỉ nầy đă chuẩn bị hành động có tính cách quyết định số phận của Miền Nam . Ông là người đă thành lập một sư đoàn đặc công để thi hành một trọng trách là làm tan ră hệ thống tiếp vận của địch quân, và là người đă biết xử dụng hợp đồng binh chủng giữa chiến xa và pháo binh của ḿnh một cách toàn hảo.

Sự có mặt của ba nhân vật nầy ở Sài G̣n đă mang lại cho buổi lễ "giải phóng" nầy một biểu tượng rất có ư nghĩa : "ánh sáng nầy đă đến từ Hà Nội" . Dù muốn dù không th́ tương lai của quốc gia Việt Nam nầy cũng đă bị cột chặt vào một sự thật rồi : nó sẽ là một quốc gia cộng sản , cách mạng và không thể chia cắt được . Về điểm nầy không c̣n một chút nghi ngờ ǵ nữa, theo lời phát biểu sau cùng của ông Lê Duẫn, Tổng bí thư đảng cộng sản Bắc Việt, khi nói tới Việt Nam th́ ông đă coi như một Quốc gia thống nhất rồi. Ông nói : "nước Việt Nam tốt đẹp đă trở nên toàn vẹn từ Lạng Sơn đến Cà Mau"

* * *

Sự mềm dẻo tạm bợ của những người "chủ mới" ở Miền Nam chỉ là một trạm dừng chân trên con đường phải đưa người dân Miền Nam đi những bước đầu của cuộc cách mạng . Chỉ là một sự tạm nghỉ chân có tính cách chiến thuật v́ có một nhu cầu phải đặt lại các cơ cấu cải tạo và ghép vào một số cán bộ cần thiết cho dân chúng đang c̣n cứng đầu khó dạy, quen theo lối sống dễ dăi và khó thuyết phục, khó phục tùng bằng biện pháp quân sự .

Thời gian vui chơi đă qua rồi. Các cán bộ chánh trị của Miền Bắc đă hoàn tất mọi công tác chuẩn bị. Cứng rắn, dẻo dai và năng nổ họ đặt dân chúng Sài G̣n vào một mảng lưới, rồi càng ngày càng siết chặt lại. Sài G̣n không c̣n được gọi là Sài G̣n nữa, mà là "thành-phố-Hồ-chí-Minh" để kỷ niệm người cha đẻ của cách mạng Việt Nam .

Đă hết rồi thời điểm của "một nụ cười và một bàn tay thân thiện" . Bây giờ đă đến thời điểm của sự "đe dọa" và của những "bước đi mới". Gọng kềm đột nhiên khép chặt lại, trước hết là trong những khu ṿng đai ở Gia Định, Tân Định, G̣ vấp... nơi mà các "ủy ban nhân dân" đă được thàh lập xong, và tiếp theo đó lần lượt vào trong thành phố.

Từng khu, từng đường, từng ngỏ hẻm, từng nhà một... tất cả đều được thanh lọc. Kiểm tra từng người, ai cũng được gọi lên, được hỏi về cá nhân ḿnh, về gia đ́nh ḿnh, về những người chung quanh ḿnh, và được trưng tập vào một lớp học tập chánh trị .... cũng được gọi là công tác làm sạch đường phố hay là "dọn cho sạch rác rến"

Tất cả trường từ tiểu học trung học cho đến đại học đều phải đóng cửa. Tất cả những tổ chức và sinh hoạt văn hóa "phản động, đồi trụy và dơ bẩn của đế quốc và của tay sai Thiệu" đều triệt để bị nghiêm cấm.. Nói trắng ra là tiêu hủy hết mọi phim ảnh, đĩa nhạc ngoại quốc, tất cả những tác phẩm văn hóa thế giới như của Balzac, Dostoiievski, Faulkner, Camus, Gogol đều bị đốt hết lẫn lộn với các tạp chí t́nh dục loại Play Boy, kể cả các "cuộc phiêu lưu của Tarzan" .

Các giáo sư, thầy cô giáo, sinh viên học sinh mỗi ngày phải đến họp từ 9 giờ đến 1 giờ trưa để tập đồng ca những bài hát cách mạng, tập vỗ tay cho ăn nhịp hay tập "đọc" tập "hô" những khẩu hiệu.

Nhiều đoàn người mệnh danh là trưởng giả, là tư bản, là trí thức, là cựu công chức đă biết "ăn năn hối cải" bắt đầu đi riễu trên các đường phố với những tấm bảng đeo trước ngực với nội dung đại loại như "Tôi đă phản bội cách mạng", "tôi có bạn người Mỹ", "tôi đă cộng tác với kẻ thù" v.v...

Hết khu nầy đến khu khác, nhiều toán người nhỏ thó mặc quân phục xanh lá cây trèo lên bao lơn, hay các cột điện để chăng dây và treo loa, để cho dân chúng nghe ra ră những bản nhạc quân hành ầm ĩ suốt ngày...

Trên tường đâu cũng treo đầy h́nh to lớn của một ông già có cḥm râu dưới cằm: h́nh của Chủ Tịch Hồ chí Minh. Nguyện vọng duy nhất của ông là tất cả nhân dân Việt Nam phải tôn thờ ông . Tất cả những sự tuyên truyền đều tập trung vào ông nầy, vào cuộc đời của ông, vào những tác phẩm của ông, vào những bài thơ của ông mà ai cũng phải học

nằm ḷng . Ông vừa là một Thánh nhân, một vị tiên tri vừa là một vị Thần hộ mạng của cựu thủ đô Miền Nam lúc này đă mang tên của ông. "Di chúc" của ông là một sự chỉ dẫn hoàn hảo, một giáo lư mà tất cả mọi người "Việt Nam thật sự" phải theo..

Nhịp nhàng với hành động tâm lư chiến của các "cán bộ" (ủy viên chánh trị), ảnh hưởng của mấy chú "bộ đội" thuộc quân đội nhân dân Bắc Việt mỗi ngày một nặng nề thêm lên, và càng ngày càng thấy rơ bộ mặt của một quân đội chiếm đóng.

Ban ngày th́ các đội tuần tra khoảng 20 chú "bộ đội", với nét mặt hùng dũng, căng thẳng, đi cách nhau chừng 5 thước, tay gh́ vào c̣ súng, đi rảo khắp thành phố, canh chừng các ngă tư, hoặc thiết lập các rào cản.

Ban đêm th́ cả một trung đội đi khắp nơi trên đường phố lúc nào cũng vắng ngắt, vừa đi vừa lắc cắc khua c̣ súng AK.47 của họ. Thường th́ họ phục kich sau các cây trồng dọc đường và bắn lên nhiều tràng súng dài vào các bóng đen thoáng qua, lặng lẽ.

Thế nhưng mặc dầu lớn tiếng hăm dọa, với những áp phích, những phim ảnh phải xem, những buổi học tập cải tạo tập thể... người dân Sài G̣n vẫn cứng rắn và tham gia các buổi "sinh hoạt cách mạng" một cách lặng lẽ, hờ hững.

Cả ba buổi họp lớn đầu tiên trong tháng 5 (ngày 1, ngày 7 và ngày 15 tháng 5) chỉ qui tụ khoản vài chục ngàn người , không hơn được.

Ngày 15 tháng 5, "ngày lễ chiến thắng", trong khi các sư đoàn Bắc Việt rầm rộ diễn hành, các toán cán bộ cổ vũ đặt ờ các ngả tư đường không thành công được trong nhiệm vụ hô hào dân chúng vỗ tay hoan nghênh quân đội chiến thắng Miền Bắc . Chẳng những thế mà c̣n có rất nhiều khán giả Miền Nam khóc sướt mướt nữa.

Chế độ cũ đă phát hàng chục ngàn súng cho dân vệ trẻ trong các khu gia cư. Thủ đô lại có gần trăm ngàn Cảnh Sát được trang bị súng M.16, súng lục 32 và lựu đạn. Phía Bắc Việt đă tự thú nhận là mặc dầu đă treo nhiều giải thưởng cao cho những sự tố giác, nhưng chỉ thu hồi được một số rất ít ỏi vũ khí nầy.

Nhiều người dân Sài G̣n c̣n đi xa hơn nữa là họ từ chối không chịu đầu hàng..Một số tướng lănh đă tự tử như: tướng Phú, cựu tư lệnh Vùng Cao Nguyên Trung Phần, đă uống nguyên một ống thuốc nivaquine và chết tại bệnh viện Grall; như tướng Nguyễn Vỹ, cựu Tư Lệnh sư đoàn 5 bộ binh , tướng Nguyễn khoa Nam và Tướng Lê văn Hưng, Tư Lệnh và Tư Lệnh Phó Vùng Đồng Bằng Sông Cửu Long; tướng Nguyễn văn Hai, Tư lệnh sư đoàn 7 bộ binh .... Nhiều sĩ quan khác, các nhân vật và các chánh trị gia đă tự kết liễu đời ḿnh bằng thuốc độc hay bằng cách tự bắn vào đầu. Trong số những người nầy có ông Trần chánh Thành, cựu Tổng trưởng Thông Tin , một trong những người đối lập hàng đầu với Tổng Thống Thiệu; tất cả thành viên trong một gia đ́nh công chức cao cấp (sáu người) và cả 3 người giúp việc trong gia đ́nh. Một cựu hạ sĩ quan Dù tự tử ngay giữa chợ bằng cách tháo chốt một trái lựu đạn và nằm lên trên và la lớn lên :"Chúng bây không bao giờ bắt sống được tao đâu..đồ bọn cướp đểu giả !"

Trái lựu đạn nổ tan xác anh thành nhiều mảnh, trừ chiếc mũ bê rê đỏ của anh, nhưng không một ai dám nhặt lấy...

Một tuần lễ sau khi tượng đài "chiến sĩ VNCH" bị hạ bệ, có một vị cựu binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến của Miền Nam tẩm xăng tự thiêu như những nhà sư trước kia đă làm để phản đối "chế độ thối nát" . Ông ta cháy như ngọn đuốc trong nửa giờ, trước hàng trăm dân chúng Sài G̣n đứng sững sờ nh́n ngọn lửa trên bụng anh làm cháy đen cả hai cánh tay anh. Một giờ sau, đài phát thanh Hà Nội cố làm nhẹ biến cố nầy bằng một bản tin được loan đi, nói rằng: "người tuyệt vọng nầy cầm trên tay một tấm giấy trên đó ông viết "tôi đói lắm" ! (3)

Ngày hôm sau phát ngôn viên của Ban Quân Quản lại đưa ra một lời giải thích thứ hai :

- "đó là một phật tử chống đối chế độ Thiệu. Anh ta để lại một bức thư nói rằng: cuối cùng đất nước tôi đă được giải phóng khỏi ách độc tài, nhiệm vụ tôi đă hoàn tất và tôi chỉ c̣n có chết mà thôi."

Cả hai luận cứ mâu thuẫn nầy không dối gạt được người nào hết. Người dân Sài G̣n chứng kiến tận mắt cái chết của anh Thủy Quân Lục Chiến có thể sẽ không nói được tại sao anh ta tự tử. Nhưng họ biết rơ nơi anh chết: đó là trên đống ximăng nát vụn của tượng đài hai anh lính Thủy Quân Lục Chiến tượng trưng cho ḷng can đảm của người lính chiến VNCH.

Tất cả những người chết để khỏi phải kéo lê kiếp sống nô lệ như thế rất xứng đáng được kính trọng....

Các nhà báo đôi khi đưa ra những nhận xét đơn sơ không muốn nói nhiều hay chỉ muốn mua ḷng độc giả bằng một câu nói bâng quơ bóng bẩy.

Một trong những bạn đó, một người cũng nổi tiếng lắm, được trui rèn trong tài nghệ và cũng có khá nhiều độc giả trên khắp thế giới, đă đưa ra một câu quá bất công và quá tàn nhẫn khi viết về cái chết của tướng Phú :

- "Tướng Phú, Tư Lệnh Vùng Cao Nguyên đă từng là một người lính rất tốt ở Diện Biên Phủ, đă không c̣n tốt nữa khi ông ta nhận bổng lộc của ông Thiệu như những người khác".

Nhà báo nầy không có quyền chửi bới, mạt sát hay lên án một người đă chết, nhất là khi anh chưa biết người đó là ai và dĩ nhiên chưa bao giiờ thấy được hành động của người ta trên trận địa. Những ông được xem như là "chúa tể" của Dù ở Điện biên Phủ, tôi muốn nói như Langlais, Bigeard, Bizard, Touret và Botella, can đảm tột bực và không bao giờ biết xúc động,, họ rất quư mến và đánh giá cao ông trung úy nhỏ con tên Phú nầy mà họ coi như là một sĩ quan rất có giá trị trong quân đội Việt Nam . Tướng Phú là bạn của tôi (tác giả). Tôi đă biết ông ta từ lúc 23 tuổi. Lúc nào ông ta cũng đánh trận và đánh giỏi ... trên khắp nước Việt Nam . Trong vùng thối nát như Cao Lănh, khi ông là Tư Lệnh Lực Lượng Đặc Biệt, cũng như khi ở Lào ông đă chiếm lại Tchépone và trong 2 ngày đă đánh

tan một trung đoàn thiện chiến thuộc sư đoàn 312 Bắc Việt chuyên chiến trận ở miền núi. Ở phía Tây thành phố Huế, năm 1972, ông đă giữ vững vùng Bastogne với sư đoàn đầu tiên của ông và làm thất bại sư đoàn 308 được mệnh danh là sư đoàn sắt của quân đội Bắc Việt . Con người ông tướng Phú chỉ c̣n có một lá phổi, thường hay khạc ra máu và mặc dầu bị các bác sĩ cấm bay 10 năm nay nhưng ông vẫn tiếp tục lên trực thăng mỗi ngày, bay lên mặt trận và đáp xuống tiền tuyến. Tôi thường đi theo ông ta, thường ăn chung và ngủ chung một lều với ông ta. Tôi cũng biết bà tướng Phú, một người nông dân chất phát và 9 người con của ông . Tướng Phú nghèo nhưng được binh sĩ của ông kính trọng. Ông không biết buôn lậu và coi rẻ tiền bạc.Ông chỉ ở ngoài mặt trận, không bao giờ nghĩ đến chánh trị và cũng ít lui tới Dinh Tổng Thống.. Một buổi chiều nọ ở Huế, ông đă buồn bă tâm sự với tôi: "Ở Điện Biên Phủ, thiếu tá Botella mà tôi thương mến như cha tôi vậy, đă có nói là tôi sẽ được tuyên dương với "Bắc Đẩu Bội Tinh". nhưng tôi chưa bao giờ nhận được nó.Tôi đă được tuyên dương 27 lần với tất cả huy chương cao quư nhất của Việt Nam và của Hoa Kỳ . Nhưng tấm huy chương "Đỏ" đó mới là huy chương đẹp nhất thế giới!"

