5050304.jpg

Hue : Tet Mau Than 1968

30-4-1975

 và những tiếng khóc hờn ai oán.

Tác giả : Phạm Thắng Vũ.

PDF In E-mail
 
 
http://anhduong.info/joomla/images/images/April08/1/30-4.jpg
 

30-4-1975 và những tiếng khóc hờn ai oán.

 

Tôi đang đứng trên một bờ ruộng cạnh quốc lộ 1 hướng về Tây Ninh. Phía sau tôi là cây cầu cũng mang tên là cầu Bông trùng tên với cây cầu trong khu Đa Kao của thành phố Sài g̣n. Cây cầu này là mốc địa giới giữa quận Hốc Môn của tỉnh Gia Định và quận Củ Chi của tỉnh Hậu Nghĩa. Trên các thửa ruộng sau hàng cây Trâm bầu thấp thoáng những chiếc xe Tăng M 113, M 48 mà binh sĩ sư đoàn 25 Bộ binh đă bỏ lại sau khi tan hàng tập thể trong hơn tháng trước. Trí óc của một thanh niên mới vừa 18 tuổi, tôi và Trí, người em con cậu, háo hức rảo bước vào các chiếc xe này. Trèo vào các chiếc xe tăng mà nghĩ về h́nh ảnh những người lính đă từng ngồi tại đây trong các chiến trận. Súng đạn vẫn c̣n nguyên trong xe và trên các bờ ruộng.

 

 

 

Là dân sống ở Sài g̣n tôi theo mẹ về dưới vùng Hốc Môn này để t́m mua ruộng đất làm ăn trong buổi giao thời thay v́ chờ nhà nước CS đưa đi vùng kinh tế mới. Có tiếng lên đạn. Tôi nh́n chung quanh và thấy vài thanh niên khác cũng chạc tuổi tôi đang cầm một cây M 16 trên tay. Một thanh niên đang chỉ dẫn cho bạn ḿnh cách sử dụng cây súng rồi tiếng bấm c̣, tiếng kim hoả mổ vào chỗ trống. Súng không có gắn đạn. Lập lại các động tác đó vài lần rồi họ vất cây súng đó trên bờ ruộng, kéo nhau đi.

 

 

 

Trí nói với tôi: Ḿnh ráng kiếm xem coi có cây Côn nào không. Trí óc thanh niên ai cũng thích sở hữu một súng lục trong tay nhưng chúng tôi lục t́m trong các chiếc xe nhà binh này mà không t́m được cây súng Côn nào cả. Chúng tôi đi trở ra ngoài đường lộ. Một phụ nữ mặc áo trắng đang lui cui nhặt t́m một cái ǵ đó gần lề đường. Tiến lại gần người phụ nữ này. Bà đang xem từng tấm thẻ Căn cước quân nhân, Thẻ bài  kim khí, Thẻ giấy lănh lương của lính...nằm vương văi trên đường và các cạnh bờ ruộng. Mắt người phụ nữ này đỏ hoe. Tôi hỏi :

 

 

 

- D́ kiếm ǵ vậy hả d́?

 

 

 

Nh́n chúng tôi, người phụ nữ trả lời: Chị xem coi có giấy tờ của anh ấy không? Chiến tranh chấm dứt rồi mà không thấy ảnh về. Th́ ra chồng người phụ nữ này là một chiến binh Biệt động quân tăng phái chiến đấu trong khu vực Hốc Môn-Thành Ông Năm này trong những này cuối của chiến. Rồi nh́n chúng tôi, người phụ nữ kể :

 

 

 

- Ảnh tên Tia, Nguyễn văn Tia... Các em có thấy tấm thẻ bài hoặc giấy tờ nào tên Nguyễn văn Tia th́ đưa cho chị nha. Rồi lầm bẩm: Anh Tia ơi! Anh ở đâu sao không về. Một ḿnh em với các con biết làm cái ǵ bây giờ đây hả anh? Chúng tôi đi dọc theo các bờ ruông này. Dưới ngay một trụ điện ven đường, một hố cá nhân đă được ai đó lấp vội nhưng vẫn c̣n thấy các mảnh thân xác của một tử sĩ VNCH nằm bên dưới. Chúng tôi vội lùi xa khi luồng gió đồng từ đâu thổi đến làm bốc lên mùi tử thi bị rữa. Nằm không xa, một nấm đất mà ngay phía trên đầu là một cây súng M 16 cắm ngập xuống đất với chiếc mũ sắt lính chụp trên báng súng. H́nh ảnh nấm mồ với cây súng này y chang trong một cảnh phim chiến tranh lúc tàn cuộc. Có tiếng người phụ nữ khi năy gọi chúng tôi. Chúng tôi quay lại. Tôi nh́n khuôn mặt bà. Một phụ nữ miền Nam tuổi khoảng 40. Vẻ nhẫn nại chịu đựng với chút thoáng buồn của người vợ lính làm tôi tự dưng có cảm t́nh với bà. Bà hỏi chúng tôi :

