lyhuonga.jpg














































Xíu
Tiểu Tử


Nàng là người Việt gốc Hoa. Tên nàng là Trịnh Tiểu Mi, một cái tên rất... "tài tử Hồng Kông". Mà thật sự, nàng cũng có nét tài tử Hồng Kông, bởi v́ nàng đẹp. Ở nhà gọi nàng là "A Xíu", một cái tên có âm thanh thật dễ thương. Và cũng hạp với con người của nàng: nhỏ nhỏ thon thon, cân đối gọn gàng như con búp-bế.


Gia đ́nh nàng có nhà ở Chợ Cũ Sàig̣n. Tầng dưới là cửa hàng bán cà phê đă rang rồi, cà phê hột và cà phê xay đủ loại. Hai tầng trên để ở và sân thượng là nơi rang cà phê.

Nàng là con gái duy nhứt của gia đ́nh, lại là đứa con út nên được cưng như trứng mỏng. Hai người anh đă có gia đ́nh, đă "ra riêng", cũng bán cà phê nhưng ở tuốt trong chợ lớn. Ngày ngày, nàng phụ "mà má" đứng bán cà phê. Khách hàng tới mua nườm nượp, nhất là giới trai trẻ. Cà phê được pha trộn và rang theo lối thủ công gia truyền, ngon có tiếng. Bán đắt đă đành nhưng cửa hàng đông khách, có lẽ phần lớn tại v́ nàng duyên dáng dễ thương ! Bằng cớ là thiên hạ nói "Cà phê A Xíu" chớ không ai nói "Cà phê Hối Kư" là bản hiệu của cửa hàng!


...Chàng là người Việt "chánh cống", quê ở Cần Thơ. Chàng thuộc gia đ́nh nông dân, ba đời làm ruộng. Chàng tên là Bảy v́ là thứ bảy. Dáng vóc chàng cao ráo, "đô" con, nhưng tánh t́nh th́ trầm lặng ít nói, c̣n có vẻ... lù đù nữa ! V́ vậy nên hồi đi lính quốc gia, bạn đồng đội "gắn" cho hỗn danh "thằng Bảy Lù".


Hồi thời trước, nhờ bà con quen lớn sao đó mà chàng được về làm việc văn pḥng ở tổng tham mưu. Chàng mướn một căn gác nhỏ ở khu cổng xe lửa số 6 để ở, rồi ngày ngày đi làm bằng xe đạp. Chàng không đủ sức mua Honda nên lúc nào cũng thấy đi xe đạp, cho dầu phải đạp xa cách mấy...


Chàng và nàng gặp nhau lần đầu trong bữa tiệc cưới của một người bạn chung. Chú rễ này cố t́nh sắp cho họ ngồi cạnh nhau, cùng bàn. Bởi v́ khi giới thiệu, anh ta nói: "Đây là Tiểu Mi, người đẹp Chợ Cũ. Chưa có kép nào được lọt mắt xanh của nàng hết. Mày liệu thử thời vận coi ra sau. C̣n đây là thằng Bảy, bạn cùng đơn vị. Nó hơi cù lần nhưng dễ thương như một tờ giấy trắng. Anh sắp nó ngồi cạnh Tiểu Mi để nó... hầu Tiểu Mi đó nghen!" Nàng nh́n chàng, mỉm cười mà hai vành tai đỏ ửng. Chàng gật đầu, nói lí nhí: "Hân hạnh...". Vậy rồi họ quen nhau...


Về đơn vị chàng giới thiệu "cà phê A Xíu". Mấy xếp lớn, xếp nhỏ uống thử khen ngon. Sau đó, cứ vài hôm là chàng đạp xe xuống Chợ Cũ mua cà phê giùm mấy xếp. Nhờ vậy, họ thân nhau. "Pà-pá, mà-má" của Xíu cũng mến "thằng Bảy", nên thường nói: "Tội nghiệp thằng nhỏ ! Đạp xe lên xuống mua cà phê hoài mà không nghe than một tiếng".


Rồi họ được phép đi chơi với nhau. Đi xe đạp, mỗi đứa một chiếc, chạy song song. Những lúc đi như vậy, chỉ có ḿnh nàng nói, c̣n chàng th́ mỉm cười lắng tai nghe, lâu lâu góp vào vài câu, nhưng góp đúng lúc. Nàng thích chàng ở chỗ tế nhị đó. C̣n chàng th́ thích nghe nàng nói, nói bất cứ chuyện ǵ. Bởi v́ giọng nói của nàng đă dễ thương mà cách nàng nói càng dễ thương gấp bội.


Vậy rồi họ yêu nhau lúc nào không biết ! Họ chưa từng nói "yêu nhau" nhưng họ biết họ yêu nhau. Bởi v́ họ nói t́nh yêu bằng đôi mắt và họ nghe lời yêu bằng tất cả con tim...


