chung_1tich_vc_tan_sat_dan_co_do_hue_tmt_10.jpg

MẸ VIỆT NAM ƠI ! - CHƯƠNG 6 - 8
 
Mẹ Việt Nam ơi !....tiếp theo :

CHƯƠNG SÁU

DINH TỔNG THỐNG BỊ DỘI BOM

Thứ Ba 8 tháng 4 : 7giờ 30 sáng

Tôi thả bộ trên con đường Pasteur, đến đại lộ De La Somme và cuối cùng đến bùng binh Chợ Bến Thành. Chợ Sài G̣n có một ngọn tháp vuông trên nóc giống như một cḥi canh của một cái đồn nào đó thời ông Galliéni, có những tấm bảng quảng cáo bao quanh hết khuôn viên phía ngoài, nào là kem đánh răng, dầu thơm, rượu, thuốc lá v.v.. Cạnh đó là nhà ga xe lửa, có mấy chiếc xe buưt hiệu Ford và Pontiac sáng chói, đang đậu chung quanh đó, tất cả đều cho thấy là vấn đề kinh doanh của Sài G̣n, mua bán hay mậu dịch ǵ từ nhiều năm qua đều là sản phẩm từ Hoa Kỳ hết.

Tuy nhiên nên nhớ ở khắp những nơi nào có lớp người b́nh dân Việt Nam đang sống, th́ chỗ dễ tới nhất và gắn bó với người dân nhất, phải là cái chợ.

Dưới cái ṿm to của chợ Sài G̣n hay trong những kiến trúc rộng thênh thang kiểu "ba tàu" ở Chớ Lớn; ở khắp các thành phố thuộc Đồng Bằng sông Cửu Long, hay cuối cùng trong tất cả các chợ vườn dọc theo các sông ng̣i đầy xuồng ghe hay lục b́nh, tất cả đâu đâu cũng luôn luôn có lúc nhúc một thứ hàng hóa, cùng một loại người và cùng một cặp mắt như nhau.

Qua khỏi các tấm bảng quảng cao rồi th́ mặt trời và ánh sáng phải nhường chỗ cho một vùng lờ mờ nửa sáng nửa tối, với một đám đông ồn ào và lăng xăng san sát bên nhau mà không hề chen lấn xô đảy nhau bao giờ. Trước khi nhận rơ được mặt của từng người là tôi đă bị rơi vào một luồng gió đủ cả các mùi vị lẫn lộn nhau. Mùi trái cây ngọt như nước đường, mùi thơm như ngũ vị hương, nồng nặc như ớt, tiêu, gừng, nước mắm , mùi hôi của đồ ḷng, của bếp núc, đủ hương vị của hàng tạp hóa, dầu thơm của thợ cắt tóc v.v..

Tất cả đều có hết ở đây, từ mọi thứ mà con người gặt hái được, đă đánh bắt được, các mặt hàng mỹ nghệ đă sản xuất được, trưng bày hay sắp xếp trên các giá gỗ và các kệ, được rọi sáng rực bằng đèn nê ông. Trước tiên là nhang thơm, những cây nho nhỏ dài dài như diêm quẹt mà người ta thường thắp lên trong nhà hay trong chùa miểu hay dọc theo đường đi: ở đây người ta xếp nhang thành từng bó một, trong những bao vàng, đỏ ḷe lẹt kiểu người Tàu. Bên cạnh đó là giấy tiền vàng bạc, loại tiền dành riêng cho người đă quá cố sở hữu dùng để cúng hiến cho ông bà tổ tiên. . . . ..

Sau các mặt hàng dùng để hiến dâng cho người quá văng, là tất cả những sản phẩm của đất đai: những quày chuối dài, những trái mít to, những tháp cao đầy ngất trái cây và rau cải đủ loại lạ mắt khác nhau, ngổn ngang. Các trái sầu riêng giống như con nhím xanh, với cơm bên trong hơi thối nhưng rất béo ngọt mà người sành ăn rất thích; những trái khế h́nh quả trám có khía sáng ngời, các trái ổi ruột đỏ hồng, những trái xoài to chín đỏ như các thỏi vàng, có những khu đầy trái thơm trái khóm và dưa leo, các rổ giá đậu trắng trông như những cọng búng.

Xa hơn chút nữa là cá khô từng bó cột lại bằng dây dừa, hay vừa mỏng vừa dẹp được treo lên như những chiếc lá khô. Và đây là hàng cá tươi mới về, nào là cá thu được khứa ra từng khứa, cá ngừ, cá tráp, cua bể, tôm càng xanh, những con cá ch́nh lớn như con trăn mà người bán phải dùng chày để đập đầu cho chết. C̣n đây là hàng gạo, người bán mắt tṛn xoe mặt sáng rở, đang quảng cáo gạo của ḿnh, gạo ngon, được trưng bày cùng khắp, trong các bao lát miệng bao mở rộng, Người mua gạo bốc gạo lên xem, từng vóc

một, đổ gạo từ tay nầy sang tay kia để đánh giá từng loại gạo, này là gạo G̣ Công, kia là gạo Vĩnh Long, nhỏ hạt hơn, c̣n gạo Châu Đốc th́ là màu đỏ.

Tôi rời khỏi chợ, đi ra đường, lúc đó vào khoảng 8 giờ. Các tiệm bán hàng vẫn c̣n bày bán đủ thứ nào là máy truyền h́nh, nồi nấu cơm Nhật, các túi bằng da cá sấu v.v.., các hiệu nữ trang với những tấm kính có viết chữ tàu sáng chói, với những chiếc ṿng đeo tay hay dây chuyền bằng vàng y 24 ca ra đỏ rực.

Đùng một cái, tất cả mọi người đều ngước mũi lên trời. Một tiếng rít chói tai từ một phản lực cơ át hết tất cả mọi tiếng ồn ào khác. Và mọi người đều nhớ biết là đă từ lâu mọi phi cơ đều bị cấm không cho bay ngang qua vùng trời của thủ đô, nơi có Dinh Độc Lập. Tự nhiên mọi người đều cố gắng nh́n lên để nhận dạng xem phi cơ phản lực loại nào đă bay qua thật thấp ở ngay trên vùng trời của thủ đô . Một chị đàn bà la lên : "Chắc chắn nó sẽ bỏ bom vào Dinh Độc Lập ". Và hầu hết những người có mặt trên con đường nầy đều la theo: "Nó sẽ dội bom lên Dinh Độc Lập"

Ngay sau đó, hai tiếng nổ dữ dội đi liền theo tiếng rít của phản lực cơ . Thời gian không đầy một phút trôi qua, chiếc phi cơ lại bay ngang qua mục tiêu của nó, đánh dấu bằng 2 tiếng nổ nhỏ và vài tràng đại liên ngắn. Lần nầy th́ tôi nhận rất rơ tiếng nổ lốp đốp đều đặn của súng đại bác tự động. Sau đó th́ chiếc phi cơ đi xa lần đến một nơi vô định nào đó .

Cuộc tấn công nầy xảy ra không quá 5 phút. Tôi rảo chân đi nhanh hơn. Phía trên dinh Tổng Thống rất gần đây, một côt khói đang bốc lên, c̣n bao quanh các cây cối trong vườn. Khoảng 10 phút sau, có 4 xe cứu hỏa đến tại chỗ. Trước cổng chánh của Dinh Độc Lập có khoảng 50 binh sĩ Dù đang ở trong tư thế pḥng thủ, mỗi người ngồi sau một góc cây, sẳn sàng chiến đấu. Các xe Quân Cảnh bao quanh khu vục, cô lập Dinh Độc Lập với cả thành phố. Các anh cảnh sát dă chiến với quân phục rằng ri, súng cầm tay, đang hướng dẫn mọi sự lưu thông tránh xa dinh Độc Lập. Các ngả tư đường dẫn tới dinh đều có ngựa sắt kẽm gai chận hết.

Cả trung tâm thành phố có nguy cơ bị tắc nghẽn giao thông một cách nhanh chóng và điều nầy chỉ làm tăng thêm t́nh trạng hỗn loạn. Tôi đi dài xuống đường Tự Do. Nhiều tin đồn nhảm sai hẳn sự thật đă được lan truyền ra rồi ..

Một anh tài xế xe tắc xi bước ra khỏi xe của anh ta trước tiệm sách Albert Portail, vừa múa tay múa chân vừa la ầm lên : " Tổng Thống đă chết rồi ". Các chị bán thuốc lá lo thu xếp các quầy thuốc của họ lại. Đứng giữa một đám đông những người hiếu kỳ một anh luật sư ở nhóm đối lập thuộc phong trào "đ̣i quyền sống cho người dân" đă xác nhận một cách rất nghiêm túc :

" Đó là chiếc phi cơ săn giặc F5 do tướng Nguyễn cao Kỳ lái . Ông ta đă làm chuyện vừa rồi đó. Các dàn ra đa của Tân sơn Nhứt đă theo dơi chiếc F5 nầy và đă thấy nó bay về hướng Thái Lan."

Nhưng, tôi đă biết rất rơ tướng Cao Kỳ , ông chưa từng bay phi cơ phản lực bao giờ !

Có một số xe thông tin có gắn loa phóng thanh chạy khắp nơi để thông báo giờ giới nghiêm bắt đầu có hiệu lực từ 12 giờ trưa nay. Và thành phố đă trở nên vắng ngắt hết sức nhanh chóng. Các cửa hàng bỏ rèm xuống che kín cửa tiệm. Đường sá thường th́ đầy rẫy xe cộ, và ồn ào v́ tiếng mô tô, giờ th́ đă trở nên vắng lặng. Giờ đây Sài G̣n là môt thành phố chết, một thế giới im lặng , ở đó chỉ có các binh sĩ với súng ống đi tuần rỏn như những bóng ma giữa các nút chặn kẽm gai. .

Vào lúc 13 giờ trưa, tôi liên lạc được với tướng Cao Kỳ bằng điện thoại. Với một giọng hết sức mỉa mai ông nói:.

- "Thật là một chuyện tào lao ! một hành động quá trẻ con không có một cơ may đi đến đâu

hết. Phi công là một sĩ quan rất trẻ, vừa mới học xong phản lực cơ F 5 E cách đây vài ngày. Trước đó anh ta được huấn luyện trong nhiệm vụ săn giặc, và cách đây không đầy 3 tuần lễ,

anh ta mới bắt đầu được tham gia tập luyện về nhiệm vụ đánh bom. Theo chỗ tôi nghe được th́ đây là một thằng nhỏ bốc đồng, có máu anh hùng. Nhưng tôi chưa từng gặp mặt anh chàng

nầy bao giờ. Một lần nữa, tôi không dính dáng ǵ đến chuyện nầy. Hơn nữa tôi không muốn

giết ông Thiệu, tôi chỉ muốn ông ta rời khỏi chức vụ cho rồi.. . . . "

Sau một phút yên lặng, sau đó ông ta lại nói, nhưng gần như nói cho riêng ông ta nghe mà thôi : "Rất tiếc là thằng quỷ phi công đó đă không làm được tṛ trống ǵ cả !

Sau đó một ít lâu, Tổng Thống Thiệu lên tiếng trên đài phát thanh. Ông ta vẫn c̣n sống. Ông ta thuật lại chi tiết cuộc ném bom mà ông là mục tiêu chính. Ông xác nhận đây không phải là một âm mưu mà là một hành động lẻ loi. Phi công bay ở cao độ 300 thước,và đă thả xuống 2 trái bom vào dinh Độc Lập, và sau đó quay trở lại lần thứ hai bắn xuống hai trái hỏa tiễn và vài tràng đại bác 20 ly. Ông Thiệu nói tiếp:

" Có một số người nào đó muốn đe dọa tôi bằng vơ lực để ép buộc tôi phải ra đi, nhưng tôi sẽ không nhượng bộ đâu. Tôi sẽ tiếp tục làm việc như thường và tiếp tục d́u dắt quê hương. ."

Mọi người đều đồng ư - một lần không phải là thói quen - nói là Tổng Thống Thiệu đă có phản ứng thật nhanh và rất hay. Nhưng liệu ông có thể giữ yên lặng được không ?

Vào lúc 4 giờ chiều, đường phố lại nhộn nhịp trở lại, các hiệu buông cuốn rèm lên lại. Sự lưu thông lại có quyền trở nên hỗn loạn như cũ.

Tôi gọi điện thoại đến đại tá Xuân, ở Sở An Ninh, một người bạn cũ trên 20 năm mà tôi đă biết ở Bắc Việt, lúc ông làm ở Pḥng Nh́. Ông hẹn gặp tôi ở khách sạn Caravelle vào lúc 5 giờ chiều.

"Với ông ta chắc chắn tôi sẽ biết được việc ǵ đă xảy ra."

Trong khi chờ đợi, tôi sẽ đi bách bộ một ṿng lên Dinh Độc Lập từ đường Pellerin đi lên.

Trước rạp chiếu bóng Casino, người ta đang xếp hàng mua vé vào xem xuất 17 giờ. Rạp đang quảng cáo ba bộ phim "Công Phu" . Các em bán báo đang trải ra trên sạp những tờ báo buổi chiếu vừa mới in xong.. Ở đường Lê Lợi những người bán ḥm rương và va ly đang trúng mánh. Xa hơn một chút, tôi di dọc theo Thư Viện Quốc Gia rất đẹp, được xây cất trên nền cũ của Khám Lớn khi xưa, nơi đă từng giam giữ hằng ngàn tù cách mạng và phần đông là các lănh tụ thuộc Chánh Trị Bộ hiện thời ở Hà Nội. Trong huê viên trước đó có nhiều toán sinh viên đang căi nhau ồn ào hay kêu gọi đùa giởn với nhau.

Đại lộ Norodom uy nghiêm rộng lớn nay được gọi là đại lộ Thống Nhất, thẳng tắp từ Vườn Bách Thảo đến Dinh Độc Lập, bây giờ gần như hoang vắng. Các cuộn kẽm gai được căng ra làm nút chặn ở các ngả tư đường bây giờ đă được xếp lại và mang đi, nhưng Quân Cảnh vẫn c̣n tiếp tục canh tuần.

Không thể nào đi đến gần Dinh Độc Lập được . Cổng chánh của Dinh vẫn c̣n nguyên vẹn, và không thấy có một dấu vết nào của hành động dội bom hay bắn phá ban sáng.

Dinh Độc Lập, nơi Tổng Thống Thiệu ở và làm việc, có một lịch sử dài và thơ mộng. Được xây cất vào năm 1868, ṭa nhà nầy khi xưa có tên gọi là Dinh Đô Đốc hay Dinh Norodom. Lúc bấy giờ đây là một công thự huy hoàng diễm lệ, (xây cất theo kiểu môt chiếc bánh sinh nhật) chung quanh có rào chấn song bằng đồng trên có mạ vàng, những băi cỏ xanh với đường đi bên trong trải cát đỏ, và một nhà bát giác với nóc cao nhọn. Ngay ở cổng chánh có lính gác đội nón kiểu lính thú trên đỉnh có chóp nhọn bằng đồng sáng chói và đeo găng tay trắng lưu truyền lối văn hóa thuộc địa. Nơi đây các vị toàn quyền có những buổi tiếp tân rất ngạo nghễ, huê viên được thắp sáng lên, có các dàn nhạc vĩ cầm , với những bộ đồng phục ḷe lẹt, những bộ lễ phục trắng , các bà các cô th́ mặc áo hở ngực hở vai trang điểm diễm lệ như đi dạ hội ở Ba Lê vậy.

Người được ở tại dinh Norodom có nghĩa là người đó là chủ nhân của đất nước nầy. Tướng ÉLy, vị Cao Ủy người Pháp sau cùng ở Đông Dương đă trao cho Chánh Phủ Việt Nam biểu tượng cuối cùng nầy của chánh quyền thuộc địa ngày 7 tháng 9 năm 1954.

Sau khi chánh thể Cộng Ḥa được công bố, th́ dinh Norodom được đổi danh xưng thành Dinh Độc Lập.

Ngày 27 tháng 2 năm 1962, 2 sĩ quan phi công Việt Nam thề sẽ hạ sát Tổng Thống Diệm nên đă lái 2 chiếc phi cơ dội bom sập nát dinh thự cổ kính nầy. Dĩ nhiên như một phép lạ, Tổng Thống Diệm vẫn không hề hấn ǵ. Nhưng ṭa nhà thuộc địa cổ nầy bị hư hại gần như sập hết, nên Chánh Phủ đă quyết định xây lại một dinh thự mới. Lần nầy nhiệm vụ

xây cất được giao cho một kiến trúc sư Việt Nam trẻ, từng được "giải thưởng Roma" , đó là ông Ngô viết Thụ. Để gây quỹ cho công tác xây cất mới nầy, Chánh Phủ mở một "chiến dịch quyên góp". Mỗi công chức, mỗi người binh sĩ của Miền Nam Việt Nam đều đóng góp một ngày lương vào quỹ xây cất. Các doanh nhân th́ kư cho nhiều chi phiếu khá lớn, sinh viên học sinh th́ tùy theo túi tiền của ḿnh mà đóng góp, và những người nghèo cũng tùy theo mà bỏ tiền vào toán đi quyên góp do Bộ Công Chánh phái đi.

Kiến trúc sư Ngô viết Thụ từ chối không nhận tiền thù lao cho bản vẽ, và các kỹ sư, chuyên viên của quân đội bắt tay vào việc, công trường làm việc 24 trên 24 giờ kéo dài hơn 10 tháng. Cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, và cái chết của Tổng Thống Diệm và người em của ông làm ngưng trệ công trường suốt trong 6 tháng dài. Sau đó công trường được mở lại, nhưng phải mất 3 năm nữa mới xây dựng xong Dinh thự mới, được tướng Nguyễn cao Kỳ long trọng khai trương ngày 30 tháng 10 năm 1966. Công tŕnh đă phải tốn đến 1 triệu 500 ngàn mỹ kim (7 triệu quan Pháp). Dinh Độc Lập được xây bằng xi măng cốt sắt, cẩn toàn đá hoa cẩm thạch, cửa kính màu xanh da trời, có 3 mặt phẳng nằm ngang và song song, (kiến trúc theo lối chữ Việt Nam tượng trưng cho nền dân chủ). Tất cả đặt ngay trung tâm của một công viên được vẽ rất cẩn thận và rất tráng lệ.

Giờ đây dinh thự rất duyên dáng nầy được binh sĩ Dù vây quanh canh gác, đạn và lựu đạn mang đầy ngườI, ẩn ḿnh phía sau rào chấn song sắt nặng nề, biến dinh thự thành một pháo đài. Ṭa nhà bát giác trước kia dùng làm nơi chơi nhạc, nay đă biến thành một pháo đài chống chiến xa. Nhiều pháo đội pḥng không được ngụy trang dưới các tàng cây trong hoa viên, và 3 chiếc trực thăng trang bị liên thanh đang đậu trên băi cỏ. Cổng chánh được khóa chặt. Quan khách phải tŕnh diện ở "cổng công vụ" , cổng nầy dẫn đến các nhà đậu xe, nằm gần Ṭa Án. Mỗi xe đều phải qua sự khám xét của binh sĩ. Họ đưa xuống gầm xe một tấm kiếng để xét kỹ là không có một bánh thuốc nổ nào được gắn vào sườn xe . Sau đó quan khách đi qua một cái rào chắn được quay bằng tay để chạy đến chỗ đậu xe. Dưới chân cầu thang lớn đă có một sĩ quan tùy viên tiếp đón và dẫn khách đến pḥng tiếp tân, nơi đây có ghế dựa màu đỏ và tủ cẩn xa cừ, có một cặp ngà voi lộng lẫy.. Ở về phía cuối pḥng có một cánh cửa, ăn thông vào pḥng làm việc của Tổng Thống Thiệu, một gian pḥng rất rộng , ngay giữa pḥng có một lá quốc kỳ VNCH to lớn. được căng từ trên trần xuống tận sàn nhà. Ở hai đầu bàn làm việc, có những chân quỳ trên để các máy truyền tin và các hệ thống thông âm nội bộ, dùng như các trạm tiếp vận truyền tin giúp cho Tổng Thống có thể liên lạc thẳng với các tổng bộ trưởng hay các tư lệnh Vùng, Cảnh sát trưởng hay các tỉnh trưởng bất cứ lúc nào cũng được Trước cửa và trong hành lang dọc theo pḥng làm việc nấy luôn luôn có hai người cận vệ lực lưỡng, mặc quần áo xám, giỏi vơ và thiện xạ, được tuyển lựa trong lực lượng người nhái hay biệt động quân. Hai người nầy nằm trong một nhóm 8 người cận vệ của Tổng Thống được huấn luyện đặc biệt. Các anh lực sĩ nầy có gương mặt rất b́nh thường, nhưng có đôi tay cứng rắn, và dưới lớp áo ngoài lúc nào cũng có khẩu súng lục đeo ở nịt, Họ liên lạc với nhau bằng máy truyền tin cầm tay và canh giữ Tổng Thống ngày lẫn đêm.

Tổng Thống Thiệu nhỏ người nhưng có một thái độ gần như lạnh lùng, cô đơn và bướng bỉnh, tự giam ḿnh trong Dinh giống như một thuyền trưởng của chiếc tàu lặn của người Đức lúc nào cũng ở bên tay lái và từ khước không chịu nổi lên mặt nước để đầu hàng.

Mặc dầu bị chính phi cơ của ḿnh dội bom, hay bị các tướng lănh của ḿnh đe dọa, không ai có thể nói được hôm nay con người của ông đang nghĩ ǵ, một con người miền Trung rất bí mật và cứng đầu đă đọc một bài diễn văn thao thao như nước chảy ở đài truyền thanh và truyền h́nh, nhưng không bao giờ tiết lộ tâm sự của ḿnh trong chỗ riêng tư.

Ở pḥng trà Givral, một người Việt Nam ốm gầy, có đôi mắt ti hí, có bộ râu rậm trên cằm, đang giải thích cho một số thanh niên đang bu quanh ông ta về những điều bậy bạ của ông Thiệu. Tất cả đều do ông kể hết, từ chuyện thâm cung bí sử đến chuyện bán quyền bán tước, từ chuyện giăi phẩu thẩm mỹ của bà Thiệu đến chuyện buôn lậu hột xoàn..

Ông ta vừa cười khẩy vừa nhổ mấy sợi râu trên càm vừa nói :

- " Thiệu đă trở thành một người điên như Hit Le trong hầm trú ẩn của ông ta vào những ngày cuối cùng ở Bá Linh vậy .Ông ta điều động các sư đoàn ma của ông và tin tưởng là ông có thể thắng trận v́ người Mỹ sẽ gởi phi cơ và vũ khí bí mật đến cho ông ta. Sự điên rồ của ông ta là hậu quả của những ám ảnh về sinh lư của ông. Ông ta đă hoang phí th́ giờ với các cô gái 14, 15 tuổi mà thuộc hạ đă dẫn nộp cho ông ta."

Tôi cố quan sát con người hùng biện nầy. Ông là một người thuộc giới báo chí, gốc người Miền Bắc,từng bị thất bại trong cách mạng, là một người đă từng hợp tác có giá trị đối với Nhật trong cuộc săn đuổi cộng sản lẫn kháng chiến Pháp , sau đó ông đă phục vụ rồi lại phản bội liên tục các chánh quyền và các tư lệnh cảnh sát thuộc Chánh Phủ Việt Nam . Anh ta có một biệt danh là "Cao Giao" và đă làm việc lâu năm với tờ New Week. Đây là một người hay lục lạo tỉ mỉ nhất vào các "băi phân thối" mà tôi biết được ở Sài G̣n .

Khách sạn Caravelle nằm bên cạnh Quốc Hội, trước kia có tên là Khách sạn của Nhà Hát Tây, bởi v́ ṭa nhà có ṿm tṛn hiện đang dùng làm Trụ sở cho Quốc Hội trước kia là Nhà Hát Tây của thành phố Sài G̣n dưới thời Pháp thuộc. Trước kia Cha Lecca là chủ khách sạn nầy; ông ta là một cựu thượng sĩ thuộc quân đội Pháp bụng phệ và chột mắt đă đổi sang nghề bán nước giải khát. Những nhà hàng hải và các tay ma cô người "Cọt sờ" chuyên buôn lậu vàng và mỹ kim thường đóng đô ở đây, uống rượu a-nis của Miền Nam nước Pháp do họ tự mang tới trong những hộp bánh bít quy có hàn ch́ cẩn thận , hết chầu nầy đến chầu khác. Cô thâu ngân viên là một cô gái lai Tầu, khoảng 20 tuổI, rất đẹp và lả lơi khiến cho mọi người đều phải dán mắt nh́n cô. Một ngày nào đó Cha Leccia về nước và bán khách sạn lại cho Ṭa Giám Mục Sài G̣n. Vị quản lư giáo xứ nầy biến cải khách sạn của những người vô lại nầy thành một "khách sạn hạng sang". Ông cơi thêm 8 tầng lầu, sân thượng ở tầng chót là một nhà hàng lộ thiên. Trang trí bằng cẩm thạch Đài Loan, gổ dát từ Phi luật Tân, cây xanh, sơn mài Thành Lễ, nhơn viên được tuyển lựa cẩn thận và quản lư là người Pháp, khách sạn Caravelle đă nhanh chóng trở thành một cơ sở đẹp nhất của thành phố. Suốt chiều dài của cuộc chiến, khách sạn không có pḥng trống bao giờ: sĩ quan, dân biểu, nhà báo, các nhà kinh doanh, thường chia nhau các pḥng có đầy đủ tiện nghi. Sau người Mỹ lại đến lượt các kỹ nghệ gia Nhật và các nhà thầu Đại Hàn.

Bây giờ, sau chuyện tán loạn ở Cao Nguyên, thảm kịch ở Đà Nẵng và cuộc chiến đang đến gần thủ đô Sài G̣n , các nhà báo lại tràn ngập khách sạn. Pḥng khách đầy những tay săn h́nh, trang bị máy thâu h́nh lớn và nặng nề, vai lại mang máy ảnh và ống kính dài như những ống phóng lựu.

Đại tá Xuân đợi tôi ở quầy rượu. Ông ta cười, nụ cười của ông kéo dài làm lộ những nét nhăn từ mắt đến tận mang tai .

Chúng tôi đă sống với nhau trong hai năm sau cùng của cuộc chiến Pháp Việt ở Miền Bắc và những ngày cuối cùng ở Hải Pḥng. Lúc nào tôi cũng thấy ông cườI, ngay những lúc chúng tôi đang bị đạn bách kích pháo nện vào lúc chúng tôi đang nằm trong các hố cá nhân đầy bùn śnh ở Suối Tre. Tôi không bao giờ thấy ông ta hốt hoảng và cũng không thấy ông to tiếng bao giờ . Ông nói năng nhỏ nhẹ, chẫm răi, hay t́m dùng đúng danh từ, và luôn chú ư giữ đúng cú pháp. Trong văn pḥng của ông ở cổ thành Hà NộI, ông đă viết rất cẩn thận bằng cọ lông một câu rất có ư nghĩa xây dựng : "Nếu anh biết th́ hăy nói cho những người hiểu biết. Nếu anh không biết, th́ hăy im lặng và cố lắng nghe. Và có lắng nghe th́ anh sẽ biết."