Một buổi sáng nào đó năm 1954, tướng Phú là người sĩ quan Việt Nam cuối cùng đă bắt đoàn quân hát bài quốc ca Marseillaise của Pháp trên một trận tuyến ở Đông Dương khi ông dẫn quân xung phong lên chiếm vị trí "Élianne I" ở Điện Biên Phủ . Hai mươi mốt năm sau, mất hết quyền chỉ huy lại bị vu khống và tuyệt vọng, ông đến t́m cái chết trong một bệnh viện của người Pháp, trước các bác sĩ quân y người Pháp, dưới bóng của lá cờ tam tài Pháp.... Để được biết chắc chắn rằng các người bạn cuối cùng, các người bạn chiến đấu của ông khi về Pháp phải được biết rơ là ông ta không hề phản bội lại hai chữ Danh Dự mà họ đă cùng nhau thề thốt trên những ngọn đồi đẫm máu ở Điện Biên Phủ.

Thật là kỳ lạ và bi đát thay cho số phận của các tướng lănh nói trên và của những chánh trị gia Miền Nam hay Cam Bốt được kết hợp với nhau không phân biệt trong chiến dịch bôi nhọ và vu khống, được phổ biến rộng răi khắp nơi trên thế giới từ bao nhiêu năm qua. Nhất là báo chí Mỹ không ngớt nhắc đi nhắc lại là Phnom Penh và Sài G̣n "đầy rẫy tham nhũng". Đặc biệt tôi nghĩ tới ông Long Boret, Thủ Tướng Cam Bốt và hoàng thân Sirik Matak, nhân vật thứ hai ở Cam Bốt. Lẽ ra họ đă đi được trên một trực thăng Mỹ với ông Đại Sứ Hoa Kỳ khi ông nầy ra đi với một lương tâm thanh thỏa của một công chức cao cấp đă thi hành xong khế ước, c̣n b́nh tĩnh ôm theo trong tay lá quốc kỳ Mỹ được xếp cẩn thận, y như trong một kịch bản vậy. Nhưng hai người nầy lại không thèm đi, họ thích ở lại đất nước họ và có chết th́ chết trên mảnh đất quê hương của họ, giữa đồng bào của họ c̣n hơn là đi sống lưu vong trong một đất nước mênh mông xa lạ đă phản bội họ. Họ không phải là những người độc nhất đă chọn "ở lại", v́ sau khi cân nhắc kỹ lưỡng rồi họ mới ngả hẳn về cái chết để chứng minh phẩm cách và giá trị của niềm tin của ḿnh.

C̣n nhiều người nữa, rất nhiều người nữa cả ở Phnom Penh và ở Sài G̣n . người ta c̣n tiếp tục nói về những người nầy bằng cách gọi họ là "bọn tham nhũng" , mà vào một thời kỳ khác, khi mà Tây Phương bị những nguyên tắc vĩ đại của lịch sử La Mă chi phối, th́ người ta phải gọi họ là những "vị anh hùng"!

* * *

Hơn thế nữa, ở Sài G̣n đâu phải chỉ có những vụ tự tử.

Từ ngày 30-4 đến tuần lễ thứ ba của tháng 5, hơn 60 binh sĩ Bắc Việt đă bị ám sát ngay ngoài đường phố. Một tử thi của một đại tá bộ binh Bắc Việt ḿnh đầy vết dao được khám phá ra ở trong hẻm rạp chiếu bóng Eden , trước mặt khách sạn Continental. Ba sĩ quan Bắc Việt khác đă bị hạ sát "rất lặng lẻ" gần sở Ba Son.. Chánh quyền xác nhận can phạm là "du đảng" và "kẻ trộm" . Để làm gương họ đem ra xử bắn công khai một số "can phạm" trước mặt gia đ́nh họ và hàng ngàn khán giả.

Ngày 24 tháng 5, lúc 7 giờ sáng, 80 người ngoại quốc rời Miền Nam Việt Nam trên một chiếc phi cơ 4 máy, Illouchine 18 sơn xanh trắng của Liên Xô. Đó là những phóng viên nhiếp ảnh , những nhà báo từ khắp nơi trên thế giới đă đến Sài G̣n và bị kẹt lại sau khi thủ đô bị Bắc Việt chiếm cứ. Trong số nầy có gần 50 nhà báo Pháp và một tướng lănh Pháp đă về hưu bị trục xuất khỏi Việt Nam v́ lư do "hai bàn tay của ông đă dính đầy máu của nhân dân Việt Nam " !(4)

Trước khi được đi, các nhà báo nầy đă bị quá nhiều phiền nhiễu về hành chánh mới được tờ chiếu khán xuất cảnh, sau đó phải nằm chờ đợi được ghi tên vào một chuyến bay kéo dài ngày nầy qua ngày khác...Trước khi lên phi cơ, tất cả đều phải qua một cuộc khám xét, một cuộc khám xét thật tỷ mỉ, thật lâu và rất là lạnh lùng. Các anh "bộ đội" nhờ một nữ tiếp viên hàng không quân sự làm thông dịch viên, đă bóc hết hành lư của họ. Có nhiều xấp thơ và phim ảnh bị tịch thu. Sau đó họ được đưa đến Vạn Tượng (Lào) và phải trả 120 đô la bằng tiền Mỹ hẳn ḥi (gấp đôi giá b́nh thường) và được một chú "bộ đội" đội nón cối và các phi công Việt Nam đeo súng lục hộ tống .

Xuyên qua cửa kính, các nhà báo nh́n Tân sơn Nhứt lần cuối . H́nh ảnh sau cùng mà họ cố mang theo từ Việt Nam là cảnh tượng của một phi trường bị tàn phá: nhà kho sập, phi cơ nằm phơi bụng, chiến xa bị cháy đen...Trong số những anh gan lỳ và đầy t́nh huynh đệ đi về Pháp chuyến nầy, vắng mặt một anh bạn hạng nặng: đó là anh Michel Laurent, bị một tràng liên thinh tự động bắn hạ trong trận chiến ở Hố Nai.

Anh là một nhà báo cuối cùng chết ở Đông Dương.. Chúng tôi vẫn c̣n hy vọng đến giây phút cuối cùng là anh sẽ c̣n sống để trở về. Nhưng bây giờ th́ hết mong rồi. Chúng tôi không c̣n thấy bóng dáng mảnh khảnh, trẻ trung măi của anh nữa, cũng như gương mặt thiên thần với mớ tóc ḷa x̣a và một điếu x́ gà cắn chặt ở môi. Anh công tử có vẻ uể oải nhưng không lo lắng ǵ cả nầy thuộc ṇi nhà nghề sáng giá.Có cả thảy 52 nhà báo đă chết ở Việt Nam từ năm 1945. 26 anh khác đă coi như mất tích ở Cam Bốt. Phần đông là các nhiếp ảnh viên, những tinh hoa trong nghề.. Họ không tường thuật về chiến tranh, mà họ chuyển chiến trận thành h́nh ảnh, gay cấn, tàn bạo và lâm ly thống thiết. Những h́nh ảnh nầy các nhiếp ảnh viên thường thu nhặt trong tư thế đứng, giữa những người sắp chết mà họ thường chứng kiến được cử chỉ và cái nh́n lần cuối cùng của họ. Cho tới khi Thần chết tức giận v́ bị người ta thu h́nh quá gần, nên đă bắt họ chết luôn v́ đă đến lượt của họ rồi.... Và đùng một cái những người c̣n sống sót mới khám phá ra là luôn luôn những anh bị tử thương y như rằng là những người rất giỏi trong nghề,. Người đầu tiên mà tôi thấy chết vào ngày 28 tháng chạp năm 1946 là một anh người Bỉ ốm yếu mà tôi quá xấu hổ v́ không nhớ được tên, làm việc cho một thông tấn xă Hoa Kỳ . Anh đến từ Nam

Dương, một quốc gia chán chê v́ chiến trận, nhưng những trận đánh trong đường phố tuy lẻ tẻ nhưng hung dữ đến dă man trong thành phố Hà Nội đă kích thích anh, như một cuộc đi săn kích thích con chó săn c̣n tơ vậy. Anh đội một nón sắt quá rộng, đeo choàng chiếc máy ảnh Rolleiflex và một cây súng lục Webley to tướng ở ngang lưng.

Anh ta rất là can đảm, can đảm hết nói ! Anh ta chạy trên các mái nhà để đi t́m những anh chàng bắn sẻ. Một anh Việt Minh bắn tỉa phục kích đâu đó đă cho anh một phát vào giữa mặt và anh té lộn nhào rớt xuống đất từ trên cao 10 thước..

Sau đó th́ có anh chàng Kowal mà chúng tôi gọi là "siêu thiên thần", một anh lực sĩ tóc vàng hoe, một con người yếu bóng vía và khắc khổ với một máy thu h́nh cộm lên đầy lịch sử hào hùng.. Ba mươi tám tháng đi toàn những trận ác liệt gần hết miền Thượng Du Bắc Việt ... rồi một tràng liên thanh ngắn một buổi sáng nào đó của tháng 2 năm 1952 đă kết liễu đời anh. Lúc đó anh mới vừa 27 tuổi. Tôi cũng biết anh Péraud, to con, mập mạp, vai rộng, người rất mạnh khỏe, đă từng thoát khỏi trại tù Đức quốc xă, đă từng chứng kiến những trận đánh xáp lá cà ở Na Sản và Điện Biên Phủ... đă bị xem là mất tích trong chiến khu cộng sản sau một cố gắng vượt ngục và không bao giờ được gập lại nữa. Anh Martinoff, bị đạp phải một trái ḿn... Anh Bob Capa lúc nào cũng có một điếu thuốc tàn trên miệng , là một trong những người nhiếp ảnh viên nổi tiếng và đắt giá nhứt trên thế giới, già dặn trrong gần 20 chiến dịch mà bị chết như một người mới bước vào nghề ngày 25 tháng 5 năm 1954 trên một con đê nhỏ ngoài ruộng, chỉ cách đồn Đội Tân vài cây số, ở Đồng Bằng Bắc Việt .

C̣n nhiều người khác , rất nhiều người khác nữa...: như các anh Burrows, Huet, Shimimoto, Flynn, Arpin... và cuối cùng là anh Michel Laurent, ḿnh đầy đạn trong một làng công giáo di cư không đầy ba ngày trước khi Sài G̣n bị thất thủ.

Từ anh nhà báo nhỏ con người Bỉ đội nón sắt quá rộng bị bắn chết ở thủ đô Hà Nội đến anh Michel Laurent bị giết v́ quá gan dạ gần một nhà thờ có treo cờ của Ṭa Thánh Vatican, nơi mà các thanh niên tự vệ kháng cự đến viên đạn cuối cùng... . coi như cuộc chiến ở Đông Dương đă qua rồi.....

Khi đă trở về đến nước Pháp, các anh nhà báo bị kẹt lại gần ba tuần lễ ở Sài G̣n , cựu thủ đô của Việt Nam Cộng Ḥa, đă viết lại và phổ biến tất cả những ǵ mà họ đă thấy và đă nghe: Bộ máy của chế độ Hà Nội đă được áp đặt. Cảnh khốn cùng của dân chúng Sài G̣n . Có các cô gái đă đề nghị trao hết gia tài sự nghiệp để chỉ được cưới và cùng đi ra ngoại quốc. Trẻ em th́ van xin cho được làm con nuôi, dù là giả định. Lại c̣n dịch tự tử nữa. Rồi có tin đồn là có nhiều sự nổi dây ở các tỉnh, hay thành lập "chiến khu" ở Miền Nam ...

Khi tất cả các nhà báo đă bị đưa đi hết rồi....th́ một cái lồng sắt chụp ngay xuống Miền Nam Việt Nam . Muốn có được tin tức, người ta không c̣n có cách nào khác hơn là phải nghe những bản tin chánh thức được loan đi sau khi người ta đă kiểm duyệt cẩn thận. Phải đợi cho có người đi du lịch trong thời gian sắp tới.. Rồi phối kiểm lại tin tức. Rồi phỏng vấn liên tục những người ngoại quốc, những linh mục hay một vài công chức Pháp

khi họ hồi hương. Hay những người Hoa Kiều theo đường giây buôn lậu hay theo các tàu đánh cá đến được Thái Lan..(họ phải trả trên 30 lượng vàng để được đưa đi )

Từ từ các tin tức đó giúp hé mở được bức màn tre đang bao chặt nước Việt Nam , và nhờ vào những chứng cớ và những chi tiết sống, người ta mới có thể thiết lập lại được cả một mảng biến cố đă xảy ra trên đất nước nầy.

