lyhuonga.jpg














































 
11-4-2008 -- Quan Điểm
Đảng CS Đưa Đất Nước Việt Nam Đi Đâu?


Nguyễn Thị Trung - Đảng DCND


Trước viễn ảnh chợ búa ngày càng bị thu hẹp, dẹp bỏ để các quan thi nhau lấy đất làm nhà, làm tài sản, làm công ty riêng cho ḿnh. Hoặc đem bán cho những con buôn trong và ngoài nước đế lấy tiền bỏ túi. Dân khóc oán than ngập trời trước thăm cảnh cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc khi cơn băo giá mỗi ngày một tăng. Công ăn việc làm không có, nếu có th́ đồng lương chết đói hoặc bị công an xua đuổi như con vật khi phải bưng gánh bán rong. H́nh ảnh quan đuổi dân chạy trên hè phố sau giống cảnh quan lại hay bọn thực dân cướp bóc ngày xưa vậy. Những con người của một đất nước hay chỉ là những con vật?

Một đất nước cai trị bởi tầng lớp lănh đạo dốt, muốn kéo theo cả nước hơn 80 triệu dân phải ngu theo để dễ cai trị, dẫn đến thực trạng là công ăn việc làm không có, đất đai nhà cửa bị tham nhũng chiếm hữu, chợ xá buôn thúng bán bưng bị thu hẹp, nay lại c̣n bị cấm th́ tầng lớp dân nghèo không biết phải sống ra sao? Ai lo cho họ cơm ăn, việc làm, cái chữ, thuốc men khi kinh tế càng lúc càng lâm vào cảnh khó khăn này? Ai trách nhiệm đối với dân với nước? Một chế độ tự nhận đánh đuổi Thực Dân, Phong Kiến để xây dựng lại Tự Do, Cơm Áo cho dân mà thực trạng như thế này th́ có phải tệ hơn cái chế độ mà Đảng đă từng hô hào chúng tôi hy sinh để đánh đuổi không? Nghe tiếng dân khóc than thấu trời xanh th́ những ai c̣n là người có ḷng với dân, với nước không khỏi nghẹn ḷng.

Nh́n khắp nước để mà thấy cho rơ. Nhà của những kẻ cầm quyền th́ đều là biệt thự to đẹp, có nhiều cái ở không hết phải cho thuê. Tiền của xài không hết, phải đem phung phí vô x̣ng bạc, chổ ăn chơi, vũ trường. Các Ông thi nhau vợ lớn vợ bé, các Bà thi nhau sắm sửa hoang phí, ăn diện, vung tiền ra cửa. Các Con th́ đưa ra nước ngoài du lịch, du hí, du học. C̣n Nhân dân th́ lâm cảnh bần cùng, bửa đói bửa no. Thực trạng đau ḷng là những kẻ cầm quyền trí thức thấp, nhiều lănh đạo Trung Ương tŕnh độ văn hoá tệ, không nói là dốt nên đă cai trị đất nước đến chổ tan hoang. Thảm cảnh bất công càng lúc càng chồng chất, nhưng nhân dân th́ vẫn chưa dám phản đối, hé răng nửa lời. Phải chăng với mạng lưới công an mật vụ dày đặc này nên Đảng CSVN có thể tồn tại, tiếp tục trấn áp, kéo dài thời gian bịt miệng được Nhân dân?

Có tận mắt chứng kiển cảnh các quan chức tham nhũng giả vờ tiêu huỷ hàng hoá tịch thu từ dân nghèo đi buôn ở biên giới th́ mới thấy được cảnh “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”. Dân đói nghèo phải vượt biên giới để mua từng cây thuốc bán kiếm lời, bị công an tịch thu rồi bán lại lấy tiền chia xài. Biết bao nhiêu hàng lậu bị tịch thu, ngụy tạo ra cảnh hủy hàng lậu để chia chác nội bộ, đem bán ra thị trường. Càng có tiền càng có lợi nhuận th́ quan chức lại càng hăng say hành dân, thi đua bắt hàng lậu, chận hàng biên tịch thu đem bán.

