|
|
CỬA SỔ và CÂU CHUYỆN BÍ ẨN Trần Thùy Vân, Aug 23, 2008
Lời
dẫn: Một buổi tối bên đèn khuya, t́nh cờ đọc truyện ngắn “Ô
Cửa Sổ và Câu Chuyện Bí Ẩn” của Trần Thùy Vân, tôi thừ người suy
nghĩ: Có một người đàn ông chung t́nh như vậy sao? Nếu là người
con gái thứ nhất, tôi sẽ ước ao có một anh chàng như thế đến với
ḿnh để chung t́nh cho đến khi ḿnh vắng bóng. Nhưng nếu là người con gái
thứ hai – nhân vật xưng “Tôi” trong truyện – th́ nhất định
người đọc sẽ ghét bỏ người đàn ông “chết tiệt” đáng
giận này. Tác giả có lẽ là người ở quốc nội. Nghe hơi văn th́
câu chuyện xẩy rah́nh như ở Hà Nội, mặc dù trong truyện có nhắc đến
Saigon thân yêu của chúng ta. Xin mời Bạn cùng đọc...
Anh quay mặt nh́n ra cửa
sổ. Mùa đông đang c̣n sót lại chút hanh hao của thu, những bông sao vàng rơi đầy
cửa, tôi vẫn luôn ước đi cùng anh trên những con đường đầy hoa
sao vàng ấy đến suốt cuộc đời, vậy mà... Đột nhiên một ṿng
tay chắc khỏe ôm chặt lấy tôi từ phía sau, rồi đôi môi gh́ chặt đôi môi
tôi nóng hổi. Tôi không phản kháng, mụ đi trong nụ hôn ấy... Rồi đột nhiên
anh lại buông tôi ra, đôi mắt trở về không chút xao xác. Anh dẫn tôi đến
cà phê La fenêtre soleil có nghĩa là “Cửa sổ mặt trời”. Quán chỉ là căn
pḥng chung cư xập xệ nằm ngay trung tâm thành phố. Nó ẩn nấp và khuất lấp,
rất ít ai biết. Tôi thích các góc là những cửa sổ mở toang với những then
gỗ mục, cũ cùng những chiếc rèm trắng buông lơi. Anh bảo đến đây
mỗi thời khắc sẽ có cảm giác khác nhau, buổi tối có lúc ma quái, rùng rợn
nhờ những ánh nến hắt màu sắc các bức tranh trừu tượng treo trên vách,
có lúc lăng đăng tinh khiết khi từ các ô cửa ánh trăng ùa vào. Buổi sáng là những
khe nắng lách ḿnh nằm ngủ trên những vách gỗ, cả không gian thoắt ẩn thoắt
hiện đón mặt trời... Anh bảo anh thích ngồi một góc gần chiếc dương
cầm cũ, được phủ lên những lớp bụi mà chủ nhân của nó h́nh
như cố ư để vậy. C̣n tôi, tôi thích nh́n vào đôi mắt anh ở chính cái góc ấy,
trông đôi mắt của anh đầy vẻ bí ẩn... Anh, thành đạt. Tôi, xinh. Gặp
và yêu nhau nhanh đến chóng mặt. Khi ấy tôi là cô sinh viên báo chí thực tập đến
công ty anh với hàng tá câu hỏi chuẩn bị sẵn để phỏng vấn anh, vậy
mà vừa gặp, chính anh tung ra câu hỏi phỏng vấn tôi trước. Tôi nhớ như
in câu anh hỏi: “Ước mơ lớn nhất của cuộc đời cô là ǵ?”.
Tôi đă không chần chừ trả lời: “Làm vợ!”. Anh nh́n tôi với đầy
vẻ bí ẩn bàng hoàng rồi nói: “Anh không tin một cô gái sẽ là nhà báo tương lai
sống ở thế kỷ 21 này ước mơ lớn nhất lại là “làm vợ”.
Tôi hỏi anh câu hỏi không định sẵn: “Chẳng lẽ làm vợ lại là xấu?”.