Đầu tháng 5, các sĩ quan, Cảnh Sát , công chức, thành viên trong các đảng phái chánh trị , các kỹ thuật gia, nhân viên trong nghiệp đoàn của Miền Nam ... đều nhận được lệnh phải tự kiểm kê. Người ta ấn định cho họ một thời hạn, từng loại một phải đi tŕnh diện với chánh quyền . Phần đông các sĩ quan và Cảnh Sát khi đến tŕnh diện không bị điều tra hỏi han ǵ hết như họ đă nghĩ. Mà người ta chỉ ghi tên tuổi rồi họ được tự do về nhà. Một thống kê đầu tiên vào cuối tháng 5 cho thấy là khoản 25 trên 100 cán bộ của quân đội và của Cảnh Sát là có làm thủ tục khai báo. Một buổi sáng sớm nào đó, v́ chánh quyền đă nắm được địa chỉ và căn cước của từng người nên số người nầy bị bắt hết , cho lên xe vận tải và đưa đi đên một nơi nào không biết. Nhiều bản thông cáo được dán khắp nơi "ra lệnh cho "tất cả các anh phản động" chưa tŕnh diện phải đến tŕnh diện ngay "nếu không sẽ bị nghiêm trị". Đồng thời lại có nhiều áp phích khác cảnh cáo tất cả dân chúng trong thành phố "không được chứa chấp người nào trong nhà mà không khai báo cho công an biết"

Các giáo sư, các thầy cô giáo, các hiệu trưởng và viện trưởng của tất cả các trường trung tiểu học và đại học ở Sài G̣n, tất cả đều bị gọi đến "làm việc" với các ủy viên "đại biểu đại học", ăn mặc như các "bộ đội", quân phục xanh lá cây, mang dép râu và đội nón cối. Các ông đại biểu nầy lạnh lùng thông báo với họ là:

- "Chương tŕnh và chu kỳ học vấn sẽ được thay đổi chiếu theo nhu cầu thật sự của đất nước. Kỷ luật sẽ được áp dụng triệt để. Nhưng tất cả các sách giáo khoa cũ đều bị loại. Sẽ có những sách khác đang in sẽ được tàu chở đến từ Hà Nội. Ít nhất cũng phải từ ba đên 4 tháng nữa mới có đủ số lượng sách cần thiết trong kho.Và tất cả trường đều phải đóng cửa. Về đại học, Luật Khoa và Văn Khoa sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn. V́ hai khoa nầy không có ích lợi ǵ cho xă hội hết, chỉ đào tạo những người "mơ mộng" và những "kư sinh trùng". Thay vào đó sẽ có một trường thông dịch, dạy bốn ngoại ngữ : Nga, Tàu, Anh và Đức ngữ. Tiếng Pháp sẽ không bao giờ được dùng tới nữa. nên không cần phải có thêm người biết tiếng Pháp. Các ông giáo sư thuộc Văn khoa và Luật khoa phải tự chuyễn ngành trong kỷ luật xây dựng th́ hơn."

Tất cả các giáo chức đều phải trút bỏ hết "quần áo trưởng giă", không phải thắt cà vạt, không phải mặc áo vét nữa, và cũng không được mang giầy "kiểu cọ" nữa (nguyên tác : "fantaisie" trong dấu kép) Sẽ có nhiều giáo sư từ Hà Nội đến để điều khiển các lớp về chuyễn hướng giáo dục và lớp cải tạo..

Đầu tháng 6: các sĩ quan cao cấp "dù đă về hưu", các công chức cao cấp và các chánh trị gia, các dân biểu, nghị sĩ,, các tổng bộ trưởng đều được gọi đi học một khóa "học tập cải tạo". Thời gian học tập là 10 ngày. Khi đi phải mang theo "chăn màn, áo ấm, áo mưa, một chiếc chiếu, 3 ram giấy và viết để ghi chú. và phải đem theo 15.000 đồng để đóng tiền

ăn." . Trong suốt thời gian học tập cải tạo, không ai được phép về nhà, hoặc liên lạc với gia đ́nh. Đối với các công chức hàng thấp, các hạ sĩ quan và binh sĩ, chương tŕnh học tập cải tạo được dạy trong 3 ngày. Công chức sau đó được trở về nhiệm sở cũ, các quân nhân sau khi học tập th́ được phát cho một giấy chứng nhận cho phép họ đi t́m việc làm, và được đặt dưới quyền kiểm soát của các trưởng khóm đă được thành lập trong mỗi khu.. Một bản báo cáo sau đó được chuyển cho trưởng "công an khu vực", nơi người binh sĩ được kiểm kê. Về sau nầy, anh trưởng công an đó sẽ phát cho người quân nhân đó một giấy "phục hồi quyền công dân" nếu xét thấy người đó có hạnh kiểm tốt. Trong hiện tại th́ tất cả cựu quân nhân đều được coi như "kẻ có tội" v́ "các cây súng của Mỹ mà các anh đă có trong tay, không phải tự nhiên mà nó đến tay các anh." đó là lời nói của các ủy viên chánh trị phụ trách lớp hoc tập cải tạo đă nói với họ như vậy. Trong khi chờ đợi được phục hồi quyền công dân th́ các cựu quân nhân phải chịu đói meo, v́ tờ giấy cho phép đi t́m việc làm không giúp ích ǵ được cho họ cả. V́ trên thực tế không một người nào được quyền thuê mướn người chưa có quyền công dân.

Sau đợt các chánh trị gia và các quân nhân th́ đến lượt các thợ thuyền và các chú cai thợ. Lớp học tập cải tạo cho các chuyên viên ở nhà máy điện được mở ra ở Dalat vào tháng 6, đă xảy ra nhiều vụ rắc rối và nhiều phản đối. Bị bắt buộc phải mang theo 15.000 đồng (ba phần tư số lương trong tháng của họ), sống xa vợ xa con, họ đă phản đối tập thể để yêu cầu Chánh Phủ phải bảo đảm đời sống của gia đ́nh họ v́ thiếu thốn và không có ai lo. Họ đe dọa là sẽ không làm việc trở lại nếu Chánh Phủ từ chối yêu sách nầy.V́ chánh quyền cần phải có sự làm việc của họ nên đă chấp thuận một phụ cấp cho gia đ́nh họ.

Lúc măn khóa học tập cải tạo, các ủy viên chánh trị đă cố xác nhận với họ là "thời gian học tập cải tạo được kéo dài trong 6 tuần lể mỗi năm". Trong suốt thời gian học tập không thấy có một lời nào ám chỉ đến cái CPLTCHMN. Chỉ có hai đề tài duy nhất được khai triển:

- Nước Việt Nam từ đây sẽ là một quốc gia duy nhất, độc lập và xă hội chủ nghĩa , gắn liền với di chúc của Bác Hồ (nguyên tác :oncle Hô) từ cửa Trung Quốc (nguyên tác :porte de Chine) ở Lạng Sơn đến mũi Cà Mau.

- "ngụy quyền bù nh́n" - có nghĩa là những kiểu suy luận, những lối sống thừa hưởng tử chế độ cũ và của đế quốc Mỹ- là một "căn bệnh" mà đất nước phải loại bỏ. Phương thuốc duy nhất được coi là hữu hiệu là cải tạo.

Lần lần bộ máy nặng nề và tỉ mỉ để nghiền nát các bộ năo đă được đặt xong.. và đă chạy đều.. v́ nó đă chứng minh được ở Miền Bắc rồi, ở đó nó đă được điều hành từ hơn 20 năm qua.. Công tác đóng khung dân chúng được tiến hành rất có phương pháp.

- Giai đoạn thứ nhất: áp dụng kỹ thuật công an cảnh sát mềm dẻo nhưng quyết liệt. Mỗi công dân phải điền hai văn bản in sẳn. Một số câu hỏi chánh thức: lư lịch, tŕnh độ học vấn, nơi cư trú trong những năm chiến tranh, việc làm. Một số câu hỏi riêng tư liên quan đến tất cả những người từ 18 đến 70 tuổi, đ̣i hỏi phải kê khai "tên của những người bạn tốt nhất của ḿnh, hay tên của những người mà ḿnh chịu ảnh hưởng"; Và những tên, địa chỉ của "những mối giao lưu t́nh cảm cũ" . Công tác kiểm kê tất cả dân chúng ở Sài G̣n

được tiến hành từng khóm một, từ khóm nầy sang khóm khác... Khi đă kiểm kê xong, người nào muốn thay đổi địa chỉ th́ phải xin phép cơ quan chánh quyền khu vực ḿnh đang ở và phải có sự chấp thuận của cơ quan chánh quyền nơi ḿnh muốn tới ở. Mỗi người xin như vậy phải có 2 nhân chứng chịu trách nhiệm về lời khai không gian dối.

- Giai đoạn thứ hai: kỹ thuật gia nhập vào tập thể và đề nghị một lư thuyết mới. Nghi lễ thật chu đáo đúng mức. Một Đức Chúa nhân từ :Bác Hồ; Một lư thuyết: Mácxít; Các linh mục đọc thánh kinh: các ủy viên chánh trị thánh ca: các bài hát cách mạng ; Các lời cầu nguyện :các khẩu hiệu ; Các đám rước lễ: các cuộc diễn hành, các cờ hiệu và biểu ngữ , thợ thuyền, sinh viên, các "bà nội trợ và trẻ con" ; Các cuộc "xưng tội" : công khai.

H́nh của Hồ chí Minh được treo dán khắp mọi nơi, trên tường, trong các nhà máy, trong thành lính và cho tới các pḥng khách của các cộng đồng tôn giáo. Có lệnh cho tất cả dân chúng phải treo trước nhà lá cờ đỏ sao vàng của Cộng Ḥa Miền Bắc Việt Nam (nguyên tác : Républic du Nord Việt Nam ) bên cạnh lá cờ của CPLTCHMN. vấn đề thi hành cũng phải lâu. Mua một lá cờ thứ hai đối với nhiều người là một sự tốn kém không nhỏ. Những người nghèo phải cắt xén vải và làm những lá cờ nhỏ hơn. Chánh quyền coi đó là một ác ư. Tức thời có những chỉ dẫn đă phổ biến về cách treo "cho đúng" hai "lá cờ anh em" với kích thước phải bằng nhau.

Các sinh viên rảnh rang từ khi nhà trường bị đóng cửa, đă được thành lập thành "tiểu đoàn" và tham gia vào công tác làm sạch sẽ thành phố.. Các học tṛ th́ tham gia vào sinh hoạt cách mạng ở khu vực với những em từ 8 tuổi. Các "liên đoàn thanh niên giải phóng" đón nhận gái trai từ 10 tới 15 tuổi.

Mỗi ngày tờ nhật báo chánh thức "Sài G̣n Giải Phóng" đưa ra những công tác của vài đại hội, của các văn sĩ, của các nhà văn tiểu luận hay nghệ sĩ "giải phóng" và đăng những kiến nghị của họ: những lời khen tán tụng cách mạng , những bài hát nhớ ơn bác Hồ và Đảng Lao Động đă dẫn dắt nhân dân đến chiến thắng. "...

Phải chăng những người cộng sản Bắc Việt thật sự hy vọng rằng bằng cách áp dụng những phương thức mà họ đă dùng ở Hà Nội vào năm 1954 th́ họ có thể tẩy năo được dân chúng ở Miền Nam ? Đầu tiên nh́n vào, th́ h́nh như khó tin được .

Hà Nội là một thành phố được ngăn ra từng khu vực thợ thuyền, công chức, và các công nhân tiểu công nghệ.. Đồng bằng sông Hồng th́ rất hẹp và có quá nhiều dân. Dân quê Miền Bắc c̣n dùng những chiếc cày tay cổ lỗ mà họ đẩy được . Chiến tranh chống Pháp đă đẩy họ lên rừng hay vào những làng mạc thu hẹp trong lũy tre xanh. Chiến tranh với người Mỹ lại đưa họ thụt lùi lại trong thời quá khứ bằng những cuộc dội bom dày đặc, bắt họ phải sống trong hang hoặc sống chui xuống đất trốn ở dưới hầm . Cầu đường bị phá, nhà ga, nhà máy, phi trường đâu đâu cũng ăn bom làm cho dân chúng gần như trở về thời kỳ đồ đá. Họ đă quen sống cách ly hẳn với thế giới bên ngoài, không có một tờ báo nào gọi là đối lập, không xa hoa không có yếu tố nào để mà biết so sánh, sống đoàn kết với nhau v́ cảnh bất hạnh. họ không thể tranh căi dễ dàng với sự tuyên truyền nhồi nhét quá sơ đẳng và tập thể của các cán bộ..

Trong khi Sài G̣n là một thành phố của thương gia, của các chủ tiệm chủ quán, của những nhà trí thức và những chuyên viên. Đồng bằng sông Cửu Long rộng mênh mông, giàu có, mầu mỡ, mở cửa hằng mấy thế kỷ nay ra biển cả, với hàng hải, với thương thuyềm, với ngoại quốc. Làng mạc ở đây trải rộng ra dưới những hàng dừa, hàng cọ, và dọc theo sông rạch đầy phù sa ph́ nhiêu, và là nơi dự trữ dồi dào và vô tận cho nghề đánh cá. Cuộc chiến tranh chống Pháp đă bảo vệ cho Miền Nam . Cuộc chiến chống Mỹ dù có một số điều quá mức, nhưng đă hiện đại hóa Miền Nam với một số trang thiết bị đến dư thừa. Trong suốt thời gian 20 năm, mặc dầu có mất ít nhiều trật tự, có chiến trận, có những chuyện ám sát, kinh tế khủng khoảng thường xuyên, và nhờ những chuyện đó mà dân chúng Miền Nam đă có lối sống của người Tây Phương hoàn toàn. Họ khám phá ra được máy móc, mô tô, xe hơi, phi cơ, trực thăng, điện thoại.... máy tính, trăn-zi-to và truyền h́nh; máy cày đă thay thế chiếc cày tay, xe vận tải, thuyền máy đă thay thế chiếc tam bản. Họ biết thưởng thức phim ảnh và các sách ngoại quốc, thích nhạc jazz, và biết xài các vật dụng mới lạ, tối tân. Bất cứ anh phu xe xích lô nào cũng đọc 2 tờ báo hằng ngày...

