Thành Kính Vĩnh Biệt Đại Tướng
Một v́ sao rụng giữa đêm Đông
Anh em chiến sĩ tan nát ḷng
Đă một thời cao sang quyền quư
Vận nước hết thời phải lưu
vong !
Bao năm lưu lạc thoáng như mơ
Ngày về chẳng biết đến bao giờ
Thời thế sa cơ ai thấy trước
?
Bỏ nước ra đi thật hững hờ
!
Sống lưu vong đời ông lặng lẽ
Buồn cô quạnh nhớ về đất Mẹ
Mộng chưa tṛn đáp đền sông núi
Nay nằm xuống ḷng dạ thắt se
?!
Nặng t́nh nước Ông măi bâng khuâng
?
Chẳng may nước nhà thời mạc
vận
Xin Đại tướng ngh́n thu an nghỉ
Đất nước muôn đời nhớ ơn
Ông