Lúc đó điện thoại của anh bỗng reng. Anh chợt giật ḿnh rồi anh tỏ
ra bối rối, anh định nhấc máy nhưng rồi lại thôi. Vẫn reng. Vẫn
không nhấc máy. Anh chợt đến kề bên tôi. Anh đặt tay lên vai tôi, anh đưa
khuôn mặt của anh vào sát khuôn mặt tôi. Tôi cảm thấy rơ rệt hơi thở ấm
nóng của anh. Tôi linh cảm có chuyện ǵ đó. Tôi bừng tỉnh, khẽ lảng ra chỗ
khác, b́nh thản nh́n vào mắt anh và nói: - Anh nhấc máy đi! - Một số máy quen vẫn
gọi giờ này. Giọng anh b́nh thản trở lại. - Th́ anh cũng phải nhấc
máy chứ! Tôi vẫn cố giữ sự cân bằng trong lời nói mặc dù có đôi chút
khó chịu. - Đây! Anh bốc máy đưa cho tôi. Từ đầu dây kia vang lên giọng
hát Hồng Nhung, giai điệu nhẹ nhàng: Nghe bâng khuâng mùa đông mùa đông ô cửa xa
vắng Trong cơn mưa mùa đông mùa đông em là câu hát buồn Mưa bay đi và câu
t́nh ca măi chỉ buồn như thế Tan cơn mơ và em thật xa không làm sao giữ lại
Ngày thêm dài măi, tuổi thêm nhiều măi Thấy đêm càng lạnh lạnh hơn xưa
Và em xa càng xa chỉ c̣n trong bài ca thuở nào Vẫn mong đợi ngóng chờ... Anh
nói: “Đă nghe th́ phải nghe cho hết bản nhạc, hăy cúp máy”. Nói xong anh bỏ
ra khỏi pḥng. Sau khi nghe xong bản nhạc, tôi cúp máy ngồi chờ anh. Tôi từng rất
thích bài hát này. Tôi nhớ không nhầm bài hát tên là Cửa sổ mùa đông của Dương
Thụ. Xuất hiện trong tôi một câu hỏi ngoài những câu hỏi tôi định phỏng
vấn anh với tư cách một nhà báo tập sự. Tôi cảm thấy hồi hộp đặt
câu hỏi này hơn những câu hỏi tôi đă chuẩn bị sẵn. Nhưng, tôi chờ
hoài vẫn không thấy anh trở lại. Tôi mở cửa đi ra. Anh đang đứng
rít thuốc ở ban công nh́n xuống con đường rợp bóng cây xanh. Anh nói: “Xin lỗi
chuyện điện thoại. Anh nghĩ, nếu như không nhầm em đang ṭ ṃ về anh!”.
Tôi chợt giật ḿnh v́ anh đă đoán trúng tim đen của tôi lúc đó... Anh nói tiếp:
“Xin em một điều kiện về công việc, đừng bao giờ hỏi anh v́
sao lại có bài hát ấy, v́ sao cứ mỗi ngày vào giờ ấy điện thoại lại
reng...”. Tôi chợt cảm thấy sợ hăi trước những ǵ gọi là “bí
mật” của riêng anh. Anh nhận ra điều ấy ở tôi. Anh nói: - Làm vợ
không hề xấu, ngược lại, rất đẹp, rất cao cả. Vừa rồi
anh đă nói dối em là “anh không tin một cô gái như em lại có ước mơ lớn
nhất chỉ là làm vợ” mà thực sự ra anh sợ, anh rất sợ... Anh nói
rồi bỏ lửng câu nói. Tôi không hiểu ǵ. Ra về, tôi mang theo khối ṭ ṃ không giải
đáp. Khi bước xuống ḷng đường, qua hàng cây nh́n lên, vẫn thấy anh đứng
ở ban công, một khối bí ẩn mà tôi muốn khám phá. Tôi tự nhủ rằng, tôi không
chỉ muốn ṭ ṃ về anh như anh đă nhận ra mà tôi đă thích anh, thích người
đàn ông chứa nhiều bí ẩn như anh. Đối với tôi, t́nh yêu luôn phải là sự
khám phá. Tôi muốn khám phá con người anh. Đột nhiên tôi lẩm nhẩm bài hát Cửa
sổ mùa đông và bật cười như một con dở hơi giữa ồn ào ḍng xe
cuộn chảy. Một sáng Sài G̣n chớm đông, anh dẫn tôi về một ngôi nhà nhỏ
xinh ở ngoại ô Sài G̣n. Ngôi nhà ấy có mẹ anh làm cô giáo, có bố anh lạc thời về
chăm sóc mảnh vườn nhỏ, có tiếng chim hót mỗi sớm, có bướm lượn
trong vườn. Nghe mẹ anh nói, anh tách khỏi nhà năm 18 tuổi và sống tự lập,
tự lập nghiệp, tự mua nhà, tự chọn các cô gái để yêu và chỉ cuối
tuần mới về ăn cơm với bố mẹ. Bà nói, bà rất khao khát có con dâu v́ năm
nay anh cũng đă ngoài 30... Và sau lần ấy, nhiều lần nữa anh dẫn tôi về