Một hôm - chàng nhớ hoài cái hôm đó, đến bây giờ vẫn c̣n nhớ rơ, và có lẽ măi măi về sau... ờ... măi măi về sau... chắc chẳng bao giờ quên - hai đứa hẹn nhau đi chơi, Xíu nói: "Em để xe đạp ở nhà. Đi chơi mà đạp xe song song cứ phải nh́n qua ngó lại, sợ té sợ đụng, có khi quên bẵng đi ḿnh đang nói cái ǵ... thành ra mất đi cái thú đi chung với nhau". Rồi nàng nghiêng nghiêng đầu nh́n chàng, cười cười: "Em muốn anh chở em đi, được không?". Chàng sung sướng, gật đầu. Nàng ngồi lên pọt-ba-ga, hai chân buôn thơng một bên, một tay nắm lấy phía sau yên xe. Dáng nàng ngồi thong dong thoải mái. Chàng đạp xe, nghe nhẹ phiêu phiêu.

Một lúc, chàng hỏi "Xíu ngồi có được không ?". Nàng trả lời: "Được chớ anh". Rồi tiếp: "Anh thấy không ? Ḿnh đi chung một xe như vầy, nói chuyện với nhau có phải thích hơn không ? Dĩ nhiên, anh ngồi phía trước, em phía sau, ḿnh không nh́n nhau được trong khi nói chuyện. Nhưng ḿnh đâu cần nh́n nhau mà ḿnh vẫn thấy nhau phải không anh?".  Chàng nghe mát cả ḷng. Chàng gật đầu rồi nhấn mạnh lên bàn đạp cho xe đi nhanh nhanh như để nói lên niềm phấn khởi! Rồi đột nhiên chàng nói, lời lẽ không biết từ đâu tuôn ra: "Xíu à! Chở Xíu đi như vầy, có phải đạp suốt ngày, suốt tháng, suốt năm... anh cũng đạp nổi".  Nàng cười sung sướng, đưa tay véo hông chàng một cái. Sao nàng thèm cắn người yêu thật đau cho hả "cái ǵ đó" đang căng đầy lồng ngực...


Từ đó, có đi chung th́ luôn luôn chàng đèo nàng sau xe... Dễ thương quá là t́nh yêu của Bảy và Xíu !


Vậy rồi có ngày 30 tháng tư 1975... Phải có ngày đó, để đổ nát được cách mạng đề cao. Phải có ngày đó, để hoang tàn được cách mạng xem là thành tích. Miền Nam giống như nùi giẻ rách, nhờ đă được giải phóng hoàn toàn!

Hai người anh của Xíu đă đưa vợ con di-tản. Pà-pá, mà-má và Xíu ở lại buôn bán lai rai, chờ coi có "làm ăn ǵ được không". Cửa hàng bây giờ thâu gọn lại chỉ c̣n có hai thùng kiếng nhỏ đặt phía trước. Bảng hiệu đă được gỡ xuống cất trên sân thượng. Mấy dụng cụ rang cà phê được chất ngổn ngang trong một góc, giống như đồ phế thải. Làm như vậy để thấy cái vẻ nghèo nàn, làm ăn khó khăn...


Bảy học tập ba hôm rồi về làm thợ phụ cho bác Năm thợ hồ ở cùng xóm. Chàng có "xẹt" qua Chợ Cũ thăm người yêu mấy lần. Bây giờ họ không c̣n th́ giờ để đi chơi với nhau bởi v́ ai cũng bận rộn bởi các buổi hội họp, học tập, khai báo, đi mết tinh v.v... là những thứ sanh hoạt rất cần thiết để đưa nhân dân lên làm chủ (Nhà Nước nói như vậy). Thành ra mỗi lần họ gặp nhau, họ coi thời gian quư như vàng! Có lẽ v́ vậy mà bây giờ họ nh́n nhau nhiều hơn là họ nói chuyện với nhau...

Thời gian sau, chánh quyền "đánh tư sản mại bản". Gia đ́nh Xíu không tránh khỏi "đại nạn" này. Những người "cách mạng" xong vào nhà ngang nhiên và hùng hổ như một bọn cướp. Họ "bươi" từ dưới lên trên, từ trên xuống dưới, từ trước ra sau, từ sau ra trước... giống như gà bươi đống rác. Gặp ǵ kiểm kê nấy. Vậy rồi... hốt hết ! Mà-má và Xíu chỉ biết ôm nhau mà khóc, c̣n Pà-pá th́ ngồi trên ghế xích-đu, xích tới xích lui hút thuốc, nín thinh.


Sau "trận" đó, nhiều người nhảy lầu tự tử. Nghe thấy như vậy, Pà-pá nói: "Làm như vậy đâu có giải quyết cái ǵ? Tụi nó c̣n cười, nói ḿnh ngu! Từ từ rồi tính nữa". Trong khi chờ đợi pà-pá "tính nữa", mẹ con Xíu ngồi xổm trên vỉa hè bán gị-cháo-quẩy bánh tiêu... Bây giờ, Bảy vẫn đạp xe xuống thăm Xíu. Lần nào cũng được nàng cho một cái bánh. Chàng ngồi xổm một bên, ăn. Không đói, nhưng vẩn ăn. Và ăn thấy ngon !


