LIỀU THUỐC HỒI SINH
Việt Nam Cộng Ḥa bị bức tử vào một ngày cuối
"Tháng Tư Đen" 1975, nhự giấc mơ kinh hoàng. Cơn "Đại Hồng Thủy Đỏ" nhận
ch́m cả tương lai quân, dân, cán, chính, và gia đ́nh xuống tận vũng bùn sâu của
đau thương, tủi nhục. Những oan khiên nghiệt ngă phút chốc đổ ập
lên thân phận những con người vốn yêu chuộng tự do, bất đắc dĩ
phải làm người thua cuộc. Vết thương ḷng hằn sâu trong tâm thức, gần
một phần ba thế kỷ trôi qua vẩn không nhạt nḥa.
Sự phản bội của những con người
cuồng tín, xâm phạm thô bạo Hiệp Định Paris khi chữ kư chưa ráo mực,
ḥa cùng sự biểu đồng t́nh của các thế lực quốc tế chính là nỗi
đau tận cùng, ray rức triền miên trong tâm hồn của những con người sinh
bất phùng thời trong một đất nước nhược tiểu, sẵn sàng chấp
nhận hi sinh cho Tổ Quốc nhưng "không được quyền" chiến thắng.
Đau thương,
tủi nhục, gia đ́nh ly tán, gông cùm khổ sai, đói khát, bệnh tật cùng với
những trận đ̣n thù nghiệt ngă chính là thảm cảnh mà những con người yêu
nước, yêu tự do phải gánh chịu từng ngày, từng giờ kể từ
khi quê hương bị bức tử bởi bọn người cuồng tín chạy theo chủ
nghĩa ngoại lai.
Gần một phần ba thế kỷ trôi qua,biết bao
nhiêu người con thân yêu của tổ quốc đă âm thầm gục ngă trong rừng sâu
núi thẩm, trong những trại tù khổ sai v́ đói khát, bệnh tật, v́ những
trận đ̣n thù dă man của bọn người bất nhân, điên cuồng, mù quáng phục
vụ cho một chủ nghĩa phi nhân. Biết bao nhiêu người đă âm thầm rời
bỏ quê hương trong những cuộc hành tŕnh đầy gian khổ đă bỏ ḿnh trên
biển cả,trong rừng sâu, trên những hải đảo xa xôi hoang vắng, tất cả
đă tô đậm thêm cho ư chí "Bất Khuất"của những con người chân chính, mang
sinh mạng thách thức với nghịch cảnh để đánh đổi lấy hai chữ
tự do.
Nén trầm hương xin được đốt lên để
tưởng niệm tất cả những người đă nằm xuống cho quê Mẹ
thân yêu v́ lư tưởng tự do.
Những tháng năm bị đày ải
trong các trại "Tù Cải Tạo" của Cộng Sản là những tháng ngày đen tối,tủi
nhục đầy tuyệt vọng. Nổi đau thương cả thể xác lẩn tinh
thần chất chồng lên những tấm thân gầy c̣m, cơm không đủ ăn, lạnh
không đủ ấm,áo không đủ mặc,bệnh không đủ thuốc, kéo lê tấm
thân tàn về với chuỗi ngày đen tối như những bóng ma từ địa ngục,
một địa ngục trần gian.
Nỗi đau tột cùng với nổi tuyệt vọng
chán chường tưởng chừng như đeo đẳng lên thân phận người
"Tù Khổ Sai" cho đến khi tàn hơi kiệt sức.
Nhưng "Không!"
Hồn thiêng sông núi không bỏ rơi những người con
chân chính của Tổ Quốc. Món quà quư lại được trân trọng trao tay cho những
con người chịu nhiều bất hạnh: Chương tŕnh H.O: Liều Thuốc Hồi
Sinh.
Khi tôi và gia đ́nh đặt chân đến đất Mỹ trong diện
H.O đầu tiên, nhiều người thắc mắc với hai chữ H.O. Nhiều người
giải thích hai chữ H.O theo sự suy diễn của cá nhân bằng nhiều cách. Cũng có
người cho là bí số của nhà cầm quyền Cộng Sản dành cho chương tŕnh
định cư người "Cựu Tù Cải Tạo" tại Hoa Kỳ. Nhưng qua nhiều
cuộc t́m hiểu với một số giới chức chuyên môn, ư nghĩa đúng nhất
nên dành cho hai chữ H.O là Humanitarian Organization, Tổ Chức Nhân Đạo nhằm giúp cho người
Cựu Tù Nhân Cải Tạo định cư tại Hoa Kỳ Con đường đi của
"Người Tù Cải Tạo" từ các trại Tập Trung rải rác từ Nam chí Bắc,từ
cao nguyên đèo heo hút gió, rừng sâu núi thẳm, đồng lầy nước mặn đến
đất nước Hoa Kỳ là con đường nhiều gian truân, được đánh
đổi bằng máu và nước mắt cùng với sự chờ đợi mỏi ṃn,
đôi lúc gần như tuyệt vọng.
