|
CHỮ M̀NH
Nhớ thời học Trung học, vào giờ Sinh ngữ, có lần thầy dạy bộ
môn tiếng Anh bảo: “Người Anh rất hảnh diện về chữ “home”
là nhà, tổ ấm vừa b́nh dị, ấm cúng, khó có tiếng nào lột tả hết ư như
thế được, dịch cũng khó chính xác đầy đủ. Đến giờ
Pháp văn, thầy dạy bô môn lại giảng: Tiếng Pháp thuộc loại đa âm nên có
từ dài như anticonstitutionnellement, nhưng có chữ “ chez” chỉ có một âm thôi,
ngắn gọn mà xúc tích, đầy cảm tính, thân mật tượng h́nh. Câu nói thông thường
lồng trong bài giảng như vậy thế mà dậy ngầm lên trong ḷng đám trẻ chúng
tôi bao câu hỏi, nghĩ suy, t́m ṭi, so sánh.
Thật ra tiếng Việt ta dù đơn âm
nhưng cũng gợi truyền cảm, tượng h́nh tượng thanh lại c̣n đa
nghĩa nữa là khác. Không thể bảo tiếng ta nghèo v́ h́nh dạng chỉ gói gọn có
một vần càng không thể hời hợt phê rằng v́ thế mà cộc lốc, cứng
rắn, thô bạo thiếu vị ngọt ngào, sức quyến rũ hấp dẫn thướt
tha đài các sang cả. Xin đừng quên là tiếng ta c̣n được điểm đệm
bằng những dấu uyển chuyển hỏi sắc huyền ngả nặng, giai điệu
tiếng Việt cũng gây rung động không kém ngôn ngữ nào trên thế giới. Để
những âm hưởng trên thêm phần khởi sắc, một trong thế mạnh của
ta là luôn biết sáng tạo phong phú hóa bằng cách thêm tiếng đệm tiếng ghép, tận
dụng cả việc phiên âm gần như xác thật tiếng nước ngoài trong mọi
ngành kể cả khoa học kỷ thuật.
Do
ảnh hưởng của hai nền văn minh Âu Á, tổ tiên ta c̣n thức thời tự
chủ biết sử dụng mẫu tự La tinh thay những nét gạch sổ của chữ
Hán, dù vẫn giữ và dùng cổ ngữ Nho, Nôm có lối viết như ‘rồng bay phượng
múa ‘, người Việt ta lại có năng khiếu hay nói rơ hơn có ưu thế phát
âm gần chính xác mọi tiếng khác.
Trước
75, nhớ có lần nghe một ca sĩ Mỹ tŕnh bày bài hát Việt rất chuẩn có duyên
nhưng ngay từ đầu, câu “Không không không, tôi không c̣n yêu em nữa” nầy quả
thật là hóc búa nan giải cho cách phát âm của người nước ngoài. Người Pháp
chẳng hạn cũng có vần “on” như trong “On a besoin d’un plus petit que
soi » tuy nhiên chữ ông của họ đọc ngắn hơn và đọc bằng giọng
hít hơi trong cuống họng c̣n chữ ông của ta trên lưỡi cho hơi như dài ra.
Bảng
phiên âm quốc tế không thể kiện toàn cách phát âm của ta được v́ bao vần
khó đọc như iêu, ươn, uơi, oen.. và nhất là giọng trầm bổng do bậc
ngũ cung năm dấu. Do đó hăy tự hào là dân Việt đi các bạn trẻ v́ không nói
ngoa đâu, chúng ta có thể nói các tiếng trên thế giới gần như trung thực, ít
sai sót.
Nếu
tiếng Anh Pháp có những trường hợp đặc biệt nêu trên, tiếng Việt
ta không kém. Điển h́nh là nhân vật đại danh từ ngôi thứ nhất thôi ta có bao
nhiêu cách xưng hô như ta, tôi, ḿnh, trẩm, thần, tao, tên của người phát ngôn, vai
vế,…ngay chính người Việt ta lắm lúc cũng thấy luống cuống khó khăn
hướng hồ người ngoại quốc, mỗi từ đều có vị thế
riêng..
