
|

|
|

Người linh chiến VNCH với chiếc Poncho
Quí vị đang nghe Nhac > Chiến sĩ Vô Danh.
(Nếu không muốn nghe nhạc xin vặn off speaker .)
|
I.-
|
|
Viết để bày tỏ và :
|
|
-bày tỏ ḷng tiếc thương những anh
hùng Quân Dân Cán Chính đă tuẩn tiết sau khi miền Nam thất thủ.
- tưởng
niệm những người lính chiến và các Dân Cán Chính VNCH hào hùng đă bỏ ḿnh v́ quê hương
dân tộc.
Túy ngọa sa trường quân mạc tiếu Cổ lại chinh chiến
kỷ nhân hồi (Lương Châu Từ-Vương Hàn)
(Say khướt chiến
trường xin chớ nhạo Xưa nay chinh chiến mấy ai về)
- thương
cảm những người thương phế binh VNCH đă hy sinh một phần thân thể
trong cuộc chiến bảo vệ tự do cho miền Nam mà hiện nay phải sống một
cách tủi nhục đọa đày thiếu thốn dưới chế độ tàn ác vô
lương của quân thù.
- chia xẻ sự hy sinh lớn lao của những người
lính chiến VNCH đă bỏ lại sau lưng những cuộc vui tuổi trẻ, những
ước vọng thanh xuân, những người thân yêu để dấn thân vào ṿng lửa
đạn ngăn chận giặc thù dày xéo quê hương.
Chúng tôi, những người
Việt Quốc Gia may mắn c̣n sống sót sau cuộc chiến vẫn c̣n mang món nợ rất
lớn với quư vị và các bạn, một món nợ chưa bao giờ đền trả
dù trong muôn một.
Và cũng viết tặng :
- Cựu Trung Tá Nguyễn Minh Châu (nhạc
sĩ nhà thơ Minh Châu): Tiểu Đoàn 3 TQLC (Sói Biển): cựu quận trưởng quận
Dĩ An - Biên Ḥa - Cựu Thiếu tá Đặng Kim Thu (Biệt Động Quân): cựu quận
trưởng quận Chợ Gạo - Định Tường - Cựu Đại Úy Hồ
Ngọc Ẩn (nhà văn Tường Lam) : cựu Đại Đội Trưởng -Tiểu
Khu Vĩnh B́nh - Cựu Trung Úy Hồ Đinh (kư giả Mường Giang): Sư Đoàn 18
BB
Là 4 người bạn lính mà tôi luôn quư mến.
Chàng tuổi trẻ vốn ḍng
hào kiệt Xếp bút nghiên theo việc đao cung (Chinh phụ ngâm khúc-Đoàn thị Điểm)
Từ ngàn xưa, người lính đă biểu tượng cho một cuộc sống
hiểm nguy khổ nhọc, phải đêm ngày dăi nắng dầm sương, xông pha nơi
lằn tên mủi đạn để ǵn giữ an ninh và bảo vệ giang sơn bờ cơi.
Trong tinh thần tri ơn người lính, người viết xin ghi lại những vần
thơ, lời nhạc viết về lính trải qua ba thời kỳ theo chiều dài lịch
sử dân tộc: Thời xưa, Thời chống Pháp và Thời Cộng Ḥa.
1) Người
lính thời xa xưa:
Lúc bấy giờ, kỹ nghệ máy móc chưa phát triển, phương
tiện chuyển vận c̣n phôi thai th́ đời sống người lính phải vất vả
trăm chiều. Sống dưới chế độ phong kiến, người dân mà c̣n phải
lận đận lao đao với bao nhiêu sưu dịch thuế khóa th́ đời lính càng
khốn đốn hơn nhiều. Cứ nh́n h́nh ảnh " Lính thú đời xưa" th́ biết
ngay:
Ba năm trấn thủ lưu đồn Ngày th́ canh điếm tối dồn
việc quan Chém tre đẵn gỗ trên ngàn Hữu thân hữu khổ phàn nàn cùng ai Miệng
ăn măng trúc măng mai Những dang cùng nứa lấy ai bạn cùng Nước giếng
trong con cá nó vẫy vùng (Trấn thủ lưu đồn)
Ở cái thời chưa
có phương tiện liên lạc thông tin bưu điện, internet… mà người lính
phải đóng đồn trên mạn ngược nên tin tức biền biệt lại không
có nhạn đưa thư th́ kể như ngàn đời xa nhau, thế cho nên người
lính đă không ngăn được gịng lệ khi chia tay:
Ngang lưng th́ thắt bao
vàng Đầu đội nón đấu, vai mang súng dài Một tay th́ cắp hỏa mai Một
tay cắp giáo, quan sai xuống thuyền Thùng thùng đánh trống ngũ liên Chân bước
xuống thuyền nước mắt như mưa (Lính thú đời xưa)
Người
lính phải rày đây mai đó hy sinh mạng sống để ǵn giữ an b́nh cho đất
nước:
Lệnh vua hành quân, trống kêu dồn, quan với quân lên đường (Ḥn
Vọng Phu1- Lê Thương)
Đời lính phải đánh Nam dẹp Bắc, ngoài chống