Ông ta nói với một giọng b́nh tĩnh nhưng có chút ngập ngừng.

- " Chào anh Pierre, Cuối cùng rồi Anh cũng đă t́m lại được đúng đường rồi đó .

- Việc ǵ đă xảy ra hồi sáng nầy vậy anh Xuân? Ở ngoài phố người ta thuật lại là Mỹ đă dàn dựng cú nầy để thanh toán ông Thiệu. Họ c̣n nói là phi công đă đáp xuống sân bay Udorn của Mỹ và đă được chấp thuận cho tỵ nạn tại Thái Lan.

- Người ta không biết ǵ hết. Người phi công đă dội bom xuống Dinh Độc Lập tên là Nguyễn thành Trung. Đó là một anh trung úy trẻ mới có 26 tuổI, người Miền Bắc , đă có một vợ và 2 con. Anh ta đă hành động theo sáng kiến riêng của ḿnh, v́ quá giận và chán ngán khi thấy các tướng lănh và Tổng Thống đă bỏ hết tỉnh nầy đến tỉnh khác mà không có một trận chiến nào. Anh ta cũng buồn và thất vọng v́ vợ con anh ta không thể rời khỏi Đà Nẵng được và c̣n bị kẹt trong vùng kiểm soát của cộng sản .

- Sáng sớm hôm nay, vào khoảng trước 8 giờ có hai phản lực phóng pháo cơ đă cất cánh từ phi trường Biên Ḥa, cách Sài G̣n 30 cây số. Họ có nhiệm vụ đánh bom vào một mục tiêu địch ở phía trên tiểu khu Phan Rang, dọc theo bờ biển. Một lúc sau dó trung úy Trung báo cáo là phi cơ anh bị trục trặc kỹ thuật không thể tiếp tục bay được . Hai mươi phút sau anh ta nhắm vào Dinh Độc Lập đâm thẳng xuống. Tất cả đều diễn tiến rất nhanh chóng. Pháo đội pḥng không ở Dinh Độc Lập không có th́ giờ để mà kịp phản ứng. Một trong hai trái bom của anh ta đă làm mẻ một góc cầu thang sau của Dinh và làm vở hết các cửa kiến của tầng trệt. Trái bom thứ hai rơi xuống hoa viên không gây một thiệt hại nào. Sau đó anh ta c̣n bắn hai trái hỏa tiển làm thủng nóc nhà để xe, và có bắn đại bác 29 ly xuống bải cỏ, gây 2 tử thương và 5 bị thương nặng. Có trên 40 người bị mảnh kiếng làm trầy da..Dù ǵ đi nữa, nếu anh ta có đánh trúng ngay Dinh đi nữa th́ anh cũng không thể nào giết Tổng Thống được . Nóc dinh mới cất nầy dày đến mấy thước

bê tông, và phải qua cả 4 tầng làu từ nóc dinh mới xuống tới pḥng của Tổng Thống được .

- C̣n chuyện đáp xuống sân bay ở Thái Lan ?

- Một sự bịa đặt hoàn toàn ! Trưa nay hồi 15 giờ, đài Hà Nội đă cho ra một thông cáo xác nhận là trung úy Trung đă đến vùng giải phóng Đà Nẵng với phóng pháo cơ của anh ta. Tổng trưởng Quốc Pḥng của cái gọi là Chánh Phủ Lâm Thời Cộng Ḥa Miền Nam đă gắn huy chương yêu nước hạng 2 và đă thăng cấp Đại úy của quân đội Giải Phóng Miền Nam Việt Nam cho anh ta. Điều nầy chứng minh rơ ràng là mấy anh "mũi lơ" không có ǵ dính dáng đến việc nầy. Tùy viên quân sự Hoa Kỳ rất tức giận v́ đây là chiếc phản lực phóng pháo cơ F.5.E. đầu tiên đă rơi nguyên vẹn vào tay cộng sản. Đây là một phóng pháo cơ chiến thuật vừa ngăn chặn vừa yểm trợ, tốc độ bay nhanh (mach 1,6), dễ điều khiển, được trang bị vũ khí rất mạnh và toàn bộ bằng điện tử (máy ḍ t́m mục tiêu loại nhỏ, tác xạ bằng máy điện toán, máy chụp ảnh bằng hồng ngoại tuyến). Loại phi cơ nầy chỉ mới được mang ra xử dụng cách đây không quá 18 tháng...

CHƯƠNG BẢY

LINH MỤC THANH: ĐỘI QUÂN THANH LỌC

Ngày Thứ Tư, 9 tháng Tư

- "Thiệu phải ra đi. Nếu ông từ chối không chịu ra đi th́ ông sẽ bị quân đội đảo chánh, hay sẽ bị một sĨ quan giết chết để trả thù cho tất cả những người đă chết v́ ông ta. Một người phi công trẻ đă thử giết ông ta rồi, nhưng anh ta thất bại. Nhưng mà c̣n có những

người khác nữa. Thiệu là một tướng lănh không có khả năng và là môt chánh trị gia tham nhũng. Ông không lănh đạo một Chánh Phủ mà cầm đầu một "băng đảng" Tất cả mọI người đều ghét và khinh bỉ ông ta."

Ngựi nói lên những lời buộc tội ngắn nầy không phải là môt quan ṭa, cũng không phải là một dân biểu hay là một ông đại tá. mà là một linh mục: Cha Trần hữu Thanh, thuộc ḍng Chúa Cứu Thế, chủ tịch "Phong Trào Tranh Đấu Chống Tham Nhũng Để Cứu Nước Và Văn Hồi Ḥa B́nh".

Năm nay ông 50 tuổi, dáng người gọn ghẽ, tóc đă bạc hoa râm, mặt vuông, có đôi mắt sáng ngời lanh lợi sau cặp kính tṛn gọng sắt , cha Thanh mặc một áo ḍng đen cũ, tiếp tôi trong một văn pḥng nhỏ bên cạnh nhà thờ Ḍng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng. ông ta mạnh dạn nói tiếp :

-" Thiệu là một người bất nhân. Ông ta đă làm hư quân đội, hành chánh và ṭa án. Các tướng lănh th́ phải bỏ tiền ra mua chức vụ chỉ huy của họ, các tỉnh trưởng, cảnh sát trưởng, các quan ṭa cũng phải mua chức tước của họ rất đắt. Dĩ nhiên sau đó họ phải t́m cách thu hồi lại và như vậy là họ phải ăn hối lộ. BàThiệu là một người công giáo tốt, về lễ bái cũng như về từ thiện. Nhưng bà không thể nào cưỡng lại được ḷng ham muốn "quà cáp", những ṿng cẩm thạch, những hột xoàn mà người ta dâng cho bà để mưu cầu có môt sự che chở của bà. Bà mua đất mua nhà cửa và gian lận thuế. Và chồng bà cứ để cho bà muốn làm ǵ th́ làm. Chính v́ muốn tranh đấu chống lại các sự thối tha đó của chế độ nầy mà tôi phải đứng ra chống ông Thiệu.

Tôi có được sự ủng hộ của hàng trăm người công giáo và nhiều nghị sĩ và dân biểu. Đức Cha B́nh của Ṭa Giám Mục Sài G̣n đă ủng hộ hành động của tôi. Các sĩ quan, các bác sĩ, luật sư đă viết thư cho tôi hay đă đến đây gặp tôi để ủng hộ tôi và khyến khích tôi tranh đấu . . . .

- Hà Nội và M TGPMN khẳng định là Cha hành động theo sự xúi giục của người Mỹ. Những người thân ông Thiệu cũng có cùng một luận điệu đó và nói thêm rằng các linh mục ủng hộ

Cha như các cha Nghi và cha Thanh Lan đều là những người có khuynh hướng tiến bộ.

Cha Thanh nhảy lên:

- Tôi không có dính dáng một tư nào với người Mỹ, họ không bao giờ có một hành động nào để thử ép ông Thiệu phải ra đi, hay ngay như phải loại bỏ 3 tên đại bất lương luôn bao vây quanh ông ta. Tôi sẽ nói cho ông nghe chính xác hơn. Lưu manh nhất Việt Nam là tướng Quang, cố vấn của Tổng Thống về tất cả mọi vấn đề liên quan đến an ninh. Ông nầy đă thiết lập các hệ thống buôn bán ma túy,, buôn lậu, và nhờ đó mới có được một gia tài kếch xù. Ông Thiệu lúc nào cũng từ chối không muốn sa thải ông Quang nầy, hoặc như ông thường làm một vài lần khi ông muốn dẹp một chướng ngại cho ḿnh ông gởi người đó đi sang ngoại quốc làm đại sứ. Rất là giản dị, bởI v́ ông Quang biết rơ những bộ xương được cất trong tủ nào, và khi nào vói không tới th́ ông ta bắt đầu nói vớ nói

vẩn. . . C̣n 2 thành viên của đảng mafia mà ông cũng không băi miễn được . Trước hết đó là Trung tướng Nguyễn văn Toàn cựu Tư Lệnh Quân

Đoàn II , mà ai cũng biết là buôn lậu. Ông làm giàu bằng những cúp cây rừng và những ṣng bạc, và c̣n bị cáo buộc tội hăm hiếp nữa. Việc nầy mặc dù có một chiến dịch báo chí dữ dội, mà vẫn không đi đến đâu hết. Ông Thiệu chỉ cho ông ta rời khỏi chức vụ một vài tháng thôi, rồi lại đưa ông ta về lănh trách nhiệm Vùng III Chiến Thuật. Chính ông ta hiện đang lo việc pḥng thủ Sài G̣n . Sau cùng là tướng Trang sĩ Tấn, Chỉ huy trưởng cảnh sát Đô Thành. Đây là một người ham tiền và tàn ác. Ông ta kiểm soát đĩ điếm và các ṣng bạc lậu.. Ngoài ra ông c̣n thành lập một đường dây xuất ngoại đưa con cái những người Tầu và những người giàu có sang Thái Lan để trốn quân dịch. Một trong những người đại diện của ông ta ở Ba Lê (Pháp) lo tiếp nhận những người phạm tội nầy sang tỵ nạn ở thủ đô nước Pháp và cung cấp đầy đủ giấy tờ hợp pháp kề cả một giấy phép cư trú, như vậy là ông ta ăn được 2 lần tiền, bởi v́ khách hàng của ông ta phải trả tiền lúc đi và lúc đến. NgườI đại diện nầy là chủ một nhà hàng Việt Nam ở khu La Tinh (ba Lê), cũng có một hệ thống "gái gọi" dành cho các vị Tổng bộ trưởng khi đi công vụ ghé lại Ba Lê. Do đó xa tầm nh́n của những kẻ ṭ ṃ, tránh không làm hại đến thanh danh của họ đồng thời không có ai động đến họ được Và mặc cho tất cả những điều ô nhục đó, tướng Trang sĩ Tấn vẫn tiếp tục được sự che chở của Tổng Thống và bà Thiệu, đến độ họ đă đề nghị gả con gái cho Tấn nữa."

Tôi nh́n Cha Thanh. Chẳng những Cha đă tỏ ta thành thật mà c̣n tin chắc rằng ông được trao cho một "sứ mạng". Ông Thiệu đă trở thành một biểu tượng của người xấu mà ông phải hạ bệ bằng mọi giá để cứu đất nước và để ông ta phải chịu đền tội. Một khi sứ mạng cứu nước đă xong, th́ ông sẽ nghĩ thế nào về giải pháp tương lai đây? Tôi đặt thẳng câu hỏi với Cha:

" Giả dụ là ông Thiệu chịu ra đi hay bị đuổi đi, th́ ai sẽ là người thay thế ông ta đây?

-Bất cứ ai cũng được! Tất cả những ǵ chúng tôi mong muốn, đó là một người liêm khiết và ngay thẳng,có quyết tâm phục vụ đất nước .

- Tại sao không phải là Cha ?

Cha Thanh sững sờ, nh́n cḥng chọc vào mặt tôi sau khi tôi vừa phát biểu một điều coi như bất lịch sự ghê gớm, và ông phát lên cười nắc nẻ.

- Dĩ nhiên là không phải tôi rồi. Tôi không phải là một chánh trị gia. Tôi dấn thân tranh đấu v́ tôi yêu đất nước tôi, và để hợp với thiên chức của tôi, tôi chỉ tố cáo những việc làm không phải và những tật xấu của một chế độ mất giá trị. Nhưng tôi không có ư định cũng như tham vọng nào để giữ vai tṛ của một nguyên thủ quốc gia.

- Vậy th́ ai đây ?

- Chúa sẽ giúp chúng ta t́m người cần phải có.

- Nhưng nếu cộng sản không thừa nhận người đó th́ sao ?

- Cộng sản có thể chiếm đất nước nầy bằng vũ khí, họ đang chứng minh điều đó. Nhưng họ không thể áp đặt một chế độ không hợp với 20 triệu dân Miền Nam Việt Nam .

- Nhưng nếu họ cứ thử làm th́ sao ?

- Họ sẽ không thử đâu. Họ cũng thừa thông minh và thực tiễn để phải hiểu rằng chỉ có một cách duy nhất để tái lập ḥa b́nh thật sự là phải thành lập một Chánh Phủ Đoàn Kết Quốc Gia , ở đó có đủ mọi xu hướng và phải có sự ủng hộ của toàn dân. Dù sao th́ họ cũng đă từng và không bao giờ ngưng hứa như thế mà.

Cha Thanh giữ yên lặng một lúc, sau đó h́nh như bất chợt ông công nhận được một chuyện khó có thể xảy ra, nên ông nói thêm một cách thật cương quyết:

- Ông biết không , ít nhất tôi cũng là một người chống cộng sản như tôi đă chống ông Thiệu.

Nếu những người của Hà Nội quyết định cộng sản hóa Miền Nam , dựa trên quân đội của họ và các chánh trị viên của họ, th́ họ sẽ thất bại. Dân chúng sẽ chống lại và sẽ có một cuộc nội chiến không có hồi kết thúc.

Cũng trong ngày thứ tư 9 tháng 4 nầy, vào lúc 15 giờ, tôi đến thăm một người bạn của tôi Đó là ông Trần trung Dung. Lúc nào ông cũng ăn mặc sang trọng, áo sơ mi lụa, quần thẳng nếp và mang giầy Ư đại lợi, đầu chải láng, người lúc nào cũng b́nh tỉnh chững chạc ăn nói từ tốn và rất lễ độ với mọI người , Ông là con của môt người chơi đồ cỗ ở Hué, là bạn học cũ của tướng Vơ ngyên Giáp vào thập niên 30 ở trường trung học Albert Sarraut và sau đó ở đại học Luật tại Hà Nội . Ông đă từng là một tỉnh trưởng trẻ ở tỉnh Phú Thọ, đảng viên đảng Đại Việt, một đảng đối lập vớI cộng sản Việt Minh trong cuộc chiến dành độc lập, sống lưu vong bên Tầu, trở lại đời sống chánh trị sau khi cưới cháu của Tổng Thống Ngô d́nh Diệm và trở thành Tổng trưởng Quốc Pḥng. Hiện ông là Phó Chủ Tịch Thượng Viện. Thuộc một gia đ́nh có tiếng tăm lâu đời, lại hấp thụ cả hai nền văn hóa Tây Phương và Đông Phương, đă từng trải qua nhiều biến cố lịch sữ, thường có nhiều giao dịch cả ở Việt Nam và ở ngoại quốc, những chuyến đi du lịch ở ngoài với những chức vụ mà ông đă và đang tiếp tục đảm nhiệm.... tất cả cho thấy ông là một người đối thoại lư tưởng. Không như các chánh trị gia của đất nước ông, sự hiểu biết của ông về những sự việc và những con người , gia tài mà ông đang có giúp ông sống độc lập đối với bổng lộc của chánh quyền .. tất cả đều bảo đảm một tính khách quan và không thiên vị trong phán đoán của ông.

Tôi thuật cho ông nghe hết về buỗi viếng thăm của tôi với Cha Thanh và những toan tính đáng sợ của Cha đă nói với tôi. Ông cười và b́nh luận:

-" Cha Thanh là một "anh hùng rơm" (nguyên tác: Don Quichotte). Ông quá thật thà khi nghĩ rằng hễ nhảy ra nắm được cây chổi trong tay là có thể quét được hết. Những cây chổi hả, khi cuỡi lên được nó rồi th́ chúng sẽ đưa những người phù thủy tập sự đi rất xa .

Chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mà chế độ được thành lập trên sở hữu tư nhân; có nghĩa là có một khái niệm về lợi tức và h́nh thành một phương tiện cho sự tăng tiến xă hội.

Mọi người đều ra sức để chứng minh rằng chúng ta hư hỏng v́ tham nhũng, và đĩ điếm tràn ngập. Đối lập th́ xác nhận rằng không có tự do phát biểu và các thể chế đi sai hết rồi. Tôi đă có đi nhiều ra ngoà́. Tham nhũng th́ đâu cũng có hết, ở Âu Châu, Nhật Bản và cả ở Hoa Kỳ nữa. Nó c̣n dữ hơn ở Việt Nam ta nữa kia, v́ các nước đó giàu hơn Việt Nam gấp bội, và giản dị hơn nó được khéo che đậy hơn. Ở bên Pháp, bên Mỹ hay bên Nhật, báo chí thường chỉ trích những vụ tai tiếng, những vụ buôn vàng lậu hay ngoại tệ liên quan đến các ông cảnh sát, các viên chức cao cấp , các nhà đầu tư bất động sản hay cả những tổng bộ trưởng. Bên Hoa Kỳ các anh chàng găng tơ (gangster) thường chen vào chánh trị và các cuộc bầu cử. Đă xảy ra rồi một ông thị trưởng của thành phố New York chạy ra ngoại quốc mang theo cả ngân quỷ của thành phố.. Con số ma túy bắt được lên đến hàng mấy tỷ mỹ kim. Đĩ điếm ít nhất cũng nhiều như bên Việt Nam chúng ta, những người giả trang đ̣i quyền cưới hỏi nhau, thậm chí c̣n có nhiều linh mục đồng ư thừa nhận hôn nhân của họ nữa. Bên Pháp trong một số rạp chiếu bóng trên đại lộ số 5 hay Champs-Élysées , muợn cớ là giải phóng t́nh dục, người ta cho chiếu những phim khiêu dâm mà trước kia chỉ được kín đáo chiếu trong nhà cho một số ít thân chủ t́m hứng cảm mà thôi. Tôi thường tự hỏi dựa trên nguyên tắc nào mà họ chỉ trích chúng ta một cách có hệ thống như vậy ?

Ông Trần trung Dung đặt hai bàn tay thật sát lên bàn viết của ông và nói tiếp, với một giọng đều đều ;

- " Nước Việt Nam không có ǵ xấu hơn hay tốt hơn các nước mà họ tin là họ có thể đánh giá ta được. Đối với ông Thiệu cũng vậy. Tôi biết ông ta rất nhiều , tôi đă nhiều lần đến với ông ta, và đă nói chuyện nhiều với ông ta. Chúng tôi đă có đụng chạm nhau và cuối cùng ngày 3 tháng 4 vừa qua, tôi đă bỏ phiếu thuận cho một nghị quyết của Thượng Viện đ̣i hỏi sự ra đi của ông ta.

- Ông ta là một người thông minh, có khả năng và dám hành động. Ḷng can đảm và ư chí quyết tâm kháng cự mà ông ta đă chứng minh trong thời kỳ cộng sản tấn công dữ dội vào năm 1972, chúng ta không thể nào quên được . Chỉ trong ṿng một năm gần đây thôi, không lâu lắm, ông Thiệu có thay đổi.. Trước kia, khi tôi đưa ra những câu hỏi về những vấn đề của đất nước, th́ ông ta đă trả lời dài dài cho tôi, đầy dủ từng chi tiết một. Ông rất chú tâm đến những việc ông làm, cái nh́n sáng quắt của ông đă chứng tỏ niềm tin và ḷng thành thật của ông.. Nhưng rồi đùng một cái, cái nh́n của ông lu mờ hẳn đi, ông ta nghe tôi nói mà không buồn nói ǵ cho tôi hết, tránh không trả lời vào các câu hỏi của tôi, và cuối cùng là tránh không muốn gặp tôi nữa. Tôi đă cảm thấy được sự thay đổi đó từ đầu năm 1974. Tôi đă hiểu là ông Thiệu đă mất hết ḷng tin . Hiển nhiên ông đă biết rơ là Hoa Kỳ đă buông bỏ chúng ta rồi. Ông đă biết rơ là ông chỉ c̣n đánh một hiệp cuối cùng với bọn cộng sản, mà trong hiệp chót nầy ông bầu của ông đă để cho ông tự lo liệu lấy một ḿnh trong lúc cộng sản đến đánh trên đầu ông bằng một đôi găng có dấu chiếc bàn ủi sắt bên trong... Và như vậy là ông đă bắt đầu chuẩn bị sự hồi hưu của ḿnh, sửa soạn cho ḿnh một chiếc nệm êm ấm rồi đó!

Ông Trần trung Dung ngả người tới trước và nói với tôi:

- " Anh Pierre nầy, tôi c̣n một vài nhận xét nữa phải nói. Bắc Việt luôn luôn khoe với chúng tôi là một chế độ dân chủ trong sạch và cứng rắn, nơi đó sự lương thiện được nâng cao thành đức tánh. Tôi đă đọc báo của họ kỹ lắm và tôi thường ghi nhặt được rằng các giám đốc hợp tác xă hay bị bắt v́ tội biển thủ gia súc; rằng các hăng xưởng b́nh dân của họ thường gian lận sổ sách, bán buôn bất hợp pháp vật liệu mới toanh được họ biến cải thành vật liệu "dư thừa phế thải" gồm có đầu máy xe lửa và hàng chục tấn dây điện; rằng các sinh viên thường buôn bán chợ đen vải sồ và thẻ tiếp tế lương thực; rằng hàng trăm tấn gạo bị lươn lẹo; rằng có nhiều tổ chức buôn lậu xe đạp, máy may, và đá lửa; rằng các anh lính mới thường hay đào ngũ; rằng các phụ nữ thường buông thả trong các hoạt động tội lỗi của nghề măi dâm.... Nhưng có ai ở ngoại quốc biết đọc được tiếng Việt, hay bỏ th́ giờ để phân tích tỉ mỉ báo chí nhạt nhẽo của Hà Nội bao giờ?

-" Anh Pierre biết ở Sai G̣n có bao nhiêu tờ báo không ? - 29 tờ : 19 tờ Việt ngữ, 7 tờ Hoa ngữ, 2 tờ Anh ngữ và 1 tờ Pháp ngữ. Họ thường viết bài chỉ trích Chánh Phủ . Có một số bị tịch thâu, bị kiểm duyệt, nhưng họ vẫn tiếp tục ra báo. C̣n ở Hà Nội chỉ có 3 tờ báo: tờ nhật báo Nhân Dân, tờ Hà Nội Mới và tờ Quân Đội Nhân Dân. Cả 3 tờ báo nầy đều được viết, in ra cho Đảng phân phát và Chánh Phủ không bao giờ sợ bị một chỉ trích nào cả. Điều nầy ở Ba Lê ai cũng biết hết. Ông Jacques Decornoy đă xác nhận rơ trong báo Le Monde. Ông ta giải thích với một lương tâm nghề nghiệp đáng khen rằng: Dĩ nhiên là mọi dư luận có xu hướng trái ngược đều không thể được tŕnh bày ở Hà Nội . Và ở Miền Bắc không thấy có một người nào dám nêu lên quan niệm về Tự Do của Phương Tây".

Mục tiêu mà Cha Thanh tự nhắm vào là TT Thiệu. Cha có nói với anh là Đức Cha B́nh đă đồng ư và khuyến khích Cha tiếp tục tranh đấu phải không?. Tất cả hai người đều có thể nghiêng về trường hợp Cha Quản Lư của Giáo xứ mà phía sau lưng ông nầy có một số bù nh́n tay sai đang kiểm soát nửa tá ngân hàng tư, buôn hối đoái và cho vay cắt cổ , (28 % lời), giết chết đồng bạc trong thời gian không quá 4 năm . Ông ta cũng đầu cơ về đất đai và tài trợ cho các dịch vụ địa ốc. Ṭa Tổng Giám Mục c̣n là sở hữu chủ của nhiều khách sạn đặc biệt là khách sạn Caravelle, nơi đó các pḥng thường tiếp bọn gái nhẹ dạ c̣n nhiều hơn là những người đi hành hương ở Fatima. Cuối cùng nếu anh cho phép th́ tôi sẽ kết luận như thế này : Nếu ông Thiệu quyết định ra đi, th́ cái sơ đồ trong những tuần lễ hay những ngày sắp tới, đối với tôi h́nh như đă có vẽ sẵn trước rồi!

Giả thuyết thứ nhất : bọn cộng sản sẽ khai thác thắng lợi và cố gắng chiếm Sài G̣n .Họ có thể làm được chuyện đó, nhưng các chánh trị gia và các nhà ngoại giao không tin như vậy, v́ họ cứ tưởng rằng cộng sản trước nhất đang đi t́m một chiến thắng chánh trị. Và sự loại trừ được Tổng Thống Thiệu, một kẻ thù không thể giải ḥa được, là đă giúp họ đạt một chiến thắng vẻ vang rồi.

Từ đó ta mới có giả ___________thuyết thứ hai , có khà năng đúng hơn và yên tâm hơn : giai đoạn thứ nhất là thành lập tại Sai G̣n một toán gồm một số đại diện của lực lượng thứ ba. Sau đó sẽ thành lập Hội Đồng Ḥa Giải Dân Tộc mà Hà Nội và Chánh Phủ Lâm Thời Miền Nam (M TGPMN) đă kêu gọi thành lập măi từ 2 năm nay mà vẫn không được . Những người

thuộc lực lượng thứ ba cũng có thể tin cậy được . Có nhiều người khao khát trước hết là đem lại ḥa b́nh. Một số khác th́ thấy M TGPMN là một phong trào tranh đấu của người quốc gia hơn là cộng sản. Một nhóm thứ ba khác th́ chán nản v́ sự tham nhũng của chế độ, nên bị C PLTCHMN lôi cuốn. Tất cả đều tin tưởng là có khả năng giải quyết b́nh đẳng với cộng sản , nếu không thể thao túng họ được . Tất cả những người nầy đều là những thằng điên và vô ư thức. Họ phải đầu hàng cộng sản hay là đi tù mà thôi. C̣n đối với Cha Thanh th́ ông sẽ có dịp may nếu ông c̣n có quyền giữ được tràng hạt của ông ta để tụng trong khám tối....."