nhà bố mẹ anh, nhưng không hiểu sao anh chưa bao giờ dẫn tôi đến nơi
anh ở. Tôi chỉ biết anh ở chung cư đó, khúc đó, con đường đó,
căn pḥng đó. Vậy thôi. Phải chăng căn pḥng ấy có bí mật ǵ đó liên quan
tới chuông điện thoại bản nhạc Cửa sổ mùa đông mà anh đă xin tôi
đừng bao giờ hỏi đến? Một tối đang nằm nghe nhạc Phú Quang,
tôi vẫn hay ch́m đắm trong âm nhạc ông, ở đó có cái ǵ đó buồn man mác nhưng
không bi, không lụy, ở đó có tự sự người con gái, một đồng nghiệp
của anh điện thoại bảo tôi đến đón anh v́ anh uống nhiều quá trong
ngày liên hoan công ty. Chiếc taxi màu sữa đă đưa tôi với anh về căn hộ
chung cư của anh. Anh say, nằm bẹp gí như một con mèo con. Tôi lục túi và lấy
ch́a khóa cửa vào pḥng. Đập vào mắt tôi là một căn pḥng như một bản sao
của cà phê “Cửa sổ mặt trời” mà anh vẫn thường đưa tôi
đến. Tôi d́u anh, đặt anh nằm và lấy khăn lạnh đặt lên trán anh. Dọn
dẹp lại căn pḥng quá ư bề bộn của anh. Tôi ngồi mà chẳng biết làm
ǵ. Thấy những đĩa phim, tôi mở lên xem. Choáng váng và lặng người đi. Mỗi
đĩa phim là cảnh quay làm t́nh của anh và một cô gái mà tôi không được biết
và chưa bao giờ nghe anh kể. Tất cả cùng một nhân vật nữ ấy, câu chuyện
làm t́nh xảy ra ở bên cửa sổ vào mỗi thời khắc khác nhau. Và, nḥe đi trong
tôi là h́nh ảnh cuối cùng bên khung cửa rèm trắng ấy, cô gái đă hát Cửa sổ
mùa đông bên cây dương cầm cũ trong bộ váy trắng, trông cô thanh khiết và bay
bổng như một người thoát tục... Tôi nói lời chia tay anh vào hôm sau. Tôi nghĩ
anh sẽ kéo tôi lại và giải thích, và nói ǵ ǵ đó đại loại thanh minh để
tôi tin, để giữ tôi lại. Nhưng, không, anh vẫn b́nh thản, mắt không chút xao
động, cái ánh mắt nhấn ch́m tôi ở góc ấy, cây dương cầm cũ, ô cửa
gỗ mục... Bước đi nhưng vẫn ấm ức, tôi quay lại: - Như
thế là như thế nào, cô gái, và những ô cửa sổ... - Em muốn biết lắm
sao? - Đúng. - Người anh yêu! - Tại sao anh c̣n đến với tôi? - Cô ấy
đă chết. Anh lặng đi trong giây lát. Ánh mắt anh có vẻ xúc động, điều
mà lần đầu tiên tôi thấy ở anh. - Anh có bịa chuyện th́ cũng phải
cho hợp logic một chút chứ. Những cuộc điện thoại th́ sao? - Khi nàng ra
đi, chỉ với một thỉnh cầu cuối cùng, ngày nào, giờ đó, khoảnh khắc
đó, anh cũng phải nghe bài hát đó. Chị nàng cầm máy nàng, đúng giờ đó th́
bật máy lên và gọi... - Có nghĩa là... nàng tồn tại vĩnh cửu trong anh? Anh
im lặng không trả lời câu hỏi ấy của tôi. Tôi nghe tim ḿnh nghẹn lại,
đau nhói. Không hiểu tại sao tôi lại ghen với một người đă ở một
thế giới khác, thế giới ấy không có hoa nở, không có lá rơi, không có tiếng
chim hót, không có những đêm trăng, không có những ánh nến lung linh... Nhưng dù sao người
con gái ấy cũng hạnh phúc hơn tôi, cuỗm theo cả trái tim một người đàn
ông... Anh quay mặt nh́n ra cửa sổ. Mùa đông đang c̣n sót lại chút hanh hao của
thu, những bông sao vàng rơi đầy cửa, tôi vẫn luôn ước đi cùng anh trên
những con đường đầy hoa sao vàng ấy đến suốt cuộc đời,
vậy mà... Đột nhiên một ṿng tay chắc khỏe ôm chặt lấy tôi từ phía sau,
rồi đôi môi gh́ chặt đôi môi tôi nóng hổi. Tôi không phản kháng, mụ đi trong
nụ hôn ấy... Rồi đột nhiên anh lại buông tôi ra, đôi mắt trở về
không chút xao xác. - Anh đă từng hỏi nàng... - Cái câu hỏi mà anh đă hỏi em...