ngoại xâm, trong ngăn giặc rợ th́ ra đi khó hẹn được ngày về:
Chinh
phu tử sĩ mấy người Nào ai mạc mặt, nào ai gọi hồn (Chinh phụ
ngâm khúc)
Hoặc là:
Vui ra đi rồi không ước hẹn ngày về ( Ḥn Vọng
Phu 1- Lê Thương))
Thản hoặc có may mắn trở về th́ chỉ là:
Phận
trai già ruổi chiến trường Chàng Siêu tóc đă điểm sương mới về (
Chinh phụ ngâm khúc)
Nhưng những người vợ lính tiết hạnh chờ chồng
dù rằng:
Thôi đừng đợi làm chi, thời gian có hứa mấy khi sẽ đem
đến trả đúng kỳ những người mang mệnh biệt ly (Ḥn Vọng
Phu 2-Ai xuôi vạn lư-Lê Thương)
Đă có biết bao người đàn bà lặn lội
gieo neo nuôi con chờ chồng đang chinh chiến miền xa, chờ đợi mơi ṃn rồi
hoá đá như Ḥn Vọng Phu:
Nơi phía Nam nơi núi mờ Ai bế con măi đứng
chờ (Ḥn Vọng Phu 3- Lê Thương)
Cuộc đời người lính thú thời
quân chủ phong kiến cơ cực bần hàn rồi tới lúc quân Pháp xâm chiếm th́ họ
lại ở vào thế gươm đao chống lại súng ống nên càng dễ chết
hơn.
2) Người lính thời kháng Pháp:
Năm Đinh Hợi 1887, Đồng
Khánh niên hiệu thứ hai, sau khi chiếm Việt Nam, Pháp chính thức chỉ định ông
De Constant làm Tổng Đốc Toàn Quyền Đông Dương th́ một số lính thú đă
đầu quân theo những anh hùng yêu nước chống Pháp (xin nhắc lại là yêu nước
chớ không phải yêu xă hội chủ nghĩa đâu nhé) như: Mai Xuân Thưởng, Phan
Đ́nh Phùng, Hoàng Hoa Thám, Trương Công Định, Thủ Khoa Huân, Nguyễn Thiện Thuật,
Nguyễn Trung Trực, Thiên Hộ Dương, Phạm Hồng Thái, Nguyễn Thái Học, Trương
Tử Anh, Nguyễn Tường Tam… kéo theo nhiều thanh niên Việt Nam cùng nhất tề
đứng lên chống lại thực dân Pháp để dành độc lập cho quê hương
xứ sở. Đa số các văn nghệ sỹ cũng hăng hái tham gia phong trào tạo
nên lúc ban đầu, khí thế bừng bừng t́nh yêu nước. Điển h́nh nhất
là bài hát "Tiếng gọi thanh niên" của Lưu Hữu Phước đă giục giả bao
thanh niên yêu nước lên đường đấu tranh chống Pháp:
Nầy thanh niên
ơi! Đứng lên đáp lời sông núi Đồng ḷng cùng đi đi đi mở đường
khai lối
Bài hát nầy sau đổi lời lại thành bài quốc ca Việt Nam Cộng
Ḥa.
Bài "Lên đàng" cũng của Lưu Hữu Phước cũng được phổ
biến sâu rộng trong giới sinh viên học sinh thời bấy giờ
Nào anh em ta cùng
nhau xông pha lên đường kiếm nguồn tươi sáng Ta nguyền đồng ḷng
điểm tô non sông từ đây ra sức anh tài
Ngoài ra Lưu Hữu Phước cũng
sáng tác bài " Khúc khải hoàn" rất kích động niềm tự hào dân tộc:
Dân ta
hằng anh dũng, dân ta vẫn oai hùng, dân ta dù nguy biến không nao …
Tôi c̣n nhớ
Sài G̣n vào đầu thập niên 50 có nhật báo "Dân Ta" của kư giả Nguyễn Vỹ đă
chạy logo (giống như en tête) nguyên câu hát trên ngay đầu tựa báo .
Tiếp theo
đó, Phạm Duy với bài "Xuất quân" thật hùng tráng như réo gọi mọi người
ào ạt xung phong:
Ngày bao hùng binh tiến lên! Bờ cơi vang lừng câu quyết chiến Bước
oai nghiêm theo tiếng súng đi tung hoành. Quân Việt Nam đi hồn non nước xây thành
Rồi cũng Phạm Duy tiếp nối theo tiếng gọi núi sông với những
lời hát đằng đằng khí thế và âm điệu bừng bừng dồn dập:
Một mùa Thu năm xưa, cách mạng tiến ra nước Việt Bừng ngàn tiếng
thanh niên tung gông phá xiềng Đoàn người trai ra đi miệng hô lớn Quyết
chiến! Quyết chiến! Chân oai nghiêm đều tiến ———————————————————– Đường
ta ta cứ đi, nhà ta ta cứ xây, ruộng ta ta cứ cày đợi ngày Ngày mai bao ấm
no, diệt xong quân Pháp kia, cười vang ta hát câu tự do (Nhạc tuổi xanh)
Thừa