CHƯƠNG TÁM

ĐỪNG BAO GIỜ TIN TƯỞNG HOA KỲ NHƯ MỘT ĐỒNG MINH

Ngày Thứ Năm, 10 tháng Tư

Chung quanh ṿng đai của Thủ đô, nhiều xe ủi đất và máy xúc đất đang không ngừng đào lấu từ tấn nầy đến tấn khác đất và đá sỏi để hàng ngàn nhân công mặc quần cụt và sơ mi ngắn tay đen, dùng xe đẩy nhỏ , đưa đến dùng vá cho vào các thùng phuy sắt được kết

nối lại từng 4 thùng một với nhau bằng dây sắt và được đặt trên các lề đường để dùng làm bờ tường chống chiến xa.

Tất cả những xe đ̣ từ các tỉnh đến Sai G̣n đều được quân cảnh lục soát và kiểm tra kỹ. Các ngă tư đường quan trọng đều có các cuộn kẽm gai bao quanh. Hai bên các đầu cầu đều có binh sĩ canh gác với các loại vũ khí nặng đặt trong các lô cốt bằng ximăng hay trong các hầm trú ẩn có bao cát ở trên.

Những công cuộc chuẩn bị chiến tranh không hề làm bận tâm người dân ở thủ đô. Ở khu vực ngân hàng, sau nhiều chuyện xô đẩy chen lấn ồn ào, sự yên tĩnh đă trở lại b́nh thường. Đồng mỹ kim tuần rồi đă vụt lên đến 1600 đồng th́ nay đă xuống trở lại đến 1000 đồng. Thành phố Chợ Lớn, trung tâm thương mại và tài chánh của Việt Nam tiếp tục sinh hoạt b́nh thường. Không khí buôn bán không có ǵ thay đổi. Người ta vẫn c̣n t́m nh́n lên các bảng hiệu tiệm với hàng chữ màu đen hay màu vàng luôn được treo trước cửa hàng . Ở đây buôn bán vẫn là ưu tiên hàng đầu . Trước hết là các cửa hàng bách hóa, thôi th́ hàng được bày la liệt đủ mọi thứ : nào là nón phớt Ư đại lợi, nào là dầu thơm của Pháp, nào là máy ảnh của Nhật... tất cả treo dài dài trên tường, có cả ly cốc và nồi niêu.... Hàng tá đèn lồng được bày bốn năm hàng dài trên các kệ, đèn chùm đủ kiểu được treo ḷng tḥng từ trên trần nhà. Đèn điện sáng choang v́ người Tầu không ưa bóng tối. Kế đến là các hàng tạp hóa, với nhiều loại rượu: loại khai vị của Pháp. rượu vang Úc Châu, sâm banh thượng hảo hạng nhưng thường th́ chỉ có nhăn hiệu là thật. Tất cả các loại bánh bít quy của Anh... nhưng làm ở Hong Kong là phần chắc. Các tiệm buôn thường chia ra làm 2 hay 3 ngăn, mỗi ngăn mỗi chủ khác nhau. Người ta thuê, rồi lại cho thuê lại: khúc trước th́ bán cà phê, mà khúc sau th́ là một tiệm hớt tóc. Các tiệm bán trà th́ có hàng trăm b́nh trà bằng đất nung, nhưng phía sau đó lại có các hũ rượu nếp. Trong các tiệm ăn th́ mấy anh bồi bàn mặc áo thung lá lăng xăng chung quanh các thương gia béo ph́ và vui vẻ, lâu lâu lại vén áo thung ba lá lên rất tự nhiên gọi là để cho mát cái bụng phệ. Đứng trước các ḷ nấu có năm sáu anh đầu bếp, lưng trần, đang lo nấu cơm hay đang làm món ra gu đậu. Trước hiệu ăn nào cũng có treo đầy "lạp xưởng", và các miếng thịt "xá xiếu" dài ,những con vịt khô dẹp , và các chùm ớt đỏ chói....

Chung quanh các tiệm bán tạp hóa, bán chạp phô hay các kho hàng lúc nào cũng có dủ mặt các tay tiểu công nghệ : nào là thợ vá giày, thợ sửa khóa, thợ ráp khuôn h́nh . . . các cô bán bông th́ chào hàng trước các tiệm trồng răng, các tiệm kính nơi có trưng bày đủ loại gọng, loại kính đủ màu đủ kiểu..

Ngoài kia là con kênh, đầy ghe thuyền, sà lan, ghe chài lớn...và tiếng vịt kêu, đang đến từ các nhà máy xây lúa ở B́nh Tây, cao to ṿi vọi bên cạnh các căn lều lụp xụp của các công nhân và phu khuân vác. Không khí th́ đầy những hạt bụi lấm tấm màu đen : người ta thường dùng trấu để đốt ḷ xây lúa nên có cả một đám mưa bụi tro. Các bao lúa được chất lên chung quanh nhà máy xây gạo cao như núi, để chờ chuyển thành triệu nầy đến triệu khác.

Những h́nh ảnh phong phú nầy đặc biệt trái ngược với các mẩu tin từ chiến trường gởi về.

Chơn Thành vừa mới được di tản, đây là một thị trấn nhỏ nằm ngay ngă tư giao lộ cách Sai G̣n khoản 80 cây số ngàn về hướng Đông Bắc. Thị trấn bé nhỏ nầy với vài xă nghèo nàn nằm chung quanh một ngôi nhà thờ vách ván, là nơi đă từng xảy ra nhiều trận giao tranh đẫm máu. Các khu rừng tre quanh đây đă bị bom của pháo đài bay B. 52 cày nát và đốt cháy. Việt Cộng đă đào đường hầm hẹp và ngoằn nghoèo dài hàng cây số trong vùng b́nh nguyên quanh thị trấn. Nhưng Biệt động quân đă đuổi họ đi hết và đă chiếm lại khu săn bắn nầy.

Từ Chợ Lớn về, tôi gặp bạn Lupi của tôi, một người dân đảo Corse ốm yếu và có tánh hay bồn chồn, tóc đă bạc phơ nhưng cặp mắt c̣n đen nhánh tinh anh. Sau 30 năm phục vụ liên tục ở Đông Dương, anh ta gần như đă sạt nghiệp. Đồn điền của anh ta (gần đèo Blao trên đường đi Dalat) đă bị cháy hết. Ngày hôm kia anh dă ở Xuân Lộc.

Với một giọng không thay đổi của người dân đảo Corse, anh ta tiết lộ cho tôi biết:

- " Anh biết không, trong rừng thuộc tiểu khu nầy, bộ đội chánh quy cộng sản đông như kiến vậy. Thành phố Xuân Lộc đă biến thành một căn cứ quân sự khổng lồ, với những pháo đài và những ổ mối. Sư đoàn của Chánh Phủ với nhiệm vụ pḥng thủ thành phố đă sống dưới hầm và trong các lô cốt bằng bê tông, trong các đường hầm hay núp kín sau các ụ đất. Mỗi một nhà kho, mỗi một sân nhà đều biến thành một hầm trú ẩn dùng để chống chiến xa, hay cho một ổ đại bác liên thanh... Mỗi đêm Xuân Lộc đều ăn hỏa tiễn của cộng sản Bắc Việt.

- Thế dân chúng làm ǵ ?

- Con số thường dân tăng lên gấp đôi. Hàng chục ngàn dân tỵ nạn từ khắp nơi kéo đến,và ở cùng khắp thành phố, trong các sân trường, trong các hầm hố, che lều ở hay mắc vơng vào thân cây nằm. Và không một ai muốn rút lui hết. Sớm muộn ǵ cộng sản Bắc Việt cũng sẽ tấn công đến nơi rồi. Các sĩ quan của Miền Nam Việt Nam mà tôi đă gặp đều khẳng định là họ không lùi nữa.

* * *

Trước ṭa đại sứ Hoa Kỳ , có mấy trăm người Việt Nam đang xếp hàng trên lề đường chờ xin phép nhập cảnh để được đi Mỹ.

Đại sứ Graham Martin không tiếp báo chí và đă không bao giờ rời khỏi sứ quán của ông, vừa là một dinh thự vừa là một pháo đài sơn màu trắng ngà, có một bức tường bê tông bao quanh có gằn máy chụp ảnh tự động. Hai anh binh sĩ Thủy quân lục chiến với lễ phục lớn (kết trắng, găng trắng, quần chạy nếp đỏ) đứng gác lúc nào cũng trong tư thế Nghiêm trước hai cánh cửa bọc sắt có ổ khóa chỉ được mở bằng mật mă bằng máy vi tính từ xa. Nóc bằng của sứ quán đă được cải biến thành băi đáp cho trực thăng.

Với 62 tuổi, người cao lớn và rắn rỏi, trán đă có nhiều vết răn sâu, mặt cũng đă có nếp nhăn và quầng thâm, ông vẫn luôn luôn mặc quần áo màu xám, cả giầy cũng vậy, giờ đây

ông đă có một dáng đi hơi nặng nề và mệt mỏi của một vơ sĩ quyền Anh đánh quá một trận, mà từ khước không chịu cho đôi tay ngơi nghỉ ! Phải nói rằng nhà ngoại giao Hoa Kỳ nầy có một lối xử sự không được b́nh thường. Trái hẳn các đồng nghiệp của ḿnh luôn có thái độ "lạnh nhạt", dù t́nh h́nh quá nghiêm trọng họ vẫn đánh giá bằng một thái độ dửng dưng khác thường, ông Martin là một người biết trọng danh dự, biết thế nào là giá trị của mộ___________t lời hứa đă được đưa ra, là môt người biết đau khổ và biết xúc động. Ông đă mất một người con trai trong chiến cuộc ở Việt Nam và không chấp nhận là đứa con của ḿnh đă hy sinh một cách vô ích. Ông ta đă tỏ thái độ giận dữ với các nhà báo và các nghị sĩ theo chủ nghĩa "ḥa b́nh" , những người quên hay chối bỏ sự hy sinh của 58.000 binh sĩ Hoa Kỳ ở Việt Nam . Thay thế đại sứ Ellsworth Bunker (người được coi như là cha đở đầu của Tổng Thống Thiệu) sau khi Hiệp Định Paris vừa được kư kết, ông Graham Martin, một nhân vật thẳng tính và không mưu mẹo quanh co, ngay từ lúc đầu đă cố gắng giúp đở và che chở cho vị Tổng Thống Miền Nam Việt Nam . Ông đă tranh đấu với Quốc Hội năm vừa qua để đ̣i hỏi Hoa Kỳ phải tiếp tục viện trợ quân sự và kinh tế như đă hứa cho Miền Nam Việt Nam , nhưng ông đă thất bại. Từ sau ngày Cao Nguyên bị thất thủ, ông đă công khai biện hộ và vận động riêng để sự cứu trợ cấp thời phải được gởi sang Việt Nam ; và bằng mọi phương tiện mà ông có sẳn, ông đă nâng đở tinh thần của người dân Miền Nam . Ông đă đi xa hơn nữa bằng hành động phối hợp cuộc hành quân "bốc trẻ mồ côi", một việc làm chạm tinh thần quốc gia dân tộc và ḷng kiêu hănh của người dân Việt Nam. Trong một bức thư riêng gởi cho Thủ Tướng Chánh Phủ Việt Nam , ông đă giải thích rằng những phản ứng xúc động do hoàn cảnh vô cùng khốn đốn của các trẻ mồ côi có thể sẽ làm nghiêng cán cân dư luận của dân chúng Hoa Kỳ có lợi cho Miền Nam Việt Nam . Nhưng nội dung lá thư riêng của ông lại được tung ra cho báo chí gây ra môt làn sóng phản đối dữ dội.

Tuy vậy ông Martin không ngă ḷng. Và như ông đă khiếp sợ sự "trốn chạy", nên ông cẩn thận hơn một chút đối với các anh nhà báo vá các nghị sĩ quá ṭ ṃ, buộc các cộng sự viên của ông phải đề cao cảnh giác và nêu gương phẩm cách của ḿnh, và khuyên họ không nên buông thả theo "tính chủ bại", và ông cũng cố gắng thuyết phục họ là "cuối cùng rồi có lẽ Hoa Kỳ cũng sẽ tỉnh dậy thôi"

Trong lúc cuộc tháo chạy đă gần như hoàn toàn, trong khi hàng trăm ngàn dân tỵ nạn làm nghẽn hết đường sá, và hết thành phố nầy đến thành phố khác cứ tiếp tục thất thủ, ông vẫn phô bày một sự lạc quan không lay chuyển, mỗi ngày cẩn thận tính sổ các xă ấp mà Sai G̣n c̣n đang kiểm soát được và gởi về Hoa Thạnh Đốn nhiều điện văn "tối khẩn" đ̣i hỏi những chương tŕnh phát triển kinh tế dài hạn cho phần đất c̣n lại của Miền Nam Việt Nam .

Cho đến khi Hoa Thạnh Đốn đ̣i hỏi ông Martin phải sẳn sàng để di tản 5000 người Mỹ hiện c̣n đang ở Miền Nam Việt Nam th́ ông đă trả lời bằng một công hàm hết sức gay gắt, khuyên Bộ Ngoại Giao hăy khóa "ṿi nước hoảng loạn" lại. Ông Martin không dấu giếm với những người bên cạnh ông rằng ông coi chuyện "di tản" nầy như một cuộc "tháo chạy nhục nhă", một "hành động hèn nhát", một hành động "phản bội có cân nhắc" đối với một người bạn đồng minh đang có nguy cơ đứng trước cái chết ....

Khi tôi đi trở xuống đường Catinat (Tự Do), tôi không thể không nghĩ tới sự thay đổi lạ lùng về đường lối chánh trị của Hoa Kỳ và sự rời rạc của khối dân cử của họ.

Đă có một lần, một vị Tổng Thống Hoa Kỳ mang tên là Richard Nixon . Có nhiều người đồng hương của ông đă không thích ông và tố cáo cách điều hành Chánh Phủ của ông.(điều nầy có nhiều trung tâm có uy tín đă ghi nhận đúng như thế). Họ cũng công nhận có một vài việc ông "biết làm" trong vấn đề chánh trị đối ngoại, nhưng họ nghĩ rằng trong lănh vực nầy Henry Kissinger (người ta nói là chất xám của Nixon) mới chính thật là người thợ khéo đă gầy dựng nên những thành công cho ông Chủ Nhà Trắng.

Sau một màn tranh đấu đầy khả nghi, được đánh dấu bằng những cú đấm quá hạ tiện, cuối cùng ông Nixon phải từ chức.Tám tháng đă trôi qua từ đó. và h́nh như bị một nền công lư nội tại trả thù cho danh dự của một người đă từng bị dân chúng chà đạp một cách bạc bẽo, quốc gia Hoa Kỳ lúc bị ngất ngư v́ suy thoái kinh tế, một sự suy thoái mà không một nước Tây Phương nào tranh khỏi , mới bắt đầu biết được hương vị chua chát của môt sự tỉnh mộng !

Bây giờ chúng ta chứng kiến được ǵ đây ? Một sự hoảng loạn của một Tổng trưởng Ngoại Giao mà từ Quốc Hội đến báo chí người ta không ngần ngại bắt ông phải từ chức.

Con người siêu nhân hoạt bát đeo kính to, từng là một tiến sĩ có phép mầu khi xưa, nay gần giống như một nhà ảo thuật mệt mỏi đang làm cho khán giả chán ngấy, v́ không diễn được tṛ nào cho ra hồn. Trên sân khấu buồn tẻ của một ông Gerald Ford đầy thiện ư nhưng không một ai muốn nghe lời cảnh cáo của ḿnh, v́ thiếu quyền lực và không có uy tín, ông đă tỏ ra hoàn toàn không có khả năng để áp đặt quan điểm của ḿnh cho các đồng viện trong Lập Pháp.

Mặt khác, người ta sẽ nghĩ ǵ về Quốc Hội Hoa Kỳ nơi đó những phần tử (tự do) đă cất cao giọng từ sau các cuộc bầu cử hồi tháng 11 (hậu quả khác của vụ tai tiếng Watergate) khi Quốc Hội đó đă tự cho phép ḿnh đi nghỉ hè mà không cần nói một chữ nào về sự viện trợ bổ túc mà Hành Pháp đă xin cho hai quốc gia đồng minh đang trong cơn hấp hối là Miền Nam Việt Nam và Cam pu Chia ?

C̣n ở điện Capitol, người ta lại tỏ ra hết súc hấp tấp để t́m chuyện gây gổ xấu xa giữa cơ quan t́nh báo trung ương CIA và cơ quan điều tra liên bang FBI về những tài liệu có khi cũ xưa từ 15 năm trước, c̣n hơn là bận tâm đến những nổi khổ đau bất hạnh của các nước ở Đông Dương đang kêu cứu một cách vô vọng !

Vả lại tại sao họ phải lo lắng ? Miền Nam Việt Nam có mất đi chăng nữa th́ cũng chẳng có ǵ đe dọa tới nền an ninh của Hoa Kỳ . Sai G̣n và Hoa Thạnh Đốn cách nhau đến 17.000 cây số !

Chỉ có người Miền Nam Việt Nam và chỉ có họ thôi , mới có thể khôi phục được t́nh h́nh. Bởi v́ không c̣n có vấn đề tái can thiệp của lực lượng quân sự Hoa Kỳ vào Việt Nam nữa . Nhưng có một điều quan trọng mà Quốc Hội Hoa Kỳ từ chối không chấp

nhận, đó là nhiên liệu và đạn dược cần thiết phải được cung cấp cho quân đội Miền Nam trước khi đă quá trễ.

Như vậy, nếu chiến trận tiến tới và bắt đầu có giao tranh trước khi hàng tiếp liệu được bảo đảm đến nơi, th́ không những quân đội Sai G̣n sẽ thất trận, nhưng họ đă thất trận v́ Hoa Kỳ đă phản bội họ. Và bài học duy nhất được rút ra từ chiến tranh Việt Nam sẽ là: "Đừng bao giờ tin tưởng vào Hoa Kỳ như là một đồng minh của ḿnh !"

TIEP THEO CHUONG CHIN

Mẹ Việt Nam ơi !....tiếp theo :

CHƯƠNG SÁU

DINH TỔNG THỐNG BỊ DỘI BOM

Thứ Ba 8 tháng 4 : 7giờ 30 sáng

Tôi thả bộ trên con đường Pasteur, đến đại lộ De La Somme và cuối cùng đến bùng binh Chợ Bến Thành. Chợ Sài G̣n có một ngọn tháp vuông trên nóc giống như một cḥi canh của một cái đồn nào đó thời ông Galliéni, có những tấm bảng quảng cáo bao quanh hết khuôn viên phía ngoài, nào là kem đánh răng, dầu thơm, rượu, thuốc lá v.v.. Cạnh đó là nhà ga xe lửa, có mấy chiếc xe buưt hiệu Ford và Pontiac sáng chói, đang đậu chung quanh đó, tất cả đều cho thấy là vấn đề kinh doanh của Sài G̣n, mua bán hay mậu dịch ǵ từ nhiều năm qua đều là sản phẩm từ Hoa Kỳ hết.

Tuy nhiên nên nhớ ở khắp những nơi nào có lớp người b́nh dân Việt Nam đang sống, th́ chỗ dễ tới nhất và gắn bó với người dân nhất, phải là cái chợ.

Dưới cái ṿm to của chợ Sài G̣n hay trong những kiến trúc rộng thênh thang kiểu "ba tàu" ở Chớ Lớn; ở khắp các thành phố thuộc Đồng Bằng sông Cửu Long, hay cuối cùng trong tất cả các chợ vườn dọc theo các sông ng̣i đầy xuồng ghe hay lục b́nh, tất cả đâu đâu cũng luôn luôn có lúc nhúc một thứ hàng hóa, cùng một loại người và cùng một cặp mắt như nhau.

Qua khỏi các tấm bảng quảng cao rồi th́ mặt trời và ánh sáng phải nhường chỗ cho một vùng lờ mờ nửa sáng nửa tối, với một đám đông ồn ào và lăng xăng san sát bên nhau mà không hề chen lấn xô đảy nhau bao giờ. Trước khi nhận rơ được mặt của từng người là tôi đă bị rơi vào một luồng gió đủ cả các mùi vị lẫn lộn nhau. Mùi trái cây ngọt như nước đường, mùi thơm như ngũ vị hương, nồng nặc như ớt, tiêu, gừng, nước mắm , mùi hôi của đồ ḷng, của bếp núc, đủ hương vị của hàng tạp hóa, dầu thơm của thợ cắt tóc v.v..

Tất cả đều có hết ở đây, từ mọi thứ mà con người gặt hái được, đă đánh bắt được, các mặt hàng mỹ nghệ đă sản xuất được, trưng bày hay sắp xếp trên các giá gỗ và các kệ, được rọi sáng rực bằng đèn nê ông. Trước tiên là nhang thơm, những cây nho nhỏ dài dài như diêm quẹt mà người ta thường thắp lên trong nhà hay trong chùa miểu hay dọc theo đường đi: ở đây người ta xếp nhang thành từng bó một, trong những bao vàng, đỏ ḷe lẹt kiểu người Tàu. Bên cạnh đó là giấy tiền vàng bạc, loại tiền dành riêng cho người đă quá cố sở hữu dùng để cúng hiến cho ông bà tổ tiên. . . . ..

Sau các mặt hàng dùng để hiến dâng cho người quá văng, là tất cả những sản phẩm của đất đai: những quày chuối dài, những trái mít to, những tháp cao đầy ngất trái cây và rau cải đủ loại lạ mắt khác nhau, ngổn ngang. Các trái sầu riêng giống như con nhím xanh, với cơm bên trong hơi thối nhưng rất béo ngọt mà người sành ăn rất thích; những trái khế h́nh quả trám có khía sáng ngời, các trái ổi ruột đỏ hồng, những trái xoài to chín đỏ như các thỏi vàng, có những khu đầy trái thơm trái khóm và dưa leo, các rổ giá đậu trắng trông như những cọng búng.

Xa hơn chút nữa là cá khô từng bó cột lại bằng dây dừa, hay vừa mỏng vừa dẹp được treo lên như những chiếc lá khô. Và đây là hàng cá tươi mới về, nào là cá thu được khứa ra từng khứa, cá ngừ, cá tráp, cua bể, tôm càng xanh, những con cá ch́nh lớn như con trăn mà người bán phải dùng chày để đập đầu cho chết. C̣n đây là hàng gạo, người bán mắt tṛn xoe mặt sáng rở, đang quảng cáo gạo của ḿnh, gạo ngon, được trưng bày cùng khắp, trong các bao lát miệng bao mở rộng, Người mua gạo bốc gạo lên xem, từng vóc

một, đổ gạo từ tay nầy sang tay kia để đánh giá từng loại gạo, này là gạo G̣ Công, kia là gạo Vĩnh Long, nhỏ hạt hơn, c̣n gạo Châu Đốc th́ là màu đỏ.

Tôi rời khỏi chợ, đi ra đường, lúc đó vào khoảng 8 giờ. Các tiệm bán hàng vẫn c̣n bày bán đủ thứ nào là máy truyền h́nh, nồi nấu cơm Nhật, các túi bằng da cá sấu v.v.., các hiệu nữ trang với những tấm kính có viết chữ tàu sáng chói, với những chiếc ṿng đeo tay hay dây chuyền bằng vàng y 24 ca ra đỏ rực.

Đùng một cái, tất cả mọi người đều ngước mũi lên trời. Một tiếng rít chói tai từ một phản lực cơ át hết tất cả mọi tiếng ồn ào khác. Và mọi người đều nhớ biết là đă từ lâu mọi phi cơ đều bị cấm không cho bay ngang qua vùng trời của thủ đô, nơi có Dinh Độc Lập. Tự nhiên mọi người đều cố gắng nh́n lên để nhận dạng xem phi cơ phản lực loại nào đă bay qua thật thấp ở ngay trên vùng trời của thủ đô . Một chị đàn bà la lên : "Chắc chắn nó sẽ bỏ bom vào Dinh Độc Lập ". Và hầu hết những người có mặt trên con đường nầy đều la theo: "Nó sẽ dội bom lên Dinh Độc Lập"

Ngay sau đó, hai tiếng nổ dữ dội đi liền theo tiếng rít của phản lực cơ . Thời gian không đầy một phút trôi qua, chiếc phi cơ lại bay ngang qua mục tiêu của nó, đánh dấu bằng 2 tiếng nổ nhỏ và vài tràng đại liên ngắn. Lần nầy th́ tôi nhận rất rơ tiếng nổ lốp đốp đều đặn của súng đại bác tự động. Sau đó th́ chiếc phi cơ đi xa lần đến một nơi vô định nào đó .

Cuộc tấn công nầy xảy ra không quá 5 phút. Tôi rảo chân đi nhanh hơn. Phía trên dinh Tổng Thống rất gần đây, một côt khói đang bốc lên, c̣n bao quanh các cây cối trong vườn. Khoảng 10 phút sau, có 4 xe cứu hỏa đến tại chỗ. Trước cổng chánh của Dinh Độc Lập có khoảng 50 binh sĩ Dù đang ở trong tư thế pḥng thủ, mỗi người ngồi sau một góc cây, sẳn sàng chiến đấu. Các xe Quân Cảnh bao quanh khu vục, cô lập Dinh Độc Lập với cả thành phố. Các anh cảnh sát dă chiến với quân phục rằng ri, súng cầm tay, đang hướng dẫn mọi sự lưu thông tránh xa dinh Độc Lập. Các ngả tư đường dẫn tới dinh đều có ngựa sắt kẽm gai chận hết.

Cả trung tâm thành phố có nguy cơ bị tắc nghẽn giao thông một cách nhanh chóng và điều nầy chỉ làm tăng thêm t́nh trạng hỗn loạn. Tôi đi dài xuống đường Tự Do. Nhiều tin đồn nhảm sai hẳn sự thật đă được lan truyền ra rồi ..

Một anh tài xế xe tắc xi bước ra khỏi xe của anh ta trước tiệm sách Albert Portail, vừa múa tay múa chân vừa la ầm lên : " Tổng Thống đă chết rồi ". Các chị bán thuốc lá lo thu xếp các quầy thuốc của họ lại. Đứng giữa một đám đông những người hiếu kỳ một anh luật sư ở nhóm đối lập thuộc phong trào "đ̣i quyền sống cho người dân" đă xác nhận một cách rất nghiêm túc :

" Đó là chiếc phi cơ săn giặc F5 do tướng Nguyễn cao Kỳ lái . Ông ta đă làm chuyện vừa rồi đó. Các dàn ra đa của Tân sơn Nhứt đă theo dơi chiếc F5 nầy và đă thấy nó bay về hướng Thái Lan."

