1lyhuonga.jpg






















phucdiendandongtiengif.gif
 



























hoanhac.jpg

Một bài nên đọc,trích trong Vietland.net :


Lời tiển biệt (viết cho những người anh em ở phía bên kia)



N Nguyễn (01/09/2008)



Các anh lại kêu gọi hoà giải ḥa hợp, các anh lại dở lại cái tṛ diểu cợt mà các anh đă diễn bao năm nay. Nói thật với các anh, các anh diễu dở mà lại diễu dài, diễu dai, nghe chán bỏ bu!


Miệng các anh th́ hô hào hoà giải hoà hợp mà tay các anh th́ hàng ngày, hàng giờ vẫn tiếp tục bắt bớ, đánh đập dân oan, vẫn cướp bóc đất đai, tài sản của dân lành, vẫn ra sức tiêu diệt các tôn giáo, vẫn t́m mọi cách để đánh phá Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại ... Xin thưa với các anh, nếu là các anh th́ các anh có thể nào hoà hợp hoà giải với những hạng người miệng nói bồ tát mà bụng là một bồ dao găm?! Chắc chắn là không! Nếu chính các anh mà đă không tin tưởng những người có cùng bản chất như các anh th́ thử hỏi có bao nhiêu thằng điên trên thế giới này lại đi tin các anh?!


Chính v́ cái bản chất lưu manh, gian hùng đó cùng với cái chủ thuyết CS ngoại lai của Marx-Lenin, cái đường lối của Mao, cái tư tưởng của bác Hồ, nên chi cho dù các anh có tung ra bạc triệu (đô-la) để mua chuộc, dụ dỗ, tuyên truyền, quảng cáo, tô son điểm phấn cho chế độ mafia CSVN ... th́ cũng chẳng bao giờ qua được cái câu nói bất hủ của TT Nguyễn Văn Thiệu ngày nào!

 

Và để đáp lại sự kêu gọi của các anh th́ trong bài "Ḥa Giải Ḥa Hợp Là Đầu Hàng Cộng Sản" [1] ông Đinh Lâm Thanh đă thẳng thắng trả lời rỏ ràng hết cả rồi.

Khi đề cập đến vấn đề "hoà giải" th́ có người cho rằng "hoà giải hoà hợp với cs là tự sát", nhưng riêng chúng tôi th́ lại thấy việc hoà giải là "chuyện khó tin nhưng không bao giờ có thật".


Ngoài những việc "khẩu phật tâm xà" của các anh vừa mới kể trên th́ trước hết là các anh đă tỏ ra không có đủ bản lỉnh và có đủ tư cách để nói chuyện với Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại. Nếu các anh thực ḷng muốn ngồi lại nói chuyện với chúng tôi th́ chính các vị chủ tịch nước, thủ tướng của các anh phải can đảm, mạnh dạn công khai lên tiếng trước công chúng trong và ngoài nước về thiện ư muốn ngồi lại với nhau để bàn chuyện "ḥa hợp ḥa giải" chứ không phải bắn tiếng qua các bài viết sáo rỗng (có vỏ mà không có ruột) [2], các bài phỏng vấn nặng phần tŕnh diễn [3] theo kiểu trẻ con mà các anh đă làm. Nói thật với các anh là các anh rất "trưởng thành" trong các vấn đề mưu mô, lừa đảo, bịp bợm, láo khoét ... nhưng các anh vẫn chưa trưởng thành để có thể nói chuyện với chúng tôi như một người lớn!

Và kế đến là khi nói đến chuyện hoà giải th́ phải nói đến sự ngồi lại nói chuyện giữa hai thành phần có tầm cỡ ngang nhau. Đàng này các anh là một đám ô hợp, đầu trộm đuôi cướp, đối với dân lành th́ thẳng tay đàn áp, cướp bóc, trong khi đó th́ lại cúi mọp đầu hai tay dâng đất, dâng biển cho ngoại bang một cách hèn hạ. Vậy th́ các anh cứ thử nghĩ xem các anh có xứng đáng và có đủ tư cách để xin nói chuyện hoà giải với chúng tôi không?!


Các anh cần ǵ ở chúng tôi


Có lẽ v́ quá khiếp sợ trước sự hăm he và chuẩn bị "dạy cho Việt Nam một bài học" của hán cộng [4] nên các anh đă rối cả lên vội vả t́m cách đánh động tấm ḷng yêu nước của Người Việt Tỵ Nạn cs bằng cách kêu gào "hoà giải hoà hợp", vuốt ve cầu hoà. Các anh đang thả cái giọng trầm buồn ... ngủ, đang ca bài ca con cá ... tra để trông mong ǵ ở chúng tôi?! Mong chúng tôi dốc ḷng giúp các anh về tài lực, nhân lực hay trí lực để vận động sự hổ trợ của quốc tế chăng?!

Về tài lực


Các anh kêu gọi ḥa hợp ḥa giăi là có phải chăng để chúng tôi gởi tiền về cho các anh để mua súng đạn chuẩn bị đánh lại Trung Cộng hay là để mua villa, sắm Roll Royce, tậu máy bay, chuồn tiền ra các ngân hàng ngoại quốc, gởi con cháu đi du học, ... ?! Chắc các anh cũng thừa hiểu rằng chúng tôi không có ngu dại ǵ mà làm chuyện đó! Tuy nhiên nói th́ nói vậy thôi chứ chúng tôi là những con người có lương tri, có t́nh cảm cho nên không thể nào quay lưng hay khoanh tay đứng nh́n dân ḿnh đang phải lầm than lê lết một cuộc sống cùng khổ. Cũng chính v́ biết như vậy nên các anh đă thâu tóm được mổi năm hàng dăm tỷ đô-la, gián tiếp hoặc trực tiếp, mà "khúc ruột ngàn dặm" đă gởi về để giúp gia đ́nh, thân nhân, bạn bè, giúp các TPB VNCH cùng các cô nhi quả phụ, giúp dân nghèo khốn khó cùng cực, giúp dân lành bị cảnh thiên tai, màn trời chiếu đất, giúp cho các chương tŕnh từ thiện thật và dổm, ... Và cũng chính nhờ vào việc ăn cướp, ăn chận các đồng tiền pha lẫn máu, mủ và nước mắt này mà các anh mới ngày nào c̣n là những bộ đội từ rừng núi xuống đồng bằng, xanh xao vàng vọt mang chứng sốt rét rừng, chân tay khẳng khiu, đen đủi, ngu ngơ, ngố ngáo với đôi dép râu và chiếc nón cối nay đă trở thành các ông tư bản đỏ mập ú, béo ph́, chễm chệ ngồi trong các xe hơi sang trọng, bóng loáng, sống trong các biệt thự lộng lẫy, đáng giá bạc triệu (đô-la), có người hầu kẻ hạ, đi du hí ở ngoại quốc như đi chợ, vung tiền ăn chơi phung phí hơn cả những tay tư bản xanh!