thắng xông lên, Phạm Duy viết một ca khúc mà lời ca sắt máu giống như chiến
sĩ cục R quá:
Một đoàn người trai hiên ngang, mang trên vai nợ máu xương,
vui ra đi không buồn tiếc thương ————————————————————- Ngày
nào phơi xác nhớ không? Thây rơi mênh mông trên khắp phố phường Thân ôm tường,
đầu gục đầu. Ai trên đường người nhuộm máu Thây rơi trong
đêm khuya lấp chiến hào—— ( Khởi hành)
Văn Cao cũng góp phần
vào ḍng nhạc đấu tranh chống Pháp mà sau nầy trở thành bài quốc ca của nước
Việt Nam Dân Chủ Cộng Ḥa (Áo quần bán trước cửa nhà bán sau):
Đoàn
quân Việt Nam đi, chung ḷng cứu quốc Bước chân dồn vang trên đường
gập ghềnh xa (Tiến quân ca)
Bài hát nầy, tôi nhớ thời đó có người
nhại lại là:
Đoàn quân Việt Minh đi trong rừng núi khuất Thấy xe
tăng thiết giáp quân Tây tràn lan Cờ tam sắc phất phới đi đàng trước Súng
cà nông mi trây dết đi đàng sau
Văn Cao cũng ca ngợi những những người
lính anh hùng v́ nước quên ḿnh:
Bao kiếm mă lên đường, lạnh lùng vung gươm
ra sa trường Quân xung phong! Nước non đang chờ mong tay ngươi Hồn
sông núi khí thiêng muôn đời (Chiến sĩ Việt Nam)
Nhạc sĩ Nguyễn Thiện
Tơ cũng viết một bản nhạc đấu tranh nhưng âm điệu nhẹ nhàng
réo rắt:
Trong đêm thâu quanh ánh lửa hồng dưới ngàn cây xanh lá Anh em ta quây
quần chốn nầy cất cao muôn lời ca Đêm hôm nay ta nắm tay nhau ta hát cho quên
sầu Mai ra đi không chút vấn vương, chiến trường kia tranh đấu Và
tài trai chí bốn phương một ḷng quyết lên đường Lửa bùng lên tí tách
reo như gợi mối căm hờn (Quanh lửa hồng)
Riêng về ḍng thơ thời
kháng Pháp th́ có nhiều bật thức giả chí sĩ anh hùng chủ trương dành độc
lập qua đường lối ôn ḥa đứng đắn (giống như thánh Gandhi bên
Ấn Độ), canh tân xứ sở với phong trào Duy Tân mà tiêu biểu nhất là hai cụ
Phan Bội Châu và Phan châu Trinh.
Cụ Phan Bội Châu hô hào đồng bào dấn thân vào
công cuộc đấu tranh cho đất nước không màn nguy nan:
Thân nọ hăy c̣n,
c̣n sự nghiệp Bao nhiêu gian hiểm sá ǵ đâu (Tự Vịnh)
Cụ cũng
vận động thanh niên đứng lên đấu tranh:
Đúc gan sắt để
dời non lấp bể Soi máu nóng để rửa vết dơ nô lệ Mới thế
nầy là mới hỡi chư quân Chữ rằng: nhật nhật tân, hựu nhật tân (Chúc
Tết thanh niên)
Cụ Phan Bội Châu c̣n hung đúc tinh thần kẻ sĩ bằng cách
bảo rằng vận nước lâm nguy là một thử thách đấng anh hùng:
Giả
sử tiền đồ tận di thản Anh hùng hào kiệt giă dụng thường Dịch: Nếu
phải đường đời bằng phẳng hết Anh hùng hào kiệt có hơn ai
Cụ
Phan Châu Trinh cũng khích động ḷng yêu nước của những người trai nướcViệt
sớm ra tay cứu vớt non sông:
Làm trai quyết gánh gánh gian nan Dám nại xa xôi bỏ
giữa đàng (Cảm tác)
Cụ c̣n kêu gọi mọi người yêu nước
nhất là giới sĩ tử hăy gát bút lên đường hi sinh cho quê hương:
Cuộc
đời ngoảnh lại vắng không Giang sơn nào khóc anh hùng được đâu Cường
quyền dậm đạp mái đầu Văn chương tám vế say câu mơ màng (Chí
thành thông thánh)
Nhà thơ Quang Dũng cũng đứng lên đáp lời sông núi để
vùng lên chống ngoại xâm qua lời thơ đầy cảm xúc rung động:
Tây
Tiến người đi không hẹn ước Đường lên thăm thẳm một
chia phôi Ai lên Tây Tiến mùa xuân ấy Hồn về Sầm Nứa chẳng về xuôi (Tây
Tiến)
Nhà thơ sau đó v́ không chịu yêu nước là yêu xă hội chủ nghĩa
nên bị trù giập và chết trong thảm thương đói khổ.
Hữu Loan tác
giả bài thơ bất tử " Màu tím hoa sim"th́ cũng đă hy sinh t́nh yêu của cô vợ trẻ
mới cưới Lê Đỗ thị Ninh để lên đường thi hành nhiệm vụ