 

 

 

- Các em có biết lính c̣n đóng quân ở đâu nữa không? Các em có nghe có thấy nơi nào trong vùng này lính quốc gia vẫn c̣n chiến đấu chưa ra hàng không? Chỉ cho chị biết đi.

 

 

 

Trí trả lời: Lính hay đóng trong khu rừng Điều lắm... Mà khi đó chứ bây giờ chắc không c̣n ai nữa đâu d́ ơi.

 

 

 

Mắt người phụ nữ sáng lên, nh́n Trí , miệng lắp bắp hỏi dồn: Rừng Điều! Lính đóng ở đó hả? Cách đây bao xa? Làm sao đi vào đó được? Hay là em vào đó t́m anh Tia giúp chị đi. Chị gửi tiền cho em ngay bây giờ. Đi ngay đi em, giúp chị đi mà. Tội nghiệp chị.

 

 

 

Rồi người phụ nữ khóc nh́n chúng tôi. Tôi nh́n thằng Trí ḍ hỏi. Nó im lặng chốc lát rồi lắc đầu nói:

 

 

 

- Không c̣n ai trong đó nữa đâu d́ ơi ! Cháu biết rơ như vậy với lại muốn đi vào đó phải có xuồng chứ lội bộ śnh lầy không được.

 

 

 

Người phụ nữ mắt đỏ hoe vẫn cứ nài nỉ thằng Trí giúp rồi thấy không được bà quay qua nắm tay tôi van nài:

 

 

 

- Giúp chị nha em. Tôi nghiệp chị mà. Chị đâu có biết đường đi vào đó đâu.

 

 

 

Tự nhiên nước mắt bắt đầu rỉ ra từ mắt tôi. Tôi nói với bà:

 

 

 

- D́ ơi ! cháu ở Sài g̣n mới về đây có ít ngày hà. Cháu cũng không biết chỗ đó đâu. Nếu biết th́... nhưng chưa nói hết câu th́ thằng Trí đă kéo tôi đi chỗ khác. Đi một quăng khá xa nó nói:

 

 

 

- Anh đừng nhận lời giúp bả. Làm sao mà đi vào đó được. Gần hai tháng giải phóng rồi, không c̣n lính nào sống ở trong đó hết. Em biết rơ như vậy.

 

 

 

Tôi quay đầu nh́n lại, người phụ nữ tay vẫn vẫy chúng tôi trong tiếng khóc.

 

 

 

Tiếp tục đi dọc theo trên đường. Đằng trước mặt có một chiến xa M 113 nằm sát bên rặng cây B́nh bát ngay gần vệ đường. Tôi và Trí tiến lại. Nh́n qua cửa mở toang phía sau, chiến xa này có nguyên cả một cây súng Cối khá lớn c̣n nằm trong ḷng xe. Tôi định trèo vào xe th́ mũi ngửi một mùi xác chết. Nh́n kỹ, một thi hài lính chiến nằm ngay trên sàn xe sát cạnh chân đế của cây súng Cối. Tiếng ruồi vo ve gần bên. Không có dấu vết đạn nào trên thân xe tăng. Như vậy, người chiến binh miền Nam VNCH này chắc chắn đă tự sát chết.