Cách mạng không... "quản lư" được thời gian nên thời gian vẫn đi qua, ngạo nghễ. Thiên hạ lần lượt đi chui-cũng gọi là "vượt biên" - Phần đông đi bằng đường biển. Có người đi thoát, có người bị bắt. Những người đi thoát, có khi mất tích, có khi bị cướp. Dầu vậy, đi chui cũng đă trở thành gần như là một phong trào!

Thấy mỗi người vượt biên phải đóng nhiều cây vàng cho người tổ chức, cán bộ cách mạng "nhào ra làm ăn". Họ cũng tổ chức đi chui, nhưng là một loại đi chui không sợ bị bắt v́ có chánh quyền... hộ tống. V́ vậy, thiên hạ gọi là "đi chui bán chánh thức".  Người Tàu được ưu tiên đi bằng cách này. Cho nên họ đi ồ ạt...


Một hôm, được thơ hẹn của Xíu, Bảy xin nghỉ việc buổi chiều, đạp xe xuống "Con Rùa" đường Duy Tân, đợi. Một cô gái chở Xíu tới bằng Honda, gật đầu chào Bảy, đợi Xíu bước xuống rồi quay xe đi vội vă. Xíu mặc áo dài trắng, tóc được cột túm lại sau ót. Nh́n đôi mắt mọng đỏ của người yêu, Bảy linh cảm có một cái ǵ không ổn. Bảy hỏi: "Có chuyện ǵ vậy, Xíu ?". Nàng không trả lời, nhưng nói giọng trống rỗng: "Anh chở em đi. Đi đâu cũng được". Đợi nàng vén vạt áo ngồi vững vàng lên pọt-pa-ga, chàng mới đạp xe đi. Đi chầm chậm, đi thẳng. Lần này, Xíu không nắm phía sau yên xe. Xíu ṿng một tay ôm lấy nửa người của Bảy. Lần đầu tiên được bàn tay thon nhỏ của người yêu đặt lên bụng ḿnh, Bảy thật xúc động. Chàng đạp xe mà tưởng chừng như trên đường phố chỉ c̣n lại có hai đứa...


Một lúc sau, Xíu mới nói: "Pàpá cho phép em đi chơi với anh từ giờ tới năm giờ chiều". Rồi nàng nghẹn ngào: "Đi với nhau lần cuối". Bỗng nàng chồm tới, ṿng cả hai tay ôm chặt lấy người yêu, úp mặt lên lưng chàng, khóc ngất. Chàng nghe rớt ra từng tiếng rời ră trên lưng: "Tối ... nay ... em ... đi ...".  Mồ hôi bỗng vă ra như tắm, nhưng Bảy vẫn c̣n tỉnh táo để đặt một bàn tay lên bàn tay người yêu bóp nhẹ. Cử chỉ đó làm Xíu không kềm được nữa. Nàng vừa khóc lớn vừa giúi giúi mặt lên lưng người yêu, mạnh thật mạnh - Làm như nàng muốn chui hẳn vào người của chàng để hai đứa chỉ c̣n là một, để nước mắt và mồ hôi của hai đứa ḥa quyện với nhau cùng chung niềm thống khổ, để đừng thấy đừng nghe đừng biết ǵ ǵ nữa, chết lịm đi cho cuộc t́nh khép lại, vĩnh viễn khép lại... Tội nghiệp! Rồi ngày mai, rồi măi măi, cuộc đời này c̣n ư nghĩa ǵ nữa đâu ?


Hai người vẫn đèo nhau đi... Đầu óc trống rỗng. Chẳng c̣n nói được với nhau chuyện ǵ hết. Và chắc cũng chẳng c̣n biết phát âm là ǵ nữa ! Niềm đau quá lớn đă làm cho họ như người câm. Hai người câm...


Xíu vẫn ôm lấy người yêu, áp một bên má lên cái lưng chắc nịch của người yêu, quên mất rằng đây là lần đầu tiên Xíu chạm vào người của Bảy! Lâu nay, mặc dầu yêu nhau tha thiết, họ chỉ dám nắm tay nhau thôi, và nắm tay nhau chỉ có mấy lần. Xíu nhắm mắt, tưởng chừng như thời gian đang ngừng lại. Nàng bỗng nghe rơ hơi thở, nghe rỏ nhịp tim của Bảy, những thứ mà lâu nay nàng chưa từng nghe. Mũi nàng bỗng hửi được mùi mồ hôi, hửi được mùi da thịt của Bảy, những thứ mà lâu nay nàng chưa từng dám nghĩ tới. Nàng bỗng nghe hơi ấm từ người của Bảy chuyền sang người nàng âm thầm nhưng rơ rệt, thứ cảm giác d́u dịu lân lân mà lâu nay nàng chưa từng được biết. Nàng bỗng nhận thức rằng người yêu nàng là đây, c̣n hiển hiện trong ṿng tay. Rồi sẽ không bao giờ được như vầy nữa. Bởi v́ đây là lần đầu và cũng là lần cuối, lần cuối... Thương xót quá! Nàng siết chặt người yêu với tất cả sức ḿnh mà nước mắt trào ra không dứt...