người trai thời ly loạn:
Tôi ở đơn vị về Cưới nhau
xong là đi
Nhưng định mệnh tàn nhẫn đă giết người vợ
hậu phương trên ḍng sông oan nghiệt:
Nhưng không chết người trai khói
lửa Mà chết người em gái nhỏ hậu phương
Và chính bài thơ nầy
mà Cộng Sản đă d́m cả thi tài nhà thơ Hữu Loan xuống bờ vực thẳm
v́ "đầy tính tiểu tư sản phản động"
Cuộc chiến chống
thực dân Pháp đang trên đà bừng bừng khí thế với hàng hàng lớp lớp người
con yêu của mẹ Việt Nam noi gương tiền nhân liều thân đấu tranh để
dành độc lập cho quê hương th́ năm 1945, Việt Minh đă lộ bộ mặt
thật là tay sai Cộng Sản Quốc Tế, đă hợp tác với kẻ thù thực dân
để tiêu diệt những thành phần quốc gia yêu nước chân chính, đưa cuộc
chiến chống Pháp đến khúc quanh mới và đưa đất nước Việt
Nam vào quỹ đạo Cộng Sản với bản tuyên ngôn độc lập dơm mà Hồ
Chí Minh tuyên đọc tại Ba Đ́nh ngày 2 tháng 9 năm 1945. Những chiến sĩ quốc
gia bây giờ phải ở trận tuyến vừa đối đầu với Việt Minh
vừa kháng Pháp cho tới ngày 20 tháng 7 năm 1954 hiệp định Genève ra đời, Pháp
rút khỏi Việt Nam và đất nước chính thức bị chia đôi ngay vĩ tuyến
17 với lằn ranh là con sông Bến Hải: miền Bắc theo chế độ Cộng
Sản tức là Việt Cộng và miền Nam theo chế độ tự do, mở màn cho
cuộc chiến giữa Tự Do và Cộng Sản hay gọi ngắn gọn là cuộc chiến
Quốc Cộng. Và cũng từ đó cuộc di cư vĩ đại của hơn 1 triệu
đồng bào miền Bắc vào Nam t́m tự do cùng góp phần vào công cuộc đấu tranh
chung dưới lá cờ tự do nhân bản.
3) Người lính Cộng Ḥa:
Có thể
nói cuộc chiến Quốc Cộng 1954-1975 là cả một thiên anh hùng ca đầy vinh quang
và xúc động của người chiến sĩ Việt Nam Cộng Ḥa. Đă có không biết
bao văn thơ nhạc đề cao cuộc chiến đấu anh dũng và nhân bản cũng
như những cuộc t́nh lăng mạn thơ mộng của người lính. Đó cũng
là thời kỳ những đóa hoa thơ nhạc chinh chiến nở rộ ca ngợi vinh
danh những người trai thế hệ đă bỏ lại đàng sau những cuộc
vui tuổi trẻ, những ước vọng thanh xuân để dấn thân vào ṿng lửa
đạn bảo vệ quê hương thân yêu.
Biết bao "chàng tuổi trẻ vốn
ḍng hào kiệt" đă phải từ giă mối t́nh thơ mộng học tṛ, từ giă mái trường
thân yêu để lên đường chinh chiến:
Từ đó t́nh yêu cũng đổi
ngôi Con chim thời nhỏ đă tung trời Ta rời xóm học vào sương gió Chuyện
cũ t́nh xưa cũng pha phôi (Nhặt cỏ sân trường-Mường Giang)
Đời
lính ngoài việc số mệnh ngàn cân treo sợi tóc c̣n rất nhiều gian khổ phong sương,
tuy vậy người chiến binh vẫn phấn đấu vượt qua hết để
giữ yên tay súng:
Bốn chuyến di hành ngày mệt ngất Dừng quân đây nói chuyện
tiếu lâm chơi Hăy tựa gốc cây ngắm bóng mây trời Hăy tưởng tượng
ḿnh đang đi picnic (Chiến tranh và tôi-Nguyễn Bắc Sơn)
Để rồi
một ngày, người lính hát khúc hoan ca trở về thành phố với chiến thắng
vinh quang cho người dân hậu phương và bao thiếu nữ xuân th́:
Chiến y
làm hồng má hây hây Mắt đa t́nh gợn suối tóc bay bay (Chiến y làm đẹp
phố phường-Lệ Khánh. Em là gái trời bắt xấu)
Có biết bao người
lính Cộng Ḥa chúng ta đă ra đi mà không hẹn ngày trở lại v́:
Túy ngọa sa
trường quân mạc tiếu Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi (Lương
Châu Từ - Vương Hàn) (Say khướt chiến trường xin chớ nhạo Xưa
nay chinh chiến mấy ai về)
Mà nếu chàng có về th́ đôi khi là:
Anh trở
về trên đôi nạng gỗ Bại tướng về làm gă cụt chân Em ngại ngùng
dạo phố mùa Xuân Bên người yêu tật nguyền chai đá (Kỷ vật cho em
- Linh Phương)
|