 

 

 

Bỏ chiếc xe tăng, chúng tôi trèo lên cây cầu nhỏ tiến vào một con rạch thông thương với con kênh chính sát gần mặt đường. Dọc theo con rạch này, những bụi hoa Sim dại tím sẫm đung đưa theo gió chiều. Có cái ǵ nổi lùm xùm trong các bụi Năng. Chúng tôi tiến lại xem. Một xác người đang trong giai đoạn rữa nát. Kinh quá! Chúng tôi đi tiếp để thấy thêm vài xác chết nổi dập dềnh đây đó. Những người này là thường dân. Chắc chắn như vậy v́ họ mặc thường phục. Hầu hết là đàn ông nhưng cũng có xác của phụ nữ nữa. Trí kéo tay tôi chỉ về một cái xác nổi gần bờ hai tay bị trói chặt. Bước chồm sát tới để xem cái xác, chân thằng Trí đạp vào vài viên đất trên bờ làm chúng lăn ṭm xuống nước. Nghe động, một đàn cá Rô bơi ra từ dưới bụng của xác người này . Trên lưng áo trắng bỏ vào quần vẫn c̣n dấu những vết đạn, máu loang lổ. Họ là ai và bị ai giết?

 

 Rồi tôi thấy ở khá xa tuốt trong phía sâu có bóng hai người đang lui cui làm cái ǵ khuất sau các hàng cây Dứa dại cạnh bờ rạch. Tôi và Trí tiến lại. Một người phụ nữ và một cô gái tuổi thiếu niên đang cúi đầu đọc kinh lâm râm. Một tờ báo trải ngay trên mặt đất với ít bánh ngọt trên đó. Vài cây nhang đang cháy khói nghi ngút cắm gần một dép nhựa loại có dây quai gót phía chân trái. Tôi nh́n xuống con rạch. Xác một người đàn ông áo sọc ca rô nổi ph́nh trên các bụi cây Năn-Lác mà chân phải vẫn c̣n mang dép. Tôi và Trí đứng yên lặng trong chốc lát rồi quay ra. Gió đồng mang mùi xác chết đến mũi chúng tôi. Một cái mùi đặc biệt không lẫn vào đâu được. Sau lưng tôi bây giờ là tiếng khóc than của hai mẹ con người này. Tôi nh́n cảnh vật chung quanh. Đồng quê buổi chiều thật êm ả. Vài cánh c̣ trắng bay chập chờn xa xa như trong các câu chuyện, h́nh ảnh về các cảnh đồng quê yên b́nh. Nh́n ra phía đường lộ, vài chiếc xe hai bánh, xe đ̣ vẫn b́nh thản chạy qua. Không ai biết trên đường, người đi t́m tung tích chồng ḿnh và trong con rạch này, người đang khóc than cho số phận của thân nhân ḿnh. Hết chiến tranh mà sao vẫn mầu thê lương tại đây?

 

 

 

Trời đă chiều trên cánh đồng tàn cuộc chiến. Tiếng gió bây giờ thổi mạnh, rít từng cơn qua các cành cây kẽ lá như lời đang than van của các quả phụ miền Nam VNCH bại trận.

 

 

 

Tiếng ai oán hờn căm trong gió

 

Một tấc quê hương, một tấc người.

 

 

 

Viết để tưởng nhớ ngày 30-4-1975.

 

Phạm thắng Vũ

Nguồn :

http://www.trangdenonline.com/ArticleDetail.asp?item_id=807&

 

dienhanh.jpg

 NHÂN
   
   
 

NHÂN QUỐC HẬN THỨ 33

Tác giả : HUỆ VŨ

 
Ngày gởi đăng: 4/23/2008  

Nhân Quốc Hận Thứ 33

Lại tới 30 tháng 4! Đă 33 năm dân tộc Việt Nam từ  Nam chí Bắc vẫn c̣n bị áp đặt dưới ách cai trị của đảng Cộng Sản Việt Nam!

Từ lúc “đổi mới” đến nay, CSVN được coi là một quốc gia phát triển nhanh, có nhiều cơ hội có thể thoát khỏi danh sách các nước nghèo nhất trên thế giới. Lợi tức b́nh quân đầu người lên được trên 2,600 mỹ kim/năm. Mức phát triển kinh tế trong năm 2007 được tuyên bố là 7.6%. Trong tháng 4 năm nay, CSVN đă có tiền để đặt hăng Lockheed Martin chế tạo vệ tinh truyền thông vinasat-1 trị giá 300 triệu mỹ kim và đă được Pháp phóng lên quỹ đạo trong ngày 19/4 vừa qua.

Đảng
CSVN đă ca ngợi đây là một tiến bộ rất đáng tự hào của “đảng và nhà nước ta”.

Hầu hết những Việt kiều về nước làm ăn hay kiếm vợ trẻ đều ca ngợi sự thay đổi ở

Việt Nam!