Nào
chúng ta thử t́m hiểu hai từ TA = M̀NH tiêu biểu nhất . “Ḿnh với ta tuy hai
mà một, Ta với ḿnh tuy một mà hai. » « Ḿnh về có nhớ ta chăng, Ta về
ta nhớ hàm răng ḿnh cười ». Tùy theo dụng ư của ḿnh mà dùng, chữ TA chẳng
hạn khi tự xưng tỏ vẻ phách lối kiêu căng, khi như bất cần đời,
nói chung chung : « Ta chứ ai, anh hùng há sợ chi ai. » « Ai say, ai tỉnh, ai thua được,
Ta mặc ta mà ai mặc ai ». « Ta đây cũng chẳng cần chi, Vào th́ cũng được,
ra th́ cũng nên ». (Nhị độ mai) Lúc tự xưng ḿnh với người dưới
ḿnh : « Ta sinh ra trước ngươi sinh sau, Ta phận là anh ngươi phận em.
Đáng lư ngọt bùi chung vị hưởng, Cớ sao xương thịt nở tan
tành. » (Nguyễn Nhạc nói với Nguyễn Huệ) hoặc thường thấy trong
các tuồng hát bội để xưng danh tánh, ra lệnh, cho phép : « Ta miễn lễ, khanh
hăy b́nh thân » Khi tự ḿnh nói với ḿnh : « Ta sống măi trong t́nh thương nỗi nhớ
» (Thế Lữ) « Ta mơ trong đời hay trong mộng, Vùng cúc bên ngoài đọng
dưới sương” ( Lưu Trọng Lư)
Nếu Victor Hugo cũng đă muốn
nói lên sự b́nh đẳng của con người trong câu: “ Insensé qui crois que je ne suis
pas toi” (Chỉ có anh điên rồ mới tin tôi không phải là anh) để chứng minh
rằng con người như nhau, anh như tôi, người Việt ta c̣n hơn thế nữa,
hễ là con người th́ ai cũng như ai, mọi người như nhau.
Để
cùng cười với nhau một chút và cũng để minh chứng câu nói trên bằng cách
sử dụng sự trùng hợp của lối phiên âm Việt, chúng ta mới thấy rơ hơn
tính cách đa năng đa dụng của tiếng ta. Thử phiên đọc tiếng Anh
chữ ‘ I ‘ là ai, ‘Me ‘là mi, ta có ( I ) ai = Ḿnh (Me) mi = Ḿnh. Suy theo tam
đoạn luận, Ai =Mi =Ḿnh Mà theo tiếng ta, Mi là anh, chị,…ngôi thứ 2, Vậy
Anh cũng là Tôi, Ta, Ḿnh , Ai, Mi. Suy rộng hơn, tiếng Việt ta chứng minh mọi
thành phần xă hội giai cấp đều b́nh đẳng và thật thân thiết lễ độ
văn minh. V́ thế, với cách suy diễn trên, không nên hồ đồ chửi bừa th́
dễ dàng sẽ bị “gậy đập lưng ông”. Ví dụ khi nói - Anh là người
- Tôi là người Vậy anh = tôi Nếu anh bảo tôi là …ǵ ǵ, hay anh nặng
lời với tôi thế nào đi chăng nữa, anh cũng thế ấy thôi. Thế chẳng
phải là văn minh đó ư?
Nhưng
đến đây chúng ta cũng nên nói nhỏ và rơ cho nhau nghe, chắc các bạn cũng đồng
ư là có lẽ không có dân tộc nào mà chửi hay vừa dai vừa dài, ngân nga có vần có điệu
bộ, sâu sắc châm chọc cay độc, sinh động, thâm hiểm, tùy hứng tục
thanh, tùy t́nh huống hoàn cành, giai cấp, tŕnh độ, lôi cả ḍng họ từ đường,
nói bóng nói gió, rủa không tiếc lời, văng tục không giữ kẽ, sử dụng
kể cả ca dao tục ngữ, điển tích, truyện thơ,…nói tóm lại khó có
dân tộc nào có lối chửi quá ư là độc đáo như ta.