Vậy nếu là để mua súng đạn th́ các anh đă có trong tay hàng tỷ đô-la do "công lao khó nhọc" của các anh với bao năm cướp bóc, tham nhũng, rút rỉa tài nguyên quốc gia về làm của riêng, đem ra nước ngoài đầu tư, kinh doanh, tậu dựng cơ ngơi, dấu đút ở các ngân hàng, ... với cái số tiền đen khổng lồ đó các anh thừa sức đặt mua hàng tấn vũ khí dùng để chống trả giặc tàu cộng. Nhưng xin phép được nhắc nhở rằng đây là vấn đề sống chết của chính các anh cho nên nếu có mua th́ phải mua các đồ thật, đồ tốt, đồ tối tân chứ đừng v́ có cái máu tham

nhũng trong người, đừng có quen cái thói ăn chận, cắt xén mà vác toàn đồ phế thải về chất đống, xả rác đầy trên đất nước Việt Nam như các anh đă từng làm

 trong bấy lâu nay.


Về nhân lực


C̣n nói về nhân lực th́ chẳng lẽ các anh muốn chúng tôi về để cùng với các anh chung vai sát cánh đánh lại giặc hán?! Chúng tôi đă có quá nhiều kinh nghiệm rút ra từ những bài học trong quá khứ cũng như hiện tại vẫn c̣n sờ sờ trước mắt! Chẳng lẽ chúng tôi toàn là những "người điên không biết nhớ" vác xác về cho các anh lùa hết vào trại học tập cải tạo, rồi đợi đến khi có biến là bắt chúng tôi ra làm lao công chiến trường hay làm bia đở đạn cho các anh! Vậy th́ không thể nào có chuyện một lực lượng vài ngàn hay vài chục ngàn người (hoặc nhiều hơn) có ḷng với đất nước được phép tự do trở về chứ đừng nói chi đến chuyện các anh sẽ phát súng đạn cho chúng tôi để hai ta cùng chiến đấu bên nhau như đồng chí đồng rận..


C̣n cái đám gọi là "việt kiều yêu nước", th́ chắc các anh cũng đă quá rỏ rồi, chỉ toàn là một lũ ham danh hám lợi, làm ăn chụp giựt, lợi dụng chấm mút, ăn chơi đàng điếm, .... cho nên cái đám người ngợm này chỉ là thứ: có ăn có chơi là có mặt, nhưng khi có giặc th́ vác c.... trốn mất! Bỏ công các anh đổ tiền bạc ra mua chuộc, dụ dỗ, và tung hô, ca tụng chật các trang báo, khô cả nước dăi!

Về trí lực


Trong bao năm qua dầu cho có giả đui giả điếc th́ chắc rằng các anh cũng đă nhận rỏ là chúng tôi v́ xót xa với quê cha đất tổ (mặc dầu không nằm trong tay của chúng tôi) mà chúng tôi đă không từ bỏ một việc ǵ, một điều ǵ để tranh đấu đ̣i lại chủ quyền những phần đất, những vùng biển mà các anh đă muối mặt, manh tâm dâng hiến cho tàu cộng. Từ những lời tuyên bố, những bản tuyên cáo, những buổi nói chuyện về tính cách pháp lư, việc trưng dẫn những chứng cớ lịch sử về chủ quyền, vận động sự hổ trợ của các chính quyền địa phương cũng như quốc tế, cho đến những lời kêu gọi, dấy lên ḷng yêu nước của dân Việt trong và ngoài nước, những cuộc biểu t́nh rầm rộ ở khắp năm châu trước văn pḥng LHQ, trước các đại sứ quán, toà lảnh sự của Trung Cộng và của các anh (VC). Vậy chứ trong khi đó th́ các anh có dám hé môi nói lên được điều ǵ và đă làm được ǵ để bảo vệ đất nước và dân tộc Việt Nam không?! Hay là ngược lại các anh c̣n răm rắp tuân theo lời của các quan thầy bắc triều ra tay đàn áp các cuộc biểu t́nh, dập tắt ngọn lửa yêu nước của dân Việt đang bùng lên, bịt miệng, chận đứng những lời oán than, ai oán của thân nhân, gia đ́nh các ngư phủ bị tàu cộng bắn giết!



Hơn thế nữa, vậy th́ khi các anh ôm chân Mỹ cầu khẩn, vận động các nước anh em XHCN dành được cái ghế không thường trực ở trong Hội Đồng Bảo An LHQ để làm ǵ?! Khi có được cái vị trí quan trọng này trên chính trường quốc tế th́ các anh có làm được điều ǵ khả dĩ gọi là bảo vệ hoà b́nh và an ninh cho chính đất nước Việt Nam không?! Chẳng lẽ chiếc ghế này sẽ chỉ được dùng để đọc điếu văn cho chính các anh trước LHQ sau khi bị bọn hán cộng tàn sát (nếu chiến tranh xảy ra)?!