Nếu nói sau khi Cộng sản chiếm miền Nam, người Việt đă liều chết ra đi v́ không

thể chấp nhận cuộc sống dưới chế độ Cộng Sản, tất cả đều là những người tỵ nạn

chính trị th́ có lẽ cũng hoàn toàn đúng. Nhưng nếu nói rằng cả khối người tỵ nạn

Cộng sản Việt Nam ở hải ngoại đều là người yêu nước, chống Cộng, biết nghĩ đến

vận mệnh đất nước và dân tộc th́ thực tế lại có thể hoàn toàn khác.

Dĩ nhiên, người ở nước ngoài không thể quên thân nhân ở trong nước, cần phải

giúp đỡ cho thân nhân đủ sống. Thế nhưng, số tiền nhằm giúp cho thân nhân đủ

sống trong nước chỉ là một phần nhỏ trong số tiền 4, 5 tỷ mỹ kim mà người Việt

hải ngoại cung cấp cho CSVN.

Phần lớn số tiền 4, 5 tỷ mỗi năm là do Việt kiều đem về nước để làm ăn buôn bán

với Cộng sản, để khoe trẻ, để hưởng lạc. Thành phần đem tiền về Việt Nam chơi

gái ở tuổi con, tuổi cháu cũng có nhiều trong hàng ngũ ông tá, ông úy của năm

xưa! Trong lúc họ hănh diện, phách láo để nói thời chỉ huy vàng son của họ trước

75 th́ họ cũng có thể cười hô hố để nói đến những cuộc du hí, truy hoan của họ ở

Sài G̣n, ở Hà Nội mà không chút xấu hổ! Cuộc tranh đấu chống Cộng ở hải ngoại

cũng đă diễn ra liên tục và cương quyết trong mấy chục năm qua, nhưng số người

tham gia cũng chỉ một phần nào đó. Đa số chăm chỉ cho sự nghiệp làm giàu ở hải

ngoại nhiều hơn. Có thể một số chán năn v́ không khí không mấy thích hợp của các

tổ chức đấu tranh, nhưng hầu như đa số th́ không muốn liên hệ ǵ tới các công

tác đấu tranh này. Hiện nay, dĩ nhiên không thể chỉ tên, chỉ mặt;  nhưng những

kẻ làm báo cáo hoạt động của người quốc gia ở hải ngoại, làm tay sai cho Cộng

Sản, núp dưới danh nghĩa “quốc gia” nhưng làm việc cho Cộng sản, phá hoại các

đoàn thể quốc gia, phân hoá các tổ chức quốc gia, những Nguyễn Cao Kỳ không tên

đang có mặt rất nhiều trong Cộng Đồng Việt Nam hải ngoại chúng ta. Số Việt Kiều

tệ hại này đă làm cho người trong nước thất vọng không ít:

Việt gian, Việt Cộng, Việt Kiều.

Ba Việt họp lại tiêu điều nước Nam.

Trong thời gian của cơn hấp hối miền Nam, nếu Hoa Kỳ viện trợ cho Việt Nam Cộng

Hoà 300 triệu mỹ kim, th́ miền Nam có thể không mất vào tay Cộng sản. 300 triệu

lúc bấy giờ nếu tính giá đồng dollar theo chỉ số tiêu thụ CPI hiện nay th́

khoảng 1.2 tỷ. Trước khi chưa quyết định phủi tay, Mỹ viện trợ Mỹ cao nhất cho

VNCH là 700 triệu mỹ kim/năm;  tính theo thời giá là 2.8 tỷ mỹ kim. Như vậy,

khối tỵ nạn “chính trị” hải ngoại mỗi năm đă viện trợ cho CSVN một số tiền gần

gấp đôi số tiền mà Mỹ đă viện trợ cho VNCH. Chỉ trong dịp Tết, khối người gọi là

tỵ nạn “chính trị” đă viện trợ cho Hà Nội khoảng 3 tỷ! Hơn xa số tiền quân kinh

viện của Mỹ cho VNCH một năm trong lúc cao độ nhất.

Với số tiền viện trợ không hồi trả rất lớn của khối “Tỵ nạn Chính trị”, cộng với

những số tiền: viện trợ của các nước, viện trợ đầu tư ODA, đầu tư trực tiếp FDI,

vay mượn của CSVN trong trên 20 năm qua, sẽ không làm ta ngạc nhiên khi thấy bộ

mặt kinh tế của VN đă có nhiều thay đổi.