|
|

|

|

|

|

|
|

2
hoặc vào một buổi hoàng hôn ảm đạm âm u:
Mai trở về chiều
hoang trốn nắng Poncho buồn liệm kín hồn anh Mai trở về bờ tóc em xanh Vội
vả chít khăn sô vĩnh biệt (Kỷ vật cho em - Linh Phương)
Để
cho người góa phụ trẻ c̣n đang c̣n đang trong tuổi mơ yêu phải:
Ngày
mai đi nhận xác chồng Say đi để thấy ḿnh không là ḿnh Ngày mai đi nhận
xác anh Cuồng si thuở ấy hiển linh bây giờ (Tưởng như c̣n người
yêu- Lê thị Ư)
Và người góa phụ trẻ đau khổ nh́n chồng được
vinh thăng:
Em không nh́n được xác chàng Anh lên lon giữa hai hàng nến trong (Tưởng
như c̣n người yêu-Lê thị Ư)
Chiến tranh là mất mác chia ly cho bao nhiêu dân lành
bất hạnh, cho nên ngày tàn cuộc chiến là h́nh ảnh đau thương tang tóc:
Quê
hương khói lửa cay nồng Quê hương sau trận chiến đồng cỏ xanh (Nghĩa
Trang Quân Đội Biên Ḥa- Lê thị Ư)
Cuộc chiến phi nhân do Việt Cộng phát
động theo lệnh quan thầy Nga Hoa đă kết thúc trong bi thảm nhục nhằn của
miền Nam theo thế cờ quốc tế. Đó đây vang dội những lời kêu than
bi thiết:
Mẹ ơi con mẹ chưa già Giữ quê quê mất, dựng nhà nhà tan (Hà
Huyền Chi)
Và làm c̣m cỏi héo hắt thêm cho những bà mẹ ngóng tin con:
Chiến
trận nghe tàn đă bảy măm Trai đi chiến trận vẫn mù tăm Mẹ già
lảng đảng ngoài sân lạnh Không biết t́m ai để hỏi thăm (Viên Linh)
Riêng về nhạc lính th́ có thể nói là không biết cơ man nào kể cho hết, chắc
là hơn phân nửa ḍng nhạc từ năm 1954 tới 1975 đă viết cho lính: gương
hy sinh kiêu hùng, mối t́nh đẹp, đời sống gian khổ phiêu bạt…
Đời
lính bắt đầu từ những thông báo của làng nước kêu gọi thanh niên từ
khắp mọi nơi đứng lên đáp lời sông núi:
Vài hàng gởi anh tŕu mến Vừa
rồi làng có truyền tin Nói rằng nước non đang mong Đi quân dịch là thương
ṇi giống (Bức tâm thư- Lam Phương)
Bài hát nầy nổi tiếng một
thời và có người rắn mắc đả sửa lời lại là:
Vài hàng gởi
anh tŕu mến Vừa rồi em tắt cái đường kinh Mấy chàng họ Sở
mà nghe câu nầy chắc phải áp dụng chước thứ 36 của trong tam thập lục
kế của Tôn Tử là "tẩu vi thượng kế", nói nôm na là "quất ngựa truy phong"
Chàng
trai đă giă từ người yêu, xóm làng để ṭng chinh diệt giặc:
Tôi tiễn
anh lên đường trời hôm nay mưa nhiều lắm Mưa thắm ướt vai
gầy, mưa giá buốt con tim Ḿnh cầm tay nhau, chưa nói hết một câu Thôi đừng
buồn anh nhé! Tiếng c̣i đă ngân dài (Một người đi – Mai Châu)
Ra đi
nhưng chàng trai vẫn không quên nhắn nhủ bạn bè thân t́nh c̣n ở lại là chàng chỉ
về khi quê hương sạch bóng quân thù:
Rồi đây mai nầy ai hỏi đến
tên tôi Bạn ơi! Hăy nói khoác chiến y rồi Người thư sinh ấy đă xếp
bút nghiên Giă từ trường yêu với bao nhiêu bạn hiền Có về là khi nước
non vui b́nh yên (Biệt kinh kỳ-Minh Kỳ)
Vào quân trường với phút đầu
bỡ ngỡ nhưng sau đó chàng trai đă quen đi với nếp sống "thao trường
đổ mồ hôi, chiến trường bớt đổ máu". Sau thời gian huấn nhục,
chàng tân binh mong chờ người đẹp đến thăm:
Hôm nay ngày chúa nhật,
vườn Tao Ngộ, em đến thăm anh Đường Quang Trung nắng đổ
xa xôi Mà em đâu có ngại khi t́nh yêu ngun ngút cao lên rồi (Vườn Tao Ngộ- Nhật
Hà)
Mặc cho nhiều gian khổ quân trường, những chàng trai sẽ đi về
nơi gió cát vẫn hiên ngang tự hào nối gót cha ông bảo vệ giang sơn:
Ta là
đoàn sinh viên xếp bút nghiên Đi theo tiếng gọi của non sông Ngày ta đi lệ
thắm khăn hồng Ngày ta đi là mẹ chờ mong (Sinh viên Thủ Đức hành
khúc)
Sau khi tốt nghiệp, những người lính hào hùng tung đi khắp bốn
phương trời.
Người th́ vổ cánh chim bằng để bảo vệ vùng
trời quê hương:
Ta là đàn chim bay trên cao xanh Khi nh́n qua khỏi nhưng kinh thành
tan Đôi cánh tung hoành vuợt trên mây xanh Ta là tinh cầu bay trong đêm trăng (Không Quân
Hành Khúc)
Có chàng th́ theo những đoàn tàu chiến thỏa mộng hải hồ giữ