Cuối cùng, sau những tháng năm chờ đợi,
có những người may mắn đến được chân trời tự do. Có những
ngừời kiệt sức gục ngả. Vĩnh viễn nằm lại trên quê hương.
Một nén trầm hương xin dành cho nhửng Người Bạn Tù
đă yên nghỉ trong ḷng đất quê Mẹ thân yêu.
"H.O" chính là Liều Thuốc Hồi
Sinh, là viên thuốc bổ, là niềm hi vọng vươn lên, là nguồn sống, là tin
vui đến giửa giờ tuyệt vọng của những " Người Tù khổ sai Không
Bản Án", "Những Kẻ Tội Đồ" của chế độ Cộng Sản đang
kéo lê chuỗi ngày buồn thảm, tuyệt vọng, bị đối xử khắc nghiệt,
dă man trong các trại tù nhỏ, trại Tù Cải Tạo",û cũng như nhà tù lớn- Xă hội
Cộng Sản.
H.O giúp tăng thêm sức chịu
đựng, vượt qua những khó khăn đầy tủi nhục của thân phận
người tù khổ sai, luôn đối diện với hận thù, nhỏ nhen ích kỷ của
những kẻ cuồng tín giáo điều tự xem ḿnh là "Đĩnh Cao Của Trí Tuệ", thực
chất chỉ là những sự dối trá, lọc lừa, dốt nát, cùng hung cực ác.
Nơi tận cùng của địa ngục trần gian, nơi
mà ranh giới tử sinh chỉ là trong gang tấc của những trại tù khổ sai được
ngụy trang bằng danh từ hoa mỹ "Trại Tập Trung Cải Tao",từng giờ từng
phút "Người Tù Cải Tạo" luôn phải đối diện với đói khát, bệnh
tật, thiếu thốn triền miên, khó khăn chống chỏi với những khắc
nghiệt của thiên nhiên ḥa cùng những trận đ̣n thù vùi dập, thừa sống thiếu
chết của những tên cai tù nhiều thú tính.
Trong cô đơn, tuyệt vọng, chán chường "Người
Tù" luôn bám vào một niềm hi vọng tuy mong manh, gần như ảo tưởng nhưng
đă tạo sức chịu đựng bền bỉ để mà sống, để vượt
qua những đau thương tủi nhục đầy oan nghiệt
Ngày c̣n ở trong Trại Tập Trung Cải Tạo, hầu
hết mọi người đều có một niềm tin thật vững chắc là những
cựu quân, cán chính của chế độ Việt Nam Cộng Ḥa đang bị tập trung
cải tạo sẽ có một ngày được sang định cư tại Hoa Kỳ. Từ
niềm hi vọng mong manh nầy, một số người nhiều tưởng tượng,
thêu dệt thêm rất nhiều câu chuyện lư thú đầy hấp dẩn:
Nào là phái đoàn Hoa Kỳ sẻ vào từng trại tập
trung, lập danh sách Tù Nhân Cải Tạo rồi đưa thẳng ra phi trường sang Mỹ,
vợ con và gia đ́nh sẻ được rước đi sau.
Nào là các tù nhân cải tạo sẻ được tập
trung vào một khu "Kinh Tế Mới" riêng biệt như một trung tâm chuyển tiếp, được
Hoa Kỳ săn sóc, bồi bổ chu đáo hơn để Phái Đoàn Mỹ lần lượt
đến bốc đi....
Thậm chí c̣n thêu dệt thêm, khi sang Mỹ chánh phủ Hoa
Kỳ sẻ trả tiền "truy lănh" từ ngày 30 tháng 4 năm 75. Cấp nhà cửa khang trang,
xe cộ đời mới, bóng loáng, thậm chí sẻ tặng cho mỗi gia đ́nh 30 ngàn đô
la như một sự đền bù cho những thiệt tḥi mà người Tù Nhân Cải Tạo
phải chịu đựng trong những tháng năm đầy oan khiên, nghiệt ngă.