Hơn
thế nữa, ông cha ta sao mà có tinh thần trào phúng, thực tiễn, tế nhị, thâm trầm
trong cách dùng chữ nhất là để diễn tả t́nh cảm riêng tư, chuyện pḥng
the, cái thanh thay tục. Chữ ‘ḿnh’ là bằng chứng sâu sắc nhất. Nói đến
chữ ‘ḿnh’ ta liên tưởng ngay đến thân thể con người, căn bản
gồm đầu ḿnh và tay chân.
Vợ
chồng đều gọi nhau bằng ḿnh, như thế tổ tiên ta như đă đoán
trước hay đi tiên phong trong phong trào đ̣i giải phóng phụ nữ, nam nữ b́nh quyền
từ lâu rồi mà ngày nay nhiều nước có nền văn minh lâu đời trên thế
giới vẫn c̣n dậm chân tại chỗ hay lùi lại thời kỳ nam trọng nữ
khinh. Lại có những tập tục lạc hậu tàn bạo vô nhân ở vài nước
Phi châu lên án tử h́nh những người đàn bà không chồng mà có con, hoặc cắt đi
cơ quan kích thích các em bé gái từ khi c̣n nhỏ. Điểm đặc thù ở đây
là sao không dùng chữ ‘đầu’ hay tay chân mà Ḿnh. Trong ba phần của thân thể,
ta thử phân tích xem phần nào quan trọng hơn.
‘
Đầu’ có thể ví như bộ chỉ huy trung ương. Phần giữa là ḿnh
tập trung tất cả cơ quan trọng yếu như càc bộ các ngành, thực thi bảo
tồn phát triển cuộc sống chẳng những về thể xác mà c̣n tâm sinh lư nữa.
Tim gan phèo phổi, ruột non ruột già, nói chung là bộ đồ ḷng cọng thêm bộ
phận sinh dục tạo thế nhân được bố trí đúng vị trí thích hợp
cho guồng máy sinh hoạt của con người.
Để
cho máy chạy tất phải đổ xăng dầu, tiếp dẫn nguyên liệu, phải
thay dầu thay nhớt hầu kéo dài tuổi thọ của chiếc xe. Hệ thống bộ
máy người lại quá ư tnh vi hoàn hảo kết hợp hài ḥa, không thể tách rời
riêng biệt đươc Như khúc ruột bị cắt đi là ruột đứt rồi,
có “đứt ruột” cố nối lại th́ cũng khó mà như trước được.
Vả
lại đúng như câu “một con ngựa đau cả tàu không ăn cỏ”, các
bộ phận đều liên quan ảnh hưởng mật thiết với nhau..Gan ruột
đau cũng ảnh hưởng đến các cơ quan khác, cả đầu cũng ngất
ngư theo, khó tách rời. Điều nầy chứng tỏ rằng ‘ḿnh’ quả
là phần quan trọng hơn cả ‘đầu’. Trung ương không làm ǵ được
nếu các cơ quan ban ngành không hoạt động. Giả sử như có sự thất
thoát, hội lộ lạm quyền đụt khoét của công ở các Bộ, như bệnh
ung thư gậm nhấm phổi gan, không được ngăn chận kịp thời để
bệnh ăn ruồng th́ chết không kịp trở tay. Trung ương củng dễ dàng
trở thành tàn phế suy tàn một khi nội tạng hoạt động loạn cào cào phi
nguyên tắc vô kỷ luật.
Cấu
trúc thân thể cũng giống như một câu. Ba phần chính của một câu là chủ
từ, động từ và túc từ tạm viết tắt là S,V,C.. Câu = S + V + C Nếu
C= 0 Ta có câu = S + V Vậy rơ là C không bắt buộc phải có v́ câu vẫn c̣n đầy
đủ ư nghĩa. Cũng ví như chân tay, có què cụt con người vẫn sống. C̣n
lại S và V, hai phần đều cần thiết không thể thiếu được, bên
tám lượng bên nửa cân, cả hai hợp lại mới thành tổng thể - câu –
hoàn chỉnh. Nhưng tại sao tổ tiên ta lại dùng chữ ‘ḿnh’ mà không dùng chữ
‘đầu’, nghĩ cũng lạ.