...Rồi Bảy cũng phải đưa Xíu về. Chàng vừa thắng xe, chống chân xuống đất, nàng đă đứng xuống chạy ù vào nhà. Tà áo dài trắng của nàng lất phất vài cái như vẫy chào lần cuối trước khi khuất sau cánh cửa. Bảy chống tay lên ghi-đông, đầu gục xuống giữa hai vai. Chàng có cảm giác như ḿnh đă kiệt sức...


...Xíu đi rồi, ngày nào Bảy cũng đạp xe đi long bong. Không biết đi đâu, cứ đạp chầm chậm, đạp hoài. Khát, th́ tấp vô uống cái ǵ đó. Đói, th́ tấp vô ăn đại cái ǵ đó. Ăn ǵ uống ǵ, không cần để ư tới nữa.

Vậy mà Bảy cũng đạp tới cái công viên nhỏ mà hai đứa thường hẹn nhau. Chàng dựng xe cạnh chiếc băng xi măng mà hai đứa thường ngồi, rồi bước lại ngồi giống như ngày xưa chàng vẫn ngồi để đợi nàng tới. Nhưng bây giờ th́ chàng ngồi một ḿnh, ngồi thật lâu. Và không biết tại sao lại phải ngồi như vậy !


Rồi lại đạp xe đi loanh quanh. Không cần biết đi đâu...

Vậy mà Bảy cũng đi đến "Con Rùa" đường Duy Tân, chỗ hai đứa thường đến ăn kem, uống nước dừa. Chàng dựng xe rồi lại ngồi lên bệ gạch, chỗ quen ngồi để đợi nàng đến. Chỗ đó nh́n thẳng xuống sau lưng nhà thờ Đức Bà, nàng luôn luôn đi từ hướng đó đi lên, hướng mà bây giờ chàng nh́n đâm đâm, nh́n măi...



Vậy mà Bảy cũng đi đến con đường Đinh Tiên Hoàng, khúc rộng thênh thang dẫn dài xuống bờ sông. Hai đứa thường đi bộ ở đó v́ đường vắng và mát. Đường đó bây giờ vẫn vắng và mát, Bảy dẫn xe đi bộ chầm chậm như ngày xưa...



Rồi Bảy c̣n đến nhiều nơi nữa: sở thú, vườn Tao Đàn, con đ̣ Thủ Thiêm, chùa Vĩnh Nghiêm, quán thạch chè Hiển Khánh... Những nơi những chốn mà hai đứa, ngày xưa, đă từng đến một lần, hai lần, nhiều lần. Không biết cái ǵ đă đưa đẩy chàng đi như vậy ?



Bảy không biết rằng ḿnh đang đi lượm những mảnh vụn của cuộc t́nh. Nếu không có cái "ngày cách mạng thành công", th́ cuộc t́nh đó đă không bị đập tan thành mảnh vụn... Để thấy cái gọi là "cách mạng thành công" đă thật sự thành công trong nhiệm vụ phá tan đập nát tất cả những ǵ của miền Nam, kể cả những ǵ nhỏ bé nhứt tầm thường nhứt như t́nh yêu của chàng trai và cô gái đó !


Chuyện không nói Xíu có đi được đến bờ đến bến nào không. Điều mà người ta biết là có vài chiếc tàu "đi chui bán chánh thức" bị ch́m v́ gặp sóng to gió lớn. Việt cộng đă cho đi bằng loại tàu gần như phế thải, không c̣n đủ tiêu chuẩn vượt đại dương.


Nhưng chuyện nói rằng Bảy vẫn đạp xe đi loanh quanh, hết ngày này qua tháng khác. Và bây giờ Bảy hay đứng ở bờ sông Sàig̣n, nh́n xa xâm rất lâu để chỉ gọi thầm có hai tiếng: "Xíu ơi...".



Tiểu Tử

lyhuonga.jpg






Một vết thương ngh́n đời vẫn c̣n rướm máu
VietCatholic News (Thứ Ba 05/02/2008 07:03)
Nh́n lại những vụ việc đă xảy ra ở Hà Nội…



Trong lịch sử của Đất Nước Việt Nam, những sự kiện như Nam Bắc phân tranh, Con Sông Bến Hải… tuy dù đă lùi dần vào quá khứ, vết thương vẫn c̣n rướm máu và nhức nhối, trong cơi ḷng của tất cả những ai đang mang nặng mối t́nh Nước Non.

Hẳn thực, mặc cảm Sơn Tinh và Thủy Tinh, cho đến ngày hôm nay vào thời đại Ngh́n Năm Thứ Ba, vẫn c̣n là một ung nhọt đang lở lói, lan tỏa, chưa được điều trị một cách dứt điểm, trong cơi ḷng của mỗi người Việt Nam ở trong cũng như ngoài Nước..