- Và... - Và nàng đă trả lời như em đă trả lời. - Một sự trùng
hợp của định mệnh! - C̣n tôi, tôi lại không bao giờ thích làm phiên bản
của bất cứ ai, tôi không đủ dũng cảm đứng ngoài săm soi thế
chỗ trong suốt cuộc đời anh, anh hiểu không?! Tôi quay đi. Và, tôi biết
anh chắc chắn sẽ không kéo tôi lại. Câu hát của Hồng Nhung cứ vang lên lẩn
khuất: “Bay đi những hạt mưa mùa đông ô cửa sổ trong sáng/ Em nghe chăng
t́nh yêu của tôi vẫn ở lại suốt đời...”. Phảng phất trong tôi h́nh
bóng người con gái khoác trên ḿnh bộ váy trắng ngồi bên cây dương cầm cũ,
tinh khiết và bay bổng... Qua ô cửa sổ, những bông sao vàng vẫn rơi...

|
|
|
|
|
 |
 |
 |
 |
|
|
|
Một bài hay đáng nên đọc: Chưa muộn
Thanh B́nh : LTS. Dưới đây là tâm
sự của một cán binh cộng sản sau những năm tháng bị bộ chính trị
Việt cộng lừa.
Nhớ những ngày Nam bộ kháng chiến gian khổ,
những ngày lội bộ Trường Sơn trường kỳ đánh Mỹ sống chết
chỉ trong gang tấc, rồi cảm giác được bù đắp không thể tả bởi
niềm vui oà vỡ ngày toàn thắng 30.04 chấm dứt những ngày dài đời lính gian
khổ, những ngày chia cắt hai nửa quê hương trong máu lửa chiến tranh.
Những
ngày ấy tuy gian khổ không tả xiết nhưng đám chúng tôi không hề do dự, tiếc
nuối hay bận tâm về sự chọn lựa của ḿnh. ĐCS & CNCS là lư tưởng
của tôi và đồng đội, đồng chí của tôi.
Ấy vậy mà những
năm tháng sau khi hoà b́nh được văn hồi vào 1975, ngày này qua tháng nọ tôi đau đớn
nhận ra một sự thật phủ phàng từ trải nghiệm thực tế cuộc
sống. Cả thế hệ của chúng tôi đă bị lừa dối về một thiên
đường mù XHCN. Đau khổ nhất là khi tôi phải hàng ngày chứng kiến cảnh
con cháu của tôi cũng đang bị dối gạt ngay trước mắt ḿnh.
Tôi không
bao giờ quên cái cảm giác lần đầu tiên đang từ mù bỗng được
hoá sáng.
Tôi và nhóm bạn chiến đấu cũ của tôi đều mang cùng tâm trạng
này. Chúng tôi là bộ ba coi nhau như anh em ruột thịt một nhà. Hầu như chuyện
ǵ chúng tôi cũng đều san sẽ với nhau. Chúng tôi mừng cho sự giải thoát chính
ḿnh khỏi những ngày đầu óc đắm ch́m trong tăm tối, u mê nhưng cũng
bàng hoàng khi nhận ra sự thật quanh ḿnh. Người tỉnh như chúng tôi hăy c̣n quá ít
oi. Người mê ngủ mới chiếm đại đa số. Người ngay thẳng,
lương thiện th́ ít nhưng kẻ cơ hội, luồn cúi, tham lam, tư lợi th́
quá nhiều. Không chức, không quyền, không cậy nhờ thân thế, không luồn cúi làm bậy
th́ nghèo như tôi là chắc. Hoà b́nh lâu lắm rồi mà nỗi đau vẫn c̣n đó.