Đại loại có rất nhiều tin đồn, đôi khi
không biết xuất xứ từ đâu, nhưng chung quy là sẻ được Mỹ rước
sang định cư tại Hoa Kỳ với một cuộc sống vật chất sung túc.
Đền bù cho những tháng ngày gian lao, tù đày khổ nhục, đói khát bệnh tật triền
miên, bị đối xử phân biệt bởi những kẻ cùng màu da chủng tộc, thiếu
vắng t́nh người, nhưng dư thừa thù hận.
Những tin đồn, những tin phóng đại sau khi
người nhà nghe lén từ các đài phát thanh BBC, VOA ..được lén lút chuyển đến
trong các buổi thăm nuôi ngắn ngủi làm nức ḷng Người Tù Cải Tạo, ít ra
cũng được một vài ngày. Mặc sức cho các "Thầy bàn" bất đắc dĩ
có dịp bàn ra tán vào, thêm chút mắm, thêm chút muối để cho tin đồn thêm phần
lư thú dễ tin hơn.
Mà quả thật, có rất nhiều người đặt
hết ḷng tin vào những tin đồn, những câu chuyện kể. Lúc nào cũng chuẩn
bị trong tư thế sẵn sàng để trường hợp phái đoàn Hoa Kỳ bốc
đi th́nh ĺnh. Lại c̣n căn dặn vợ con trong nhữngkỳ thăm nuôi, khi về nhà
phải chuẩn bị đầy đủ, lúc nào cũng phải sẵn sàng để chờ
đợi "Mỹ Rước".
Đôi lúc, có những tin đồn
"Mỹ Rước" trong tuần tới ,trong tháng tới, hoặc trễ lắm là đến
cuối năm ....Mọi việc thương lượng giữa chính phủ Hoa Kỳ và
nhà cầm quyền Cộng Sản đă xong ....Mỗi Người Tù Cải tạo ra đi
chính phủ Hoa Kỳ trả cho chính quyền Cộng Sản một chiếc máy cày, hoặc
mười ngàn đô la cho mỗi đầu người. Khi đến Mỹ sẻ được
phái đoàn chính phủ Hoa Kỳ và những đồng hương đến trước
dành cho sự tiếp đón trang trọng như tiếp đón các vị anh hùng trở về
từ vùng đất chết. Một khu vực rộng lớn với những ngôi nhà khang
trang, xây cất cùng một khuôn mẫu đúng theo tiêu chuẩn Mỹ đang sẵn sàng chờ
đón những anh hùng Việt Nam Cộng Ḥa và gia đ́nh sang ở. Người Cựu Tù Cải
Tạo và gia đ́nh sẽ có một cuộïc sống sung túc cả tinh thần lẩn vật
chất đền bù cho những tháng năm chịu đựng gian lao, tủi nhục trong
cảnh tù đày.
Thế rồi tuần tới qua đi, tháng tới
cũng qua đi. Đến cuối năm nh́n lại vẫn c̣n thân phận " Aùo vá vai, ngày
cơm độn, tay lon "gô", tay xẻng cuốc" ... "Quả bóng hi vọng" từ từ
xẹp xuống để nhường chỗ cho những bộ mặt buồn thiu.Từ
hi vọng trở thành thất vọng.
Nguồn hi vọng đă trở thành hiện thực
như một giấc mơ khi chuyến H.O đầu tiên ra đi vào đầu năm 1990.
Người viết may mắn được cùng gia đ́nh lên đường trong chuyến
đi đầu tiên nầy, H.O 1.
Bước lên phi cơ giă từ quê hương mà ḷng
bâng khuâng, cứ ngỡ như c̣n nằm trong mơ. Tôi dụi mắt nhiều lần, nh́n
vợ,nh́n con, nh́n những người chung quanh để xem ḿnh đang sống trong mộng
hay thực. Cảm giác lâng lâng buồn, bùi ngùi, tiếc nuối nh́n lại quê hương lần
cuối trong tâm trạng "Một lần ra đi là vĩnh biệt".
Giă từ, giă từ tất cả những kỷ niệm
thân thương của tuổi học tṛ. Giă từ những bước chân của người
chinh chiến trên khắp bốn vùng chiến thuật, giă từ bạn bè c̣n ở lại
hay đă vĩnh viễn nằm xuống trên mảnh đất quê hương. Tất cả
đang lùi dần vào quá khứ, bánh xe thời gian rồi sẽ nghiền nát kỷ niệm
ra từng mảnh vụn để chỉ c̣n lưu lại những h́nh ảnh mờ nhạt
trong kư ức.