Từ năm 1993 đến năm 2007, số tiền ODA (official Development Assistance)  hứa hẹn

đổ vào Việt Nam  lên con số 42.4 tỷ, đă thực sự khai triển trên 20 tỷ. Con số

FDI (Foreign Development Investments) đổ vào Việt Nam trong 20 năm qua ước tính

89 tỷ. Năm 2005 là 5.8 tỷ; năm 2007 lên gấp đôi, và các dự án hưá hẹn cho năm

2008 lên trên 20 tỷ. CSVN cũng đă vay nợ của Paris Club khoảng 4.5 tỷ, các nước

khác khoảng 5 tỷ, Quỹ Tiền tệ Quốc tế 1.1 tỷ và Ngân hàng thế giới 4 tỷû. Số

tiền vay để phát triển kinh tế khoảng 16 tỷ.

Ngoài những số tiền lớn trên, Việt Nam là một quốc gia đồi dào tài nguyên. Năm

2007 ngành xuất cảng đă thu được 44.7 tỷ mỹ kim. Riêng xuất cảng sang Hoa Kỳ là

8.6 tỷ, tăng 257.7% so với năm 2005. Việt Nam có mỏ dầu, mỏ than đá, nhiều mỏ

kim loại, đất đai ph́ nhiêu, biển nhiều tôm cá. Trong năm 2007 VN sản xuất được

7.5 triệu tấn dầu thô, 7.3 tỷ mét khối dầu khí. Xuất cảng gạo đứng hàng thứ nh́

trên giới, mỗi năm khoảng 5 triệu tấn, xuất cảng cà phê khoảng 700,000 tấn, xuất

cảng ngư sản thu khoảng 2.3 tỷ mỹ kim. Khai thác gỗ mỗi năm khoảng 30 triệu mét

khối. Sản xuất hầm mỏ chiếm 10% GDP.

Với số tiền viện trợ, đầu tư trực tiếp của ngoại quốc, cộng với tài nguyên Việt

Nam, và điều kiện lao đông ít có quốc gia nào có là số người dưới 35 tuổi chiếm

45% dân số. Người Việt Nam lại thông minh, cần cù.  Nếu Việt Nam không phải là

nước tham nhũng đứng hàng thứ hai của Châu Á, tài nguyên kinh tế không bị tập

trung vào số công ty và tập đoàn quốc doanh trong nước chỉ có thua lỗ v́ tiền

lọt vào túi riêng đảng viên Cộng Sản, th́ ngày nay Việt Nam có thể trở thành một

con rồng mới ở Á Châu. Trong thời gian Chiến tranh Việt Nam, Nam Hàn là nước

nghèo hơn miền Nam VN dù bị chiến tranh. Chỉ với số tiền quân đội Mỹ đă đổ vào

Nam Hàn khoảng trên 15 tỷ mỹ kim để Nam Hàn sản xuất những nhu cầu cho quân nhân

Mỹ sử dụng trong thời gian chiến tranh Việt Nam đă giúp Nam Hàn phất lên, và trở

thành cường quốc kinh tế hàng thứ tư của Châu Á hiện nay.

Tham nhũng ở Việt Nam đă từ thượng tầng lănh đạo ăn sâu xuống tận hang cùng ngơ

hẻm. Đảng Cộng Sản đă rầm rộ những chiến dịch chống tham nhũng, nhưng không bao

giờ thật tâm chống tham nhũng. Trong năm 2006, CSVN phát động chiến dịch buộc

nhân viên 28 bộ, 58 tỉnh, thị trên toàn quốc làm bản báo cáo tài sản.  Cuối cùng

kết luận chỉ có 6 đơn vị bị coi là tham nhũng, toàn thể các cấp chính quyền đều

trong sạch! Trong giữa năm 2007, CS mở chiến dịch thanh tra ở các tỉnh miền

Trung, Cao nguyên Trung phần và nam phần đă kết luận không có cán bộ nào tham

nhũng!