Các anh dựa hơi đế quốc Mỹ


Và chỉ mới đây thôi khi các anh được Mỹ vỗ vai, bắt tay, nói vài lời đường mật là các anh cứ nghĩ rằng:


• khi Mỹ rút tên Việt Nam ra khỏi danh sách của các quốc gia đáng quan tâm (CPC),
• khi Mỹ giúp cho Việt Nam ngồi vào cái ghế không thường trực của Hội Đồng

 Bảo An LHQ,


• khi Mỹ cho một vài phái đoàn, tàu chiến viếng thăm ngoại giao Việt Nam,
• khi Mỹ có một vài công ty hay cá nhân bỏ vốn đầu tư, làm ăn tại Việt Nam,
• khi Mỹ giúp huấn luyện một số sĩ quan của quân đội nhân dân,
• khi Mỹ cố vấn và cung cấp một số kỹ thuật tân tiến,


• khi Mỹ tạo điều kiện dễ dăi cho các du học sinh, cho việc nhập cảng hàng hoá Việt Nam và việc mua bán, làm ăn tại Mỹ,


• khi Mỹ tuyên bố "Chính phủ Mỹ ủng hộ sự toàn vẹn lănh thổ, an ninh và chủ quyền của Việt Nam" [5], ...



là Mỹ sẽ sống chết cho Việt Nam chăng?! Là Mỹ sẽ hùng hổ ra mặt đối đầu với Trung Cộng hay bất cứ một thế lực đe doạ nào khác để bảo vệ đất nước và dân tộc Việt Nam chăng?! Xin các anh hảy vui ḷng quay đầu lại 180 độ để nh́n cái quá khứ không xa lắm ... các anh có thấy ǵ không?! Các anh có thấy rằng Mỹ đă từng thề non hẹn biển với chính phủ VNCH (giữa TT Richard Nixon và TT Nguyễn Văn Thiệu) với đầy đủ bút tích trên giấy trắng mực đen, minh bạch, rỏ ràng với các thư từ, văn kiện [6]. Vậy mà chỉ một sáng một chiều là Mỹ đă quay lưng một cái rẹt, từ người đồng minh trở thành kẻ phản phúc, trói chân buộc tay và đâm thêm một nhát dao chí tử vào sau lưng của chúng tôi ... để cho các anh tràn vào cưỡng chiếm Miền Nam Việt Nam như chỗ không người. Nếu các anh nghĩ rằng Mỹ sẽ làm những ǵ mà các anh mong muốn dựa vào những lời tuyên bố khơi khơi th́ các anh đúng là "đỉnh cao trí tuệ của loài người"!


Các anh có bao giờ nghĩ rằng biết đâu khi Mỹ mời những chóp bu của các anh sang công du đất nước Cờ Hoa, khi Mỹ mở lời mời tham dự thao diễn hải quân chung, khi Mỹ bật đèn xanh cho hăng dầu ExxonMobil cứ tà tà đi vào vùng hải phận đang tranh chấp, khi Mỹ tuyên bố ủng hộ sự toàn vẹn lănh thổ, an ninh và chủ quyền của Việt Nam, … là Mỹ đang khiêu khích cho Trung Cộng đánh Việt Nam tan tành chứ không phải là giúp Việt Nam như các anh mơ tưởng! Có thể lắm chứ! V́ quyền lợi mà Mỹ đă từng bán đứng Miền Nam Việt Nam mặc dầu Mỹ đă đổ biết bao nhiêu là của cải, xương máu vào Miền Nam với hàng tỷ đô-la, với hơn 58000 binh sĩ ra đi không có ngày về. Cho nên nếu bây giờ Mỹ có để cho Trung Cộng xơi tái Việt Nam th́ cũng chẳng có ǵ đáng ngạc nhiên. Nhưng làm vậy Mỹ sẽ được lợi những ǵ? Các anh chỉ cần suy nghĩ một tí xíu và làm một bài toán nhỏ là biết ngay.


Các anh cứ nghĩ xem - bây giờ nếu Mỹ chỉ cần bán trong một ngày một cái hamburger McDonald hoặc một chai Coca Cola cho 1 phần tư (một phần tư thôi đó nhé = 300+ triệu) dân Trung Cộng th́ vẫn c̣n nhiều hơn gấp 4 lần toàn thể 80 triệu dân Việt Nam chui đầu vào uống Coca hay ăn McDonald. Đối với Mỹ sức mạnh chính của một cường quốc là kinh tế, c̣n quân sự chỉ được dùng để bảo vệ hoặc tạo điều kiện cho cái sức mạnh kinh tế đó phát triển thêm lên. (Chứng cớ rơ ràng nhất là Mỹ đă không muốn và không bao giờ muốn thắng trận trong cuộc chiến ở Việt Nam mặc dầu khả năng của Mỹ có thừa). Trong khi đó Trung Cộng và một số quốc gia cộng sản, độc tài khác th́ lại lấy sức mạnh quân sự làm chính, đem ra hù doạ, hăm he thiên hạ. Đây cũng là sự khác biệt căn bản và chính yếu giữa chú Sam và các ông CS, độc tài khát máu. Nếu có chiến tranh xảy ra, mục tiêu của Mỹ là làm suy yếu đối thủ về mọi mặt nhưng không bao giờ có ư tiêu diệt đối phương. Trong khi đó th́ chủ trương của mấy ông CS khát máu là tiêu diệt (con người) và cướp phá (tài sản) toàn diện mà chứng cớ hùng hồn nhất là cuộc chiến tranh Việt-Hoa 1979. Do đó đối thủ đáng gờm nhất của Mỹ ở vùng Đông Nam Á là Trung Cộng nhưng Mỹ chỉ muốn làm suy yếu đối phương, t́m mọi cách để chia năm xẻ bảy Trung Cộng ra từng mảnh nhỏ (chia để trị) chứ không bao giờ có ư tiêu diệt 1 tỷ 300 triệu con người. V́ Trung Cộng không những là một cái vựa của nguồn lao động rẻ mạt mà c̣n là một cái thị trường tiêu thụ khổng lồ cho hàng hoá của Mỹ, sẽ giúp cho kính tế Mỹ (và cũng có nghĩa là giúp cho Mỹ) phát triển và đi lên.