yên vùng sông biển:
Thân phơi trên Nam băng dương Nước xanh hồn Thái
B́nh Dương Ra khơi sóng vang dạt dào Mênh mông sóng va thân tàu (Hải Quân Việt Nam)
Nhưng đa số đều in gót chân trên khắp nẽo đường quê hương
để lùng diệt giặc:
Đường trường xa muôn vó câu bay dập dồn Đoàn
hùng binh tung sương lướt gió reo vang (Lục Quân Hành Khúc)
Những chàng trai lính
tuy rất anh hùng dũng cảm trên chiến trường nhưng trên t́nh trường, chàng
cũng lăng mạn đa t́nh hào hoa một mực:
Anh là lính đa t́nh T́nh non sông rất
nặng T́nh hải hồ ôm mộng T́nh vũ trụ ngát xanh Và mối t́nh rất êm
đềm Là t́nh riêng trong ḷng anh yêu em Có lúc muốn lấy hoa rừng Anh gửi về
em thêu áo Và ngàn v́ sao trên trời Kết thành một chuỗi em đeo Dù rằng đời
lính không giàu Mà chắc không nghèo t́nh yêu (Lính đa t́nh - Y Vân)
Và c̣n ǵ lăng mạn hơn
là:
Nếu em không là người yêu của lính Ai sẽ đón em chủ nhật trời
xinh Em sẽ nhớ ai đêm sương lạnh lùng Và giữa chốn muôn trùng ai viết
tên em lên tay súng (Người yêu của lính - Trần Thiện Thanh)
Cũng vô cùng t́nh
tứ:
Nếu vắng anh ai d́u em đi chơi trong chiều lộng gió Nếu vắng
anh ai đợi chờ em khi sương mờ nẻo phố Nếu vắng anh ai đón
em khi tan trường về (Nếu vắng anh-Anh Bằng)
Và cũng v́ cái tính đào
hoa hào hùng nên lính được nhiều người đẹp yêu mến:
Dù cho sông
kia quên bến cũ Bóng chinh nhân không phai mờ cơi ḷng Dù cho non cao hay suối vắng Tim
em theo cùng (Mơ người lính chiến - Mai Sơn)
Và mơ ước lứa đôi:
Chiến sĩ của ḷng em đắm đuối ước mơ Ở chiến
trường xa dăi nắng dầm mưa Nhịp bước oai hùng chàng tiến trong tim em Trong
khi vang ca say theo chiến trường (Chiến sĩ của ḷng em-Trịnh văn Ngân)
Đời
lính cũng có những vui buồn dễ thương nhưng cũng đau hơn hoạn là
sau thời gian dài vắng nhà nên đă xin phép cuối tuần về gặp người yêu
hay vợ trẻ đang phơi phới xuân t́nh. Chàng đă lau chùi súng ống, nạp đạn
sẵn sàng để chuẩn bị kích hỏa th́ mồ tổ thằng Việt Cộng ṃ
về quấy phá xóm làng làm vị chỉ huy trưởng ra … lệnh cấm trại 100%.
Xin các bạn nghĩ xem trên đời có cái ǵ đau khổ hơn không? Thà chết sướng
hơn. Và bọn Việt Cộng thật là tội ác ngút trời:
Một trăm em ơi
! Chiều nay một trăm phần trăm Một trăm em ơi ! Chiều nay một trăm
phần trăm Người yêu anh ơi ! Chiều nay lại cấm trại rồi Nào
đâu nào biết tâm tư đời lính Ḷng anh nao nao mỗi khi ta hẹn nhau Với em
tâm t́nh (100% - Vũ Chương)
Có những cuộc hành quân kéo dài cả hai, ba tuần
lễ thế nên trong khi chờ xe đưa về hậu cứ nghỉ ngơi, người
lính đă vội viết thư cho người yêu:
Sau ngày hành quân, anh về vui trong chiến
thắng Súng c̣n mang vai đă viết thư cho người yêu Em ơi ! Thư vắn hơn
t́nh Xin em đừng buồn, xin em đừng hờn Chớ bảo không thèm, không đọc
thư anh (Sau ngày hành quân-Lê Dinh)
Người lính chiến đă ra đi biền biệt
thân, dăi dầu sương gió nơi tiền đồn heo hút để người em hậu
phương ṃn mỏi nhớ thương đợi chờ cho đến lúc nàng v́ t́nh yêu
người trai thời chinh chiến đă lặn lội vào nơi địa đầu
giới tuyến để thăm chàng:
Em đến thăm, áo anh mùi thuốc súng Ngoài
trời mưa lê thê qua ngàn chốn sơn khê (Mấy dặm sơn khê- Nguyễn văn Đông)
Cũng có lúc ngồi gác giặc mà người lính mơ ước ngày về với
kết nối duyên thề:
Chiến tuyến người trai ôm súng ước mơ Rủ
chinh y trọn ước với câu thề Theo lối về thôn cũ đường thắm
hoa Gió trăng lạnh t́nh không phai niềm nhớ (Mấy độ thu về-Minh Kỳ)
Khi người lính trở về thành phố thăm người yêu th́ mặc cho mưa
gió mịt mờ trời đất, họ vẫn quấn quít bên nhau để bù lại những
ngày xa cách nhớ nhung và chạy đua với những giờ phép phù du mong manh :
Hôm ḿnh
đi ciné về mưa nhiều Áo dài xanh bên áo trắng hoa biển Anh che cho em đừng