Giă từ những tháng năm tủi nhục đầy oan
nghiệt của thân phận "người tù khổ sai"
Giă từ những lọc lừa giả trá của những
con người giả nhân giả nghỉa tự nhận là "Đỉnh Cao của Trí Tuệ"
nhưng luôn hành động trong gian dối, thiển cận đầy ấp hận thù.
Người H.O thực sự có mặt
tại Hoa Kỳ vào khoảng đầu năm 1990. Thế rồi những Người Cựu
Tù Cải Tạo lần lượt sang định cư tại Hoa Kỳ ngày một đông.Cho
đến nay có trên 300 ngàn người tức là vào khoảng gần 100 ngàn gia đ́nh định
cư rải rác trên toàn nước Mỹ. Từ những tiểu bang lạnh giá xa xôi, tuyết
phủ quanh năm, những tiểu bang nóng cháy da người đến tiểu bang khí hậu
ôn ḥa không khác ǵ trên quê hương Việt Nam.
Một số đông những người H.O
đến Hoa Kỳ đều nhiềù tuổi, hom hem, bệnh hoạn, già yếu sau bao tháng
năm bị đọa đày, tra tấn, hành hạ, khổ sai trong những trại tù cải
tạo từ Nam chí Bắc.. Họ đến Hoa Kỳ với một trái tim đầy ấp
ân nghĩa dành cho những ân nhân có tấm ḷng rộng mở cùng với hai bàn tay trắng.
Dù phải đối diện với bao nhiêu
khó khăn, trở ngại trong việc hội nhập vào đời sống mới, từ
sức khỏe, ngôn ngữ, phong tục, tập quán, cùng với những sự "kỳ thị",
phân biệt đối xử của một số ít "Người Đồng Hương" đến
trước, nhiều may mắn nhưng thiếu t́nh người ", ăn nên làm ra đang là
những chủ nhân ông của những cơ sở thương mại lắm tiền, nhiều
của. Những người H.O vẩn luôn an phận chấp nhận an vui với hoàn cảnh
đang có, tự phấn đấu vươn lên. Không mảy may buồn cho thân phận "Trâu
chậm uống nước đục" C̣n ǵ hạnh phúc hơn, c̣n ǵ sung sướng hơn
đang trong cảnh bất hạnh từ " địa ngục trần gian" được
nhiều bàn tay nhân đạo rộng mở, đưa đến "vùng đất hứa",
nơi mà biết bao nhiêu người luôn ấp ủ giấc mơ được đặt
chân đến.
Một số đông may mắn có điều
kiện về tuổi tác, sức khỏe, tŕnh độ học vấn và nhứt là một
ư chí cầu tiến, đă đạt được đỉnh cao của con đường
học vấn và sự nghiệp. Sớm hội nhập vào mọi lănh vực sinh hoạt
từ khoa học, văn hóa , y tế, kỷ thuật, chính trị và xă hội. Đặc biệt
hơn nửa, thế hệ đă không ngừng học hỏi phát huy về mọi mặt,
tạo nhiều thành quả học vấn xuất sắc đáng hănh diện, hiên ngang đi
vào ḍng chính trong mọi sinh hoạt xă hội Hoa Ky, góp bàn tay xây dựng và bảo vệ cho Quê
Hương Thứ Hai.
Hầu hết xóa bỏ được
mặc cảm tự ti, nhanh chóng ḥa đồng cùng cộng đồng Người Việt
hải ngoại, hội nhập vào sinh hoạt của người bản xứ. Tạo cái
nh́n nhiều thiện cảm cho những người trước đây đă giang rộng
cánh tay chào đón thân phận lạc loài của kiếp người tỵ nạn.
Cách đây không lâu tôi có đọc một bài
viết với đề tựa " Khoa Học Gia Dương Nguyệt Ánh Thù Dai". Khi Dương
Nguyệt Ánh chân ướt chân ráo đặt lên đất nước Hoa Ky với thân phận
người tỵ nạn, nữ kư giả Shana Alexander trong một bài viết trên báo Newsweeks
đă tỏ ư miệt thị, khinh khi những con người bất hạnh đến từ
đất nước nhược tiểu, xem người tỵ nạn Việt Nam như
những con người bán khai chưa hề tiếp cận với thế giới văn
minh.