Bao lâu chúng ta chưa có một tầm nh́n thẳng, cố quyết nhận diện và đối diện vết thương ḷng ấy, một cách can đảm và trung thực, chúng ta sẽ không bao giờ t́m cách hóa giải mặc cảm ấy tận gốc rễ và ngọn nguồn. Bóng h́nh nó vẫn thấp thoáng đó đây, đeo đưổi tâm tư của nhiều người, len lỏi nằm vùng trong mọi công tŕnh đóng góp và xây dựng của chúng ta. Và cứ như vậy, mỗi lần hai ba người Việt Nam có cơ hội ngồi lại với nhau, làm việc với nhau, trong bất cứ lănh vực nào, mặc cảm Sơn Tinh và Thủy Tinh được hà hơi tiếp sức, sống lại và trở về. Họ chỉ gây ra băo lụt, mất mùa, đói khát, lầm than, chia rẽ, hận thù, chiến tranh và tàn hoại, trong chính cuộc đời và bản thân ḿnh. Có bao giờ họ biết giật ḿnh, thức tỉnh, nhận thức một cách sáng suốt rằng tất cả anh chị em đồng bào, không loại trừ một ai, đang khát khao ḥa b́nh, hạnh phúc, no cơm ấm áo, trên mỗi nẻo đường của Quê Hương, từ Ải Nam Quan đến Mũi Cà Mau ?

Dưới ánh sáng của FREUD, tôi muốn phân tích cặn kẽ và chi li, mặc cảm Sơn Tinh và Thủy Tinh. Tôi cố gắng đào bới lên, để khám phá cho kỳ được bao nhiêu tầng lớp đă đóng lớp rêu phong ztong tâm hồn của người Việt Nam và tạo nên một thế kẹt, từ đời nầy qua đời khác. Nói khác đi, nội kết hay là thế kẹt ngh́n đời của chúng ta nằm ở đâu, bao gồm những yếu tố nào ? Khi nhận diện và đối diện, một cách thành tâm và can trường, ba cấu trúc Tự Ngă, Bản Ngă và Siêu Ngă, đang có mặt trong nội tâm, chúng ta sẽ có cơ may chuyển hóa bao nhiêu vấn đề đang bủa vây và làm tê liệt mọi công tŕnh xây dựng Đất Nước và phục vụ anh chị em đồng bào.

1.- SIÊU NGĂ CỦA CHÚNG TA LÀ G̀ ?

Tác giả HOÀNG Trọng Miên, trong tác phẩm « Việt Nam Văn Học Toàn Thư », do Tiếng Đông Phương xuất bản, Saigon 1973, đă đưa ra những dữ kiện sau đây:

« Thuở bấy giờ, Vua Hùng Vương đang trị v́ ở Phong Châu, có người con gái rất đẹp tên là Mỵ Nương…Hùng Vương, trước lời xin cầu hôn cùng một lượt của hai thần Sơn Tinh và Thủy Tinh, mới bảo đôi bên thi tài. Thấy cả hai thần đều tài giỏi, không ai kém sút ai, Hùng Vương không biết nhận lời bên nào, mới hứa gả cho ai đem nhiều vật lạ của quư làm đồ sính lễ đến trước nhất, trong ngày hôm sau. Sơn Tinh đến trước. Hùng Vương giữ đúng lời hứa, cho Sơn Tinh rước Mỵ Nương về Núi Tản Viên ».

Trong câu chuyện nầy, nhằm t́m hiểu Siêu Ngă là ǵ, chúng ta cần ghi nhận những yếu tố cơ bản sau đây:

Thứ nhất, trong vấn đề tương lai và hạnh phúc đôi lứa của đứa con gái của ḿnh, Vua Hùng Vương, với tư cách là người cha, đă đơn phương quyết định mọi chuyện, không có một lời và một lần tham khảo ư kiến của đứa con gái, như «Con yêu người nào trong hai thần Núi và Sông ».

Thứ hai, động cơ thúc đẩy hành động và tiêu chuẩn quyết định, trong vấn đề chọn lựa giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh, là «Ai tài giỏi hơn ai ». Và v́ hai người có tài ngang nhau, Vua Hùng Vương đă nêu ra một tiêu chuẩn thứ hai. Nhưng tiêu chuẩn nầy nằm ở ngoài con người của hai thần. Đó là tiêu chuẩn thời gian «Ai đến trước, người ấy sẽ là người thắng cuộc ».

Xét cho cùng, đây là một loại quyết định « Tránh Né ». Khi phó thác trách nhiệm cho yếu tố thời gian, Vua Hùng Vương không dám đảm nhận một cách sáng suốt mọi hậu quả của hành động.

Thêm vào đó, dựa vào thời gian để quyết định, là một bất công trắng trợn. Hẳn thực, khoảng cách giữa Núi Tản Viên, nơi ở của Sơn Tinh và Thử Đô Phong Châu làm sao có giá trị ngang bằng về mặt thời lượng, giữa Phong Châu và Biển Đông, nơi cư ngụ của Thủy Tinh ?

Sau cùng, trong thực tế, Vua Hùng Vương đă chọn lựa Sơn Tinh, v́ biết rơ thế nào chàng cũng sẽ đến trước một cách dễ dàng. Tuy nhiên Vua Hùng Vương không dám bộc lộ t́nh cảm của ḿnh, một cách trung thực và trực tiếp.