Suy
diễn theo văn phạm, khi động từ V được chia ở thể mệnh
lệnh cách (impératif), tất nhiên chủ từ S ở dưới dạng ẩn thể (sous
entendu), và đúng rồi, trong trường hợp nầy một ḿnh chữ V vẫn “
thành cú” , là một câu hẳn hoi, đặc biệt hơn nữa c̣n có thể kèm C theo.
Vậy trong câu= S+V Nếu S =O, ta có : câu = V Hoặc câu =V+C Ví dụ : Ăn đi
Nh́n cô ta xem.
Cũng
nên xin lưu ư v́ tiếng Việt ta đơn âm nên khi phát âm câu ngắn ta thường kèm theo
một hoặc vài chữ khác như trong khi sai bảo, ra một mệnh lệnh nào, thay v́
nói bằng một chữ ‘đi’ th́ nói “đi đi”, “ăn đi”,
“nếm một chút đi” để tăng giảm cường độ, trường
hợp nầy áp dụng trong tiếng Pháp ta thấy rơ hơn:
Écoute
= V, Sois gentil = V+C. Thử h́nh dung con rùa, con ốc ma chẳng hạn, có khi bạn chỉ
thấy cái mai rùa, cái vỏ ốc, lúc bấy giờ đầu rùa ốc rút thụt vào trong,
ở thể ẩn, ta chỉ c̣n có phần ḿnh thôi, ốc rùa vẫn sống.
Hay
nói theo truyện Tàu ngày xưa, hay những phim kinh dị ngày nay, thăng thiên độn thổ
hô giáng hô thâu biến hóa thần thông th́ đầu dù có bị chặt vẫn có thể mọc
lại, chứ c̣n ḿnh đứt ĺa rồi là “đi đời nhà ma” luôn. Nói tóm lại,
chữ ‘ḿnh’ trong câu có phần trội hơn chữ « đầu » rồi.
Hơn
thế nữa, chữ “ḿnh” không những chỉ được dùng trong việc gọi
nhau giữa vợ chồng, mà c̣n được sử dụng rộng răi hơn trong cuộc
đối thoại với những người cùng trang lứa, cùng giai cấp, thay v́ xưng
“ tôi” th́ xưng là “ḿnh” nghe có vẻ thân t́nh ít khách sáo hơn. Người
nói cũng xưng ‘ḿnh’ mà người trả lời cũng xưng lại là ‘ḿnh’:
-
Lâu rồi ḿnh không có tin chị, nay gặp được chị, ḿnh mừng quá. - Ḿnh cũng
vậy. Một thí dụ khác, nói với nhiều người: “ Ḿnh nói như vậy,
các bạn muốn hiểu ḿnh thế nào th́ hiểu.” Vậy với một âm ngắn
gọn, thế mà thật khó có tiếng ngoại nào dịch nổi chữ ‘ḿnh’.
Trong
cuộc sống, ‘ḿnh’ tiêu biểu cái ǵ vừa riêng tư vừa cọng hưởng,
vừa chủ quan vừa khách quan, vừa thân mật vừa ngăn cách, vừa hai mà một,
một mà hai, vừa chung vừa riêng, vừa thực dụng vừa mơ mộng, vừa
cụ thể vừa gợi bao ư t́nh h́nh.
Tổ tiên ta thật thâm thúy sâu sắc chẳng
những trong việc lưu truyền cho con cháu đời sau tinh thần tự chủ tự
lập tự do trong tinh thần đoàn kết, b́nh đẳng tôn trọng lẩn nhau mà c̣n
gây niềm tự hào về tiếng mẹ. Hy vọng rằng chúng ta luôn cố gắng bảo
tồn duy tŕ và phát huy gia sản văn hóa văn minh truyền thống ngày càng tốt đẹp
hơn v́ “tiếng có c̣n th́ nước mới c̣n”, dân trí có cao th́ tổ quốc mới
phồn vinh.!
Trần Thành Mỹ

|