Nhưng, tôi đă biết rất rơ tướng Cao Kỳ , ông chưa từng bay phi cơ phản lực bao giờ !

Có một số xe thông tin có gắn loa phóng thanh chạy khắp nơi để thông báo giờ giới nghiêm bắt đầu có hiệu lực từ 12 giờ trưa nay. Và thành phố đă trở nên vắng ngắt hết sức nhanh chóng. Các cửa hàng bỏ rèm xuống che kín cửa tiệm. Đường sá thường th́ đầy rẫy xe cộ, và ồn ào v́ tiếng mô tô, giờ th́ đă trở nên vắng lặng. Giờ đây Sài G̣n là môt thành phố chết, một thế giới im lặng , ở đó chỉ có các binh sĩ với súng ống đi tuần rỏn như những bóng ma giữa các nút chặn kẽm gai. .

Vào lúc 13 giờ trưa, tôi liên lạc được với tướng Cao Kỳ bằng điện thoại. Với một giọng hết sức mỉa mai ông nói:.

- "Thật là một chuyện tào lao ! một hành động quá trẻ con không có một cơ may đi đến đâu

hết. Phi công là một sĩ quan rất trẻ, vừa mới học xong phản lực cơ F 5 E cách đây vài ngày. Trước đó anh ta được huấn luyện trong nhiệm vụ săn giặc, và cách đây không đầy 3 tuần lễ,

anh ta mới bắt đầu được tham gia tập luyện về nhiệm vụ đánh bom. Theo chỗ tôi nghe được th́ đây là một thằng nhỏ bốc đồng, có máu anh hùng. Nhưng tôi chưa từng gặp mặt anh chàng

nầy bao giờ. Một lần nữa, tôi không dính dáng ǵ đến chuyện nầy. Hơn nữa tôi không muốn

giết ông Thiệu, tôi chỉ muốn ông ta rời khỏi chức vụ cho rồi.. . . . "

Sau một phút yên lặng, sau đó ông ta lại nói, nhưng gần như nói cho riêng ông ta nghe mà thôi : "Rất tiếc là thằng quỷ phi công đó đă không làm được tṛ trống ǵ cả !

Sau đó một ít lâu, Tổng Thống Thiệu lên tiếng trên đài phát thanh. Ông ta vẫn c̣n sống. Ông ta thuật lại chi tiết cuộc ném bom mà ông là mục tiêu chính. Ông xác nhận đây không phải là một âm mưu mà là một hành động lẻ loi. Phi công bay ở cao độ 300 thước,và đă thả xuống 2 trái bom vào dinh Độc Lập, và sau đó quay trở lại lần thứ hai bắn xuống hai trái hỏa tiễn và vài tràng đại bác 20 ly. Ông Thiệu nói tiếp:

" Có một số người nào đó muốn đe dọa tôi bằng vơ lực để ép buộc tôi phải ra đi, nhưng tôi sẽ không nhượng bộ đâu. Tôi sẽ tiếp tục làm việc như thường và tiếp tục d́u dắt quê hương. ."

Mọi người đều đồng ư - một lần không phải là thói quen - nói là Tổng Thống Thiệu đă có phản ứng thật nhanh và rất hay. Nhưng liệu ông có thể giữ yên lặng được không ?

Vào lúc 4 giờ chiều, đường phố lại nhộn nhịp trở lại, các hiệu buông cuốn rèm lên lại. Sự lưu thông lại có quyền trở nên hỗn loạn như cũ.

Tôi gọi điện thoại đến đại tá Xuân, ở Sở An Ninh, một người bạn cũ trên 20 năm mà tôi đă biết ở Bắc Việt, lúc ông làm ở Pḥng Nh́. Ông hẹn gặp tôi ở khách sạn Caravelle vào lúc 5 giờ chiều.

"Với ông ta chắc chắn tôi sẽ biết được việc ǵ đă xảy ra."

Trong khi chờ đợi, tôi sẽ đi bách bộ một ṿng lên Dinh Độc Lập từ đường Pellerin đi lên.

Trước rạp chiếu bóng Casino, người ta đang xếp hàng mua vé vào xem xuất 17 giờ. Rạp đang quảng cáo ba bộ phim "Công Phu" . Các em bán báo đang trải ra trên sạp những tờ báo buổi chiếu vừa mới in xong.. Ở đường Lê Lợi những người bán ḥm rương và va ly đang trúng mánh. Xa hơn một chút, tôi di dọc theo Thư Viện Quốc Gia rất đẹp, được xây cất trên nền cũ của Khám Lớn khi xưa, nơi đă từng giam giữ hằng ngàn tù cách mạng và phần đông là các lănh tụ thuộc Chánh Trị Bộ hiện thời ở Hà Nội. Trong huê viên trước đó có nhiều toán sinh viên đang căi nhau ồn ào hay kêu gọi đùa giởn với nhau.

Đại lộ Norodom uy nghiêm rộng lớn nay được gọi là đại lộ Thống Nhất, thẳng tắp từ Vườn Bách Thảo đến Dinh Độc Lập, bây giờ gần như hoang vắng. Các cuộn kẽm gai được căng ra làm nút chặn ở các ngả tư đường bây giờ đă được xếp lại và mang đi, nhưng Quân Cảnh vẫn c̣n tiếp tục canh tuần.

Không thể nào đi đến gần Dinh Độc Lập được . Cổng chánh của Dinh vẫn c̣n nguyên vẹn, và không thấy có một dấu vết nào của hành động dội bom hay bắn phá ban sáng.

Dinh Độc Lập, nơi Tổng Thống Thiệu ở và làm việc, có một lịch sử dài và thơ mộng. Được xây cất vào năm 1868, ṭa nhà nầy khi xưa có tên gọi là Dinh Đô Đốc hay Dinh Norodom. Lúc bấy giờ đây là một công thự huy hoàng diễm lệ, (xây cất theo kiểu môt chiếc bánh sinh nhật) chung quanh có rào chấn song bằng đồng trên có mạ vàng, những băi cỏ xanh với đường đi bên trong trải cát đỏ, và một nhà bát giác với nóc cao nhọn. Ngay ở cổng chánh có lính gác đội nón kiểu lính thú trên đỉnh có chóp nhọn bằng đồng sáng chói và đeo găng tay trắng lưu truyền lối văn hóa thuộc địa. Nơi đây các vị toàn quyền có những buổi tiếp tân rất ngạo nghễ, huê viên được thắp sáng lên, có các dàn nhạc vĩ cầm , với những bộ đồng phục ḷe lẹt, những bộ lễ phục trắng , các bà các cô th́ mặc áo hở ngực hở vai trang điểm diễm lệ như đi dạ hội ở Ba Lê vậy.

Người được ở tại dinh Norodom có nghĩa là người đó là chủ nhân của đất nước nầy. Tướng ÉLy, vị Cao Ủy người Pháp sau cùng ở Đông Dương đă trao cho Chánh Phủ Việt Nam biểu tượng cuối cùng nầy của chánh quyền thuộc địa ngày 7 tháng 9 năm 1954.

Sau khi chánh thể Cộng Ḥa được công bố, th́ dinh Norodom được đổi danh xưng thành Dinh Độc Lập.

Ngày 27 tháng 2 năm 1962, 2 sĩ quan phi công Việt Nam thề sẽ hạ sát Tổng Thống Diệm nên đă lái 2 chiếc phi cơ dội bom sập nát dinh thự cổ kính nầy. Dĩ nhiên như một phép lạ, Tổng Thống Diệm vẫn không hề hấn ǵ. Nhưng ṭa nhà thuộc địa cổ nầy bị hư hại gần như sập hết, nên Chánh Phủ đă quyết định xây lại một dinh thự mới. Lần nầy nhiệm vụ

xây cất được giao cho một kiến trúc sư Việt Nam trẻ, từng được "giải thưởng Roma" , đó là ông Ngô viết Thụ. Để gây quỹ cho công tác xây cất mới nầy, Chánh Phủ mở một "chiến dịch quyên góp". Mỗi công chức, mỗi người binh sĩ của Miền Nam Việt Nam đều đóng góp một ngày lương vào quỹ xây cất. Các doanh nhân th́ kư cho nhiều chi phiếu khá lớn, sinh viên học sinh th́ tùy theo túi tiền của ḿnh mà đóng góp, và những người nghèo cũng tùy theo mà bỏ tiền vào toán đi quyên góp do Bộ Công Chánh phái đi.

Kiến trúc sư Ngô viết Thụ từ chối không nhận tiền thù lao cho bản vẽ, và các kỹ sư, chuyên viên của quân đội bắt tay vào việc, công trường làm việc 24 trên 24 giờ kéo dài hơn 10 tháng. Cuộc đảo chánh ngày 1 tháng 11 năm 1963, và cái chết của Tổng Thống Diệm và người em của ông làm ngưng trệ công trường suốt trong 6 tháng dài. Sau đó công trường được mở lại, nhưng phải mất 3 năm nữa mới xây dựng xong Dinh thự mới, được tướng Nguyễn cao Kỳ long trọng khai trương ngày 30 tháng 10 năm 1966. Công tŕnh đă phải tốn đến 1 triệu 500 ngàn mỹ kim (7 triệu quan Pháp). Dinh Độc Lập được xây bằng xi măng cốt sắt, cẩn toàn đá hoa cẩm thạch, cửa kính màu xanh da trời, có 3 mặt phẳng nằm ngang và song song, (kiến trúc theo lối chữ Việt Nam tượng trưng cho nền dân chủ). Tất cả đặt ngay trung tâm của một công viên được vẽ rất cẩn thận và rất tráng lệ.

Giờ đây dinh thự rất duyên dáng nầy được binh sĩ Dù vây quanh canh gác, đạn và lựu đạn mang đầy ngườI, ẩn ḿnh phía sau rào chấn song sắt nặng nề, biến dinh thự thành một pháo đài. Ṭa nhà bát giác trước kia dùng làm nơi chơi nhạc, nay đă biến thành một pháo đài chống chiến xa. Nhiều pháo đội pḥng không được ngụy trang dưới các tàng cây trong hoa viên, và 3 chiếc trực thăng trang bị liên thanh đang đậu trên băi cỏ. Cổng chánh được khóa chặt. Quan khách phải tŕnh diện ở "cổng công vụ" , cổng nầy dẫn đến các nhà đậu xe, nằm gần Ṭa Án. Mỗi xe đều phải qua sự khám xét của binh sĩ. Họ đưa xuống gầm xe một tấm kiếng để xét kỹ là không có một bánh thuốc nổ nào được gắn vào sườn xe . Sau đó quan khách đi qua một cái rào chắn được quay bằng tay để chạy đến chỗ đậu xe. Dưới chân cầu thang lớn đă có một sĩ quan tùy viên tiếp đón và dẫn khách đến pḥng tiếp tân, nơi đây có ghế dựa màu đỏ và tủ cẩn xa cừ, có một cặp ngà voi lộng lẫy.. Ở về phía cuối pḥng có một cánh cửa, ăn thông vào pḥng làm việc của Tổng Thống Thiệu, một gian pḥng rất rộng , ngay giữa pḥng có một lá quốc kỳ VNCH to lớn. được căng từ trên trần xuống tận sàn nhà. Ở hai đầu bàn làm việc, có những chân quỳ trên để các máy truyền tin và các hệ thống thông âm nội bộ, dùng như các trạm tiếp vận truyền tin giúp cho Tổng Thống có thể liên lạc thẳng với các tổng bộ trưởng hay các tư lệnh Vùng, Cảnh sát trưởng hay các tỉnh trưởng bất cứ lúc nào cũng được Trước cửa và trong hành lang dọc theo pḥng làm việc nấy luôn luôn có hai người cận vệ lực lưỡng, mặc quần áo xám, giỏi vơ và thiện xạ, được tuyển lựa trong lực lượng người nhái hay biệt động quân. Hai người nầy nằm trong một nhóm 8 người cận vệ của Tổng Thống được huấn luyện đặc biệt. Các anh lực sĩ nầy có gương mặt rất b́nh thường, nhưng có đôi tay cứng rắn, và dưới lớp áo ngoài lúc nào cũng có khẩu súng lục đeo ở nịt, Họ liên lạc với nhau bằng máy truyền tin cầm tay và canh giữ Tổng Thống ngày lẫn đêm.

Tổng Thống Thiệu nhỏ người nhưng có một thái độ gần như lạnh lùng, cô đơn và bướng bỉnh, tự giam ḿnh trong Dinh giống như một thuyền trưởng của chiếc tàu lặn của người Đức lúc nào cũng ở bên tay lái và từ khước không chịu nổi lên mặt nước để đầu hàng.

Mặc dầu bị chính phi cơ của ḿnh dội bom, hay bị các tướng lănh của ḿnh đe dọa, không ai có thể nói được hôm nay con người của ông đang nghĩ ǵ, một con người miền Trung rất bí mật và cứng đầu đă đọc một bài diễn văn thao thao như nước chảy ở đài truyền thanh và truyền h́nh, nhưng không bao giờ tiết lộ tâm sự của ḿnh trong chỗ riêng tư.

Ở pḥng trà Givral, một người Việt Nam ốm gầy, có đôi mắt ti hí, có bộ râu rậm trên cằm, đang giải thích cho một số thanh niên đang bu quanh ông ta về những điều bậy bạ của ông Thiệu. Tất cả đều do ông kể hết, từ chuyện thâm cung bí sử đến chuyện bán quyền bán tước, từ chuyện giăi phẩu thẩm mỹ của bà Thiệu đến chuyện buôn lậu hột xoàn..

Ông ta vừa cười khẩy vừa nhổ mấy sợi râu trên càm vừa nói :

- " Thiệu đă trở thành một người điên như Hit Le trong hầm trú ẩn của ông ta vào những ngày cuối cùng ở Bá Linh vậy .Ông ta điều động các sư đoàn ma của ông và tin tưởng là ông có thể thắng trận v́ người Mỹ sẽ gởi phi cơ và vũ khí bí mật đến cho ông ta. Sự điên rồ của ông ta là hậu quả của những ám ảnh về sinh lư của ông. Ông ta đă hoang phí th́ giờ với các cô gái 14, 15 tuổi mà thuộc hạ đă dẫn nộp cho ông ta."

Tôi cố quan sát con người hùng biện nầy. Ông là một người thuộc giới báo chí, gốc người Miền Bắc,từng bị thất bại trong cách mạng, là một người đă từng hợp tác có giá trị đối với Nhật trong cuộc săn đuổi cộng sản lẫn kháng chiến Pháp , sau đó ông đă phục vụ rồi lại phản bội liên tục các chánh quyền và các tư lệnh cảnh sát thuộc Chánh Phủ Việt Nam . Anh ta có một biệt danh là "Cao Giao" và đă làm việc lâu năm với tờ New Week. Đây là một người hay lục lạo tỉ mỉ nhất vào các "băi phân thối" mà tôi biết được ở Sài G̣n .

Khách sạn Caravelle nằm bên cạnh Quốc Hội, trước kia có tên là Khách sạn của Nhà Hát Tây, bởi v́ ṭa nhà có ṿm tṛn hiện đang dùng làm Trụ sở cho Quốc Hội trước kia là Nhà Hát Tây của thành phố Sài G̣n dưới thời Pháp thuộc. Trước kia Cha Lecca là chủ khách sạn nầy; ông ta là một cựu thượng sĩ thuộc quân đội Pháp bụng phệ và chột mắt đă đổi sang nghề bán nước giải khát. Những nhà hàng hải và các tay ma cô người "Cọt sờ" chuyên buôn lậu vàng và mỹ kim thường đóng đô ở đây, uống rượu a-nis của Miền Nam nước Pháp do họ tự mang tới trong những hộp bánh bít quy có hàn ch́ cẩn thận , hết chầu nầy đến chầu khác. Cô thâu ngân viên là một cô gái lai Tầu, khoảng 20 tuổI, rất đẹp và lả lơi khiến cho mọi người đều phải dán mắt nh́n cô. Một ngày nào đó Cha Leccia về nước và bán khách sạn lại cho Ṭa Giám Mục Sài G̣n. Vị quản lư giáo xứ nầy biến cải khách sạn của những người vô lại nầy thành một "khách sạn hạng sang". Ông cơi thêm 8 tầng lầu, sân thượng ở tầng chót là một nhà hàng lộ thiên. Trang trí bằng cẩm thạch Đài Loan, gổ dát từ Phi luật Tân, cây xanh, sơn mài Thành Lễ, nhơn viên được tuyển lựa cẩn thận và quản lư là người Pháp, khách sạn Caravelle đă nhanh chóng trở thành một cơ sở đẹp nhất của thành phố. Suốt chiều dài của cuộc chiến, khách sạn không có pḥng trống bao giờ: sĩ quan, dân biểu, nhà báo, các nhà kinh doanh, thường chia nhau các pḥng có đầy đủ tiện nghi. Sau người Mỹ lại đến lượt các kỹ nghệ gia Nhật và các nhà thầu Đại Hàn.

Bây giờ, sau chuyện tán loạn ở Cao Nguyên, thảm kịch ở Đà Nẵng và cuộc chiến đang đến gần thủ đô Sài G̣n , các nhà báo lại tràn ngập khách sạn. Pḥng khách đầy những tay săn h́nh, trang bị máy thâu h́nh lớn và nặng nề, vai lại mang máy ảnh và ống kính dài như những ống phóng lựu.

Đại tá Xuân đợi tôi ở quầy rượu. Ông ta cười, nụ cười của ông kéo dài làm lộ những nét nhăn từ mắt đến tận mang tai .

Chúng tôi đă sống với nhau trong hai năm sau cùng của cuộc chiến Pháp Việt ở Miền Bắc và những ngày cuối cùng ở Hải Pḥng. Lúc nào tôi cũng thấy ông cườI, ngay những lúc chúng tôi đang bị đạn bách kích pháo nện vào lúc chúng tôi đang nằm trong các hố cá nhân đầy bùn śnh ở Suối Tre. Tôi không bao giờ thấy ông ta hốt hoảng và cũng không thấy ông to tiếng bao giờ . Ông nói năng nhỏ nhẹ, chẫm răi, hay t́m dùng đúng danh từ, và luôn chú ư giữ đúng cú pháp. Trong văn pḥng của ông ở cổ thành Hà NộI, ông đă viết rất cẩn thận bằng cọ lông một câu rất có ư nghĩa xây dựng : "Nếu anh biết th́ hăy nói cho những người hiểu biết. Nếu anh không biết, th́ hăy im lặng và cố lắng nghe. Và có lắng nghe th́ anh sẽ biết."

Ông ta nói với một giọng b́nh tĩnh nhưng có chút ngập ngừng.

- " Chào anh Pierre, Cuối cùng rồi Anh cũng đă t́m lại được đúng đường rồi đó .

- Việc ǵ đă xảy ra hồi sáng nầy vậy anh Xuân? Ở ngoài phố người ta thuật lại là Mỹ đă dàn dựng cú nầy để thanh toán ông Thiệu. Họ c̣n nói là phi công đă đáp xuống sân bay Udorn của Mỹ và đă được chấp thuận cho tỵ nạn tại Thái Lan.

- Người ta không biết ǵ hết. Người phi công đă dội bom xuống Dinh Độc Lập tên là Nguyễn thành Trung. Đó là một anh trung úy trẻ mới có 26 tuổI, người Miền Bắc , đă có một vợ và 2 con. Anh ta đă hành động theo sáng kiến riêng của ḿnh, v́ quá giận và chán ngán khi thấy các tướng lănh và Tổng Thống đă bỏ hết tỉnh nầy đến tỉnh khác mà không có một trận chiến nào. Anh ta cũng buồn và thất vọng v́ vợ con anh ta không thể rời khỏi Đà Nẵng được và c̣n bị kẹt trong vùng kiểm soát của cộng sản .

- Sáng sớm hôm nay, vào khoảng trước 8 giờ có hai phản lực phóng pháo cơ đă cất cánh từ phi trường Biên Ḥa, cách Sài G̣n 30 cây số. Họ có nhiệm vụ đánh bom vào một mục tiêu địch ở phía trên tiểu khu Phan Rang, dọc theo bờ biển. Một lúc sau dó trung úy Trung báo cáo là phi cơ anh bị trục trặc kỹ thuật không thể tiếp tục bay được . Hai mươi phút sau anh ta nhắm vào Dinh Độc Lập đâm thẳng xuống. Tất cả đều diễn tiến rất nhanh chóng. Pháo đội pḥng không ở Dinh Độc Lập không có th́ giờ để mà kịp phản ứng. Một trong hai trái bom của anh ta đă làm mẻ một góc cầu thang sau của Dinh và làm vở hết các cửa kiến của tầng trệt. Trái bom thứ hai rơi xuống hoa viên không gây một thiệt hại nào. Sau đó anh ta c̣n bắn hai trái hỏa tiển làm thủng nóc nhà để xe, và có bắn đại bác 29 ly xuống bải cỏ, gây 2 tử thương và 5 bị thương nặng. Có trên 40 người bị mảnh kiếng làm trầy da..Dù ǵ đi nữa, nếu anh ta có đánh trúng ngay Dinh đi nữa th́ anh cũng không thể nào giết Tổng Thống được . Nóc dinh mới cất nầy dày đến mấy thước

bê tông, và phải qua cả 4 tầng làu từ nóc dinh mới xuống tới pḥng của Tổng Thống được .

- C̣n chuyện đáp xuống sân bay ở Thái Lan ?

- Một sự bịa đặt hoàn toàn ! Trưa nay hồi 15 giờ, đài Hà Nội đă cho ra một thông cáo xác nhận là trung úy Trung đă đến vùng giải phóng Đà Nẵng với phóng pháo cơ của anh ta. Tổng trưởng Quốc Pḥng của cái gọi là Chánh Phủ Lâm Thời Cộng Ḥa Miền Nam đă gắn huy chương yêu nước hạng 2 và đă thăng cấp Đại úy của quân đội Giải Phóng Miền Nam Việt Nam cho anh ta. Điều nầy chứng minh rơ ràng là mấy anh "mũi lơ" không có ǵ dính dáng đến việc nầy. Tùy viên quân sự Hoa Kỳ rất tức giận v́ đây là chiếc phản lực phóng pháo cơ F.5.E. đầu tiên đă rơi nguyên vẹn vào tay cộng sản. Đây là một phóng pháo cơ chiến thuật vừa ngăn chặn vừa yểm trợ, tốc độ bay nhanh (mach 1,6), dễ điều khiển, được trang bị vũ khí rất mạnh và toàn bộ bằng điện tử (máy ḍ t́m mục tiêu loại nhỏ, tác xạ bằng máy điện toán, máy chụp ảnh bằng hồng ngoại tuyến). Loại phi cơ nầy chỉ mới được mang ra xử dụng cách đây không quá 18 tháng...

CHƯƠNG BẢY

LINH MỤC THANH: ĐỘI QUÂN THANH LỌC

Ngày Thứ Tư, 9 tháng Tư

- "Thiệu phải ra đi. Nếu ông từ chối không chịu ra đi th́ ông sẽ bị quân đội đảo chánh, hay sẽ bị một sĨ quan giết chết để trả thù cho tất cả những người đă chết v́ ông ta. Một người phi công trẻ đă thử giết ông ta rồi, nhưng anh ta thất bại. Nhưng mà c̣n có những

người khác nữa. Thiệu là một tướng lănh không có khả năng và là môt chánh trị gia tham nhũng. Ông không lănh đạo một Chánh Phủ mà cầm đầu một "băng đảng" Tất cả mọI người đều ghét và khinh bỉ ông ta."

Ngựi nói lên những lời buộc tội ngắn nầy không phải là môt quan ṭa, cũng không phải là một dân biểu hay là một ông đại tá. mà là một linh mục: Cha Trần hữu Thanh, thuộc ḍng Chúa Cứu Thế, chủ tịch "Phong Trào Tranh Đấu Chống Tham Nhũng Để Cứu Nước Và Văn Hồi Ḥa B́nh".

Năm nay ông 50 tuổi, dáng người gọn ghẽ, tóc đă bạc hoa râm, mặt vuông, có đôi mắt sáng ngời lanh lợi sau cặp kính tṛn gọng sắt , cha Thanh mặc một áo ḍng đen cũ, tiếp tôi trong một văn pḥng nhỏ bên cạnh nhà thờ Ḍng Chúa Cứu Thế ở đường Kỳ Đồng. ông ta mạnh dạn nói tiếp :

-" Thiệu là một người bất nhân. Ông ta đă làm hư quân đội, hành chánh và ṭa án. Các tướng lănh th́ phải bỏ tiền ra mua chức vụ chỉ huy của họ, các tỉnh trưởng, cảnh sát trưởng, các quan ṭa cũng phải mua chức tước của họ rất đắt. Dĩ nhiên sau đó họ phải t́m cách thu hồi lại và như vậy là họ phải ăn hối lộ. BàThiệu là một người công giáo tốt, về lễ bái cũng như về từ thiện. Nhưng bà không thể nào cưỡng lại được ḷng ham muốn "quà cáp", những ṿng cẩm thạch, những hột xoàn mà người ta dâng cho bà để mưu cầu có môt sự che chở của bà. Bà mua đất mua nhà cửa và gian lận thuế. Và chồng bà cứ để cho bà muốn làm ǵ th́ làm. Chính v́ muốn tranh đấu chống lại các sự thối tha đó của chế độ nầy mà tôi phải đứng ra chống ông Thiệu.

Tôi có được sự ủng hộ của hàng trăm người công giáo và nhiều nghị sĩ và dân biểu. Đức Cha B́nh của Ṭa Giám Mục Sài G̣n đă ủng hộ hành động của tôi. Các sĩ quan, các bác sĩ, luật sư đă viết thư cho tôi hay đă đến đây gặp tôi để ủng hộ tôi và khyến khích tôi tranh đấu . . . .

- Hà Nội và M TGPMN khẳng định là Cha hành động theo sự xúi giục của người Mỹ. Những người thân ông Thiệu cũng có cùng một luận điệu đó và nói thêm rằng các linh mục ủng hộ

Cha như các cha Nghi và cha Thanh Lan đều là những người có khuynh hướng tiến bộ.