Thứ ba, trong t́nh huống cụ thể, chỉ có một người có khả năng đề xuất tiêu chuẩn đánh giá, có giá trị và đáng khảo sát một cách nghiêm chỉnh, đó là Mỵ Nương. Nàng yêu người nào ? Ai sẽ làm cho nàng hạnh phúc ? Nàng có quyền diễn tả tiếng nói của con tim, v́ đây là vấn đề riêng tư của nàng.

Tuy nhiên, Vua Hùng Vương đă nghĩ đến tài nghệ và của cải, khả dĩ mang lại lợi ích cho ḿnh. Tâm t́nh của đứa con không được coi trọng. T́nh cảm giữa cha con là vấn đề thứ yếu, so với tiền tài và uy lực…

Xuyên qua tất cả những nhận xét ấy, chúng ta có thể khám phá những đặc điểm, có mặt trong tâm hồn và tính t́nh của Vua Hùng Vương:

Xu thế áp đặt và kiểm soát tất cả, từ bên trên và từ bên ngoài, trong mọi quan hệ tiếp xúc và trao đổi,

Lập trường Hơn-Thua chi phối mọi quyết định,

T́nh cảm Cha Con bị chối từ hay là quá coi nhẹ,

Ư đồ trục lợi biện minh mọi quyết định và hành động.

Hai nhận xét sau đây c̣n bộc lộ thêm tính nghiêm trọng và tầm độ phổ quát của nội kết, hay là vấn đề truyền kiếp của người Việt Nam:

Theo lịch sử, Họ Hồng Bàng gồm có 18 đời vua, từ Hùng Vương thứ nhất đến Hùng Vương thứ muời tám. Thế nhưng, trong câu chuyện tranh chấp sống mái giữa Sơn Tinh và Thủy Tinh, người cha của Mỵ Nương là Vua Hùng Vương không niên lịch. Phải chăng câu chuyện muốn nói đến tư cách, tính t́nh và cách thiếp lập quan hệ của mọi người cha Việt Nam, trải qua mọi thời đại, từ nguyên thủy cho đến ngày hôm nay ?

Thêm vào đó, quan hệ hay là lập trường HƠN-THUA không phải chỉ có mặt ở đây mà thôi. Trong câu chuyện Bánh Chưng Bánh Dầy, để t́m người nối ngôi, Vua Hùng Vương thứ nhất đă tổ chức một cuộc thi tài. Từ ngày ấy, trong ḷng Quê Hương Việt Nam, « chữ TÀI liền với chữ TAI một vần ».

Hẳn thực, bao lâu c̣n có những cuộc « thi tài », để xếp đặt HƠN-THUA, là bấy lâu c̣n có CHIA RẼ, HẬN THÙ. Nói cách khác, « Nồi da xáo thịt » phải chăng là một ṿng luân hồi bất tận, tiếp nối nhau, từ thế hệ nầy qua thế hệ khác, phát xuất từ loại tư duy nhị nguyên nầy ?

2.- BẢN NGĂ CỦA CHÚNG TA LÀ G̀ ?

Nhân vật chính yếu, cần đưa ra quyết định cuối cùng, trong câu chuyện Sơn Tinh và Thủy Tinh, đáng lư phải là Mỵ Nương, người con gái duy nhất của Vua Hùng Vương. Tuy nhiên, Mỵ Nương phải chăng là tên tuổi đích thực của nàng công chúa ? Hay đó chỉ là tên chung của mọi người con gái thùy mị, nết na, đức hạnh… trên Đất Nước Việt Nam, tư thời Hồng Bàng đến nay ?

Tuy nhiên, « thùy mị, đức hạnh… », phải chăng đồng nghĩa với t́nh trạng « không có tiếng nói, không có ư kiến, không có quan điểm và lập trường, không có ư muốn và nhu cầu » ?

Thùy mị phải chăng c̣n có ư nghĩa « Cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy » ? Người con gái Việt Nam –Bất kỳ người con gái nào- phải chăng chỉ là « đồ vật » được gả bán, cho người nào mang đến nhiều vật lạ, của quí, làm đồ sính lễ, trước tất cả những người khác ?

Thùy mị là « xuất giá ṭng phu, phu tử ṭng tử », nghĩa là lấy chồng theo chồng, chồng chết theo con. Ṭng cũng c̣n mang ư nghĩa là phục tùng, vâng lời. Hẳn thực, trong lối nh́n của nhiều người chồng, thậm chí vào thời đại văn minh ngày nay, ṭng vẫn c̣n mang ư nghĩa là trở thành đồ vật, thuộc quyền sở hữu của vị hôn phu. Nhân cách và bản sắc hay là bản ngă của người phụ nữ Việt Nam hệ tại ở chỗ nào ? Từ đời Hồng Bàng cho tới ngày hôm nay, Mỵ Nương vẫn c̣n là mẫu mực và khuôn thước của mọi người phụ nữ Việt Nam. Tuy nhiên, để trở thành tấm gương được mọi người qui chiếu, bắt chước, phải chăng nàng phải đánh mất tất cả, thậm chí NHÂN CÁCH và NHÂN PHẨM của ḿnh ?