Hơn hai mươi năm sau, cũng trên trang chính
của tờ báo nầy, một bài viết của kư giả Georde Will đă hết lời
ca tụng người đàn bà tỵ nạn Việt Nam được vinh danh, được
trao tặng huy chương cao quư nhất của Hoa Kỳ từ những thành quả tuyệt
vời trong lănh vực quốc pḥng cống hiến cho đất nước Hoa Ky,ø quê hương
thứ hai.
"Bomb Lady " biệt danh của Khoa Học Gia Dương
Nguyệt Ánh, trong lời phát biểu trước một số đông viên chức cao cấp
của Chính Phủ Hoa Kỳ khi được trao phần thưởng cao quư nhất
đă .."Xin được dành Vinh Dự nầy cho hơn 58.000 chiến sĩ Hoa Kỳ đă
anh dũng hi sinh trên chiến trường Việt Nam cùng vơi tất cả những ai đă
và đang sẵn sàng hi sinh cho lư tưởng tự do, đồng thời cũng để
trả món nợ cho quê hương thứ hai, đền đáp lại cho người bản
xứ đă mở rộng ṿng tay cưu mang người tỵ nạn Việt Nam trong những
bước chân tập tễnh thuở ban đầu....".
Thật cao quư và đáng hănh diện thay.
Người H.O giờ đây sau thời gian gần hai
mươi năm sinh sống trên quê hương thứ hai cùng với sự chịu đựng
phấn đấu không ngừng, cuộc sống tinh thần lẩn vật chất đă
ổn định, nhưng tâm hồn vẩn luôn khắc khoải nhớ về quê Mẹ thân
yêu với nổi uất nghẹn của thân phận nhỏ bé trong một đất nước
nhược tiểu. Những con người sinh bất phùng thời đă sống, đă
hi sinh cho lư tưởng tự do, chấp nhận gian khổ cho sự an b́nh của quê mẹ
thân yêu, nhưng mỉa may thay, được quyền hi sinh cho Tổ Quốc nhưng...không
được quyền chiến thắng.
Hơn ba mươi ba năm kể từ ngày đất
nước bị bức tử, thời gian dài sống trong đau thương tủi nhục
nh́n bọn người cuồng tín d́m đất nước vào vũng lầy tăm tối,
nổi uất nghẹn luôn dâng trào trong tâm thức. Máu cùng với mồ hôi, nước
mắt của Người H.O và đồng đội đă chan ḥa trên từng tấc đất
của quê Mẹ thân yêu, từ những chiến trường khốc liệt đến những
nhà tù khổ sai. Thử hỏi làm sao Người H.O không xót xa? Làm sao Người H.O có thể
đứng yên nh́n quê Mẹ bị dày xéo dưới gót giày của bọn người cuống
tín?.
Gần đây nhất bọn bá quyền phương
Bắc chưa từ bỏ ư đồ xâm lược, đă ngang ngược lấn chiếm
biên giới, hải đảo trước sự hèn yếu khiếp nhược của nhà
cầm quyền Cộng Sản, tạo làn sóng căm phẫn trong mọi tầng lớp dân
Việt từ trong nước ra đến hải ngoại. Người H.O lại dấn
thân cùng sát cánh với những người trẻ hải ngoại, nhiều tâm huyết xuống
đường gào thét,đấu tranh, mặc cho mưa gió, mặc cho thời tiết giá lạnh
của những ngày mùa Đông, hay trong những ngày mưa gió băo bùng.
Nh́n những mái tóc điễm sương với
nét mặt đăm chiêu, chầm chậm bước đi bất chấp cái lạnh của
thành phố mùa Đông, những gương mặt nhăn nheo sạm nắng biểu lộ một
ư bất khuất, sắt đa,ù lên án tham vọng bá quyền của bọn xâm lược
phương Bắc cùng với sự khiếp nhược của nhà cầm quyền Cộng
Sản nhằm mưu cầu sự an b́nh cho Đảng lănh đạo. Không ai không cảm thấy
xúc động, thầm phục cho những con người nhiều tâm huyết dù nơi tha
hương vẩn không quên được nổi oan khiên đang ngày đêm dày xéo trên quê Mẹ.
Trước đây không lâu một người
được xem là khoa bảng, con của một vị mục sư khả kính, trong
phút giây nông nổi qua bài viết đă công khai miệt thị Người H.O, Những
người đă hi sinh hạnh phúc cá nhân, hi sinh cả mạng sống để ǵn giữ
và bảo vệ sự an b́nh cho cá nhân anh ta cùng với gia đ́nh. để cho anh ta có cơ
hội đeo đuỗi con đường học vấn trở thành người khoa bảng.