Như vậy th́ làm sao tưởng tượng được là dân chúng Miền Nam có thể buông xuôi chịu bước theo hướng đi nhỏ hẹp duy nhất và một chiều mà Miền Bắc cố t́nh muốn áp đặt cho họ ? Hà Nội muốn thống nhất đất nước và đưa nước Việt Nam vào con đường cộng sản dưới bàn tay sắt náu của họ. Hà Nội có 3 yếu tố trong tay: sức mạnh, một ư chí chánh trị không lay chuyển , và một lư thuyết mạnh. Nhưng những trở ngại cũng không phải ít. Đưa ra một phương thức để mang ra thực hành, như thế cũng chưa đủ. Xác nhận một sự thật để biến nó trở thành một chuyện hiển nhiên, như thế cũng chưa đủ. Đề nghị thống nhất hai Miền của Hà Nội là một sự thống nhất trái với thiên nhiên đe dọa gây xáo trộn đời sống của người dân. Miền Bắc và Miền Nam có thể là 2 Miền anh em, nhưng đó là anh em thù địch. Họ đă từng đánh nhau trong suốt 300 năm trước khi người Pháp đặt chân lên Đông Dương. Cuộc giết chóc trong 30 năm vừa qua chỉ có làm tăng thêm sự rạn nứt trong quá khứ. Mỗi bên đều có ít nhất cả triệu người bị giết và gần 2 triệu bị tàn phế. Hàng trăm ngàn trẻ mất cha ...mất mẹ. Hằng triệu triệu người tản cư bị vứt ra ngoài đường. Nhiều thành phố bị tàn phá đến điêu tàn, nhiều làng mạc bị đốt cháy....

Vĩ tuyến 17 chỉ là một gạch ngang trên bản đồ năm 1954, được các thương thuyết gia hấp tấp gạch lên một cách vội vàng v́ muốn chấm dứt cho xong. .Một đường phi quân sự trừu tượng và hăo huyền.. Hai chục năm chiến trận khốc liệt đă biến nó thành một giới tuyến đầy máu.

Ḥa giải cách nào đây ? để cho có được sự kết hợp giữa hai Miền, giữa hai loại xă hội với hai tŕnh độ khác nhau, hai nền kinh tế khác nhau, hai tâm tính và tâm trạng khác nhau ? Giữa một Miền Bắc với lư thuyết cộng sản khắc khổ và quá cứng đơ v́ nguyên tắc, với một Miền Nam quá tự do như vô chánh phủ, hoài nghi và thích hưởng thụ ?

Giữa một bên th́ đang tự kiêu v́ là kẻ chiến thắng, và một bên th́ đang nhục nhă v́ là kẻ chiến bại và mất nước ? Các nhà phân tách đă đơn giản hóa những bài toán nầy thành một sở đồ và nói rằng những người Bắc Việt với đầu óc cứng rắn và với kỷ luật sắt của họ, sẽ đạp nhẹp Miền Nam .

Tôi không tin ở sơ đồ. Con người không phải là những con số để người ta đưa vào phương tŕnh. Miền Nam không phải nguyên một khối và hay cố chấp. Họ có niềm tin của họ và những tín ngưỡng riêng của họ. Họ không để mất đi một cách dễ dàng đâu. Các Phật Tử, các Tín đồ Công Giáo, Phật Giáo Ḥa Hảo, và Cao Đài Giáo đều một ḷng gắn bó với các chùa chiền, với các nhà thờ và với các thánh thất của họ. Miền Bắc có thể đi tới đích mà họ muốn, nhưng c̣n phải mất nhiều thời gian... và thời gian đôi khi rất thuận lợi cho kẻ chiến bại....

Chú Thích:

(1) Chỉ vài tuần lễ sau đó, tướng Minh được bí mật chuyển ra Hà Nội bằng phi cơ. Ở đó ông được các nhân vật lănh đạo cộng sản trong Chánh Trị Bộ thẩm vấn trong suốt 10 ngày về " tiến tŕnh mưu toan với thực dân Pháp để cướp chánh quyền chống lại quyền lợi của cách mạng " . Khi được đưa trở lại Sài G̣n tướng Minh bị "quản chế tại gia", mỗi ngày có một cán bộ của đảng cộng sản đến nhà để "cải tạo" ông"

(2) tướng Vơ nguyên Giáp bị mắc một chứng bịnh nan y (không chữa được) và phải nằm ở một bệnh viện bên Mạc tư Khoa một thời gian dài.

(3) )(lời bàn của dịch giả: mảnh giấy nầy không cháy mà vẫn c̣n nằm trong tay người tự thiêu để cho Ban Quân Quản lấy được th́ đó là cả một "phép lạ" của xă hội chủ nghĩa !)

(4) đó là đại tướng Vanuxem .

 

BACK TO TOP(Xem tiếp chưong 25 cột bên trái)

dienhanh.jpg

 MẸ VIỆT NAM ƠI ! CHƯONG  25
 
Mẹ Việt Nam ơi !... Tiếp theo và hết.

CHƯƠNG HAI MƯƠI LĂM

SỰ HIỆN DIỆN CỦA NGƯỜI PHÁP ?

R ồi đây số phận của cộng đồng người Pháp ở Miền Nam Việt Nam sẽ ra sao đây ? Những người "bi quan" trong đó có tôi (tác giả) nghĩ rằng tất cả rồi sẽ giống như những ǵ đă từng xảy ra ở Bắc Việt năm 1954. Nghĩa là cũng phải tới kỳ hạn mà cục "bướu" ngoại quốc cuối cùng nầy cũng phải bị trục xuất. Những người "lạc quan" th́ vẫn c̣n tin rằng rồi cũng có khả năng cho một giải pháp thỏa hiệp nào đó.

Các sự việc xảy ra đă chấm dứt ngay cuộc tranh luận nầy.

Những người Pháp từng được mến mộ vào những ngày trước khi Sài G̣n bị thất thủ, không có một chút quyền lợi đặc biệt nào sau khi Bắc Việt chiếm được thành phố. C̣n trái ngược hẳn lại là khác!Những người đầu tiên biết rơ được như vậy là những nhà báo đă bị kẹt lại Sài G̣n . Họ không bị ngạc nhiên ǵ cả khi nhận thấy là họ được xếp sau hẳn, sau thật xa các đồng nghiệp người Anh và người Nhật ... và cả người Mỹ, trên danh sách những người được ra đi. Người Pháp được xếp vào loại "những người có quốc tịch khác", gần như họ là nạn nhân của những nỗ lực sau cùng của Chánh Phủ Pháp nhằm t́m một giải pháp chánh trị cho Miền Nam Việt Nam . Nhưng chỉ có khoảng 50 nhà báo thôi..., và họ đeo theo chánh quyền mới với sự ṭ ṃ liên tục, với nỗi lo âu muốn biết thêm tin tức, và v́ sự hoài nghi của họ. Một chiếc phi cơ thôi cũng đủ để dẹp gọn họ rồi. Khi họ đi rồi th́ c̣n khoản 12.000 người Pháp ở lại Việt Nam . Trong số đó có chừng 2.500 là người Pháp chánh gốc (cộng tác ở đây, thương gia, nhà trồng tỉa, về hưu, nhân công các hăng xưởng Pháp..), trên lư thuyết là những người có thể tùy hoàn cảnh hoặc sẽ rời khỏi đây sau khi quan hệ b́nh thường được tái lập, hoặc sẽ ở lại nếu xí nghiệp của họ được phép tái hoạt động.

Thật ra lư thuyết và thực hành không đi đôi với nhau được : nhiều lắm là vài trăm người trong số nầy có thể ra đi. Những đường liên lạc hàng không thật là rất bất thường và rất kỳ lạ. Đều đặn thường có thông cáo dán trên một tấm bản đen trước cửa Bộ Ngoại Giao cũ hay trước sở Di trú. Hôm đầu tuần, một ủy viên chánh trị nào đó đă lấy phấn viết lên tấm bản đen đó rất rơ ràng như sau: " Sắp tới sẽ có chyến bay đi Vạn Tượng... Ngày , giờ khởi hành sẽ được thông báo đúng lúc." Thấy vậy các anh đă có hộ chiếu đều lo sửa soạn va li, nhảy lên tắc xi và chạy thẳng ra sân bay Tân sơn Nhứt . Binh sĩ giữ an ninh ở đó đẩy họ ra. Không có một chuyến bay nào được dự trù. Họ lại trở về thành phố. Lại chờ đợi... Vào cuối tuần một anh lính gác bôi bỏ thông cáo nói trên, và sáng thứ hai, lại cũng anh ủy viên chánh trị đó, lại viết lên bản đen những gịng thông báo cũ với một vẻ nghiêm trọng không kém tuần trước .... cho đến khi cuối cùng có một chuyến bay cất cánh.

Chuyện nầy có nhiều lư do không giống nhau. Các chuyến bay con thoi của Lào đă ngừng bay v́ chánh quyền cộng sản ở Sài G̣n lúc bán vé th́ thu vào đồng đô la Mỹ, mà muốn trả cho hăng Hàng Không Lào bằng tiền đồng của Việt Nam, một loại tiền tệ gần

như chỉ có một giá trị nào đó ở Sài G̣n mà thôi. Ngoài ra các chuyên viên của Miền Nam Việt Nam (truyền tin, ra đa, điện tử, kỹ sư thông tin liên lạc v.v..) đều đă ra đi với người Mỹ và chánh quyền cộng sản không có lấy một người để thay thế vào đó.

Có một số trở ngại khác, một phần dụng cụ của Hàng Không Pháp (Air France) tối cần thiết cho công tác điều hành khi phi cơ đến và đi (máy điện toán, máy truyền tin, tổng đài điện thoại, kho dụng cụ thay thế, xe đẩy và kéo phi cơ, xe nâng hàng và tiếp tế xăng nhớt v.v..) đă mất hết không c̣n một dấu vết nào cả. Kho hàng gởi đi gồm cả 8 tấn hàng quư giá ( trong đó có 3 tấn ngọc thạch quư của một người buôn đồ cổ giàu có) đă không cánh mà bay mất. Không biết người nào đă cướp sạch. Ban Giám Đốc Hàng Không "Air France " của Pháp ở Ba Lê đă dề nghị với chánh quyền cộng sản để cho họ đưa sang những toán chuyên viên và một số dụng cụ thay thế. Họ nghĩ rằng như thế là họ có thể tái tục được các chuyến bay vào tuần lễ đầu của tháng 7. Ban Quân Quản Sài G̣n đă không nói là "không", mà cho biết nhận xét của cách mạng là hăng Hàng Không "Air France" của Pháp trong nhiều năm qua đă không tỏ thiện chí trong việc tái thiết lập lại đường bay giữa Ba Lê và Hà Nội.. Ngoài sự nguy hiểm mà đường bay nói trên được mở lại trong lúc Hoa Kỳ đang dội bom Bắc Việt , đường bay nầy cũng không có lời. Dù muốn dù không th́ cả 3 hăng Hàng Không "Air France" và U.T.A của Pháp đă không có một hoạt động nào từ khi Sài G̣n bị cộng sản chiếm cứ. Mà dường như là họ không thể t́m lại một đường bay nào cả. Hàng Không Dân sự được Hà Nội trực tiếp quản lư. Mặc dầu đă cố nài nỉ nhiều lần, đại diện của hăng "Air France" cũng không được phép đến phi trường để xem xét các cơ sở của hăng để thiết lập một bản kiểm kê chính xác về các phương tiện và vật dụng đă bị bị mất hết.

Và như thế là việc tái lập các đường bay đến Sài G̣n coi như bị đ́nh hoăn vô hạn định. Chỉ có một chuyến bay duy nhất là phi cơ của Liên Hiệp Quốc. Như thế th́ những người Pháp nào được bảo đảm là có quyền ra đi.. trong một thời hạn nào đó, th́ chỉ có kiên nhẫn nằm chờ. Vả lại, những người Pháp bất cứ gốc gác thế nào, người Pháp chính cống hay là người có quốc tịch Pháp cũng vậy, đều không chờ đợi được ǵ ờ Lănh Sự Quán hay Đại Sứ Quán của ḿnh. Đại sứ Pháp, ông M. Mérillon không c̣n thấy ở đâu nữa cả, và ông cũng không có tiếp ai hết. Ṭa đại sứ Pháp có đầy đủ tiền bạc, lương thực, nước uống .. không thiếu món chi, nên đă đóng kín cửa rào. Và Đại sứ, mà bổn phận đầu tiên lẽ ra là phải đi thăm những người Pháp vốn đang ở trong cảnh khốn quẫn, để an ủi họ, để cho họ yên tâm, vững ḷng, để giúp họ vượt qua được t́nh thế hay giải quyết những bài toán khó khăn mà họ đang gặp phải, để bênh vực quyền lợi của người Pháp đối với chánh quyền mới.. nhưng ông không bao giờ bước ra khỏi nhà. Ông ta chỉ có khuyên người Pháp không nên treo cờ Pháp quá nhiều , v́ theo ông, dù là chỉ treo tạm nhưng sự kiện treo quá nhiều cờ tam tài có thể được coi là một sự "khêu khích".

Thế nhưng, người Pháp đă gặp rất nhiều khó khăn...

Những người có biệt thự với đầy đủ tiện nghi hoặc nhà thường thôi mà ở khu vực ngoại ô.. th́ cũng bị đuổi đi hết. Lư do : không bảo đảm được an ninh đầy đủ.

Tất cả các ngân hàng đều bị đóng cửa, các chương mục bị khóa lại hết, các xí nghiệp phải ngưng hoạt động, các đồn điền cao su và cơ sở kỹ nghệ của họ đều không xử dụng được

v́ đă bị hư hại nặng nề, các băi đậu xe bị "trưng dụng".. Ai cũng thiếu tiền. Các công chức chưa được lănh lương từ ngày 1 tháng 5, chỉ được nhận một số tiền ứng trước nào đó thôi của lương ḿnh.