Tham những đă đục khoét tài nguyên quốc gia, ước tính mỗi công tŕnh “thi công”,

mỗi dự án được khai triển, đấu thầu, số tiền dành cho dự án bị mất 30% dành cho

lo lót, biếu xén. Đă có những vụ xây đường, xây cầu lấy tre thay cốt sắt. Vụ

PMU-18 của bộ Giao Thông Vận Tải cho thấy cán bộ có thể dùng hàng triệu mỹ kim

tiền công qũy để chơi cá độ túc cầu trong khi đó các cuộc gọi là thanh tra của

nhà nước đều cho rằng cán bộ ta trong sạch. Chế độ đă đục khoét tài sản quốc gia

một cách có hệ thống: Các công ty xí nghiệp quốc doanh mặc t́nh thua lỗ, thiếu

hụt th́ vay  của Ngân hàng nhà nước nhưng những món nơi này được coi là nợ khó

đ̣i. Khai thác tài nguyên, dịch vụ nằm trong tay các xí nghiệp, công ty quốc

doanh, có thua lỗ th́ lấy tiền ngân hàng. Hệ thống này sẽ lần rút hết lợi tức

quốc gia vào tay đảng viên CS.  Năm 2002, CSVN c̣n gần 6000 xí nghiệp quốc

doanh, chiếm 50% tín dụng ngân hàng, nhưng sản xuất chỉ được 30% GDP. Trên 60%

là thua lỗ. Số nợ của xí nghiệp quốc doanh tại các ngân hàng nhà nước được ước

tính khoảng 13.6 tỷ mỹ kim. CSVN hứa hẹn sẽ cổ phần hoá xí nghiệp quốc doanh,

nhưng cho tới nay vẫn chưa có tiến bộ nào đáng kể. Nhưng trong lúc CS hứa hẹn cổ

phần hoá xí nghiệp quốc doanh th́ lại tập trung quyền lực kinh tế vào trong tay

những tập đoàn lớn hơn. Tập đoàn VNPT (Bưu điện và Viễn thông VN) là tập đoàn

vừa mới đưa vệ tinh Vinasat-1 lên qũy đạo.

Một chế độ như CSVN không sớm cáo chung sẽ di hại cho đến đời con đời cháu, cho

nhiều thế hệ. Và ánh sáng cũng đang lần lần hiện rơ trên chân trời Việt Nam.

Bên cạnh những mặt tiêu cực nh́n thấy ở hải ngoại, th́ trong nước càng ngày thể

hiện những điểm lạc quan có thể cho thấy một ngày nào đó chế độ khó tồn tại.

Trong lúc một số “tỵ nạn chính trị” trở cờ theo về với CS như Nguyễn Cao Kỳ,

Phạm Duy ... để t́m chút cơm thừa canh cặn, phong trào đấu tranh cho tự do trong

nước càng ngày càng lên mạnh.

Từ đầu thập niên 1990 chỉ bắt đầu với những văn nghệ sĩ như Dương Thu Hương,

Nguyễn Huy Thiệp, Bùi Ngọc Tấn... tiếng nói phản kháng trong nước đă lan tới

hàng ngữ trí thức như Hà Sĩ Phu, Nguyễn Thanh Giang.. tới hàng ngũ từng một thời

nằm trong hàng ngũ lănh đạo đảng CSVN như Nguyễn Hộ, Hoàng Minh Chính..  Trong

ngày 8 tháng 4 năm 2006, lần đầu tiên người trong nước h́nh thành một tổ chức

đấu tranh là khối 8406. Khởi đầu với 118 người. Ngày nay khối ngày thông báo có

1951 thành viên trong nước và 3881 thành viên ở hải ngoại.  Những đảng mới cũng

xuất hiện trong nước, những khuôn mặt tranh đấu trẻ cũng đă hiên ngang xuất hiện

với Lê Thị Công Nhân, Nguyễn Tiến Trung và rất nhiều người trẻ khác... Thanh

niên, sinh viên Việt Nam trong nước cũng đă có thể mạnh dạn truyền tai nhau tẩy

chay cuộc rước đuốc Olympic ở Sài G̣n để phản đối Trung Cộng chiếm lấy Hoàng sa

và nhiều ḥn đảo trong quần đảo Trường Sa của Việt Nam.

Về mặt tôn giáo, từ ngày mất nước đến nay chỉ có tiếng nói bất khuất duy nhất

trường tồn liên tục dưới sự đàn áp của CSVN là Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống

Nhất do hai Đại Lăo Ḥa Thượng Thượng Huyền Quang và Quảng Độ lănh đạo. Ngày nay

đă có những vị mục sư Tin Lành khẳng khái tranh đấu cho tự do truyền đạo, bảo vệ

quyền lợi của người thiểu số Tây Nguyên. Phiá Thiên Chúa Giáo trong năm qua cũng

phát động chiến dịch đ̣i lại đất và tài sản của Nhà Thờ đă bị “nhà nước” tịch

thu.