Do đó biết đâu những việc làm, những lời tuyên bố gần đây của Mỹ chỉ là mưu mô, dẫn dụ Việt Nam khiêu khích Trung Cộng để chúng tung quân đánh Việt Nam, và nhân cơ hội này hoặc Mỹ sẽ đưa tay bẻ Trung Cộng ra từng mảnh, hoặc, nếu không thành công th́ đây là cơ hội cho Mỹ lượng định t́nh h́nh, đánh giá tiềm năng của Trung Cộng để Mỹ có thể tính toán cho nước cờ kế tiếp. Việt Nam trước đây và trong giai đoạn này chỉ là con chốt thí, mà chính các anh là những người đă cúi đầu, kính cẩn trao con chốt này vào tay của ngoại bang (TC & Mỹ). Hậu quả hiển nhiên là dân Việt sẽ bị cảnh chết chóc, nghiệt oan, thống khổ triền miên, nước Việt th́ sẽ bị mất mát, tan hoang, điêu tàn. Lỗi v́ ai hở các anh?!

Cho nên cái mà các anh mong muốn là sự công khai đối đầu giữa Mỹ và TC là điều không thể xảy ra. Sau hai cuộc đệ I và đệ II thế chiến tất cả mọi quốc gia trên thế giới đều sợ hăi cái cảnh chiến tranh tương tàn, nhất là các cường quốc v́ ông nội nào cũng có nguyên cái kho vũ khí nguyên tử thừa sức làm thiêu rụi trái đất, làm nhân loại biến mất trong thái dương hệ. Do đó họ luôn luôn né tranh tối đa những sự va chạm, đối đầu trực tiếp. Điển h́nh nhất là khi Mỹ đem quân đánh chiếm Iraq th́ cả thế giới đứng bên ngoài la hét ầm ỉ nhưng có ai làm được ǵ đâu. Rồi mới đây khi Nga đem quân tấn công Georgia th́ Mỹ cũng đă mạnh mẽ lên tiếng phản đối nhưng rồi cũng có ǵ đâu! Và bây giờ nếu Trung Cộng có đem quân tràn sang đánh Việt Nam th́ chắc chắn là Mỹ cũng sẽ vung tay, đưa chân, nhảy choi choi, ḥ hét nghe mát lỗ tai lắm nhưng hứng chịu những sự tàn phá, những thảm cảnh, đớn đau, oan khiên vẫn là người Việt Nam, vẫn là đất nước Việt Nam!


Do đó không bao giờ có việc Mỹ ra mặt đối đầu trực tiếp với Trung Cộng, làm như vậy là có thế chiến thứ III ngay. Mà một khi thế chiến xảy ra, nếu Mỹ có bị sụp đổ, chết chóc, tan thương th́ Trung Cộng cũng sẽ bị biến thành b́nh địa. Nếu Trung Cộng bị tiêu diệt th́ Mỹ cũng trở thành tàn phế, và sẽ mất đi ngôi vị siêu cường số một của thế giới - đây chính là điều mà Mỹ không bao giờ mong muốn.

Các anh cần phải làm ǵ


Vậy th́ các anh cần phải làm ǵ trong lúc sơn hà nguy biến?! Xin thưa với các anh rằng là đă quá muộn rồi! Trong hơn 30 năm qua những điều đáng làm và phải làm để ḥa hợp ḥa giải dân tộc, để mang lại hạnh phúc ấm no cho dân ḿnh, để xoá bỏ cái tà thuyết CS, để đưa đất nước đi lên, để thoát ra khỏi cái ṿng kềm toả của Trung Cộng, ... th́ các anh đă cố t́nh không làm!

Ngược lại các anh đă thi nhau đưa cả dân tộc Việt, cả đất nước Việt đi xuống vực sâu trong khi đó th́ các anh lại đứng trên miệng hố huênh hoang với các chiến lợi phẩm cướp được của chính dân ḿnh, lấy được từ giang san tổ tiên ông bà để lại - mà không biết rằng ḿnh cũng sắp bị rơi xuống cái hố sâu mà chính tay các anh đă đào lấy.



Suốt đời các anh chỉ biết cúi đầu bợ đở, hết bám Tàu đến bu Mỹ chỉ cốt để bảo vệ quyền lợi riêng tư của chính các anh, của chính cái đảng mafia CSVN. Bây giờ th́ các anh lại cho rằng Mỹ đang đứng đàng sau lưng cho các anh dựa hơi! Vậy chứ Mỹ đă viện trợ cho các anh bao nhiêu tấn vũ khí tối tân để giúp cho các anh chống đỡ giặc tàu?! Nếu không th́ làm sao các anh có thể chống lại một lực lượng hùng hậu về hải, lục, không quân đông và mạnh gấp trăm lần?! Đó là chưa nói đến mức độ tân tiến của các loại vũ khí mà quân đội tàu cộng đang được trang bị, trong khi đó th́ các anh vẫn c̣n ôm ấp trong tay các thứ đồ chơi cổ lỗ xĩ, và một số lớn th́ đă bị hư hại, thiếu đồ phụ tùng để nằm ụ chất đống làm giàu cho các cán bộ "móc ngoặc" đem đi bán sắt vụn.



Đứng trước nguy cơ của thảm cảnh chiến tranh chúng tôi biết các anh đang lo lắng lắm! Tuy nhiên các anh lúc nào cũng được các chóp bu kích động tinh thần yêu nước và ve vuốt tự ái bằng cách ca tụng sự hy sinh, sự anh hùng chiến đấu để "bảo vệ nhân dân, bảo vệ tổ quốc, bảo vệ lănh thổ" của các  anh! Nhưng

thật th́ các anh đă quá rơ là các anh chỉ có chiến đấu, hy sinh để bảo vệ đảng mà thôi. Một khi chiến tranh bùng nổ các anh là những người lính cầm súng xông pha chiến đấu, lấy thân ḿnh ra hứng đạn, cầm chân quân thù để cho các tên chóp bu của các anh cùng với gia đ́nh cao bay xa chạy tới một phương trời yên b́nh nào đó.. Và rồi chúng sẽ có một cuộc sống nhàn hạ, xa hoa, ung dung ngồi trên cái đống của cải đă cướp được bấy lâu nay trong khi đó th́ chính các anh, trước khi gục ngă, lại không biết ở nhà cha mẹ, vợ con ḿnh sẽ sống chết ra sao!