Cha Thanh nhảy lên:

- Tôi không có dính dáng một tư nào với người Mỹ, họ không bao giờ có một hành động nào để thử ép ông Thiệu phải ra đi, hay ngay như phải loại bỏ 3 tên đại bất lương luôn bao vây quanh ông ta. Tôi sẽ nói cho ông nghe chính xác hơn. Lưu manh nhất Việt Nam là tướng Quang, cố vấn của Tổng Thống về tất cả mọi vấn đề liên quan đến an ninh. Ông nầy đă thiết lập các hệ thống buôn bán ma túy,, buôn lậu, và nhờ đó mới có được một gia tài kếch xù. Ông Thiệu lúc nào cũng từ chối không muốn sa thải ông Quang nầy, hoặc như ông thường làm một vài lần khi ông muốn dẹp một chướng ngại cho ḿnh ông gởi người đó đi sang ngoại quốc làm đại sứ. Rất là giản dị, bởI v́ ông Quang biết rơ những bộ xương được cất trong tủ nào, và khi nào vói không tới th́ ông ta bắt đầu nói vớ nói

vẩn. . . C̣n 2 thành viên của đảng mafia mà ông cũng không băi miễn được . Trước hết đó là Trung tướng Nguyễn văn Toàn cựu Tư Lệnh Quân

Đoàn II , mà ai cũng biết là buôn lậu. Ông làm giàu bằng những cúp cây rừng và những ṣng bạc, và c̣n bị cáo buộc tội hăm hiếp nữa. Việc nầy mặc dù có một chiến dịch báo chí dữ dội, mà vẫn không đi đến đâu hết. Ông Thiệu chỉ cho ông ta rời khỏi chức vụ một vài tháng thôi, rồi lại đưa ông ta về lănh trách nhiệm Vùng III Chiến Thuật. Chính ông ta hiện đang lo việc pḥng thủ Sài G̣n . Sau cùng là tướng Trang sĩ Tấn, Chỉ huy trưởng cảnh sát Đô Thành. Đây là một người ham tiền và tàn ác. Ông ta kiểm soát đĩ điếm và các ṣng bạc lậu.. Ngoài ra ông c̣n thành lập một đường dây xuất ngoại đưa con cái những người Tầu và những người giàu có sang Thái Lan để trốn quân dịch. Một trong những người đại diện của ông ta ở Ba Lê (Pháp) lo tiếp nhận những người phạm tội nầy sang tỵ nạn ở thủ đô nước Pháp và cung cấp đầy đủ giấy tờ hợp pháp kề cả một giấy phép cư trú, như vậy là ông ta ăn được 2 lần tiền, bởi v́ khách hàng của ông ta phải trả tiền lúc đi và lúc đến. NgườI đại diện nầy là chủ một nhà hàng Việt Nam ở khu La Tinh (ba Lê), cũng có một hệ thống "gái gọi" dành cho các vị Tổng bộ trưởng khi đi công vụ ghé lại Ba Lê. Do đó xa tầm nh́n của những kẻ ṭ ṃ, tránh không làm hại đến thanh danh của họ đồng thời không có ai động đến họ được Và mặc cho tất cả những điều ô nhục đó, tướng Trang sĩ Tấn vẫn tiếp tục được sự che chở của Tổng Thống và bà Thiệu, đến độ họ đă đề nghị gả con gái cho Tấn nữa."

Tôi nh́n Cha Thanh. Chẳng những Cha đă tỏ ta thành thật mà c̣n tin chắc rằng ông được trao cho một "sứ mạng". Ông Thiệu đă trở thành một biểu tượng của người xấu mà ông phải hạ bệ bằng mọi giá để cứu đất nước và để ông ta phải chịu đền tội. Một khi sứ mạng cứu nước đă xong, th́ ông sẽ nghĩ thế nào về giải pháp tương lai đây? Tôi đặt thẳng câu hỏi với Cha:

" Giả dụ là ông Thiệu chịu ra đi hay bị đuổi đi, th́ ai sẽ là người thay thế ông ta đây?

-Bất cứ ai cũng được! Tất cả những ǵ chúng tôi mong muốn, đó là một người liêm khiết và ngay thẳng,có quyết tâm phục vụ đất nước .

- Tại sao không phải là Cha ?

Cha Thanh sững sờ, nh́n cḥng chọc vào mặt tôi sau khi tôi vừa phát biểu một điều coi như bất lịch sự ghê gớm, và ông phát lên cười nắc nẻ.

- Dĩ nhiên là không phải tôi rồi. Tôi không phải là một chánh trị gia. Tôi dấn thân tranh đấu v́ tôi yêu đất nước tôi, và để hợp với thiên chức của tôi, tôi chỉ tố cáo những việc làm không phải và những tật xấu của một chế độ mất giá trị. Nhưng tôi không có ư định cũng như tham vọng nào để giữ vai tṛ của một nguyên thủ quốc gia.

- Vậy th́ ai đây ?

- Chúa sẽ giúp chúng ta t́m người cần phải có.

- Nhưng nếu cộng sản không thừa nhận người đó th́ sao ?

- Cộng sản có thể chiếm đất nước nầy bằng vũ khí, họ đang chứng minh điều đó. Nhưng họ không thể áp đặt một chế độ không hợp với 20 triệu dân Miền Nam Việt Nam .

- Nhưng nếu họ cứ thử làm th́ sao ?

- Họ sẽ không thử đâu. Họ cũng thừa thông minh và thực tiễn để phải hiểu rằng chỉ có một cách duy nhất để tái lập ḥa b́nh thật sự là phải thành lập một Chánh Phủ Đoàn Kết Quốc Gia , ở đó có đủ mọi xu hướng và phải có sự ủng hộ của toàn dân. Dù sao th́ họ cũng đă từng và không bao giờ ngưng hứa như thế mà.

Cha Thanh giữ yên lặng một lúc, sau đó h́nh như bất chợt ông công nhận được một chuyện khó có thể xảy ra, nên ông nói thêm một cách thật cương quyết:

- Ông biết không , ít nhất tôi cũng là một người chống cộng sản như tôi đă chống ông Thiệu.

Nếu những người của Hà Nội quyết định cộng sản hóa Miền Nam , dựa trên quân đội của họ và các chánh trị viên của họ, th́ họ sẽ thất bại. Dân chúng sẽ chống lại và sẽ có một cuộc nội chiến không có hồi kết thúc.

Cũng trong ngày thứ tư 9 tháng 4 nầy, vào lúc 15 giờ, tôi đến thăm một người bạn của tôi Đó là ông Trần trung Dung. Lúc nào ông cũng ăn mặc sang trọng, áo sơ mi lụa, quần thẳng nếp và mang giầy Ư đại lợi, đầu chải láng, người lúc nào cũng b́nh tỉnh chững chạc ăn nói từ tốn và rất lễ độ với mọI người , Ông là con của môt người chơi đồ cỗ ở Hué, là bạn học cũ của tướng Vơ ngyên Giáp vào thập niên 30 ở trường trung học Albert Sarraut và sau đó ở đại học Luật tại Hà Nội . Ông đă từng là một tỉnh trưởng trẻ ở tỉnh Phú Thọ, đảng viên đảng Đại Việt, một đảng đối lập vớI cộng sản Việt Minh trong cuộc chiến dành độc lập, sống lưu vong bên Tầu, trở lại đời sống chánh trị sau khi cưới cháu của Tổng Thống Ngô d́nh Diệm và trở thành Tổng trưởng Quốc Pḥng. Hiện ông là Phó Chủ Tịch Thượng Viện. Thuộc một gia đ́nh có tiếng tăm lâu đời, lại hấp thụ cả hai nền văn hóa Tây Phương và Đông Phương, đă từng trải qua nhiều biến cố lịch sữ, thường có nhiều giao dịch cả ở Việt Nam và ở ngoại quốc, những chuyến đi du lịch ở ngoài với những chức vụ mà ông đă và đang tiếp tục đảm nhiệm.... tất cả cho thấy ông là một người đối thoại lư tưởng. Không như các chánh trị gia của đất nước ông, sự hiểu biết của ông về những sự việc và những con người , gia tài mà ông đang có giúp ông sống độc lập đối với bổng lộc của chánh quyền .. tất cả đều bảo đảm một tính khách quan và không thiên vị trong phán đoán của ông.

Tôi thuật cho ông nghe hết về buỗi viếng thăm của tôi với Cha Thanh và những toan tính đáng sợ của Cha đă nói với tôi. Ông cười và b́nh luận:

-" Cha Thanh là một "anh hùng rơm" (nguyên tác: Don Quichotte). Ông quá thật thà khi nghĩ rằng hễ nhảy ra nắm được cây chổi trong tay là có thể quét được hết. Những cây chổi hả, khi cuỡi lên được nó rồi th́ chúng sẽ đưa những người phù thủy tập sự đi rất xa .

Chúng ta đang sống ở Việt Nam, nơi mà chế độ được thành lập trên sở hữu tư nhân; có nghĩa là có một khái niệm về lợi tức và h́nh thành một phương tiện cho sự tăng tiến xă hội.

Mọi người đều ra sức để chứng minh rằng chúng ta hư hỏng v́ tham nhũng, và đĩ điếm tràn ngập. Đối lập th́ xác nhận rằng không có tự do phát biểu và các thể chế đi sai hết rồi. Tôi đă có đi nhiều ra ngoà́. Tham nhũng th́ đâu cũng có hết, ở Âu Châu, Nhật Bản và cả ở Hoa Kỳ nữa. Nó c̣n dữ hơn ở Việt Nam ta nữa kia, v́ các nước đó giàu hơn Việt Nam gấp bội, và giản dị hơn nó được khéo che đậy hơn. Ở bên Pháp, bên Mỹ hay bên Nhật, báo chí thường chỉ trích những vụ tai tiếng, những vụ buôn vàng lậu hay ngoại tệ liên quan đến các ông cảnh sát, các viên chức cao cấp , các nhà đầu tư bất động sản hay cả những tổng bộ trưởng. Bên Hoa Kỳ các anh chàng găng tơ (gangster) thường chen vào chánh trị và các cuộc bầu cử. Đă xảy ra rồi một ông thị trưởng của thành phố New York chạy ra ngoại quốc mang theo cả ngân quỷ của thành phố.. Con số ma túy bắt được lên đến hàng mấy tỷ mỹ kim. Đĩ điếm ít nhất cũng nhiều như bên Việt Nam chúng ta, những người giả trang đ̣i quyền cưới hỏi nhau, thậm chí c̣n có nhiều linh mục đồng ư thừa nhận hôn nhân của họ nữa. Bên Pháp trong một số rạp chiếu bóng trên đại lộ số 5 hay Champs-Élysées , muợn cớ là giải phóng t́nh dục, người ta cho chiếu những phim khiêu dâm mà trước kia chỉ được kín đáo chiếu trong nhà cho một số ít thân chủ t́m hứng cảm mà thôi. Tôi thường tự hỏi dựa trên nguyên tắc nào mà họ chỉ trích chúng ta một cách có hệ thống như vậy ?

Ông Trần trung Dung đặt hai bàn tay thật sát lên bàn viết của ông và nói tiếp, với một giọng đều đều ;

- " Nước Việt Nam không có ǵ xấu hơn hay tốt hơn các nước mà họ tin là họ có thể đánh giá ta được. Đối với ông Thiệu cũng vậy. Tôi biết ông ta rất nhiều , tôi đă nhiều lần đến với ông ta, và đă nói chuyện nhiều với ông ta. Chúng tôi đă có đụng chạm nhau và cuối cùng ngày 3 tháng 4 vừa qua, tôi đă bỏ phiếu thuận cho một nghị quyết của Thượng Viện đ̣i hỏi sự ra đi của ông ta.

- Ông ta là một người thông minh, có khả năng và dám hành động. Ḷng can đảm và ư chí quyết tâm kháng cự mà ông ta đă chứng minh trong thời kỳ cộng sản tấn công dữ dội vào năm 1972, chúng ta không thể nào quên được . Chỉ trong ṿng một năm gần đây thôi, không lâu lắm, ông Thiệu có thay đổi.. Trước kia, khi tôi đưa ra những câu hỏi về những vấn đề của đất nước, th́ ông ta đă trả lời dài dài cho tôi, đầy dủ từng chi tiết một. Ông rất chú tâm đến những việc ông làm, cái nh́n sáng quắt của ông đă chứng tỏ niềm tin và ḷng thành thật của ông.. Nhưng rồi đùng một cái, cái nh́n của ông lu mờ hẳn đi, ông ta nghe tôi nói mà không buồn nói ǵ cho tôi hết, tránh không trả lời vào các câu hỏi của tôi, và cuối cùng là tránh không muốn gặp tôi nữa. Tôi đă cảm thấy được sự thay đổi đó từ đầu năm 1974. Tôi đă hiểu là ông Thiệu đă mất hết ḷng tin . Hiển nhiên ông đă biết rơ là Hoa Kỳ đă buông bỏ chúng ta rồi. Ông đă biết rơ là ông chỉ c̣n đánh một hiệp cuối cùng với bọn cộng sản, mà trong hiệp chót nầy ông bầu của ông đă để cho ông tự lo liệu lấy một ḿnh trong lúc cộng sản đến đánh trên đầu ông bằng một đôi găng có dấu chiếc bàn ủi sắt bên trong... Và như vậy là ông đă bắt đầu chuẩn bị sự hồi hưu của ḿnh, sửa soạn cho ḿnh một chiếc nệm êm ấm rồi đó!

Ông Trần trung Dung ngả người tới trước và nói với tôi:

- " Anh Pierre nầy, tôi c̣n một vài nhận xét nữa phải nói. Bắc Việt luôn luôn khoe với chúng tôi là một chế độ dân chủ trong sạch và cứng rắn, nơi đó sự lương thiện được nâng cao thành đức tánh. Tôi đă đọc báo của họ kỹ lắm và tôi thường ghi nhặt được rằng các giám đốc hợp tác xă hay bị bắt v́ tội biển thủ gia súc; rằng các hăng xưởng b́nh dân của họ thường gian lận sổ sách, bán buôn bất hợp pháp vật liệu mới toanh được họ biến cải thành vật liệu "dư thừa phế thải" gồm có đầu máy xe lửa và hàng chục tấn dây điện; rằng các sinh viên thường buôn bán chợ đen vải sồ và thẻ tiếp tế lương thực; rằng hàng trăm tấn gạo bị lươn lẹo; rằng có nhiều tổ chức buôn lậu xe đạp, máy may, và đá lửa; rằng các anh lính mới thường hay đào ngũ; rằng các phụ nữ thường buông thả trong các hoạt động tội lỗi của nghề măi dâm.... Nhưng có ai ở ngoại quốc biết đọc được tiếng Việt, hay bỏ th́ giờ để phân tích tỉ mỉ báo chí nhạt nhẽo của Hà Nội bao giờ?

-" Anh Pierre biết ở Sai G̣n có bao nhiêu tờ báo không ? - 29 tờ : 19 tờ Việt ngữ, 7 tờ Hoa ngữ, 2 tờ Anh ngữ và 1 tờ Pháp ngữ. Họ thường viết bài chỉ trích Chánh Phủ . Có một số bị tịch thâu, bị kiểm duyệt, nhưng họ vẫn tiếp tục ra báo. C̣n ở Hà Nội chỉ có 3 tờ báo: tờ nhật báo Nhân Dân, tờ Hà Nội Mới và tờ Quân Đội Nhân Dân. Cả 3 tờ báo nầy đều được viết, in ra cho Đảng phân phát và Chánh Phủ không bao giờ sợ bị một chỉ trích nào cả. Điều nầy ở Ba Lê ai cũng biết hết. Ông Jacques Decornoy đă xác nhận rơ trong báo Le Monde. Ông ta giải thích với một lương tâm nghề nghiệp đáng khen rằng: Dĩ nhiên là mọi dư luận có xu hướng trái ngược đều không thể được tŕnh bày ở Hà Nội . Và ở Miền Bắc không thấy có một người nào dám nêu lên quan niệm về Tự Do của Phương Tây".

Mục tiêu mà Cha Thanh tự nhắm vào là TT Thiệu. Cha có nói với anh là Đức Cha B́nh đă đồng ư và khuyến khích Cha tiếp tục tranh đấu phải không?. Tất cả hai người đều có thể nghiêng về trường hợp Cha Quản Lư của Giáo xứ mà phía sau lưng ông nầy có một số bù nh́n tay sai đang kiểm soát nửa tá ngân hàng tư, buôn hối đoái và cho vay cắt cổ , (28 % lời), giết chết đồng bạc trong thời gian không quá 4 năm . Ông ta cũng đầu cơ về đất đai và tài trợ cho các dịch vụ địa ốc. Ṭa Tổng Giám Mục c̣n là sở hữu chủ của nhiều khách sạn đặc biệt là khách sạn Caravelle, nơi đó các pḥng thường tiếp bọn gái nhẹ dạ c̣n nhiều hơn là những người đi hành hương ở Fatima. Cuối cùng nếu anh cho phép th́ tôi sẽ kết luận như thế này : Nếu ông Thiệu quyết định ra đi, th́ cái sơ đồ trong những tuần lễ hay những ngày sắp tới, đối với tôi h́nh như đă có vẽ sẵn trước rồi!

Giả thuyết thứ nhất : bọn cộng sản sẽ khai thác thắng lợi và cố gắng chiếm Sài G̣n .Họ có thể làm được chuyện đó, nhưng các chánh trị gia và các nhà ngoại giao không tin như vậy, v́ họ cứ tưởng rằng cộng sản trước nhất đang đi t́m một chiến thắng chánh trị. Và sự loại trừ được Tổng Thống Thiệu, một kẻ thù không thể giải ḥa được, là đă giúp họ đạt một chiến thắng vẻ vang rồi.

Từ đó ta mới có giả ___________thuyết thứ hai , có khà năng đúng hơn và yên tâm hơn : giai đoạn thứ nhất là thành lập tại Sai G̣n một toán gồm một số đại diện của lực lượng thứ ba. Sau đó sẽ thành lập Hội Đồng Ḥa Giải Dân Tộc mà Hà Nội và Chánh Phủ Lâm Thời Miền Nam (M TGPMN) đă kêu gọi thành lập măi từ 2 năm nay mà vẫn không được . Những người

thuộc lực lượng thứ ba cũng có thể tin cậy được . Có nhiều người khao khát trước hết là đem lại ḥa b́nh. Một số khác th́ thấy M TGPMN là một phong trào tranh đấu của người quốc gia hơn là cộng sản. Một nhóm thứ ba khác th́ chán nản v́ sự tham nhũng của chế độ, nên bị C PLTCHMN lôi cuốn. Tất cả đều tin tưởng là có khả năng giải quyết b́nh đẳng với cộng sản , nếu không thể thao túng họ được . Tất cả những người nầy đều là những thằng điên và vô ư thức. Họ phải đầu hàng cộng sản hay là đi tù mà thôi. C̣n đối với Cha Thanh th́ ông sẽ có dịp may nếu ông c̣n có quyền giữ được tràng hạt của ông ta để tụng trong khám tối....."

CHƯƠNG TÁM

ĐỪNG BAO GIỜ TIN TƯỞNG HOA KỲ NHƯ MỘT ĐỒNG MINH

Ngày Thứ Năm, 10 tháng Tư

Chung quanh ṿng đai của Thủ đô, nhiều xe ủi đất và máy xúc đất đang không ngừng đào lấu từ tấn nầy đến tấn khác đất và đá sỏi để hàng ngàn nhân công mặc quần cụt và sơ mi ngắn tay đen, dùng xe đẩy nhỏ , đưa đến dùng vá cho vào các thùng phuy sắt được kết

nối lại từng 4 thùng một với nhau bằng dây sắt và được đặt trên các lề đường để dùng làm bờ tường chống chiến xa.

Tất cả những xe đ̣ từ các tỉnh đến Sai G̣n đều được quân cảnh lục soát và kiểm tra kỹ. Các ngă tư đường quan trọng đều có các cuộn kẽm gai bao quanh. Hai bên các đầu cầu đều có binh sĩ canh gác với các loại vũ khí nặng đặt trong các lô cốt bằng ximăng hay trong các hầm trú ẩn có bao cát ở trên.

Những công cuộc chuẩn bị chiến tranh không hề làm bận tâm người dân ở thủ đô. Ở khu vực ngân hàng, sau nhiều chuyện xô đẩy chen lấn ồn ào, sự yên tĩnh đă trở lại b́nh thường. Đồng mỹ kim tuần rồi đă vụt lên đến 1600 đồng th́ nay đă xuống trở lại đến 1000 đồng. Thành phố Chợ Lớn, trung tâm thương mại và tài chánh của Việt Nam tiếp tục sinh hoạt b́nh thường. Không khí buôn bán không có ǵ thay đổi. Người ta vẫn c̣n t́m nh́n lên các bảng hiệu tiệm với hàng chữ màu đen hay màu vàng luôn được treo trước cửa hàng . Ở đây buôn bán vẫn là ưu tiên hàng đầu . Trước hết là các cửa hàng bách hóa, thôi th́ hàng được bày la liệt đủ mọi thứ : nào là nón phớt Ư đại lợi, nào là dầu thơm của Pháp, nào là máy ảnh của Nhật... tất cả treo dài dài trên tường, có cả ly cốc và nồi niêu.... Hàng tá đèn lồng được bày bốn năm hàng dài trên các kệ, đèn chùm đủ kiểu được treo ḷng tḥng từ trên trần nhà. Đèn điện sáng choang v́ người Tầu không ưa bóng tối. Kế đến là các hàng tạp hóa, với nhiều loại rượu: loại khai vị của Pháp. rượu vang Úc Châu, sâm banh thượng hảo hạng nhưng thường th́ chỉ có nhăn hiệu là thật. Tất cả các loại bánh bít quy của Anh... nhưng làm ở Hong Kong là phần chắc. Các tiệm buôn thường chia ra làm 2 hay 3 ngăn, mỗi ngăn mỗi chủ khác nhau. Người ta thuê, rồi lại cho thuê lại: khúc trước th́ bán cà phê, mà khúc sau th́ là một tiệm hớt tóc. Các tiệm bán trà th́ có hàng trăm b́nh trà bằng đất nung, nhưng phía sau đó lại có các hũ rượu nếp. Trong các tiệm ăn th́ mấy anh bồi bàn mặc áo thung lá lăng xăng chung quanh các thương gia béo ph́ và vui vẻ, lâu lâu lại vén áo thung ba lá lên rất tự nhiên gọi là để cho mát cái bụng phệ. Đứng trước các ḷ nấu có năm sáu anh đầu bếp, lưng trần, đang lo nấu cơm hay đang làm món ra gu đậu. Trước hiệu ăn nào cũng có treo đầy "lạp xưởng", và các miếng thịt "xá xiếu" dài ,những con vịt khô dẹp , và các chùm ớt đỏ chói....

Chung quanh các tiệm bán tạp hóa, bán chạp phô hay các kho hàng lúc nào cũng có dủ mặt các tay tiểu công nghệ : nào là thợ vá giày, thợ sửa khóa, thợ ráp khuôn h́nh . . . các cô bán bông th́ chào hàng trước các tiệm trồng răng, các tiệm kính nơi có trưng bày đủ loại gọng, loại kính đủ màu đủ kiểu..

Ngoài kia là con kênh, đầy ghe thuyền, sà lan, ghe chài lớn...và tiếng vịt kêu, đang đến từ các nhà máy xây lúa ở B́nh Tây, cao to ṿi vọi bên cạnh các căn lều lụp xụp của các công nhân và phu khuân vác. Không khí th́ đầy những hạt bụi lấm tấm màu đen : người ta thường dùng trấu để đốt ḷ xây lúa nên có cả một đám mưa bụi tro. Các bao lúa được chất lên chung quanh nhà máy xây gạo cao như núi, để chờ chuyển thành triệu nầy đến triệu khác.

Những h́nh ảnh phong phú nầy đặc biệt trái ngược với các mẩu tin từ chiến trường gởi về.

Chơn Thành vừa mới được di tản, đây là một thị trấn nhỏ nằm ngay ngă tư giao lộ cách Sai G̣n khoản 80 cây số ngàn về hướng Đông Bắc. Thị trấn bé nhỏ nầy với vài xă nghèo nàn nằm chung quanh một ngôi nhà thờ vách ván, là nơi đă từng xảy ra nhiều trận giao tranh đẫm máu. Các khu rừng tre quanh đây đă bị bom của pháo đài bay B. 52 cày nát và đốt cháy. Việt Cộng đă đào đường hầm hẹp và ngoằn nghoèo dài hàng cây số trong vùng b́nh nguyên quanh thị trấn. Nhưng Biệt động quân đă đuổi họ đi hết và đă chiếm lại khu săn bắn nầy.

Từ Chợ Lớn về, tôi gặp bạn Lupi của tôi, một người dân đảo Corse ốm yếu và có tánh hay bồn chồn, tóc đă bạc phơ nhưng cặp mắt c̣n đen nhánh tinh anh. Sau 30 năm phục vụ liên tục ở Đông Dương, anh ta gần như đă sạt nghiệp. Đồn điền của anh ta (gần đèo Blao trên đường đi Dalat) đă bị cháy hết. Ngày hôm kia anh dă ở Xuân Lộc.

Với một giọng không thay đổi của người dân đảo Corse, anh ta tiết lộ cho tôi biết:

- " Anh biết không, trong rừng thuộc tiểu khu nầy, bộ đội chánh quy cộng sản đông như kiến vậy. Thành phố Xuân Lộc đă biến thành một căn cứ quân sự khổng lồ, với những pháo đài và những ổ mối. Sư đoàn của Chánh Phủ với nhiệm vụ pḥng thủ thành phố đă sống dưới hầm và trong các lô cốt bằng bê tông, trong các đường hầm hay núp kín sau các ụ đất. Mỗi một nhà kho, mỗi một sân nhà đều biến thành một hầm trú ẩn dùng để chống chiến xa, hay cho một ổ đại bác liên thanh... Mỗi đêm Xuân Lộc đều ăn hỏa tiễn của cộng sản Bắc Việt.

- Thế dân chúng làm ǵ ?

- Con số thường dân tăng lên gấp đôi. Hàng chục ngàn dân tỵ nạn từ khắp nơi kéo đến,và ở cùng khắp thành phố, trong các sân trường, trong các hầm hố, che lều ở hay mắc vơng vào thân cây nằm. Và không một ai muốn rút lui hết. Sớm muộn ǵ cộng sản Bắc Việt cũng sẽ tấn công đến nơi rồi. Các sĩ quan của Miền Nam Việt Nam mà tôi đă gặp đều khẳng định là họ không lùi nữa.

* * *

Trước ṭa đại sứ Hoa Kỳ , có mấy trăm người Việt Nam đang xếp hàng trên lề đường chờ xin phép nhập cảnh để được đi Mỹ.

Đại sứ Graham Martin không tiếp báo chí và đă không bao giờ rời khỏi sứ quán của ông, vừa là một dinh thự vừa là một pháo đài sơn màu trắng ngà, có một bức tường bê tông bao quanh có gằn máy chụp ảnh tự động. Hai anh binh sĩ Thủy quân lục chiến với lễ phục lớn (kết trắng, găng trắng, quần chạy nếp đỏ) đứng gác lúc nào cũng trong tư thế Nghiêm trước hai cánh cửa bọc sắt có ổ khóa chỉ được mở bằng mật mă bằng máy vi tính từ xa. Nóc bằng của sứ quán đă được cải biến thành băi đáp cho trực thăng.