Anh ta đâu biết rằng trong khi anh ta và gia đ́nh đang trong cảnh chăn êm nệm
ấm th́ "Người H.O" từng giờ từng phút phải đối diện với tử
thần. Chịu đựng biết bao oan khiên, nghiệt ngă của người trai trong thời
chinh chiến... để rồi trở thành những "Người Tù Khổ Sai không bản
án" chịu đựng biết bao đau thương, tủi nhục cả tinh thần lẩn
thể xác, Và giờ đây, trong chốn yên b́nh trên Quê Hương thứ hai, Người H.O
vẩn tiếp tục giữ vững ư chí bất khuất gương cao ngọn cờ chính
nghĩa mà biết bao đồng đội đă ngă xuống để bảo vệ,
"Người Trẻ Khoa Bảng" có bao giờ sống trong nỗi
đau thương tủi nhục để cảm thông được nổi xót xa khi thấy
quê Mẹ bị dày xéo? Có bao giờ sống kề cận cái chết để suy ngẫm
về thân phận con người trong một đất nước chiến tranh mà lằn
ranh sinh tử chỉ là trong gang tấc? Có bao giờ chứng kiến tận mắt những
vành tang trắng quấn vội lên đầu những thiếu phụ nửa chừng Xuân,
hay những đứa trẻ ngây thơ vô tội đầy nghiệt ngă? Hoặc nh́n thấy
những bà Mẹ Già hom hem tức tưởi trong cảnh tre già khóc măng, sụt sùi ôm lấy
xác con không toàn vẹn vừa được đưa về từ chiến trận?
H.O liều thuốc hồi sinh cho người "Cựu
Tù Nhân Cải Tạo",
Quả thật không sai. Liều thuốc hồi sinh đă
đưa những mảnh đời tối tăm đầy tủi nhục từ một
một chế độ khắc nghiệt, phân biệt đối xử, đầy ấp
hận thù đến cuộc sống thăng hoa cả tinh thần lẩn vật chất.
Đất nước của cơ hội cùng với những cánh tay giang rộng của người
bản xứ đă giúp cho những người "Cựu Tù" nhiều bất hạnh t́m lại
được nguồn hi vọng của một cuộc sống đầy đủ ư nghĩa,
xứng đáng của con người.
Nếu không có được liều thuốc
hồi sinh, thử hỏi những thân phận lạc loài tủi nhục của người
Cựu Tù và gia đ́nh rồi sẽ ra sao? Con cái họ có tránh khỏi được cuộc
sống vất vưởng bên cạnh những đống rác thối tha, nhầy nhụa.
Lấy gầm cầu làm nhà, dùng hè phố làm nơi nương tựa? hay phải lê la từng
bước chân nhỏ bé đi bán từng tấm vé số nuôi mẹ nuôi em? Và chính bản thân
người H.O âm thầm gục ngă v́ lực ṃn sức kiệt trong nỗi đau thương
tủi nhục trên chính quê Mẹ thân yêu với thân phận của kẻ tội đồ.
Nói
đến H.O, chúng ta không thể không nhắc đến người đàn bà có tâm hồn
vĩ đại, vị ân nhân của các gia đ́nh Cựu Tù Nhân được ra đi định
cư tại Hoa Kỳ, người đă góp phần mang liều thuốc hồi sinh đến
cho từng gia đ́nh "Người Tù Cải Tao"
Người đó chính là Bà Khúc Minh Thơ, một tên tuổi
đă hằn sâu vào kư ức của mổi Cựu Tù Nhân Cải Tạo trong hơn ba mươi
năm qua.
Sau ngày 30 tháng 4 năm 1975
bà Khúc Minh Thơ đă âm thầm, đơn độc đấu tranh không mệt mỏi,
không ngừng nghỉ để bênh vực cho số phận của những con người
không may mắn, chịu nhiều thiệt tḥi nhất với những tháng năm dài trải
qua những trại lao tù khổ sai từ nam chí Bắc,từ đồng bằng đến
vùng cao nguyên sỏi đá, thời tiết khắc nghiệt.
Trước
năm 1975 bà Khúc Minh Thơ làm công chức Bộ Ngoại Giao Việt Nam Cộng Ḥa tại
Phi Luật Tân. Sau năm 1975, bà tiếp tục làm việc tại Manila
Sau khi Việt Nam Cộng Ḥa
bị bức tử. Mặc dù cuộc sống tạm ổn định về vật chất,
nhưng bà vẩn luôn mang trong ḷng nổi ray rức về số phận của những
quân, cán, chính đă phục vụ trong chế độ Việt Nam Cộng Hoà, và hiện đang
bị đày ải trong các trại tập trung cải tạo. Bà quyết tâm đấu tranh
không ngừng nghỉ để tranh giành quyền lợi cho những kẻ bất hạnh
đang trong cảnh tù đày khổ sai.