\Nếu chiến tranh xảy ra th́ thật là quá đớn đau cho dân tộc Việt v́ họ chính là những nạn nhân trực tiếp của các anh. Chính các anh là những người đă rước voi về dày mả tổ! Vậy voi hán cộng có dày nát thân xác các anh th́ đó cũng là cái hậu quả mà do việc làm của anh đă gây ra, đó là cái luật nhân quả, vay trả trả vay của trời đất! Nhưng những người dân lành họ có tội t́nh ǵ?! Ai gây ra cảnh đau thương, tang tóc này hở các anh?!


Cũng xin nhắc cho các anh biết rằng với những thứ vũ khí tối tân, điện tử tinh vi thời bây giờ th́ các anh sẽ nghe đạn thù, thấy đạn thù, hứng đạn thù nhưng lại không thấy quân thù và không biết đạn thù bắn từ đâu tới. Đó là chưa kể đến các gián điệp tàu cộng đă được rải trùm khắp nơi, cấy sâu trong tất cả các cơ quan, tổ chức, ... thâu thập tin tức t́nh báo chiến lược thậm chí chúng c̣n biết rơ tên tuổi, địa chỉ của mấy cô bồ nhí, mấy bà vợ hờ mà các anh đă giấu giếm bấy lâu nay. Chính chúng là những tên định vị cho các hỏa tiển (các anh gọi là tên lữa) tàu cộng đánh sập toàn bộ các vị trí, các mục tiêu quân sự và đầu nảo, chiến lược trong những giờ phút đầu tiên của cuộc chiến. Kế đến là dùng biển người tràn vào để tiêu diệt các anh ngoài tiền tuyến với sự hộ trở của hải quân và không quân [7]. Và cuối cùng là tràn ngập để tàn phá và tàn sát toàn bộ hậu phương - trong đó có gia đ́nh ruột thịt, ông bà, cha mẹ, vợ con, anh chị em của các anh - để cho Việt Nam không cất đầu lên nổi.


Cũng may là vẫn c̣n có hậu phương thứ hai sẳn sàng xây dựng lại quê hương - đó là Cộng Đồng Người Việt Tỵ Nạn CS chúng tôi đang có mặt và lớn mạnh trên khắp 5 Châu mà không có một lực lượng hay sức mạnh nào có thể tiêu diệt được. Chắc các anh sẽ hỏi rằng - nếu giặc phương bắc chiếm đóng Việt Nam th́ làm sao mà chúng tôi có thể về để xây dựng lại đất nước? Câu trả lời cho các anh là - hy vọng rằng v́ vị trí chiến lược của Việt Nam (chứ không phải chỉ có dầu hỏa) mà quốc tế sẽ không quay lưng làm ngơ trước sự chiếm đóng của Trung Cộng như trường hợp quê hương của Đức Đạt La Lạt Ma. Khi Miền Nam lọt vào tay các anh (30/04/1975) th́ thế cờ Domino của Mỹ chưa sụp đổ v́ Việt Nam vẫn c̣n là "con kỳ đà cản mủi" sự bánh trướng của con rồng hán cộng, vẫn c̣n là "trái độn" của vùng Đông Nam Á. Nhưng bây giờ nếu Trung Cộng đánh chiếm Việt Nam th́ thế cờ Domino mới thực sự sụp đổ - Trung Cộng sẽ từ từ bành trướng, lấn chiếm hoặc khống chế tất cả các nước trong vùng và luôn cả biển đông - đó là một mối hiểm nguy cho nền an ninh thế giới và chiến lược toàn cầu của Mỹ. Rồi có lẽ các anh sẽ hỏi - lấy ǵ mà xây dựng lại đất nước, quê hương một khi đă bị bọn hán cộng tàn phá tan hoang đến kiệt cùng?! Thưa các anh chúng tôi sẽ xây dựng lại bằng đôi bàn tay cùng với tấm ḷng yêu nước thương ṇi! Và thật là quư hoá biết bao nếu được các anh giúp cho một tay - bằng cách cung cấp cho chúng tôi (mặc dầu chúng tôi đă có khá đầy đủ) tên tuổi chi tiết về những tài sản kếch xù của các tên tư bản đỏ cũng như các tài khoản đen của các tên gián điệp, nằm vùng, sinh sống ở hải ngoại để sau này chúng tôi nhờ quốc tế phong toả các tài sản ấy, thu hồi, trả lại cho dân tộc Việt Nam, đem về để xây dựng lại quê hương và giúp đỡ, xoa dịu các vết thương đớn đau của những người c̣n sống sót - biết đâu trong đó có các anh và người thân của các anh.

Lời cuối cho các anh



Thật ḷng mà nói, chúng tôi oán hận các anh vô cùng không phải v́ các anh đă giam cùm, sĩ nhục, tra tấn, đánh đập dă man chúng tôi hay các người thân của chúng tôi trong các trại tù cải tạo, không phải v́ các anh bắn giết, thủ tiêu, thảm sát các bạn bè, đồng bào của chúng tôi trong tù, trên đường vượt biên, vượt biển, trên Đại Lộ Kinh Hoàng, trong dịp Tết Mậu Thân, v.v..., không phải v́ các anh đă trù dập, bạc đăi , đày ải gia đ́nh của chúng tôi ra các vùng kinh tế mới, đến những nơi khỉ ho c̣ gáy, rừng thiêng nước độc, không phải v́ các anh đă cướp giựt của cải, tài sản của chúng tôi, ... mà là v́ các anh đă vô tâm giết chết cả một dân tộc (văn hoá, giáo dục, tôn giáo, luân thường đạo lư, sức sống, danh dự, niềm tự hào, ḷng yêu nước, ...), đă vô tri bán đứt những phần đất, những vùng biển thuộc giang san của tổ tiên, ông cha để lại, nay các anh lại đưa dân tộc, đất nước đến bên bờ vực thẳm của chiến tranh điêu linh, tương tàn. Đó là lư do mà chúng tôi đă mắng chửi các anh, nhưng xin các anh phải nhớ rằng ông bà chúng ta thường nói "thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi", nghĩa là dầu oán hận các anh nhưng ḷng chúng tôi luôn luôn rộng mở. Nay lại thấy các anh đang đứng trước cơn nguy khốn, trong t́nh thế cấp bách, không biết ngày mai sẽ ra sao v́ vậy mà chúng tôi đă trút hết tấm ḷng cùng với các anh dẫu cho lời lẽ có đôi lúc nặng nhẹ th́ cũng xin các anh hiểu cho - sự thật mất ḷng!