Các ông chủ xí nghiệp nhỏ , dù đă ngưng hết mọi hoạt động từ ngày có biến cố cộng sản , vẫn phải tiếp tục trả lương cho nhân viên dù họ không làm việc. Các hăng xưởng lớn th́ bị "ủy ban nhân dân xí nghiệp" đ̣i hỏi phải bồi thường tiền phụ cấp nghỉ việc. Mỗi lần mà những chủ nhân người Pháp muốn nói chuyện dàn xếp th́ lại không thấy có một người nào có đủ thẩm quyền. Các nhà trồng tỉa c̣n kẹt ở Cao Nguyên Trung Phần mà muốn xuống Sài G̣n đều phải nộp đơn xin phép với ông ủy viên quân sự của tỉnh. Những nhà trồng tỉa ở vùng Bảo Lộc đă bị bắt và tài sản của họ bị tạm giữ. Những nhà truyền giáo trong nước không bị phiền nhiễu ǵ nhưng bị quản thúc và đang lo sẽ bị trục xuất.

Khách sạn Continental th́ vắng hoe từ lúc các nhà báo ra đi hết .Tầng trệt của Trung tâm Văn Hóa bị ủy ban của khu vực chiếm đóng.. Bệnh viện Grall phải thay lá cờ Pháp bằng lá cờ Hồng Thập Tự và cờ của Chánh Phủ Lâm Thời. Thơ từ từ bên Pháp gởi sang được Hà Nội chuyển tiếp phải đến rất trễ, mấy tuần lễ sau mới nhận được .Tờ báo "Tin Tức Viễn Đông" một tờ nhật báo duy nhất bằng tiếng Pháp, tường thuật về t́nh h́nh tài chánh, ghi lại tin tức của thông tấn xă A.F.P . và thường mô tả đời sống ở Ba Lê ... đă bị đ́nh bản như tất cả các tờ báo cũ của chánh quyền Miền Nam .

Nỗi lo âu của người Pháp đă trở thành nỗi bi quan, v́ ai cũng phải hoàn toàn tự lo cho ḿnh. Sau một loạt sự việc không hay xảy ra như :

- việc đóng cửa hăng Citroen, và Giám Đốc đă bị giam giữ v́ không thể trả lương được cho nhân viên,

- như việc bắt ông Giám Đốc hăng Michelin phải "nộp phạt", v́ bị toán nhân viên có mang vơ khí đe dọa , với sự có mặt của các đại diện của ủy ban quân sự hành chánh , ông bị bắt buộc phải nộp một khoản "bồi thường nghỉ việc rất lớn" cho tất cả nhân viên người Việt Nam ở các văn pḥng và các đồn điền cao su của hăng.

- như khách sạn Continental đă bị trưng dụng để cho các cán bộ Bắc Việt đi công tác vào ở: sĩ quan cao cấp, chuyên viên kế toán vào thanh lọc các chương mục ngân hàng và thanh tra hoạt động của tất cả các xí nghiệp ngoại quốc.

- như "Câu lạc bộ thể thao" mất hẳn quy chế của một câu lạc bộ tư nhân.Trước hết là một tiểu đoàn quân Bắc Việt vào chiếm đóng, và từ đó được mở cửa cho nhân dân xử dụng.

- như "ga ra Charner", sau khi bị một cuộc kiểm kê vật dụng tỉ mỉ cho đến tận những con bù lon, công ty nầy đă nhận được một "lệnh cấm bán" dù đó là phụ tùng thay thế nhỏ.

- Có một số nhân viên người Pháp ở những đồn điền cao su c̣n ở lại làm việc ở các nhiệm sở nằm trong vùng đă được cộng sản kiểm soát. Có những người khác th́ đă trở lại

nhiệm sở sau khi Sài G̣n bị thất thủ. Nhưnng tất cả hai loại người Pháp nầy cuối cùng đều phải chuẩn bị để rời khỏi những nơi nầy.

- Nổi gian truân đă đến với nhân viên của đồn điền S.I.P.H th́ lại rất đặc biệt. Ngày 7 tháng 5, một tuần lễ sau khi Sài G̣n bị thất thủ, những cán bộ trồng tỉa thuộc đồn điền S.I.P.H trở lên những vùng mà họ đang khai thác nằm ở gần Xuân Lộc. Bộ đội chánh quy Bắc Việt đă chiếm đóng tại đây rồi. Những binh sĩ trú đóng trong những dăy nhà thuộc Pḥng Nghiên Cứu Kỹ Thuật của đồn điền đă dùng các hồ sơ lưu trữ để đốt lửa nấu cơm. Giám đốc đồn điền người Pháp (nói thông thạo tiếng Việt) đă báo động với một ủy viên chánh trị Bắc Việt rằng:

- " Các anh "bộ đội của ông đă làm một việc ngu xuẩn tày trời. Các hồ sơ mà họ xé nát hết để đốt đi có một giá trị không lường được .Đó là kết quả của 50 năm làm việc, t́m ṭi, nghiên cứu và thực nghiệm về việc trồng tỉa cây cao su. Không phải tôi phản đối v́ để bảo vệ quyền lợi của sở tôi, mà bởi v́ nếu sau nầy người Việt Nam muốn tiếp tục sản xuất cao su cho đất nước ḿnh và muốn nâng cao năng suất và sản lượng cao su, th́ những hồ sơ nầy có một giá trị hàng đầu cho đất nước. Tôi xin lưu ư với ông là không có ǵ thay thế được cho các hồ sơ nầy."

Ông ủy viên nầy đă quở trách binh sĩ của ḿnh và cho lệnh họ không được đụng tới những tập hồ sơ nầy nữa. Nhưng từ ngày hôm sau đó, các chú "bộ đội" lại tiếp tục dùng các tập hồ sơ quư giá đó để nấu cơm nữa , và chỉ trong vài ngày sau họ thiêu hủy hết tất cả kết quả của công tác nghiên cứu khoa học trong nửa thế kỷ đă được cập nhật hóa rất là công phu và cẩn thận.

Về phần ḿnh, người Pháp đă khai triển trở lại mọi công việc trong đồn điền. Việc cạo mủ cao su đă trở lại nhịp độ b́nh thường. Nhưng ngày 21 tháng 5, tất cả các công nhân người Việt, được Ủy Ban của Đồn diền hướng dẫn đă nổi lên biểu t́nh tập thể và ép các nhà trồng tỉa người Pháp phải rời ngay khỏi đồn điền, không cho họ kịp thu dọn các vật dụng cá nhân của họ nữa.

Đó là t́nh h́nh của cộng đồng người Pháp khi Đại Sứ M. Mérillon được "gọi về" Ba Lê, hồi đầu tháng 6. Một thông cáo báo chí của Tổng Thống Phủ từ Ba Lê đă xác nhận:

- "Trái hẳn với những ǵ mà một vài thông tấn báo chí đă dự đoán từ trước , sự ra đi của Đại sứ Mérillon không phải do CPLTCHMN bắt buộc"

Quả nhiên điều nầy rơ ràng là rất đúng với sự thật cũng giống như cái CPLTCHMN không bao giờ có mặt ở Sài G̣n vậy !

Thói quen nổi bật nhất của các nhà ngoại giao là hay "chơi chữ", là chuyển đổi những điều "lăng nhục" ra thành những sự "hiểu lầm" Nhưng sự kiện là sự kiện, không thể nào biến thể nó một cách dễ dàng được . Ông đại sứ Jean Marie Mérillon đă rời khỏi nước Việt Nam mà không bao giờ được tướng Trần văn Trà tiếp kiến. Tướng Trà là chánh quyền duy nhất tại Sài G̣n . Người ta nói là ông Mérillon đă gặp một số "cán bộ cách mạng ", trong khi người đồng nhiệm Bắc Việt của ông ở Ba Lê lại danh dự được điện

Élysée tiếp kiến. Một ngày trước khi ông rời khỏi Miền Nam Việt Nam , ông được gọi tới Bộ Ngoại Giao. Ông đă gặp 3 nhân vật vô danh v́ đứng trước mặt ông họ không thèm xưng danh tánh, cấp bậc của họ. Họ "cám ơn" ông về hoạt động của ông và thông báo cho ông biết là sẽ có "một người nào đó thuộc ban nghi lễ" sẽ đợi ông ở phi trường để giúp ông khỏi bị phiền phức về thủ tục khai báo với Công An và Quan Thuế. Đúng giờ, có một công chức cũng vô danh đă đợi ông Đại Sứ Pháp để đưa ông đến tận phi cơ và cho ông được ưu tiên lên phi cơ trước những hành khách khác. Đó cũng là một niềm an ủi cho một chút tự ái mỏng mành cho một người Đại diện của một quốc gia đă từng đóng góp "quá nhiều cho nền ḥa b́nh" ! Tuy nhiên đức tánh b́nh dân của ông Đại sứ Jean Marie Mérillon đă đặc biệt bị hạ quá thấp so với những người Pháp ở Sài G̣n .

Có một số người đă nói ;

- " Ông Đại sứ đă thực hiện một tiết mục lớn : Ông đă thúc hối cho ông Thiệu sớm rời khỏi chức vụ, và sau đó cả ông già Hương nữa để đưa cho được tướng Dương văn Minh lên. Ông đă tưởng rằng như vậy là đă đem lại ḥa b́nh và một sự ḥa hợp. Nhưng ông ta chỉ thành công trong việc nhanh chóng làm tan ră nền chánh trị của Miền Nam và đưa Miền Nam đến một sự đầu hàng không điều kiện mà thôi. Trước ngày mất thủ đô, người ta chỉ thấy có một ḿnh ông Đại Sứ Pháp. Nhưng sau đó th́ ông đă biến thành một luổng gió... Và giờ đây ông ra đi, để lại sau lưng ông trên mười ngàn con tin người Pháp.....

Thật vậy, nước Pháp có quyền hy vọng một ân huệ nào đó trong thái độ đối xử - để tưởng thưởng những nỗ lực của ḿnh - Nhưng trái lại nước Pháp chỉ nhận được những điều ức hiếp và lăng nhục !

Ngược lại, những Đại diện của Hà Nội và của CPLTCHMN ở Ba Lê (có mặt thường hơn ở thủ đô Pháp hơn là ở thủ đô Miền Nam) lại được hưởng một sự tự do phát biểu và tự do đi lại trong toàn lănh thổ nước Pháp. Vấn đề an ninh của họ được hoàn toàn bảo đảm. Họ được có những đoàn hộ tống chánh thức. Báo chí và đài phát thanh đă giúp họ phổ biến những bản tuyên bố và thông cáo báo chí. Họ lại được bênh vực luận cứ và quan điểm của họ trên đài truyền h́nh. Chánh Phủ Pháp không hề gây cho họ bất cứ một khó khăn hay phiền toái nào.

Phải chăng đó là một điều không hợp lư khi phải đ̣i hỏi để đơn giản có được một sự đối xử tương ứng ?

Sự ra đi của Đại Sứ Pháp Jean-Marie Mérillon khi ông chỉ thật sự là một nhân viên thừa hành trung thành với đường lối chánh trị lệch lạc từ Bộ Ngoại Giao của ông ta , đă không giúp cải thiện được bao nhiêu những mối giao hảo giữa "chánh quyền cách mạng" và các công dân người Pháp của chúng tôi.

Trong đêm 16 rạng 17 tháng 6, bệnh biện Grall bị các "bộ đội" với súng ống đầy đủ, vây kín. Các binh sĩ Bắc Việt và các sĩ quan an ninh tràn vào lục soát khắp nơi : các pḥng mổ, các tủ thuốc, pḥng của các bác sĩ và của những người bệnh. Họ đă nói là họ muốn "biết chắc chắn là không có một vũ khí nào được cất dấu trong bệnh viện và không có một người nào ở pḥng bịnh nhân bị coi là trong t́nh trạng bất hợp lệ.

Đến sáng ngày 17 / 6 tờ "Sài G̣n Giải Phóng loan báo là kể từ nay chỉ có một ngân hàng duy nhất ở Việt Nam .Tất cả các ngân hàng khác, của quốc gia, của tư nhân hay của ngoại quốc đều phải đem nộp hết sổ sách, chương mục, và bản kết toán cho ngân hàng quốc gia mới của Việt Nam. Các biệt thự của nhân viên ngoại quốc đều bị sung công. Các thanh tra phải vào tạm trú ở các cư xá thuộc 3 ngân hàng: Ngân Hàng Á Châu của Pháp, (tên địa phương là Ngân Hàng Đông Dương) , Ngân Hàng Thương Mại Pháp và Ngân Hàng B.N.P. Các ông giám đốc của ba ngân hàng nầy thảo một bản tuyên bố chung gởi cho Ban Quân Quản, có đoạn kết như sau :

- " Trong hoàn cảnh hiện tại, chúng tôi không thể nghĩ tới bất cứ một h́nh thức hợp tác kỹ

thuật nào và chúng tôi chỉ có một nguyện vọng: được trở về Pháp càng sớm càng tốt."

Các hăng "Chargeurs Réunis" và "Messageries Maritimes" từng phụ trách hầu hết dịch vụ chuyên chở hàng hóa bằng đường biển đến Âu Châu đă nhận được lệnh phải ngừng hoạt động để biến thành một công ty quốc doanh độc quyền của Nhà Nước .

Ba ngày sau khi ông Giám Đốc hăng thuốc lá Đông Dương trở về Pháp th́ hăng thuốc lá nầy bị chiếm giữ ngay. Hăng thuốc lá Bastos và hăng bia và nước ngọt nước đá Đông Dương (Brasseries-Glacières d'Indochine) chỉ sản xuất 30 % năng suất v́ đă gặp nhiều khó khăn với các "ủy ban của xí nghiệp"..

- V́ gia đ́nh đă về Pháp từ tháng 4 nên các giáo sư sống xa gia đ́nh, (các trường học đều bị đóng cửa).; các bác sĩ quân y măn khế ước, các nhân viên xí nghiệp đang ngừng hoạt động, các thương gia không có khách (tiệm tùng bị đóng cửa, các khách sạn bị trưng dụng) ... tất cả những người nầy sống thu hẹp như một xă hội bị đóng kín trong sự tuyệt vọng và buồn nản..Trong khi chờ đợi các đường hàng không có thể được cho mở lại, họ không có việc ǵ làm, nên chạy đi chạy lại thăm nom nhau để giết th́ giờ, rồi mang hết những ǵ họ c̣n lại như rượu và thức ăn ra ăn nhậu cho hết. Nhưng sự bực dọc của các anh "bộ đội" thường gây ra những chuyện rắc rối bực ḿnh cho những người Pháp nầy (như xét căn cước liên tục, viếng nhà bất thần và thường xuyên, không cho di chuyển) v́ họ cho là những người ngoại quốc nầy khinh thường họ khi lái xe hay khi ngồi tán gẫu trên sân thượng , nên bất cứ một vi phạm nhỏ nào họ cũng có thể bị đưa tới công an để được nghe những lời giáo huấn hằng giờ... hoạc nghe thuyết về sự cần thiết phải thay đổi "tánh phản động" của ḿnh.