Vụ nhà nước tuyên bố thả ông Nguyễn Việt Tiến chứng minh tệ trạng phủ bênh phủ, huyện bênh huyện. Đảng tuyên bố chống tham nhũng phải hiểu là đảng chống những ai chống tham nhũng, c̣n tham những cở Nguyễn Việt Tiến th́ đảng không chống v́ nếu chống th́ đảng đă chống hết cả triệu đảng viên đang tham nhũng rồi c̣n ǵ? Lấy ai nữa để giúp Đảng CSVN bảo vệ chế độ?

Việt nam bây giờ thực trạng chỉ là đống gạch vụn mà đảng CSVN cố ngoi ngóp để nắm giữ quyền lực ḥng vơ vét cho tầng lớp đảng viên của họ. Thảm cảnh của đất nước sẽ ra sao khi mà lúc đảng CS cáo chung, chế độ độc tài bị sụp đổ? Ai sẽ gánh chịu hậu qủa một đất nước nghèo đói, nợ nần ngút đầu, để lại biết bao nhiêu di sản lạc hậu cho tương lai cả nước.

Hởi những Nhân dân của tôi ơi! Đă đến lúc cần mạnh dạn cất lên tiếng nói. Đă đến lúc phải đấu tranh để giành lại quyền Tự do, Dân chủ. Đă đến lúc phải thay đổi tận gốc rễ cái lạc hậu, độc tài v́ tương lại của chính ḿnh. Đừng nghe những ǵ người cộng sản nói, hăy nh́n thẳng vào những ǵ họ đang làm. Hảy tự hỏi chúng ta đă được ǵ sau hơn 60 năm dưới chế độ Cộng sản? Hảy tự hỏi tương lai của chúng ta ra sao trước tệ nạn lạm phát, vật giá leo thang, đói nghèo, bần cùng, bất công, tham nhũng và lạc hậu. Liệu chúng ta lại cứ phải chịu đựng để 100 năm sau con cháu vẫn c̣n tiếp tục hỏi câu này với đảng CSVN?

Việt Nam ngày 10 tháng 4 năm 2008

* Nguyễn Thị Trung, đảng viên đảng CSVN, tham gia Đảng Dân chủ Nhân dân để góp phần vào nổ lực đấu tranh và xây dựng một Việt Nam tương lai. V́ lư tưởng Tư Do, Dân chủ và Phú Cường cho Việt Nam, chị Nguyễn Thị Trung đă can đảm chấp nhận những hiễm nguy và bất trắc mà chị sẽ phải đối đầu.

 

Nguồn : Nước Việt Online




lyhuonga.jpg






Gió Đông


Nguyễn Phước Đáng


C̣n 10 ngày nữa là Tết. Đêm nay trời buốt lạnh. Gió bấc mùa Đông đang lùa vào những kẽ lá, điểm thêm những u hoài thương nhớ bâng quơ... Truyền đi câu về.

Truyền ngẩng đầu lên nh́n đồng hồ treo tường: Đă hơn chín rưỡi rồi! Hắn đi thẳng ra nhà sau cất túi đồ nghề vào chỗ cũ, rồi lủi thủi lên lầu.

Thật ra chuyện đi câu vài tiếng mỗi chiều của Truyền đâu phải là nghề của chàng. Đó là nỗi đam mê có tính cách giải trí và có đôi chút thể thao nữa.

Oanh đang dỗ con trong pḥng, nghe tiếng chân quen thuộc, hỏi vọng ra:

- Anh về rồi đó hả? Bữa nay có được ǵ không? Cá ngác hay tôm?

- Không có ǵ hết! Hôm nay gió lạnh buốt. Gần Tết, đâu c̣n gió bấc non nữa. Trời lạnh, anh về sớm.

- Con Loan bảo ngày mai ăn cá ngác kho tương. Nó nghĩ bữa nay thế nào anh cũng được con cá ngác to như hôm trước.

- Hồi chiều - Truyền vừa nói vừa cười nhẹ - bé Phượng dặn anh ráng đem về con tôm càng. Nó nói mai ăn tôm nướng dầm nước mắm chanh. Thôi, mai em đi chợ sớm, đón mua cả 2 thứ cho tụi nó. Bóp bụng một chút đi, cho tụi nhỏ vui.

Truyền mở cửa bước ra ngoài ban-công, kéo chiếc ghế dựa đến gần cái xích đu. Mỗi lần đêm đến mà Truyền một ḿnh ra đây ngồi trên chiếc ghế đúng vị trí nầy là y như rằng anh đang nhớ đến ông Đạt.