Hoà
b́nh đă ngần ấy năm mà ḷng tôi và những bạn bè chung chí hướng thấy ḷng
đầy bất an. Dù chương tŕnh “xoá đói, giảm nghèo” cuối cùng đă
với tới đám dân nghèo chúng tôi nhờ sự ra tay của các quốc gia hảo tâm, gia
đ́nh tôi vẫn c̣n nằm trong cái số đông phải thắt lưng buộc bụng để
vật lộn, xoay sở với miếng ăn hàng ngày nhưng lại phải dành dùm tối
đa cho việc học hành ngày càng đắt đỏ của con. Nỗi cay đắng
v́ nghèo ấy vậy mà không ghê gớm bằng cái âm hưởng chết chóc của sự suy
sụp niềm tin. Cái chủ nghĩa tôi từng tôn thờ, sùng bái, một dạ sống chết
và các con tôi đang ra sức học tập, nhồi nhét mà không chút mảy may nghi vấn lại
là sự ghẻ lạnh, xa lánh của cả nhân loại văn minh. Một chủ nghĩa
chỉ có giá trị lư thuyết suông không hơn, không kém mà rất nhiều lănh tụ thế
giới cùng thời với Hồ Chí Minh đă nhận ra chân tướng và xa lánh. Sự sụp
đổ của Liên Bang Xô Viết, cái nôi CS lâu đời và hàng loạt các nước CS ở
Đông Âu cùng sự biến tướng h́nh thái kinh tế phi XHCN của TQ, VN hiện nay là
bằng chứng sống cho cái CNCS một thời là lẽ sống của tôi.
Tôi tự
giận ḿnh sao không có cái đầu và đôi mắt tỉnh táo sớm hơn. Tại sao người
ta có thể mê muội lâu đến thế? Tại sao đến gần cuối đời
tôi mới nh́n thấy ánh sáng chân lư? Tại sao lại là chúng tôi, là đất nước đă
quá nhiều đau thương này? Rồi cũng cái “thằng tôi” trong tôi lại bảo
với tôi. “Muộn c̣n hơn không. Đừng ngồi đó tự trách ḿnh. Hăy làm những
ǵ cần làm, những ǵ lương tâm mách bảo.” Thế là tôi và nhóm bạn của tôi
đồng ḷng với nhau ở khởi điểm vận động gia đ́nh, bè bạn
theo lời vẽ đường của “thằng tôi” lương tâm. Chúng tôi đă
bắt đầu công tác “dân vận” của ḿnh như thế đấy.
Tôi
chọn vợ con ḿnh làm đối tượng vận động đầu tiên. Bắt
đầu “công tác tư tưởng” với vợ không đến nỗi quá khó khăn
v́ vợ tôi trạc tuổi với tôi và là chiến sĩ giao liên ngày trước. Nhưng
với con gái và con trai đang trong độ tuổi trưởng thành của ḿnh th́ thật
là điều không dễ chút nào.
Vơ chồng tôi có hai con. Một gái, một trai. Một
đứa chuẩn bị thi ĐH, đứa c̣n lại cũng muốn theo chân chị gái
của ḿnh vài ba năm tới đây. Khi tôi mới bắt đầu cuộc “vận
động tư tưởng ” đầu tiên là chúng đă t́m cách đứng dậy không
muốn nghe tiếp. “Bố nói phản động rồi, không đúng đâu. Để
hôm khác con sẽ giải thích cho bố nghe. Bài vở hơi nhiều nên để hôm khác nghe
bố.” Lời con gái lễ phép thoái thác nhưng đầy tự tin “sẽ giải
thích cho bố nghe” đă mở đường cho thằng em trai hùa theo “Sao hôm nay
bố nói chuyện ǵ nghe phản động quá” và t́m cách rút lui theo chị.