- Tất cả những đồn điền cao su lớn đặt dưới quyền chỉ đạo của một "ủy ban cao su" hiện nay do nhân viên Việt Nam quản lư, phối hợp với chánh quyền địa phương. Một số nhà trồng tỉa phải trở về Sài G̣n và họ tuyên bố là lúc nào cũng sẵn sàng giữ một vai tṛ cố vấn kỹ thuật , nếu chế độ mới đ̣i hỏi. Nhưng chánh quyền cộng sản đă cho họ biết là họ "chỉ mong hợp tác với những người chưa bao giiờ làm việc ở Việt Nam trước ngày chiến thắng của cách mạng". Họ đă chỉ rơ ràng cho thấy ví dụ như "những linh mục, những chuyên viên hay những nhà ngoại giao" đă từng có những quan hệ với chánh quyền bù nh́n của ông Thiệu trước khi ông nầy ra đi."

Những người Việt Nam có quốc tịch Pháp tiếp tục vây quanh văn pḥng Di trú và ṭa Lănh Sự Pháp (Sài G̣n giờ đây đă xuống hàng thành phố cấp vùng nên chỉ được phép có một đại diện Lănh sự, các ṭa đại sứ đều ở Hà Nội). Không một người nào được phép hồi hương v́ là "công dân da vàng". Ba Lê vẫn không thể làm ǵ được trong lúc nầy. Và các công chức trong lănh sự quán chỉ biết nói là sự di tản của tất cả người Pháp" nói chung có thể đ̣i hỏi 2 tháng hoặc 2 năm". Những đồng bào Pháp nào đă ra đi được sau một thời gian chờ đợi khá lâu đều phải giao ch́a khóa nhà và ch́a khóa xe của họ cho chánh quyền mới để họ "quản lư giùm". Họ chỉ được quyền mang theo "quần áo và giấy tờ cá nhân" mà thôi. Họ không được rút tiền từ chương mục ngân hàng của họ. Họ không được phép nhờ một thân nhân hay môt bạn thân nào coi sóc giùm căn pḥng , biệt thự hay xe cộ của họ. Các tài sản nầy không phải bị cưỡng đoạt mà chỉ bị di lư thôi để giao lại cho "nhân dân quản lư" trong khi chờ đợi bị sung công... Và chờ thủ tục bồi thường.

Trong ngắn hạn, dù sao th́ sự có mặt một trăm năm của người Pháp ở Việt Nam cũng đă được bôi xóa đi một cách quá nhanh chóng. Sau ba mươi năm cách mạng và tranh đấu, không phải chỉ để dùng tên của bao nhiêu những vị anh hùng mà kẻ chiến thắng không bao giờ thiếu, để thay thế vào tên đường như tên của ông Pasteur chẳng hạn.

* * *

Trong tuần lễ thứ ba của tháng 7, một người Pháp từ Sài G̣n về nước đă trao cho tôi một bức thơ của một ông bạn Việt Nam của tôi, giáo sư T.. .mà ông đă viết từ lâu không gởi được . Bức thơ viết :

- " Anh Pierre thân mến,

Có quá nhiều biến cố đă xảy ra từ sau lần chúng ta gặp nhau chỉ mới vào khoảng cuối tháng 4 đây thôi nhưng tôi có cảm tưởng là chuyện đă xảy ra cả trăm năm trước và trong một thế giới khác không bằng. Đứa con trai lớn của tôi, thằng Viên. là trung úy ở sư đoàn 18 bộ binh, đă bị tử thương trên đường Long Thành ngày 29 tháng 4. Nó được 24 tuổi.

Nhưng ba đứa khác th́ lại được đoàn ngũ hóa vào những hội đoàn mới. Chúng nó đi vẽ biểu ngữ trên tường, và đi kiểm kê những người dân tỵ nạn. Nổi buồn của chúng tôi không thể diễn tả ra bằng chữ được. Tôi đă cố gắng gạn lọc những tư tưởng của tôi v́ tôi có quá nhiều điều phải nói với anh.. Nhưng trước hết tôi cố gắng cho anh biết qua một số tin tức hay hay.

- Tinh thần của quân đội Miền Bắc cả ở Sài G̣n và ở Đồng Bằng sông Cửu Long, không có quá tốt như người ta đă tưởng đâu. Họ đào ngũ quá nhiều . Đài phát thanh cộng sản và các bản thông cáo dán ở trên tường thường xuyên cảnh giác dân chúng không được chứa chấp những binh sĩ đào ngũ nếu không sẽ bị "nghiêm trị". Lúc họ vào Sài G̣n, các "bộ đội và cán bộ có rất nhiều tiền đồng (của Miền Nam ) mà họ đă thu nhặt được trong các cơ quan của chánh quyền ở các thành phố mà họ vừa chiếm được. Phần đông đă dùng tiền nầy để mua đồng hồ tự động, quẹt máy và rất nhiều món khác mà họ chưa từng thấy biết qua bao giờ. Hết tiền rồi họ trở lại t́nh trạng thật sự như trước, nghĩa là không sáng

sủa ǵ cả. Để giữ tinh thần họ, cấp chỉ huy đă tăng gấp đôi phụ cấp gạo cho họ. Nhưng lương th́ không tăng: 1200 $ hằng tháng.Chỉ vừa đủ mua 4 bao thuốc lá. Có một số binh sĩ đă bị động viên nhiều năm rồi rất là bất măn v́ không được phép trở lại gia đ́nh. Theo ước tính của họ th́ họ nghĩ rằng họ c̣n sẽ bị lưu giữ lại ở Miền Nam từ hai năm tới hai năm rưỡi nữa.. Nhiều đơn vị tác chiến vừa được thông báo là họ sẽ qua một khóa huấn luyện đặc biệt trong thời gian 18 tháng để được chuyển thành "lực lượng ǵn giữ an ninh và trật tự".

-Trên phương diện kinh tế, chánh quyền cộng sản chưa có một biện pháp nào thuyết phục hết. Một đội ngũ được gọi là chuyên viên tài chánh (đúng hơn phải gọi họ là nhân viên kế toán ) đă từ Hà Nội vào đây với những thùng "bàn toán" của Tàu (trong lúc tất cả ngân hàng và các công ty xí nghiệp sẽ được họ kiểm soát đă và đang xử dụng máy điện toán). Các "ông chuyên viên" nầy thường nhắc đi nhắc lại với những ai muốn nghe là ưu tiên hàng đầu của họ là phải " đập tan bộ máy kinh tế bù nh́n". Theo họ th́ đời sống của người dân ở thử đô Sài G̣n quá dễ dàng là nhờ viện trợ của Hoa Kỳ . Hầu hết dân chúng Sài G̣n chỉ là những con "kư sinh trùng" sống ăn bám vào mưu mô thủ đoạn và sự đầu cơ. Tất cả những tích trữ trong ngân hàng sẽ bị tịch thu hết.

- Tiền lương của tất cả những công chức và chuyên viên được giữ lại trong nhiệm vụ của họ sẽ được trả phân nửa bằng gạo và phân nửa bằng tiền. Lương thấp nhất được 10.000 đồng (khoản 120 quan Pháp) và phụ cấp gạo: 10 kí lô cho mỗi người lớn và 5 kí lô cho trẻ con. Lương cao nhất không được quá 25.000 đồng (tương đương 250 quan Pháp). Các cán bộ địa phương của Mặt Trận khuyên những nhà buôn nên mua vàng và hàng vải hơn là tích trữ tiền mặt. Có nhiều cuộc chuẩn bị cho thấy sắp sửa có đổi tiền cũ lấy tiền mới. Chánh quyền sẽ hành động bất thần, không báo trước, và thời gian đổi tiền chỉ trong ṿng 24 tiếng đồng hồ. Tiền mới đă được in rồi (1)

- Đời sống đă đổi thay khác hết. Không ai c̣n t́m đâu được một giọt xăng. Tất cả đều phải đi xe đạp ( hăng L'U.C.I.A của người Pháp đă gặt được một mẻ to v́ đă bán hết số xe đạp c̣n tồn kho). Chánh quyền cũng có cho mở lại vài trạm xăng, nhưng chỉ dành cho xe buưt và xe vận tải công cộng. Cho đến những ngày đầu tháng 6, các chợ c̣n được tiếp tế khá đầy đủ và giá cả c̣n được b́nh thường. Trừ ra cá, càng ngày càng ít đi và càng ngày càng mắc. Cũng v́ không có đủ xăng, 90 % tàu đánh cá không thể ra khơi được . Vào tháng 6, gạo đă bắt đầu khan hiếm. Các chợ không nhận được gạo. Có kêu than cũng vô ích thôi. Mà nếu như chợ có đầy đủ như trước kia ... th́ chúng tôi cũng không c̣n tiền.

-Những bạn bè từ Miền Trung vào đă nói với tôi là hầu hết tất cả vùng ngoài đó đă bị cộng sản kiểm soát khá chặt chẻ, đến độ chỉ có lá cờ đỏ sao vàng của Hà Nội được treo ở các quận lỵ của tỉnh. Cuộc thanh trừng thật là khủng khiếp. Tất cà những sĩ quan tŕnh diện đi học tập đă được đưa đi các trại lao động khổ sai ở tận trên núi rừng. Họ phải mở những con đường xuyên qua rừng rậm, để chở những mảng gổ to và những tảng đá nặng. V́ khí hậu ở đó quá khắc nghiệt và không được trong lành, lại thiếu thuốc men, mặc không đủ ấm, ăn không đủ no.. nên họ chết rất nhiều .Phần lớn các Cảnh Sát đă bị hành quyết. Con gái hay những bà vợ góa của các quân nhân, của những người tư bản và của

những công chức cao cấp , bị gả ép cho các thương phế binh Bắc Việt để vừa làm bạn vừa làm y tá cho họ.

- Trái lại, ở Vùng Đồng Bằng và ở Sài G̣n t́nh trạng mất an ninh và vô trật tự càng ngày càng lớn. Trộm, cướp, và ám sát ngày càng nhiều . Báo chí và đài phát thanh cộng sản quy trách cho binh sĩ của "chế độ bù nh́n cũ đă dùng vũ khí của họ để hành động phá rối trị an" . Chuyện đó c̣n phải chờ xem, v́ từ ngày chấm dứt chiến trận, các cựu quân nhân của quân đội chúng tôi sống vất vưởng không có một lợi tức nào cả. Họ đâu c̣n lănh lương, không có quyền lănh một hột gạo và dĩ nhiên là thất nghiệp. Nhưng không phải chỉ có những anh cựu quân nhân mà thôi. C̣n có những anh "chiêu hồi", những anh Việt Cộng đă trở về vời quân đội VNCH. Có khoản 200.000 người . Cộng sản Bắc Việt đă cho lệnh họ phải trở về với những đơn vị cũ của họ trước kia. Khiếp sợ v́ phải rơi trở lại vào tay của những người mà họ đă chối bỏ và đă chống lại trước kia nên họ lẩn trốn và sống gần như ngoài pháp luật.

- Cộng sản cũng đă phạm nhiều lỗi lầm không giải thích được .Trong tuần lễ đầu của tháng 5, họ đă mở cửa các khám và đă thả ra tất cả tội phạm, kể cả những người mắc bệnh tâm thần ở bệnh viện Chợ Quán.Tất cả những tội phạm đều không phải là tù nhân chánh trị , mà có cả ngàn người trong số được thả ra là những tội phạm h́nh sự, phạm tội giết người và trộm cướp chuyên nghiệp. Những bệnh nhân tâm thần ở Chợ Quán phần đông là những người điên rất dữ dằn, rất nguy hiểm cho xă hội . Chuyện thả hết những tôi phạm bất lương và những người điên chỉ làm cho t́nh h́nh trở nên trầm trọng thêm mà thôi.

- Ở trung tâm Sài G̣n th́ sự kiểm soát có phần khá hơn, nhưng trong tất cả những khu vực đông dân và ở ngoại ô, th́ ban đêm thường có những sự đụng chạm. ngườ___________i ta thường nghe tiếng súng nổ. Trong những khu vắng vẻ ở Phú Nhuận và Tân sơn Ḥa, có những vụ trộm, những vụ ném lựu đạn, và ám sát có khi xảy ra cả ban ngày.

Chúng tôi được biết là hiện nay có những chiến khu ở nhiều nơi trong vùng Đồng Bằng, cũng như trong rừng và vùng đầm lầy ở Miền Đông của Sài G̣n . Có một số binh sĩ Thủy Quân Lục Chiến , biệt động quân và lính Dù c̣n đầy dủ trang bị, di chuyễn gần như khắp nơi và phục kích. Ở Miền Tây th́ Ḥa Hảo nổi dậy chống đối công khai. Họ tấn công các đoàn xe cộng sản , bắn phá các trung tâm đô thị, và phá hoại các đường dây liên lạc . Ở Cao nguyên, có hàng chục ngàn đồng bào Thượng đốt bỏ làng rút vào rừng sâu. Về những chuyện như thế chúng tôi biết nhiều chi tiết chính xác, nhưng nếu viết ra đây th́ quá dài. Bạn của anh là Paul Ph. biết rành các chuyện nầy. Chắc không bao lâu nữa anh ta sẽ về Ba Lê, v́ anh là công dân Pháp. Anh ta có liên lạc được nhiều nơi, và đă đi lại khá tự do.