Với 62 tuổi, người cao lớn và rắn rỏi, trán đă có nhiều vết răn sâu, mặt cũng đă có nếp nhăn và quầng thâm, ông vẫn luôn luôn mặc quần áo màu xám, cả giầy cũng vậy, giờ đây

ông đă có một dáng đi hơi nặng nề và mệt mỏi của một vơ sĩ quyền Anh đánh quá một trận, mà từ khước không chịu cho đôi tay ngơi nghỉ ! Phải nói rằng nhà ngoại giao Hoa Kỳ nầy có một lối xử sự không được b́nh thường. Trái hẳn các đồng nghiệp của ḿnh luôn có thái độ "lạnh nhạt", dù t́nh h́nh quá nghiêm trọng họ vẫn đánh giá bằng một thái độ dửng dưng khác thường, ông Martin là một người biết trọng danh dự, biết thế nào là giá trị của mộ___________t lời hứa đă được đưa ra, là môt người biết đau khổ và biết xúc động. Ông đă mất một người con trai trong chiến cuộc ở Việt Nam và không chấp nhận là đứa con của ḿnh đă hy sinh một cách vô ích. Ông ta đă tỏ thái độ giận dữ với các nhà báo và các nghị sĩ theo chủ nghĩa "ḥa b́nh" , những người quên hay chối bỏ sự hy sinh của 58.000 binh sĩ Hoa Kỳ ở Việt Nam . Thay thế đại sứ Ellsworth Bunker (người được coi như là cha đở đầu của Tổng Thống Thiệu) sau khi Hiệp Định Paris vừa được kư kết, ông Graham Martin, một nhân vật thẳng tính và không mưu mẹo quanh co, ngay từ lúc đầu đă cố gắng giúp đở và che chở cho vị Tổng Thống Miền Nam Việt Nam . Ông đă tranh đấu với Quốc Hội năm vừa qua để đ̣i hỏi Hoa Kỳ phải tiếp tục viện trợ quân sự và kinh tế như đă hứa cho Miền Nam Việt Nam , nhưng ông đă thất bại. Từ sau ngày Cao Nguyên bị thất thủ, ông đă công khai biện hộ và vận động riêng để sự cứu trợ cấp thời phải được gởi sang Việt Nam ; và bằng mọi phương tiện mà ông có sẳn, ông đă nâng đở tinh thần của người dân Miền Nam . Ông đă đi xa hơn nữa bằng hành động phối hợp cuộc hành quân "bốc trẻ mồ côi", một việc làm chạm tinh thần quốc gia dân tộc và ḷng kiêu hănh của người dân Việt Nam. Trong một bức thư riêng gởi cho Thủ Tướng Chánh Phủ Việt Nam , ông đă giải thích rằng những phản ứng xúc động do hoàn cảnh vô cùng khốn đốn của các trẻ mồ côi có thể sẽ làm nghiêng cán cân dư luận của dân chúng Hoa Kỳ có lợi cho Miền Nam Việt Nam . Nhưng nội dung lá thư riêng của ông lại được tung ra cho báo chí gây ra môt làn sóng phản đối dữ dội.

Tuy vậy ông Martin không ngă ḷng. Và như ông đă khiếp sợ sự "trốn chạy", nên ông cẩn thận hơn một chút đối với các anh nhà báo vá các nghị sĩ quá ṭ ṃ, buộc các cộng sự viên của ông phải đề cao cảnh giác và nêu gương phẩm cách của ḿnh, và khuyên họ không nên buông thả theo "tính chủ bại", và ông cũng cố gắng thuyết phục họ là "cuối cùng rồi có lẽ Hoa Kỳ cũng sẽ tỉnh dậy thôi"

Trong lúc cuộc tháo chạy đă gần như hoàn toàn, trong khi hàng trăm ngàn dân tỵ nạn làm nghẽn hết đường sá, và hết thành phố nầy đến thành phố khác cứ tiếp tục thất thủ, ông vẫn phô bày một sự lạc quan không lay chuyển, mỗi ngày cẩn thận tính sổ các xă ấp mà Sai G̣n c̣n đang kiểm soát được và gởi về Hoa Thạnh Đốn nhiều điện văn "tối khẩn" đ̣i hỏi những chương tŕnh phát triển kinh tế dài hạn cho phần đất c̣n lại của Miền Nam Việt Nam .

Cho đến khi Hoa Thạnh Đốn đ̣i hỏi ông Martin phải sẳn sàng để di tản 5000 người Mỹ hiện c̣n đang ở Miền Nam Việt Nam th́ ông đă trả lời bằng một công hàm hết sức gay gắt, khuyên Bộ Ngoại Giao hăy khóa "ṿi nước hoảng loạn" lại. Ông Martin không dấu giếm với những người bên cạnh ông rằng ông coi chuyện "di tản" nầy như một cuộc "tháo chạy nhục nhă", một "hành động hèn nhát", một hành động "phản bội có cân nhắc" đối với một người bạn đồng minh đang có nguy cơ đứng trước cái chết ....

Khi tôi đi trở xuống đường Catinat (Tự Do), tôi không thể không nghĩ tới sự thay đổi lạ lùng về đường lối chánh trị của Hoa Kỳ và sự rời rạc của khối dân cử của họ.

Đă có một lần, một vị Tổng Thống Hoa Kỳ mang tên là Richard Nixon . Có nhiều người đồng hương của ông đă không thích ông và tố cáo cách điều hành Chánh Phủ của ông.(điều nầy có nhiều trung tâm có uy tín đă ghi nhận đúng như thế). Họ cũng công nhận có một vài việc ông "biết làm" trong vấn đề chánh trị đối ngoại, nhưng họ nghĩ rằng trong lănh vực nầy Henry Kissinger (người ta nói là chất xám của Nixon) mới chính thật là người thợ khéo đă gầy dựng nên những thành công cho ông Chủ Nhà Trắng.

Sau một màn tranh đấu đầy khả nghi, được đánh dấu bằng những cú đấm quá hạ tiện, cuối cùng ông Nixon phải từ chức.Tám tháng đă trôi qua từ đó. và h́nh như bị một nền công lư nội tại trả thù cho danh dự của một người đă từng bị dân chúng chà đạp một cách bạc bẽo, quốc gia Hoa Kỳ lúc bị ngất ngư v́ suy thoái kinh tế, một sự suy thoái mà không một nước Tây Phương nào tranh khỏi , mới bắt đầu biết được hương vị chua chát của môt sự tỉnh mộng !

Bây giờ chúng ta chứng kiến được ǵ đây ? Một sự hoảng loạn của một Tổng trưởng Ngoại Giao mà từ Quốc Hội đến báo chí người ta không ngần ngại bắt ông phải từ chức.

Con người siêu nhân hoạt bát đeo kính to, từng là một tiến sĩ có phép mầu khi xưa, nay gần giống như một nhà ảo thuật mệt mỏi đang làm cho khán giả chán ngấy, v́ không diễn được tṛ nào cho ra hồn. Trên sân khấu buồn tẻ của một ông Gerald Ford đầy thiện ư nhưng không một ai muốn nghe lời cảnh cáo của ḿnh, v́ thiếu quyền lực và không có uy tín, ông đă tỏ ra hoàn toàn không có khả năng để áp đặt quan điểm của ḿnh cho các đồng viện trong Lập Pháp.

Mặt khác, người ta sẽ nghĩ ǵ về Quốc Hội Hoa Kỳ nơi đó những phần tử (tự do) đă cất cao giọng từ sau các cuộc bầu cử hồi tháng 11 (hậu quả khác của vụ tai tiếng Watergate) khi Quốc Hội đó đă tự cho phép ḿnh đi nghỉ hè mà không cần nói một chữ nào về sự viện trợ bổ túc mà Hành Pháp đă xin cho hai quốc gia đồng minh đang trong cơn hấp hối là Miền Nam Việt Nam và Cam pu Chia ?

C̣n ở điện Capitol, người ta lại tỏ ra hết súc hấp tấp để t́m chuyện gây gổ xấu xa giữa cơ quan t́nh báo trung ương CIA và cơ quan điều tra liên bang FBI về những tài liệu có khi cũ xưa từ 15 năm trước, c̣n hơn là bận tâm đến những nổi khổ đau bất hạnh của các nước ở Đông Dương đang kêu cứu một cách vô vọng !

Vả lại tại sao họ phải lo lắng ? Miền Nam Việt Nam có mất đi chăng nữa th́ cũng chẳng có ǵ đe dọa tới nền an ninh của Hoa Kỳ . Sai G̣n và Hoa Thạnh Đốn cách nhau đến 17.000 cây số !

Chỉ có người Miền Nam Việt Nam và chỉ có họ thôi , mới có thể khôi phục được t́nh h́nh. Bởi v́ không c̣n có vấn đề tái can thiệp của lực lượng quân sự Hoa Kỳ vào Việt Nam nữa . Nhưng có một điều quan trọng mà Quốc Hội Hoa Kỳ từ chối không chấp

nhận, đó là nhiên liệu và đạn dược cần thiết phải được cung cấp cho quân đội Miền Nam trước khi đă quá trễ.

Như vậy, nếu chiến trận tiến tới và bắt đầu có giao tranh trước khi hàng tiếp liệu được bảo đảm đến nơi, th́ không những quân đội Sai G̣n sẽ thất trận, nhưng họ đă thất trận v́ Hoa Kỳ đă phản bội họ. Và bài học duy nhất được rút ra từ chiến tranh Việt Nam sẽ là: "Đừng bao giờ tin tưởng vào Hoa Kỳ như là một đồng minh của ḿnh !"

TIEP THEO CHUONG CHIN (CỘT BÊN TRÁI)

dienhanh.jpg

MẸ VIỆT NAM ƠI !  CHƯƠNG 9 - 11
 
 Tiếp theo ....

CHƯƠNG CHÍN

CHIẾN TRẬN ĐẪM MÁU Ở XUÂN LỘC

Ngày Thứ Sáu, 11 tháng Tư

Lần nầy th́ sắt thép đụng nhau rồi ! Đụng rất nặng ở Xuân Lộc.

Câu chuyện bắt đầu từ đêm thứ tư đến ngày thứ năm 10/4 bằng một cuộc pháo kích dọn đường rất dữ dội : 2000 quả đạn pháo và hỏa tiễn đă được rót xuống thành phố. Vào lúc hừng sáng, 2000 đặc công cộng sản có chuến xa T.54 yểm trợ đă mở cuộc xung phong vào Xuân Lộc . Đến 8 giờ, coi như họ đă chiếm được ba phần tư thị trấn, trong khi có 2 trung đoàn đang đánh bọc vào 2 bên sườn.

Suốt cả ngày hôm qua, chiến trận đă hoành hành khốc liệt. Nhưng chúng tôi chỉ được biết vào hồi 7 giờ sáng sau giờ chấm dứt thiết quân luật. Vừa biết được hai bên đă đụng nhau ác liệt, tôi đi ngay lên Biên Ḥa, đến Bộ Tư Lệnh Quân Đoàn III, Quân Đoàn lo cả pḥng thủ cho Sai G̣n. Tại đây tôi đă gặp Trung tướng Toàn, một người lớn con vạm vỡ từng theo học ở trường Thiết Giáp Kỵ Binh Saumur ở Pháp. Ông có tính nóng nảy nhưng là một người thích ra trận, nhất là tấn công. Vào năm 1972, chính ông đă bẻ găy tất cả các trận tấn công của cộng sản Bắc Việt vào Cao Nguyên. Ông vừa mới từ mặt trận trở về bằng trực thăng. Các sĩ quan tham mưu vây quanh ông để nhận lệnh. Ông nói với họ vài ba câu xong ra hiệu cho tôi và nói :

-" Rất vui mừng được gặp lại anh ở đây, anh Pierre . Nhưng chắc tôi không có th́ giờ để lo cho anh đâu. Nếu anh muốn đi xem th́ anh hăy lên Ngă ba Biên Ḥa rồi từ đó nhảy lên một chiếc cam nhông nào đó để lên thẳng Trảng Bom. Nhưng hảy cẩn thận nghe. Nặng lắm rồi đó."

Tôi biết rất rơ vùng Xuân Lộc. Từ năm 1947 đến 1948 tôi đă đi hành quân trong tiểu khu nầy ṛng ră cả năm với toán đặc công của tôi. Vào thời kỳ đó, Xuân Lộc chỉ là một thị trấn nhỏ với khoảng vài dăy phố chừng 50 căn nhà gạch liền vách nhau hai bên chợ có nóc, và trên trăm nhà lá. Ga xe lửa là trạm dừng chân của đoàn "tàu thiết giáp", một đơn vị "an ninh thiết lộ" của lê dương xâm ḿnh, được trang bị loại đại bác Bofor và liên thanh nồi, nối liền Sai G̣n với miền Nam Trung Phần.. Dinh ông quận trưởng hành chánh người Pháp được tô điểm bằng một dàn hoa leo, nằm đối diện với trại "lính kỷ luật" , một đơn vị tập trung các binh sĩ nhiều lần bị kỷ luật, mà chỉ có một cơ may trở về đội ngũ của ḿnh bằng một huy chương tưởng thưởng trong tác chiến. Xa xa về phía trước là một bộ phận của Hiến Binh lưu động, và đơn vị thân binh người Thượng, tất cả đều trú đóng trong một thành có tường đá bao quanh. Lúc bấy giờ tiểu khu nầy cũng không yên lắm đâu. Đă có nhiều trận phục kích, tấn công đoàn tàu hỏa hay đoàn xe trên quốc lộ v́ hai bên đường đều có rừng hay đồn điền cao su của hảng SIPH (đă trồng 20.000 mẫu và đang khai thác 12.000 mẫu), và cao nguyên B́nh Lộc với cỏ voi lá bén như dao cạo, với tre to và rừng cây già.

Từ đó thị trấn nầy đă lớn lần ra. Hằng ngàn dân tỵ nạn rách như bươm, người thiên chúa giáo từ Miền Bắc đến định cư ở đây vào năm 1954. Chủ đồn điền ở đây đă cho các cha xứ 120 mẫu đất không lấy tiền để cất một ngôi thánh đường, một ngôi trường đạo và một nhà ở cho Linh mục do Sai G̣n bổ nhiệm. Quận cũ được cải biến thành quận lỵ của tỉnh, với một bệnh viện tối tân, và một dinh thự cho vị tỉnh trưởng, một nhà bưu điện, một trung tâm học vụ và một sân vận động. Dân tỵ nạn từ Miền Bắc vào đă xây nhiều ngôi nhà xinh xắn bằng gạch, nhiều căn nhà có dàn cho hoa leo, họ cũng đă mở ra hàng trăm tiệm buôn bán và xưởng mỹ nghệ. Một sư đoàn lính Mỹ đă đóng quân ở đây ba năm, đă xây cất một phi trường và nhiều doanh trại với đầy đủ tiện nghi. Xă đă biến thành thị

trấn, và một thành phố trù phú đang sinh hoạt với 60.000 dân, nơi đây hằng ngày đều có hàng loạt "xe be" chở cây lóng và các xe rau cải đi về Sài G̣n.

Bây giờ th́ chiến tranh làm vỡ tan hết tất cả dưới một cơn bảo thép. Tôi đă đến đây không biết bao nhiêu lần rồi. Tôi đă thuộc hết h́nh ảnh của Xuân Lộc nầy, và những tiếng ồn ào ở đây, tiếng gầm của các khẩu pháo binh đang tác xạ làm rung chuyển mặt đất, tiếng rít khô khan và sắc bén của những viên đạn bắn đi với những chùm lửa, chùm sắt thép làm nát hết thân người và ném các mảnh xương thịt đó đây vung văi....trên mặt đất.

Bây giờ là 9 giờ sáng rồi, trời cũng đă quá nóng, mặc dù có dồn điền cao su thường giữ được độ mát nhờ có bóng râm. Trước khi vào Trảng Bom, cảnh sát dă chiến có dựng lên một hàng rào chữ chi để kiểm soát mọi sự lưu thông, tiếng súng bắn chỉ thiên thay cho tiếng tu hít., tôi xuống xe, kiểm soát xong tôi tiếp tục tản bộ đi về phía trước khoảng 100 thước.

Thị trấn rất yên tĩnh và cần cù siêng năng nầy được thu hẹp chung quanh những cơ sở lớn sơn màu vàng được lợp ngói đỏ, thuộc công ty đồn điền SIPH, (nhà máy, văn pḥng, trung tâm truyền thanh, nhà của giám đốc v.v..). Các anh thợ rèn và thợ mộc, cởi trần trùng trục đang tiếp tục làm việc trong mấy căn chái dựa hai bên đường. Tôi cố gắng t́m một đồn cũ của người Pháp hồi trước, nằm về bên phải của ngôi chợ. Vào năm 1948, đồn nầy được một đại đội binh sĩ dưới quyền của trung úy Suako, một lực sĩ người đảo Antilles, với bộ mặt cứng rắn đến hung dữ, một tay thiện chiến, đă từng làm chủ mảnh đất nầy trong ṿng 30 cây số chung quanh, thiện chiến đến độ Việt Cộng phải sợ và đặt cho anh ta cái tên là "beo đen". Dĩ nhiên cái đồn nầy không c̣n nữa. trung úy Suako đă chết và trong 25 năm nay, cuộc chiến đă thay đổi hẳn bộ mặt của nó, nhưng nó vẫn c̣n ở đây. Dữ dội hơn và gây chết chóc nhiều hơn! Một pháo đội 105 ly đặt sau hàng cây đă bắn đi một tràng. Một chiếc xe Jeep vừa hụ c̣i vừa đi qua. Một sĩ quan đứng bên cạnh tài xế khoát tay. Đoàn xe tiếp tục lăn bánh, tôi lại lên xe và tiếp tục đi.

Quốc lộ đi qua nhiều làng mạc, có rào đóng kín và bên trong có nhà thờ. Hầu hết dân làng đều là dân "di cư", tỵ nạn từ Miền Bắc . Các cụ già thản nhiên im lặng ngồi nh́n binh sĩ đi ngang qua trước nhà. Các trẻ em th́ cứ nô đùa, các bà th́ đang đập lúa. Cả một dảy nhà gỗ là của người "Nùng", những người rạm nắng di cư vào đây từ miền Thượng Du Bắc Việt, giáp giới với Trung Quốc. Họ là những người nhai thuốc lá và cũng thích "sơi" thịt cầy, có truyền thống làm giặc hay cướp biển, không sợ Trời, không sợ quỷ thần, không sợ Việt Cộng, và cũng không sợ sen đầm nốt!

Tuyến pḥng ngự thứ nhất nằm ở phía trước Trảng Bom chừng 10 cây số. Từ đó trở đi, th́nh ĺnh không khí thay đổi hẳn. Hai bên đường vốn được khai quang sạch sẽ khoảng 100 thước bề sâu cốt để tránh bị phục kích, có nhiều chiến xa hạng nặng và thiết vận xa đang tuần tiễu dọc theo các bờ chuối trong b́a rừng. Chung quanh một công sự đổ nát, trên một chục khẩu pháo binh 105 ly đang tác xạ, làm tung bụi lên mù mịt. Giữa một khoảng trống có đánh dấu bằng khói màu, các trực thăng khổng lồ "chinook" đang thả xuống nhiều toán binh sĩ mặc quân phục Biệt động quân, đội mũ nâu, mang đầy ḿnh đạn

dược và lựu đạn.. Một đoàn chiến xa M41 với cờ đuôi nheo cột trên ăng ten, đang di chhuyển về hướng mặt trận.

Rồi lại đến lượt các binh sĩ thuộc binh chủng Nhảy Dù với quân phục xanh lá cây, mủ đỏ, súng tự động M.16 cầm tay. Chúng tôi gặp hai xe cam nhông chở thương binh, chỉ được băng bó sơ khởi, như những bóng ma, máu me bê bết, nằm la liệt chồng chất lẫn lộn lên nhau.

Chúng tôi đi được thêm 5 cây số nữa th́ phải ngừng lại.Tiếng súng nghe như gần bên rồi. Những tiếng nổ ṛn của đại liên nghe rất rơ cùng với tiếng tác xạ ầm ầm của pháo binh. Chiến xa dẫn đầu, sau đó là các xe Jeep và xe 4/4 chở Biệt động quân. Tôi nhảy xuống xe vá quyết định đi tới trước với toán binh sĩ nầy. Biệt động quân là các đơn vị tiếp viện, hành quân từng tiểu đoàn 600 người gồm phần đông là binh sĩ lớn tuổi, già kinh nghiệm chiến trận và không biết hốt hoảng. Tôi lên một xe 4/4, ngồi cạnh đại úy Niệm . Trong khi di chuyển ông kể cho tôi nghe một vài câu chuyện. Đại đội của ông từ Chơn Thành về, ở đó ông và đại đội đă chiến đấu suốt 16 ngày liền và chỉ về nghỉ xả hơi được có 48 tiếng đồng hồ là phải ra trận nữa đây.

Lực lượng cộng sản được tung vào mặt trận Xuân Lộc rất là quan trọng : 3 sư đoàn Bắc Việt được tăng cường 1 trung đoàn chiến xa T. 54 và được khoảng 30 khẩu pháo 130 ly và 152 ly viện trợ từ Liên Xô.

Đối diện với lực lượng tấn công của cộng sản, phía Chánh Phủ chỉ có sư đoàn 18 bộ binh của tướng Lê minh Đảo, 1 lữ đoàn Dù, 5 Liên đội Biệt động quân và lữ đoàn 3 Thiết giáp của tướng Trần quang Khôi.

- "Chúng tôi được lệnh phải đến Xuân Lộc bằng mọi giá", đại úy Niệm kết luận với tôi như thế. Và chắc không dễ dàng lắm đâu. Trước mặt chúng ta là sư đoàn 6 Bắc Việt . Chính sư đoàn

nầy, cách đây 3 ngày, đă tấn công vào ngă ba Suzannah, các xă chung quanh đó, nhà máy và trung tâm đồn điền nầy,. Hai tiểu đoàn Dù đă phản công đêm nay và đă chiếm lại ngă ba nầy. Cộng sản Bắc Việt đă có chiến xa yểm trợ và tổn thất nghe đâu cũng nặng lắm. Nhưng lực lượng Dù vẫn bám đất. Chúng tôi chắc phải xuống xe và phải đi bộ chừng 10 cây số, ṿng qua ngă

ba Suzannah mới tới Xuân Lộc được ."

Đoàn xe chúng tôi đến gần Suzannah. Và chúng tôi lọt vô luôn giữa chiến trận. Những tràng đạn pháo binh, bách kích, hỏa tiễn chém nát mấy ngọn cây và mảnh đạn ghim xuống đường. Anh em Biệt động quân bỏ hết xe và tiến lên theo hướng thị trấn. Họ chia ra làm 3 toán, họ tiến lên từng đoạn ngắn, súng cầm tay. Bên trái và bên phải chúng tôi những hàng cây cao su đều đặn và thẳng tấp tạo nên những hành lang tranh tối tranh sáng. Suzannah là một đồn điền xưa nhất trong vùng, có khoảng 3.500 mẫu và 300.000 cây cao su. Đồn điền được chia ra thành từng lô 100 mẫu có đánh số...... Dửng dưng với chiến sự và mặc cho sự ồn ào của đạn súng, lén lén và yên lặng các phu đồn điền vẫn tiếp

tục công việc cạo mủ của họ, dao đục mang ở lưng và thùng đựng mủ xách tay, họ không buồn nh́n lên khi chúng tôi đi ngang qua họ.

Chúng tôi tiến lên trong một khung trời mờ ảo, đi dưới một ṿm lá xanh um rợp bóng nửa tối nửa sáng có nơi biến màu đất đỏ dưới chân thành màu xám tro. Chúng tôi đi sâu thêm một đoạn nữa dưới những tàng cây. Không khí thấy đă ẩm ướt làm tôi khó chịu. Tôi tự hỏi không biết lúc nào bọn Việt Cộng nằm đâu đó trong vườn cao su rộng mênh mông nầy sẽ khai hỏa đây ? Nhưng vẫn chưa có ǵ xảy ra. Và chúng tôi tiếp tục tiến tới, hơn nửa giờ nữa. Và th́nh ĺnh tiếng đại bác nghe như gần bên tai, đại liên thi nhau nhả đạn. Biệt động quân bắt đầu chạy tới, trăm thước, rồi hai trăm thước, một con đường ṃn, một khoảng đất trống và đến con đường.

Chiến xa, xe vận tải .. cả một đoàn binh sĩ đang ở tư thế tác chiến. Họ thuộc sư đoàn 18 bộ binh của Miền Nam Việt Nam . Anh em Biệt động quân giải thích cho họ biết là chúng tôi từ đâu tới. Đoàn quân đi lại con đường đó nhưng lần nầy họ đi ngược lại, v́ con đường đă trống trơn. Họ đang t́m cách bọc sau lưng bọn cộng sản Bắc Việt để liên lạc với đơn vị Dù.

Thành phố Xuân Lộc đầy khói và đầy những tiếng nổ. Tháp chuông nhà thờ bị nhiều quả đạn bắn bay hết một góc, nhà ga đang cháy. Các cột điện sập ngă đầy đường, giây điện bị đứt. Gần bên hông trường Nhà Ḍng, hai khẩu pháo 105 ly đang bắn về hướng quốc lộ đi Phan Thiết. Khỏi chợ chừng 200 thước, súng liên thanh nổ từng tràng ngắn, xen lẫn vào lại có những tiếng nổ chát chúa của lựu đạn cầm tay. Thật khó mà có môt ư niệm về t́nh h́nh. Hai chiến xa M.48 có ống kính hồng ngoại tuyến bên hông pháo tháp đang tiến về phía chợ. Các binh sĩ Biệt động quân th́ đang bố trí các ổ súng máy phía sau những đống gạch vụn của gần chục ngôi nhà đă sụp đổ bên phải của bưu điện . Họ cũng có một số súng phóng lựu M.79, một loại vũ khí tấn công ṇng ngắn rất hữu hiệu trong thế cận chiến. Tôi ngồi phía sau một vách tường đă sụp đổ, và tôi sẽ ở đây suốt buổi trưa và tối nay.

Vào lúc 6 giờ chiều, một loạt hỏa tiễn rơi vào chợ. Năm, mười hay mười hai quả ǵ đó, nổ điếc cả tai.... và sau đó có tiếng la hét. Nhiều chị đàn bà và trẻ con rách rưới ḿnh đầy máu vừa la vừa băng qua đường, chạy ùa về phía nhà ḍng.