Đúng ngày 30-4-75, anh mới được 14 tuổi 4 tháng. Dưới mắt cha, anh vẫn c̣n là đứa con nít. Tuy nhiên, vậy mà một tháng sau, trước ngày ông Đạt đi tŕnh diện “học tập cải tạo” một tuần, anh đang ngồi trên xích đu bâng quơ nh́n xuống đường nghĩ ngợi, mơ mộng mông lung, th́ ông Đạt đi ra, kéo ghế đến gần chiếc xích đu. Truyền dợm đứng dậy, định dành chỗ yên tịnh cho cha. Nhưng ông Đạt đă ấn bàn tay lên vai con và nói:

- Con ngồi đó đi. Ba ngồi chơi với con. Nói chuyện với con nữa.

Truyền bất ngờ. Ông Đạt chưa nói ǵ, mà Truyền có cảm giác hôm nay được cha coi như là người lớn, hay ít nhứt cũng được coi như một đứa trẻ đủ lớn để tiếp nhận chuyện người lớn:

- Trong trường, con có học ǵ về tôn giáo không?

- Dạ không.

- Con có biết ǵ về tôn giáo không?

- Dạ chắc cũng không. Mà con biết có chùa, có nhà thờ. Những cái đó là tôn giáo phải không ba? Vùng ḿnh c̣n có đạo Hoà Hảo. Trên Tây Ninh c̣n có đạo Cao Đài. Những cái đó là tôn giáo phải không ba?

- Con có tín ngưỡng nào?

- Con không có tín ngưỡng tôn giáo...

- Ba nghĩ chắc vậy. Con tin tưởng cái ǵ?

- Con không biết. Chắc con chưa tin tưởng cái ǵ hết...

- Cộng Sản?

- Con chưa biết. C̣n mới quá.

- Đảng Cộng Sản y như một tôn giáo... Tệ hơn tôn giáo nhiều, về mặt cuồng tín.

- Người ta nói Cộng Sản bài trừ mê tín, bài trừ tôn giáo. Họ hành động và suy nghĩ khoa học...

- “Đừng nghe những ǵ Cộng Sản nói. Hăy nh́n những ǵ họ làm”. Câu nói đó như là một danh ngôn. Tôn giáo đưa đẩy người tín đồ đến chỗ tin tưởng những điều không thấy không biết được, mà người ta gọi đó là mê tín, tin một cách mù quáng đến có thể hành động sằn bậy để thoả ḷng tin của ḿnh. Nhưng tôn giáo không cưỡng bức mọi người tin theo. Người tín đồ mê tín, cuồng tín tự nguyện. C̣n Cộng Sản cưỡng bức mọi người tin tưởng giáo điều Cộng Sản. Cưỡng bức đảng viên của họ đă đành, mà c̣n cưỡng bức mọi người khác ngoài Đảng phải “tín ngưỡng” Đảng. Cộng Sản tệ hơn tôn giáo ở chỗ đó. Người tín đồ, Phật tử hay con chiên..., tự nguyện sùng bái giáo chủ của ḿnh, c̣n Cộng Sản cưỡng bức toàn thể dân chúng tôn sùng lănh tụ Cộng Sản, qui phục tuyệt đối lănh chúa Cộng sản nữa. C̣n hơn nữa, Cộng Sản muốn độc tôn, nên họ t́m mọi cách triệt tiêu tất cả tôn giáo khác. Cuộc thánh chiến triền miên sẽ c̣n diễn ra bất tận, ngày nào Cộng Sản c̣n thống trị. Cuộc chiến vẫn chưa ngừng..., chưa biết chừng c̣n khốc liệt hơn trước...

Bài học về tôn giáo, về Cộng Sản đầu tiên vào trí óc và tâm tư Truyền là lời nói của cha trong đêm bất ngờ đó. Những điều mê tín, cuồng tín mà ông Đạt đem so sánh, đối chiếu giữa tôn giáo và cộng sản làm Truyền vừa loé sáng vừa u-buồn. Một nỗi bi quan xâm nhập vào tâm hồn cậu bé chưa đủ 15.