Tôi thích nói cho anh vài chi tiết về những người công giáo. Những trận đánh cuối cùng, đẫm máu nhứt và khốc liệt nhứt không phải do các đơn vị chánh quy của Miền Nam Việt Nam mà là do những anh dân vệ công giáo ở Hố Nai. Có nhiều em chỉ mới vừa 15 tuổi đầu, do các linh mục chỉ huy, cầm thánh giá và lá cờ vàng trắng của Đức Thánh Cha, đă chiến đấu dữ như cọp . Họ đă phá hủy được 8 chiến xa T. 54 chỉ bằng lựu đạn và các chai xăng "mô lô tốp (molotov) và đốt cháy nhiều xe vận tải chở đầy lính Bắc Việt . Trận

chiến đă kéo dài trong 2 ngày và hai đêm.. Lúc trước, khi quân đội chánh quy Miền Nam đóng ở Hố Nai rút đi, lực lượng dân vệ ở đây đă giữ lại được mấy khẩu pháo binh và đă xử dụng. Linh hồn của trận chiến là cha Sữu người mà anh đă từng biết rơ. Ông đă bị tử thương. Các em dân vệ đă đem được ông vào nhà và ở đó chiến đấu luôn mấy giờ. Những người sống sót, hầu hết đều bị thương, đă bị cộng sản đem ra xử bắn hết...

Ở Sài G̣n , người công giáo trên nguyên tắc không có ǵ lo lắng hết. Các nhà thờ đều mở cửa và các linh mục được phép làm lễ. Các nhà thờ đều đầy nghẹt tín đồ. Nhưng cũng vẫn có nhiều chuyện rắc rối đă xảy ra :

- Chuyên thứ nhất nhằm vào Đức Ông Le Maitre đại diện của Ṭa Thánh Vatican . Các tín đồ tiến bộ (cánh tả) đă tràn ngập vào Ṭa Đại diện của Ṭa Thánh. Họ lôi Đức Ông và thơ kư của ông ra ngoài đường, ở đó họ đang họp mết tinh để tố khổ. Đức Ông bị họ lên án là đă hỗ trợ cho hành động của Chánh Phủ bù nh́n của ông Thiệu. Họ xô đẩy và la ó lớn tiếng với Ông. Những người trong mết t́nh đă hạ lá cờ của Ṭa Thánh Vatican xuống và thay vào đó lá cờ của CPLTCHMN. Cảnh Sát đă đến can thiệp bằng cách bắn chỉ thiên vài phát súng. Đức Ông được giải tỏa và được dẫn lên pḥng của ông . Nhưng sau đó Ban Quân Quản đă trao cho ông một quyết định trục xuất, với lư do :" sự hiện diện của Ông sẽ làm xáo trộn trật tự công cộng" Và Đức Ông đă rời khỏi nước Việt Nam

- Một chuyện rắc rối khác, quan trọng hơn nhiều, được xảy ra vào đêm mồng 4 tháng 6, ở khu Trương minh Giảng mà như anh đă biết đó là một địa bàn của những người công giáo cứng đầu, khó chịu nhất. Ngày 3 tháng 6, có vài trăm tín đồ cánh tả đă biểu t́nh đ̣i Đức Cha Thuận phải từ chức. Đức Giám Mục Ngyễn văn Thuận vốn là cháu của Tổng Thống Diệm và là Giám mục của địa phận Nha Trang, mà Vatican vừa mới bổ nhiệm ông vào nhiệm vụ Phụ Tá Đức Tổng Giám Mục Địa phận Sài G̣n .Đức Cha Thuận là người được mọi người giáo dân thương mến và kính trọng, kể cả những người không phải là tín đồ cũng vậy. Hàng ngàn tín đồ công giáo thuộc giáo khu Fatimah đă tổ chức một cuộc xuống đường chống-biểu t́nh và hô to những khẩu hiệu chống cộng sản . V́ đă quá giờ thiết quân luật, nên một đội tuần tiễu của "bộ đội" đă đến cánh cáo họ phải giải tán. Các giáo dân đă giựt chuông inh ỏi ở các nhà thờ. Đám biểu t́nh đă giải giới mấy anh "bộ đội" và đă đánh đập họ. Quân đội đă đến can thiệp và có bắn vào đám đông. Có 2 người chết và 6 người bị thương. Ngày hôm sau người ta t́m thấy xác của 3 chú "bộ đội" bị cắt cổ và được treo ở thành cầu. C̣n đức cha Thuận th́ bị bắt buộc phải rời khỏi Ṭa Giám Mục và về sống ẩn cư ở Nhà Ḍng lớn. Ở Miền Trung và các tỉnh ở Miền Nam , tất cả cơ sở tôn giáo (trường học, nữ tu viện, cơ sở y tế lớn nhỏ...) đều bị sung công và xử dụng làm trại lính.

- Trong khu vực của tôi, từ 5 ngày nay những sự khám xét càng ngày càng tăng và lương thực càng ngày càng khan hiếm.. Là một giáo sư về Luật, tôi không c̣n có việc làm nữa. Như thế là không có lợi tức. Tuy vậy mà tôi cũng phải tham gia vào các"buổi họp tập của các luật gia" để tự "cải tạo" ḿnh Người ta chỉ bàn căi về chánh trị . Mọi người đều tranh đua nhau tưởng tượng để sáng chế ra những khẩu hiệu mới mẻ theo ch́u hướng " Pháp luật dính liền với chánh trị , đó là một công cụ đấu tranh, một phương tiện để đạt tới mục tiêu cách mạng " . Đó là một khẩu hiệu quá ngu xuẩn, nhưng khi người ta lập đi lập lại nhiều lần và viết đi chép lại chừng ngàn lần, người ta không c̣n nhớ rơ tại sao người ta

đă bắt đầu phải học Luật . Thà là tôi chịu khó đi cuốc đất, xuống hàng cho các xe vận tải hay cưa củi. Có thể người ta sẽ đưa tôi đi một trại lao động.

Tôi là một tín đồ Thiên Chúa giáo như anh Pierre đă biết đó. Nhưng có đôi lúc tôi thấy Đức Chúa Trời ở xa Việt Nam quá ! Và tôi có cảm tưởng rằng chúng tôi c̣n phải ở lâu lắm trong thế giiới cộng sản ."

* * *

Đầu tháng 8. sau 3 tháng thương lượng đầy gay go và thất vọng, cuối cùng nước Pháp cũng mở được một cầu không vận với Sài G̣n, để di tản trong thời gian hơn một tháng, 1600 công dân Pháp. C̣n những người khác th́ sao ?

Chú thích :

(1).- Tiền mới đă được thực sự lưu hành trong tuần lễ thứ hai của tháng : Tiền đồng (nặng) trị giá 500 đồng tiền cũ của Miền Nam hay là 3 quan Pháp. Nhưng mỗi người chỉ đổi được có 200 đồng (tiền mới), tất cả người Việt Nam và người ngoại quốc đều được lệnh phải đem nộp cho Ngân Hàng Quốc Gia số tiền c̣n lại mà họ đang có.

CHƯƠNG HAI MƯƠI SÁU

THẬT CHUA CHÁT THAY CHO CÁI GỌI LÀ "GIẢI PHÓNG"!!!

Trong tuần lễ đầu tiên của tháng 9, anh Phạm, một người bạn của tôi, cuối cùng được một chỗ trên chuyến bay về Pháp. Khi vừa đến Ba Lê, anh điện thoại cho tôi ngay tại phi trường Roissy:

- " Tôi phải đi gặp anh liền, để cho anh biết, để cho anh nói với tờ báo của anh những ǵ đă xảy ra ở Sài G̣n . Trầm trọng lắm !"

Anh bạn tôi có vẻ bị quá căng thẳng , bị kích thích quá độ như một người vừa bị một cú sốc nặng, muốn phản đối và kêu cứu vậy . Đó không phải là thói quen của anh.

Anh Phạm là một người Việt Nam , người Miền Tây, đặc biệt rất cứng cỏi và rất b́nh tĩnh. Anh là một sĩ quan thiết giáp, tỵ nạn chánh trị ở Pháp từ năm 1955, sau đó anh đă tiếp tục học và đă giật được bằng kỹ sư điện toán và cử nhân hóa học một cách vẻ vang.. Anh ta có một chỗ đứng vững chắc trong một công ty viễn thông lớn từ hai mươi năm nay. Vào dân Pháp năm 1958, anh chưa về Việt Nam lần nào từ hai mươi năm nay. Hôm 2 tháng 4 vừa rồi anh trở về Sài G̣n để thăm gia đ́nh anh, và bị kẹt lại đó trong 4 tháng. Tôi phải gấp rút đi gặp anh bạn tôi mới được.

Tôi gặp lại bạn tôi, lúc nầy người trông quá gầy, vẻ mặt mệt mỏi, với cặp mắt lo lắng bồn chồn. Anh nắm tay tôi trong hai bàn tay của anh thật chặt và nói với tôi một hơi

-" Anh Pierre ơi, ở Sài G̣n chỉ c̣n có một sự đói rách khốn khổ, một nỗi thất vọng, một sự

chống đối và một cái chết mà thôi. Con người đáng ghét nhất đáng khinh nhất ở Miền Nam ngày nay không phải là ông Thiệu, cũng không phải tướng Trần văn Trà, mà là tướng Dương văn Minh. Chẳng những ông ta đă bán đứng Miền Nam mà ông ta đă cúi đầu quy lụy trước những người cộng sản Bắc Việt .

- Hăy b́nh tĩnh đi ông bạn ơi, Anh hăy cố gắng sắp xếp những ư của anh cho có thứ tự một chút đi...

Anh Phạm nh́n tôi như một người mộng du, đang tập trung vào một thế giới nào đó mà chỉ có riêng một ḿnh anh biết thôi, rồi mới nói:

- "Anh không thể nào hiểu được cái ǵ đă xảy ra bên đó đâu. Anh không thể nào tưởng tượng nổi là tất cả đều đă thay đổi hết. Và cả một sự thù hận !....

Anh ta ngưng một lúc, lấy tay dụi cặp mắt như một người ngủ vừa mới thức dậy, một người vừa mới qua một giấc mơ hăi hùng, rút từ trong túi ra một cuốn sổ tay màu đen, lật qua lật lại vài tờ rồi nói:

- " Tôi giữ được cuốn sổ tay nầy qua cuộc khám xét. Tôi có ghi lại rất đầy đủ, tất cả những ǵ tôi đă thấy, đă nghe và đă hiểu được .Trong suốt hai mươi năm qua, tôi gác bỏ chánh trị ra ngoài tai. Đến tháng 3 năm nay, khi tôi nằm rất thoải mái ở ghế phô tơi để xem truyền h́nh ở Ba Lê, cũng như tất cả những người Pháp khác, tôi tưởng người Việt Nam chạy trốn chiến tranh hoặc là họ đă bị sự tuyên truyền chống cộng đầu độc. Anh biết không, thật sự tôi đă lầm ! Bây giờ tôi mới hiểu là tại sao người Việt Nam đă chạy trốn đầy đường. Không phải họ chỉ chạy trốn đạn pháo và các đơn vị cộng sản Bắc Việt . Mà họ thật sự chạy trốn bộ máy ở phía đằng sau bộ đội cộng sản đó anh Pierre ! Các loa phóng thanh, các sự tố giác và lên án, mọi sự chuyển đổi bắt buộc của đời sống, những trại tập trung cải tạo, những ṭa án nhân dân, và những "cán bộ" vừa cuồng tín vừa cuồng nhiệt không mệt mỏi, mặt lạnh như tiền, ngoan cố và khắt khe c̣n hơn các thầy tu của Ṭa án Dị giáo. Những tên cán bộ nầy khi họ nắm được anh rồi, họ không bao giờ buông tha anh ra cho đến khi nào anh phải tưởng tượng t́m ra được những trọng tội của ḿnh để mà tự thú tội mới xong . có nghĩa là cho tới khi nào anh phải tự nhận là anh có phạm tội dù đó là một tội trạng do anh tưởng tượng ra, nghĩa là cho tới khi nào anh chối bỏ tất cả, chối bỏ tín ngưỡng của anh, chối bỏ bạn bè của anh, gia đ́nh của anh, cho tới khi nào anh hội nhập vào giáo hội của họ, vào lư thuyết của họ, vào lối sống của họ... dĩ nhiên là đi ngược lại hết với đời sống cũ...

Anh Phạm ngừng một vài giây rồi lại tiếp tục:

- " Tôi đă nh́n thấy bộ máy đó điều hành rồi, nó núp kỹ ở đàng sau các "bộ đội" ngây ngô từ Miền Bắc đi vào Miền Nam . Nó rất là khủng khiếp. Tôi sẽ cố gắng giải thích cho anh, cố gắng kể cho anh nghe những ǵ tôi đă thấy.