làm ướt áo Anh quen rồi mưa gió " lính mà em" (Lính mà em-Anh Thy)
Thời gian về
phép của người lính rất quư báu, nó được tính từng giờ v́ "tân thú bất
như viễn quy" cơ mà:
Bốn giờ đi dài thêm bốn giờ về Thời
gian c̣n lại anh cho em tất cả em ơi! Ta đưa ta đến vùng tuyệt vời (Hai
mươi bốn giờ phép-Trúc Phương)
Cũng có lúc v́ những bất thường
vô định trong đơn vị, người lính đă phải lỗi hẹn với người
yêu để nàng khắc khoải đợi chờ:
Chinh chiến nên anh cuối tuần
không đến Một lần xa cách trăm vạn lần thương Gục đầu
nghe tiếng t́nh yêu dỗi hờn Những chiều không anh đến t́m Thương
dài từng bước cô đơn (Nếu đời không có anh- Hoàng Trang)
Lênh đênh
giữa sóng nước đại dương, chàng lính thủy nh́n những con sóng trắng
xóa bạt ngàn rồi tưởng chừng một loài hoa biển tặng người yêu:
Tại
em khi xưa yêu hoa màu trắng Tại em suy tư bên bờ vắng Nên đêm vượt
trùng anh mong t́m gặp hoa trắng về tặng em Cho anh th́ thầm Em ơi! T́nh ḿnh trắng
như hoa đại dương (Hoa biển-Anh Thy)
Có người lính phi công bay lượn
trên không gian để trút bom xuống đầu địch nh́n ra không gian bao la bỗng thấy
mây trời kết thành màu tuyết trắng ngần mà nhớ tới người yêu:
Vượt
cao vút cao mây trời kết thành một vùng tuyết trắng ngần Tuyết ơi! Xin nhuộm
trắng tâm hồn em gái nhỏ tôi yêu (Tuyết trắng- Trần Thiện Thanh)
Người
lính chiến dù gian nguy khổ nhọc vẫn giữ được bản chất hào hoa nghệ
sĩ của ḿnh:
Để rồi một năm nơi biên cương dấn bước
thân trên sa trường Ngày th́ t́m vui bên chiếc súng khi đêm anh vui với đàn (Chiều
hành quân - Lam Phương)
Người lính Việt Nam Cộng Ḥa đă đặt chân
trên từng tấc đất quê hương để lùng diệt địch, từ cao nguyên
đèo heo hút gió, miền Trung khô cằn sỏi đá cho tới vùng śnh lầy Hậu Giang đâu
đâu cũng thấy h́nh ảnh người lính chiến kiêu hùng đáng yêu:
Giờ
nầy anh ở đâu? Pleiku gió núi biên thùy Giờ nầy anh ở đâu? Miền Trung hỏa
tuyến địa đầu Giờ nầy anh ở đâu?Cà Mau tiếng sét u minh rừng (Giờ
nầy anh ở đâu- Khánh Băng)
Nhưng cho dù anh ở đâu th́ người hậu
phương vẫn yêu thương anh với tất cả tấm ḷng trang trọng:
Dù
rằng anh ở đâu anh ở đâu vẫn yêu anh hoài vẫn yêu anh hoài Yêu suốt đời (Giờ
nầy anh ở đâu - Khánh Băng)
Có chàng trai để lỡ một cuôc t́nh rồi
sau một thời gian giong ruổi chinh y trở về gặp lại cố nhân giờ đă
tay bế tay bồng:
Mộng đời c̣n có đêm nay ta ḥ hẹn ôn lại chuyện
chúng ḿnh Đời tôi đă bao năm gió sương gót chân in chiến trường Làm
quen với đêm canh gió lộng, với mưa khuya núi rừng (Chuyện chúng ḿnh- Trúc Phương)
Cũng đôi khi có chuyện trớ trêu là người lính chiến trên đường
hành quân với cái chết ŕnh rập nhưng chàng lại an b́nh để nhận được
hung tin là người yêu đă ra đi:
Nhưng không chết người trai khói lửa
mà chết người gái nhỏ phương xa Một đêm buồn có gió đông qua (Chuyện
t́nh Mộng Thường-Trần Thiện Thanh)
Có lẽ đối với lính, mùa Xuân
là mùa buồn nhất. Theo truyền thống thiêng liêng của dân tộc, Tết là thời
gian sum họp gia đ́nh, dù ai bôn ba xuôi ngược nơi xa xăm nào th́ ba ngày Tết cũng
phải cố sắp xếp mà về quay quần với những người thân yêu. Người
lính chẳng những không có cái hạnh phúc vui vầy đó mà lại càng phải vất vả
khổ nhọc hơn trong sứ mạng bảo vệ an ninh xóm làng cho mọi người
đón Xuân. Có nhiều lúc, từ tiền đồn nơi rừng núi xa xôi, cách biệt hẳn
chốn phồn hoa đô hội, người lính c̣n không biết là mùa xuân đă về:
Đồn
anh đóng ven rừng mai Nếu mai không nở, anh đâu biết xuân về hay chưa? (Đồn
vắng chiều xuân-Trần Thiện Thanh)
Giữa lúc muôn người nô nức đón
xuân sang với pháo đỏ rượu hồng, với cao lương mỹ vị, với
muôn hoa rực rỡ , với lời chúc tốt đẹp th́ lính:
Đón giao thừa
một phiên gác đêm Chào xuân đến súng xa vang rền (Phiên gác đêm xuân- Nguyễn