Nếu các anh và gia đ́nh có t́m đường tẩu thoát khi chiến tranh xảy ra th́ bằng mọi cách hảy thoát thân theo đường biển về hướng Nam (Thái Lan, Mă Lai, Nam Dương) th́ mới có hy vọng sống c̣n. Xin chớ có bao giờ chạy qua ngă Lào và Kampuchia v́ lúc đó hán cộng đă dàn quân dọc theo biên giới để chận bắt và tàn sát các anh, cũng như đừng bao giờ lao thẳng ra biển Đông (hướng về Hồng Kông, Hoàng Sa, Trường Sa) v́ tàu chiến Trung Công và các tàu đánh cá trá h́nh sẳn sàng nhả đạn không để một ai sống sót.



Nếu chiến tranh xảy ra, dầu cho các anh có bị hy sinh, th́ ít ra các anh vẫn c̣n có cái vinh dự của một người lính được cầm súng chiến đấu chống kẻ thù một cách tương xứng (fair). Khác với các anh, chúng tôi đă chiến đấu một cuốc chiến không tương xứng (unfair) với những năm tháng dài trong các trại học tập cải tạo trược sự ngược đải, bạo tàn và họng súng của các anh mà trong tay không có lấy một tấc sắt để tự vệ trong khi đó chân tay của chúng tôi đă bị gông cùm, xiềng xích, lại mang trên lưng một nhát dao đâm sâu đang chảy máu!


Thưa các anh, không một ai trong chúng ta muốn có chiến tranh xảy ra trên đất nước Việt Nam nhất là khi biết rằng chính dân tộc ḿnh sẽ hứng chịu cái thảm cảnh tan thương, tương tàn, đớn đau vô vàn ấy! Nhưng nếu mai đây có điều ǵ không may xảy ra th́ các anh nên nhớ rằng chúng tôi luôn luôn hướng về quê hương nguyện cầu cho dân tộc, cho đất nước, cho các anh và gia đ́nh được b́nh an!



N Nguyễn


(01/09/2008)

 

TRỞ VỀ ĐẦU TRANG






hoanhac.jpg

T̀NH ĐỜI và TỰ DO





Đà Lạt, thành phố mệnh danh là quê hương t́nh ái, nơi trai gái lư tưởng hẹn ḥ. Thơ mộng, không kém phần thi vị, lăng mạn cho bao cặp t́nh đắm đuối yêu nhau. Họ thích d́u nhau đi thật chậm, trên những con đường ṿng vo vắng ngắt, quanh co uốn lên uốn xuống, khúc khuỷu cao thấp nhấp nhô, như những lượn sóng. Đà Lạt tĩnh mịch quyến rũ êm đềm và đầy vinh sang. Xe nhà bóng loáng, nhiều ngôi biệt thự xinh xinh, thấp thoáng ẩn hiện dưới đồi thông giao nhánh, reo vui trong gió thông xôn xao ŕ rào.

Đà Lạt trầm lắng nghe tiếng thơ trữ t́nh, luôn th́ thầm thở khúc nhạc du dương trong suối mơ. Bên thác nước đỗ muôn trùng diệu vợi. Bao gốc thông già xanh ngắt bốn mùa vi vu lả lướt, nhiều cành lá xôn xao ríu rít gọi mời. Nơi có những luống hoa muôn màu rực rỡ thắm tươi khoe sắc. Nhiều bụi sim rừng tim tím đong đưa bên chùm hoa mắc cỡ thẹn thùng khép nhẹ rèm mi. Bầy sơn ca lí lí lắc lắc trao duyên, chúng tự do hoà ái uyển chuyển tấu khúc nghê thường trên triền đồi vắng khuất.

Thành phố ấy ch́m trong giếng mắt u hoài, vẫy gọi tôi muốn quay về, cùng với giấc mộng quan hoài. Nơi mẹ từng à ơi ru con trong chiếc nôi đời hồng hoang trinh nguyên, đong đưa muôn sợi nhớ, ngh́n luyến thương hoài cảm gợn sóng lăn tăn, dồn dập canh cánh bên ḷng, dập d́u bước chân hân hoan con t́m về chốn cũ. Nơi ấp ủ một đời thúc giục, gót hải hồ tôi dừng bước bên thềm hoang sơ. Mặc dù tất cả những tiếng nhạc du dương từ t́nh yêu năm xưa, giờ chỉ rớt lại cái quá khứ c̣n nóng bỏng, đến nghẹn ngào, ngậm ngùi lẫn chua xót khôn cùng.

Ngày thứ Bảy, từ 26-10-1963 đến ngày thứ Hai, người dân thị thành tai to mặt lớn trong nước vui mừng, nô nức khánh thành Trung Tâm Nguyên Tử Lực Cuộc Đà Lạt. Rất đông đủ quan khách hân hoan vui mừng hiện diện. Đặc biệt nhất là có Tổng Thống Ngô Đ́nh Diệm. Ông Bửu Hội. Đại Sứ Henry Cabot Lodge, và các hàng Tổng, Bộ Trưởng khắp nơi, về Đà Lạt tưng bừng khai hội.
 

Ấy thế mà, chỉ ngay cùng giao thời nầy, t́nh h́nh chính trị sục sôi kỳ lạ. Những vụ xuống đường rầm rộ. Những người cầm đầu cuộc cách mạng, kêu gọi hô hào nhau vùng dậy, đứng lên đập tan cuộc sống an cư cũ. Họ dũng cảm muốn dành lại tự do no ấm, từ tay ấy qua tay ta cho con người. Tự do! Hai tiếng nầy vang lên nghe thân thương, truyền cảm, tŕu mến, quyến rũ, ngọt ngào, thú vị, hay hay, lư tưởng, hoài băo, dấn thân, tha thiết mời chào vẫy gọi nhau thế nào ấy! Tự do rất trân quư và cao vời đầy kính trọng!