Thêm vào đó, trong câu chuyện Sơn Tinh và Thủy Tinh, người MẸ không có mặt. Vấn đề cũng dễ hiểu, v́ nếu người vợ đă không có tiếng nói, th́ người mẹ cũng không có mặt mũi và chân dung, chân tướng ǵ cả. Vấn đề sẽ ít nghiêm trọng hơn, nếu kỳ thực người mẹ vắng mặt hoàn toàn.

Theo Phân Tâm Học, có mặt mà xa ḷng, có mặt mà không có giá trị, có mặt mà không được kính trọng, trong đầy đủ mọi chiều kích…c̣n tệ hơn là không có mặt. Người mẹ có mặt bên cạnh người cha, mà đồng thời chỉ là « con người hạng hai, hạ đẳng », đó là một t́nh huống tâm lư kinh hoàng, hăi hùng, khả dĩ phát sinh nhiều khủng hoảng nội tâm và gây ra bao đổ nát, hoang tàn, trong cuộc đời làm người và thành người.

Trong t́nh cảnh tâm lư bế tắc nầy, lối thoát duy nhất và cuối cùng của đứa con thương mẹ, là GIẾT cha, để lập lại vị trí của người mẹ, đối tượng yêu thương của ḿnh, tư ngày sinh ra.

Đứa con có thể giết cha, bằng gươm. Bằng súng, bằng bom đạn, để chiếm đoạt ngai vàng của cha. Một cách giết khác, bằng h́nh tượng và gián tiếp, là hủy diệt mọi công tŕnh của người cha. Trong đó, có bản thân và giá trị đích thực của chính ḿnh.

T́nh cảnh hai người cha mẹ Việt Nam, có mặt nhưng không đồng hành, không trở thành « một xương một thịt », gắn bó với nhau… Hay là vắng mặt, nhưng không bỏ nhau, vẫn lui tới với nhau, khi cần thiết… T́nh cảnh nầy, thực ra đă có mặt giữa Bà Âu Cơ và Lạc Long Quân, tổ tiên của người Việt Nam:

« Ta thuộc giống RỒNG, nàng là giống TIÊN, thủy hỏa khác nhau. Người thích ở cạn, người ưa ở nước, tính t́nh đôi bên khác nhau, không cùng ở chung với nhau một nơi lâu được. Bây giờ một nửa các con theo tôi, về Thủy Phủ. C̣n một nửa th́ ở lại với mẹ. Tuy đôi bên, kẻ ở rừng. Người ở biển, song đến khi có việc ǵ, th́ tin cho nhau, không được bỏ nhau ».

Theo Phân Tâm Học, t́nh cảnh « vừa ở lại, vừa bỏ đi », là nguyên nhân của tất cả mọi khủng hoảng và xung đột nội tâm.

Từ t́nh cảnh khai nguyên này, hai đứa con Việt Nam mang tên là Sơn và Thủy –hay là Núi và Sông- không gặp nhau, trong yêu thương, đối thoại, chia sẻ, đồng cảm và đồng hành. Không cùng ngồi lại với nhau. Không cùng nhau nh́n về một hướng. Tranh chấp, xung đột, chém giết lẫn nhau… cũng là những cách « t́m cho có việc, để gặp nhau ». Nhưng khi gặp nhau bằng cách nầy, hai người chỉ làm nên những băi tha ma, những Đại Lộ Kinh Hoàng, những con Sông Nhật Lệ và Bến Hải.

Thêm vào đó, chiến tranh triền miên cũng là một h́nh thức giải quyết t́nh cảnh « sống xa nhau, nhưng không được bỏ nhau ».

Theo Phân Tâm Học, đây là một cơ chế « DỜI CHỖ », giải quyết bằng con đường chiến tranh, hận thù, tố cáo, chụp mũ, gắn nhăn hiệu, khi chúng ta không có đủ can đảm để thú nhận: « Anh đi đường Anh, tôi đi đường tôi, T̀NH NGHĨA đôi ta chỉ thế thôi ».

3.- Tự Ngă của chúng ta là ǵ ?

Tự Ngă, theo cách giải thích của Phân Tâm Học, là năng động tạo nên hứng khởi thôi thúc con người đi tới, vươn lên, xây dựng, đóng góp… nghĩa là dấn bước trên con đường YÊU THƯƠNG và HẠNH PHÚC.

Sơn Tinh và Thủy Tinh là hai năng động ngược chiều, chỉ v́ Mỵ Nương là đối tượng tranh chấp và xung đột. Nói đúng hơn, chính Vua Hùng Vương là người khởi xướng t́nh huống mâu thuẫn nầy, do những đ̣i hỏi độc tài và phi lư của ḿnh, c̣n được gọi là Siêu Ngă độc tài và độc tôn. Bên cạnh Siêu Ngă nầy, Mỵ Nương chỉ là một Bản Ngă nhợt nhạt, yếu ớt, bạc nhược, vô danh, lệ thuộc và hoàn toàn bị động.

Sơn Tinh hội tụ mọi đức tính của Bà Âu Cơ. Thủy Tinh phản ảnh tâm hồn của Lạc Long Quân. Xét riêng từng người, đây là hai tài năng vượt bực. Nhưng những tài năng ấy đang được sử dụng không đúng chỗ. Nói đúng hơn cả hai người bị lèo lái bởi một Siêu Ngă hoàn toàn ở ngoài và ở trên.