Rồi cha vắng nhà 2 năm rưỡi, cùng bạn bè vật lộn với kiếp sống khắc nghiệt trong các trại tập trung cải tạo ở chân núi Cấm, rồi ở rừng tràm quanh năm ngập nước phèn vùng Kiên Lương, Hà Tiên. Mẹ hằng ngày vật lộn với miếng cơm manh áo, tảo tần mua ngược bán xuôi để 6 anh em Truyền c̣n được cắp sách đến trường. Sáu anh em vật lộn với cái lư lịch “Cha nguỵ quân học tập cải tạo”. Truyền bị “nóc-au” đầu tiên lúc anh chưa đủ 15, với bài luận chỉ có một câu của anh:

“Em không có cảm giác thấm thía nào cả!”.

Đề bài tập làm văn kỳ đó là:

“Hăy viết lên cảm giác thấm thía của em sau ngày Cách Mạng thành công.”

Dù cả lớp đă được cô giáo dạy Văn hướng dẫn gợi ra 2 ư chánh cho bài viết: Một là hân hoan tiếp đón Cách Mạng thành công, ngợi ca những chiến công của Cách Mạng. Hai là kể ra những sai lầm, tội lỗi của gia đ́nh, của bản thân đối với Cách mạng, tỏ ra thắm thía hối cải, hứa hẹn những đóng góp trong tương lai...

Truyền ngồi cắn bút nhớ cha, nhớ đêm ngồi nghe cha chuyện tṛ, bổng cậu học tṛ chưa tṛn 15 nổi cơn điên, làm bài luận vỏn vẹn chỉ có một câu, mau mắn nộp bài rồi chào cô, bỏ lớp ra về. Tuần lễ sau, cậu học tṛ lớp 9 bị đưa ra Hội Đồng Kỷ Luật và bị đuổi học.

Ba ông anh của Truyền lần lượt bị “nóc-au” vào dịp cuối niên học lớp 12. Tờ lư lịch đính kèm đơn xin thi vào Đại Học của anh nào cũng có ghi câu hỏi

“Chánh quyền địa phương có đồng ư cho đương sự học Đại Học không?”

Tờ lư lịch nào của gia đ́nh Truyền cũng được Công An phê:

“Thành phần tiểu tư sản. Cha nguỵ quân HTCT. Chưa phát hiện xấu”

Mẹ Truyền bị “nóc-au” ra lề đường, đêm đêm bán xôi, bán cháo để chống đỡ cơn cuồng phong thời thế. Cơn cuồng phong đă thổi ông anh và đứa em của Truyền qua tận bên kia bờ nửa ṿng trái đất, bằng một chuyến vượt biển tử biệt sanh ly. Hơn mười năm sau, một cơn băo khác, khá êm dịu, đưa ba má Truyền thành kẻ ly hương...

Oanh và 2 con trong pḥng êm ấm, đă ch́m vào giấc ngủ. Truyền vẫn c̣n ngồi bất động ngoài ban-công. Ngọn bấc già nhè nhẹ luồn qua kẽ lá buôn buốt lạnh. Truyền đứng dậy, rời chiếc ghế, bước sang xích đu, ngồi đúng vào vị trí của anh 20 năm trước. Anh nhớ cha. Anh ước ao giờ nầy lại được cha ngồi kế bên, vẫn coi anh như là đứa con nít 14 thuở nào, nói cho anh biết những điều anh vẫn c̣n mơ hồ về tôn giáo, về cộng sản.

“Ba ơi! Cộng Sản th́ không rồi. Tôn giáo có đem lại hạnh phúc cho con người không ba? Con muốn nghe ba, như thuở nào ba đă nói với con”.

“Ba ơi! Con vẫn thấy ngược, biết ngược với những ǵ người ta vẫn cứ rêu rao bên nầy. Người dân đâu có được phục vụ cái ǵ. Mà họ cứ phải è cổ ra phục vụ Chánh quyền, phục vụ Đảng. Đảng là cái ǵ? Đảng là ai? Người ta rỉ tai nhau rằng Lê Đức Thọ đă từng nói 'Đảng là tao đây' Phải vậy không Ba?”

“Ba ơi! Gió Đông bên nhà khá lạnh, nhưng vẫn chưa lạnh bằng cuối năm 75, đầu năm 76 lúc ba nằm dưới chân núi Cấm. Cali hiện có lạnh lắm không ba?”

 

Nguồn : Nước Việt Online





lyhuonga.jpg