Cuộc đấu tranh thật cam go với biết
bao thử thách. Nhiều lúc bà cảm thấy thật chán nản muốn bỏ cuộc. Nhưng
rất may c̣n có những người tâm huyết bên cạnh luôn an ủi khuyến khích và nâng
đỡ tinh thần cho bà. Người đó chính là ông Robert Funseth, ông bà Shep
Lowman. Trước sự ủng hộ nhiệt t́nh cuả những người nhiều tâm
huyết, những đồng nghiệp cùng làm việc tại Bộ ngoại giao Hoa Kỳ
và cũng là người bạn thân thiết với Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị Việt
Nam do bà là Chủ Tịch sáng
lập. Bà tự nguyện quyết tâm giữ vững tinh thần vượt qua mọi khó
khăn trở ngại đeo đuỗi cuộc đấu tranh không ngừng nghỉ
Năm 1989 tổng thống George Bush – Bush cha-
người kế nhiệm tổng thống Ronald Reagan giữ lời hứa tiếp tục
giúp đỡ cho các tù nhân chính trị Việt Nam, bà Khúc Minh Thơ càng lên tinh thần tiếp
tục lao vào cuộc đấu tranh không mệt mỏi.
Ngày 30 tháng 7 năm 1989, ngày lịch
sử đáng ghi nhớ của các Cựu Tù Chính Trị Việt Nam. Ông Robert Funseth chính thức bay sang Hà Nội kư kết văn
kiện đầu tiên cho ba ngàn cựu Tù Cải Tạo và gia đ́nh được đi
đợt đầu tiên định cư tại Hoa Kỳ vào mùa Giáng Sinh 1989.
Chuyến H.O đầu tiên đặt chân xuống
đất Hoa Kỳ vào tháng giêng năm 1990.
Trong thời gian đấu
tranh của bà Khúc Minh Thơ, một sự kiện làm xúc động không ít. Ngày 8 tháng
12 năm 1988, bà Khúc Minh Thơ là một trong hai người khách cuối cùng được
tổng thống Ronald Reagan tiếp kiến vào những ngày cuối của nhiệm kỳ
tổng thống thứ hai tại Ṭa Bạch Ốc Washington D.C. Người kia là ông Govbachev
Tổng Bí Thư Đảng Cộng Sản Liên Xô.
Trong buổi tiếp kiến,
bà Khúc Minh Thơ đă nhân danh Chủ Tịch Hội Gia Đ́nh Tù Nhân Chính Trị Việt Nam đến
ngỏ lời cám ơn Tổng thống Ronald Reagan đă chấp thuận quyết định
cho Cựu Tù Nhân được sang định cư tại Hoa Kỳ đồng thời
cũng bày tỏ nỗi lo âu trước sự ra đi của tổng thống Reagan v́ măn
nhiệm kỳ. Bà lo sợ rằng chương tŕnh cứu giúp cựu Tù Nhân Chính Trị Việt
nam bị hủy bỏ bởi vị tổng thống kế nhiệm. Bà nh́n tổng thống
Reagan với đôi mắt đẫm lệ, tha thiết:
- Xin tổng thống và nước Mỹ đừng bỏ rơi những
Tù Nhân Chính Trị Việt Nam
Cộng Ḥa.
Tổng thống Reagan
nh́n bà bằng đôi mắt cảm thông đầy xúc động. Ông chậm răi tiến đến
đặt nhẹ bàn tay lên bờ vai mảnh mai của bàKhúc Minh Thơ rồi từ tốn
nói:
- Những người anh hùng Việt Nam
sẽ không bao giờ bị bỏ quên.
Nghe xong câu nầy bà Khúc Minh Thơ không nén được xúc động,
bùi ngùi, nước mắt tự dưng chảy dài ...
Tổng thống Reagan nh́n vào mắt
bà với vẻ mặt cương quyết, bước tới sát bên đặt hai tay lên
hai bờ vai giọng cương nghị nói tiếp:
- Chính phủ Hoa Kỳ sẽ không bao giờ
bỏ quên những người anh hùng Việt Nam.