Đang lư ra, mỗi người cần ư thức ḿnh là một giá trị đích thực, và người đối diện cũng là một giá trị đích thực ngang hàng và giống như ḿnh. Từ đó, họ học tập NGỒI LẠI với nhau, cùng nhau góp sức sáng tạo một con đường thích ứng với giá trị của nhau. Đồng thời họ sáng suốt chấp nhận từ bỏ những con đường không tương ứng với giá trị cao cả và bao la của ḿnh.

Đối với Mỵ Nương, nếu cả hai thần thực sự YÊU nàng, theo ư nghĩa toàn vẹn là CHO và NHẬN, họ sẽ đối xử với nàng như một CON NGƯỜI có khả năng quyết định và chọn lựa. Của Cải, Tiền Tài, hay là Thời Gian không phải là những yếu tố quyết định. Duy t́nh yêu mới có tiếng nói cuối cùng. Chính v́ lư do độc nhất và cuối cùng nầy, khi Mỵ Nương đă diễn tả quyết định và chọn lựa của ḿnh, một trong hai người sẽ biết TRI CHỈ, dừng lại, can đảm rút lui, chọn lựa một con đường khác.

***

Trong tinh thần và lăng kính ấy, T̀NH YÊU đâu phải là con đường độc lộ và một chiều. Trái lại, đó là ĐẠI LỘ thênh thang và bát ngát. Đó cũng là một vườn hoa có trăm hoa kiều diễm. Mỵ Nương cho dù tài sắc đến đâu, cũng chỉ là một trong muôn ngàn đóa hoa muôn màu muôn sắc, trên Đất Nước Vạn Xuân và Đại Việt hay là Việt Nam.

Nói một cách vắn gọn, cho dù tài giỏi xuất chúng, Sơn Tinh và Thủy Tinh đang thiếu tự tin một cách trầm trọng.

Trái lại, con người tư tin có khả năng CHO một cách vô điều kiện, không cần người đối diện ĐÁP LỄ.

Hẳn thực, con người TỰ TIN t́m cách giải quyết những xung đột, bằng con đường tiếp xúc qua lại, trao đổi hai chiều, đối thọai. Nói cách khác, họ NÓI với nhau bằng lời nói lich sự và thanh nhă, thay v́ dùng tay chân để đấm đá hay là sử dụng những phương tiện bạo động, những ngôn từ đao to búa lớn…để tố cáo và bội nhọ lẫn nhau.

Thêm vào đió, con người tự tin khám phá những đồng điểm, để xích lại gần nhau hơn mỗi ngày. Khi có những dị điểm, họ biết t́m cách bổ túc và kiện toàn cho nhau, ngày ngày mở ḷng đón nhận quà tặng mà kẻ khác đang mang đến, nhất là những ǵ ḿnh chưa có.

Sở dĩ Sơn Tinh và Thủy Tinh đang c̣n thiếu tự tin, v́ người Mẹ của cả hai người đang vắng mặt. Hay nói một cách đứng đắn hơn, Mẹ đang VẮNG MẶT trong tâm tưởng của họ. Cho nên họ lăng xăng, loạn động, đi t́m một h́nh ảnh của mẹ ở ngoài. Và v́ lư do ấy, họ t́m cách chiếm đoạt một vài mảnh vụn của mẹ, khi có một người phụ nữ xuất hiện ở bất cứ nơi đâu…

Chừng nào hai Thần Sơn và Thủy « sáng mắt và sáng ḷng », họ sẽ ư thức được rằng Mẹ Âu Cơ đang hiện diện một cách tích cực và năng động, trong huyết quản của họ, cũng như đang có mặt trong máu mủ của mỗi người anh chị em, trước mặt và hai bên cạnh.

Lúc bấy giờ, mặc cảm Sơn Tinh và Thủy Tinh sẽ nhường bước cho khả năng đồng cảm và đồng hành, giữa những người đang chia sẻ cùng một Nước Non như nhau và với nhau.

Chính Thi sĩ Tản Đà đă và đang nhắc nhở cho chúng ta:

« NƯỚC Non nặng một Lời Thề,

« Nước đi đi măi, Nước về cùng NON ».

ORSONNENS, Thụy Sĩ

SÁCH THAM KHẢO:

1.- HOÀNG Trọng Miên - Việt Nam Văn Học Toàn Thư - Tiếng Phương Đông, Saigon 1973.

2.- NGUYỄN Văn Thành - Đường vào Nội Tâm với Phân Tâm Học - Tủ Sách T́nh Người, Lausanne 1997.

3.- NGUYỄN Văn Thành - Sơn Tinh và Thủy Tinh: Hai con đường, một Nước Non - Tủ Sách T́nh Người 2003.

4.- NGUYỄN Văn Thành - Huyền Sử Việt Nam: Con đường luyện vàng của Con Rồng Cháu Tiên - T́nh Người, Hè 2004.

Nguyễn Văn Thành

lyhuonga.jpg