văn Đông)
Người lính ngậm ngùi nhắn nhủ người yêu đang cô đơn
trong những ngày đầu xuân giá buốt:
Xuân nay anh không về, th́ ngàn câu thề không
chắc em vui Quà Xuân anh chẳng có, gác giặc từng giờ, đời lính chiến lấy
ǵ về tặng em (Phút giao mùa - Trần Thiện Thanh)
Tuy nhiên, từ tiền đồn
xa thẳm, người lính vẫn không quên chúc những người hậu phương:
Đầu
Xuân xin chúc quê hương thanh b́nh, thành đô đến nơi đồng xanh ư lành Nước
non vươn màu xanh mới, đón xuân thắm trong niềm vui Hương xuân giao ḥa nhân
thế đẹp măi Xuân đem sang giàu cho kiếp nghèo đói (Đầu xuân lính chúc -
Tấn An-Hoài Linh)
Để bày tỏ dù trong muôn một tâm ḷng yêu thương và biết
ơn lính, người hậu phương lúc nào cũng" vui xuân nhớ ơn chiến sĩ"
thăm viếng tiền đồn tiền đồn, thư từ tặng quà. Trong tâm t́nh
đó, ta hăy nghe lính tâm sự:
Cảm ơn ai, khi Xuân về vui thật là vui Không quên
người sương gió phương trời Âu yếm gởi t́nh đi muôn nơi (Cảm
ơn - Trịnh Lâm Ngân)
Ngày Xuân nơi tiền đồn heo hút giá lạnh, ngồi ôm
súng gác giặt, người lính chạnh ḷng nhớ đến mẹ già ở một phường
trời xa thẳm đang ngày đêm trông ngóng đứa con yêu trở về quây quần mái
ấm gia đ́nh trong ba ngày Tết:
Mẹ ơi! Hoa cúc hoa mai nở vàng Giờ đây
đời con đang c̣n lênh đênh Đồi cao gió lộng ngày đêm bạt ngàn Áo trận
sờn vai bạc màu Nh́n Xuân về ḷng buồn mênh mang (Mùa Xuân của Mẹ - Trịnh
Lâm Ngân)
Số phận người lính, những con người mà định mệnh
gắn liền với câu "Cổ lai chinh chiến kỷ nhân hồi" thật mong manh sương
khói. Đă có biết bao nhiêu người con yêu của tổ quốc- trong đó có những
người thân yêu của bạn của tôi, những bạn bè chí quyết của bạn
của tôi - đă anh dũng bỏ ḿnh để lại bao thương tiếc ngậm ngùi
cho người ở lại:
Hai năm sau, mới có thư về, nh́n con dấu ghi,
nơi nắng cháy biên thùy Người quen cho biết tin Bạn tôi thân mến đă liệt
oanh ngă xuống khắp đơn vị tiếc thương (Nó và tôi - Song Ngọc)
Điều
đau đớn nhất là có những cái chết của mà người lính đă mang theo lời
hứa hẹn lứa đôi xuống tận vùng miên viễn để cho người yêu ở
lại sống trong nỗi khổ sầu tuyệt vọng khôn cùng. Ôi! Sao mà dân tộc chúng
ta bất hạnh và đáng thương đến thế:
Vào một đêm sương
có người trai hồi hương báo một tin thật buồn Tin anh gục chết
giữa chốn nông trường xa cho tơ duyên bẽ bàng (Từ đó em buồn - Trần
Thiện Thanh)
Nhưng "anh hùng tử chứ khí hùng nào tử", người chiến binh
Việt Nam Cộng Hoà tuy ngă xuống nhưng h́nh ảnh khí phách kiêu hùng của anh vẫn măi
măi ngự trị trong tận trái tim của người dân miền Nam cũng như thiên nhiên
đất trời:
Anh! Anh! Nhớ anh trời làm cơn băo Anh! Anh! Tiếc anh chiều
rừng thay áo Ôi! Vết đau nào nào đưa anh đến Ngàn đời của nhớ
thương Hỡi bức chân dung trên công viên buồn (Người ở lại Charlie-
Trần Thiện Thanh)
Và hỡi các anh hùng vị quốc vong thân! Các người không
bao giờ chết, không bao giờ chết trong ḷng những người Việt Nam yêu chuộng
tự do, công bằng, nhân bản trong và ngoài nước:
Anh, anh không chết đâu em Anh
chỉ về với mẹ mong con Anh vẫn sống thênh thang trong ḷng muôn người tiếc
thương đời lính (Anh không chết đâu em - Trần Thiện Thanh)
Trước
khi kết thúc bài viết nầy, người viết xin các bạn một giây phút lắng
động tâm hồn để cùng nhau thắp nén hương ḷng tưởng niệm tất
cả anh linh các Quân, Dân, Cán, Chính đă bỏ ḿnh v́ lư tưởng tự do trong cuộc chiến
tàn ác phi nhân của lịch sử nhân loại.
Toronto Jan 27, 2009 (Mồng 2 Tết Kỷ
Sửu) Nguyên Trần Cựu Sinh Viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, khoá 11 ĐS (1963-1966) Cựu
Sinh Viên Sĩ Quan Trường Bộ Binh Thủ Đức, khóa 23 (1966 -1967)
(Nguồn : NuocViet Online )

|
|

|

|

|

|

|
|

|

|