Ở về hướng Đông Bắc, chung quanh sân bay không c̣n nghi ngờ ǵ nữa, nghe có tiếng súng liên thanh nặng bắn liên hồi. Và đùng một cái pháo binh Bắc Việt nă ngay vào thành phố. Chúng tôi bị kẹp cứng trong ṿng lửa đạn. Không thể đếm được là bao nhiêu quả. Cá nhân tôi chưa từng bị pháo kích nặng như vậy bao giờ. Các quả đạn pháo binh cày rất có hệ thống từng căn nhà một, căn nầy sập đến căn khác. Thành phố bị một cái bừa thép cày lên sới lại.. liên tục trong ṿng 2 giờ đồng hồ. Không có môt bóng người nhúc nhích. Đêm đă bắt đầu xuống, trời nóng bức. Tôi không có ǵ để ăn, không có ǵ để uống, lại không có mũ sắt nữa ! Thật là không ổn tư nào!

Vào lúc 10 giờ , hai trái bom sáng nổ trên không trung và vô số ngôi sao sáng rơi xuống màn đêm như một cơn mưa ánh sáng... Tiếp theo đó là đạn pháo binh lại tiếp tục rơi xống thành phố. Lần nầy là pháo 130 ly. Tôi nghe tiếng đạn đi trên đầu chúng tôi ầm ầm như

tiếng tầu hỏa đang mở hết tốc độ, và ngay sau đó là những tiếng bùng nổ tiếng nầy tiếp tiếng kia liên tục.. Đất cát, rồi đá sỏi, rồi lửa rồi miểng đạn bắn đi tung tóe khắp nơi..Và nổi lo sợ làm bụng quặn đau....

Đến khoảng nửa đêm th́ ngưng pháo kích. Người tôi ướt đẩm mồ hôi. Có một sự yên lặng hoàn toàn trong vài giây... và th́nh ĺnh tiếng dế nổi lên gáy đều đều môt cách kỳ lạ và bất lịch sự, v́ chúng là những con dế mèn nhỏ bé đâu cần biết đến chiến tranh hay giặc giă là ǵ, cứ gáy cứ hát lên một cách bền bỉ và ngạo nghể để mà sống... Con người t́m cách giết lẫn nhau, dế mèn có ǵ đâu mà phải lo sợ !

Vào khoảng 3 giờ sáng, bóng đêm lại bất thần sáng rực lên. Bách kích pháo, súng liên thanh, súng tự động thi nhau nỗ. Từng đợt một, bộ đội Bắc Việt mỡ những cuộc xung phong . Tiếng hô "Tiến lên" nghe vang dội. Bấy giờ binh sĩ Biệt động quân mới xử dụng vũ khí của họ. Súng liên thanh thi nhau quét những làn sóng xung phong của địch, hàng ngàn tia lửa như điện chớp xé nát màn đêm... các khẩu đại bác pháo binh bắn trực xạ, bẻ găy các đợt xung kích, làm im tiếng xung phong của địch. Chung quanh ngôi chợ, các chiến xa T.54 đang dùng đại bác bắn sập từng ngôi nhà. Chiến xa M.48 của Miền Nam chạm súng với họ trong một cự ly thật ngắn . Cảnh tượng trông thật là khủng khiếp. Với thân h́nh nặng nề màu xám và các đại bác ṇng dài cứ lóe sáng lên mỗi lần tác xạ, gợi lên một trận chiến quái dị giữa những con voi khổng lồ.. Thật hoàn toàn là một trận đụng độ với nhau. Một trận mưa trái sáng soi tất cả chu vi pḥng ngự bằng một ánh sáng mờ nhạt. Hai phi cơ vơ trang C.119, được trang bị liên thanh điện tử (6000 viên phút). nhảy vào ṿng chiến, tác xạ nhanh đến độ tai ḿnh không c̣n phân biệt được từng tiếng đạn đi, người ta cứ tưởng đó là tiếng của một miếng tôn thiếc bị xé toẹt ra...

Vào tảng sáng, các phóng pháo cơ A 37 lại đến dội bom và bắn hỏa tiễn vào phía sau ngôi chợ và cả về hướng phi trường. Binh sĩ Biệt động quân ra khỏi hầm trú ẩn của họ, vừa tiến lên từng đoạn ngắn vừa ném lựu đạn. Tôi thấy có 3 người ngă xuống, và người thứ tư th́ bị một loạt đạn vào đầu.

Đến 10 giờ sáng, tôi vẫn ở đằng sau bức tường của tôi. Tôi thấy hàng trăm binh sĩ Miền Nam đầu đội mũ sắt đang tiến tới . Một trung úy lúc đi ngang qua bức tường của tôi đă cho lệnh : " Có hơn trăm tên bộ đội chết bầm đang trốn trong bệnh viện, Ḿnh phải đuổi bọn chúng ra ngoài."

Vẫn c̣n đạn pháo và vẫn có một số binh sĩ bị tung lên trời. Một chiến xa T.54 bị một phát đạn 105 bắn trực xạ giữa xích, đang cháy khói lên nghi ngút.

Có nhiều chiến xa M.48 đang yểm trợ cho bộ binh trước bệnh viện. Thời gian trôi qua..có nhiều tiếng ḥ reo và nổ ́ ầm nhưng cũng có đôi lúc có sự yên lặng tuy ngắn ngủi. Và viện binh đă đến, Binh sĩ Miền Nam bắt đầu lục soát những căn nhà đổ nát bằng lựu đạn...

Đến 3 giờ chiều, lúc đă im hết tiếng súng trong thành phố th́ tôi rời chổ núp của tôi. Thành phố coi như vẫn c̣n trong ṿng kiểm soát của Miền Nam Việt Nam. Người ta bắt đầu kiểm điểm xác chết của quân Bắc Việt. Họ mặc quân phục xanh ô liu và đi giày "tơ

nít" hiệu Bata bằng cao su. Tôi đếm được rải rác chừng 30 bị chôn nừa thân ḿnh dưới những đống gạch vụn. Một toán nhỏ Biệt động quân đang đẩy trước mặt họ 3 tù binh, đội nón cối bằng mớp được bọc vải màu xanh, trên nón có gắn môt ngôi sao bằng đồng. Nom họ c̣n rất trẻ, cao lắm là 16 hay 17 tuổi. Một trong ba người đó bị thương ở vai. Xa hơn môt chút, có một T.54 bị hạ, nằm phơi xác dưới một góc mái hiên đổ sụp. Cách đó vài thước, trước một hiệu thuốc tây vỡ kính, có một chiến xa của Miền Nam pháo tháp mở rộng, đầu chiến xa bị một viên đạn bộc phá B.40, đứt hết xích, giống như một con quái vật nằm bất động. Tất cả những tiệm buôn chung quanh chợ đều bị đạn pháo binh quạt sập đổ xuống hết. Kim Long, một quán ăn lâu đời nhất của thành phố (nơi mà cách đây 30 năm binh sĩ của trung đoàn 22 bộ binh của người Pháp (22ème R.I.C.) thường đến đây để ăn hủ tiếu) đă sập chỉ c̣n là một đống gạch vụn bị cháy đen.

Bệnh viện chỉ c̣n là một cái vỏ nám đen v́ khói. Rải rác trong sân là giường chiếu, dụng cụ y khoa, bô, bốc lẫn lộn khắp nơi với một số tử thi của bộ đội Bắc Việt mất tay mất chân mảnh vụn vung văi ra cùng khắp.

Cạnh bên chợ về phía rừng, một xe ủi đất đang đào một đường dài độ một thước. Và anh em Biệt động quân đang xếp tất cả những tử thi và những ǵ c̣n rơi văi trên chiến trường vừa qua. Một tuyên úy đi dài theo đó lẫm nhẫm đọc kinh cầu nguyện lần cuối cùng cho họ, sau đó xe ủi đất đẩy họ xuống hố và lấp đất lại.Tôi quay trở lại. Gần nhà thờ, dưới hai cây to mà cành lá đă gảy nát, có khoảng 30 binh sĩ bị thương nặng được cho nằm trên băng ca. Những chai huyết thanh được treo trên báng súng cắm thẳng đứng xuống đất bằng lưỡi lê, và từ đó các ống cao su truyền máu thẳng đến kim tiêm vào cho thương binh. Các y tá đang săn sóc cho họ và vừa đuổi ruồi cho họ vừa tṛ chuyện nho nhỏ với họ.

Tôi gặp tướng Đảo trước cửa Nhà Ḍng. người ông nom ốm gầy , có vẻ mệt nhọc.

- "Chúng tôi đă đẩy lui được họ, ông nói. Đây là một thành quả tốt nhằm nâng cao tinh thần

cho anh em binh sĩ và cho cả hậu phương.. Họ bỏ lại 400 xác trên trận địa và chúng tôi đă hạ được 9 chiến xa T.54, bắt được 20 tù binh trong đó có 1 sĩ quan . Nặng nhất là chiến trận ở gần phi trường, và phía sau nhà ga.. Bây giờ th́ trận tuyến đă phát triển ở hướng Bắc và hướng Tây, trên cao nguyên B́nh Lộc và chung quanh Gia Kiệm. Anh em phi công báo cho biết là lực lượng cộng sản Bắc Việt đang tập trung mạnh lắm ở Giá Rai. Anh em Dù đă giải tỏa được ngả ba Suzannah rồi. Tất cả người Pháp ở đồn điền S.I.P.H. đều an toàn. Các đồn điền cũng không bị thiệt hại ǵ sau các cuộc đụng độ ở đó."

Gia Kiệm với 40.000 dân. là một thị trấn rất phồn thịnh được mọc lên hai bên đường đi Dalat, cách Xuân Lộc khoảng 15 cây số. Ở đây nhà cửa tiệm tùng sung túc nằm san sát bên nhau, có rào dậu, có lũy tre. Dân chúng toàn là người công giáo di cư từ Miền Bắc, một ḷng với nhau. Không một người lạ mặt nào lẻn vào được ở đây. Nếu cộng sản Bắc Việt tấn công vào đây th́ nhất định sẽ bị thiệt hại lớn.

Vùng Giá Rai, nơi các đơn vị Bắc Việt tập trung nhiều nhất, nhờ dựa lưng vào vùng rừng bụi của núi Chứa Chang, một ngọn núi đất cao khoảng 900 thước, trên đó có gần 3000 giống thảo mộc nhiệt đới mà Viện Khoa Học Sai G̣n đă ra công ǵn giữ. Ngọn núi nầy là một đài quan sát rất lư tưởng, và dựa vào khu rừng của ngọn núi nầy, cộng sản có thể sẽ tung ra một cuộc tấn công mới từ phía Đông vào Xuân Lộc.

Vào lúc 5 giờ chiều có một chiếc xe vận tải nhẹ đi liên lạc với Trảng Bom. Tôi nhảy lên xe đó. Ngă ba Suzannah được đơn vị Dù trấn giữ, nằm kín trong hố cá nhân, và một số chiến xa thuộc lữ đoàn 3 Thiết Giáp. Có nhiều xe đă đi phía trước chúng tôi . Đi được khoảng 3 cây số, cách chúng tôi độ hơn 100 thước, một chiếc xe chở dân chúng bị trúng một quả đạn pháo. Tiếp theo tiếng nỗ chói tai là bụi, lửa bắn lên tung tóe. Cả chiếc xe và những người hành khách trên xe đều không c̣n ǵ cả ! Chỉ c̣n trên đường một chấm đen lớn, và vung văi thịt xương tóc tai của người chết và mấy mảnh kim khí của hộp số.. Và như vậy là chỉ trong có một giây đồng hồ, mà trên 20 người dân vô tội đă bị xóa hẳn tên trong danh sách người Việt.

Ở Việt Nam chuyện đó xảy ra không biết bao nhiêu lần hằng ngày. Làm sao mà dân tộc nầy, một dân tộc đă bị quá nhiều đau khổ, chết chóc, đă từng bị xua đuổi khỏi thành phố của họ với đất đai làng mạc mồ mả bị tàn phá, mà người ta vẫn c̣n chém giết nhau măi như vậy dai dẳng năm nầy qua năm khác một cách bền bỉ và dă man như vậy được ?

Ai sẽ là người chấm dứt được chuyện nầy vĩnh viễn một ngày nào đó, chấm dứt được cơn ác mộng đẩm máu và đáng ghê tởm nầy cho người dân vô tội?

CHƯƠNG MƯỜI

"CHÚNG TÔI KHÔNG HÈN NHÁT CHÚNG TÔI KHÔNG SỢ CHẾT"

Thứ Hai, ngày 14 tháng Tư, 1975

Vừa là Chủ Tịch "Tổng Liên Đoàn Lao Động Việt Nam", một tổng liên đoàn rất hùng mạnh vừa là Phó Chủ Tịch Tổng Công Đoàn Công Giáo Quốc Tế, ông Trần quốc Bửu là một người rất có quyền lực và rất được kính nể. Ở vào trạc tuổi 60, người tuy có hơi gầy nhưng rắn chắc với đôi mắt sáng ngời, ông luôn luôn ăn mặc rất giản dị với chiếc quần dài màu xám và một chiếc áo bốn túi nhẹ bỏ ngoài.

Vừa tranh đấu cho lư tưởng quốc gia vừa tranh đấu cho công đoàn, bị lưu đày ra Côn Sơn trong thập niên 40, ở đó ông từng ở chung pḥng giam với Lê Duẫn, hiện là tổng bí thư đảng Cộng Sản Việt Nam, ông đă vượt ngục và chỉ huy toán "đặc công 25" nổi danh của ông trong thời gian trên 5 năm kháng chiến chống Pháp.

Bị tướng một mắt Nguyễn B́nh và đội an ninh chánh trị cộng sản hăm dọa tử h́nh, v́ ông không chịu gia nhập đảng, ông về Sai G̣n năm 1951 và qua Pháp. Ở đó ông theo học khóa công đoàn từ 1952 đến 1954 ở đường Montholon, Ba Lê với Tổng Liên Đoàn Lao Công Pháp (C.F.T.C.).

Về lại Sai G̣n, ông thành lập Tổng Công Đoàn Lao Công Việt Nam (C.T.V.), nơi tập trung 85% lao công Việt Nam .

Tổ chức của ông rất vững mạnh, uy tín và đức tánh b́nh dân của ông trong giới cần lao đă giúp ông có nhiều sự nâng đỡ từ các công đoàn Hoa Kỳ. Cả phía cộng sản cũng muốn chiêu dụ ông. Lê Duẫn người đă từng ở chung nhà lao với ông ở Côn Sơn, bây giờ là tổng bí thư đảng CSV N đă gởi cho ông một bức thư riêng để yêu cầu ông đừng đứng chung với "bọn tư bản", phải giữ "thế trung lập" hoặc"về với chánh nghĩa cách mạng". Ông Bửu đă trả lời thẳng thừng: "Kinh nghiệm mà tôi đă có được với phương pháp của ông, và với ḷng tôn kính của tôi đối với quốc gia dân tộc của chúng ta không cho phép tôi tin rằng chủ nghĩa cộng sản là giải đáp duy nhất cho nguyện vọng của dân tộc chúng ta". Do đó cộng sản đă nhiều lần mưu sát ông nhưng không thành.

Trụ sở của Tổng Liên Đoàn Lao Công Việt Nam nằm ở số 14 đại lộ Lê văn Duyệt (đường Verdun cũ) trong môt ṭa nhà kiếng lớn, nóc nhọn thềm cao, kiến trúc theo kiểu Pháp, trước kia là trụ sở của Câu lạc Bộ Thể Thao Đông Dương.

Ông Trần quốc Bửu tiếp tôi trong pḥng làm việc của ông, một căn pḥng rộng lớn sáng sủa, có một bàn lớn và một số ghế dựa. Trên tường có treo một bức tranh lụa với h́nh một con trâu màu xám tro, mơm to, chân đứng dưới ruộng lúa (biểu tượng của Tổng Liên Đoàn là con trâu trong một bánh xe có răng cưa). Trên một giá đầy sách có treo h́nh một sĩ quan Việt Nam c̣n trẻ, có cài một băng đen trên chéo góc. Ông Trần quốc Bửu bắt gặp cái nh́n của tôi, liền giải thích :

-"Đó là h́nh của con trai tôi. tử trận hồi tháng 10 vừa qua. Thằng nhỏ đẹp trai quá, phải không ? Nó là một đứa rất gan dạ, thông minh và thẳng tánh. Môn nào nó cũng thành công, học hành, thể thao, và đường đời nữa. Nó có vợ rất đẹp và nhu ḿ, và một đứa con trai năm nay 3 tuổi. Nó chỉ huy một đại đội và đóng đồn trong quận lỵ của một quận thuộc tỉnh Bà rịa. Nó mới vừa được 27 tuổi th́....

Nói tới đây ông Bửu lắc đầu nhè nhẹ, ngưng một vài giây và tiếp tục với một giọng thật rơ ràng, chậm răi và có mức độ.

"Tôi muốn nói cho anh nghe về thằng con trai nầy, anh Pierre ạ. Con trai tôi đă chọn quân đội, không phải v́ nó ham chiến tranh, mà v́ chúng ta đang ở trong thời chiến. Nó đánh đấm cũng khá lắm và đă được khá nhiều huy chương. Chúng tôi khắng khít với nhau lắm. Nó thường viết thư cho tôi. Vài tháng trước khi chết, nó đă tỏ ra rất băn khoăn lo lắng, có lúc hoảng sợ nữa. Trong những ngày đầu của tháng 10, nó có gởi cho tôi một lá thư, để tôi đọc cho anh nghe .

Trần quốc Bửu lấy trong ví ra 3 tờ giấy mà ông đă xếp thật cẩn thận và ông bắt đầu đọc:

- " Ba kính yêu,

Trong tiểu khu của con t́nh h́nh đă đi xuống. Không phải v́ dân chúng đă ngả theo sự tuyên truyền của "phía bên kia", mà tại v́ chúng tôi đang thiếu phương tiện để chiến đấu. Mấy anh nông dân trong hàng ngũ "nhân dân tự vệ" không có đủ đạn cho súng của họ, và họ c̣n phải t́m mua lựu đạn của mấy anh lính chánh quy, thường ít đụng trận hơn họ. Phần các đơn vị chánh quy th́ không phải họ tránh chạm súng, mà cứ mỗi lần chạm địch, môt địch quân hơn hẳn họ cả về chiến cụ lẫn đạn dược, nên họ cứ bị tổn thất thật nặng.

Để Ba hiểu rơ hơn t́nh h́nh của tụi con, con phải giải thích cho Ba nghe một vài điểm về kỹ thuật. Cộng sản Bắc Việt th́ dùng chiến xa T. 54 và đại bác 130 ly của Liên Xô. T.54 là loại chiến xa rất năng động, tuy thô kệch nhưng được bọc sắt rất dày và vơ trang hùng mạnh: một đại bác 100 ly ḷng dài với 34 quả đạn trong xe, 2 liên thanh 30 ly, và một liên thanh 50 ly, có tầm hoạt động 400 cây số đường bán kính. Trong trường hợp tấn công, tụi con chỉ có ống phóng M.72 (loại ba-zô-ca chống chiến xa). Súng nầy chỉ xử dụng có một lần, bắn xong là phải vứt ống phóng đi, và nó chỉ thật sự hữu hiệu trong ṿng 100 thước mà thôi. Do đó ḿnh phải bắn chiến xa địch trên bộ, thật gần, mới trúng đích được . Có nghĩa là ḿnh phải đi bộ đến trong tầm tác xạ chính xác của vũ khí tự động trên chiến xa địch, để cho người ta giết chết ḿnh ... mà không chắc là ḿnh sẽ hạ được nó. Trên thực tế muốn tiến sát đến gần chiến xa thường rất là khó, gần như không thể được, v́ lúc nào chiến xa cũng có "bộ binh tùng thiết" đi mở đường cho nó và bảo vệ nó. C̣n pháo binh 130 ly dù là một loại vũ khí xưa, cũ, trên 20 năm rồi nhưng là một vũ khí đáng sợ. Nặng khoản 8 tấn, được xe xích kéo, có tầm tác xạ tới 27 cây số và có thể bắn đi 6 quả đạn trong một phút. Chỉ cần có 3 khẩu pháo 130 dấu kín trong rừng, và với 1 giờ tác xạ (1000 quả đạn thôi) cũng đủ đánh sập quận lỵ của bất cứ một quận nào. Đạn pháo 130 ly có thể phá vỡ một miếng thép dày 27 ly, cho nên không có một kiến trúc nào, một công sự nào chịu nổi sức công phá của loại pháo nầy. Dân chúng bỏ chạy hết và quân đội của tụi con không thể nào chống trả mà không bị thiệt hại nặng v́ chúng tôi chỉ có pháo binh 105 ly với tầm tác xạ ngắn hơn nhiều , và đạn pháo th́ được đếm từng quả, 3 viên cho một khẩu trong một ngày, trong lúc địch th́ được tiếp tế quá dồi dào về đạn dược.

Để khóa miệng mấy khẩu pháo binh cộng sản nầy, chúng ta bắt buộc phải có ưu thế tuyệt đối về Không quân. Điều nầy rất đúng trên lư thuyết, nhưng hoàn toàn sai trên thực tế.. Từ khi có cuộc khủng khoảng xăng dầu, trực thăng quan sát và thám thính của chúng ta chỉ được phép bay có 3 giờ mỗi ngày. Ngoài ra cộng sản c̣n được trang bị hoả tiễn tầm nhiệt S.A.7 rất dễ xử dụng và rất chính xác để vô hiệu hóa các loại phi cơ của chúng ta .

Thưa Ba yêu quư,

Con biết rằng Ba có nhiều mối liên hệ với người Mỹ. Cương vị Chủ tịch Tổng Liên Đoàn Lao Động của Ba sẽ giúp Ba có tiếng nói mạnh hơn. Ba phải giải thích cho họ hiểu rằng t́nh h́nh ở đây đă rất là nghiêm trọng lắm rồi. Họ phải cung cấp cho chúng ta vũ khí cần thiết, như hỏa tiễn Tows trên thớt cơ động, và trực thăng vơ trang "cobra" trang bị chuyên về chống chiến xa. Họ có hết các thứ nầy mà tại sao họ từ chối ? Họ phải viện trợ cho chúng ta về quân sự và kỹ thuật như họ đă hứa. Tôi yêu cầu Ba, Ba ơi, Ba hăy can thiệp với họ. Nếu không th́ chúng ta sẽ bị đè bẹp và bại trận ngay. Chúng tôi không phải là kẻ hèn nhát. Chúng tôi không bao giờ sợ chết. Với điều kiện là c̣n giữ được một cơ may để chiến thắng, hay là để chống cự với cộng sản có hiệu quả.

Xin Ba tha lỗi cho con v́ bắt Ba phải nghe một tờ tŕnh quân sự quá dài ḍng. Trong tiểu khu của con, số lần chạm súng và số lần tác xạ của pháo binh tăng lên theo cấp số nhân. Dù sao th́ con cũng giữ được đồn của con và con sẽ không rút đi đâu hết..... dĩ nhiên là vẫn c̣n sống. Binh sĩ của con theo con, và dân chúng vẫn tin tưởng nơi chúng con.

Đứa con lúc nào cũng kính mến và trung thành của Ba"

Ông Bửu từ từ xếp lá thư lại, đằng hắng để lấy giọng và để dằn cơn xúc cảm lại rồi mới tiếp tục:

- " Tất cả mọi thất bại của chúng tôi đều được gói gọn trong những hàng nầy. Tôi nhận được thư nầy của con tôi sau chuyến đi thăm Á Châu và Âu Châu của tôi trở về. Khi tôi đọc được lá thư nầy th́ con tôi đă tử trận được3 ngày rồi.

- Ông có nói ǵ cho người Mỹ họ nghe không ?

- Dĩ nhiên là có. Tôi đă gặp Đại sứ Martin, và các tùy viên quân sự Hoa Kỳ . Tôi cũng có viết thư qua Mỹ. Không có người nào nghi ngờ về những tin tức của tôi. Ông Đại sứ và các tùy viên quân sự đă có ghi chú đầy đủ, và tôi cũng nhận thấy thực t́nh họ đang quá bận rộn. Nhưng không thấy có ai làm ǵ hết, tôi muốn nói là họ không có một biện pháp cụ thể nào cả.

- Như vậy cái ǵ sẽ xảy ra ?

- Chuyện ǵ cũng được hết ! Các ông dân cử chắc sẽ nhúc nhích.Tổng Thống Ford sẽ có những lời tuyên bố dễ nghe. Quốc Hội sẽ kéo dài các cuộc tranh căi để khỏi phải chuẩn chi ngân khoản viện trợ. Ông Thiệu sẽ ra đi hay sẽ để bị ám sát. Các sĩ quan và binh sĩ trẻ và tự hào như con trai tôi sẽ bị hy sinh v́ danh dự, hay v́ để kéo dài thêm thời gian

cho một vài chánh trị gia tự phụ kịp leo lên nắm quyền, Đủ thời gian để dàn dựng một kịch bản tưởng như bất thần được ứng biến, mà thật ra đă được viết sẵn từ lâu.. Người Mỹ sẽ đóng cửa các văn pḥng cuối cùng của họ. Hạm đội 7 sẽ có mặt tuần rỏn ở biển Đông.

Rồi cộng sản sẽ chiếm Sai G̣n . Và tất cả lỗi đều sẽ được đổ hết cho chúng tôi !!.

* * *

"Đây thật đúng là thời điểm để trở lại nhận xét nghiêm túc về Hiệp Định Paris . Chế độ cảnh sát và quân đội của ông Thiệu phải nhường chỗ cho những người đại diện, có trách nhiệm và xứng đáng hơn, để họ bắt đầu một cuộc nói chuyện thành thực và nghiêm chỉnh với cộng sản trước khi đă quá trễ. "

Người nói với tôi lời tuyên bố nầy là Nghị sĩ Vũ văn Mẫu, tiến sĩ luật xuất thân từ trường Đại Học Luật khoa ở Paris, (đúng như tấm biển treo trước văn pḥng luật sư của ông), và Chủ Tịch Phong Trào Ḥa Giải Quốc Gia, một phong trào của Phật giáo quy tụ những người chống đối dai dẳng nhứt của ông Thiệu.

Nhỏ người, tṛn trịa, khoảng sáu mươi, hay lăng xăng quậy phá, với gương mặt xương xẩu và giọng nói thanh tao kỳ lạ, là luật sư cho các công ty xăng dầu (Shell và Socony) , ông Mẫu là một người giàu có và liến thoắng, khôn khéo và cơ hội chủ nghĩa hơn là thành thực và quả cảm. Dân Sai G̣n không hề thích ông, một phần v́ ông gốc người Miền Bắc, một phần v́ họ thấy ông kiêu căng và xảo trá. Dù sao th́ ông cũng thông minh và lanh lợi. Ông đă từng là Tổng trưởng Ngoại giao của Tổng Thống Ngô đ́nh Diệm, đă nhiệt t́nh và hết ḷng phục vụ Tổng Thống Diệm và ủng hộ đường lối cương quyết chống cộng, nhưng sau đó, khi có cuộc khủng khoảng Phật Giáo, ông tự từ chức và cạo đầu để chứng tỏ một ḷng với sự tranh đấu của các sư săi. Ba tháng sau đó th́ Tổng Thống Diệm bị sát hại.