Thế
là tôi thất bại hoàn toàn sau trận mở màn. Tôi thấy vừa giận vừa thương
con ḿnh. Giận v́ sức mạnh ghê gớm của tuyên truyền lâu gần 1/3 thế kỷ
của đảng ta nếu tính cả ngoài bắc, trong nam. Thương là thương cho
chúng cả tin, ngây thơ như tôi ngày trước. Thương cho đất nước
này phải thua kém nhân loại văn minh vừa về tiềm lực kinh tế, vừa về
tŕnh độ dân trí mà không mấy ai hay. Nhưng cái đau bị tụt hậu về nhận
thức, tầm nh́n là thứ đau da diết, dai dẳng hơn cả. Hai con tôi c̣n ngây thơ
lại sáng dạ, thông minh nên chúng càng xứng đáng được sống trong một xă
hội thật thà, lành mạnh, b́nh thường. Và c̣n bao nhiêu trẻ em VN khác cũng phải
được hưởng cái điều tự nhiên như con em được lớn lên
ở những đất nước b́nh thường khác nhờ không tin vào cái CNXH nguyên xi
hay theo kiểu nửa nạc, nửa mỡ “phát triển kinh tế thị trường
theo định hướng XHCN” hiện nay đang c̣n tiếp tục thao túng ở đất
nước này. Dù biết đây là cuộc chiến đấu hoàn toàn bất cân xứng về
thời gian tính, tôi vẫn tin vào chiến thắng của chân lư lẽ phải. Nhất định
khó khăn tới đâu, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc. Thế hệ con tôi phải
là thế hệ nạn nhân cuối cùng của một thiên đường giả dối,
vô vọng chỉ đẩy con người ngập sâu trong sa đoạ phẩm cách, đạo
đức.
Tôi đem chuyện nhà ḿnh ra kể cho những người bạn đồng
hội, đồng thuyền với ḿnh th́ biết chuyện gia đ́nh ḿnh cũng là chuyện
gia đ́nh người.
“Thằng Khải đem kiến thức đă học ở
trường ra để đấu lư với tớ, để chứng minh rằng tớ
“phản động”. Vợ tớ th́ nh́n tớ nghi ngờ.” Khôi, một đồng
đội cũ giờ là thương binh, tâm t́nh.
Trung, thượng uư về hưu
cũng góp tiếng. “Bé Thảo nhà ḿnh cũng vậy. Những trang giấy trắng vô
tội bị bôi bẩn như chúng ḿnh ngày xưa cả thôi. Ngày xưa cậu và tớ cũng
đều tin lời đảng gọi chứ có tin lời các ông bà cụ thân sinh khuyên đâu”.
“Giời
giả báo chúng ta đây, những đứa con CS nhà ṇi muốn thoát thân mà chưa thoát được
v́ cái nghiệp chướng mà chúng ta đă vướng vào. Tính từ lúc ĐCS lên ngôi từ
1932, tới nay đă thành 76 năm lăo làng trong cái nghề nhồi sọ rồi c̣n ǵ. Chua lắm
các ông ạ. Ḿnh là cha mẹ chăm lo cho chúng cái ăn, cái mặc, học hành vậy mà chúng
không tin không nghe, chỉ toàn tin lời Bác, Đảng. Cái xă hội XHCN quả là rối rắm,
bất thường”. Mẫn không vợ không con, cũng bạn quen biết cùng thời
lính, nay là nhân viên bảo vệ chua chát tiếp lời.
Cuối cùng, chúng tôi chỉ c̣n
biết an ủi, khuyên nhủ nhau phải bền tâm, vững chí. “Ông nào bỏ cuộc
giữa chừng là kẻ hèn nhát, “sẽ không lớn nổi thành người,” như
lời Mẫn phán.
Nói lần đầu, lần hai, lần ba, lần 4,… chưa
thuyết phục nhưng thất bại từ những lần đầu ấy cũng giúp
tôi dần dà học đươc cách lập luận cho chặt chẽ và mạch lạc
hơn. Tôi bỏ công t́m ṭi, tham khảo rất nhiều sách vở, tài liệu về thuật
hùng biện và hai hệ thống xă hội đối lập chính trên thế giới hiện
nay. Tư bản và Cộng Sản. Vợ tôi thành ủng hộ viên đắc lực của
tôi không lâu sau đó. Vơ chồng tôi đă ngồi lại với hai con không biết bao nhiêu
lần sau những lần đầu “bại nhiều hơn thành”. Tôi đă phải
nghĩ cách để giúp hai con vào cuộc một cách hăng hái và tự nguyện hơn. Chúng
tôi cũng rút ra được kinh nghiệm. Khi tranh căi mọi người phải tuân theo
nguyên tắc chung: b́nh đẳng, dân chủ. Đưa ra dẫn chứng thực tế để
chứng minh cơ sở lập luận là nguyên tắc hàng đầu của gia đ́nh tôi
khi thảo luận. Đó cũng là cách giúp chúng tôi biết lắng nghe và tôn trọng ư kiến
lẫn nhau. Dù ở cương vị người đi trước, vợ chồng tôi không
bao giờ t́m cách lấn áp con trẻ để bắt chúng phải khuất phục ḿnh. Chúng
tôi hàn huyên, tranh luận ngay lúc đi biển, đi dạo, ở những quán nước kín
đáo những khi cả nhà có dịp ra ngoài chung. Có những cuộc tranh căi trong pḥng ngủ
của vợ chồng tôi hay tại pḥng học cũng là pḥng ngủ chung của hai con. Ban
đầu người khơi mào chính là tôi. Về sau, có sự đổi ngôi. Hai con tôi lại
là những kẻ hay chủ động “tấn công” trước. Có khi chúng tôi tranh
luận măi mê tới gần sáng mới thôi.