Khoảng mùa mưa, thượng tọa Thích Quăng Đức lên giàn tự thiêu, giữa ngă tư Phan Đ́nh Phùng và Lê văn Duyệt, đ̣i hỏi tự do tôn giáo. Rồi, từ đó bao nhiêu bàn thờ tiên sinh ông bà, cha mẹ, do con cháu rầm rộ dọn ra ngoài đường. Sinh viên, học sinh non nớt và một số dân cư xuống đường biểu t́nh: Đ̣i tự do tín ngưỡng. Tự do báo chí. Tự do ngôn luận. Tự do đi lại suốt. Họ hăm hở làm một cuộc cách mạng. Như Littré nói:

- “Cách mạng là gạch nối giữa trật tự cũ tan ră, và trật tự mới được dựng lên, bằng những vết máu, thay vết son”.

Cuộc cách mạng đảo chánh “gia đ́nh Ngô trị” đưa quan niệm tự do hạnh phúc đi sâu vào ḷng người dân. Chính nghĩa vong yểu, như xứ sở thân yêu, từng mang dấu tích hùng sử ca, đă bị lên án gắt gao và bị tiêu diệt, diễn ra ác liệt tại thủ đô Sài G̣n. Chế độ ấy đă bị xoá nhoà dưới rừng cờ hoa, phất phới tung bay trong nền trời xanh bao la, để chào mừng ngày cách mạng đại thắng.

Người ta nức ḷng mong chờ từng giây phút hoà b́nh tự do đến, mà các vị tiền bối cha ông chúng ta đă dày công dựng xây, đang làm, vẫn được thực thi. Dẫu rằng ảnh hưởng sâu sắc đến cư dân thị thành, cùng tất cả dân quê trên toàn lănh thổ Việt Nam, thăng trầm qua bao thế kỷ. Đúng là Ư Trời! Nền Đệ Nhất Cọng Hoà sụp đỗ hoàn toàn. Giấc mộng cũ, chế độ cũ cùng chiến tranh tàn khốc đă từng "theo đóm ăn tàn" mang bao bạn bè, người thân, chú bác, anh em, ra đi biền biệt. Gieo đau thương tan tóc khổ sầu cho hàng ngàn gia đ́nh vừa cáo chung.

Tôi chua xót nghĩ thầm: Dù các ông có đi đêm với ai thành công. Đi với Tàu. Với Tây. Với Mỹ hay với Ta. Th́ có lẽ đất nước nầy cũng thất bại. V́ hàng rào Ấp Chiến Lược (Strategic Hamlets) đắc sách kiên cố (thừa nước đục thả câu), bị nhổ phăng đi, nay bị sụp. Làm sao sàng lọc ra môn ra khoai - Th́ tiêu tùng cả đời nhà họ “Mạt”, ấy chứ chả chơi! Thiện tai!

Trước cửa ngõ cuộc chiến mới, người ta say sưa hoan ca men chiến thắng túy lúy với nhau. Họ háo hức kể cho nhau nhiều tin thổi phồng rất giựt gân. Đồn đại những tin huyễn hoặc thất thiệt. Dù chỉ những hàng tít nhỏ chạy trên nhật báo, cũng khiến người dân giật nẫy ḿnh, hoang mang, kích động, hăng say nổi máu anh hùng lên.
Phạm trù cách mạng riêng đối với tôi, nào có ích ǵ! Phe chế độ cũ sụm bà chè. Phe cách mạng mới có hứng khởi đứng lên - Có quật khởi, trường tồn - Có tiêu vong; Thật chả là ǵ! Khi đa số dân chúng vẫn lo chạy ăn từng bữa một. Mồ hôi và nước mắt chan hoà trên bát cơm, biết bao khuôn mặt hăi hùng âu sầu thời cuộc. -Chiến tranh, chết chóc, đau khổ và cơm áo- Những thứ nầy, cứ quyện chặt vào nhau, lấy đâu ra có th́ giờ nghĩ đến việc chống đối ai!

Chiếc cầu vồng bảy sắc sinh động nối mạch t́nh quyến luyến -giữa con người và con người-, mà tôi thân thiết gọi là ḷng nhân ái, đùm bọc chí t́nh yêu thương xiết đỗi – đă nhạt phai trong tôi ít nhiều. Không c̣n đậm đà, như những năm tôi sống thực, đối diện với chiến tranh: từ Mộ Đức. Minh Long. A Sao. A Lưới. Sa Huỳnh. Tà Biên, nữa rồi.

Trái lại, trong tôi bùng lên món nợ t́nh quê buồn da diết, kèm theo nỗi hận căm cuộc chiến đấu mưu cầu cho tự do! Dù rằng đối với tôi: Tự do vẫn tuyệt vời lý tưởng, thoải mái sung sướng (tất nhiên hơn tù tội, g̣ bó, đau khổ). Hoà b́nh vẫn hạnh phúc trân quư hơn chiến tranh. (Chiến tranh đem tới giết hại, thù hận nồi da xáo thịt phi lư điên cuồng, tàn ác và thẳng tay chém giết lẫn nhau). Vết xe cũ đă lăn và đang lăn trên con đường gian khổ. Khiến ḷng ta thêm đau đớn xót xa hơn.