Tin chắc là Phật tử đang cần có một người "lănh đạo thực sự" nên ông Mẫu đi sát với các sư cốt cán của chùa Ấn Quang, những người chống đối tất cả mọi h́nh thức của chế độ quân nhân, và với sự yểm trợ của họ, ông đắc cử Nghị sĩ.

Trước hết ông đụng ngay ông tướng Kỳ, sau đó mới tới ông Thiệu.

Cuối năm 1973, lúc ông Thiệu định cho sửa đổi Hiến Pháp nhằm ra tranh cử Tổng Thống một nhiệm kỳ thứ ba, Vũ văn Mẫu lại cạo đầu một lần nữa để chống đối, và tuyên bố là chỉ để tóc lại "ngày nào mà chế độ độc tài được cáo chung" . Từ đó ông được thêm một biệt danh là "thợ cạo hàn thử biểu"

- "Ông Thiệu đă dối gạt tất cả mọi người, trừ tôi, Chỉ có một cách để chấm dứt cuộc chiến, là cho ông Thiệu đi và đưa tướng Minh lên thay thế ông ta. Ông Mẫu nói với tôi bằng một giọng lạ lùng của một cậu bé hỗn xược.

- C̣n Hiến Pháp th́ sao ?

Bằng một cử chỉ kiên quyết, ông gạt phăng luận cứ nầy:

- " Ông Thiệu đă vi phạm Hiến Pháp để tiếp tục chiến tranh. Ai cấm cản chúng tôi vi phạm Hiến Pháp để đem lại ḥa b́nh ? Chúng tôi sẽ t́m được đa số tương tự để làm chuyện đó.

- Và người nào sẽ là Thủ Tướng ?

- Tôi !

Luật sư Vũ văn Mẫu phá lên cười nắc nẻ có vẻ bực tức, sau đó làm mghiêm trở lại, và nói tiếp với một giọng tâm t́nh:

- Ông biết không, tôi tốt với tướng Minh lắm. Ông đă có nói với tôi là ông rất cần môt người giỏi về luật để bàn căi với cộng sản... và ông đă nhắm vào tôi.

- Ông tin thật là có thể thương thảo trong khuôn khổ Hiệp Định Paris à ?

- Không có một căn bản nào khác để mà thương thảo, và đây là nghề của tôi, nghề bàn căi, biện hộ, thuyết phục và ngay cả dùng mưu nữa. Tôi biết bênh vực cho một hồ sơ, tin tôi đi. Khó mà có thể bắt bí tôi lắm, tôi sẽ dùng một luận cứ mà không một ai dám làm. Một khi tôi lên rồi, tôi sẽ đ̣i hỏi tất cả người Mỹ phải rời khỏi ngay đất nước nầy trong ṿng 24 tiếng đồng hồ, và ông hăy tin tôi đi, họ sẽ đi ngay cho ông xem ! Ông có vẻ hoài nghi hả ? ông sai rồi. Đây nầy, tôi cho ông một cái hẹn trước ba tuần lễ ở Dinh Độc Lập. Tôi sẽ là Thủ Tướng, tôi sẽ tiếp ông, và chừng đó ông sẽ thấy là tôi giữ lời hứa của tôi.

Vô liêm sỉ?... hay là biết chắc một tṛ chơi mà ông ta đă nắm được những con bài chủ nhưng không muốn trưng ra?

Tôi nghiêng về giả thuyết thứ hai. V́ Luật sư Vũ văn Mẫu là con người không bao giờ chịu liều lĩnh.

CHƯƠNG MƯỜI MỘT

VỚI ĐOÀN NGƯỜI CHẠY LOẠN

Thứ Ba, ngày 15 tháng Tư năm 1975

S au một đợt nghỉ ngơi khoảng 30 giờ, trận chiến Xuân Lộc lại tái diễn. Từng đợt cách nhau khoảng 30 phút, hai trung đoàn cộng sản Bắc Việt được một tiểu đoàn chiến xa T.54 dẫn đầu tràn ra tấn công vào các vị trí của Biệt động quân và của sư đoàn 18 bộ binh .Bị đẩy lui với tổn thất nặng nề, hơn 1000 tử thương và 21 chiến xa bị hạ, họ lại tấn kích với một trung đoàn thứ ba, và trận chiến khốc liệt lại tiếp tục.

Sau khi lệnh giới nghiêm vừa chấm dứt tôi lại đi lên Biên Ḥa. Ở đó tôi t́m lên được một chiếc xe vận tải chở đầy thùng cây đi Trăng Bom. Một khi lên ngồi giữa hai thùng cây rồi tôi mới khám phá ra đó toàn là những thùng lựu đạn và đạn được chở ra Tràng Bom. Nếu xe nầy mà lănh một quả đạn pháo của Bắc Việt th́ tất cả những bài toán về tài chánh của tôi đều tức khắc được giải quyết.

Trời quá nóng, cái nóng của mùa khô ờ đây, với ánh nắng chói chang trong vắt. Xe cộ đều để lại vết hằn trên đường nhựa đang mềm đi v́ sức nóng. Hai bên đường nh́n mút mắt là những rẩy rau cải được trồng ngay ngắn từng ô vuông vắn ... Chúng tôi đi qua Hố Nai, một trấn nhỏ với 60000 dân công giáo di cư từ Miền Bắc vào năm 1954. Hai bên con đường chính dẫn vào trấn Hố Nai. có những tiệm buôn, những quán nhỏ bán đồ mỹ nghệ, và có một ngôi thánh đường hùng vĩ nằm ngay sau một bồn cỏ tṛn, nơi đó các trẻ em đang chơi, quanh 3 linh mục mặc áo ḍng đen.

Chiếc xe vọt lên con đường dẫn đến một khu đồi. Hai chục cây số nữa là đến Trăng Bom rồi. Có mấy chiếc trực thăng đang lượn quanh, mấy hàng binh sĩ đội nón sắt, và hai pháo đội 155 ly , tất cả đang trong cảnh ́ ầm của chiến trận. Có nhiều chiến xa lớn, mang đầy cành lá, đại bác chĩa ra phía trước, đang tung tăng trong một đám bụi như có mùi thuốc súng. C̣n vài cây số nữa th́ đến thị trấn, xe của tôi phải ngừng lại một lúc ở một ụ đất được đấp lên trước một tượng đài bằng đá, dựng lên để kỷ niệm cho những người thợ rừng đầu tiên người Pháp chết ở Nam Kỳ (nguyên tác: Cochinchine). Ngày xưa ở phía sau tượng đài nầy là một trong những vườn bách thảo phong phú nhất ở vùng Đông Nam Á: có đến 6000 loại cây giống, cây kiểng, và lan quí, đă được chọn trồng trong gần 70 năm. Bây giờ th́ không c̣n ǵ nữa cả , v́ vào năm 1968, người Mỹ đă ủi bỏ và đốt sạch để cho hai bên đường được trống trải, dễ giữ an ninh cho các đoàn xe. Ở chỗ vườn cây giống bây giờ chỉ c̣n lại một băi cỏ ngắn èo uột và vài cây chuối khô cằn.

Chiếc xe của tôi tiếp tục đi trong ṿng 5 hay 6 cây số nữa giữa những làng xóm tiếp giáp nhau, sau đó rẽ sang trái, đi vào một con đường đất gồ ghề dẫn tới một lô trồng cao su. Giữa những hàng cây cao su cách nhau chừng 10 thườc, tôi thấy các chiến xa đang trấn giữ một khoảng đất trống khá rộng. Chạy đến khoảng trống đó chiếc xe của tôi ngừng lại và những anh lính thiết giáp c̣n trẻ cởi trần trùng trục chạy ra nhận các thùng đạn và lựu đạn tiếp tế. Tôi nhảy xuống đất. Hai xe cứu thương từ mặt trận đưa những thương binh về đây, các băng ca được khiêng đến một chiếc lều kaki lớn, ờ đó có một toán quân y lưu động đang làm việc. Anh em binh sĩ tản ra, tôi nhận ra được đại úy Niệm trên một băng ca, đại úy Biệt động quân mà tôi đă quá giang với ông hôm thứ sáu vừa qua. Mặt ông nhợt nhạt, đôi môi cắn chặt lại, ông bị mất bàn tay trái. Vết thương chưa được băng bó lại, trông thật là thiểu năo, máu tươi thỉnh thoảng từ cánh tay bắn lên, và gân tay chỗ đó h́nh như nát hết. Tôi đi theo băng ca của ông đến toán quân y Tôi nắm thật chặt bàn tay mặt của ông, ông nh́n tôi, nhíu mày lại. Một đại úy quân y gạt tôi ra và nói: "Ông cứ để

anh ta ở đây, tôi sẽ lo cho ông ta ngay." Tôi trở lại một trong những xe cứu thương đang trở ra đường và ngồi đằng sau với anh em khiêng cáng. Sàn xe nơi để các băng ca vương văi đầy vết máu và đầy "cứt đái", xông lên một mùi nồng nặc, mùi hôi thúi của phần phía dưới bụng bị vỡ tung ra, gần như có mùi của sự chết chóc, của tử thần ...

Xe rẽ về trái và chạy về hướng lửa đạn của mặt trận. Độ chừng 15 phút sau chúng tôi ngừng lại. Tôi cảm thấy dễ chịu hơn v́ được thở không khí trong lành hơn. Chúng tôi đang ở ngay làng Hậu Nghĩa, làng cuối cùng trước khi đến Ngă ba Suzannah.

Nằm dài theo các hố bên dường, cách nhau chừng 5 thước một, hàng trăm binh sĩ đầu đội nón sắt đang hút thuốc nghỉ xả hơi chờ tiến ra trận. Toàn là những người vạm vở, lớn con, rạm nắng, và có đôi tay kệch cộm của người nông dân quen làm đất. Con đường hiện đang bị nghẽn v́ một đoàn dân chạy loạn quá dài. Hàng ngàn người chạy giặc đang đi lần xuống Trăng Bom, hết làng nầy đến làng khác. Có những chiếc xe ḅ, có những xe ba bánh chở đầy đến bánh xe muốn sạt ra v́ chở quá nhiều bao lúa quá nặng, có nhiều chiếc xe đạp đă chở cả 3 đứa con trên sườn trước rồi lại c̣n đèo thêm đứa thứ tư phía sau. Họ đến từ đường đi Dalat, tù Túc Trưng hay từ Gia Kiệm. Họ đi trong yên lặng, trang nghiêm đáng kính và nghèo khổ, v́ họ đă bỏ hết tất cả lại sau lưng họ, từ làng mạc trù phú đến nhà cửa ruộng vườn, mùa màng của họ, và cả mồ mă của ông cha nữa.!.

Đoàn quân tiếp tục tiến tới và băng xuyên qua một miếng ruộng cỏ ngắn, có từng bờ đê vuông lác đác có vài đống đất khô nhỏ làm bụi đỏ tung lên theo bước chân của chúng tôi . Tôi t́m một sĩ quan và cuối cùng gặp được một người, đại úy Châu. Ông vừa đi vừa giải thích cho tôi nghe :

- " Cộng sản muốn bao vây Xuân Lộc và cắt đứt hậu tuyến của chúng tôi ở phía sau ngă ba Dầu Giây (tức Suzannah). Trực thăng chúng tôi đă đổ 1000 binh sĩ Dù xuống b́a rừng phía Tây

của thị trấn nầy để tăng cường cho lực lượng pḥng thủ ở đó. Hai trực thăng đă bị cao xạ pḥng không Bắc Việt bắn rớt. Và lực lượng Dù đă chạm súng rất nặng, nhưng họ vẫn c̣n bám đất.

Hiện giờ chiến trận đang mở rộng trên 10 cây số về hướng Tây Bắc giữa Gia Kiệm và Suzsnnah. Hai bên đang đành nhau trên các đường xe be và trong các lô cao su. Cộng sản Bắc Việt đang cố cho bám chặt các trục di chuyển của chúng tôi bằng những toán đặc công được vơ trang

rất hùng hậu, và cố giữ chúng tôi để báo cho pháo binh của họ nện chúng tôi . Cách đây không đầy 7 cây số đang có một cuộc chạm súng lớn lắm , vậy ông đừng rời khỏi hàng quân nghen!"

Chúng tôi càng tiến tới th́ càng nghe tiếng đại bác rơ hơn. Các phi cơ khu trục phóng pháo bay ngang chúng tôi thật thấp và chỉ vài giây sau tiếng rú là chúng tôi nghe được tiếng bom nổ điếc tai làm rung chuyển trận địa.. Các khu trục nối tiếp nhau từng đợt 3 chiếc một, cách khoảng nhau chừng 20 giây.

Chúng tôi tiến lên đă được hơn một giờ rồi. Con đường ṃn đi sâu vào một rẽo đất có hàng tre già và vườn chuối bao quanh.Th́nh ĺnh một tràng đạn pháo nổ trên con đường ṃn trước mặt chúng tôi chừng vài chục thước. .

Anh em binh sĩ nhảy xuống mấy cái hố, đặt súng máy và bắn vào các hàng tre nhiều loạt đạn. Bộ đội Bắc Việt không c̣n xa nữa đâu. Tôi bám theo đại úy Châu. đang dùng máy truyền tin cho lệnh bố trí các trung đội của ông. Một số đạn pháo khác đang nổ trong bờ chuối, phạt ngă một số. Xuyên qua kẻ hở của vườn chuối vừa bị phạt ngă, tôi thấy có mấy cái nhà lá đang bốc cháy. những nhóm thường dân từ bốn phía chạy túa ra, đàn bà th́ mặc đồ đen, đội nón lá, tay dắt con, tay xách bọc quần áo chạy băng ra đường ṃn. Một chị bị một mảnh đạn vào bụng té sấp xuống phia trước như một con thỏ bị đạn trong lúc đang chạy. Một bé trai bị thương ở trán, máu chảy đỏ cả chiếc áo trắng của em, vừa đi, vừa run vừa khóc. Một em bé gái ốm yếu nắm vai em lại và dắt em đi .

Anh em binh sĩ đă tiến đến bờ dậu của mấy căn nhà lá đang cháy với tiếng lên c̣ súng nghe lắc cắc. Một số thường dân chạy túa ra từ các hầm trú ẩn và chạy xuyên qua cánh đồng. Họ lợi dụng sự tiến quân của binh lính Chánh Phủ để cố chạy ra thẳng quốc lộ trước mặt họ. Các khu trục phóng pháo cơ đang dùng đại bác yểm trợ quân bạn chừng trăm thước trước mặt chúng tôi. Có nhiều cột khói lên thẳng trên không trung. Hàng quân bị đạn bách kích pháo chận đứng lại. Có mộ số bị thương. Đại úy Châu nói nhanh với tôi :

- "Anh hăy đi với đám thường dân lánh nạn nầy đi. Không có ǵ ở đây đáng cho anh xem nữa đâu.. Rồi anh sẽ bị bắn gục như một con thú vậy. "

Và tôi quay gót trở lại con đường ṃn, đi ra quốc lộ.

Trở lại con đường, qua khỏi bờ tre, đến cánh đồng trống, tôi nhập vào với đoàn người chạy di lánh nạn. Đoàn người quá dài đang sắp rời kḥi cánh đồng. Có nhiều người bị thương, một ông già lạ thường với chiếc áo trắng và nón cối kiểu thực dân, đang lảo đảo đi v́ một vết thương to bằng nấm tay trên vai . Ông đi chừng trăm thước là ngă quỵ xuống. Tôi cố gắng đở ông ta dậy, nhưng ông không c̣n nhúch nhích ǵ nữa, ông đă chết rồi ! Một bà mẹ đi ngang qua tôi, vai gánh một đôi gióng. Có một em bé phúng phính má bầu được cho ngồi trên một cái gối đặt ở một đầu gióng đang vô tư đùa nghịch theo nhịp đi của bà mẹ. Phía bên mặt của tôi cũng có một bà khác mặt mày biến dạng lơ láo v́ lo sợ và đau khổ, vừa đi vừa lớn tiếng cầu nguyện. Bà ôm cứng đứa con gái khoảng 4 hay 5 tuổi vào ḷng, bị trúng đạn ở đầu, tóc tai bê bết máu. Trông thật là thiểu năo chịu không nổi !

Tôi đang ở đây, lẫn lộn với một dân tộc mà tôi rất thương. Tôi được sanh ra trong ḷng dân tộc nầy, tôi lớn lên trên đất nước của họ phần nào cũng là đất nước của tôi, mà giờ đây tôi chỉ đứng nh́n họ đang đau khổ, đang chết dần mà không làm ǵ hơn được, chỉ biết cùng đi trên con đường này với họ mà không có một miếng thuốc, không có một cuốn băng, cũng không thể bế giùm một trong những đứa bé nầy, v́ chúng hiện là tài sản quư

báu nhất mà mẹ của chúng không lúc nào muốn buông ra, và tôi rất hiểu tâm trạng của họ. Nhưng mà tôi muốn kêu lên, muốn hét lên thật to để cho cả thế giới cùng được nghe: "Hăy để cho họ được sống ! hăy chấm dứt sự đau khổ của họ đi..! hăy xúm nhau lại để ra sức cố dập tắt giùm các họng súng đi....."

Nhưng làng mạc cứ thay nhau cháy ... hết làng nầy đến làng khác, như những bó đuốc.. và dân chúng nghèo khổ chạy trốn với con cái của họ, quá ray rức v́ nỗi lo sợ. Tôi chỉ là một nhân chứng không có một chút quyền hành . Quá thất vọng, người mẹ ôm chặt đứa con gái bị thương chỉ c̣n biết kêu Trời, gọi Chúa xin Người hăy ban cho sự cứu giúp.

Cuối cùng th́ đoàn người lánh nạn cũng ra đến quốc lộ. Có nhiều xe vận tải đang chờ họ. Một số Dân vệ và sinh viên công giáo t́nh nguyện từ Hố Nai đến, đă giúp đưa họ lên xe.

Đối với những người nầy, coi như cơn ác mộng tạm chấm dứt. Nhưng c̣n những người khác, hằng ngàn người khác c̣n đang lang thang trong rừng nằm giữa hai lằn đạn của đơn vị Dù và bộ đội Bắc Việt, dưới tầm đại bác của các chiến xa đang bắn nhau, dưới các quả đạn của bách kích pháo, của pháo binh, của hỏa tiễn, và cả dưới bom đạn của phi cơ. Họ đang kẹt cứng trong cái bẫy sập của hai bên Miền Nam và Miền Bắc đang ra sức hăng say tiêu diệt lẫn nhau ...

Đến Trăng Bom, lúc tôi rời khỏi đoàn dân lánh nạn mà không có đủ can đảm dám nói với họ được nửa lời, th́ một thiếu tá chỉ huy một đơn vị Dù tưởng tôi là một nhà báo Mỹ chụp cổ tôi và cho tôi một câu với một giọng khinh bĩ : " Ê ! Nầy anh Mỹ kia, ở chiến trường về, anh hăy viết rơ trong tờ báo của anh là lính Dù Miền Nam chúng tôi không cần phải có đô la mới có đủ can đảm chết cho Đất nước chúng tôi đâu nghen !"

* * *

Thủ đô Phnom Penh đang trong cơn hấp hối. Quân Khmer Đỏ chỉ c̣n 5 cây số nữa là đến phi trường Pochentong, một phi trường mà họ đang nện bằng bách kích pháo hạng nặng và các loại Súng Không Zdật (SKZ) Các phi cơ vận tải loại nặng của Hoa Kỳ c̣n có nhiệm vụ tiếp tế cho Thủ đô nầy, đáp xuống mà vẫn cho máy nổ, bỏ hàng xuống thật nhanh trong vài phút xong cất cánh bay lên ngay, dưới những tràng đạn pháo.

Tất cả nhân viên dân sự người Campuchia làm việc cho phi trường đều nghỉ hết. Việc hướng dẫn cho phi cơ Mỹ đáp xuống được tiến hành bằng các đài kiểm soát không lưu lưu động được thiết lập tạm dưới đất, trên các nạn chống, tháo ráp ra được . Ṭa đại sứ Hoa Kỳ, cơ sở ngoại giao duy nhất c̣n làm việc ở Nam Vang, đă cho di tản hết ba phần tư nhân viên và tất cả hồ sơ lưu trữ. Phần lớn các nhà báo đều đă rời khỏi đây.

Các bệnh viện đầy người bị thương, chất nằm trên băng ca đặt ờ ngoài các hàng hiên. Dân chúng, điềm nhiên và thụ động, lo chôn cất những người chết một cách yên lặng. Những người dân chạy loạn tiếp tục đổ về đây, che lều trại bằng ván thùng, bằng giấy bồi hay bất cứ thứ ǵ mà họ kiếm được kể cả lá chuối và những mảnh tôn vụn , và nằm tràn lan khắp các lề đường. Đôi khi, sau một tiếng nổ khủng khiếp, một quả đạn hỏa tiễn cuốn

phăng đi cả hàng chục căn lều tạm bợ nầy, vứt ra đường những mănh vụn của thân người nát bét cùng với nồi niêu, ván, gổ.. giữa những vũng máu tươi to lớn.

Dửng dưng với thảm cảnh chung quanh chúng, những con ḅ sữa đói khát đang t́m gậm vài cọng cỏ hiếm hoi trong các công viên. Tất cả các xe cộ nhất là các mô tô và xcutơ đă không c̣n chạy được nữa v́ không có xăng, được dành cho xe vận tải công cộng và quân xa..

Chánh Phủ đă mang về từ Kompong Cham và Siemreap 8000 quân nhân để tăng cường và hiện có 30 tiểu đoàn đang nằm chung quanh thủ đô.. Nhờ có cầu không vận, họ c̣n được 20 ngày lương thực và đạn dược, Từ khi chiếm được Neak Luông, một vị trí then chốt trên sông Cửu Long, quân Khmer Đỏ đang sẵn sàng dàn hàng ngang đến 60 tiểu đoàn. Quân trú pḥng Neak Luông đă chống cự suốt trong hai tháng nhưng cuối cùng vị trí nầy đă thất thủ ngày 1 tháng 4 trong những điều kiện hơi phi lư.

Ngày đó, vào lúc 12 giờ trưa, thống tướng Lon Nol từ dinh Chamcar-Mon dùng trực thăng bay ra phi trường Pochentong để rời vĩnh viễn khỏi Campuchia trên một phi cơ Hoa Kỳ . Một tiếng đồng hồ trước khi ông rời khỏi sân bay, tất cả các đơn vị Không quân chiến đấu của Campuchia (trên 30 chiếc khu trục T.28) đều nhận được lệnh cấm bay v́ lư do an ninh (sợ họ mưu sát thống tướng Lon Nol) nên tất cả đều nằm bất động tại chỗ dưới đất.

Vào lúc 12 giờ 15, tướng Limsi- Seath chỉ huy căn cứ NeakLuong, nơi binh sĩ vừa đẩy lui một cuộc tấn công của Khmer Đỏ dữ dội đến độ có lúc phải đánh xáp lá cà, đă lên tiếng trên máy truyền tin : "Tôi đ̣i hỏi một sự yểm trỡ cao độ của tất cả các khu trục c̣n xử dụng được để đánh mạnh địch quân trước khi họ tái tổ chức được trên tuyến xuất phát và trở lại tấn công chúng

tôi. Đó là cơ may duy nhất để giữ vững được Neak Luong, nếu không th́ tối đa chỉ trong hai

giờ nữa thôi th́ chúng tôi sẽ bị tràn ngập."

Bộ Tổng Tham Mưu của Phnom Penh chỉ biết trả lời là "Do lệnh thượng cấp, các khu trục không được cất cánh"

Và như thế là 2 giờ sau đó, Neak Luong thất thủ. Tướng Limsi-Seat bị thương, 80 sĩ quan và 2000 binh sĩ bị bắt làm tù binh với cả pháo đội 6 khẩu 105 ly.

Quân Khmer Đỏ dùng 6 khẩu pháo 105 ly đó để bắn vào thủ đô coi như để dọn đường chuẫn bị cho trận tấn kích cuối cùng của họ vào Phnom Penh. Họ hy vọng chiếm được thủ đô trong dịp đầu năm âm lịch của họ (từ 13 đến 15 tháng 4 dương lịch). Như vậy là quân thủ thành sấp được hưởng một cái Tết hứa hẹn là sẽ khủng khiếp và đầy tang tóc v́ họ đang bị vây khổn trong một cái rọ sắt đầy lửa.

Chiếc hàng không mẫu hạm Okinawa (chuyên chở trực thăng) đậu tại cảng Kompong Som (trước kia là Sihanouk-ville) với 120 trực thăng và 900 Thủy quân lục chiến, sẽ can thiệp để bảo đảm sự "di tản" trong ṿng trật tự và an toàn của 80 hay 90 người Mỹ c̣n đang có mặt tại Phnom Penh. Dĩ nhiên họ cũng sẽ lo cho một vài nhân vật Campuchia nào đă dính sâu vào cuộc chiến và những người khá giả giàu có.

Nhưng c̣n 3 triệu người dân tị nạn đă bỏ tỉnh bỏ làng chạy loạn, bỏ hết tất cả.... để "chọn tự do" và cần có sự bảo vệ của những người thuộc chế độ Cộng Ḥa "đồng minh của Hoa Kỳ" th́ phải ở lại trong cái bẫy đang từ từ đóng sập xuống trên đầu họ. Đó là những nông dân nghèo khổ, chất phát và dễ tin. Vả lại, họ sẽ làm được ǵ nếu người ta mang họ ra ngoại quốc ? Họ không biết nói tiếng Anh, Họ lại không có tiền và cũng không có một ai là thân nhân ở đó ? Họ không có con c̣n nhỏ và trần truồng mà họ chỉ ôm trong tay những b́nh tro hài cốt mà họ sẽ đem đi chôn ở các chùa. Tro cốt của những người đàn ông rạm nắng v́ phải lội śnh hằng ngày dưới ruộng sâu, đi theo sau những con trâu đen mập mạp nhưng ngu đần, không có th́ giờ để kịp nghe theo lệnh gọi lên tỉnh thành để nhập ngũ đánh đuổi giặc "Việt Nam xăm lược" ! Họ đă giết người Khmer và chết v́ bị người Khmer giết, và không một ai biết được, hay v́ họ không muốn và cũng không cần biết , biết tại sao họ chết, chết cho ai hay chết bằng cách nào

TIEP THEO CHUONG MUOI HAI

dienhanh.jpg