Tất cả binh sĩ vào chiếm Sài G̣n đều cầm là cờ của Mặt Trận Giải Phóng Miền Nam.mà họ gọi là "lá cờ của C PLT CHMN". Dân chúng Miền Nam đều nghĩ rằng: "giữa người Miền Nam với nhau, cuối cùng rồi người ta cũng có thể thỏa thuận được với nhau, để có được một giải pháp". Nhưng làm ǵ có người Miền Nam ? Chỉ có toàn là "bộ đội" người Bắc . (nguyên tác :des Tonkinois), những chú "nhà quê" chỉ thích mua những chiếc đồng hồ có chỉ ngày tháng mà từ ngày cha sanh mẹ đẻ họ mới được thấy lần đầu tiên và họ gọi là "đồng hồ có cửa sổ", và họ thích chụp ảnh với các anh phó nḥm chuyên chụp dạo ở ngoài đường phố. Người dân Sài G̣n bắt đầu gọi họ là "những con ếch" v́ họ mặc quân phục màu xanh lá cây và thường "đ____________i hai hàng". Cũng không có ǵ quá đáng lắm đâu. Chỉ châm biếm chơi thôi. Và các sĩ quan th́ vào ở khách sạn. Họ chưa từng được thấy thang máy bao giờ. Một ngày nọ, ở khách sạn Palace, tôi được chứng kiến một cảnh đặc biệt lạ lùng. Một bà cụ già dùng thang máy đi lên lầu ba. Một cô gái c̣n trẻ cũng dùng chiếc thang máy đó để đi trở xuống, khi cửa mở cô gái bước ra và đi về phía trước. Một anh sĩ quan người Bắc đang đứng ở tầng trệt, bước lui lại mấy bước và kinh ngạc la lên: "Đây là máy móc ǵ đây ? kỳ lạ vậy ? Một bà cụ vừa bước vào đây đi lên, bà ta rất già, nhưng lúc trở xuống th́ bà ta trẻ lại gần 50 năm !" Nghe tôi nói như vậy chắc có người cho là tôi kể chuyện lịch sử của thành phố Marseille hồi xa xưa phải không anh? Nhưng không,

đây là một chuyện thực, một chuyện sống ! C̣n nhiều chi tiết nữa lắm. Anh có muốn tôi kể thêm cho anh nghe không? Họ cũng không bao giờ thấy biết những pḥng tắm nữa. Họ lấy nước trong những cầu tiểu của mấy bà để rửa mặt. Có một buổi chiều các thương gia và mấy ông "Bang" Tàu vừa "hiến" cho quân đội giải phóng một bệnh viện tư lớn nhất ở Chợ Lớn và đă mở tiệc khoản đăi các sĩ quan cao cấp của họ. Tối đến, người Tàu cho gọi mấy nhiếp ảnh viên tới để chụp ảnh . Họ chụp ảnh bằng đèn . Khi ánh đèn chớp của máy ảnh vừa lóe lên, các sĩ quan đều đứng bật ngay dậy và cùng rút súng lục ra. Họ tưởng đó là một cuộc mưu sát. Tất cả những giai thoại nầy cả Sài G̣n ai cũng biết hết cả. Người dân ở thành phố cười riễu. ! Họ không thể nào hiểu được là những người mà họ đang khi dể nầy chỉ biết có những làng mạc nghèo khổ, những trại huấn luyện, núi rừng và chiến tranh. Một thế giới mà không hề có một chiếc tủ lạnh, hoặc một máy ghi âm, cũng không có khách sạn, không có đèn chớp để thu h́nh ban đêm. Khi người ta cười là người ta tưởng là ḿnh che dấu cái lo sợ của ḿnh.

Nhưng dân chúng Sài G̣n đă nhanh chóng hiểu rằng "họ cười là sai" . Đă có những chuyện rắc rối xảy ra.. Các chú "bộ đội" đă bắt gặp kẻ trộm đang chuyển xăng trong nón sắt của họ, và kẻ trộm đă bị bắt buộc phải uống hết những ǵ họ chứa trong nón sắt của họ. Họ đă bắt được những anh móc túi, và họ đă dùng súng lục bắn vào hai bàn tay của những người nầy trước khi thả cho họ đi. Sau đó họ cũng sẽ cho thấy là họ cũng xử binh sĩ của họ y như vậy.

Một anh tài xế xe Molotova đă cán chết một em bé ở Gia Định. Bà mẹ la lên, đám đông tựu lại đ̣i phải được sửa chữa. Anh trưởng xa đề nghị bồi thường ba bao gạo. người mẹ từ chối hẳn và nói lớn :"Anh ta giết chết con tôi, tôi muốn anh ta đền mạng". Nghe vậy, người trưởng xa lập tức lấy cây súng của một "bộ đội" gần đó và cho ngay một phát đạn vào đầu anh tài xế. Và về sau đó đă có những cuộc xử tại chỗ các phạm nhân bị trói tay và được cột vào hai miếng gỗ, ngay trên đường phố, như vậy gọi là để làm gương . Kể từ đó dân chúng Sài G̣n mới thấy sợ và họ bắt đầu nói là "Họ c̣n độc ác hơn bọn Nhật nhiều !"

Nghỉ một chút để hút thuốc, anh Phạm kéo một hơi dài thật ngon rồi lại tiếp tục kể :

- " Kỷ luật sắt và sự tàn ác của mấy chú "bộ đội" đă gây xúc động cho người dân Miền Nam . Nhưng họ c̣n chưa biết bọn "cán bộ" đảng viên của đảng cộng sản . Bọn nầy không có mặc

quân phục xanh như "bộ đội". Họ thường mặc quần dài màu xám hay màu sậm hơn và một áo

sơ mi trắng không bao giờ ủi và bỏ ra ngoài. Đó mới thật sự là chủ nhân ông. Họ không ồn ào nhưng có mặt khắp mọi nơi. Họ quan sát, đặt câu hỏi, ghi vào sổ tay, t́m hiểu, nghiên cứu và quyết định. Họ là những người hướng dẫn các lớp học tập cải tạo. Lúc ban đầu, người dân Sài G̣n thấy ḿnh tiến bộ nhưng c̣n hoài nghi . Họ đă theo các buổi học tập cải tạo nầy với cảm nghĩ là ḿnh đang ở một lớp mẫu giáo dành cho những em bé chậm tiến. Họ hát theo những ǵ người ta bắt phải hát, họ cũng vỗ tay , cũng lập lại những ǵ họ bảo phải lập lại . Khi bước ra khỏi lớp họ cười khẩy.Và sau đó một lần nữa

là họ hết cười nổi, họ hết c̣n cười khẩy được nữa. Bởi v́ "cán bộ" bắt họ phải viết đi viết lại 10 lần, 20 lần những lời tự thú của họ. Không một người nào trong dân chúng thấy ḿnh có phạm tội, và như thế là coi như tất cả đều thấy sai hết. Đây nhé:

- các tiệm buôn đă bán thuốc ngừa cho Mỹ để họ ngủ với các cô gái : là có tội;

- người thợ ở cơ xưởng đă đóng góp vào nỗ lực chiến tranh : là có tội;

- thương gia người Tàu đă mua lại chiến cụ phế thải: là có tội;

- cô gái ăn sương đă làm mất danh dự dân tộc khi bán ḿnh cho người ngoại quốc: là có tội;

- anh sinh viên đă có cả một bộ sưu tập các đĩa nhạc giật gân... là có tội

Tất cả mọi người mọi giới đều đă, đang hay sẽ là kẻ phạm tội hết.

Như vậy là phải biết tội của ḿnh, phải biết sửa ḿnh, phải biết bắt buộc cha mẹ ḿnh, con cháu ḿnh, bạn bè ḿnh phải sửa chữa, cải tạo; phải biết "vạch trần" có nghĩa là phải tố giác những người nào từ chối không chịu thay đổi.

Và kế tiếp sau đó là bắt đầu có những cuộc ruồng bắt, những cuộc khám xét. Các công an mật vụ đến nhà ban đêm, lục lọi khắp mọi nơi, gơ vào tường, tháo hết bàn ghế, các vật dụng trong nhà, khám xét hết quần áo, có khi mở tung những chỗ khâu vá ra xem. Chỉ cần có một quyển sách nhỏ chống cộng nào đó, một bức tranh ảnh nào đó của Mỹ, hay một h́nh ảnh nào đó của ông Thiệu c̣n bỏ quên trong ngăn kéo, là người chủ nhà sẽ bị bắt mang đi.

Buổi sáng thật sớm người ta có khi người ta gặp những hàng người tay bị trói quặt ra sau lưng, bị binh sĩ mặt lạnh như đồng dẫn đi. Có đôi lúc các bà vợ chạy theo sau vừa la vừa khóc. Các anh "bộ đội" đuổi họ đi bằng báng súng... Và như thế là người ta quây mặt đi không ai dám nh́n vào cảnh nầy.

Không phải họ chỉ bắt người mà họ c̣n tịch thu, trưng dụng nhà cửa nữa. Tất cả những ai có nhà rộng răi, nghĩa là có hơn hai pḥng cho cả gia đ́nh, th́ phải cho một số "bộ đội' vào cư trú, phải giặt giũ cho họ, nấu cơm cho họ. Các sĩ quan th́ ở biệt thự. Những anh nhà giàu nào đă bị tịch thu chương mục trong ngân hàng th́ phải giao nộp tất cả đồ mỹ nghệ, sổ sách và hàng sơn mài cho các ủy viên tài chánh. C̣n lại món nào th́ họ đem bán lần bán hồi để mà sống. Đến khi không c̣n ǵ để bán được nữa th́ họ tự tử. Sài G̣n là một thành phố tuyệt vọng mà các tủ ở đầu giường có đầy đủ hóa chất hay những viên thuốc giết người đủ màu, trắng, hường và xanh. Người nào không có thuốc th́ cạo diêm sanh ở các vỏ quẹt để uống.

Tất cả mọi chuyện đều nhằm dồn con người vào con đường cùng của thất vọng.

Các cuộc điều tra thẩm vấn, các cuộc bắt bớ, nhất là t́nh cảnh khốn khổ và sự đói rách. Có trên một triệu người không có việc làm và không có ǵ để ăn, đólà chỉ mới tính riêng cho Sài G̣n mà thôi đó. Chánh quyền cộng sản đă loan báo trên đài phát thanh là họ đă phát không sáu ngàn sáu trăm (6.600) tấn gạo cho một triệu ba trăm ngàn (1.300.000) dân nghèo ở đô thành trong 2 tháng 5 và tháng 6. Như vậy tính ra bổ đồng chỉ có chưa tới 100 gram gạo cho một người mỗi ngày.

Con đường Tự Do th́ đă vắng ngắt, tất cả các tiệm đều đóng cửa. Trên vỉa hè đường Charner, người ta bày bán đủ mọi thứ trên các tấm vải dù, nào là quạt máy, dao muỗng, thượng vàng hạ cám, bán với giá thật rẻ mạt. Người bán ăn mặc rất tươm tất nhưng quá gầy. Với một nắm bạc chỉ mua được vài kí gạo. có nhiều người c̣n đem bán cả bàn thờ ông bà. Tôi đă chứng kiến được rất nhiều chuyện rắc rối. Ở khu vực Chợ Cũ, đằng sau Kho Bạc, một người trạc năm chục tuổi đă giựt một túi xách của một bà qua đường.Bà ta la lên. Một đội tuần tiễu đă đến kịp và bắt kẻ cướp giựt, Anh ta đứng thẳng người lên và cao giọng nói lớn lên với "bộ đội":

- Đúng vậy, tôi là một kẻ trộm . Các anh hăy làm giùm tôi một việc : hăy đi t́m giùm vợ và 5 đứa con tôi lại đây và hăy bắn hết chúng tôi giùm tại đây trước mặt mọi người , bởi v́ chúng tôi không c̣n ǵ để ăn hết. "

Cũng có những cô gái c̣n tiếp tục mặc quần áo kiểu Tây Phương. Lúc đầu th́ cộng sản c̣n châm chước cho. Nhưng bây giờ th́ bị cấm hẳn. Các anh "bộ đội" dùng kéo lớn cắt bớt mấy chiếc quần quá rộng. Tôi đă chứng kiến tận mắt một cô gái giận dữ v́ người ta xé quần Gin của cô. Cô tức giận xé cả áo cánh và cởi luôn nịt vú của cô ta ra, cầm ném vào mặt của "Bộ đội" và đưa bộ ngực trần ra nói với họ :"Sẵn các anh ở đây thôi th́ hăy cắt giùm cặp vú của tôi luôn giùm đi !" Cô nầy không phải là một cô gái ăn sương. Đài phát thanh đă loan báo là trong vài tuần lễ nữa, mọi người dân "nam cũng như nữ" đều phải mặc một loại quần áo như nhau: áo quần bằng vải thô nhẹ nhuộm củ nâu, màu đỏ nâu.

Anh Phạm nhăn mặt, nhíu mày có vẽ hơi buồn cười, ngưng giây lát, xong lại tiếp tục nói nữa:

-" Anh Pierre biết không ? bọn cộng sản cũng dùng nhiều tṛ tiểu xảo nhưng rất là đơn sơ và người ta cũng mắc bẫy như thường.Tôi sẽ kể cho anh nghe một giai thoại không quan trọng lắm, nhưng biểu lộ được cái cách của họ gạt gẫm những người chưa được cảnh giác. Một tháng sau khi Sài G̣n bị chiếm, một giờ trước khi thiết quân luật, tôi cùng một ông bạn giáo sư đi dạo cách rạp chiếu bóng Casino không bao xa. Th́nh ĺnh chúng tôi nhận thấy hàng đèn trước quán rượu "Đêm Đông Phương" đă được bật cháy sáng và từ trong tiệm có tiếng nhạc

xập x́nh vọng ra ngoài. Bạn tôi vừa cười vừa nói ; "Có thể họ đă mở cửa hộp đêm trở lại. Chúng ta hăy vào đây uống một ly cho nó bớt căng thẳng. Chúng tôi đẩy cửa bước vào. Có nhiều cặp đang nhảy trên sàn và ban nhạc đang chơi một bản nhạc giật gân. Quầy rượu cũng được thấp sáng, và có một số vũ nữ đang ngồi uống trên ghế cao trước quầy.Chúng tôi đang đi đến một cái bàn. Hai "bộ đội" đột nhiên xuất hiện từ phía sau

một cây cột, chĩa súng vào chúng tôi và đẩy chúng tôi ra cửa , chẳng nói chẳng rằng. Ngày hôm sau chúng tôi được nghe một cô gái nhảy của tiệm Las Végas cũ giải thích câu chuyện đó như sau:" Chúng tôi hơn một chục người cả nam lẫn nữ đă được gọi tới một "sân khấu", là cái hộp đêm nầy, được trả cho mỗi người 1000 đồng và được đăi một bữa cơm. Bù lại chúng tôi phải nhảy với nhau suốt hai tiếng đồng hồ, "như hồi c̣n chế độ bù nh́n" vậy. Có những chuyên viên quay phim chiếu bóng của những nước cộng sản ở Âu Châu đến thu h́nh chúng tôi, và sau đó th́ các anh bộ đội đă đưa chúng tôi về nhà bằng xe quân vận. Cuốn phim đó nghe nói sẽ được dùng để tuyên truyền ở ngoại quốc, để cho người ta thấy là chế độ mới thật sự đă quá dễ