Nghe xong câu nầy
bà Khúc Minh Thơ nước mắt giàn giụa, chân r
un run đứng không vững. Tổng thống
Reagan đỡ bà ngồi vào chiếc ghế đối diện, rồi nh́n bà bằng cặp
mắt thật hiền từ nhận hậu, chậm răi nói tiếp:
- Dù tôi không c̣n tại chức nhưng những người kế nhiệm
tôi sẻ tiếp tục lo cho các chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa, sẻ đấu tranh
liên tục để họ được đối xử công bằng và hợp lư.
Gương mặt bà Khúc Minh Thơ trở
nên vui, bà nh́n tổng thống Reagan với đôi mắt tràn đầy hi vọng như thầm
nói lên lời cảm ơn chân thành. Và thời gian không lâu lời hứa của tổng thống
Reagan đă trở thành hiện thực.
Người H.O luôn mang trong ḷng niềm tri ân sâu sắc
đối với bà Khúc Minh Thơ, ông Robert Funsett, ông bà Shep Lowman cùng những con người
quả cảm, có tấm ḷng vĩ đại chấp nhận đấu tranh không mệt mỏi,
kiên tŕ không ngừng nghỉ cho tương lai những con người nhiều bất hạnh,Cựu
Tù Nhân Cải Tạo của chế độ Cộng Sản Việt Nam. Đặc biệt, tổng
thống Ronald Reagan.
H.O, Liều Thuốc Hồi Sinh, đưa những mảnh
đời tăm tối, ngụp lặn trong vũng lầy nhầy nhụa của chế
độ sắt máu bạo tàn kể từ sau ngày đất nước bị bức tử
đến với xă hội văn minh loài người.
Gần hai mươi năm trôi qua, người cựu
tù nhân chính trị của chế độ Cộng Sản dù đă thoát ra khỏi những
đau thương tủi nhục của một chế độ độ cai trị sắt
máu, đă nhanh chóng hội nhập vào quê hương thứ hai, nhưng nổi xót xa vẫn
chưa nhạt nḥa trong tâm thức, v́ hơn tám mươi triệu đồng bào vẩn c̣n
đang rên xiết dưới bao đau thương tủi nhục,áp bức, bất công của
một thiểu số người cai trị cuồng tín giáo điều.
Sự nhu nhượ, hèn yếu của nhà Cầm Quyền
Cộng Sản trước mưu đồ xâm lược và chủ nghĩa bá quyền của
bọn xâm lược phương Bắc đă tỏ rơ sự yếu kém cố hữu nhằm
mưu cầu an b́nh cho một thiểu số lănh đạo.
Ngọn lửa uất hận trước đau thương
tủi nhục âm ỉ từ ba mươi ba năm qua đă bùng cháy mănh liệt trên nhiều
nơi, trong nhiều lănh vực, dưới nhiều h́nh thức từ trong nước với
sự hỗ trợ tích cực của hải ngoại.
Tuổi trẻ đă chấp nhận dấn thân, hăng
hái nhập cuộc. Nhiều thế hệ già trẻ cùng sát cánh bên nhau hướng về mục
tiêu quang phục quê hương, giải thể chế độ bạo tàn Cộng Sản.
Người H.O vẩn mang trong ḷng trái tim rực lửa
đấu tranh, sát cánh với những con người nhiều tâm huyết. Dù tuổi đời
cao, bệnh tật triền miên do ảnh hưởng của những trận đ̣n thù cùng
những tháng năm lao động khổ sai đôi khi có làm trở ngại bước chân.,nhưng
ư chí sắt đá cho ngày quang phục quê hương vẩn không lay chuyển.
Ba mươi ba năm sau ngày quê hương bị bức
tử, ngọn lửa bất khuất của những con người yêu chuộng Tự
Do, Dân Chủ và Nhân Quyền vẩn âm ỉ cháy trong tâm hồn và đang tiếp tục chuyền
tay cho các thế hệ nối tiếp. Thế hệ trẻ đă ư thức được
trách nhiệm đối với Tổ Quốc cũng như những hậu quả không lường
của chế độ Cộng Sản, những người trẻ sẵn sàng dấn thân
nối tiếp bước chân của cha anh, tiếp nối cuộc đấu tranh cho đến
khi đạt được mục tiêu cuối cùng: mang Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền
về cho dân tộc.
Cuộc chiến đấu không khoan nhượng v́
Tự Do, Dân Chủ và Nhân Quyền của những con người chân chính chắc chắn
sẻ đi đ thành công .
NGUYỄN HỮU CỦA
Cựu Tù Nhân Cải Tạo H.O 1