“Ông” đắc thắng nào (lên thay thế “ông” chiến bại), cũng vỗ ngực tự hào ta là nhất. Rồi căn cứ vào điều luật cũ, tái lập điều chỉnh nên dự luật mới. Sáng tạo, thêm bớt, sửa đổi, vá víu lại cho hợp t́nh hợp lư với thời cuộc, ứng dụng một thời gian, rồi lãng quên. Như những người cỡi con lừa, tay cầm cây roi nhịp nhịp trên sàn xe. Người ngồi trên con lừa, quay lưng về phía trước, một tay túm lấy đuôi lừa. Họ ung dung nhàn hạ, thích nh́n lại nơi con đường đă toàn thắng mỹ măn, vừa đi qua. Chả cần chung vai đấu cật, an hòa góp sức, đoàn kết vạch định tương lai cam go sau nầy sẽ làm gì. Hay cùng nhau nh́n về một hướng phải đưa dân tộc đến. Nếu họ chịu khó nh́n về dĩ văng, để cùng hướng tới tương lai xây dựng một quốc gia hùng mạnh, th́ quá tốt. Họ sẽ cai trị muôn dân sung túc an cư. Hơi giống như thời Đường Minh Hoàng vương quốc đời Tần. Hay sẽ như Thiers lănh tụ Cọng Hoà Pháp, đàn áp đẫm máu Công Xă Paris? Nào ai biết được ngày mai sẽ ra sao?

C̣n con lừa già ưa nặng cứ cúi gầm đầu, gồnh ḿnh lên, ra sức lôi chiếc xe thổ mộ cọc cạch, ẹp ọp chất nặng hành trang vạn dặm. Nó mở to đôi mắt lờ đờ, ḅ lết tới trước, nhìn lủng lẳng bó cỏ khô, củ cà rốt, do chủ móc vòng trước mặt. Nó khấp khởi mừng, vì hy vọng tợp được bó cỏ, hay củ cà rốt, hầu ăn đỡ lòng khát khao thèm muốn. Nó nào biết ông chủ cột bó cỏ khô, chỉ cốt để nhữ mình.

Do đă từng chứng kiến cảnh chiến tranh đau thương vô vàn để lại trong đời. Cảnh người dân chất phác chết tức tưởi trong chiến tranh. Người lính vô tội v́ gìn giữ sơn hà, quê hương, cố trung thành ra sức bảo vệ dân tộc, họ phải chết bờ chết bụi, vùi nông một nấm mộ vội vă bên đường. Người sống trong vùng bom đạn ốm đau bệnh tật đói khát, không thang thuốc. Họ cố kéo lết cuộc đời thấp hèn, đớn nghèo luôn bám riết sau vườn sắn, ao bèo, lũy tre làng mộc mạc. Tôi đă biết thế nào là lễ độ, khi mặt trời ở phương đông vẫn hào phóng tỏa vầng hào quang tuôn chảy xuống vạn vật, lóng lánh trên những tàng cây xanh um bóng mát, lung linh, tạo thành những ḍng sáng rực rỡ trường tồn miên viễn.

Ấy vậy nên, tôi rất ghét và thù chuyện chiến tranh hay chính trị, tôi xin cúi đầu, an phận làm phó thường dân nam bộ thấp hèn. Tôi không bao giờ dám mơ tưởng ḿnh sẽ là người đẹp nổi tiếng để viết văn, làm thơ. Càng không bao giờ tôi dám tự hào, ḿnh sẽ cầm cây bút chiến viết văn nghị luận hùng biện hay ho, chữ đẹp tốt, văn thơ giỏi làm chi! (Mặc dù chữ viết của tôi khá đẹp).
Chuyện t́nh đời và hai chữ tự do ấy, đă quá xưa, cũ rích như trái đất rồi. Tôi, và có thể hầu như mọi người > đều bao dung, vị tha và độ lượng, dung hòa, khi định nghĩa tổng quát về danh ngữ hay tính ngữ >> “Tự Do”:

Đó là phạm trù triết học, biểu hiện một quy luật nhịp nhàng, có tự do trong vòng kỷ cương trật tự, ôn nhu tiết độ, vững bền của một quốc gia. Sự phát sinh tự do lớn dần. Qua ư chí của con người, và xă hội, nhân quần. Tôn trọng các quyền phát huy tự do, thiết thực căn bản (nghĩa là không quá bị cấm đoán, cưỡng ép, bị ràng buộc khắt khe, bởi những quy chế: Hiến pháp. Lập pháp. Luật pháp. Hành pháp. Tư pháp gắt gao: Nói chung chung).
Tự do - trong căn bản đạo đức sáng suốt, ôn nhu, trật tự, quy củ, hành xử chính xác và hợp lư. (không phải định nghĩa tự do rồi, để ai muốn làm gì thì khơi khơi tung hoành, ở ngoài vòng pháp luật).

Vai tṛ “Cách mạng, đảo chánh” hay đỉnh đạt hơn: “Dành lại quyền tự do thống trị”, không hàm hậu ư chế nhạo ai, là làm sao nâng cao đời sống con người cùng khổ, thoát nhanh ra khỏi cảnh chiến tranh huynh đệ tương tàn, luôn đè nặng lên lương dân vô tội.

Tôi muốn thực tế ghi lại những điều đau thương quá thật: Nay tôn sùng, ủng hộ bầu cử. Mai mốt đả đảo, hất hủi hạ bệ. Bữa trước khắng khít vồn vã yêu thương. Hôm sau lãnh đạm, trở mặt treo cờ đón gió. Tôi càng không v́ thù giận ai, không a dua chỉ trích ai. Tôi không bon chen xiễm nịnh tâng bốc, nâng bi lừa dối ai.

Chỉ v́ cuộc sống trong xã hội ấy, mặc dù tôi đã đứng bên lề, ấy mà, có phần gián tiếp ảnh hưởng xót xa, sâu sắc đến số phận riêng ḿnh. Như đại văn hào Jean Jacques Rousseau đã nói:
- Con người sinh ra trong thiên nhiên. Tất nhiên phải trọn vẹn. Nếu con người có hư hỏng. Thì lỗi là do ở xã hội ấy”.

Vì, chính tôi đã trực tiếp chịu ảnh hưởng quá khắt khe từ… “Đời", từ xã hội mà tôi hết lòng gắn bó. Và vẫn là, do từ những sự kiện bẽ bàng quá thật, khiến tôi xót xa, đau lòng, khổ sở dằn vặt không ít.
Thế thôi.

_ * _

Ái Ưu Du
 
(by Canhthep.com)