Khi con gái tôi được học bỗng
đi học ngành Viễn Thông ở Úc năm sau th́ lá thư đầu tiên gởi cho vợ
chồng tôi từ nước Úc được bắt đầu bằng những lời
“Bố mẹ vô cùng yêu quư của con. Cảm ơn mẹ lúc nào cũng là người mẹ
hiền của con. C̣n bố, người bố “phản động” mà giờ đây
con càng thấy yêu quư và tự hào hơn. Những ǵ bố mẹ đă mở mắt cho con
mới phản ảnh đúng về cái thế giới thật mà chúng ta đang sống. Nhờ
có bố mẹ “phản động” mà con không bị thua kém bạn bè khắp nơi
về nhận thức thời cuộc và thế giới. Con sẽ tiếp tục công việc
của bố mẹ v́ đó là cách duy nhất để cứu lấy ḿnh và thế hệ
con cái của con ra khỏi cái ư thức hệ tạo nên kẻ thù trong chính chúng ta. Nó làm cho
chúng ta hiểu sai và ngộ nhận về thế giới chung quanh. Nó làm cho chúng ta không c̣n phân
biệt được đâu là bạn, đâu là thù. Nó cho phép sự độc tài quyền
lực gây bất công xă hội. Nó cũng ngăn cản và ḱm hăm nội lực phát triển
của cá nhân và xă hội. Tất cả chúng ta; mỗi người, mỗi nhà cần có trách
nhiệm lên tiếng và có những hành động thiết thực để kéo đất
nước ra khỏi thảm họa của những áp chế tư tưởng bệnh
hoạn, lỗi thời. Con muốn VN ḿnh có được nền dân chủ và văn minh
như xă hội mà con đang đến học. Bố mẹ hăy tiếp tục là những
người đi đánh thức”. Con trai tôi, Vũ cũng nhận được bức
thư này của chị ḿnh cc cho nó qua email gởi cho chúng tôi cùng ngày. Tôi c̣n sung sướng
hơn khi Vũ tiết lộ với tôi ngay sau khi đọc thư chị, “Con và mấy
đứa bạn thân của con cũng đang làm như chị con đó bố ạ”.
Tôi
đem bức thư con gái đọc cho đám bạn của ḿnh nghe. Cả bọn đều
hoan hỉ, lên tinh thần. Cũng kể từ ngày ấy, những lần tụ tập của
tôi và nhóm bè bạn chiến đấu cũ không c̣n đầy ắp những lời than thân,
trách phận đầy bi quan như xưa. Chúng tôi thấy ḿnh trở nên có ích cho mọi người.
Chúng tôi đă biết hành động. Và chúng tôi cũng đă làm được nhiều hơn
là ḿnh nghĩ.
Có những người gieo mầm mống bệnh hoạn, độc
hại th́ cũng phải có người lo ươm mầm giống mới khoẻ mạnh,
hữu ích để cản phá sự lây lan của những mầm mống gieo rắc tai hoạ.
Dù đây là cuộc chiến không cân sức và vô vàn khó khăn chống lại những tư
duy lạc hậu, bảo thủ; kẻ thù số một của nhân loại văn minh đă
hiện diện và ngự trị ở đất nước bất hạnh của chúng ta
hơn nửa thế kỷ nhưng đó là cách duy nhất để chúng ta và con cái chúng ta
được trở lại làm người đúng nghĩa.
Thanh B́nh
|

|
|
|
 |
 |
 |
|
|
|
|