Về phía dân chúng, phong trào dân oan khiếu kiện tiếp tục kéo dài đă làm điên

đầu đảng CS. Trong ngày 16/4 vừa qua, khi Nguyễn Minh Triết đến thăm tỉnh Tiền

Giang, hàng trăm dân oan đă kéo tới biểu t́nh và những người dân bị chính quyền

hiếp đáp này lại bị công an cảnh sát Tiền Giang dùng roi điện để giải tán, xúc

lên xe đem về bót. Dân oan bị cán bộ điạ phương cướp đất, đổi đất xấu càng bị

đàn áp càng phẩn uất. Sự phát triển đô thị và đường sá của Việt Nam đă làm cho

nhà dân bị dời, đất dân bị chiếm ngày càng nhiều. CSVN dùng đất làm phần hùn với

các công ty ngoại quốc nên  dỡ nhà, xua đuổi dân chúng để dành đất cho các công

tŕnh ngoại quốc nhưng lại không chịu bồi thường xứng đáng c̣n làm cho sự bất

măn c̣n gia tăng mạnh mẽ hơn.

Bất ổn xă hội cũng gia tăng với các cuộc đ́nh công của công nhân. Trong đầu

tháng này khoảng 20.000 công nhân đ́nh công đ̣i một hăng giày Đài Loan có khế

ước với công ty Nike tăng lương lên 22%. Trong năm 2007, trên toàn quốc có 541

vụ đ́nh công với số công nhân tham gia các vụ đ́nh công này là 350.000 người.

Chế độ CS cấm công nhân đ́nh công, nhưng các vụ đ́nh công liên tiếp diễn ra cho

thấy công nhân đă mạnh dạn đứng lên để tranh đấu cho công bằng xă hội. T́nh

trạng giá hàng hoá lên cao, đồng bạc VN đang bị lạm phát, tiên đoán những cuộc

tranh đấu của công nhân sẽ gia tăng trong năm 2008. T́nh trạng bất công xă hội

thấy rất rơ ở nông thôn, nhất là những vùng từng nuôi Việt Cộng trong thời gian

chiến tranh. Những vùng nông thôn nghèo nàn này  c̣n rất nhiều người làm một

ngày chưa kiếm được 1 mỹ kim. Trong khi đó cán bộ CS ở Sài G̣n, Hà Nội có thể

tiêu hàng ngàn dollar một đêm.

Cộng sản đă nhân danh đấu tranh cho quyền lợi của giai công công nhân và nông

dân, bài phong đả thực, đánh đổ cường hào ác bá, nêu cao chủ nghiă Cộng Sản,

tương lai xă hội thiên đàng, thực hiện hai cuộc chiến tranh, một cuộc đấu tố làm

hàng triệu người dân Việt chết oan để lên nắm quyền lănh đạo.  Nước có thể làm

nổi thuyền, nước cũng có thể làm ch́m thuyền. Khi Cộng sản không thể lừa gạt

thành phần gọi là chủ lực nuôi dưỡng và đưa Cộng Sản lên cầm quyền ngày hôm nay,

th́ chắc chắn một ngày nào đó chế độ khó tồn tại.

Mong rằng công cuộc tranh đấu ở hải ngoại vẫn được tiếp tục dâng cao. Những đoàn

thế tổ chức quốc gia nh́n thấy sự phân hoá, hay những hiện tượng tiêu cực nên

nhanh chóng sửa đổi để cùng toàn dân trong nước chuẩn bị cho một ngày mai đứng

dậy.  Ngày đó chắc chắn không c̣n xa như quăng thời gian dằng dặc đă qua.

Trên nửa đời người đă qua đi, 33 năm dân tộc Việt Nam tiếp tục cam chịu gông cùm

CS. Một tay chúng vơ vét của dân, một tay chúng ăn cắp của công..V́ bảo vệ quyền

lợi giai cấp thống trị, chúng đă không từ mọi thủ đoạn cản trở, ngăn chận bước

tiến của dân tộc.  Làm sao lật đổ chế độ CS phải được coi là bổn phận thiêng

liêng của mọi công dân Việt Nam.

Huệ Vũ

 

Nguồn: http://www.trangdenonline.com/ArticleDetail.asp?item_id=778

 

dienhanh.jpg